Virtus's Reader
Đỉnh Cấp Ngộ Tính: Từ Cơ Sở Quyền Pháp Bắt Đầu

Chương 1729: CHƯƠNG 1729: ĐĂNG THẦN NGŨ GIAI! LẠI LẤY ĐƯỢC BÌNH XÉT CẤP BẬC VÔ THƯỢNG THIÊN KIÊU! (4)

Thông đạo thứ năm chấn động kịch liệt, ngay sau đó lại toả ra ánh sáng chói lọi.

Một thanh âm vang vọng khắp quảng trường.

“Lục Trường Sinh thông quan thông đạo thứ năm, bình xét cấp bậc vô thượng thiên kiêu!”

Ngoại trừ thanh âm truyền khắp quảng trường bình xét cấp bậc còn có tất cả ngọc bài thân phận của tu sĩ Thiên Quang Thánh Tông cũng rung lên bần bật.

Đều là tin tức về việc Lục Trường Sinh lại trở thành vô thượng thiên kiêu lần nữa.

Nhất thời, toàn bộ Thiên Quang Thánh Tông không khỏi chấn động.

Mà đám tu sĩ trên quảng trường bình xét cấp bậc lại càng thên điên cuồng.

“Lục vô thượng lần nữa thông quan và trở thành vô thượng thiên kiêu rồi ư?”

“Đây chính là lần thứ hai đấy, hai lần liên tục trở thành vô thượng thiên kiêu.”

“Không thể tưởng tượng nổi, đây là thông đạo Đăng Thần ngũ giai, thực lực của Lục vô thượng đúng là sâu không lường được.”

“Có một rồi lại có hai, liệu có lần thứ ba không?”

“Rốt cuộc sao Lục vô thượng lại làm được thế nhỉ?”

Rất nhiều đệ tử đều cực kỳ chấn kinh.

Lại là vô thượng thiên kiêu.

Sao Lục Trường Sinh trở thành vô thượng thiên kiêu lại có vẻ dễ dàng như vậy?

Phải biết sau rất nhiều năm, Lục Trường Sinh vẫn là vị vô thượng thiên kiêu duy nhất của Thiên Quang Thánh Tông!

Đủ thấy vô thượng thiên kiêu cũng không phải là chuyện dễ dàng.

“Xong rồi!”

Trên mặt Lục Trường Sinh nở một nụ cười.

Quyền hạn lần nữa tăng lên thành “vô thượng thiên kiêu”, Lục Trường Sinh còn thu được 3900 điểm cống hiến.

“Vèo.”

Lục Trường Sinh được đưa ra khỏi thông đạo khảo hạch, lần nữa xuất hiện trên quảng trường bình xét cấp bậc.

Từng ánh nhìn đổ dồn về phía Lục Trường Sinh.

Hoặc sợ hãi thán phục, hoặc kính sợ, hoặc hâm mộ, có đủ loại cảm xúc.

“Chúc mừng Lục vô thượng lại trở thành vô thượng thiên kiêu!”

Rất nhiều người chúc mừng Lục Trường Sinh.

Lần thứ hai trở thành vô thượng thiên kiêu, đây cũng không phải chuyện dễ dàng. Lục Trường Sinh khẽ gật đầu đáp lại.

Sau đó hắn lại quay về động phủ của mình.

Sau khi trở lại động phủ, Lục Trường Sinh bắt đầu tìm kiếm một số loại thiên tài địa bảo.

Với quyền hạn vô thượng thiên kiêu của hắn, gần như có thể đổi mọi loại thiên tài địa bảo trong Thiên Quang Thánh Tông.

Riêng loại nào đắt quá thì không được.

Bởi không cần thiết.

Chỉ cần thiên tài địa bảo có thể tăng cường nhục thân, Lục Trường Sinh dựa vào chân linh, năng lực phân tích và ngộ tính, có thể lợi dụng

Hiệu suất rất cao.

Không lâu sau từng kiện thiên tài địa bảo được đưa đến động phủ của Lục Trường Sinh.

Lục Trường Sinh gần như đổi hết 800.000 điểm cống hiến lấy thiên tài địa bảo.

Gần như tất cả điểm cống hiến của hắn đều đã được đổi thành thiên tài địa bảo.

Chỉ còn lại hơn 40.000 điểm cống hiến để phòng vạn nhất.

“Bế quan!”

Sau đó Lục Trường Sinh bế quan.

Dung dưỡng hạt nhục thân cũng không phải chuyện dễ dàng.

Nhưng lại không thể vội vàng.

Nhất định phải làm tới đâu chắc tới đó, xây dựng trụ cột thật kiên cố.

Hiện giờ Lục Trường Sinh đang làm như vậy.

Dựa vào chân linh, làm gì chắc đó, chậm rãi dung dưỡng hạt nhục thân.

Mười năm, hai mươi năm, ba mươi năm, bốn mươi năm, năm mươi năm…

Trong nháy mắt 150 năm đã qua.

“Tách.”

Lục Trường Sinh mở bừng mắt.

Hắn nhìn thoáng qua xung quanh động phủ.

Hắn dùng 800.000 điểm cống hiến đổi lấy vật tư tu hành, trong thời gian 150 năm tất cả vật tư đã bị tiêu hao sạch sẽ.

Giờ hắn không còn vật tư tu hành nào nữa.

Về phần thu hoạch…

Lục Trường Sinh mở bảng thuộc tính ra xem.

Ký chủ: Lục Trường Sinh

Ngộ tính: Đỉnh cấp ngộ tính

Chủ nhân Thế Giới: 0 (Hình thức ban đầu)

Hạt nhục thân: 50%

Thập Tam Trọng Chân Ngã Pháp: Chân linh

Pháp môn nhục thân dung hợp phân thân: 10.130.000 bộ phân thân

Hạt nhục thân của Lục Trường Sinh thế mà từ 5% đã tăng vọt đến 50%.

Nói cách khác, sau 150 năm hạt nhục thân của Lục Trường Sinh tăng 45% tiến độ.

Tính ra thì mỗi mười năm lại gia tăng 3% tiến độ.

Đây cũng là tốc độ bình thường của Lục Trường Sinh.

Lúc còn ở Thiên giới, mỗi mười năm hạt nhục thân của Lục Trường Sinh cũng tăng lên 3%.

Đương nhiên điều kiện tiên quyết phải có đủ tài nguyên tu hành.

“Tiến độ hạt nhục thân năm mươi phần trăm, tu vi thật ra cũng vừa hay đạt tới Đăng Thần ngũ giai, khoảng mười phần trăm là một giai.”

Kỳ thực giờ Lục Trường Sinh đã bỏ qua hệ thống tu hành Thiên giới.

Sau khi hắn ngưng tụ ra chân linh và tu luyện hạt nhục thân, trên thực tế đã đi theo phương thức tu hành chính trong Hỗn Độn, rèn luyện nhục thân.

Mà hạt nhục thân đạt tới 50% tiến độ, kỳ thực cũng tương đương với Đăng Thần ngũ giai.

Tương đương với cảnh giới của Lục Trường Sinh theo hệ thống tu hành Thiên giới.

Về phần chiến lực của nhục thân thì đã khác xưa.

Trước đó Lục Trường Sinh vẫn dựa vào Hư giới hoặc là phân thân Huyết Nhục.

Nhục thân dường như luôn bị “quên lãng”.

Kỳ thực nhục thân không phải là bị quên lãng mà do thực lực của nhục thân quá yếu, không thể trợ giúp gì cho Lục Trường Sinh.

Nhưng thật ra nhục thân của Lục Trường Sinh vẫn rất mạnh.

Vượt trội những kẻ cùng cấp độ.

Hơn nữa Lục Trường Sinh còn dùng chân linh chiếu rọi hạt nhục thân.

Gần như tăng cường mỗi một hạt nhục thân lên tới cực hạn, sau đó lại tiếp tục đột phá.

Căn cơ thế này vững chắc hơn bất cứ kẻ nào.

Dù sao rất ít người có thể ngưng tụ ra chân linh khi nhục thân còn rất yếu.

Quả thực là chuyện không ai dám tưởng tượng.

Vậy nên hiện giờ hạt nhục thân của Lục Trường Sinh đạt tới 50%, tu vi tương đương với Đăng Thần ngũ giai, nhưng chiến lực của nhục thân đoán chừng đã đạt đến Đăng Thần lục giai cực hạn.

Tiến thêm một bước chính là Đăng Thần thất giai.

Có lẽ khi tiến độ hạt nhục thân đạt đến 51%, đoán chừng chiến lực của Lục Trường Sinh dựa vào nhục thân sẽ có thể bước vào cấp độ Đăng Thần thất giai.

Nhất thời, Lục Trường Sinh cũng có chút kinh hãi.

Nhục thể của hắn trên thực tế không có chỗ đặc biệt nào cả.

Bản thân hắn cũng chỉ là sinh mệnh phổ thông chứ không phải sinh mệnh đặc biệt gì hết.

Chương 1730: Đăng Thần ngũ giai! Lại lấy được bình xét cấp bậc vô thượng thiên kiêu! (5)

Nhưng chính vì vậy mà chiến lực nhục thân của Lục Trường Sinh đã khủng bố tới mức có thể chiến đấu vượt cấp, tất cả đều dựa vào một câu làm đâu chắc đó.

Dựa vào chân linh, xây dưng mỗi bước cơ bản của nhục thân đều cực kỳ kiên cố, gần như đạt đến cực hạn.

Hiện giờ nhục thân của Lục Trường Sinh thật ra chính là sinh mệnh phổ thông lý tưởng nhất, là nhục thân cực hạn nhất.

Nhưng cũng chính nhục thân bình thường như vậy.

Chính là sinh mệnh bình thường như vậy.

Có thể dựa vào chân linh, từng bước xây dựng nhục thân tới cực hạn, nhờ đó có thể phát ra chiến lực khủng bố sánh ngang với sinh mệnh đặc biệt.

Thậm chí vượt trội trên cả sinh mệnh đặc biệt!

“Chân linh, quả là hóa mục nát thành thần kỳ…”

Lục Trường Sinh thấp giọng cảm thán.

Không hổ là thứ thích hợp nhất với sinh mệnh Hỗn Độn.

Chân linh không trực tiếp tăng cường thực lực nhục thân, nhưng về mặt phụ trợ và đối với việc tăng cường nhục thân lại có tác dụng rất lớn.

“Không còn tài nguyên tu hành, điểm cống hiến cũng gần hết, phải nghĩ cách thu hoạch điểm cống hiến trước.”

Lục Trường Sinh đang chuẩn bị đứng dậy và rời khỏi động phủ.

Đột nhiên ngọc bài thân phận của Lục Trường Sinh chấn động kịch liệt.

Ngay sau đó một tin tức khiến ánh mắt Lục Trường Sinh đột ngột ngưng tụ.

“Liễu Thanh thất bại khi tấn thăng sinh mệnh Hỗn Độn…”

Trong lòng Lục Trường Sinh không khỏi chấn động.

“Thất bại khi tấn thăng sinh mệnh Hỗn Độn?”

Dù trước mắt Lục Trường Sinh chỉ là Đăng Thần ngũ giai, thế nhưng hắn cũng có chút hiểu biết về sinh mệnh Hỗn Độn.

Bình thường tấn thăng sinh mệnh Hỗn Độn thất bại đúng là sẽ chết.

Đây cũng là vì một trong những lý do quan trọng dẫn tới việc có rất ít sinh mệnh Hỗn Độn.

Quá nguy hiểm!

Một khi tấn thăng thất bại thì sẽ phải chết.

Nếu không sao có chuyện trong Hỗn Độn rộng lớn mênh mông này, tuy có rất nhiều thế giới Hỗn Độn, số lượng cường giả Đăng Thần cửu giai cũng nhiều không kể xiết.

Thế nhưng số lượng sinh mệnh Hỗn Độn lại rất ít ỏi.

Đủ thấy việc tấn thăng sinh mệnh Hỗn Độn khó khăn đến mức nào.

“Đã xảy ra chuyện gì?”

Lục Trường Sinh trực tiếp hỏi thăm Tinh Oánh.

Không lâu sau ngọc bài thân phận của hắn chấn động lần nữa.

Tinh Oánh truyền đến hồi âm.

“Liễu Thanh tỷ tỷ muốn gặp ngươi.”

Đây là tin tức Tinh Oánh gửi tới.

“Gặp ta?”

Lục Trường Sinh khẽ cau mày.

Trong lúc hắn trầm ngâm suy nghĩ, trong lòng lại khẽ động.

Hắn đã cảm ứng được, ngay bên ngoài động phủ của hắn xuất hiện một bóng dáng quen thuộc.

Đó là Tinh Oánh!

Chẳng ngờ Tinh Oánh đã trực tiếp tìm tới động phủ của Lục Trường Sinh.

“Tinh Oánh đạo hữu, mời vào bên trong đã.”

Lục Trường Sinh mở động phủ, mời Tinh Oánh vào trong.

Tinh Oánh không còn là tu sĩ Đăng Thần tam giai mà đã lên tới Đăng Thần tứ giai.

Đồng thời vẫn lấy được bình xét cấp bậc thiên kiêu như cũ.

Nhưng lúc này Tinh Oánh cũng không còn vẻ mặt hăng hái dạt dào mà ngược lại có chút mê mang.

“Gặp qua Lục vô thượng.”

Tinh Oánh nhìn thoáng qua Lục Trường Sinh với vẻ phức tạp.

Thế nhưng nàng vẫn hành lễ với Lục Trường Sinh.

Dù đều là đệ tử của Thiên Quang Thánh Tông, thậm chí Tinh Oánh cũng là thiên kiêu.

Thế nhưng thiên kiêu và vô thượng thiên kiêu là hai khái niệm hoàn toàn khác biệt.

Qua việc quyền hạn của vô thượng thiên kiêu ngang hàng với sinh mệnh Hỗn Độn có thể nhận ra sự khác nhau rồi.

“Tinh Oánh đạo hữu không cần khách khí.”

Lục Trường Sinh xua tay, Tinh Oánh cũng khoanh chân ngồi xuống đối diện.

“Nói đi, rốt cuộc Liễu Thanh làm sao?”

Lục Trường Sinh hỏi.

“Lúc trước Liễu Thanh tỷ tỷ đã chuẩn bị đầy đủ, thế nhưng cuối cùng vẫn thất bại trong gang tấc. Tấn thăng sinh mệnh Hỗn Độn thất bại vốn sẽ vẫn lạc ngay tại chỗ, nhưng Liễu Thanh tỷ tỷ là sinh mệnh đặc biệt, sức khôi phục kinh người, thế nên mới có thể chèo chống thêm một thời gian, nhưng cũng chỉ thế thôi.”

“Qua một thời gian nữa Liễu Thanh tỷ tỷ vẫn sẽ phải chết.”

Lục Trường Sinh trầm mặc.

Liễu Thanh là sinh mệnh đặc biệt, thế lực đằng sau nàng rất lớn, thậm chí còn có Hỗn Độn chí bảo phòng thân, hơn nữa đối phương cũng không thiếu điểm cống hiến.

Trước đây đối phương cũng từng là thiên kiêu.

Lên tới cấp độ Đăng Thần cửu giai thì bình xét cấp bậc cũng là tuyệt thế.

Một sinh mệnh đặc biệt thiên phú dị bẩm như vậy dù đã chuẩn bị kỹ càng hết thảy vậy mà cũng thất bại khi tấn thăng sinh mệnh Hỗn Độn.

Có thể thấy muốn tấn thăng sinh mệnh Hỗn Độn khó khăn đến cỡ nào.

Nhưng nghĩ lại thì Hỗn Độn là vùng đất mênh mông khổng lồ tới mức nào chứ?

Ngoài Bách Hoa Vực thì Hỗn Độn còn có rất nhiều vực khác.

Số lượng tu sĩ Đăng Thần cửu giai lại càng nhiều không kể xiết.

Thế nhưng số lượng sinh mệnh Hỗn Độn vẫn rất ít ỏi.

“Liễu Thanh tỷ tỷ muốn gặp Lục vô thượng một lần…” Tinh Oánh cắn răng nói ra nguyên nhân nàng đến tìm Lục Trường Sinh.

Còn vì lý do Liễu Thanh không trực tiếp đến tìm Lục Trường Sinh.

Có lẽ bởi nàng sợ Lục Trường Sinh sẽ từ chối.

Dù sao quan hệ giữa Tinh Oánh và Lục Trường Sinh cũng gần gũi hơn một chút.

“Được.”

Lục Trường Sinh khẽ gật đầu.

Hắn và Liễu Thanh cũng coi như từng cùng kề vai chiến đấu.

Tới gặp một lần có sao đâu?

Dù Lục Trường Sinh cũng biết Liễu Thanh muốn gặp hắn, đoán chừng là lần cuối, chắc chắn bởi có chuyện gì quan trọng.

Nhưng nếu hắn không thể làm được thì cứ trực tiếp từ chối là xong.

“Giờ đi luôn thôi.”

Lục Trường Sinh cũng biết Liễu Thanh chẳng còn bao nhiêu ngày nữa.

Thế là hắn không hề do dự, lập tức cùng Tinh Oánh ra khỏi động phủ, bay về phía động phủ của Liễu Thanh.

Chẳng mấy chốc hai người đã tới động phủ của Liễu Thanh.

Lục Trường Sinh cũng thuận lợi gặp được Liễu Thanh.

“Ừm?”

“Liễu Thanh đạo hữu, nhục thể của ngươi đang sụp đổ…”

Sắc mặt Lục Trường Sinh hơi đổi.

Hắn nhìn thấy gì thế này?

Nhục thân của Liễu Thanh vậy mà đang không ngừng sụp đổ.

Nhục thân sụp đổ rồi nhanh chóng bị chôn vùi.

Hơn nữa còn là dạng sụp đổ không thể nghịch chuyển.

Loại sụp đổ này ngay cả cường giả Đăng Thần cửu giai cũng không gánh được.

Dù có nhục thân bất hủ cũng chẳng có bất cứ ý nghĩa gì.

Chương 1731: Cái chết của Liễu Thanh, Vân Cung đổi chủ, lời hứa của Lục Trường Sinh!

Tương đương với việc hạt nhục thân của Lục Trường Sinh sụp đổ.

Trừ khi có thứ giống như đạo quả dung nhập Thiên giới, sau đó đợi Thiên giới một lần nữa “phục sinh” lại bản thể.

Nếu không Liễu Thanh chắc chắn sẽ phải chết!

Đáng tiếc Liễu Thanh lại không có thủ đoạn này.

“Không sai, ta tấn thăng sinh mệnh Hỗn Độn thất bại, nhục thân đang không ngừng sụp đổ. Sở dĩ ta có thể sống đến hiện tại cũng đều dựa vào sức khôi phục, đáng tiếc, sức khôi phục có mạnh hơn nữa thì cũng xây dựng trên cơ sở nhục thân, mà nhục thân vẫn không ngừng sụp đổ, ta chèo chống không được bao lâu nữa…”

Liễu Thanh chậm rãi lên tiếng.

Lục Trường Sinh trầm mặc.

Hắn biết điều Liễu Thanh nói là sự thật.

Liễu Thanh rất nhanh sẽ phải chết.

Trước đây Liễu Thanh từng rất hăng hái, có hy vọng trở thành sinh mệnh Hỗn Độn.

Cũng từng là nhân vật phong vân trong Thiên Quang Thánh Tông.

Nhưng giờ thì sao?

Nhục thân sụp đổ, tử khí quấn thân, bất cứ lúc nào cũng có thể chết đi.

Đây chính là tu hành.

Muốn tiến thêm một bước nhưng cũng có khả năng thất bại trong gang tấc.

“Liễu Thanh đạo hữu, vì sao ngươi lại muốn gặp Lục mỗ?”

Lục Trường Sinh hỏi.

Liễu Thanh đã không còn nhiều thời gian, hắn cũng không muốn lãng phí chút thời gian ít ỏi ấy của Liễu Thanh.

“Lục đạo hữu, ngươi là vô thượng thiên kiêu, tương lai nhất định có thể trở thành sinh mệnh Hỗn Độn. Ta tìm ngươi tới chỉ muốn nhờ ngươi một việc.”

“Kiện Hỗn Độn chí bảo Vân Cung của ta tạm thời giao cho đạo hữu sử dụng, nếu có một ngày, hậu duệ của gia tộc ta có người có thể trở thành thiên kiêu của Thiên Quang Thánh Tông thì xin nhờ đạo hữu chuyển giao Vân Cung lại cho đối phương.”

“Nếu hậu duệ của gia tộc ta không một ai có thể trở thành thiên kiêu của Thiên Quang Thánh Tông thì kiện Vân Cung này vẫn thuộc về đạo hữu, liệu đạo hữu có nguyện ý hỗ trợ hay không?”

Liễu Thanh chậm rãi lên tiếng.

Lục Trường Sinh nghe vậy không khỏi cau mày.

Vân Cung?

Đây chính là một kiện Hỗn Độn chí bảo, chỉ có thể gặp mà không thể cầu.

Rất nhiều sinh mệnh Hỗn Độn cũng không có Hỗn Độn chí bảo.

Đủ thấy nó giá trị thế nào.

Một kiện Hỗn Độn chí bảo còn trân quý hơn cả một tòa thế giới Hỗn Độn. Giá trị của toàn bộ Thiên giới cũng không sánh nổi với Vân Cung trên người Liễu Thanh.

Nhưng giờ Liễu Thanh lại muốn giao Vân Cung cho Lục Trường Sinh?

Điều này khiến Lục Trường Sinh cảm thấy cực kỳ bất ngờ, đồng thời cũng rất nghi hoặc.

“Liễu Thanh đạo hữu, Vân Cung là một kiện Hỗn Độn chí bảo cường đại. Chí bảo mạnh như vậy sao đạo hữu không tự giao cho hậu duệ tộc nhân của mình? Với sức phòng ngự cường đại của Vân Cung, thậm chí có thể ngăn cản công kích từ sinh mệnh Hỗn Độn, cho dù hậu duệ tộc nhân của ngươi tu vi kém một chút nhưng tự vệ hẳn cũng không thành vấn đề.”

Lục Trường Sinh hỏi.

Liễu Thanh lại lắc đầu, nàng thở dài một tiếng: “Bọn họ không giữ nổi Vân Cung. Nếu đưa Vân Cung cho bọn họ thì mới là hại bọn họ, thậm chí còn có thể khiến toàn tộc bị diệt…”

“Chỉ khi nào trở thành thiên kiêu của Thiên Quang Thánh Tông mới có thể giữ được Vân Cung.”

“Huống chi ta tin tưởng Lục đạo hữu. Thậm chí Lục đạo hữu giờ đang là vô thượng thiên kiêu, tương lai chắc chắn có thể trở thành sinh mệnh Hỗn Độn, với tâm tính của Lục đạo hữu, nếu tộc nhân huyết mạch của ta không sinh ra được thiên kiêu thì ít nhiều gì đạo hữu cũng sẽ trông nom họ giúp ta. Có sinh mệnh Hỗn Độn trông nom, chí ít hậu duệ tộc nhân của ta sẽ không diệt tộc.”

“Đây cũng là chuyện cuối cùng ta có thể làm cho bọn họ…”

Lục Trường Sinh hiểu ra.

Liễu Thanh sinh ra từ thế giới Hỗn Độn có sinh mệnh Hỗn Độn.

Nhưng sinh mệnh Hỗn Độn không phải tộc nhân của nàng.

Không có quan hệ trực tiếp gì với nàng.

Trước kia nàng là đệ tử của Thiên Quang Thánh Tông, thậm chí đã từng là thiên kiêu.

Sinh mệnh Hỗn Độn cũng sẽ kiêng dè một chút.

Nhưng giờ đã khác.

Một khi nàng chết đi, tộc nhân của nàng còn lại gì đây?

Vân Cung sẽ trở thành củ khoai nóng bỏng tay.

Đương nhiên nàng có thể giao Vân Cung cho sinh mệnh Hỗn Độn.

Nhưng nàng lại không tin sinh mệnh Hỗn Độn.

Vậy nên mới giao Vân Cung cho Lục Trường Sinh.

Không chỉ bởi nàng tin tưởng Lục Trường Sinh, mà còn vì Lục Trường Sinh là vô thượng thiên kiêu.

Dù sau này Lục Trường Sinh trở thành sinh mệnh Hỗn Độn thì cũng có thể tiến rất xa trên con đường sinh mệnh Hỗn Độn này, đến lúc đó chưa chắc hắn đã để ý tới Vân Cung.

Nếu hậu nhân của Liễu Thanh có thiên tài xuất sắc, có lẽ Lục Trường Sinh sẽ tuân thủ lời hứa, giao Vân Cung lại cho hậu nhân của Liễu Thanh.

Nếu là sinh mệnh Hỗn Độn khác, Liễu Thanh không dám đảm bảo đối phương sẽ trả Vân Cung lại cho hậu nhân của nàng.

Trong đầu Lục Trường Sinh lóe lên rất nhiều suy nghĩ.

Hắn cũng đang phân tích lợi và hại, được và mất.

Lục Trường Sinh nhanh chóng cho ra kết luận.

Điều kiện của Liễu Thanh có rất nhiều cái lợi với hắn.

Một lời hứa tương lai đổi lấy một kiện Hỗn Độn chí bảo.

Đây là chuyện cực kỳ tốt!

Dù về sau phải trả cho hậu nhân của Liễu Thanh nhưng đó cũng là chuyện không biết bao nhiêu năm sau.

Đến lúc đó Lục Trường Sinh đã trở thành sinh mệnh Hỗn Độn, dù trả chí bảo lại cho hậu nhân của Liễu Thanh cũng không thành vấn đề.

Một kiện Hỗn Độn chí bảo cực kỳ quý giá, không lấy thì phí.

“Lục mỗ đồng ý với Liễu đạo hữu.”

Lục Trường Sinh lên tiếng.

Trên mặt Liễu Thanh nở một nụ cười.

“Vù vù.”

Trong tay Liễu Thanh nhanh chóng xuất hiện một cung điện khéo léo đẹp đẽ, tản ra khí tức lớn lao, thần thánh.

Đây chính là Vân Cung!

Liễu Thanh nhìn chằm chằm Vân Cung trong tay, trong mắt lộ vẻ phức tạp, dường như có chút không nỡ.

“Ta tình cờ thu hoạch được Vân Cung ở một hiểm địa. Nó có thể ngăn cản công kích từ sinh mệnh Hỗn Độn, nhiều năm qua ta dựa vào Vân Cung tránh khỏi không biết bao nhiêu nguy hiểm, nhờ vậy mới có thể thuận lợi trưởng thành đến Đăng Thần cửu giai, thậm chí có hy vọng đánh sâu vào cấp độ sinh mệnh Hỗn Độn.”

Chương 1732: Cái chết của Liễu Thanh, Vân Cung đổi chủ, lời hứa của Lục Trường Sinh! (2)

“Chỉ tiếc là cuối cùng vẫn thất bại trong gang tấc. Vân Cung mạnh hơn nữa thì cũng chỉ là vật ngoài thân, không cách nào trợ giúp bản thân tu hành, càng không cách nào trợ giúp bản thân tấn thăng sinh mệnh Hỗn Độn.”

“Bản thân tự lực tu hành mới là căn bản!”

“Vân Cung chỉ có thể coi như món đồ hộ đạo, Lục đạo hữu không đừng để tâm trí mình đắm chìm vào đó…”

Liễu Thanh nói xong thì vung tay lên, ném Vân Cung về phía Lục Trường Sinh.

Lục Trường Sinh đưa tay nhận lấy Vân Cung.

“Ta đã xóa bỏ ấn ký của mình trong Vân Cung, Lục đạo hữu ở đây tranh thủ luyện hóa Vân Cung trước đi.”

Lục Trường Sinh khẽ gật đầu.

Hắn không khách khí, bắt đầu luyện hóa Vân Cung ngay trước mặt Liễu Thanh.

Liễu Thanh đã xóa bỏ ấn ký của mình trong Vân Cung, giờ Vân Cung là vật vô chủ. Nhưng dù Vân Cung là vật vô chủ thì Lục Trường Sinh muốn luyện hóa một kiện Hỗn Độn chí bảo vô chủ cũng i cần một khoảng thời gian.

Thời gian ngày lại ngày trôi qua.

Một năm, ba năm, năm năm, tám năm, mười năm…

Trong nháy mắt đã qua mười năm.

“Tách.”

Lục Trường Sinh mở mắt.

“Xong rồi!”

Ròng rã suốt mười năm, Lục Trường Sinh mới in dấu ấn ký của mình xuống Vân Cung, triệt để luyện hóa kiện Hỗn Độn chí bảo này.

Sau khi luyện hóa Vân Cung xong, Lục Trường Sinh mới biết hắn đã quá coi thường kiện Hỗn Độn chí bảo này rồi.

Không hổ là Hỗn Độn chí bảo.

Nó còn cường đại hơn nhiều so với tưởng tượng của hắn!

“Về sau Liễu gia ta xin nhờ vào Lục đạo hữu…”

Liễu Thanh chậm rãi lên tiếng.

Nàng đã chống đỡ suốt mười năm ròng rã.

Cuối cùng cũng không chịu được nữa.

Lục Trường Sinh nhìn nhục thân của Liễu Thanh bắt đầu chôn vùi.

Hơn nữa còn chôn vùi với tốc độ cực nhanh, dù khả năng khôi phục nhanh thế nào cũng không nhanh bằng tốc độ chôn vùi.

“Xèo.”

Vẻn vẹn trong mấy hơi thở, nhục thân của Liễu Thanh đã triệt để chôn vùi.

“Liễu Thanh tỷ tỷ…”

Trên mặt Tinh Oánh không khỏi lộ ra vẻ đau thương.

Quan hệ giữa nàng và Liễu Thanh rất tốt.

Thế nhưng giờ Liễu Thanh đã chết.

Lục Trường Sinh không nói gì, hắn chỉ giữ im lặng.

Trên con đường tu hành, hắn từng thấy quá nhiều chuyện tương tự.

Không chỉ có mình Liễu Thanh.

Rất nhiều tu sĩ đều như vậy.

Cuối cùng người có thể bước lên đỉnh cao chung quy vẫn là số ít.

Lục Trường Sinh quay về động phủ của mình.

Cái chết của Liễu Thanh đối với Thiên Quang Thánh Tông cũng không có ảnh hưởng gì.

Tu sĩ Đăng Thần cửu giai vì trùng kích sinh mệnh Hỗn Độn mà thất bại giống như Liễu Thanh thật sự nhiều vô số kể.

Thất bại mới là chuyện bình thường.

Nếu thật sự thành công ngược lại mới bất thường.

Sau khi trở lại động phủ Lục Trường Sinh cẩn thận chải vuốt tin tức về Vân Cung.

Càng chải vuốt Lục Trường Sinh lại càng kinh hãi và thán phục hơn.

Không hổ là Hỗn Độn chí bảo.

Công năng của Vân Cung cường đại vượt xa những gì Lục Trường Sinh tưởng tượng.

Tòa Vân Cung này trên thực tế còn lớn hơn cả Thiên giới.

Ở bên trong cũng có thể tu hành như thường.

Còn có thể ngăn cản công kích từ cấp độ sinh mệnh Hỗn Độn.

Nếu lúc trước U tộc có Vân Cung.

Vậy thì sẽ không phải lang bạt khắp nơi.

Chỉ cần lão tổ U tộc có Vân Cung thì U tộc vẫn có thể sinh sống và phát triển ngay trong Vân Cung.

Đồng thời nếu có một ngày Thiên giới gặp bất trắc thì Lục Trường Sinh cũng có thể đưa tất cả Tiên tộc vào Vân Cung sinh sống, tới tận khi tìm được thế giới Hỗn Độn thích hợp rồi sắp xếp cho bọn hắn một lần nữa.

Lục Trường Sinh dốc lòng nghiên cứu Vân Cung.

Thậm chí hắn còn không biết Liễu Thanh đã vẫn lạc.

Nhưng không biết cũng bình thường, bởi Lục Trường Sinh có thể dự liệu được chuyện Liễu Thanh vẫn lạc.

Đây chỉ là vấn đề thời gian mà thôi.

Không biết qua bao lâu.

Hôm nay bên ngoài động phủ của Lục Trường Sinh có một đám khách không mời mà tới.

“Liễu gia bái phỏng Lục vô thượng!”

“Xin Lục vô thượng trả lại Hỗn Độn chí bảo Vân Cung cho Liễu gia chúng ta.”

“Đường đường Lục vô thượng của Thiên Quang Thánh Tông hẳn không thể cưỡng ép chiếm đoạt Hỗn Độn chí bảo của Liễu gia chúng ta chứ?”

Đám người này cao giọng ồn ào, chẳng mấy chốc đã thu hút rất nhiều tu sĩ dừng chân xem náo nhiệt.

Dù sao chuyện này liên quan tới Lục vô thượng và một kiện Hỗn Độn chí bảo.

Thậm chí còn liên quan tới Liễu Thanh vị tu sĩ Đăng Thần cửu giai vì trùng kích sinh mệnh Hỗn Độn thất bại mà vẫn lạc.

Đây là chuyện lớn đấy!

Càng lúc càng có nhiều tu sĩ dừng chân.

Chuyện này dường như cũng cho đám người của Liễu gia thêm lòng tin.

Cả đám ồn ào bên ngoài động phủ, thậm chí thanh âm càng lúc càng lớn, cũng càng lúc càng thêm càn rỡ.

“Ừm?”

“Người của Liễu gia?”

Rốt cục Lục Trường Sinh ở trong động phủ cũng cảm ứng được chuyện xảy ra bên ngoài.

Hắn không cần ra ngoài, dùng ý thức quét qua một chút là biết đại khái mọi chuyện.

Người của Liễu gia đến đây gây chuyện vì Hỗn Độn chí bảo Vân Cung?

Kỳ thực chuyện này cũng bình thường.

Dù sao ngay trong Liễu gia cũng có tranh chấp lợi ích. Một số người muốn có được Vân Cung cũng là chuyện rất bình thường.

Thế nhưng Vân Cung không phải đồ của Liễu gia, mà là đồ của Liễu Thanh.

Là Hỗn Độn chí bảo do Liễu Thanh ngoài ý muốn có được, đây là cơ duyên riêng của Liễu Thanh.

Giờ Liễu Thanh vừa chết đám người Liễu gia này đã muốn tranh đoạt Vân Cung?

Lục Trường Sinh sẽ không nuông chiều đám người Liễu gia này.

Hắn cũng không định tranh cãi với đám người Liễu gia.

Quá vô nghĩa!

“Cút!”

Lục Trường Sinh buông một câu tựa như như sấm rền, trong nháy mắt nổ vang bên tai đám người Liễu gia.

Với thực lực và tu vi của Lục Trường Sinh, vẻn vẹn một câu sẽ khủng bố tới nhường nào?

Người Liễu gia toàn thân chấn động.

Cảm giác sợ hãi lớn lao tự nhiên sinh ra.

“Lục Trường Sinh, ngươi muốn ỷ thế hiếp người à?”

Giọng của người Liễu gia đều đang run rẩy nhưng vẫn cắn răng hô lên.

“Cho các ngươi thời gian mười hơi thở, nếu ngươi không cút thì đừng rời khỏi đây nữa!”

Chương 1733: Cái chết của Liễu Thanh, Vân Cung đổi chủ, lời hứa của Lục Trường Sinh! (3)

Trong giọng nói của Lục Trường Sinh đã ẩn chứa sát ý lạnh băng.

Hắn là vô thượng thiên kiêu.

Quyền hạn ngang hàng với sinh mệnh Hỗn Độn của Thiên Quang Thánh Tông.

Nếu Lục Trường Sinh thật sự vận dụng quyền hạn thì dù có giết đám người của Liễu gia cũng không ai dám nói một lời.

Đây chính là vô thượng thiên kiêu!

“Ngươi…”

Người của Liễu gia toàn thân run lên.

Cho dù là bọn hắn đã phẫn nộ tới cực điểm, thế nhưng có thể làm gì đây?

Lục Trường Sinh là vô thượng thiên kiêu!

Bọn hắn cũng dựa vào quan hệ mới có thể đi vào Thiên Quang Thánh Tông.

Ở đây đối kháng một vị vô thượng thiên kiêu ư?

Có chết cũng là chết vô ích.

“Chúng ta đi.”

Cuối cùng bọn hắn vẫn không dám gây sự mà uể oải rời đi.

Thấy cảnh này, đệ tử của Thiên Quang Thánh Tông xung quanh cũng dần tán đi.

Nhưng cũng có một số đệ tử nhìn mãi động phủ của Lục Trường Sinh, không biết đang suy nghĩ gì.

Sau ngày hôm nay, gần như toàn bộ Thiên Quang Thánh Tông đã truyền đi một tin tức.

Hỗn Độn chí bảo trên người Liễu Thanh rơi vào tay Lục Trường Sinh.

Nhưng vậy thì đã sao?

Lục Trường Sinh là vô thượng thiên kiêu, dù có Hỗn Độn chí bảo thì người khác cũng không thể tranh được.

Chuyện của Liễu gia chỉ là việc nhỏ, Lục Trường Sinh không để trong lòng.

Hắn vẫn phải tiếp tục tăng cường hạt nhục thân.

Tương đương với việc tiếp tục tăng cao tu vi.

Tu vi Đăng Thần ngũ giai vẫn rất thấp.

Lục Trường Sinh muốn tăng tu vi cũng rất đơn giản, chỉ cần tăng cường hạt nhục thân là được.

Mà tăng cường hạt nhục thân sẽ cần rất nhiều thiên tài địa bảo, mà những thứ đó đều cần tới điểm cống hiến.

Lục Trường Sinh vẫn phải nghĩ cách thu hoạch điểm cống hiến trước.

“Điểm cống hiến…”

Lục Trường Sinh thở dài một tiếng.

Lúc trước hắn từng thu được hơn một triệu điểm cống hiến.

Hắn từng cho là mình sẽ không thiếu điểm cống hiến.

Nhưng giờ xem ra hắn vẫn thiếu rất nhiều điểm cống hiến.

Đương nhiên Lục Trường Sinh có thể không dùng tới rất nhiều thiên tài địa bảo.

Nhưng không cần thiên tài địa bảo thì phải dùng thời gian tích lũy từng giờ từng phút.

Sử dụng thiên tài địa bảo thật ra là cách tiết kiệm thời gian dài dằng dặc.

Cũng chỉ có Lục Trường Sinh đã ngưng tụ chân linh, còn có năng lực phân tích khủng bố mới dám nói mình có thể dùng thiên tài địa bảo để tiết kiệm thời gian.

Những người khác cũng không dám nói câu nói này.

Dù sao phần lớn tu sĩ dù có thiên tài địa bảo cũng không có cách nào tăng cường nhục thân.

“Để xem có nhiệm vụ nào không?”

Lục Trường Sinh bắt đầu xem trong ngọc bài thân phận có nhiệm vụ thích hợp với mình hay không.

Hắn là vô thượng thiên kiêu.

Quyền hạn của hắn rất cao.

Muốn tra tìm nhiệm vụ gì cũng có thể tra ra một cách chính xác.

Thậm chí nhận nhiệm vụ cũng được ưu tiên.

Thực lực của Lục Trường Sinh đã là Đăng Thần ngũ giai cực hạn.

Thậm chí còn có Hỗn Độn chí bảo Vân Cung trong tay.

Bởi vậy Lục Trường Sinh cũng không để ý độ khó khăn của nhiệm vụ.

Hắn chỉ để ý tới phần thưởng.

Chỉ cần là nhiệm vụ từ cấp độ sinh mệnh Hỗn Độn trở xuống thì Lục Trường Sinh đều có thể thử làm một lần.

Lục Trường Sinh không ngừng chọn lọc.

Đáng tiếc nếu muốn giống lần trước, chỉ cần một lần làm nhiệm vụ đã thu được hơn trăm vạn điểm cống hiến thì quá khó.

Vả lại lần trước cũng không phải nhiệm vụ.

Mà là chuyện sinh mệnh Ám Vực đột ngột bùng phát.

Chuyện như thế không thể xảy ra liên tục được.

Lục Trường Sinh suy nghĩ một lát, đào khoáng có vẻ khá thích hợp hắn.

Lần trước ở Lạc Kim giới, Lục Trường Sinh đã có thu hoạch rất lớn.

Đương nhiên không tới Lạc Kim giới được thì có thể đổi chỗ khác, đổi một loại khoáng thạch khác.

“Huyễn Linh khoáng, một trăm cân một điểm cống hiến.”

Mắt Lục Trường Sinh sáng rực lên.

Đây là một nhiệm vụ trường kỳ.

Chỉ cần có thể thu hoạch Huyễn Linh khoáng là được.

Có đi mua cũng được.

Nhưng thực ra ngoại giới không có Huyễn Linh khoáng.

Huyễn Linh khoáng này là thứ rất cần thiết với các thế lực lớn, giá trị cực kỳ trân quý.

Khu sinh sản lớn nhất là vực sâu Huyễn Linh.

Nơi đó không phải một tòa thế giới Hỗn Độn mà là một kỳ quan trong Hỗn Độn.

Vực sâu Huyễn Linh này vô cùng nguy hiểm.

Một khi xâm nhập vực sâu Huyễn Linh, tâm linh của tu sĩ thời thời khắc khắc đều sẽ bị các loại sức mạnh trong vực sâu Huyễn Linh lôi kéo.

Chỉ bất cẩn một chút tâm linh sẽ bị ăn mòn, dẫn tới hậu quả vô cùng nghiêm trọng.

Bởi vậy trừ khi tu sĩ cực kỳ tự tin với tâm linh của mình mới dám đi đào Huyễn Linh khoáng.

“Ta đã có tâm linh bất hủ, hẳn là rất ít sức mạnh có thể ảnh hưởng tới tâm linh của ta…”

Trong lòng Lục Trường Sinh hơi động.

Như thế vực sâu Huyễn Linh này ngược lại là rất hợp với hắn.

Nghĩ tới đây Lục Trường Sinh trực tiếp nhận luôn nhiệm vụ Huyễn Linh khoáng.

Lục Trường Sinh đứng dậy rồi ra khỏi động phủ, đồng thời điều động đại trận truyền tống, truyền tống tới thế giới Hỗn Độn gần vực sâu Huyễn Linh nhất.

Không lâu sau Lục Trường Sinh đã đến một tòa thế giới Hỗn Độn xa lạ.

Hắn mở bản đồ ra xem xét.

Vực sâu Huyễn Linh cách tòa thế giới Hỗn Độn này một quãng đường nhất định.

Lục Trường Sinh lấy phi thuyền ra, đi về phía vực sâu Huyễn Linh.

Lục Trường Sinh nhanh chóng tới vực sâu Huyễn Linh.

Hắn nhìn lỗ đen to lớn trước mắt.

Đúng, từ xa nhìn lại đó đúng là một lỗ đen.

Nhưng nhìn kỹ bên trong lại sâu không thấy đáy.

Vị trí này cũng có chút vắng vẻ.

Đã ra khỏi phạm vi Bách Hoa Vực.

Nằm ngay phụ cận Bách Hoa Vực.

“Hỗn Độn kỳ quan…”

Đây cũng là lần đầu Lục Trường Sinh trông thấy Hỗn Độn kỳ quan, trong lòng cảm thấy vô cùng hào hứng.

Hỗn Độn kỳ quan khác biệt với thế giới Hỗn Độn.

Một khi thế giới Hỗn Độn hình thành thì sẽ rất vững chắc.

Thế nhưng trong Hỗn Độn kỳ quan có thể xảy ra bất cứ chuyện gì. Một số thời khắc, trong một đêm Hỗn Độn kỳ quan còn có thể bị chôn vùi và biến mất.

Ngay cả tất thảy mọi thứ trong kỳ quan đều hóa thành bột mịn.

Chương 1734: Cái chết của Liễu Thanh, Vân Cung đổi chủ, lời hứa của Lục Trường Sinh! (4)

Hỗn Độn kỳ quan cực kỳ không ổn định.

Bởi vậy có rất ít người tu hành hay sinh hoạt trong Hỗn Độn kỳ quan.

Vực sâu Huyễn Linh là một tòa Hỗn Độn kỳ quan, nhưng lạ là vực sâu Huyễn Linh đã vững chắc rất lâu.

Không nhận ra chút dấu hiệu sụp đổ, chôn vùi nào.

Vả lại vì sản xuất được “Huyễn Linh khoáng” nên thường xuyên có tu sĩ đến vực sâu Huyễn Linh để khai thác Huyễn Linh khoáng.

Có điều vực sâu Huyễn Linh không phải nơi bất cứ ai cũng có thể tiến vào.

Tâm linh không kiên định mà tiến vào vực sâu Huyễn Linh thì tới việc bước đi cũng rất khó khăn.

Thậm chí cả việc tới gần vực sâu Huyễn Linh cũng không được.

Lục Trường Sinh từ từ tới gần.

Hắn cảm giác được một tia dị thường.

Như thể bản thân rất thân thuộc với vực sâu Huyễn Linh.

Bên trong dường như có một loại sức mạnh đang triệu hồi hắn.

Muốn hắn nhanh chóng tiến vào vực sâu Huyễn Linh.

Thế nhưng tâm linh của Lục Trường Sinh đã bất hủ từ lâu.

Chút “dụ hoặc” ấy căn bản không thể rung chuyển tâm linh của Lục Trường Sinh được.

Nhưng trong lòng Lục Trường Sinh cũng không dám coi thường.

Hắn biết rõ, vừa rồi vực sâu Huyễn Linh đang ăn mòn tâm linh.

Mà đây vẫn là ở bên ngoài vực sâu Huyễn Linh.

Một khi bước vào trong vực sâu Huyễn Linh thì cường độ ăn mòn sẽ lớn hơn gấp mười lần.

Có điều Lục Trường Sinh cũng không hề chần chờ.

Hắn bước ra một bước, cả người hóa thành một tia sáng bay vào trong vực sâu Huyễn Linh.

“Vèo.”

Lục Trường Sinh vừa tiến vào vực sâu Huyễn Linh, cả người đều như thể đang vặn vẹo.

Hư không bốn phía dường như cũng đang vặn vẹo.

Hết thảy trước mắt đều vặn vẹo.

“Ừm?”

“Đây không phải huyễn cảnh đơn thuần, nó đang cưỡng ép ăn mòn ý thức của ta, cưỡng ép lay động tâm linh của ta…”

Lục Trường Sinh lập tức nhận thấy điểm khó giải quyết của vực sâu Huyễn Linh.

Ngay cả tâm linh của hắn cũng mơ hồ bị ăn mòn, vặn vẹo.

Có bao nhiêu tu sĩ cấp độ Đăng Thần có thể kháng cự được đây?

Chỉ sợ rất ít.

Thế nhưng chung quy Lục Trường Sinh vẫn có tâm linh bất hủ.

Tâm linh của hắn kiên nghị tới nhường nào?

Dù vực sâu Huyễn Linh rất khủng bố, nhưng cũng không rung chuyển được tâm linh của hắn.

Hắn tiếp tục bay về phía trước.

Toàn bộ vực sâu Huyễn Linh đều tĩnh mịch.

Thậm chí tới thực vật cũng không có, khắp nơi trơ trụi.

Chỉ có một số thực vật quỷ dị như rêu bao trùm bên ngoài lục địa, nhìn có màu xanh sẫm, tạo thành cảm giác mênh mông, cô tịch, hoang vu.

“Không biết có thể cảm ngộ sức mạnh không gian rồi nhờ đó xuyên qua không gian hay không?”

Lục Trường Sinh thử một phen.

Hắn đã sớm quen với việc cảm ngộ sức mạnh không gian.

Thế nhưng thử một lát Lục Trường Sinh lại lắc đầu.

Không phải không cách nào cảm ứng được sức mạnh không gian, ngược lại sức mạnh không gian rất sinh động.

Nhưng cũng vì quá sinh động nên không gian tương đối yếu ớt.

Một khi xuyên qua không gian thì sợ rằng sẽ bị lạc trong không gian, vô cùng nguy hiểm.

Bởi vậy không thể xuyên qua không gian trong vực sâu Huyễn Linh được.

Lục Trường Sinh tiếp tục bay xuống dưới.

Sở dĩ gọi nơi này là vực sâu Huyễn Linh cũng vì như vậy.

Không biết vực sâu Huyễn Linh có bao nhiêu tầng.

Càng bay xuống dưới khả năng Huyễn Linh khoáng xuất hiện lại càng lớn.

Lục Trường Sinh tìm hồi lâu trong tầng thứ nhất của vực sâu Huyễn Linh nhưng cũng không thấy Huyễn Linh khoáng.

Hắn lại bay xuống dưới.

Tầng thứ hai, tầng thứ ba, tầng thứ tư…

Thế nhưng càng xuống dưới thì sức mạnh ăn mòn khiến mọi thứ trong vực sâu Huyễn Linh vặn vẹo lại càng khủng bố.

Thế nên càng xuống dưới thì càng nguy hiểm.

Chỉ hơi bất cẩn chút là tâm linh sẽ bị bóp méo.

Vực sâu Huyễn Linh này nhưng nguy hiểm hơn Lạc Kim giới nhiều.

Chẳng trách nơi này có rất ít người lui tới.

Chỉ sợ có không ít tu sĩ nổi điên vì tâm linh bị bóp méo.

Lục Trường Sinh đột nhiên ngừng lại.

Hắn thấy có một kiếm khách áo trắng ở phía trước.

Trên người đối phương phóng thích ra kiếm ý không chút kiêng dè.

Mà hắn cứ đứng lẳng lặng trên một đỉnh núi hoang vu.

“Tu sĩ?”

Đây là lần đầu tiên Lục Trường Sinh gặp được tu sĩ khác trong vực sâu Huyễn Linh.

Kiếm khách này dường như cũng phát hiện Lục Trường Sinh, hắn đột ngột xoay người.

“Tách.”

Tầm mắt đối phương nhìn chòng chọc Lục Trường Sinh, hệt như một thanh kiếm, sắc bén không gì sánh được.

“Có thể ngăn cản kiếm ý của ta, không tệ. Xem ra ngươi có tư cách khiêu chiến vị trí Kiếm Thần của ta đấy!”

“Tới đi, đánh bại ta thì ngươi chính là Kiếm Thần số một Kiếm Cảnh!”

Kiếm khách áo trắng lạnh lùng thốt lên.

Lục Trường Sinh khẽ nhướng mày.

Đối phương dường như có chút hiểu lầm với hắn.

“Ta không phải tới để khiêu chiến vị trí Kiếm Thần của ngươi. Nơi này là vực sâu Huyễn Linh, Lục mỗ chỉ tới tìm Huyễn Linh khoáng thôi.”

Lục Trường Sinh bình tĩnh đáp.

“Ngươi không phải tới khiêu chiến vị trí Kiếm Thần?”

“Nực cười, rõ ràng nơi này là Kiếm Cảnh, vực sâu Huyễn Linh gì chứ, ngươi đừng có ăn nói bậy bạ. Nếu đã là kiếm khách thì phải tuân theo quy củ của kiếm khách, Kiếm Cảnh vĩnh viễn chỉ có một Kiếm Thần. Rút kiếm đi, nếu ngươi không rút kiếm sợ rằng cũng không có cơ hội rút kiếm nữa đâu!”

Nói xong kiếm khách áo trắng cũng mặc kệ Lục Trường Sinh.

“Keng.”

Kiếm khách áo trắng thoắt cái đã rút kiếm.

Kiếm ý sáng chói phóng lên tận trời.

Cùng lúc đó lại kèm theo một luồng kiếm khí đáng sợ, tựa như có thể bổ ra hư không, trong nháy mắt đã lao tới trước mặt Lục Trường Sinh.

“Đăng Thần thất giai!”

Lục Trường Sinh cảm nhận được thực lực của tên kiếm khách này.

Cường giả Đăng Thần thất giai.

Chỉ tiếc Lục Trường Sinh đã thấy rõ bộ dáng của đối phương, rõ ràng đối phương đã triệt để rơi vào huyễn cảnh của vực sâu Huyễn Linh.

Không, không chỉ đơn giản là rơi vào huyễn cảnh thôi.

Mà là tâm linh bị ăn mòn, thế nên đối phương sẽ vĩnh viễn lưu lại trong vực sâu Huyễn Linh.

Nếu tu sĩ khác tiến vào vực sâu Huyễn Linh thì sẽ bị những tu sĩ có tâm linh bị ăn mòn này công kích.

Chương 1735: Sinh mệnh Hỗn Độn cũng mất phương hướng? Tháp đen quỷ dị dưới đáy vực sâu Huyễn Linh!

Bọn hắn được gọi là “kẻ mất phương hướng”.

Có nghĩa là vĩnh viễn mất phương hướng trong vực sâu Huyễn Linh.

Kiếm ý và kiếm khí khủng bố, che trời lấp đất trút về phía Lục Trường Sinh.

Nhưng vừa tới trước mặt Lục Trường Sinh đã dừng lại.

Trước mặt Lục Trường Sinh mơ hồ có một tia sáng trắng, như thể một vách tường chắn ngang trước người hắn.

“Răng rắc.”

Từng tia kiếm khí bắt đầu đứt gãy, cuối cùng chôn vùi. Kiếm ý cũng vậy.

Bị ánh sáng màu trắng chặn lại.

Đây là Hư giới của Lục Trường Sinh.

Chỉ là tu sĩ Đăng Thần thất giai thì có thể làm gì được Hư giới của Lục Trường Sinh chứ?

Lục Trường Sinh tâm niệm vừa động, trong nháy mắt đã có thể trấn áp đối phương.

“Thôi, để Lục mỗ giúp ngươi giải thoát…”

Lục Trường Sinh thấy bộ dáng của kiếm khách áo trắng.

Vậy còn không bằng chết.

Bởi vậy Lục Trường Sinh đưa tay chỉ về phía xa.

“Xèo.”

Một tiếng vang nhỏ truyền tới.

Toàn thân kiếm khách áo trắng chấn động.

Ngay sau đó, ánh mắt hắn dường như trở lại thanh minh.

Nhưng vẻn vẹn chỉ là một cái chớp mắt thôi.

Một cái chớp mắt này, kiếm khách áo trắng đã hiểu rõ tình cảnh của mình.

“Đa tạ…”

Kiếm khách áo trắng cười nói.

Lục Trường Sinh để hắn giải thoát.

Đây là trợ giúp hắn.

Nếu không hắn sẽ vĩnh viễn mất phương hướng trong vực sâu Huyễn Linh.

Thân thể kiếm khách áo trắng nhanh chóng chôn vùi.

Trong chớp mắt đã hoàn toàn hóa thành bột mịn.

“Ừm?”

Lục Trường Sinh khẽ vẫy tay.

Kiếm khách áo trắng cũng có bảo vật không gian.

Hắn dùng ý thức quét qua.

“Ồ?”

“Rốt cuộc cũng tìm được Huyễn Linh khoáng, xem ra số lượng còn không ít.”

Lục Trường Sinh nở một nụ cười.

Trong không gian bảo vật của kiếm khách áo trắng có số lượng Huyễn Linh khoáng nặng khoảng một vạn cân.

Tương đương với 100 điểm cống hiến.

Xem ra tâm linh của kiếm khách áo trắng thật ra cũng rất cường đại, hẳn là đối phương đã ở trong vực sâu Huyễn Linh một quãng thời gian rất dài.

Nếu không cũng sẽ không thu hoạch được nhiều Huyễn Linh khoáng như vậy.

Chỉ tiếc cuối cùng kiếm khách áo trắng vẫn không ngăn được sức mạnh ăn mòn của vực sâu Huyễn Linh, tâm linh dần dần vặn vẹo, cuối cùng trở thành kẻ mất phương hướng.

“Huyễn Linh khoáng.”

Lục Trường Sinh lấy một miếng khoáng thạch ra.

Bên trên có những đường vân hình thành tự nhiên.

Nhìn kỹ lại đường vân này dường như có thể hút ý thức của người ta vào trong đó.

Cực kỳ quỷ dị.

Thế nhưng đây cũng là nguyên nhân khiến Huyễn Linh khoáng được săn đón.

Chính những đường vân tự nhiên có thể vặn vẹo ý thức và tâm linh của tu sĩ này.

Sẽ được dùng để luyện chế thành một số loại pháp bảo, hoặc để bố trí trận pháp có uy lực to lớn.

Chỉ tiếc mấy tầng trên có rất ít Huyễn Linh khoáng.

Lục Trường Sinh tiếp tục bay xuống dưới.

Tầng thứ năm, tầng thứ sáu, tầng thứ bảy, tầng thứ tám, tầng thứ chín…

Lục Trường Sinh đi thẳng tới tầng thứ chín.

Kỳ thực nơi này đã rất sâu.

Không ai biết rốt cuộc vực sâu Huyễn Linh có bao nhiêu tầng.

Nghe nói từng có sinh mệnh Hỗn Độn tiến vào vực sâu Huyễn Linh.

Thế nhưng vẫn không thể đi tới đáy vực sâu Huyễn Linh.

Càng xuống sâu thì sức mạnh khiến tâm linh vặn vẹo lại càng khủng bố hơn.

Cuối cùng ngay cả sinh mệnh Hỗn Độn cũng không chịu được.

Từ tầng thứ năm đến tầng thứ chín, Lục Trường Sinh cũng gặp một số kẻ mất phương hướng, nhưng đều bị Lục Trường Sinh giải quyết.

Thậm chí hắn còn thu được một ít Huyễn Linh khoáng.

Nhưng cộng lại cũng chỉ có 300.000 cân Huyễn Linh khoáng thôi.

Tương đương với 3000 điểm cống hiến.

Lục Trường Sinh đã tới vực sâu Huyễn Linh thì cũng không muốn chỉ thu hoạch được mỗi 3000 điểm cống hiến.

Hắn muốn đạt được rất nhiều điểm cống hiến.

Mà càng xâm nhập vực sâu Huyễn Linh thì càng lấy được nhiều Huyễn Linh khoáng hơn.

“Sức mạnh của vực sâu Huyễn Linh ở tầng thứ chín đã rất khủng bố, bình thường Đăng Thần cửu giai cũng chỉ có thể đi đến tầng thứ chín. Một khi xuống tầng thứ mười thì sức mạnh ăn mòn tâm linh sẽ càng mạnh, tu sĩ Đăng Thần cửu giai bình thường cũng sẽ gặp nguy hiểm.”

“Thế nhưng tâm linh của ta đã bất hủ. Vả lại Hư giới cường đại đến mức nào? Dù Hư giới đã hóa thực, nhưng đối với sức mạnh phương diện tâm linh vẫn có thể thoải mái ngăn cản như cũ, bởi vậy ta vẫn có thể tiếp tục thâm nhập vực sâu Huyễn Linh.”

Lục Trường Sinh cẩn thận suy xét lại tình trạng của bản thân.

Mặt tâm linh đúng là không có vấn đề, một chút áp lực cũng không có.

Đã vậy thì hắn có gì phải do dự nữa?

Tiếp tục xuống dưới thôi!

Thế là Lục Trường Sinh tiếp tục bay xuống.

Hắn đến tầng thứ mười của vực sâu.

“Ầm.”

Tại tầng thứ mười của vực sâu Huyễn Linh, sức mạnh ăn mòn tâm linh trong nháy mắt tăng vọt.

Nhưng tâm linh của Lục Trường Sinh chỉ như gặp gió nhẹ lướt qua, không có bất cứ ảnh hưởng nào.

Những lúc thế này hệ thống tu hành Thiên giới mới hiện ra ưu thế.

Đại La Kim Tiên đều có tâm linh bất hủ.

Tâm linh vô cùng cường đại.

Hoàn toàn có thể chịu được loại áp lực này.

Lục Trường Sinh bắt đầu tìm kiếm Huyễn Linh khoáng tại tầng thứ mười.

Một mạch tìm kiếm quả thật cũng tìm được Huyễn Linh khoáng.

“Có mười vạn cân Huyễn Linh khoáng cơ à?”

“Không tệ, thu hoạch lớn rồi.”

Lục Trường Sinh rất hài lòng. Tổng cộng hắn đã thu được 400.000 cân Huyễn Linh khoáng.

Hắn tiếp tục xuống tầng thứ mười một, tầng thứ mười hai, tầng thứ mười ba…

Đi mãi đến tầng thứ mười lăm.

Số lượng Huyễn Linh khoáng trong tay Lục Trường Sinh đã vượt qua trăm vạn cân, đạt đến 1,1 triệu cân.

Tương đương với 11.000 điểm cống hiến.

Nhưng vẫn chưa đủ, còn thiếu rất nhiều.

Thế là Lục Trường Sinh tiếp tục bay xuống dưới.

Tầng thứ mười lăm, tầng thứ mười sáu, tầng thứ mười bảy, tầng thứ mười tám, tầng thứ mười chín…

Cuối cùng tâm linh bất hủ của Lục Trường Sinh cũng bị ảnh hưởng.

Nhưng không hề gì, Lục Trường Sinh lập tức thi triển Hư giới.

Có Hư giới cách trở hết thảy ngoại giới.

Tâm linh của hắn lại khôi phục như bình thường.

Tới tầng thứ hai mươi, số lượng Huyễn Linh khoáng của Lục Trường Sinh đã đạt đến con số 2,6 triệu cân khủng bố.

Chương 1736: Sinh mệnh Hỗn Độn cũng mất phương hướng? Tháp đen quỷ dị dưới đáy vực sâu Huyễn Linh! (2)

Lục Trường Sinh đột nhiên ngẩng phắt đầu.

“Đây là… kẻ mất phương hướng?”

Lục Trường Sinh vừa mới tiến vào tầng thứ hai mươi, nhưng hắn đã nhìn thấy gì?

Một kẻ mất phương hướng.

Có điều trên thân kẻ mất phương hướng này tản ra khí tức cực kỳ kinh khủng.

Loại khí tức kia, Lục Trường Sinh chỉ thoáng cảm ứng đã cảm thấy toàn thân đều đang run rẩy.

Đúng, cảm giác run rẩy kia là vì sợ hãi.

Không phải tâm linh của Lục Trường Sinh đang sợ hãi, mà là hạt nhục thân đang sợ hãi.

Đó là uy áp nhục thân thuần túy, vượt trên bất cứ cường giả nào Lục Trường Sinh từng gặp.

“Sinh mệnh Hỗn Độn…”

Trong lòng Lục Trường Sinh không khỏi chấn động.

Hắn cảm thấy khó mà tin nổi.

Thế mà hắn lại thấy một kẻ mất phương hướng là sinh mệnh Hỗn Độn?

Nhưng chuyện này có thể xảy ra sao?

Ngay cả sinh mệnh Hỗn Độn cũng mất phương hướng tại vực sâu Huyễn Linh.

Đây gần như là chuyện chỉ xảy ra trong truyền thuyết, không ngờ Lục Trường Sinh lại gặp được.

Nghe đồn sinh mệnh Hỗn Độn cũng không thể xuống dưới đáy vực sâu Huyễn Linh.

Nghe đồn sinh mệnh Hỗn Độn cũng sẽ mất phương hướng trong vực sâu Huyễn Linh.

Nhưng đó cũng chỉ là nghe đồn mà thôi.

Trên thực tế có rất ít người nhìn thấy sinh mệnh Hỗn Độn mất phương hướng tại vực sâu Huyễn Linh.

Phần lớn đều chỉ là tin đồn.

Mà lúc này Lục Trường Sinh lại chính mắt nhìn thấy một sinh mệnh Hỗn Độn mất phương hướng.

Sinh mệnh vĩ đại kia cũng sẽ mất phương hướng.

Vực sâu Huyễn Linh này thật sự quá nguy hiểm.

“Rốt cuộc vực sâu Huyễn Linh có thứ gì vậy? Sinh mệnh Hỗn Độn sẽ không vì Huyễn Linh khoáng mà mất phương hướng trong vực sâu Huyễn Linh…”

Lục Trường Sinh thấp giọng lầm bầm.

Hắn nhìn sinh mệnh Hỗn Độn phía xa.

Đối phương không ngừng du đãng tại tầng thứ hai mươi.

Nhìn qua là biết đối phương đã hoàn toàn mất phương hướng.

Lục Trường Sinh chưa từng gặp sinh mệnh Hỗn Độn.

Hắn cũng muốn nhìn kỹ sinh mệnh Hỗn Độn một chút.

Thậm chí trên người sinh mệnh Hỗn Độn này có một số thứ, nếu Lục Trường Sinh có thể đạt được thì đó mới là thu hoạch khổng lồ.

Thế nhưng mưu toan với một sinh mệnh Hỗn Độn lại quá to gan, cũng quá mức nguy hiểm.

Dù đối phương là kẻ mất phương hướng, nhưng cũng là sinh mệnh Hỗn Độn hàng thật giá thật.

“Tách.”

Đột nhiên sinh mệnh Hỗn Độn kia xoay người, như thể đã nhận ra điều gì đó.

Ánh mắt đối phương nhìn thẳng hướng Lục Trường Sinh đang ẩn thân.

“Bị phát hiện à?”

Trong lòng Lục Trường Sinh căng chặt.

Biết mình đã bị sinh mệnh Hỗn Độn kia phát hiện.

Lục Trường Sinh quyết định rất nhanh, lập tức chạy trốn.

Thế nhưng sinh mệnh Hỗn Độn kia đã ra tay.

Đối phương chỉ đấm ra một quyền.

“Ầm ầm.”

Đó là sức mạnh của thân thể thuần túy.

Đấm ra một quyền, hư không trong nháy mắt phá toái.

Toàn bộ tầng thứ hai mươi của vực sâu Huyễn Linh như thể cũng muốn sụp đổ.

Đúng, chính là sụp đổ.

Một quyền của sinh mệnh Hỗn Độn đã khiến tầng thứ hai mươi của vực sâu Huyễn Linh muốn sụp xuống.

Điều này đã vượt khỏi suy đoán của Lục Trường Sinh trước đó.

“Gì thế này?”

Ánh mắt Lục Trường Sinh đột nhiên ngưng tụ.

Tầng thứ hai mươi của vực sâu Huyễn Linh sụp đổ.

Mà sức mạnh kinh khủng kia đã khóa chặt Lục Trường Sinh.

Khiến Lục Trường Sinh không thể lui lại.

Có lẽ hắn vẫn có thể lui lại.

Nhưng căn bản cũng không thể tránh khỏi một kích này.

Toàn thân Lục Trường Sinh đều đang run sợ.

Trong lòng trào dâng cảm giác vô cùng nguy hiểm.

Hắn mơ hồ có thể cảm giác được.

Nếu một quyền rơi xuống người mình, hắn sẽ chết!

Nhục thân của Lục Trường Sinh hiện tại tuyệt đối không thể ngăn được.

Thậm chí có dung hợp toàn bộ phân thân Huyết Nhục chắc chắn cũng không ngăn được.

Đây chính là sinh mệnh Hỗn Độn.

Dù là kẻ mất phương hướng nhưng chỉ tung ra một quyền mà Lục Trường Sinh đã không ngăn được.

May mà Lục Trường Sinh đã chuẩn bị sẵn.

“Vân Cung.”

Ngay sau đó một tòa cung điện to lớn xuất hiện.

Chính là Vân Cung.

Một kiện Hỗn Độn chí bảo!

Trong nháy mắt Lục Trường Sinh đã tiến vào bên trong Vân Cung.

Tầng thứ hai mươi của vực sâu Huyễn Linh sụp đổ, sức mạnh sụp đổ khủng bố như muốn chèn ép Vân Cung, dường như muốn xé Vân Cung thành từng mảnh nhỏ.

Cùng lúc đó một quyền của sinh mệnh Hỗn Độn kia cũng rơi xuống Vân Cung.

“Bùm.”

Một tiếng vang trầm đục truyền ra.

Vân Cung khẽ rung lên.

Từng vòng sóng sức mạnh khuếch tán theo bốn phương tám hướng.

Thế nhưng Vân Cung lại không tổn hại chút nào.

Rõ ràng Vân Cung đã cản trở một quyền của sinh mệnh Hỗn Độn kia!

“Quả nhiên Hỗn Độn chí bảo Vân Cung có thể ngăn cản công kích từ sinh mệnh Hỗn Độn, đúng là danh bất hư truyền!”

Lục Trường Sinh thấy thế mới nhẹ nhàng thở ra một hơi.

May mà có Vân Cung.

Lục Trường Sinh dám xâm nhập vực sâu Huyễn Linh thật ra cũng vì hắn có Vân Cung.

Gặp biến cố gì mà có Vân Cung thì cũng an toàn hơn nhiều.

Nhưng dù Vân Cung có thể ngăn cản công kích từ sinh mệnh Hỗn Độn thì Lục Trường Sinh cũng không thể tiếp tục dây dưa với sinh mệnh Hỗn Độn này được.

“Đi!”

Lục Trường Sinh thúc giục Vân Cung, nhanh chóng rời khỏi tầng thứ hai mươi, tiến vào tầng thứ hai mươi mốt của vực sâu Huyễn Linh.

“Trốn được rồi…”

Lục Trường Sinh đi tới tầng thứ hai mươi mốt.

Nơi này không có sức mạnh sụp đổ kia.

Khí tức của

May mà hắn có Vân Cung, nếu không lần này đúng là dữ nhiều lành ít.

Dù tầng thứ hai mươi đã sụp đổ nhưng sau một thời gian sẽ khôi phục như cũ.

Đây chính là đặc điểm của vực sâu Huyễn Linh.

Dù sụp đổ cũng có thể khôi phục, nếu không gian yếu ớt như vậy thì vực sâu Huyễn Linh đã hoàn toàn sụp đổ từ lâu rồi, sao có thể tồn tại lâu tới vậy được?

Có điều Lục Trường Sinh không thể hiểu nổi, vì sao một sinh mệnh Hỗn Độn lại đi lạc tại tầng thứ hai mươi?

Chẳng lẽ tới tầng thứ hai mươi cũng coi như đi xuống tầng sâu của vực sâu Huyễn Linh rồi ư?

Không đến mức ngay cả sinh mệnh Hỗn Độn cũng không chịu nổi mới phải chứ?

Lục Trường Sinh không rõ cho lắm.

Hắn vẫn luôn được Hư giới bao phủ.

Chương 1737: Sinh mệnh Hỗn Độn cũng mất phương hướng? Tháp đen quỷ dị dưới đáy vực sâu Huyễn Linh! (3)

Lục Trường Sinh cũng không rõ bên ngoài Hư giới, sức mạnh vặn vẹo tâm linh của vực sâu Huyễn Linh rốt cuộc đạt đến cái mức độ nào rồi.

Hư giới đã giúp hắn ngăn cách hết thảy.

Sức mạnh vặn vẹo tâm linh tất nhiên không thể tiến vào.

Thế nên cũng không hề ảnh hưởng tới Lục Trường Sinh đang ở bên trong Hư giới.

“Thử xem.”

Lục Trường Sinh thử triệt bỏ Hư giới giây lát.

Hắn định tự mình cảm nhận sức mạnh vặn vẹo tâm linh ở tầng thứ hai mươi mốt của vực sâu Huyễn Linh.

Thế nhưng chỉ vừa tiếp xúc.

Lục Trường Sinh đã cảm thấy tâm linh bị bóp méo.

Dù hắn có tâm linh bất hủ cũng vậy.

Tâm linh trực tiếp bị vặn vẹo.

Điều này khiến Lục Trường Sinh không khỏi chấn kinh.

“Tâm linh của ta bất hủ, ở một mức độ nào đó đã cực kỳ cường đại, muốn vặn vẹo tâm linh của ta thì sức mạnh vặn vẹo tâm linh bên ngoài không biết phải mạnh đến mức nào nữa.”

“Chẳng trách ngay cả sinh mệnh Hỗn Độn cũng mất phương hướng tại tầng thứ hai mươi. Từ tầng thứ hai mươi trở đi, có lẽ ngay cả tâm linh của sinh mệnh Hỗn Độn cũng sẽ bị vặn vẹo, vô cùng nguy hiểm.”

“Nhưng dường như Hư giới của ta có thể ngăn cách hết thảy, dường như hoàn toàn không bị vực sâu Huyễn Linh ảnh hưởng. Nếu là thế thì ta còn có thể tiếp tục

Trong mắt Lục Trường Sinh lóe lên từng tia quang mang kỳ lạ.

Rốt cuộc vực sâu Huyễn Linh sâu tới mức nào?

Rốt cuộc bên dưới có gì?

Rất nhiều sinh mệnh Hỗn Độn cũng không thể tận đáy vực.

Từ tầng thứ hai mươi trở đi càng lúc sẽ càng khó.

Thậm chí có thể mất phương hướng trong vực sâu Huyễn Linh.

Giống như sinh mệnh Hỗn Độn ở tầng thứ hai mươi kia, hoàn toàn đánh mất phương hướng.

Thế nhưng đây cũng chỉ là một suy nghĩ thoáng qua trong đầu Lục Trường Sinh thôi.

Hắn vẫn không quên mục đích chuyến đi tới vực sâu Huyễn Linh lần này.

Vì tìm kiếm Huyễn Linh khoáng.

Thế là Lục Trường Sinh cẩn thận tìm kiếm tại tầng thứ hai mươi mốt.

Tìm một lát đã phát hiện Huyễn Linh khoáng.

Hơn nữa khắp nơi đều là Huyễn Linh khoáng.

Dường như bắt đầu từ tầng thứ hai mươi, mỗi tầng đều có rất nhiều Huyễn Linh khoáng.

Lục Trường Sinh tất nhiên dốc sức khai thác Huyễn Linh khoáng.

“Ầm ầm.”

Lần này Lục Trường Sinh thu hoạch 300.000 cân Huyễn Linh khoáng.

Sau đó hắn tiếp tục xuống tầng thứ hai mươi hai, tầng thứ hai mươi ba, tầng thứ hai mươi tư, tầng thứ hai mươi lăm…

Một mạch tới tầng thứ hai mươi chín.

Càng lúc vực sâu Huyễn Linh càng sâu, nhưng Hư giới của Lục Trường Sinh vẫn vững chắc như cũ.

Mà số lượng Huyễn Linh khoáng Lục Trường Sinh thu hoạch được cũng càng ngày càng nhiều.

Đến tầng thứ hai mươi chín, sau khi tìm kiếm một phen, số lượng Huyễn Linh khoáng của Lục Trường Sinh đã vượt qua 10 triệu cân!

Đồng thời vẫn đang tiếp tục gia tăng.

Nếu cứ tiếp tục đi xuống thì số lượng Huyễn Linh khoáng hắn lấy được sẽ là một con số vô cùng kinh khủng.

Bởi vì đến tầng thứ hai mươi chín này Huyễn Linh khoáng gần như chưa bị người nào khai thác.

Sinh mệnh Hỗn Độn đi vào vực sâu Huyễn Linh, về cơ bản đều vì xem xét dưới đáy vực sâu Huyễn Linh có thứ gì, không ai nghĩ tới chuyện khai thác Huyễn Linh khoáng cả.

Giờ đều hời cho Lục Trường Sinh.

Bắt đầu từ tầng thứ hai mươi mốt, Lục Trường Sinh đã không gặp bất cứ sinh mệnh Hỗn Độn trở thành kẻ mất phương hướng nào.

Xem ra sinh mệnh Hỗn Độn mất phương hướng vẫn là số ít.

Trong tình huống bình thường, cảm thấy tâm linh vặn vẹo là sinh mệnh Hỗn Độn sẽ quay lại ngay.

Bọn hắn sẽ không tiếp tục đi xuống đáy vực sâu Huyễn Linh.

Tất nhiên cũng sẽ không mất phương hướng.

Dù càng ngày càng đi xuống sâu nhưng ngược lại Lục Trường Sinh càng ngày càng an toàn.

“Tiếp tục.”

Lục Trường Sinh tiếp tục bước vào tầng thứ ba mươi.

“Rầm.”

Giờ khắc này, Hư giới của Lục Trường Sinh tản ra từng vòng như sóng nước, một vòng lại một vòng không ngừng gợn sóng.

“Đây là… sức mạnh vặn vẹo tâm linh?”

Lục Trường Sinh nhìn Hư giới trước mắt.

Dường như bên ngoài Hư giới có sức mạnh vặn vẹo tâm linh kinh khủng ý đồ xâm nhập vào Hư giới, vặn vẹo tâm linh của Lục Trường Sinh.

Nhưng chúng đã bị Hư giới chặn lại.

Sức mạnh vặn vẹo tâm linh không cách nào thẩm thấu vào trong Hư giới.

Sức mạnh vặn vẹo tâm linh vốn vô ảnh vô hình.

Nhưng giờ lại có thể khuấy động từng vòng gợn sóng.

Đủ thấy sức mạnh vặn vẹo tâm linh này đạt đến tình trạng kinh khủng nhường nào.

Lúc này Lục Trường Sinh không khỏi do dự.

Hắn có nên tiếp tục đi xuống vực sâu Huyễn Linh nữa không?

Sức mạnh vặn vẹo tâm linh bên ngoài Hư giới quá mức khủng bố, một khi Hư giới của hắn không chịu được thì e rằng tâm linh của Lục Trường Sinh sẽ bị bóp méo chỉ trong nháy mắt.

Trốn cũng không thoát.

Thậm chí hắn sẽ trở thành một kẻ mất phương hướng.

Chỉ sợ lúc đó Lục Trường Sinh muốn tự sát cũng rất khó.

Nếu trở thành kẻ mất phương hướng, vì Lục Trường Sinh không tử vong nên cũng không cách nào “phục sinh” tại Thiên giới.

Đó mới là kết cục bết bát nhất.

“Xem thử tầng thứ ba mươi mốt có bao nhiêu Huyễn Linh khoáng đã?”

Lục Trường Sinh suy nghĩ một lát, dù có rời đi thì cũng phải mang theo Huyễn Linh khoáng ở tầng thứ ba mươi mốt.

Không thể đi về tay không được.

Thế là Lục Trường Sinh bắt đầu tìm kiếm Huyễn Linh khoáng tại tầng thứ ba mươi mốt.

Vừa tìm đã bất ngờ.

Huyễn Linh khoáng ở tầng thứ ba mươi mốt phải nói là có khắp mọi nơi.

Sâu trong lòng Lục Trường Sinh cũng rất khiếp sợ.

Hắn cũng không khách khí nữa, bắt đầu vung tay khai thác Huyễn Linh khoáng.

Một triệu cân, hai triệu cân, ba triệu cân, bốn triệu cân, năm triệu cân…

Lục Trường Sinh thật sự là cực kỳ chấn kinh.

10 triệu cân!

Tại tầng thứ ba mươi hắn đã khai thác được 10 triệu cân Huyễn Linh khoáng.

Cộng với 10 triệu cân Huyễn Linh khoáng trước đó, hiện giờ Lục Trường Sinh đã có 20 triệu cân Huyễn Linh khoáng.

Đây chính là 200.000 điểm cống hiến!

Tầng thứ ba mươi có 10 triệu cân Huyễn Linh khoáng, vậy tầng thứ ba mươi mốt thì sao?

Thậm chí tầng thứ bốn mươi thì sao nữa?

Lục Trường Sinh đã không thể tưởng tượng nổi rồi.

Chương 1738: Sinh mệnh Hỗn Độn cũng mất phương hướng? Tháp đen quỷ dị dưới đáy vực sâu Huyễn Linh! (4)

Hắn vốn cho rằng lần này tới vực sâu Huyễn Linh cùng lắm lấy được 100.000 điểm cống hiến đã rất cao rồi.

Không ngờ sâu dưới đáy vực sâu Huyễn Linh lại có nhiều Huyễn Linh khoáng như nhiều.

Gần như nơi này chưa từng có ai khai thác, thế nên mới hời cho Lục Trường Sinh.

Suy nghĩ kỹ lại thì chuyện này cũng rất bình thường.

Vực sâu Huyễn Linh vốn là nơi sản xuất ra Huyễn Linh khoáng.

Kỳ thật nếu tầng thứ nhất tích lũy lâu dài thì hẳn cũng sẽ có rất nhiều Huyễn Linh khoáng.

Nhưng tầng thứ nhất bị mọi người không ngừng vơ vét, chắc chắn không lấy đâu ra Huyễn Linh khoáng nữa.

Mà tầng thứ ba mươi lại khác, có thể xuống tới tầng thứ ba mươi đều là sinh mệnh Hỗn Độn, cơ bản bọn hắn đều không cảm thấy hứng thú với Huyễn Linh khoáng.

Tích lũy lâu dài mới tích được nhiều Huyễn Linh khoáng như vậy.

Giờ lại có lợi cho Lục Trường Sinh.

Thế là Lục Trường Sinh tiếp tục xuống tầng thứ ba mươi mốt.

Vẫn có hơn 10 triệu cân như cũ.

Sau đó là tầng thứ ba mươi hai, tầng thứ ba mươi ba, tầng thứ ba mươi tư, tầng thứ ba mươi lăm…

Ở mỗi tầng số lượng Huyễn Linh khoáng đều hơn 10 triệu cân, thậm chí có tầng đạt tới 15 triệu cân.

Sau khi Lục Trường Sinh vơ vét tới tầng thứ ba mươi bảy, số lượng Huyễn Linh khoáng trên người hắn đã đột phá 100 triệu cân!

Tương đương với một triệu điểm cống hiến!

Cũng có nghĩa là Lục Trường Sinh dựa vào thực lực của mình lấy được một triệu điểm cống hiến.

Lần trước tới Thiên Ngục chém giết sinh mệnh Ám Vực đều dựa vào Liễu Thanh.

Giờ Lục Trường Sinh hoàn toàn dựa vào thực lực của mình.

Thế nhưng khi Lục Trường Sinh tiếp tục bước vào tầng thứ ba mươi tám thì mọi chuyện lại thay đổi.

“Ừm?”

Tầng thứ ba mươi tám, Lục Trường Sinh phát hiện một tòa bảo tháp đen kịt.

Từ trên xuống dưới bảo tháp chỉ có một mảnh đen kịt.

Cứ như vậy sừng sững trong không gian tầng thứ ba mươi tám, thần bí mà quỷ dị.

“Sau bao nhiêu năm cuối cùng cũng có người tới rồi…”

Từ trong bảo tháp truyền ra một thanh âm xa lạ.

Không biết đối phương đang dùng ngôn ngữ gì.

Thế nhưng Lục Trường Sinh lại có thể hiểu ngay ý của đối phương.

Hơn nữa khi Lục Trường Sinh cẩn thận ngẫm lại, âm thanh này không phải truyền vào trong tai của hắn, ngược lại dường như trực tiếp vang lên trong lòng hắn.

Sắc mặt Lục Trường Sinh đại biến.

“Lui!”

Lục Trường Sinh gần như không chút do dự, lập tức lui lại phía sau.

Hắn đã thu được một triệu điểm cống hiến.

Vậy là đủ rồi.

Tòa tháp đen này quá mức quỷ dị, lại nằm ở chỗ sâu nhất của vực sâu Huyễn Linh.

Chỉ sợ sinh mệnh Hỗn Độn cũng không thể đi tới đây.

Dù có thể đến thì áng chừng cũng là sinh mệnh Hỗn Độn hàng đầu.

Lục Trường Sinh không hề muốn mạo hiểm.

Thế là hắn nhanh chóng lùi lại, muốn rời khỏi tầng thứ ba mươi tám, quay trở lại tầng thứ ba mươi bảy một lần nữa.

Đúng lúc này Lục Trường Sinh cảm thấy một sức hút đáng sợ đang hút lấy mình, khiến hắn không cách nào trở về tầng thứ ba mươi bảy được.

Mà sức hút ấy đến từ chính tòa tháp đen kia.

“Không để ta rời đi sao?”

Lục Trường Sinh quyết định rất nhanh.

“Vân Cung.”

Một cung điện to lớn nhanh chóng xuất hiện trong không gian tầng thứ ba mươi tám.

Lục Trường Sinh đã chui vào bên trong Vân Cung.

Sức hút kia cũng tác dụng lên Vân Cung.

“Hả?”

“Một kiện Hỗn Độn chí bảo?”

Bên trong tòa tháp đen vang lên thanh âm kia một lần nữa.

Dường như có chút kinh ngạc.

Dù sao Hỗn Độn chí bảo không phải thứ ai muốn cũng có được.

Rất nhiều sinh mệnh Hỗn Độn không có Hỗn Độn chí bảo.

Vậy mà một tu sĩ Đăng Thần như Lục Trường Sinh lại có Hỗn Độn chí bảo.

“Trấn.”

Từ trong tòa tháp bạo phát ra một luồng u quang chói mắt.

U quang trong nháy mắt bao phủ lên Lục Trường Sinh.

Vân Cung cũng không cách nào nhúc nhích được.

Điều này khiến Lục Trường Sinh vô cùng chấn kinh.

Đây là Vân Cung đấy.

Hỗn Độn chí bảo sao có thể tuỳ tiện bị trấn áp như vậy?

Nhưng mặc kệ Lục Trường Sinh chấn kinh thế nào.

Vân Cung quả là đã bị trấn áp, mặc cho Lục Trường Sinh thôi động ra sao, từ đầu tới cuối vẫn không cách nào thoát khỏi trói buộc của tháp đen.

“Thu.”

U quang từ tòa tháp đen đột nhiên khẽ hút một cái

Vân Cung khổng lồ thế mà lại bị hút vào bên trong tháp đen.

Lục Trường Sinh trốn trong Vân Cung.

Hắn nhìn phía ngoài Vân Cung.

Hắn biết rõ, hắn đã ở bên trong tháp đen.

Bên trong tháp đen này tự hình thành không gian.

Không, thậm chí cũng không đơn giản là tự hình thành không gian thôi.

Đây là… một thế giới!

Một thế giới chân chính!

Có phải thế giới hay không, trong lòng Lục Trường Sinh biết rõ nhất.

Bởi chính hắn đã có Hư giới.

Thậm chí Hư giới đã từ hư hóa thực.

Nhưng dù vậy cũng không phải một thế giới chân chính.

Còn không triệt để hoàn thiện.

Chỉ khi nào triệt để hoàn thiện thì mới trở thành một thế giới hoàn chỉnh.

Lục Trường Sinh cũng có thể trở thành chủ nhân Thế Giới!

Thế nhưng điều này cũng không ảnh hưởng tới việc Lục Trường Sinh biết thế nào mới là một thế giới chân chính.

Đặt mình bên trong một thế giới chân chính, trong lòng Lục Trường Sinh cực kỳ rung động.

Bên trong tòa tháp đen lại bao hàm một thế giới chân chính.

Đây quả thực là chuyện không thể tưởng tượng nổi.

Chẳng lẽ đây là thủ đoạn của Giới Chủ?

Dường như cũng chỉ có mình Giới Chủ mới có thủ đoạn như vậy.

Thế nhưng Giới Chủ khống chế thế giới, thế giới chính là Giới Chủ.

Dù là Giới Chủ cũng sẽ không tuỳ tiện đặt một thế giới vào bên trong một món bảo vật.

Vậy thì rốt cuộc tòa tháp đen này có lai lịch gì đây?

“Ầm ầm.”

Bỗng nhiên Vân Cung của Lục Trường Sinh rung động dữ dội.

Cùng lúc đó trong đầu Lục Trường Sinh lại lần nữa vang lên thanh âm xa lạ kia.

“Cho ngươi thời gian mười hơi thở, nếu vẫn không ra khỏi Hỗn Độn chí bảo thì ta sẽ phá vỡ kiện Hỗn Độn chí bảo này của ngươi.”

Dứt lời đối phương không nói thêm gì nữa.

Trong đầu Lục Trường Sinh cũng đang suy nghĩ.

Một hơi thở, hai hơi thở, ba hơi thở, bốn hơi thở, năm hơi thở…

Theo thời gian trôi qua, Lục Trường Sinh cũng không còn nhiều thời gian nữa.

Chương 1739: Hiểu rõ hết thảy huyền bí của nhục thân! Khảo hạch của tháp Hắc Quang!

Đối phương thần thông quảng đại như vậy.

Ngay cả Vân Cung của hắn cũng bị trấn áp.

Nếu quả thật đối phương muốn phá hủy Vân cung hẳn cũng không thành vấn đề.

Giờ Lục Trường Sinh cũng đã hiểu, đối phương chắc chắn là tồn tại còn cường đại hơn cả sinh mệnh Hỗn Độn bình thường.

Tiếp tục trốn tránh trong Vân Cung cũng không có ý nghĩa gì.

“Vèo.”

Lục Trường Sinh sải bước, rời khỏi Vân Cung.

Ra khỏi Vân Cung, Lục Trường Sinh thấy rõ bản thân đang ở nơi nào.

Nơi này dường như là một mảnh đất hoang vu.

Nhưng diện tích vô cùng lớn, nhìn mãi không thấy điểm cuối.

“Thu.”

Lục Trường Sinh thu Vân Cung vào trong cơ thể.

Mắt hắn nhìn quét khắp nơi trên không trung nhưng không phát hiện một bóng người nào.

“Các hạ vẫn không chịu hiện thân ư?”

Lục Trường Sinh thản nhiên cất lời.

“Vù vù.”

Vừa dứt lời, ngay trước mặt Lục Trường Sinh, vô số quang mang từ từ hội tụ thành một thân ảnh.

Thân ảnh này nhìn rất nhỏ nhắn, thậm chí thân ảnh cũng không phải thực thể mà hơi giống hóa thân.

“Qua một vạn kỷ nguyên, ngươi là tu sĩ Đăng Thần đầu tiên có thể xuống tới đáy vực sâu Huyễn Linh.”

Thân ảnh cất lời.

“Hả?”

“Vực sâu Huyễn Linh đã có hơn một vạn kỷ nguyên ư?”

Lục Trường Sinh hơi ngẩn ra, có chút giật mình.

Những hơn một vạn kỷ nguyên.

Lục Trường Sinh thật sự không nghĩ tới nơi này đã có từ lâu như vậy.

Thật ra hắn cũng đã tìm hiểu tin tức về vực sâu Huyễn Linh này.

Trong tin tức đều nói vực sâu Huyễn Linh đã có từ rất xa xưa.

Nhưng rốt cuộc là xưa thế nào thì không có tin tức cụ thể gì cả.

Giờ xem ra vực sâu Huyễn Linh này còn xa xưa hơn cả tưởng tượng của hắn nhiều.

“Rốt cuộc ngươi là ai?”

“Tòa tháp đen này là sao?”

Lục Trường Sinh hỏi.

“Ngươi có thể gọi ta là ‘Tử Tang’.”

“Ta là một trong những khí linh của tháp Hắc Quang, chuyên tìm kiếm thiên tài, chỉ cần có thể thông qua khảo nghiệm của tháp Hắc Quang là có thể đạt được rất nhiều lợi ích ngươi không tưởng tượng nổi.”

“Những lợi ích này các vực giới này đều khó có thể đạt được.”

“Tiếc là nhiều năm qua ta vẫn bị bỏ lại ở một vực giới hẻo lánh như Bách Hoa Vực, nơi này căn bản không có đỉnh cấp thiên tài, thế nên ta vẫn luôn ở nơi này không thể rời đi.”

Nghe “Tử Tang” giải thích kỹ càng, Lục Trường Sinh mở to mắt.

Hắn cũng dần hiểu “Tháp Hắc Quang” là gì.

Đây là một kiện bảo vật vượt trội hơn cả Hỗn Độn chí bảo.

Nhưng lại chỉ là tử thể.

Tử thể giống như tháp Hắc Quang có vô số, rải khắp các vực giới.

Mà vực giới chính là những nơi như Bách Hoa Vực.

Một tòa tháp Hắc Quang có thể dễ dàng trấn áp Vân Cung, thậm chí cũng có thể trấn áp sinh mệnh Hỗn Độn một cách dễ dàng.

Vậy mà lại chỉ là một trong các tử thể thôi ư?

Thậm chí tử thể như vậy còn có nghìn vạn cái…

Vậy bản thể của tháp Hắc Quang sẽ mạnh tới mức nào nữa đây?

“Vậy là tháp Hắc Quang chuyên tìm kiếm thiên tài, thậm chí vực sâu Huyễn Linh cũng hình thành vì tháp Hắc Quang, thực ra đây chính là một cách chọn lọc ư?”

“Không sai, nếu không thể xuống tới đáy vực sâu Huyễn Linh thì cũng không có tư cách tiến vào tháp Hắc Quang tiếp nhận khảo hạch sơ cấp.”

Lục Trường Sinh chợt bừng tỉnh đại ngộ.

Hơn nữa “Tử Tang” còn nhắc tới một chuyện, thật ra tháp Hắc Quang trong vòng tròn cường giả của Bách Hoa Vực cũng không phải chuyện bí mật gì.

Đương nhiên cường giả ở đây là chỉ sinh mệnh Hỗn Độn.

Phần lớn sinh mệnh Hỗn Độn phổ thông đều không thể đi tới đáy vực sâu Huyễn Linh.

Cũng có nghĩa là tới tư cách tiếp nhận khảo hạch cũng không có.

Nhiều năm qua nguyên nhân vực sâu Huyễn Linh vẫn luôn bình an vô sự là vì sao?

Thật ra cũng vì những thế lực lớn và sinh mệnh Hỗn Độn đều biết dưới đáy vực sâu Huyễn Linh có tòa tháp Hắc Quang này.

Nhưng biết là một chuyện, có thể thông qua khảo hạch lại là chuyện khác.

Sự thật chính là Bách Hoa Vực từ xưa tới nay, trải qua hơn một vạn kỷ nguyên vẫn không ai có thể thông qua khảo hạch sơ cấp của tháp Hắc Quang.

“Ngươi đã hiểu sơ qua tình của tháp Hắc Quang, vậy ngươi có tiếp nhận khảo hạch sơ cấp hay không?”

Tử Tang hỏi.

Thật ra thì Tử Tang cảm thấy rất hứng thú với Lục Trường Sinh.

Dù sao Lục Trường Sinh cũng là tu sĩ Đăng Thần.

Một tu sĩ Đăng Thần lại có thể đi tới đáy vực sâu Huyễn Linh, riêng chuyện này đã không thể tin nổi rồi.

Đương nhiên, dù Lục Trường Sinh có quyết định tham gia khảo hạch thì Tử Tang cũng không tin Lục Trường Sinh có thể thông qua khảo hạch thật.

Bao nhiêu sinh mệnh Hỗn Độn đều không thể thông qua, thử hỏi một tu sĩ Đăng Thần làm sao thông qua nổi?

Thế nhưng Tử Tang vẫn phải làm tròn chức trách của mình.

Chỉ cần đi tới tháp Hắc Quang thì đã có tư cách tiếp nhận khảo hạch rồi.

“Khảo hạch này… có nguy hiểm tới tính mạng không?”

Lục Trường Sinh hỏi.

“Khảo hạch sơ cấp đương nhiên không có nguy hiểm tới tính mạng.”

“Nếu không có nguy hiểm tới tính mạng thì ta sẽ thử xem sao.”

Lục Trường Sinh gật đầu đồng ý.

Không thử mới lạ đấy.

Nhìn Tử Tang ăn to nói lớn như thế.

Hơn nữa tháp Hắc Quang còn có vẻ rất thần dị.

Thậm chí còn tạo ra cả Hỗn Độn kỳ quan như vực sâu Huyễn Linh này.

Nhìn qua là biết vĩ đại thế nào rồi.

Chỉ sợ toàn bộ Bách Hoa Vực đều kém chủ nhân của tháp Hắc Quang.

Đã tới đây rồi, nếu thông qua khảo hạch thì hẳn sẽ đạt được lợi ích khó lòng tưởng nổi.

Không thử thì tiếc.

Tử Tang gật đầu.

Nó vung tay lên.

“Vù vù.”

Cảnh vật xung quanh thay đổi.

Lục Trường Sinh dường như đang đặt mình trong một đại điện rộng lớn.

Trước mặt Lục Trường Sinh lại xuất hiện một chiếc thẻ ngọc.

“Trong thẻ ngọc có một loại pháp môn nhục thân, tên là pháp môn Hỗn Độn Vạn Nguyên cơ bản. Đây là pháp môn nhục thân do chủ nhân sáng tạo, gần như bao gồm tất cả pháp môn nhục thân, có thể nói là loại pháp môn nhục thân hoàn mỹ nhất.”

“Nhưng cũng vì quá mức hoàn mỹ, biến hóa quá nhiều, tu luyện quá khó khăn nên nhập môn cũng rất khó.”

Chương 1740: Hiểu rõ hết thảy huyền bí của nhục thân! Khảo hạch của tháp Hắc Quang! (2)

“Khảo hạch của ngươi rất đơn giản, trong vòng một năm thành công tu luyện tới tầng thứ nhất của pháp môn Vạn Nguyên cơ bản là được. Nếu không thể tu thành tầng thứ nhất trong một năm thì khảo hạch thất bại, đến lúc đó ta sẽ trục xuất ngươi ra khỏi vực sâu Huyễn Linh.”

Thanh âm của Tử Tang trực tiếp vang lên trong đầu Lục Trường Sinh.

“Một năm?”

Trong lòng Lục Trường Sinh khẽ động.

Pháp môn Vạn Nguyên cơ bản này dù có khó thế nào thì một năm tu thành tầng thứ nhất cũng tương đương với nhập môn thôi.

Chẳng lẽ suốt một năm vẫn không thể nhập môn?

“Đây là khảo nghiệm dành cho tu sĩ Đăng Thần, vậy sinh mệnh Hỗn Độn thì sao?”

Lục Trường Sinh hỏi.

“Sinh mệnh Hỗn Độn tất nhiên sẽ có khảo hạch khác.”

“Ngươi chớ coi thường pháp môn Vạn Nguyên cơ bản, dù chỉ là tầng thứ nhất nhưng muốn nhập môn cũng rất khó, huống chi chỉ có thời gian một năm…”

Lời Tử Tang nói càng khiến Lục Trường Sinh tò mò hơn.

Với ngộ tính của hắn, một môn công pháp dù khó thế nào thì nhập môn trong vòng một năm cũng không thành vấn đề.

Lục Trường Sinh cực kỳ tự tin.

Dù sao đặc điểm lớn nhất của hắn chính là ngộ tính siêu việt.

Đã gọi là đỉnh cấp ngộ tính!

Còn môn công pháp nào mà đỉnh cấp ngộ tính không thể tu luyện được ư?

Lúc này Lục Trường Sinh mới đưa ý thức vào trong thẻ ngọc.

“Ầm.”

Trong đầu Lục Trường Sinh xuất hiện một pháp môn nhục thân, chính là pháp môn Vạn Nguyên cơ bản.

Nhưng chỉ là tầng thứ nhất.

“Hả?”

Lục Trường Sinh đã nhìn thấy tầng thứ nhất của pháp môn Vạn Nguyên cơ bản.

Trong lòng hắn không khỏi rung động.

Pháp môn nhục thân này là do chủ nhân của tháp Hắc Quang mất vô số năm tháng và tâm huyết mới sáng chế ra được.

Được coi là “Hiểu rõ hết thảy huyền bí của nhục thân”.

Pháp môn này bao gồm hàng tỷ phương pháp tu luyện nhục thân, chúng được hòa trộn thành một thể, hoàn toàn biến thành một pháp môn nhục thân khủng bố.

Bởi vậy chủ nhân tháp Hắc Quang mới đặt cho nó cái tên “Vạn Nguyên”.

Ý chỉ vô số pháp môn nhục thân tụ hội.

Pháp môn nhục thân này chỉ là nền móng cơ bản.

Tổng cộng có chín tầng, đối ứng với cấp độ Đăng Thần cửu giai.

Nghe nói mỗi tầng pháp môn cơ bản đều có thể khiến người tu luyện pháp môn này mạnh gấp trăm lần so với những người luyện pháp môn khác.

Căn cơ hùng hậu tới mức khó lòng tưởng tượng.

Nếu có thể tu luyện pháp môn cơ bản này.

Vậy thì nghịch phạt sinh mệnh Hỗn Độn cũng không thành vấn đề.

Pháp môn Vạn Nguyên cơ bản có rất nhiều lợi ích không tưởng.

Mà chỉ có một điểm tai hại duy nhất.

Chính là rất khó tu luyện.

Ngay cả thiên kiêu của một tòa vực giới cũng rất khó để nhập môn.

Dù là vô thượng thiên kiêu muốn nhập môn cũng không dễ gì.

Còn phải mất trăm năm, nghìn năm, thậm chí vạn năm mới có khả năng nhập môn.

Với Lục Trường Sinh thì sao?

Hắn chỉ có thời gian một năm!

Đây là khảo hạch của tháp Hắc Quang.

Trong thời gian một năm nếu không thể tu thành tầng thứ nhất của pháp môn Vạn Nguyên cơ bản thì cũng không có tư cách tiếp tục đứng trong tháp Hắc Quang nữa.

“Chẳng trách Tử Tang nói hơn một vạn kỷ nguyên mà Bách Hoa Vực cũng không có ai có thể thông qua khảo hạch của tháp Hắc Quang, độ khó này… thật sự không tưởng tượng nổi.”

Lục Trường Sinh hít một hơi thật sâu.

Hắn không hề sợ hãi.

Ngược lại Lục Trường Sinh còn thấy rất kích động.

Mỗi một tầng căn cơ đều gấp trăm lần tu sĩ khác.

Chuyện này khủng bố nhường nào?

Thậm chí còn có thể nghịch phạt sinh mệnh Hỗn Độn.

Vốn Lục Trường Sinh chỉ định thử một lần, không được thì thôi.

Hắn cũng không coi trọng cuộc khảo hạch này cho lắm.

Nhưng giờ thì khác.

Dù chỉ vì pháp môn Vạn Nguyên cơ bản thì hắn cũng phải dốc hết sức để tu luyện.

Về độ khó của việc nhập môn pháp môn Vạn Nguyên cơ bản?

Qua nhiều năm nhưng đỉnh cấp ngộ tính của Lục Trường Sinh vẫn chưa từng vận chuyển hết sức bao giờ.

Đỉnh cấp ngộ tính gần như không có đất dụng võ.

Mà giờ đỉnh cấp ngộ tính đã có cơ hội vận chuyển hết sức.

“Bắt đầu thôi.”

Lúc này Lục Trường Sinh bắt đầu tu hành pháp môn Vạn Nguyên cơ bản.

Tầng thứ nhất của công pháp này đề cập tới hàng tỷ loại pháp môn nhục thân.

Nhưng nó không bao giờ thay đổi.

Chung quy là tăng cường căn cơ nhục thân.

Lục Trường Sinh lấy một hạt nhục thân làm trụ cột, thử dùng hạt nhục thân để tu luyện pháp môn Vạn Nguyên cơ bản.

Chỉ cần thành công thì khi ấy hắn sẽ áp dụng phương pháp này cho toàn bộ hạt nhục thân trong cơ thể.

Dù tổn thất hạt nhục thân thì cũng không thành vấn đề.

Dù sao cũng chỉ là một hạt nhục thân thôi.

Lục Trường Sinh dùng chân linh chiếu rọi tất cả biến hóa trong hạt nhục thân.

Đỉnh cấp ngộ tính bộc phát ra năng lực phân tích khủng bố tới cực điểm.

Tư duy của Lục Trường Sinh chưa bao giờ rõ ràng như thế.

Nhờ pháp môn Vạn Nguyên cơ bản, Lục Trường Sinh mới biết trước đó hắn tăng cường hạt nhục thân là chuyện nực cười thế nào.

Hắn vốn tưởng hạt nhục thân đã tăng tới mức không thể tăng được nữa rồi.

Không có cách nào tăng cường hạt nhục thân nữa.

Nhưng giờ xem ra hạt nhục thân của hắn đúng là quá sơ sài.

Mục đích của pháp môn Vạn Nguyên cơ bản là gì?

Đó là tu luyện mỗi hạt nhục thân trở thành một “thế giới”.

Mỗi một hạt đều có tiềm lực trở thành thế giới.

Điều này cũng khiến Lục Trường Sinh nhận ra, chủ nhân tháp Hắc Quang rất có thể là một vị Giới Chủ.

Trước đây Lục Trường Sinh cũng từng có ý định này.

Nhưng hắn cảm thấy quá khó.

Thậm chí còn có chút viển vông.

Nhưng giờ nhìn thấy pháp môn Vạn Nguyên cơ bản, Lục Trường Sinh mới bừng tỉnh đại ngộ.

Không phải hắn suy nghĩ viển vông mà thực sự đã có người sáng tạo ra pháp môn khủng bố như thế.

Nhưng càng như vậy thì công pháp này dường như càng khó khăn.

Lục Trường Sinh vốn đã có kinh nghiệm ngưng tụ ra Hư giới.

Hơn nữa chân linh chiếu rọi vạn vật, ngộ tính của hắn là đỉnh cấp ngộ tính, dù có biến hóa phức tạp hơn nữa thì nháy mắt Lục Trường Sinh cũng có thể minh bạch.

Chương 1741: Hiểu rõ hết thảy huyền bí của nhục thân! Khảo hạch của tháp Hắc Quang! (3)

Bởi vậy hạt nhục thân đầu tiên của Lục Trường Sinh từ từ thành hình, chậm rãi lột xác theo tầng thứ nhất của pháp môn Vạn Nguyên cơ bản.

Thời gian trôi qua từng ngày.

Tử Tang không để ý Lục Trường Sinh suốt.

Ngược lại nó nhìn hư không, thở dài một tiếng: “Đã hơn một vạn kỷ nguyên mà ta vẫn ở Bách Hoa Vực, không biết bao giờ mới trở về được…”

Tử Tang biết rõ, Bách Hoa Vực rất hẻo lánh.

Nếu so với Hỗn Độn mênh mông thì Bách Hoa Vực quả thực không đáng để nhắc tới.

Ở nơi hẻo lánh như vậy sao có thể sinh ra thiên tài xuất chúng được?

Phỏng chừng cả đời nó cũng không quay về được.

Còn Lục Trường Sinh thì sao?

Hắn cũng chỉ là một tu sĩ Đăng Thần mà thôi.

Tới cả sinh mệnh Hỗn Độn cũng rất khó thông qua khảo hạch.

Tu sĩ Đăng Thần ư?

Trừ khi có thiên phú và ngộ tính cao tới mức không tưởng mới có khả năng thông qua khảo hạch.

Dù chỉ là khảo hạch thứ nhất.

Nhưng muốn nhập môn pháp môn Vạn Nguyên cơ bản thì cũng muôn vàn khó khăn.

Huống chi chỉ có một năm?

Một tháng, hai tháng, ba tháng, bốn tháng, năm tháng…

Trong nháy mắt nửa năm nhoáng cái đã qua.

Chỉ còn lại nửa năm nữa.

Nhưng có vẻ Lục Trường Sinh chẳng có chút biến hóa nào.

“Tách.”

Đột nhiên Lục Trường Sinh mở bừng mắt.

Nét mặt hắn lộ vẻ vui mừng.

“Cuối cùng hạt nhục thân đầu tiên cũng thành công!”

Lục Trường Sinh cười rộ lên.

Trong nửa năm này có thể nói hắn đã dốc toàn lực ứng phó, cẩn thận dùng một hạt nhục thân để thử nghiệm.

Không thể không nói pháp môn Vạn Nguyên cơ bản đúng là rất khó.

Ngộ tính của hắn gần như toàn lực vận chuyển, cuối cùng còn phải dựa vào chân linh chiếu rọi mới có thể khiến một hạt nhục thân nhập môn pháp môn Vạn Nguyên cơ bản được.

Nếu không có chân linh chiếu rọi vạn vật.

Có lẽ Lục Trường Sinh cũng có thể tu thành tầng thứ nhất, nhưng có thể hoàn thành trong một năm hay không thì rất khó nói.

“Thành?”

Tử Tang ngẩn ra.

Thế nhưng nó cẩn thận nhìn lướt qua.

Thì thấy Lục Trường Sinh cũng không hề tu thành mà.

“Ta vừa kiểm tra qua, ngươi vẫn chưa tu thành tầng thứ nhất của pháp môn Vạn Nguyên cơ bản.”

Tử Tang lên tiếng.

Lục Trường Sinh nhìn thoáng qua Tử Tang nhưng không giải thích gì cả.

Hắn chỉ thử nghiệm thành công thôi.

Chỉ có một hạt nhục thân thành công nên tất nhiên cũng không tính là tu thành được.

Nhưng chỉ cần một hạt nhục thân thành công thì sẽ có mười hạt, trăm hạt, nghìn hạt, vạn hạt nhục thân thành công.

Cuối cùng thân thể hoàn toàn tu thành tầng thứ nhất của pháp môn Vạn Nguyên cơ bản.

Lục Trường Sinh lần thứ hai đắm chìm vào giữa những hạt nhục thân.

Hắn vẫn đang chờ đợi.

Thử xem hạt nhục thân này có thể sụp đổ hay không?

Có thể ổn định hay không?

Lục Trường Sinh bỏ ra mười ngày để quan sát.

Không có bất cứ vấn đề gì xảy ra.

Giờ phút này Lục Trường Sinh cũng không còn do dự nữa.

Hắn bắt đầu để toàn bộ hạt nhục thân trong cơ thể tu luyện pháp môn Vạn Nguyên cơ bản tầng thứ nhất.

Bảy tháng, tám tháng, chín tháng…

Cuối cùng toàn thân Lục Trường Sinh chấn động kịch liệt.

Khí tức của hắn nháy mắt tăng vọt.

Thân thể Lục Trường Sinh giờ phút này không biết đã tăng cường bao nhiêu.

Khí tức khủng bố đến mức khiến người ta run sợ.

“Tử Tang, xin hãy kiểm tra thân thể ta.”

Lục Trường Sinh đột nhiên lên tiếng.

“Ngươi thân thỉnh kiểm tra ư?”

Tử Tang có vẻ rất bất ngờ.

Giờ mới qua chín tháng.

Còn ba tháng nữa mới hết kỳ hạn một năm.

Thế mà Lục Trường Sinh lại xin được kiểm tra trước?

Phải biết là hơn một vạn kỷ nguyên qua, đây là lần đầu tiên nó đi tới bước kiểm tra này.

Tử Tang nửa tin nửa ngờ.

Nó vận dụng sức mạnh của tháp Hắc Quang, trực tiếp đảo qua thân thể Lục Trường Sinh.

Lúc này mỗi hạt nhục thân đều hiện rõ, không thể che giấu gì trước mắt Tử Tang.

Tử Tang trợn trừng mắt.

Toàn thân nó không ngừng run rẩy.

“Kiểm tra thấy pháp môn Vạn Nguyên cơ bản tầng thứ nhất!”

Trong tháp Hắc Quang truyền ra một thanh âm.

Tử Tang vô cùng kích động.

“Ha ha ha, thành, thế mà thành công thật rồi!”

“Tầng thứ nhất, đã có người tu thành pháp môn Vạn Nguyên cơ bản tầng thứ nhất, hơn nữa chỉ mất có chín tháng?”

Tử Tang vô cùng hưng phấn.

Tháp Hắc Quang kiểm tra chắc chắn không sai.

Chính là pháp môn Vạn Nguyên cơ bản tầng thứ nhất!

“Nói vậy thì ta đã thông qua khảo hạch phải không?”

Lục Trường Sinh hỏi.

Nếu có thể thông quan khảo hạch sơ cấp của tháp Hắc Quang thì tất nhiên sẽ có rất nhiều lợi ích.

“Thông qua khảo hạch?”

“Không không, còn xa lắm. Lúc này khảo hạch sơ cấp mới sắp bắt đầu…”

Tử Tang lắc đầu.

Dù nó rất hưng phấn nhưng nó cũng biết rõ, lúc này khảo hạch mới chính thức bắt đầu.

Dù sao Lục Trường Sinh cũng mới chỉ nhập môn pháp môn Vạn Nguyên cơ bản thôi.

“Vẫn còn khảo hạch khác à?”

Lục Trường Sinh nhìn Tử Tang vẻ nghi ngờ.

Nhưng không cần biết là khảo nghiệm gì thì Lục Trường Sinh cũng không ngại khiêu chiến.

“Cũng không phải là khảo hạch khác, chỉ có một khảo hạch sơ cấp thôi, chính là pháp môn Vạn Nguyên cơ bản.”

“Nhưng pháp môn Vạn Nguyên cơ bản có thời gian quy định, nếu vượt thời gian thì không thể thông qua khảo hạch được.”

“Hơn nữa ngươi nhất định phải dùng pháp môn Vạn Nguyên cơ bản để lột xác thành sinh mệnh Hỗn Độn, sau đó mới có thể tham dự khảo hạch cuối cùng của tháp Hắc Quang.”

“Ngươi cứ yên tâm, dùng pháp môn Vạn Nguyên cơ bản lột xác thành sinh mệnh Hỗn Độn thì ngươi chắc chắn sẽ là kẻ có căn cơ hùng hậu nhất trong Hỗn Độn mênh mông này, đứng đầu trong các sinh mệnh Hỗn Độn, dù ngươi không thể thông qua khảo hạch cuối cùng thì cũng không ảnh hưởng tới việc tu hành ngày sau.”

Lời Tử Tang nói khiến Lục Trường Sinh như có điều suy nghĩ.

“Lột xác thành sinh mệnh Hỗn Độn còn phân chia cao thấp à? Không phải một khi lột xác thành sinh mệnh Hỗn Độn cũng đồng nghĩa với việc cân bằng tất cả thiên phú của sinh mệnh đặc biệt và sinh mệnh phổ thông sao?”

Lục Trường Sinh không khỏi kinh ngạc.

Trước kia hắn chỉ biết một khi thành tựu sinh mệnh Hỗn Độn thì dù trước đó là sinh mệnh đặc biệt hay sinh mệnh phổ thông cũng sẽ trở nên giống như nhau.

Chương 1742: Hiểu rõ hết thảy huyền bí của nhục thân! Khảo hạch của tháp Hắc Quang! (4)

Tử Tang giải thích: “Phần lớn sinh mệnh Hỗn Độn đều giống nhau nhưng Hỗn Độn mênh mông như thế, sao có chuyện vạn vật giống hệt nhau được?”

“Đầu tiên ngươi phải hiểu rõ sinh mệnh Hỗn Độn là cái gì? Một khi đã tu hành, phàm là tu luyện nhục thân thì mục đích cơ bản đều vì trở thành nguyên sinh mệnh Hỗn Độn. Mà sinh mệnh Hỗn Độn trên thực tế chính là bước làm nền, đặt nền móng kiên cố nhất để ngày sau trở thành nguyên sinh mệnh, nhờ thế ngày sau cơ hội trở thành nguyên sinh mệnh mới càng lớn.”

“Phần lớn các tu sĩ tấn thăng sinh mệnh Hỗn Độn thật ra cũng không nhận ra điều đó. Nhưng kỳ thực sinh mệnh Hỗn Độn chính là trọng tố thân thể, tương đương với trọng tố căn cơ, nếu biết lợi dụng cơ hội này thật tốt thì cũng đồng nghĩa với việc bắt đầu từ nơi cao lần nữa, đến khi ấy sinh mệnh phổ thông có khả năng trở thành tồn tại còn khủng bố hơn cả sinh mệnh đặc biệt.”

“Cùng một nguyên lý ấy, nếu không vận dụng tốt cơ hội thì sinh mệnh đặc biệt sau khi lột xác thành sinh mệnh Hỗn Độn cũng sẽ trở thành kẻ vô danh tiểu tốt, chẳng khác nào sinh mệnh phổ thông. Mà pháp môn trọng tố căn cơ phần lớn sinh mệnh Hỗn Độn nắm giữ đều là loại pháp môn phổ thông.”

“Pháp môn Vạn Nguyên cơ bản thì khác, nó giúp sinh mệnh Hỗn Độn đắp nặn căn cơ rất mạnh, đừng nói Bách Hoa Vực, nhìn khắp các vực giới của Hỗn Độn mênh mông này cũng là một trong các pháp môn đứng đầu!”

Điều này thì Tử Tang vô cùng tự tin.

Chủ nhân của nó là nhân vật thế nào chứ?

Pháp môn chủ nhân truyền xuống tất nhiên không hề tầm thường.

Lục Trường Sinh bừng tỉnh đại ngộ.

Hắn hiểu rồi.

Lột xác thành sinh mệnh Hỗn Độn là giấc mơ, thậm chí còn là mục tiêu cả đời của rất nhiều tu sĩ.

Ngay cả Thiên Quang Thánh Tông cũng vậy.

Có thể trở thành sinh mệnh Hỗn Độn đã rất lợi hại rồi.

Nhưng trong mắt chủ nhân tháp Hắc Quang, trở thành sinh mệnh Hỗn Độn chỉ là bước trọng tố căn cơ, làm nền móng để ngày sau thành tựu nguyên nguyên sinh mệnh.

Hai loại nhận thức này cách xa nhau như trời với đất.

“Vậy khảo hạch thứ hai là gì?”

Lục Trường Sinh hỏi tiếp.

“Đơn giản thôi, trong vòng trăm năm ngươi nhất định phải tu thành pháp môn Vạn Nguyên cơ bản tầng thứ ba.”

“Tu thành pháp môn Vạn Nguyên cơ bản tầng thứ ba trong vòng trăm năm??”

“Nhưng pháp môn Vạn Nguyên cơ bản này tiêu hao quá nhiều tài nguyên…”

“Chuyện này ngươi không phải lo, ngươi chỉ cần chuyên tâm tu luyện pháp môn Vạn Nguyên cơ bản, tài nguyên tu hành đảm bảo có đủ.”

Trong lòng Lục Trường Sinh không khỏi mừng thầm.

Không phải lo nghĩ về tài nguyên tu hành thì còn gì mà do dự nữa?

Lần này hắn đi tới vực sâu Huyễn Linh không phải vì đạt được điểm cống hiến, sau đó đổi điểm cống hiến lấy tài nguyên tu hành hay sao?

Hiện giờ không cần lo lắng về tài nguyên tu hành pháp môn Vạn Nguyên cơ bản nữa.

Đúng là quá tuyệt.

Tầng thứ nhất của pháp môn Vạn Nguyên cơ bản là nhập môn, Lục Trường Sinh chỉ mất chín tháng.

Thế nhưng điều này không có nghĩa là pháp môn Vạn Nguyên cơ bản rất dễ luyện.

Tầng thứ nhất cũng chỉ là điểm bắt đầu mà thôi.

Lúc trước Lục Trường Sinh còn cảm thấy tu thành trong vòng trăm năm không phải rất đơn giản ư?

Dù sao hắn tu thành tầng thứ nhất cũng chỉ mất có chín tháng.

Thế nhưng độ khó của pháp môn Vạn Nguyên cơ bản còn vượt quá những gì Lục Trường Sinh tưởng tượng.

Sau khi nhập môn hắn tiếp tục tu hành đã phát hiện thật sự rất khó.

Dù hắn có chân linh chiếu rọi.

Dù ngộ tính của hắn chính là đỉnh cấp ngộ tính.

Dù Lục Trường Sinh có thể vận dụng tài nguyên tu hành của tháp Hắc Quang.

Thế nhưng tốc độ tu hành của hắn vẫn cứ chậm như sên.

Đây là lần đầu tiên Lục Trường Sinh tu luyện một môn công pháp chậm như vậy.

Quả là chậm tới phát điên.

Có điều thế cũng bình thường.

Mỗi hạt nhục thân đều là một thê giới.

Muốn tăng cường các thế giới này, mà toàn bộ đều là hạt nhục thân thì sẽ khó tới mức nào?

Trong cơ thể có bao nhiêu hạt nhục thân?

Số lượng phải có tới hàng tỷ!

Tất nhiên việc tu hành cũng sẽ rất chậm.

Mười năm đầu tiên Lục Trường Sinh cũng đột phá tới tầng thứ hai.

Sau ba mươi năm rốt cuộc Lục Trường Sinh cũng tu luyện tầng thứ hai tới viên mãn.

Sau năm mươi năm cuối cùng Lục Trường Sinh cũng đột phá tới tầng thứ ba.

Nhưng ròng rã tám mươi lăm năm Lục Trường Sinh mới tu luyện tầng thứ ba tới viên mãn được.

Như vậy nhiệm vụ cũng đã hoàn thành.

Xem như hoàn thành nhiệm vụ trước hạn.

“Hả?”

“Ngươi thế mà có thể hoàn thành khảo hạch thứ hai trước hạn, đúng là không tin được!”

Tử Tang rất hài lòng.

Nhập môn cực kỳ khó khăn.

Nhưng tu thành tầng thứ ba trong vòng trăm năm lại càng khó.

“Khảo hạch giai đoạn tiếp theo sẽ càng khó. Ngươi cần tu thành pháp môn Vạn Nguyên cơ bản tầng thứ sáu trong vòng nghìn năm!”

Quả nhiên Tử Tang lại tuyên bố nhiệm vụ tu hành mới.

Lục Trường Sinh khẽ nhướng mày.

Nhìn chung hắn đã nắm rõ khảo hạch của tháp Hắc Quang dành cho mình.

Quá nửa là nhắm vào pháp môn Vạn Nguyên cơ bản.

Vì sao muốn tu hành trong thời gian hạn định?

Lục Trường Sinh cho rằng đây là cách để sàng chọn ra người thích hợp.

Hoặc phải nói là sàng chọn thiên tài chân chính.

Nhưng lại có vấn đề mới rồi.

Lục Trường Sinh không thể ở mãi trong tháp Hắc Quang được phải không?

Lục Trường Sinh suy nghĩ.

Trăm năm thì không sao.

Giờ cần tới nghìn năm.

Về sau có phải sẽ lên tới vạn năm không?

Vì thế Lục Trường Sinh hỏi luôn: “Ta có thể rời khỏi tháp Hắc Quang, ra ngoài tu hành không?”

Tử Tang lắc đầu: “Không được, ngươi chỉ có thể ở trong tháp Hắc Quang. Ngươi muốn rời khỏi tháp Hắc Quang cũng được nhưng nếu thế tháp Hắc Quang sẽ không cung cấp bất cứ tài nguyên tu hành nào cho ngươi nữa.”

Lục Trường Sinh cau mày.

Nếu không cung cấp tài nguyên tu hành nữa thì hắn thiệt quá rồi.

“Thôi, coi như bế quan vậy.”

Lục Trường Sinh ngẫm nghĩ, cuối cùng chỉ có thể chấp nhận tiếp tục tu hành bên trong tháp Hắc Quang.

Sau đó hắn tiếp tục tu luyện pháp môn Vạn Nguyên cơ bản.

Chương 1743: Hiểu rõ hết thảy huyền bí của nhục thân! Khảo hạch của tháp Hắc Quang! (5)

Tranh thủ tu thành pháp môn Vạn Nguyên cơ bản tầng thứ sáu trong vòng nghìn năm.

Thời gian từng năm trôi qua.

Lục Trường Sinh tu luyện pháp môn Vạn Nguyên cơ bản mất rất nhiều thời gian.

Một trăm năm, ba trăm năm, năm trăm năm, tám trăm năm, chín trăm năm…

Cuối cùng Lục Trường Sinh dùng chín trăm mười ba năm mới tu thành pháp môn Vạn Nguyên cơ bản tầng thứ sáu, xong sớm gần trăm năm.

Lục Trường Sinh mời Tử Tang kiểm tra đo lường.

Kết quả kiểm tra đương nhiên thông qua.

Thế nhưng Tử Tang lại nhắc nhở: “Giai đoạn tu hành thứ hai này hiệu suất của ngươi hơi chậm đấy.”

“Giai đoạn tu hành thứ ba yêu cầu lột xác thành sinh mệnh Hỗn Độn trong vòng vạn năm. Theo hiệu suất của ngươi ở giai đoạn thứ hai, chưa chắc ngươi đã có thể thông qua nhiệm vụ khảo hạch thứ ba đúng hạn.”

Lời Tử Tang nói cũng có lý.

Biểu hiện của Lục Trường Sinh ở giai đoạn tu hành thứ hai đúng là không ổn lắm.

Nhưng chuyện gì cũng có nguyên do.

Trong lòng Lục Trường Sinh có chút nghi ngờ.

Về tháp Hắc Quang.

Về pháp môn Vạn Nguyên cơ bản và sinh mệnh Hỗn Độn.

Không thể chỉ nghe mỗi lời nói phiến diện của Tử Tang được.

Trong lòng hắn còn nghi vấn thế nên giai đoạn tu hành thứ hai cũng chậm hơn.

Nếu lòng hắn vẫn còn băn khoăn thì giai đoạn nhiệm vụ thứ ba quá nửa là không thể thông qua.

“Tạm thời ta muốn rời khỏi vực sâu Huyễn Linh, ra ngoài một thời gian coi như để chuẩn bị.”

“Đợi chuẩn bị thỏa đáng ta sẽ quay lại tháp Hắc Quang tiếp nhận khảo hạch nhiệm vụ thứ ba, thế được không?”

Đột nhiên Lục Trường Sinh hỏi.

Đó cũng là cách Lục Trường Sinh nghĩ ra.

Nếu tiếp nhận khảo hạch thì chỉ có thể tu hành bên trong tháp Hắc Quang, vậy hắn không nhận khảo hạch thứ ba là được.

Chỉ cần không tiếp nhận khảo hạch thứ ba thì hắn cũng sẽ không có công pháp pháp môn Vạn Nguyên cơ bản tầng thứ sáu.

Ở bên ngoài cũng không thể tu hành.

Đợi chuẩn bị tốt rồi lại tới tháp Hắc Quang tiếp nhận khảo hạch sau.

Lúc đó trong lòng cũng không có gì băn khoăn nữa, hiệu suất tu hành tất nhiên có thể tăng mạnh.

Thấy Lục Trường Sinh nói thế Tử Tang có chút do dự.

Thật ra nó rất muốn Lục Trường Sinh nhanh chóng thông qua khảo hạch.

Đến lúc đó nó có thể cùng Lục Trường Sinh rời khỏi Bách Hoa Vực.

Hơn một vạn kỷ nguyên rồi, nằm mơ nó cũng muốn trở về.

Thế nên Tử Tang cũng không muốn thấy Lục Trường Sinh thất bại, nó vô cùng mong mỏi Lục Trường Sinh có thể thông qua khảo hạch.

Biểu hiện của Lục Trường Sinh trong giai đoạn khảo hạch thứ hai quả là không ổn.

Nếu cố chấp tham dự khảo hạch thứ ba, vạn nhất Lục Trường Sinh không qua được thì nó mới là kẻ thiệt thòi nhất.

Vì thế sau khi cân nhắc kỹ, Tử Tang gật đầu: “Được. Trước tiên ngươi cứ rời khỏi vực sâu Huyễn Linh, đợi chuẩn bị thỏa đáng rồi quay lại tháp Hắc Quang sau, ta sẽ cho ngươi ấn ký của tháp Hắc Quang. Chỉ cần ngươi nghĩ đến tháp Hắc Quang, trong phạm vi Bách Hoa Vực này, bất kể ngươi ở đâu cũng có thể trở lại tháp Hắc Quang tiếp nhận khảo hạch trong nháy mắt.

Lời Tử Tang nói khiến Lục Trường Sinh mở trừng mắt.

“Ngươi nói gì? Trong phạm vi Bách Hoa Vực, bất kể ở đâu cũng có thể quay lại tháp Hắc Quang trong nháy mắt ư? Đây chẳng phải là xuyên qua không gian à? Ngay cả Hỗn Độn cũng có thể xuyên qua sao?”

Trong lòng Lục Trường Sinh vô cùng chấn động.

Đây đâu phải là để tiện cho hắn tiếp nhận khảo hạch?

Rõ ràng là Tử Tang cho hắn thủ đoạn bảo mệnh.

Có ấn ký của tháp Hắc Quang.

Chỉ cần Lục Trường Sinh không phải bị diệt trong nháy mắt thì hắn có thể mượn ấn ký của tháp Hắc Quang, trực tiếp trốn vào trong tháp.

Một khi tiến vào tháp Hắc Quang cũng có nghĩa là hắn đã an toàn.

Tuy Lục Trường Sinh có thể phục sinh tại Thiên giới.

Nhưng vạn nhất Thiên giới cũng có vấn đề thì sao?

Dù sống lại tại Thiên giới thì nhục thân Lục Trường Sinh cũng không thể khôi phục về tình trạng ban đầu được.

Thế thì tổn thất lớn lắm.

“Vù vù.”

Tử Tang vung tay lên, một tia sáng đen chui vào trong cơ thể Lục Trường Sinh.

Lục Trường Sinh mơ hồ có thể cảm nhận được trong cơ thể mình có thêm một ấn ký của tháp Hắc Quang.

Chỉ cần tâm niệm hắn khẽ động, kích hoạt ấn ký là có thể trở lại bên trong tháp Hắc Quang ngay.

“Bên ngoài đều là chuyện vặt vãnh, ngươi phải nhanh chóng điều chỉnh trạng thái, đặt tu hành lên đầu.”

“Phải nhớ nhanh chóng tới tháp Hắc Quang tiếp nhận khảo hạch, càng sớm càng tốt, Bách Hoa Vực không đáng để ngươi lãng phí nhiều thời gian…”

Tử Tang nói xong Lục Trường Sinh cũng cảm thấy thân thể mình bị một luồng sáng màu đen bao phủ.

Ngay sau đó Lục Trường Sinh bị đưa ra khỏi tháp Hắc Quang, thậm chí còn trực tiếp rời khỏi vực sâu Huyễn Linh.

“Vù vù.”

Trong Hỗn Độn gợi lên từng vòng gợn sóng.

Ngay sau đó, từ những rung động này có một bóng người đi ra.

Thân ảnh dường như có chút mờ mịt, nhìn thoáng qua bốn phía một lượt, xác định nơi này đúng là Hỗn Độn.

“Phù…”

“Rốt cục cũng ra ngoài.”

Lục Trường Sinh nhẹ nhàng thở ra một hơi.

Hắn nhìn quanh bốn phía, đích thực là ở trong Hỗn Độn, hơn nữa nơi này cách vực sâu Huyễn Linh có vẻ không xa lắm, ở ngay gần vực sâu Huyễn Linh.

“Pháp môn Vạn Nguyên cơ bản…”

Trong đầu Lục Trường Sinh vẫn có thông tin về pháp môn Vạn Nguyên cơ bản.

Thế nhưng trước mắt chỉ có sáu tầng.

Mà sáu tầng pháp môn Vạn Nguyên cơ bản kỳ thực đối ứng với Đăng Thần lục giai.

Nói cách khác, Lục Trường Sinh tới vực sâu Huyễn Linh một chuyến, tu vi từ Đăng Thần ngũ giai đạt đến Đăng Thần lục giai.

Tu vi tăng lên một cảnh giới nhỏ.

Đây coi như là thu hoạch nhỏ nhất.

Tu vi tăng lên một cảnh giới nhỏ có đáng là gì?

Mỗi một tầng của pháp môn Vạn Nguyên cơ bản đều có căn cơ hùng hậu gấp trăm lần tu sĩ khác trở lên.

Gấp trăm lần chỉ là cơ bản chứ không phải cực hạn.

Cũng có thể là nghìn lần!

Hiện giờ Lục Trường Sinh đã có thực lực cường đại, dù chỉ dựa vào nhục thân cũng vô cùng khủng bố.

Chương 1744: Lục vô thượng trở về sau nghìn năm! Thiên Quang Thánh Nhân giáng lâm!

Tính toán thời gian, từ lúc Lục Trường Sinh đi vào vực sâu Huyễn Linh cũng khoảng nghìn năm.

Chuyến đi này đúng là rất lâu.

“Trở về thôi.”

Lục Trường Sinh tiến vào trong Vân Cung, Vân Cung nhanh chóng biến thành một tia sáng, biến mất sâu trong Hỗn Độn.

Thiên Quang Thánh Tông vẫn huy hoàng cường thịnh như cũ.

Đây là thời gian Thiên Quang Thánh Tông tuyển nhận đệ tử mới.

Thiên Quang Thánh Tông sinh ra một vị vô thượng thiên kiêu, sức ảnh hưởng của chuyện này rất lớn.

Gần như nghiền ép toàn bộ thiên kiêu của Bách Hoa Vực.

Có thể nói là uy áp toàn bộ Bách Hoa Vực!

Bởi vậy mỗi lần Thiên Quang Thánh Tông tuyển chọn đệ tử đều có rất nhiều thiên tài tìm tới, muốn tiến vào Thiên Quang Thánh Tông.

Thế nhưng những năm gần đây trong Thiên Quang Thánh Tông có một số tin đồn, là một số lời đồn liên quan tới vô thượng thiên kiêu Lục Trường Sinh của Thiên Quang Thánh Tông.

Vô thượng thiên kiêu Lục Trường Sinh rất có thể đã mất phương hướng trong vực sâu Huyễn Linh.

Chuyện Lục Trường Sinh nhận nhiệm vụ tới vực sâu Huyễn Linh không phải là điều bí mật.

Vực sâu Huyễn Linh thật sự không đơn giản.

Ngay cả sinh mệnh Hỗn Độn cũng có thể mất phương hướng.

Quan trọng là mất phương hướng ở vực sâu Huyễn Linh sẽ không tử vong.

Một số thủ đoạn có thể phán định tử vong của Lục Trường Sinh ở Thiên Quang Thánh Tông căn bản không có tác dụng gì.

Một khi mất phương hướng thì cũng không khác gì đã tử vong.

Nếu là bình thường, một vị tu sĩ Đăng Thần tới vực sâu Huyễn Linh cùng lắm chỉ ở lại tầm mười năm.

Dù sao vực sâu Huyễn Linh cũng không giống những nơi khác.

Ở nơi khác mấy trăm năm, thậm chí mấy nghìn năm cũng không thành vấn đề.

Thế nhưng không thể ở lại vực sâu Huyễn Linh lâu được.

Ở lại đó càng lâu càng có khả năng mất phương hướng.

Rất nhiều sinh mệnh Hỗn Độn cũng chỉ có thể ở lại đó khoảng trăm năm.

Nhưng Lục Trường Sinh thì sao?

Từ khi Lục Trường Sinh nhận nhiệm vụ tới vực sâu Huyễn Linh đến giờ đã được nghìn năm.

Đã qua nghìn năm nhưng vẫn không thấy Lục Trường Sinh trở lại Thiên Quang Thánh Tông.

Điều này đã có thể nói rõ vấn đề.

Sau thời gian dài như vậy mà Lục Trường Sinh vẫn chưa trở về.

Hơn nữa còn là tại vực sâu Huyễn Linh.

Đó là nơi ngay cả sinh mệnh Hỗn Độn cũng sẽ mất phương hướng.

Thời gian nghìn năm, rất có khả năng Lục Trường Sinh đã xảy ra chuyện ngoài ý muốn.

Thiên Quang Thánh Tông kỳ thực đã phái người tới vực sâu Huyễn Linh tìm kiếm, thậm chí còn phái sinh mệnh Hỗn Độn đi nữa kìa.

Thế nhưng vẫn không thu hoạch được gì.

Còn có một số tu sĩ Đăng Thần và thiên kiêu của Thiên Quang Thánh Tông cũng tới vực sâu Huyễn Linh.

Nhưng bọn hắn không phải tới tìm Lục Trường Sinh, mà là vì Vân Cung.

Dù sao thì ai cũng biết, lúc trước Liễu Thanh đã đưa Vân Cung cho Lục Trường Sinh.

Hiện giờ Lục Trường Sinh lại mất phương hướng trong vực sâu Huyễn Linh, nếu có thể tìm thấy thì quá nửa sẽ thu được Vân Cung.

Đây chính là một kiện Hỗn Độn chí bảo, những tu sĩ Đăng Thần kia không thể không động lòng được.

Thế nhưng lạ là bất kể sinh mệnh Hỗn Độn hay tu sĩ Đăng Thần tới vực sâu Huyễn Linh cũng không thể tìm ra Lục Trường Sinh.

Sống không thấy người chết không thấy xác.

Cho dù mất phương hướng thì cũng không thể tìm được đối phương.

Điểm này khá kỳ quái.

Tinh Oánh cũng từng tự mình tới vực sâu Huyễn Linh.

Nhưng đi xuống mấy tầng đã không gánh được.

Cuối cùng phải lui về.

Thế nhưng dạo gần đây Tinh Oánh đã tấn thăng thiên kiêu Đăng Thần lục giai.

Tốc độ nhanh như vậy khiến địa vị của Tinh Oánh trong tộc Huyễn Ảnh trở nên cao hơn nhiều.

Tinh Oánh dựa vào địa vị của mình hiện giờ để xin lão tổ trong tộc tới vực sâu Huyễn Linh tìm kiếm Lục Trường Sinh.

Lão tổ của tộc Huyễn Ảnh chính là sinh mệnh Hỗn Độn.

Dù sinh mệnh Hỗn Độn của Thiên Quang Thánh Tông đã từng tới vực sâu Huyễn Linh tìm kiếm một lần.

Nhưng Tinh Oánh vẫn không cam tâm.

Nàng để lão tổ nhà mình cũng đi tới đó một chuyến.

Lão tổ Huyễn Ảnh cũng biết Tinh Oánh và Lục Trường Sinh giao hảo, lại thấy thiên phú của Tinh Oánh thực sự quá xuất sắc nên mới đáp ứng. Hiện giờ hắn đã tới vực sâu Huyễn Linh ròng rã mười năm.

“Vèo.”

Một bóng người xuất hiện trong động phủ của Tinh Oánh.

Rõ ràng là lão tổ Huyễn Ảnh.

“Lão tổ, thế nào rồi?”

Tinh Oánh mong đợi hỏi.

Kỳ thực trong lòng nàng cũng đã biết rõ, Lục Trường Sinh quá nửa là dữ nhiều lành ít.

Thế nhưng nàng không cam tâm.

Sau khi Liễu Thanh chết, Lục Trường Sinh gần như là bằng hữu duy nhất của Tinh Oánh tại Thiên Quang Thánh Tông.

Lão tổ tộc Huyễn Ảnh nhìn Tinh Oánh, hắn thở dài một tiếng,

Nói xong lão tổ trực tiếp rời đi.

Sắc mặt Tinh Oánh đầy vẻ chán nản.

Cuối cùng kết quả vẫn như vậy.

Kỳ thực nàng đã sớm đoán được kết quả, nhưng đến giờ mới hết hẳn hy vọng.

“Liễu Thanh tỷ tỷ, Lục Trường Sinh…”

Tinh Oánh biết, từ nay về sau nàng phải một mình cô độc bước tiếp tại Thiên Quang Thánh Tông thôi.

Lục Trường Sinh không biết hắn rời đi nghìn năm lại khiến Thiên Quang Thánh Tông dấy lên sóng to gió lớn như thế.

Càng không biết Tinh Oánh vì hắn mà bôn ba, thậm chí mời cả lão tổ tới vực sâu Huyễn Linh một chuyến.

Giờ phút này, Lục Trường Sinh thúc giục Vân Cung, nhanh chóng đi tới đại trận truyền tống gần nhất.

“Vù vù.”

Đại trận truyền tống khởi động.

Ngay sau đó thân ảnh Lục Trường Sinh theo đại trận truyền tống đến Thiên Quang Thánh Tông.

“Tách.”

Từng tầm mắt rơi xuống người Lục Trường Sinh.

Trong lòng Lục Trường Sinh không khỏi cảm khái.

Dù đã qua nghìn năm nhưng mọi thứ vẫn giống như cũ.

Vẫn là những ánh mắt quen thuộc.

Vẫn là hoàn cảnh quen thuộc.

Chỉ cần hắn xuất hiện tại Thiên Quang Thánh Tông thì nhất định sẽ là tiêu điểm của mọi ánh nhìn.

Có điều lần này dường như hơi khác.

Chương 1745: Lục vô thượng trở về sau nghìn năm! Thiên Quang Thánh Nhân giáng lâm! (2)

Trong ánh mắt mọi người phần nhiều là vẻ khiếp sợ.

“Đó là… Lục vô thượng?”

“Đúng, chính là Lục vô thượng! Lục vô thượng biến mất nghìn năm đã trở về rồi ư?”

“Sao hắn lại trở về được? Biết bao nhiêu tu sĩ tới vực sâu Huyễn Linh tìm kiếm cũng không tìm được hành tung của Lục vô thượng, thậm chí còn có sinh mệnh Hỗn Độn vĩ đại tiến vào vực sâu Huyễn Linh, nhưng vẫn không có thu hoạch. Lục vô thượng từ đâu đột nhiên quay trở thế này?”

“Chẳng lẽ kỳ thực Lục vô thượng không tới vực sâu Huyễn Linh?”

Rất nhiều người đều cực kỳ kích động.

Bọn hắn ngỡ ngàng nhìn nhau, cảm giác trên người Lục Trường Sinh tràn ngập bí ẩn.

Lục Trường Sinh tất nhiên cũng nghe được tiếng bàn tán của những người này.

Không ngờ Thiên Quang Thánh Tông còn phái người đến vực sâu Huyễn Linh tìm hắn.

Nhưng không tìm thấy cũng là điều bình thường.

Hắn ở trong tháp Hắc Quang.

Rất hiếm người có thể tới đáy vực sâu Huyễn Linh.

Ngay cả sinh mệnh Hỗn Độn cũng vậy.

Hơn nữa dù có đi tới đáy vực thì cũng chỉ có cơ hội tham gia khảo hạch của tháp Hắc Quang thôi.

Vốn sẽ không gặp được Lục Trường Sinh.

Lục Trường Sinh nhìn thoáng qua xung quanh, tất nhiên hắn không cần giải thích gì hết.

Sau đó Lục Trường Sinh tới đại điện nhiệm vụ.

Trả nhiệm vụ trước rồi nói.

Chyến này tới vực sâu Huyễn Linh, Lục Trường Sinh đã thu hoạch được rất nhiều Huyễn Linh khoáng.

Đây đều là điểm cống hiến cả.

Không lâu sau Lục Trường Sinh đã tới đại điện nhiệm vụ.

Nơi này có rất nhiều tu sĩ, người ra người vào tấp nập.

Thế nhưng khi Lục Trường Sinh bước vào đại điện nhiệm vụ, toàn bộ đại điện vốn đang huyên náo nháy mắt yên tĩnh lại.

Vô số tầm mắt rơi xuống người Lục Trường Sinh.

Đương nhiên không ảnh hưởng gì tới Lục Trường Sinh hết.

Đám người tự động tránh ra để Lục Trường Sinh thuận lợi đi tới nơi trả nhiệm vụ.

“Ta tới trả nhiệm vụ Huyễn Linh khoáng.”

Nhìn thấy trưởng lão Lục Trường Sinh cũng không nhiều lời, trực tiếp ném ra bảo vật không gian.

Trưởng lão nhanh chóng kiểm tra.

“Một trăm triệu cân Huyễn Linh khoáng?”

Trưởng lão cũng phải chấn kinh.

100 triệu cân Huyễn Linh khoáng.

Quả thực chưa từng thấy bao giờ.

Tới giờ không có một ai từng thu được nhiều Huyễn Linh khoáng tại vực sâu Huyễn Linh như vậy.

Đây chính là một triệu điểm cống hiến!

“Ầm.”

Đại điện nhiệm vụ vốn đang yên lặng lập tức sôi trào.

“Sau nghìn năm qua Lục vô thượng không chỉ đã quay về mà thậm chí còn mang về một trăm triệu cân Huyễn Linh khoáng? Điều này chứng tỏ một nghìn năm này Lục vô thượng quả thực vẫn luôn ở trong vực sâu Huyễn Linh tìm kiếm Huyễn Linh khoáng.”

“Một tu sĩ Đăng Thần thật sự có thể ở lại vực sâu Huyễn Linh suốt một nghìn năm ư? Sẽ không bị ăn mòn tâm linh rồi mất phương hướng sao?”

“Trong vực sâu Huyễn Linh đúng là có rất nhiều Huyễn Linh khoáng, nhưng muốn muốn gom góp một trăm triệu cân thì nhất định phải xâm nhập vực sâu Huyễn Linh. Rốt cuộc Lục vô thượng đã xuống tới tầng thứ mấy của vực sâu Huyễn Linh?”

“Không biết nữa, vực sâu Huyễn Linh vô cùng thần bí. Có một số sinh mệnh Hỗn Độn cường đại đã từng tiến vào vực sâu Huyễn Linh, nhưng sau khi trở về cũng đều giữ kín như bưng, không ai lộ ra đôi câu vài lời, bởi vậy không ai biết rốt cuộc vực sâu Huyễn Linh có bao nhiêu tầng. Ngay cả bao nhiêu tầng cũng không biết thì sao đoán được Lục vô thượng đã xâm nhập tới tầng thứ mấy?”

“Mặc kệ Lục vô thượng xâm nhập tầng thứ mấy, nhưng hắn gom góp được trăm triệu cân Huyễn Linh khoáng, sợ rằng hắn là tu sĩ đầu tiên thu hoạch được nhiều Huyễn Linh khoáng dưới đáy vực sâu Huyễn Linh như vậy nhỉ?”

“Đây là một triệu điểm cống hiến đấy…”

Phần lớn tu sĩ có mặt ở đại điện nhiệm vụ đều là tu sĩ cấp độ Đăng Thần.

Một triệu điểm cống hiến đủ để bọn hắn hâm mộ không gì sánh được rồi.

Bọn hắn suốt ngày bôn ba vì điểm cống hiến.

Nhưng cuối cùng có thể đạt được bao nhiêu điểm?

Phải nói là chỉ đếm được trên đầu ngón tay! Dù có một ít tu sĩ rất may mắn thu được một số điểm cống hiến.

Nhưng so với thu hoạch của Lục Trường Sinh thì thật sự không đáng để nhắc tới.

Quan trọng là đây cũng không phải lần đầu tiên Lục Trường Sinh thu hoạch được cả triệu điểm cống hiến.

Lần trước Lục Trường Sinh mới thu được hơn 1,2 triệu điểm cống hiến.

Rất nhiều đệ tử Thiên Quang Thánh Tông đều ngỡ ngàng nhìn nhau.

Nhìn Lục Trường Sinh rồi nghĩ lại bản thân mình.

Sao Lục Trường Sinh thu hoạch điểm cống hiến dễ dàng vậy?

Thế nhưng Lục Trường Sinh thu hoạch điểm cống hiến dễ dàng thật sao?

Nghĩ lại chuyện Lục Trường Sinh ở trong vực sâu Huyễn Linh suốt một nghìn năm, rất nhiều tu sĩ Đăng Thần cũng không khỏi nghẹn lời.

Một số người trong bọn hắn cũng từng tiến vào vực sâu Huyễn Linh.

Tất nhiên bọn hắn biết rõ hoàn cảnh của vực sâu Huyễn Linh.

Sức mạnh vặn vẹo tâm linh có khắp mọi nơi thật sự khiến người ta phát điên.

Có thể ở trong đó cả nghìn năm, mỗi giây mỗi phút đều phải đối mặt với sức mạnh vặn vẹo tâm linh, ý chí chắc chắn đã vượt qua tưởng tượng của người bình thường.

Bọn hắn chỉ có thể tán thưởng một tiếng, không hổ là vô thượng thiên kiêu!

Lục Trường Sinh thuận lợi lấy được một triệu điểm cống hiến.

Hắn lập tiếp quay về động phủ.

Nhưng Lục Trường Sinh vẫn chưa tiến vào động phủ đã thấy một thân ảnh quen thuộc bên ngoài động phủ.

“Tinh Oánh đạo hữu?”

Lục Trường Sinh có vẻ hơi kinh ngạc.

“Lục đạo hữu, rốt cục ngươi cũng trở về…”

Trên mặt Tinh Oánh nở một nụ cười.

Có thể thấy đây là nụ cười chân thành từ tận đáy lòng Tinh Oánh.

Lục Trường Sinh vừa trở về Thiên Quang Thánh Tông, Tinh Oánh đã lập tức tìm tới động phủ của hắn.

Thậm chí còn đứng chờ bên ngoài động phủ.

“Tinh Oánh đạo hữu, vào trong động phủ ngồi một lát đi.”

Lục Trường Sinh mở ra động phủ, mời Tinh Oánh vào trong.

Dù cả nghìn năm qua Lục Trường Sinh cũng không quay về lần nào.

Thế nhưng động phủ vẫn không nhiễm một hạt bụi như cũ.

Dù sao trong động phủ có pháp trận, còn có Tị Trần Châu.

Có qua nghìn năm động phủ cũng sẽ không hiện vẻ cũ nát.

Chương 1746: Lục vô thượng trở về sau nghìn năm! Thiên Quang Thánh Nhân giáng lâm! (3)

Hai người khoanh chân ngồi xuống bồ đoàn.

“Lục đạo hữu, nghìn năm qua ngươi đã đi đâu thế?”

Tinh Oánh không nhịn được hỏi.

Lục Trường Sinh suy nghĩ một phen rồi mới đáp: “Một nghìn năm qua ta vẫn luôn ở trong vực sâu Huyễn Linh.”

Tinh Oánh khẽ gật đầu.

Thật ra nàng cũng đã nhận được tin tức, Lục Trường Sinh thu hoạch được rất nhiều Huyễn Linh khoáng.

Thế nên chắc chắn một nghìn năm nay Lục Trường Sinh vẫn ở trong vực sâu Huyễn Linh.

“Rất nhiều sinh mệnh Hỗn Độn đều tới vực sâu Huyễn Linh tìm kiếm Lục đạo hữu, thậm chí trước đó không lâu lão tổ tộc Huyễn Ảnh chúng ta cũng đến vực sâu Huyễn Linh tìm ngươi, nhưng không có tin tức gì cả…”

Lời Tinh Oánh nói khiến Lục Trường Sinh có chút xúc động.

Hắn cũng không quen biết gì lão tổ tộc Huyễn Ảnh, sao đối phương lại đi tìm mình?

Khả năng duy nhất là Tinh Oánh đã năn nỉ lão tổ tộc Huyễn Ảnh.

Đây chính là sinh mệnh Hỗn Độn!

Có thể làm cho lão tổ tộc Huyễn Ảnh xuất động chỉ vì đi tìm Lục Trường Sinh, đủ thấy Tinh Oánh đã trả cái giá lớn thế nào.

“Tinh Oánh đạo hữu, ngươi có lòng rồi.”

Lục Trường Sinh nhìn kỹ Tinh Oánh.

Tại Thiên Quang Thánh Tông, bằng hữu của hắn chỉ có mỗi Tinh Oánh và Liễu Thanh.

Liễu Thanh chết rồi, như vậy bằng hữu của hắn cũng chỉ còn lại Tinh Oánh.

Hai người hàn huyên rất lâu, sau đó Tinh Oánh mới mở miệng cáo từ, rời khỏi động phủ.

Sau khi Tinh Oánh rời khỏi động phủ, Lục Trường Sinh dùng ngọc bài thân phận thử kiểm tra tin tức về “Tháp Hắc Quang”.

Kết quả là quyền hạn không đủ.

Trong lòng Lục Trường Sinh như bừng tỉnh.

Hắn suýt nữa đã quên.

Giờ hắn đã không phải tu sĩ Đăng Thần ngũ giai mà là Đăng Thần lục giai.

Quyền hạn của hắn lại trở về như đệ tử bình thường.

Nếu muốn tăng quyền hạn thì phải tới thông đạo Đăng Thần lục giai tiến hành khảo hạch.

Với Lục Trường Sinh mà nói chuyện này hoàn toàn không thành vấn đề.

Chẳng phải chỉ là tăng quyền hạn thôi sao?

Quá đơn giản!

Tới thông đạo khảo hạch thứ sáu một chuyến là được.

Nói làm là làm ngay.

Lúc này Lục Trường Sinh đứng dậy rồi ra khỏi động phủ, bay về phía quảng trường bình xét cấp bậc.

Chẳng mấy chốc Lục Trường Sinh đã đến quảng trường bình xét cấp bậc.

Hắn tới xếp hàng trước thông đạo thứ sáu.

Chỉ là tu sĩ xung quanh đều biết thân phận của Lục Trường Sinh.

Thế nên mọi người nhanh chóng nhường đường, để Lục Trường Sinh tiến vào thông đạo thứ sáu trước.

“Lục vô thượng, ngài muốn vào thông đạo thứ sáu sao, thế mời ngài vào trước.”

“Lục vô thượng, lần này hẳn là cũng có thể vượt qua thông đạo thứ sáu, trở thành vô thượng thiên kiêu nhỉ?”

“Đối với Lục vô thượng mà nói chắc chắn không có gì khó cả.”

“Lần này nếu lại trở thành vô thượng thiên kiêu nữa thì đã là ba lần liên tục trở thành vô thượng thiên kiêu rồi…”

Rất nhiều tu sĩ đều tỏ vẻ hưng phấn, nhưng nhiều hơn chính là phức tạp.

Lục Trường Sinh không đáp lại mà bay thẳng vào thông đạo thứ sáu.

Thông đạo thứ sáu thật sự không đơn giản.

Đăng Thần lục giai cũng không đơn giản.

Lục Trường Sinh bắt đầu từng bước xông qua thông đạo thứ sáu.

Trong đó tầng thứ chín đã là lục giai cực hạn.

Tầng thứ mười chín là thất giai cực hạn.

Tầng thứ hai mươi chín là bát giai cực hạn.

Tới tầng thứ ba mươi chín chính là cửu giai cực hạn.

Muốn thông quan thì nhất định phải vượt qua cửu giai cực hạn mới được.

Nói nghe thì dễ lắm đúng không?

Mà đây vẫn chỉ là thông đạo thứ sáu.

Nếu về sau trở thành Đăng Thần thất giai, muốn thông quan trở thành vô thượng thiên kiêu có phải sẽ đấu với đối thủ sánh ngang sinh mệnh Hỗn Độn không?

Rõ ràng danh xưng vô thượng thiên kiêu này càng về sau, tu vi càng cao thì độ khó lại càng lớn.

Dù sao từ Đăng Thần thất giai trở lên nếu muốn trở thành sinh mệnh Hỗn Độn thì quá nửa phải có chiến lực sánh ngang với sinh mệnh Hỗn Độn.

Thậm chí là có chiến lực đủ để nghịch phạt sinh mệnh Hỗn Độn.

Đây quả thực là chuyện không ai dám tưởng tượng.

Tạm thời Lục Trường Sinh không dùng tới Hư giới mà chỉ sử dụng sức mạnh nhục thân thuần túy.

Hắn cũng muốn thử xem, sau khi hắn tu thành tầng thứ sáu của pháp môn Vạn Nguyên cơ bản, rốt cuộc thực lực của hắn đã đạt đến cái mức độ nào?

Tầng thứ nhất, tầng thứ ba, năm thứ tầng, bảy thứ tầng, tầng thứ chín…

Dù Lục Trường Sinh chỉ dựa vào nhục thân thì cũng có thể đánh đâu thắng đó.

Gần như không có bất cứ tầng nào có thể cản trở bước chân của hắn.

Chẳng mấy chốc Lục Trường Sinh đã thông qua tầng thứ chín.

Từ sau tầng thứ chín cũng có chút khó khăn, nhưng không đáng kể.

Lục Trường Sinh vẫn thuận lợi thông qua tầng thứ mười chín.

Từ sau tầng thứ mười chín, độ khó lập tức tăng vọt, mỗi tầng đều có thể đạt tới cấp độ Đăng Thần bát giai.

Một mạch đến tầng thứ hai mươi chín, đây chính là bát giai cực hạn.

Thế nhưng không cần vận dụng bất cứ sức mạnh nào khác, Lục Trường Sinh vẫn có thể thông qua tầng thứ hai mươi chín.

Điều này nói rõ, sức mạnh nhục thân của Lục Trường Sinh chí ít cũng có thể đạt tới cấp độ cửu giai.

Điều này cũng rất bình thường.

Dù sao cũng là pháp môn Vạn Nguyên cơ bản.

Vả lại tầng thứ hai mươi chín được coi là bát giai cực hạn nhưng cũng chỉ là bát giai cực hạn theo Thiên Quang Thánh Tông mà thôi.

Bên ngoài Bách Hoa Vực, không biết Hỗn Độn mênh mông có bao nhiêu kẻ kinh tài tuyệt diễm.

Định nghĩa “cực hạn” này chỉ sợ cũng chênh lệch rất nhiều.

Có điều từ tầng thứ ba mươi, nhục thân của Lục Trường Sinh cũng có chút khó khăn.

Nhưng không sao, Lục Trường Sinh vẫn còn Hư giới.

Dựa vào Hư giới, Lục Trường Sinh thuận lợi thông qua tầng thứ ba mươi chín.

Hắn lại trở thành vô thượng thiên kiêu của Thiên Quang Thánh Tông một lần nữa.

“Vù vù.”

Ngọc bài thân phận của vô số tu sĩ Thiên Quang Thánh Tông lại một lần nữa chấn động.

Bên trong lại xuất hiện một tin tức, tin tức về việc Lục Trường Sinh trở thành vô thượng thiên kiêu cấp độ Đăng Thần lục giai.

Dù Lục Trường Sinh đã trở thành vô thượng thiên kiêu hai lần liên tiếp.

Hiện giờ là lần thứ ba.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!