Hàn Tuyệt kiên trì chờ đợi.
Luyện Khí cảnh tầng tám, hắn đã tu luyện ra thần thức, cảm quan cũng hơn hẳn người thường.
Hắn mơ hồ nghe được nơi lầu các xa xa truyền tới tiếng bàn ghế va chạm.
"Ngươi có thể hành động."
Giọng nói của Hình Hồng Tuyền truyền đến. Ngay sau đó, Hàn Tuyệt lập tức cảm giác được Hình Hồng Tuyền và Trương Cáp đi lướt qua mái hiên.
Hàn Tuyệt lặng lẽ đứng dậy, chuẩn bị đi làm bộ một chút.
Cẩn thận từng li từng tí rời khỏi phòng, sau đó hắn nhìn về phía cửa Dược Thảo viên, phát hiện nam tu sĩ kia đang ngã dưới tàn cây, không biết sống chết.
"Người qua đường quá yếu."
Hàn Tuyệt thầm than thở.
Hắn đi về phía lầu các.
Lầu các của Thiết lão có hai tầng, tráng lệ hệt như biệt thự, bày đầy đồ sứ và các bức hoạ cuộn tròn. Sau khi Hàn Tuyệt vào phòng đã bắt đầu lắc lư lung tung.
Hoàn toàn không dụng tâm.
Cho dù có bảo bối thật hắn cũng không có chỗ cất.
Ngồi nửa giờ, Hàn Tuyệt đứng dậy tiếp tục lục tung, ít nhất phải làm dáng vẻ.
Lại qua nửa giờ.
Hình Hồng Tuyền trở lại rồi.
Nàng vội vã vào phòng, tìm thấy Hàn Tuyệt, hỏi: "Đã tìm được chưa?"
Hàn Tuyệt đứng bên cạnh một bình hoa, xoay người nói: "Không tìm thấy, ta đã lật tung tất cả lên nhưng không tìm được."
Hắn bỗng nhìn thấy trên người Hình Hồng Tuyền dính đầy vết máu.
Lẽ nào Trương Cáp đã bị nàng giết?
Hàn Tuyệt vô thức lui về phía sau, kết quả vô ý đẩy ngã bình hoa trên bàn.
Choang ——
Bình hoa rơi trên mặt đất, vỡ nát.
Hàn Tuyệt thấy một bản bí tịch xuất hiện trong đống mảnh vỡ bình hoa, phía trên có khắc hai chữ to.
Đan phổ.
Tĩnh!
Trong nháy mắt, gian phòng yên tĩnh như chết, ngay cả cây kim rơi xuống cũng có thể nghe thấy tiếng.
Hàn Tuyệt sửng sốt, lúng túng không gì sánh được.
Này...
Mẹ nó!
Thiết lão lại giấu đồ ở nơi dễ tìm như vậy?
Hình Hồng Tuyền dời mắt khỏi đan phổ, nhìn về phía Hàn Tuyệt, ánh mắt sâu kín.
Hàn Tuyệt kinh hỉ nói: "Vậy mà nó lại được giấu trong bình hoa, lão đầu này thật biết giấu đồ!"
Hàn Tuyệt căng thẳng cực kỳ.
Hắn cố gắng bày ra vẻ rất kinh hỉ, nhưng vẫn luôn phòng bị sợ Hình Hồng Tuyền ra tay.
Hình Hồng Tuyền bỗng đi tới trước, nắm chặt tay hắn hưng phấn cười nói: "Không hổ là ngươi, thật đúng là linh vật của ta!"
"Chỉ cần ngươi vui vẻ là tốt rồi."
【 Hảo cảm của Hình Hồng Tuyền dành cho ngươi lại tăng lên, có thể kết làm đạo lữ, độ hảo cảm là tam tinh 】
Trước mặt Hàn Tuyệt hiện ra hàng chữ này, khiến hắn cười khổ.
Chẳng qua Hình Hồng Tuyền cũng không nhìn thấy, nàng đã vượt qua Hàn Tuyệt, nhặt đan phổ lên bắt đầu lật xem.
Dường như nàng đang tìm cái gì đó.
Hàn Tuyệt thấp thỏm chờ đợi.
Có cần phải ra tay không?
Nếu để Hình Hồng Tuyền mang đan phổ đi, hắn sẽ không nhận được kiếm pháp.
Dường như Hình Hồng Tuyền đã bị thương, khí tức rất không ổn định.
Hố nàng một cái?
Khiến nàng biết khó mà lui.
Vào lúc Hàn Tuyệt do dự, một trận gió lạnh từ đại môn cuốn tới.
Hàn Tuyệt vội vàng không kịp chuẩn bị, bị đụng bay ra ngoài, đập trên vách tường bắn ngược xuống đất.
Không đau bao nhiêu.
Chỉ là có chút dọa người.
Hàn Tuyệt tập trung nhìn vào, Thiết lão!
Hắn lệch cổ ra, chân phải run rẩy, làm bộ hôn mê bất tỉnh.
"Bỏ đan phổ của ta xuống!"
Thiết lão trầm giọng nói, giọng điệu lạnh băng.
Hình Hồng Tuyền lại lạnh lùng đáp trả: "Không ngờ ngươi đã trở lại rồi!"
Thiết lão mặt không đổi sắc nói: "Ta đã trở về từ sớm, chỉ vẫn luôn chờ đợi ngươi hiện thân. Trước đó ta vừa về đến đã lại thấy hai người các ngươi. Nhiều năm như vậy, chúng đệ tử khác đều không nhận nhiệm vụ của ta, chỉ có các ngươi nhận, khẳng định là có chuyện ẩn bên trong."
Dứt lời, Thiết lão đánh mạnh ra, một chưởng vỗ về phía Hình Hồng Tuyền.
Trong lòng bàn tay hắn ta có dán một tấm phù chú.
Hình Hồng Tuyền vô thức nhảy ra, mà trong lòng bàn tay Thiết lão lại có lôi điện lóe lên, hóa thành lưới điện cuốn lấy Hình Hồng Tuyền.
Tiếp đó, Thiết lão lại đá một đá tới, đá Hình Hồng Tuyền bay ra ngoài.
Gần như trong nháy mắt, Thiết lão đã cướp đan phổ đi.
Hình Hồng Tuyền rơi xuống đất, cả người nàng co quắp.
Thiết lão thừa thắng xông lên, Hình Hồng Tuyền vội vã chạy trốn.
Hai người nhanh chóng lao ra.
Hàn Tuyệt đang nằm dưới đất do dự, không biết có nên đứng dậy hay không.
Không được!
Nếu như bị bắt, tuyệt không thể tẩy sạch tội trạng.
Hàn Tuyệt cũng nghĩ tới chuyện bỏ trốn.
Nhưng quá nguy hiểm, thậm chí hắn còn không biết nên trốn theo hướng nào.
Hắn kiên trì chờ đợi.
Qua chừng một giờ, Hàn Tuyệt không nhịn được gãi gãi cái mông.
Hắn bỗng cảm giác được một luồng khí tức đang tới gần lầu các.
Thiết lão!
Hàn Tuyệt không dám nhúc nhích.
Thiết lão đi vào trong lầu các.
Thấy Hàn Tuyệt, hắn ta không khỏi cau mày.
Đột nhiên Hàn Tuyệt ho khan.
Thiết lão đi tới trước một cái ghế ngồi xuống, lẳng lặng nhìn chằm chằm Hàn Tuyệt.
Hàn Tuyệt thi triển ra kỹ thuật biểu diễn chân thật nhất trác việt nhất kiếp trước kiếp này.
Hắn che đầu đứng lên.
Mê man nhìn chung quanh, vừa nhìn thấy Thiết lão, hắn lập tức kinh hỉ.
"Thiết lão! Rốt cục ngài cũng trở lại rồi!"
Hàn Tuyệt rụt cổ lại, khẩn trương nhìn về phía chung quanh.
Hắn lại thận trọng hỏi: "Ma nữ kia đâu?"
Thiết lão mặt không biểu cảm nhìn về phía hắn.
Hàn Tuyệt vội vàng đứng lên, cúi đầu đối mặt với Thiết lão, dáng vẻ thấp thỏm bất an.
Hàn Tuyệt đang đánh cuộc!
Đánh cuộc Thiết lão không phát hiện ra Hình Hồng Tuyền đã giao lưu với hắn.
Nếu có phát hiện, sợ rằng Hàn Tuyệt chỉ có thể liều mạng.
"Nàng đã nói gì với ngươi?" Thiết lão dò hỏi.
Hàn Tuyệt không dám giấu giếm, thành thật trả lời.
"Hừ, nàng muốn bồi dưỡng ngươi trở thành phu quân nàng? Thật đúng là chuyện tiếu lâm."
Thiết lão bị tức tới bật cười, cảm thấy tiểu tử này đang nằm mơ.
Hắn ta tỉ mỉ quan sát Hàn Tuyệt.
A.
Thật đúng là đừng nói.
Tiểu tử này đã trở nên tuấn tú hơn, xem dung nhan và ánh mắt kia không chút kém cỏi đám nội môn đệ tử.
Biến hóa quá lớn!
Chẳng lẽ...
Thiết lão đưa tay nắm lấy cánh tay phải của Hàn Tuyệt, tỉ mỉ kiểm tra.
Hàn Tuyệt rất căng thẳng, tùy thời chuẩn bị ra tay.
"Tiểu tử này không có linh căn, cũng không có tu vi, chẳng lẽ là ta lo lắng quá mức?"
Thiết lão yên lặng nghĩ. Thấy dáng vẻ hết sức lo sợ của Hàn Tuyệt, hắn ta không khỏi nhớ tới phụ mẫu Hàn Tuyệt, tâm tình trở nên phiền não.
Tức giận nói: "Cút về ngủ!"
CHƯƠNG 7: TUYỆT CHỈ THẦN KIẾM, CHUẨN BỊ TRÚC CƠ (2)
Hàn Tuyệt thở phào nhẹ nhõm, sau đó vội vàng hành lễ trở về.
Hắn nhanh chóng rời khỏi lầu các.
Thiết lão lại bắt đầu thu dọn phòng trong.
...
Trở lại phòng trong, Hàn Tuyệt lặng lẽ ngồi trên giường.
【 Vì ngươi không giúp Hình Hồng Tuyền trộm đan phổ, thành công thu được kiếm pháp —— Tuyệt Chỉ Thần Kiếm 】
Hàn Tuyệt vui sướng, rốt cục cũng có thủ đoạn bảo vệ tánh mạng!
Hắn lập tức lựa chọn truyền thừa.
Một luồng ký ức dũng mãnh tràn vào trong óc hắn.
Tuyệt Chỉ Thần Kiếm không tính là võ học, mà là pháp thuật, lấy chỉ làm kiếm, linh lực chuyển hóa thành kiếm khí.
Hàn Tuyệt có được ngộ tính kiếm đạo tuyệt đỉnh, chỉ trong một đêm hắn đã học xong pháp thuật này.
Chẳng qua hắn cũng không bại lộ, vẫn khiêm tốn y như trước.
Ngày thứ hai.
Sau khi Hàn Tuyệt rời giường, nghe các nô bộc khác nói Trương Cáp đã chết rồi.
Có người nói hắn chết thê thảm không gì sánh được, thất khiếu chảy máu.
Nam tu sĩ canh giữ ở cửa Dược Thảo viên cũng đã rời đi từ sáng sớm, dường như tối hôm qua đã có việc lớn xảy ra.
Hàn Tuyệt không khỏi mặc niệm thay cho Trương Cáp.
【 Hảo cảm của Hình Hồng Tuyền với ngươi đã tăng, có thể kết làm đạo lữ, trước mặt độ hảo cảm là 3.5 tinh 】
Hàn Tuyệt sửng sốt.
Tại sao độ hảo cảm lại tăng nữa?
Ù ù cạc cạc!
Chẳng qua trong thời gian ngắn tới, hẳn Hình Hồng Tuyền không dám xuất hiện nữa, Hàn Tuyệt lại có thể an tâm tu luyện.
...
Nửa tháng sau.
Thiết lão lại rời khỏi Dược Thảo viên.
Trong mười năm gần nhất, số lần hắn ta đi ra ngoài càng ngày càng nhiều.
Hàn Tuyệt nghe Vương lão đầu nói, dường như đại nạn của Thiết lão sắp buông xuống, hắn ta đang tìm kiếm dược liệu tăng trưởng tuổi thọ.
Không phải ai cũng có thể dễ dàng không ngừng đột phá giống Hàn Tuyệt.
Thiết lão đã bị kẹt ở Luyện Khí cảnh tầng bảy, không cách nào tăng nữa.
Đây là khác biệt tư chất.
Thiết lão là phàm nhân tu tiên điển hình, muốn nghịch thiên cải mệnh.
Hàn Tuyệt tại thầm cầu khẩn, hy vọng lão đầu này chết trên đường.
Sở dĩ hắn ác độc như vậy là vì hắn chú ý tới độ thù hận của Thiết lão với mình vẫn là nhất tinh.
Là kẻ địch tiềm ẩn!
...
Thoáng chớp mắt.
Hai năm trôi qua.
Hàn Tuyệt hai mươi tuổi đã tu luyện cả tứ hệ linh căn tới Luyện Khí cảnh tầng chín.
Chỉ cần tu luyện Lôi, Hỏa linh căn tới Luyện Khí cảnh tầng chín, hắn sẽ có thể chuẩn bị đột phá Trúc Cơ cảnh.
Nhưng chung quanh Dược Thảo viên bắt cách nào bắt được Lôi linh khí, Hỏa linh khí.
Hàn Tuyệt biết mình nên rời khỏi.
Màn đêm buông xuống, hắn lặng lẽ rời đi.
Hàn Tuyệt còn một ngàn viên linh thạch thượng phẩm chưa lấy ra, đây là lực lượng để hắn hành tẩu trong tu chân giới.
Dọc theo đường đi, Hàn Tuyệt vừa đi vừa dùng thần thức tìm kiếm chung quanh.
Hắn chuẩn bị trực tiếp bái nhập Ngọc Thanh tông, trở thành đệ tử Ngọc Thanh tông.
Có lẽ Ngọc Thanh tông sẽ không cự tuyệt một tu sĩ Luyện Khí cảnh tầng chín.
Sáng sớm ngày tiếp theo.
Rốt cục Hàn Tuyệt cũng tìm được sơn môn Ngọc Thanh tông.
Ngọc Thanh tông ở trong sơn cốc giữa dãy núi, tiên vụ tràn ngập. Ngoài sơn môn có hai tượng đá to lớn sừng sững, rất giống Kỳ Lân.
"Đứng lại, đưa Tông Lệnh ra."
Một đệ tử Ngọc Thanh tông giơ kiếm trong tay lên, nói.
Tổng cộng có bốn đệ tử trông coi lối vào Ngọc Thanh tông, tu vi đều là Luyện Khí cảnh tầng năm.
Hàn Tuyệt đóng công năng ẩn giấu, chắp tay nói: "Tại hạ Hàn Tuyệt, là một tán tu, Luyện Khí cảnh tầng chín, muốn bái nhập Ngọc Thanh tông, không biết có thể có phương pháp?"
Luyện Khí cảnh tầng chín!
Chỉ nháy mắt, thái độ của bốn đệ tử đã thay đổi.
Đệ tử cầm kiếm nói một tiếng với đệ tử bên cạnh, đệ tử kia lập tức nhanh chóng rời đi.
"Ngươi chờ chút, ta để người đi báo tin cho chấp sự ngoại môn." Đệ tử cầm kiếm mở miệng nói.
Hàn Tuyệt lên tiếng cảm ơn.
Trong Ngọc Thanh tông, ngoại trừ Thiết lão không còn tu sĩ nào khác biết tên của hắn. Thiết lão còn chưa trở về, rất có thể đã chết ở bên ngoài, cho nên Hàn Tuyệt cũng không lo lắng chuyện thân phận bị bại lộ.
Ngược lại chính hắn cũng chưa từng làm chuyện gì nguy hại tới Ngọc Thanh tông, không thẹn với lương tâm.
Hàn Tuyệt cũng không phải chờ lâu lắm, rất nhanh đã có một chấp sự ngoại môn tới.
Người này tu vi cũng là Luyện Khí cảnh tầng chín.
"Tại hạ chấp sự ngoại môn Ngọc Thanh tông, Dương La, không biết Hàn huynh đệ có thể để ta kiểm tra một chút không? Mấy năm này lúc nào cũng có ma tu lẻn vào Ngọc Thanh tông chúng ta." Chấp sự ngoại môn chắp tay nói, biểu hiện rất khách khí.
Trên người Hàn Tuyệt cái gì cũng không có, không sợ bị kiểm tra.
Hắn giơ hai tay lên.
Dương La bắt đầu lục soát.
Lục soát xong, hắn ta nghi ngờ hỏi: "Vì sao ngay cả nhẫn trữ vật và túi trữ vật Hàn huynh đệ cũng không có?"
Hàn Tuyệt bất đắc dĩ nói: "Trên đường tới gặp phải ma tu Trúc Cơ tập kích, vì bảo vệ tính mạng, ngươi hiểu..."
Dương La im lặng, đồng tình nhìn hắn.
"Ngươi có thể thi triển một chút linh lực không?" Dương La tiếp tục hỏi.
Hàn Tuyệt có thể hiểu được, hắn ta muốn xem xem mình có phải ma tu hay không.
Lúc này hắn lại nâng tay phải lên, lấy chỉ làm kiếm, điểm về phía vách núi bên cạnh.
XÍU... UU! !
Một đạo kiếm khí thuận theo ngón trỏ hắn bắn ra, xuyên thủng vách núi.
Hai mắt Dương La sáng lên.
Đây là pháp thuật gì?
Hắn ta ngại hỏi nhiều, nhưng có thể cảm nhận được Hàn Tuyệt không phải ma tu.
"Không thành vấn đề, đi theo ta, ta dẫn ngươi tới ngoại môn đăng ký thân phận. Từ nay về sau ngươi sẽ là đệ tử ngoại môn Ngọc Thanh tông." Dương La cười nói.
Sau đó, hắn ta dẫn Hàn Tuyệt tiến vào trong sơn cốc.
Hàn Tuyệt vừa đi vừa nói: "Ngoại môn có bao nhiêu đệ tử? Muốn tiến vào nội môn cần thỏa mãn điều kiện gì?"
"Ngoại môn có hơn hai ngàn đệ tử, chỉ có Trúc Cơ mới có thể tiến vào nội môn. Chẳng qua muốn Trúc Cơ rất khó, mỗi ba năm tông môn sẽ tiến hành một trận thi đấu nhỏ, ba hạng đầu đều có Trúc Cơ Đan. Trúc Cơ Đan có thể giúp Luyện Khí cảnh tầng chín đột phá Trúc Cơ Đan."
"Đệ tử nội môn có nhiều không?"
"Ta cũng không hiểu rõ. Nội môn Ngọc Thanh tông ở trong một tiểu thế giới, mặc dù chúng ta là ngoại môn cũng không cách nào hiểu rõ tình huống nội môn."
CHƯƠNG 8: BÁI NHẬP NGỌC THANH TÔNG, TU LUYỆN HẮC HỎA LINH CĂN
"Xem ra Ngọc Thanh tông rất lợi hại."
"Đó là đương nhiên, Ngọc Thanh tông chính là danh môn chính phái trong giới tu hành Đại Yến."
"Ngọc Thanh tông có chỗ tu luyện Lôi linh khí, Hỏa linh khí không?"
"Ngoại môn thì không, nhưng nội môn có lẽ có. Nếu ngươi có Lôi linh căn, có thể xin Trưởng Lão đường, nói không chừng bọn họ sẽ phá lệ co ngươi vào nội môn. Loại linh căn hi hữu này bình thường đều được tông môn bồi dưỡng đặc biệt."
Dương La thầm kinh ngạc, chẳng lẽ người này còn có Lôi linh căn?
Hai mắt Hàn Tuyệt sáng ngời, hỏi: "Chỉ cần có Lôi linh căn là được sao?"
Dương La gật đầu.
"Dương huynh, ngươi dẫn tiến giúp ta một chút đi? Nếu ta có thể vào nội môn, sau này ta tất sẽ không quên ân tình của ngươi." Hàn Tuyệt nhỏ giọng nói.
Hắn nâng tay phải lên, trong lòng bàn tay có lôi điện tóe lên.
Con ngươi Dương La co rụt lại.
【 Chấp sự ngoại môn Ngọc Thanh tông Dương La có ấn tượng tốt với ngươi, trước mặt độ hảo cảm là nhất tinh 】
Dương La cười nói: "Nếu ngươi đã đều ta là huynh đệ, việc này đương nhiên ta phải giúp ngươi, vậy ta đây lập tức phá lệ dẫn ngươi tới Trưởng Lão đường nói rõ."
"Đa tạ Dương huynh, tại hạ vô cùng cảm kích!"
"Dễ nói dễ nói!"
Dương La đã bị kẹt ở Luyện Khí cảnh tầng chín hai mươi năm, trên phương diện tu vi hắn rất khó có thể đột phá. Thứ duy nhất hắn ta có thể làm chính là tích góp mạng lưới quan hệ.
Dưới sự dẫn dắt của Dương La, dọc theo đường đi Hàn Tuyệt thấy được không ít ngoại môn đệ tử đả tọa tu luyện ở ven đường.
Ngoại môn không phân phối riêng sân tu luyện và động phủ cho các đệ tử, tất cả mọi người đều tìm một nơi tùy tiện nạp khí, không thể gây chuyện.
Rất nhanh, Hàn Tuyệt đã đi tới một khu kiến trúc ngoại môn. Đại đa số phòng ốc rất giống với lầu các của Thiết lão, rất cổ kính. Trên đường số đệ tử lui tới cũng không ít, ngoại trừ tu sĩ còn có phàm nhân.
Thì ra trong tông môn tu tiên cũng không thiếu nô bộc phàm nhân, không phải chỉ có luyện đan sư mới cần.
Các phàm nhân cũng vui vẻ vì bọn hắn mà cống hiến sức lực, chí ít cũng không gặp phải nguy hiểm tính mạng, còn có thể ăn no.
Trưởng Lão đường ở trong sơn cốc, lầu các bốn tầng, tràn ngập mùi hương kỳ dị.
Hàn Tuyệt theo Dương La đi vào.
Dương La đi tới trước quầy, nói: "Có một tán tu Luyện Khí cảnh tầng chín muốn gia nhập Ngọc Thanh tông chúng ta."
Tầng một không tính là lớn, chỉ có trước quầy có người, là một lão giả.
Lão giả liếc Hàn Tuyệt một cái.
Cái nhìn này khiến Hàn Tuyệt cảm thấy hoảng hốt khó hiểu.
Hắn cũng không nhìn thấu cảnh giới của đối phương.
Chẳng lẽ là tu sĩ Trúc Cơ cảnh?
"Ừm."
Lão giả lên tiếng, xoay người lấy một thẻ bài trên tủ gỗ sau lưng.
Dương La nhỏ giọng nói: "Đại trưởng lão có ở đây không, người này có được Lôi linh căn, muốn vào nội môn."
Lôi linh căn?
Lão giả kinh ngạc đưa mắt nhìn Hàn Tuyệt.
Hắn ta vẫy vẫy tay.
Hàn Tuyệt lập tức đuổi theo sau.
Đồng thời, trong lòng hắn còn thầm kêu hệ thống chỉ hiển lộ ra Lôi linh căn, Hỏa linh căn và Phong linh căn.
Tư chất tam linh căn!
Trên mặt lão giả lộ vẻ kinh hãi, nói: "Tam linh căn!"
Dương La cũng không giật mình, mà lộ ra vẻ hâm mộ.
"Trước ghi danh thân phận một chút, tạm thời là đệ tử ngoại môn, chờ khi đại trưởng lão trở về ta sẽ nói việc này cho hắn biết." Lão giả trầm ngâm nói.
Hàn Tuyệt bắt đầu đăng ký thân phận.
Sau đó, Hàn Tuyệt nhận được tông lệnh, túi trữ vật, đạo bào Ngọc Thanh tông, một trăm viên hạ phẩm linh thạch, một lọ Tụ Khí Đan, cuối cùng rời đi.
Dương La tự mình sắp xếp chỗ ở cho hắn, cách Dương La không xa, một căn nhà gỗ đơn độc.
"Tốt rồi, Hàn huynh đệ, ngươi nghỉ ngơi ở đây trước đi, chờ sau khi có tin tức sẽ có người tới báo tin cho ngươi. Ta còn có việc." Dương La cười nói.
Hàn Tuyệt ôm quyền nhìn theo Dương La rời đi.
Thái độ của Dương La khiến hắn cảm thấy rất chân thực, không giống với những gì được viết trong tiểu thuyết.
Cho dù người ta có ý định lôi kéo hắn, cũng sẽ không cố ý lấy lòng.
Đều là tu sĩ, sẽ không vì tư chất của ngươi tốt hơn mà trực tiếp làm chó của ngươi.
Hàn Tuyệt đóng cửa phòng, bắt đầu tu luyện.
Rốt cục hắn cũng có thể yên tâm can đảm tu luyện!
Chuyện khiến hắn kinh hỉ lại xuất hiện.
Vậy mà hắn lại có thể cảm ứng được Hỏa linh khí ở đây!
Hàn Tuyệt quyết định tu luyện Hỏa linh căn tới Luyện Khí cảnh tầng chín trước.
Nói chung, tu sĩ chỉ chọn một loại công pháp để tu luyện, phần lớn công pháp chỉ có một thuộc tính, rất ít người lại tu luyện sáu loại thuộc tính như Hàn Tuyệt.
Hàn Tuyệt có tư chất đỉnh cấp, không cảm thấy mệt mỏi chút nào.
Hắn rất hưởng thụ cảm giác biến cường này.
Nói chính xác hơn là cảm giác thọ mệnh tăng trưởng.
Trước đây sau khi Hàn Tuyệt thấy bảng skills, suy nghĩ đầu tiên trong đầu hắn chính là trường sinh.
Hắn không muốn công danh lợi lộc!
Hắn không muốn mỹ nhân!
Hắn chỉ cần sống thật lâu, quyết không thể tuổi còn trẻ mà đã mắc bệnh nan y như kiếp trước!
"Tư chất của ta đã được định trước sẽ không cần ra ngoài mạo hiểm giành cơ duyên. Ta muốn an tâm tu luyện, tuyệt không gây chuyện thị phi, có thể không trêu thêm kẻ địch thì không nên trêu, trừ phi đối phương cứ muốn đánh chết ta."
Hàn Tuyệt thầm nghĩ.
...
Thoáng chớp mắt.
Đã nửa năm trôi qua.
Rốt cục Hàn Tuyệt cũng tu luyện Hỏa linh căn tới Luyện Khí cảnh tầng bốn.
Mà cuối cùng đại trưởng lão ngoại môn cũng đã trở lại, Dương La tự mình đến báo tin cho Hàn Tuyệt.
Hàn Tuyệt thu dọn đồ đạc, thắt túi trữ vật trên đai lưng, sau đó theo Dương La đi tới Trưởng Lão đường.
"Lúc đầu Trưởng Lão đường đã quên mất việc này, là ta vừa lúc đi ngang qua chỗ các ngươi, phát hiện ngươi còn đang tu luyện, vì vậy mới nhớ tới việc này. Khổ tu như ngươi rất được đại trưởng lão khen ngợi." Dương La cười nói.
Trong giọng điệu của hắn tràn ngập ngưỡng mộ.
Tròn nửa năm, Hàn Tuyệt chưa từng mở cửa phòng.
Nếu không phải bên trong có sóng linh khí, người khác còn tưởng đây là một căn phòng trống.
Hàn Tuyệt cười nói: "Đa tạ Dương huynh, ngày sau nếu có cơ hội nhận được Trúc Cơ Đan, ta nhất định sẽ mưu cầu một viên vì ngươi."
CHƯƠNG 9: HI TUYỀN TIÊN TỬ, ĐỘ HẢO CẢM TĂNG TRƯỞNG
Trưởng Lão đường.
Hàn Tuyệt gặp được đại trưởng lão.
Đại trưởng lão trông mập mạp, rất giống phật Di Lặc, trên mặt luôn mang theo nụ cười, mắt híp lại thành hai khe hở.
Hắn ta quan sát Hàn Tuyệt, hài lòng nói: "Khí chất rất không tồi, không hề kém cạnh đệ tử nội môn, thậm chí còn sắp đuổi kịp đệ tử tinh anh."
Đạo bào của Ngọc Thanh tông là nền trắng chỉ xanh, sau khi Hàn Tuyệt mặc vào, mị lực lộ rõ, hoàn toàn không giống người xuất thân nô bộc.
Trên đường tới đã có rất nhiều nữ tu nhìn lén hắn.
"Đệ tử không thể sánh với đệ tử tinh anh." Hàn Tuyệt khiêm tốn nói.
Đại trưởng lão cười cười, nói: "Đi thôi, tới nội môn với ta. Muốn gia nhập nội môn ngươi phải bái sư trước. Nội môn có mười tám phong, mười tám vị trường lão truyền giáo. Nếu có người vừa ý ngươi, ngươi có thể trực tiếp trở thành đệ tử nội môn. Nếu không có, ngươi chỉ có thể tham gia thi đấu tông môn, tranh thủ sớm ngày Trúc Cơ."
"Đệ tử đã hiểu rõ."
Sau đó hai người rời khỏi Trưởng Lão đường.
Lão giả trước quầy tắc tắc xưng kỳ nói: "Hỏa linh lực của người này đã tăng cường không ít, xem ra nửa năm vừa rồi hắn vẫn luôn khổ tu."
Dương La cười nói: "Đúng vậy, hắn còn chưa từng rời khỏi phòng. Tư chất tốt lại còn chăm chỉ khổ tu, nói không chừng sau này hắn sẽ trở thành đệ tử tinh anh."
Lão giả lắc đầu bật cười, cũng không nói thêm nữa.
Hắn ta ở chỗ này hơn trăm năm, thiên tài có tư chất tốt hơn Hàn Tuyệt hắn ta cũng đã từng thấy, trong lòng chỉ có chút cảm khái, cũng không nghĩ nhiều.
...
Một đường không nói chuyện.
Dưới sự dẫn dắt của đại trưởng lão, Hàn Tuyệt đi tới trước một trận pháp truyền tống nằm trong một góc của sơn cốc, nơi này có vài tên đệ tử đang canh gác.
Trận pháp truyền tống rất giống tế đàn, thạch đài hình tròn, phía trên khắc đầy đường vân cổ quái. Bốn chung quanh có các trụ đá thẳng đứng, phía trên có rất nhiều động lõm bất quy tắc, là nơi để đựng linh thạch.
Đây là lần đầu tiên Hàn Tuyệt sử dụng trận pháp truyền tống, rất căng thẳng nhưng lại không dám biểu hiện ra ngoài, sợ mất mặt.
Đệ tử ngoại môn bắt đầu bày linh thạch vào.
"Ngươi muốn gia nhập môi trường tu hành như thế nào? Ở mỗi phong, tính của chấp giáo trường lão mỗi khác, phong khí cũng bất đồng. Có người tranh cường háo thắng, có người khiêm tốn khổ tu, có người quanh năm ra ngoài làm nhiệm vụ." Đại trưởng lão bỗng mở miệng hỏi.
Hàn Tuyệt trả lời: "Khiêm tốn khổ tu, ta không thích náo nhiệt, cũng không thích rêu rao."
Đại trưởng lão lộ ra nụ cười cổ quái, nói: "Vậy ta đưa ngươi đến Ngọc U phong trước."
Lúc này, trận pháp truyền tống được khởi động, cường quang bắn ra, chói tới Hàn Tuyệt phải nhắm mắt.
Hàn Tuyệt cảm thụ được cảm giác không trọng lượng mãnh liệt, đổi lại phàm nhân, tuyệt đối sẽ buồn nôn.
Đại khái chừng ba giây trôi qua.
Hàn Tuyệt mở mắt, đập vào mắt hắn là từng ngọn núi cao vút trong mây. Phía trước biển mây tràn ngập, hắn phảng phất như đang đứng trong đám mây.
Dưới chân hắn là trận pháp truyền tống, phía trước là một thềm đá nối liền thành trì.
Tòa thành trì này ở trên một ngọn núi thấp, so sánh với mười tám ngọn núi khổng lồ chung quanh thì nó là núi thấp. Nhưng Hàn Tuyệt đứng từ trận pháp truyền tống nhìn xuống dưới, lại thấy nó như vách đá vạn trượng, vì mây mù cuồn cuộn nên hắn trông không thấy tận cùng.
Thành trì trên núi thấp này rất lớn, từ trong không trung vẫn có thể thấy không ít tu sĩ đang ngự kiếm phi hành, thậm chí có thể thấy đủ loại ác điểu.
"Đó chính là nội môn Ngọc Thanh tông, dù là làm nhiệm vụ hay lĩnh bổng lộc đều ở chỗ này, bên trong cũng có thể giao dịch."
Đại trưởng lão mở miệng giới thiệu, giọng điệu tràn ngập kiêu ngạo.
Hàn Tuyệt cũng bị kinh diễm. Hắn vốn tưởng rằng Ngọc Thanh tông là loại môn phái nhỏ trong các bộ phim tiên hiệp cổ trang, không nghĩ tới nó lại lớn như vậy.
Hắn còn cho rằng mình đã tới Tiên giới.
Đúng là hắn đã đánh giá thấp thực lực của Ngọc Thanh tông.
Dù sao thì trong hai mươi năm trước đó, hắn vẫn luôn ở lại trong Dược Thảo viên, phạm vi hoạt động không quá hai dặm, nói là cá trong chậu chim trong lồng cũng không quá đáng.
Đại trưởng lão phất tay, Hàn Tuyệt chỉ cảm thấy bản thân mình bị thứ gì đó nhấc lên, thiếu chút nữa đã ngã sấp xuống.
Hắn cúi đầu nhìn xuống, vậy mà dưới chân lại xuất hiện một hồ lô cực lớn.
"Đứng vững vàng, nếu té xuống, cho dù ngươi có tu vi Luyện Khí cảnh tầng chín cũng phải té chết."
Đại trưởng lão cười to nói, cười đến vô cùng hào sảng.
Hàn Tuyệt vội vàng dùng linh lực bám lên lòng bàn chân, kề sát mặt hồ lô.
Hồ lô cực đại dẫn theo bọn hắn bay về phía một ngọn núi khổng lồ lệch hướng nhất.
Những ngọn núi khổng lồ khác đều có bóng dáng đệ tử bay từ trên xuống, duy chỉ có ngọn núi này có vẻ rất tịch liêu.
"Chấp giáo trưởng lão Ngọc U phong là Hi Tuyền tiên tử, tu vi cao thâm mạt trắc. Nàng thích bế quan tu luyện, thích thanh tĩnh, cho nên Ngọc U phong cũng không náo nhiệt. Lại thêm nàng không cho phép đệ tử thuộc hạ nảy sinh tình cảm, kết thành đạo lữ, cho nên nàng có rất ít đệ tử. Những đệ tử ở lại Ngọc U phong trên cơ bản đều là khổ tu sĩ." Đại trưởng lão cười nói.
Hàn Tuyệt nhướng mày, nói: "Thật vậy chăng? Vậy thì tốt quá!"
Hắn chỉ sợ có nữ tu sĩ dây dưa!
Dù sao thì hắn cũng tuyệt thế vô song, mị lực tràn đầy.
Đại trưởng lão lắc đầu bật cười.
【 Ngoại môn đại trưởng lão Ngọc Thanh tông có ấn tượng tốt với ngươi, trước mặt độ hảo cảm là nhất tinh 】
Trước mắt Hàn Tuyệt hiện ra một hàng chữ.
Khiến hắn cảm thấy khó hiểu.
Rất nhanh bọn hắn đã đi tới một khu cung điện trong Ngọc U phong, trực tiếp bay tới chủ điện.
Đại trưởng lão đứng trước đại môn, miệng há ra hơi động một chút, đoán chừng là đang dùng Truyền m Thuật.
Oanh một tiếng!
Đại môn mở ra.
Đại trưởng lão dẫn Hàn Tuyệt đi vào.
Đại điện u ám, theo bọn hắn đi vào, đèn dầu hai bên dần sáng lên.
Ánh mắt Hàn Tuyệt rơi trên hai bóng người đang tĩnh tọa phía trước.
Hai vị nữ tu.
Một vị nữ tu trong đó mặc lam bào, tư thái ung dung, dung nhan có thể nói là khuynh quốc khuynh thành, đoán chừng đây chính là Hi Tuyền tiên tử.
Nữ tu sau lưng nàng hẳn là đệ tử của nàng, dù là khí chất hay dung mạo đều kém nàng không ít, nhưng vẫn có thể tính là mỹ nhân.
CHƯƠNG 10: NGUYÊN ANH SƯ PHỤ, CHỈ KÉM LÔI LINH KHÍ (1)
Hi Tuyền tiên tử mở mắt, ánh mắt rơi xuống trên người Hàn Tuyệt.
Sau khi đại trưởng lão đến gần lại cười nói: "Người này tên Hàn Tuyệt, là một tán tu, tư chất tam linh căn, có được Lôi linh căn hiếm thấy. Trên đường đi ta đã hỏi thăm, hắn thích tu luyện ở nơi thanh tĩnh, không hy vọng cao điệu quá mức."
Hàn Tuyệt khom lưng hành lễ.
【 Thường Nguyệt Nhi có ấn tượng tốt với ngươi, trước mặt độ hảo cảm là nhị tinh 】
Chưa gì đã nhị tinh?
Nông cạn.
Hàn Tuyệt thầm than thở, trong lòng căng thẳng hẳn lên.
Xem ra Ngọc U phong này có tiếng nhưng không có miếng, hi vọng không phải nữ đệ tử nào cũng là sài lang hổ báo.
Hi Tuyền tiên tử mở miệng hỏi: "Gia nhập bản phong, bản tọa sẽ không mưu cầu lợi ích tốt giúp ngươi, hết thảy đều phải dựa vào chính mình. Về việc tu hành, bản tọa sẽ không chậm trễ việc dạy bảo ngươi, nhưng nếu ngươi dám buông lỏng, bản tọa sẽ trục xuất ngươi ra khỏi phong."
Hàn Tuyệt lập tức bảo đảm: "Chỉ cần không có phân phó, đệ tử có thể bế quan một trăm năm, chân không bước ra khỏi nhà!"
"Là thật?"
"Tuyệt không có giả dối!"
【 Hi Tuyền tiên tử có ấn tượng tốt với ngươi, trước mặt độ hảo cảm là nhất tinh 】
【 Hảo cảm của Thường Nguyệt Nhi với ngươi giảm xuống, trước mặt độ hảo cảm là nhất tinh 】
Trước mắt Hàn Tuyệt hiện ra hai hàng chữ.
Hắn không khỏi khinh bỉ vị Thường Nguyệt Nhi kia.
Mẹ, não ngươi chỉ có yêu đương thôi sao?
Nơi này là vùng đất tu tiên!
"Ngươi có biết pháp thuật? Tiến công bản tọa, để bản tọa xem thử năng lực của ngươi." Hi Tuyền tiên tử tiếp tục hỏi.
Hàn Tuyệt gật đầu, quyết định toàn lực ứng phó.
Ngôi Ngọc U phong này rất thích hợp với hắn!
Đổi lại phong khác, hắn sẽ bị nữ tu như Thường Nguyệt Nhi làm phiền muốn chết!
Hắn cũng không phải Liễu Hạ Huệ, cũng thích nữ nhân, nhưng nữ nhân tuyệt không quan trọng bằng thọ mệnh. Hiện tại hắn chỉ muốn tu luyện.
Trên đầu chữ sắc có cây đao nha!
Chờ sau này tu vi đại thành, ngược lại có thể bồi dưỡng mấy vị đạo lữ chơi đùa, nhưng không thể động chân tình, chỉ vì cùng tu luyện.
Hàn Tuyệt điều động linh lực trong cơ thể, năm ngón tay phải khép lại, chĩa thẳng về phía Hi Tuyền tiên tử.
Ngũ chỉ bắn ra kiếm khí, hội tụ thành một đạo kiếm khí rộng cỡ bàn tay, nhanh như chớp phóng thẳng về phía Hi Tuyền tiên tử.
Khi sắp đụng tới Hi Tuyền tiên tử, kiếm khí tiêu tan vào hư vô, mà tóc mai của Hi Tuyền tiên tử lại hơi lay động.
【 Hảo cảm của Thường Nguyệt Nhi với ngươi lại tăng, trước mặt độ hảo cảm là nhị tinh 】
Hàn Tuyệt coi nhẹ lời nhắc nhở xuất hiện trước mắt, chờ đợi Hi Tuyền tiên tử lên tiếng.
Hi Tuyền tiên tử hỏi: "Ngươi chỉ biết một chiêu này?"
"Đúng vậy."
Hàn Tuyệt rất thẳng thắn thành khẩn, hắn cũng không muốn phùng má giả làm người mập.
"Kiếm pháp không tệ, về sau ngươi cứ ở lại Ngọc U phong đi." Hi Tuyền tiên tử khẽ gật đầu nói.
Đại trưởng lão cười ha hả một tiếng: "Vậy ta không quấy rầy nữa."
Hắn ta gật đầu với Hàn Tuyệt, sau đó xoay người rời đi.
Hi Tuyền tiên tử nhìn chằm chằm Hàn Tuyệt, nói: "Còn không quỳ xuống bái sư?"
Hàn Tuyệt lấy lại tinh thần, lập tức quỳ xuống.
"Đồ nhi Hàn Tuyệt bái kiến sư phụ, sư phụ vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế."
Hi Tuyền tiên tử không nhịn được cười, tức giận nói: "Ngươi coi vi sư là nữ hoàng?"
Hàn Tuyệt không ngẩng đầu.
Hi Tuyền tiên tử thầm nói: "Người này dù là hình tượng hay khí chất đều rất tốt, ngay cả tâm tính cũng không tồi."
Nàng móc ra một tấm lệnh bài từ trong tay áo, đưa cho Thường Nguyệt Nhi sau lưng.
"Đưa sư đệ ngươi tới nội môn đăng ký, thuận tiện sắp xếp động phủ giúp hắn."
"Vâng, sư phụ."
Thường Nguyệt Nhi nhu thuận đứng dậy.
Hàn Tuyệt đứng dậy theo, hành lễ một cái, sau đó mới cùng Thường Nguyệt Nhi rời đi.
Bọn hắn vừa đi ra khỏi cung điện, đại môn đã đóng lại.
"Hàn sư đệ, ta tên Thường Nguyệt Nhi, sau này ngươi cứ gọi ta là sư tỷ đi. Ngươi mới đến, có gì không biết có thể tìm sư tỷ bất cứ lúc nào."
Thường Nguyệt Nhi cười nói. Vừa lúc đối mặt với ánh mắt của Hàn Tuyệt, nàng cũng không xấu hổ, trái lại còn nhìn chằm chằm hắn.
Hàn Tuyệt hơi cúi đầu, nói: "Đa tạ sư tỷ, sư đệ không dám phiền phức, chẳng qua nếu như sư tỷ cần giúp đỡ có thể phân phó sư đệ bất cứ lúc nào."
"Hi hi, bản thân ngươi thật tốt."
So với những sư huynh khác, sư đệ đẹp trai hơn.
Đây là lần đầu tiên Thường Nguyệt Nhi gặp phải nam tử tuấn mỹ như thế. Hơn nữa thái độ, tính cách của hắn cũng khiến nàng cảm thấy rất thoải mái.
Nàng thầm phát thệ nhất định phải bảo vệ Hàn sư đệ, không thể để hắn bị bắt nạt.
Hai người một đường cười cười nói nói đi tới bên bờ vực. Thường Nguyệt Nhi tế ra phi kiếm, để Hàn Tuyệt đứng sau lưng nàng, ôm eo nàng.
Hàn Tuyệt do dự.
"Trừ ngươi ra, những sư đệ khác không có cơ hội ôm eo của sư tỷ." Thường Nguyệt Nhi hừ hừ nói.
Thật ra nàng cũng chỉ có một vị sư đệ là Hàn Tuyệt.
Toàn bộ Ngọc U phong, chỉ có Hàn Tuyệt mới có thể tính là sư đệ nàng. Ngọc U phong mấy năm cũng khó có một vị đệ tử mới.
Đã nói tới nước này rồi, Hàn Tuyệt cũng không tiện già mồm cãi láo.
Không thể không nói, eo của sư tỷ thật nhỏ.
...
Một lúc lâu sau.
Thường Nguyệt Nhi dẫn theo Hàn Tuyệt đi tới trước một cửa động, nói: "Bên trong là động phủ của ngươi, động phủ của sư tỷ ở ngay bên cạnh, bình thường ngươi có thể an tâm tu luyện."
Gần như vậy?
Hàn Tuyệt thuận theo phương hướng nàng chỉ nhìn lại, động khẩu của động phủ của nàng cách nơi này chỉ trăm mét.
Trong lòng Hàn Tuyệt thầm thở dài, nhưng mặt ngoài vẫn bái tạ Thường Nguyệt Nhi.
Hai người tạm biệt nhau.
Sau khi tiến vào động khẩu, Hàn Tuyệt thấy trên vách động có một cơ quan. Xoay một cái, trước động khẩu xuất hiện một cửa đá, trực tiếp chắn phía trước động khẩu. Ngay sau đó, đường động phát sáng lên.
Hắn theo đường động đi tới tận cùng, trước mắt xuất hiện một động thất khoảng chừng trăm mét vuông, có giường, có bàn, còn có tủ gỗ, đãi ngộ không tồi.
Hàn Tuyệt đi tới bên giường ngồi xuống, sau đó mới lấy túi trữ vật nội môn ra.
Túi trữ vật nội môn có không gian lớn hơn gấp mười lần túi trữ vật ngoại môn, không gian bên trong phải lớn chừng trăm mét khối.
Hắn lấy được đạo bào Ngọc U phong, một thanh phi kiếm, bí tịch Ngự Kiếm Thuật, lệnh bài Ngọc U phong, còn có một trăm viên trung phẩm linh thạch, một lọ Tụ Khí Đan.
CHƯƠNG 11: NGUYÊN ANH SƯ PHỤ, CHỈ KÉM LÔI LINH KHÍ (2)
Thông qua Thường Nguyệt Nhi, Hàn Tuyệt hiểu được một viên thượng phẩm linh thạch tương đương với một trăm viên trung phẩm linh thạch, một viên trung phẩm linh thạch tương đương với một trăm viên hạ phẩm linh thạch.
Linh thạch có thể dùng để tu luyện, cũng có thể sử dụng như tiền tệ.
Hắn lập tức lấy một ngàn viên thượng phẩm linh thạch được cất giữ trong bảng skills ra, sau đó đặt vào trong túi trữ vật.
Khoản linh thạch này đủ để Hàn Tuyệt trở thành phú hào.
Không hổ là khí vận của hậu duệ Tiên đế, khởi đầu đã có một ngàn viên thượng phẩm linh thạch.
Hàn Tuyệt điều tra bảng skills, kiểm tra quan hệ nhân tế.
【 Thường Nguyệt Nhi: Trúc Cơ cảnh tầng hai, sư tỷ ngươi, đối xử với ngươi như đệ đệ mình, trước mặt độ hảo cảm là nhị tinh 】
【 Hi Tuyền tiên tử: Nguyên Anh cảnh tầng ba, sư phụ ngươi, rất thưởng thức tâm tính của ngươi, trước mặt độ hảo cảm là nhất tinh 】
Đối xử như đệ đệ?
Hàn Tuyệt cạn lời.
Quả nhiên độ hảo cảm không có nghĩa là thích, sau này ta không thể tự mình đa tình.
Chẳng qua hắn rất kinh ngạc với tu vi của Hi Tuyền tiên tử.
Vậy mà lại là tu sĩ Nguyên Anh cảnh.
Đại trưởng lão ngoại môn mới chỉ có tu vi Trúc Cơ cảnh.
Luyện Khí, Trúc Cơ, Kim Đan, Nguyên Anh, đây là những cảnh giới trong hiểu biết của hắn.
Nói cách khác, Hi Tuyền tiên tử là tu sĩ cường đại nhất mà hắn tiếp xúc được lúc này.
Không tệ không tệ!
Hàn Tuyệt vui vẻ nghĩ.
Hắn thu dọn đồ đạc xong lại bắt đầu lật bí tịch Ngự Kiếm Thuật.
Nhất định phải nắm giữ Ngự Kiếm Thuật, nếu không sau này muốn xuống núi lại phải ôm eo nhỏ của sư tỷ.
Thiên phú kiếm đạo đỉnh cấp khiến hắn chỉ tốn nửa canh giờ đã nắm giữ được Ngự Kiếm Thuật.
Hắn lấy phi kiếm ra, nhỏ máu nhận chủ, phương pháp này có được ghi chép lại trong Lục Đạo Luân Hồi Công.
Sau khi hoàn thành tất cả, hắn đi ra khỏi động phủ, chân đạp phi kiếm, bắt đầu bay vòng quanh Ngọc U phong, làm quen với Ngự Kiếm Thuật.
Trong Ngọc U điện.
Hi Tuyền tiên tử bỗng nhiên trợn mắt, trong mắt nàng lóe lên vẻ kinh dị.
"Đây là lần đầu tiên người này tu luyện Ngự Kiếm Thuật sao?"
Trước đó nàng cũng đã nghe trộm được đoạn giao lưu giữa Hàn Tuyệt và Thường Nguyệt Nhi.
Chẳng lẽ hắn đang nói xạo?
Nếu như nói xạo, lúc này hắn cần gì phải bày ra Ngự Kiếm Thuật?
Hi Tuyền tiên tử nghĩ không ra, quyết định quan sát thêm một thời gian nữa.
Hàn Tuyệt bay mấy chục vòng xong lại nhanh chóng quay về động phủ bắt đầu tu luyện.
Hắn bắt đầu tu luyện Hỏa linh lực.
【 Ngươi thành công trở thành đệ tử nội môn Ngọc Thanh tông, cũng bắt đầu lần tu luyện đầu tiên sau khi nhập môn, ngươi có thể lựa chọn tuyến đường phát triển bên dưới 】
【 Một, kiếm danh vọng, dẫn dắt Ngọc U phong trở thành phong cường đại nhất, có thể đạt được một thanh tuyệt phẩm pháp khí, đắc tội với Hi Tuyền tiên tử 】
【 Hai, khiêm tốn tu luyện, không có tiếng tăm gì, được Hi Tuyền tiên tử tán thành, có thể đạt được một bộ thân pháp bí tịch 】
Hàn Tuyệt vừa nhìn đã không khỏi bày ra vẻ đau khổ.
Cái quỷ gì vậy?
Dẫn dắt Ngọc U phong trở thành phong cường đại nhất, ngược lại sẽ đắc tội với Hi Tuyền tiên tử?
Vị sư phụ này có cái gì đó rất không đúng.
Hay là nội gián của ma tu?
Hàn Tuyệt lắc đầu bật cười, yên lặng lựa chọn hướng thứ hai.
Hắn không có hứng thú với tuyệt phẩm pháp khí, chỉ muốn thành thật tu luyện.
...
Lần này vừa tu luyện đã ba năm trôi qua.
Hàn Tuyệt thành công tu luyện Hỏa linh căn tới Luyện Khí cảnh tầng chín.
Còn kém Lôi linh khí.
Có điều ở trên Ngọc U phong không thể bắt được Lôi linh khí.
Hàn Tuyệt khổ não, quyết định đi tới bái kiến sư phụ của mình.
Hắn lập tức đứng dậy, đi ra khỏi động phủ.
Thi triển Ngự Kiếm Thuật, hắn nhanh chóng bay đến đại môn Ngọc U điện. Hắn quỳ lạy trước đại môn, mở miệng nói: "Sư phụ, đồ nhi có việc cầu kiến."
Giọng nói của hắn không lớn, nhưng tin tưởng Hi Tuyền tiên tử có thể nghe được.
Cũng không lâu lắm, đại môn mở ra.
Hàn Tuyệt không nhanh không chậm đi vào trong điện.
Hắn đi tới trước mặt Hi Tuyền tiên tử, quỳ xuống nói: "Đồ nhi đã tu luyện Phong Linh căn, Hỏa linh căn tới Luyện Khí cảnh tầng chín, còn kém Lôi linh căn là có thể Trúc Cơ. Hi vọng sư phụ chỉ điểm cho đồ nhi, phải tới đâu mới có thể tu hành Lôi linh khí?"
Hi Tuyền tiên tử trợn mắt, cau mày nói: "Ngươi muốn tu tam hệ linh lực?"
Há chỉ là ba, lão tử tu lục hệ!
"Đúng vậy, sư phụ."
Hàn Tuyệt cung kính trả lời.
Hi Tuyền tiên tử nói khẽ: "Con đường này cũng không dễ đi như vậy, thiên kiếp ngươi gặp được cũng sẽ mạnh hơn so với người khác. Ngươi có thể đơn tu một loại linh khí, chờ sau khi Kim Đan đại thành, ngươi lại tu các linh khí khác cũng không muộn."
"Đồ nhi muốn tiếp tục tu luyện như vậy. Tuy rất khó nhưng đồ nhi tin tưởng, dựa vào ý chí đồ nhi có thể thành công. Đồ nhi nguyện dành tất cả thời gian vào việc tu hành." Hàn Tuyệt trả lời.
Hi Tuyền tiên tử không trực tiếp cự tuyệt, nói rõ hắn vẫn có hi vọng.
Hi Tuyền tiên tử ý vị thâm trường nhìn về phía Hàn Tuyệt, nói: "Nội môn có trận pháp truyền tống đi thông Lôi Linh Trì, chẳng qua muốn tu luyện trong Lôi Linh Trì một ngày cần phải có mười viên trung phẩm linh thạch."
Trông có vẻ rất rẻ, nhưng đối với tu sĩ, một ngày đâu đủ?
Hàn Tuyệt kinh hỉ nói: "Đa tạ sư phụ chỉ điểm, đồ nhi lập tức đi!"
Nói xong hắn liền đứng dậy vội vã rời đi.
Hi Tuyền tiên tử cười cười, sau đó lại nhắm mắt lại tiếp tục tu luyện.
...
Hàn Tuyệt đi tới thành trì nội môn. Hắn tùy tiện ngăn một nữ đệ tử lại, dò hỏi: "Vị sư tỷ này, quấy rầy rồi, xin hỏi sư tỷ có thể chỉ cho ta biết Lôi Linh Trì ở đâu không?"
"Đi hướng bên kia, đi tới đầu, thấy đèn lồng viết chữ Lôi chính là Lôi Linh Trì."
"Đa tạ!"
"Sư đệ..."
Hàn Tuyệt chạy rất nhanh, không cho đối phương có cơ hội đến gần.
Nơi có người là giang hồ, hắn kết giao càng ít bằng hữu, phiền phức cũng sẽ càng ít.
Như thế nào bằng hữu?
Ngươi giúp ta, ta giúp ngươi, đó chính là bằng hữu.
Nếu muốn giúp, vậy sẽ có phiền phức.
Mười phút sau, Hàn Tuyệt đã tìm được lầu các Lôi Linh Trì.
Tiến vào lầu các, hắn thấy nội viện có một trận pháp truyền tống.