Virtus's Reader
Đỉnh Cấp Ngộ Tính: Từ Cơ Sở Quyền Pháp Bắt Đầu

Chương 1764: CHƯƠNG 1764: VỪA TỚI HẮC QUANG GIỚI, XẾP HẠNG CỦA LỤC TRƯỜNG SINH! (2)

“Thiên giới chúng ta có cường giả Đăng Thần cửu giai tọa trấn, sao mà xảy ra chuyện gì được?”

Các vị Đạo Tổ bàn luận xôn xao.

Còn có cả Thiên Hạc Lưu, giờ hắn đang tọa trấn tại Thiên giới.

Hắn cũng không khỏi nghi hoặc.

Sao đang yên đang lành ý chí Thiên giới lại phản ứng lớn như vậy?

Thế nhưng khi bọn hắn nhìn thấy một bóng người quen thuộc giữa hư không thì ai nấy đều cảm thấy kinh hỉ khôn nguôi.

“Là Lục đạo hữu.”

Thiên Hạc Lưu mỉm cười.

Có thể trông thấy Lục Trường Sinh, hắn cũng rất vui sướng.

Dựa theo ước định, thời gian này đến lượt hắn tọa trấn tại Thiên giới.

Lúc đầu còn rất buồn chán.

Nhưng có thể nhìn thấy Lục Trường Sinh thì đúng là niềm vui ngoài ý muốn.

“Thiên Hạc Lưu đạo hữu.”

Lục Trường Sinh cũng có vẻ hơi bất ngờ.

Không ngờ mình lại có thể nhìn thấy “người quen biết cũ” tại Thiên giới.

Chờ Lục Trường Sinh tới gần, Thiên Hạc Lưu lập tức hỏi: “Lục đạo hữu, vừa rồi có chuyện gì mà ý chí Thiên giới lại phản ứng như vậy?”

Thật ra Thiên Hạc Lưu đã đoán được chuyện này có liên quan tới Lục Trường Sinh.

“Lục mỗ vừa mới đột phá không lâu trước đây, giờ vẫn chưa thể hoàn toàn kiềm chế sức mạnh mới khiến ý chí Thiên giới có chút phản ứng, không có vấn đề gì đâu.”

Lục Trường Sinh đáp lại hắn.

“Đột phá?”

Thiên Hạc Lưu ngẩn ngơ.

Dù Lục Trường Sinh thiên phú dị bẩm, đột phá đến cấp độ Đăng Thần cửu giai thì cũng không thể khiến ý chí Thiên giới phản ứng lớn như vậy mới đúng chứ?

“Chẳng lẽ…”

Thiên Hạc Lưu nghĩ đến một khả năng.

Hắn nhìn thật kỹ, cẩn thận cảm ứng Lục Trường Sinh.

Vừa mới cảm ứng thử hắn đã nhận ra Lục Trường Sinh không bình thường.

Hắn cảm ứng được một loại uy áp như có như không từ trên người Lục Trường Sinh.

Uy áp này không phải là uy áp về mặt sức mạnh.

Mà là một loại uy áp trên cấp độ sinh mệnh.

Uy áp như vậy đối với Thiên Hạc Lưu mà nói cũng không xa lạ gì.

Hắn đã từng thấy qua sinh mệnh Hỗn Độn.

Trên người đối phương cũng mang theo uy áp trên cấp độ sinh mạng như vậy.

Phải nói là giống nhau như đúc.

Nghĩ tới đây, trong lòng Thiên Hạc Lưu không khỏi chấn động.

Hắn hiểu ra, hoàn toàn hiểu ra rồi.

Sinh mệnh Hỗn Độn.

Thế mà Lục Trường Sinh đã tấn thăng sinh mệnh Hỗn Độn.

Thế nhưng điều này có thể sao?

Mới qua bao lâu?

Sao Lục Trường Sinh lại tấn thăng thành sinh mệnh Hỗn Độn rồi?

Chuyện này thật sự không thể tưởng tượng nổi.

Thậm chí toàn thân Thiên Hạc Lưu đều đang run rẩy.

Bởi vì quá mức kích động.

“Lục… Lục đạo hữu, liệu ngươi có phải…”

Giọng điệu Thiên Hạc Lưu có chút run rẩy. Còn chưa nói hết thì Lục Trường Sinh đã gật đầu đáp: “Không sai, Lục mỗ đã trở thành sinh mệnh Hỗn Độn.”

“Đoàng.”

Lục Trường Sinh chẳng hề cố tình che giấu.

Ai cũng có thể nghe được lời hắn nói.

Sinh mệnh Hỗn Độn!

Thế mà thật sự là sinh mệnh Hỗn Độn ư?

Nhất thời, các vị Đạo Tổ của Thiên giới đều cực kỳ chấn động.

Thậm chí ngẩn cả người, không nói ra lời nữa.

Sinh mệnh Hỗn Độn, đây chính là sinh mệnh Hỗn Độn đấy.

Các vị Đạo Tổ cũng mới chỉ tới cấp độ Đăng Thần lục giai.

Khoảng cách sinh mệnh Hỗn Độn không biết xa xôi nhường nào.

Vậy mà Lục Trường Sinh vô thanh vô tức đã trở thành sinh mệnh Hỗn Độn, hơn nữa còn đang đứng trước mặt bọn hắn?

Lục Trường Sinh trực tiếp phóng ra một chút khí tức của sinh mệnh Hỗn Độn.

Trước mặt luồng khí tức kinh khủng này, các vị Đạo Tổ đều cảm thấy như sắp ngạt thở.

Loại uy áp trên cấp độ sinh mệnh này tuyệt đối không nhầm được.

Đó chính là sinh mệnh Hỗn Độn.

Chỉ có sinh mệnh Hỗn Độn trước mặt tu sĩ cấp độ Đăng Thần mới có uy áp sinh mệnh khủng bố như vậy.

“Ha ha ha, ai mà ngờ được Thiên giới chúng ta sinh ra một vị sinh mệnh Hỗn Độn chứ?”

“Từ đây Thiên giới không còn sầu lo nữa…”

“Ai có thể ngờ Thiên giới chúng ta cũng sẽ có một vị sinh mệnh Hỗn Độn tọa trấn đâu?”

Các vị Đạo Tổ đều mừng như điên.

Chuyện tốt.

Đúng là chuyện tốt.

Dù trước kia Lục Trường Sinh đã là vô thượng thiên kiêu, biểu hiện tại Thiên Quang Thánh Tông cũng không tệ, tiềm lực rất lớn.

Thế nhưng tiềm lực cuối cùng cũng chỉ là tiềm lực.

Không biết có bao nhiêu tu sĩ có tiềm lực cuối cùng có thể trở thành sinh mệnh Hỗn Độn?

Chỉ đếm được trên đầu ngón tay!

Thế nhưng giờ Lục Trường Sinh chính là một vị sinh mệnh Hỗn Độn hàng thật giá thật.

Một khi sinh ra sinh mệnh Hỗn Độn, tại Bách Hoa Vực rộng lớn này Thiên giới cũng có thể nhảy lên thành tồn tại đỉnh tiêm.

Đương nhiên, so với ba thế lực đỉnh tiêm chắc chắn vẫn không bằng.

Nhưng chẳng ai lại muốn đắc tội với một thế giới Hỗn Độn có sinh mệnh Hỗn Độn cả.

Về sau dù không có Thiên gia tọa trấn thì Thiên giới cũng có thể kê cao gối mà ngủ.

Đây chính là sức uy hiếp của một vị sinh mệnh Hỗn Độn!

Thiên Hạc Lưu cũng cực kỳ kích động.

Hắn biết từ khi Lục Trường Sinh tu hành đến nay cùng lắm mới hơn một vạn năm.

Tức là hơn một vạn năm đã trở thành sinh mệnh Hỗn Độn.

Ngày sau giữa các sinh mệnh Hỗn Độn chắc chắn cũng là cường giả.

Nhất là Thiên Hạc Lưu còn biết chuyện phân chia đẳng cấp giữa các sinh mệnh Hỗn Độn.

Biết sinh mệnh Hỗn Độn đã chuyển tiếp sinh mệnh sẽ có địa vị càng cao.

Với thiên phú xuất sắc của Lục Trường Sinh, về sau chuyển tiếp sinh mệnh tiến thêm một bước cũng không phải không có khả năng.

Nhất thời tới cả Thiên Hạc Lưu cũng thấy hâm mộ Thiên giới.

Một thế giới Hỗn Độn bình thường không có gì lạ thế mà lại sinh ra một vị sinh mệnh Hỗn Độn, hơn nữa còn là sinh mệnh Hỗn Độn xuất sắc như thế.

Quả là may mắn không tưởng!

Nhưng vậy cũng tốt, Thiên gia nhân họa đắc phúc, nhờ vậy mà có chút quan hệ với Lục Trường Sinh.

Đây cũng là may mắn của Thiên gia!

Lục Trường Sinh thấy vô số Đạo Tổ tỏ vẻ kích động cũng không ngăn cản.

Hơn nữa Lục Trường Sinh cũng đã công khai tỏ rõ thân phận của hắn hiện giờ.

Đây cũng là do hắn cố ý.

Chương 1765: Vừa tới Hắc Quang giới, xếp hạng của Lục Trường Sinh! (3)

Hắn cần thân phận sinh mệnh Hỗn Độn chấn nhiếp đám đạo chích.

Như thế Thiên giới mới có thể an toàn.

Nhưng chỉ vậy thì vẫn chưa đủ.

Thiên giới cũng không thể chỉ dựa vào cường giả Đăng Thần cửu giai của Thiên gia tọa trấn.

Thiên giới cũng cần sức mạnh Đăng Thần cửu giai của riêng mình.

Đây cũng là mục đích của việc Lục Trường Sinh trở lại Thiên giới lần này.

“Về sau có thể ta sẽ không thường xuyên trở lại Thiên giới. Thế nhưng ta sẽ để lại một hạt nhục thân, ngoài sinh mệnh Hỗn Độn ra thì có thể trấn sát bất cứ tu sĩ cấp độ Đăng Thần nào!”

“Có hạt nhục thân này tọa trấn, Thiên giới hẳn không có vấn đề gì.”

Nói xong Lục Trường Sinh cong ngón tay búng ra, cũng để lại một hạt nhục thân.

Hạt nhục thân nhanh chóng biến thành dáng vẻ của Lục Trường Sinh.

Cũng hướng về phía Lục Trường Sinh thi lễ.

Đây cũng là phân thân của Lục Trường Sinh.

Đây cũng chỉ là một hạt nhục thân thôi.

Đối với Lục Trường Sinh mà nói sẽ không có bất cứ ảnh hưởng gì, có thể một mực tọa trấn tại Thiên giới, bảo vệ Thiên giới an toàn.

“Trường Sinh à, ngươi cứ đi đi. Thiên giới chúng ta không có gì phải lo.”

Bàn Tổ mở miệng nói.

Dù hiện giờ Lục Trường Sinh đã trở thành sinh mệnh Hỗn Độn, nhưng địa vị của Bàn Tổ rất cao, gần như hắn đã nhìn Lục Trường Sinh một đường quật khởi.

Tất nhiên hắn hiểu rõ, Lục Trường Sinh sẽ không ở lại Thiên giới.

Lục Trường Sinh khẽ gật đầu.

Hắn không nói cho người của Thiên giới biết chuyện mình sắp rời khỏi Bách Hoa Vực.

Bởi vì không cần thiết.

Tầm mắt các vị Đạo Tổ của Thiên giới đều hơi thấp.

Dù nói cho bọn hắn biết chuyện về tháp Hắc Quang thì bọn hắn cũng không hiểu.

Hắn để lại một hạt nhục thân là đủ rồi!

“Thiên Hạc Lưu đạo hữu, chuyện của Thiên giới, Thiên gia các ngươi cũng phải tuân theo ước định đấy.”

Lục Trường Sinh lại nói với Thiên Hạc Lưu thêm một câu.

“Đây là tất nhiên. Ta cũng có một chuyện hy vọng Lục Thánh Nhân sẽ đồng ý. Thiên gia chúng ta chuẩn bị di chuyển gia tộc đến Thiên giới…”

Trước kia Thiên Hạc Lưu không nhắc tới chuyện này cũng vì Thiên giới có điều phải lo nghĩ, hoặc là nói Lục Trường Sinh có điều phải lo nghĩ, sợ Thiên gia đảo khách thành chủ.

Nhưng giờ đã khác.

Lục Trường Sinh trở thành sinh mệnh Hỗn Độn, Thiên giới cũng có hạt nhục thân bảo vệ, có đầy đủ sức mạnh nên không sợ Thiên gia đảo khách thành chủ nữa.

Đồng thời Thiên Hạc Lưu cũng hạ quyết tâm, nhất định phải di chuyển gia tộc đến Thiên giới, nhất định phải ôm chặt cái “đùi vàng” Lục Trường Sinh này.

Đối với Thiên gia mà nói, chuyện này có trăm lợi mà không có chút hại nào!

“Được.”

Lục Trường Sinh khẽ gật đầu.

Đương nhiên hắn cũng hiểu rõ ý định của Thiên Hạc Lưu.

Nhưng hắn không quá để tâm.

Thiên gia có thể chuyển tới Thiên giới, cũng là cách để tăng cường nội tình cho Thiên giới.

Đây là chuyện tốt!

“Tốt, Lục mỗ sẽ không tiến vào Thiên giới.”

Nói xong u quang trên người Lục Trường Sinh lóe lên, cứ thế biến mất không thấy bóng dáng đâu nữa.

Lục Trường Sinh quay về động phủ trong Thiên Quang Thánh Tông.

Hắn làm xong hai chuyện này thật ra cũng không mất bao nhiêu thời gian.

Còn chưa tới một ngày.

Cũng nhờ có năng lực xuyên qua không gian của tháp Hắc Quang.

Có thể trực tiếp xuyên thẳng tới bất cứ nơi nào trong Bách Hoa Vực.

Quả là đã tiết kiệm được rất nhiều thời gian.

Làm xong hai việc này, về cơ bản Lục Trường Sinh cũng không còn gì phải lo lắng nữa.

Hắn lại nhìn lướt qua Thiên Quang Thánh Tông.

“Phải đi rồi…”

Lục Trường Sinh không lưu luyến gì cả, u quang trên thân lóe lên, cứ thế biến mất trong động phủ.

“Tách.”

Lục Trường Sinh đã xuất hiện trong Hỗn Độn.

Thế nhưng hắn đã ở ngoài Bách Hoa Vực.

Bên ngoài Bách Hoa Vực cũng là Hỗn Độn.

Nếu muốn di chuyển trong Hỗn Độn thì thật sự mất rất nhiều thời gian.

Nhưng Lục Trường Sinh lại khác.

Hắn có thể sử dụng tháp Hắc Quang để xuyên thẳng qua.

Sinh mệnh Hỗn Độn cũng không thể xuyên thẳng qua Hỗn Độn, chỉ có thể ở trong thế giới Hỗn Độn tiến hành xuyên qua không gian.

Nhưng tháp Hắc Quang lại có thể xuyên thẳng qua Hỗn Độn.

Có điều khả năng xuyên qua không gian của tháp Hắc Quang vẫn có chút hạn chế.

Hắn cũng không thể lập tức trở lại Hắc Quang giới được.

Mỗi lần tháp Hắc Quang xuyên qua không gian, khoảng cách chính bằng toàn bộ Bách Hoa Vực.

Mà khoảng cách giữa Bách Hoa Vực và Hắc Quang giới rất xa, không chỉ có mỗi một vực giới.

Bởi vậy Lục Trường Sinh không mất bao nhiêu thời gian đã xuyên thẳng qua Hỗn Độn, tiến về Hắc Quang giới.

Thời gian nhoáng cái qua mười năm, rốt cục Lục Trường Sinh cũng đã tới Hắc Quang giới.

Lục Trường Sinh nhìn phía trước tản ra mức năng lượng phản ứng khủng bố, không khỏi thở phào một hơi.

“Mười năm, cuối cùng cũng tới nơi.”

Không phải do Lục Trường Sinh không cảm khái.

Hắn dùng tháp Hắc Quang không ngừng xuyên qua Hỗn Độn vậy mà cũng mất thời gian mười năm mới tới Hắc Quang giới.

Nếu như sinh mệnh Hỗn Độn dựa vào phi hành sẽ mất bao nhiêu thời gian đây?

Mấy nghìn năm?

Thậm chí mấy vạn năm? Quả thực không dám nghĩ nữa.

Nếu không có bảo vật xuyên qua Hỗn Độn thì dù là sinh mệnh Hỗn Độn muốn di chuyển trong Hỗn Độn cũng sẽ rất khó khăn.

Sinh mệnh Hỗn Độn cùng lắm chỉ có thể đi quanh vài toà vực giới gần đó thôi.

Vượt qua khoảng cách mười toà vực giới, đối với sinh mệnh Hỗn Độn mà nói cũng là khiêu chiến.

Nhưng bất kể thế nào, cuối cùng Lục Trường Sinh vẫn tới Hắc Quang giới.

Lục Trường Sinh thu hồi tháp Hắc Quang, bay về phía Hắc Quang giới.

Dù sao giờ cũng cách Hắc Quang giới rất gần, Lục Trường Sinh không vội gì cả.

Lục Trường Sinh đang chuẩn bị tiến vào Hắc Quang giới.

Đột nhiên một bóng người bay đến trước mặt Lục Trường Sinh.

Sinh mệnh Hỗn Độn.

Rõ ràng đây là một sinh mệnh Hỗn Độn.

Đối phương cười híp mắt, chắp tay nói: “Đạo hữu định tới Hắc Quang giới tham dự khảo hạch sơ cấp à? Nếu là khảo hạch sơ cấp thì chỗ ta có một số cách công lược, chắc chắn có thể trợ giúp đạo hữu hoàn thành khảo hạch…”

Lục Trường Sinh ngẩn ra.

“Công lược?”

Chương 1766: Vừa tới Hắc Quang giới, xếp hạng của Lục Trường Sinh! (4)

Đây là sinh mệnh Hỗn Độn đấy.

Đường đường sinh mệnh Hỗn Độn mà lại chạy tới chào bán sách công lược?

Nhất thời, Lục Trường Sinh có chút không kịp phản ứng.

“Đúng vậy đạo hữu, khảo hạch sơ cấp của tháp Hắc Quang rất khó thông qua. Sách công lược của ta có hơn vạn kỷ nguyên rồi, được vô số thiên kiêu đỉnh tiêm chỉnh lý từ kinh nghiệm của chính mình, chắc chắn cực kỳ có giá trị…”

Vị sinh mệnh Hỗn Độn này vẫn đang thao thao bất tuyệt “chào bán” cái gọi là sách công lược khảo hạch sơ cấp.

Nhưng quan trọng là Lục Trường Sinh đã thông qua khảo hạch sơ cấp của tháp Hắc Quang, thế nên không cần sách công lược gì hết.

Lục Trường Sinh không nhịn được mở miệng hỏi: “Đạo hữu, ngươi đường đường là sinh mệnh Hỗn Độn, giờ lại ngăn ở lối vào Hắc Quang giới chào bán sách công lược khảo hạch sơ cấp? Ngươi không thấy mất thể diện của sinh mệnh Hỗn Độn sao?”

“Thể diện?”

Đối phương ngẩn ra, sau đó thở dài một tiếng rồi cười khổ, nói: “Đạo hữu, có lẽ ngươi vừa tới Hắc Quang giới nên không biết tu hành khó khăn thế nào. Một khi bước vào cấp độ sinh mệnh Hỗn Độn, rất nhiều người đều bị phải bắt đầu lại từ đầu như nhau, nhưng chính vì như vậy mà việc tu hành càng thêm khó khăn.”

“Muốn chuyển tiếp sinh mệnh, vô số sinh mệnh Hỗn Độn phải điên cuồng chồng chất tài nguyên. Không có tài nguyên mà muốn chuyển tiếp sinh mệnh ư? Đó là chuyện không có khả năng! Tài nguyên lấy ở đâu ra được? Tất cả mọi người đều là sinh mệnh Hỗn Độn, hoặc dựa vào thế lực hoặc là võ lực, nhưng ta không có cách nào gia nhập thế lực lớn, phần lớn sinh mệnh Hỗn Độn sơ cấp đều không thể gia nhập thế lực lớn, dù có gia nhập cũng chưa chắc đã thu được bao nhiêu tài nguyên, cuối cùng không phải dựa vào chính bản thân liều mạng sao.”

“Vì chuyển tiếp sinh mệnh mà chào bán sách công lược có là gì đâu, khó hơn nữa cũng phải làm.”

“Thể diện ư? Tại Hắc Quang giới, sinh mệnh Hỗn Độn sơ cấp cũng không có gì thể diện gì hết. Đợi ngươi tiến vào Hắc Quang giới là biết thôi…”

Lục Trường Sinh khẽ nheo mắt.

Hắn đang suy nghĩ.

Thì ra sau khi trở thành sinh mệnh Hỗn Độn tu hành lại khó khăn thế ư?

Đối phương nói cũng có lý.

Từ khi Lục Trường Sinh tu hành đến nay, từ đầu đến cuối đều hiểu rõ một đạo lý.

Lưng dựa cây lớn thoải mái hóng mát.

Nói cách khác, sau lưng có thế lực, thậm chí thế lực càng mạnh thì việc tu hành lại càng được hỗ trợ nhiều hơn.

Tán tu?

Chỉ sợ ngay cả việc trở thành sinh mệnh Hỗn Độn cũng rất khó khăn.

Nếu lúc trước Lục Trường Sinh không gia nhập Thiên Quang Thánh Tông, dù hắn hắn vẫn có thể trở thành sinh mệnh Hỗn Độn như cũ nhưng sợ rằng sẽ hao phí rất nhiều thời gian, việc tu hành cũng sẽ không thuận lợi như bây giờ.

Đây chính là đạo lý lưng dựa cây lớn thoải mái hóng mát.

Chỉ cần có cơ hội thì Lục Trường Sinh cũng không muốn trở thành tán tu.

“Xin hỏi đạo hữu xưng hô như thế nào?”

Lục Trường Sinh hỏi.

“Tên ta là Thần Nguyên.”

“Thì ra là Thần đạo hữu.

Lục Trường Sinh khẽ gật đầu.

Thần Nguyên lải nhải rất nhiều chuyện khiến Lục Trường Sinh cảm thấy người này khá thú vị.

Dù tự xưng tán tu nhưng cũng có thể trở thành sinh mệnh Hỗn Độn.

Hơn nữa còn không có “thể diện” mà sinh mệnh Hỗn Độn nên có.

Bất kể thế nào, để làm được như vậy cũng không dễ dàng.

Ngay cả việc bán sách công lược cũng chỉ có một mình Thần Nguyên làm.

Không thấy sinh mệnh Hỗn Độn khác mặt dạn mày dày chào bán sách công lược như hắn.

Đủ thấy chuyện này kỳ thực cũng không dễ dàng gì cho cam.

“Lục đạo hữu, nói nhiều như vậy, thế ngươi có định mua sách công lược này không?”

Thần Nguyên hỏi.

“Nếu ngươi có sách công lược khảo hạch cuối cùng thì Lục mỗ có thể sẽ mua. Còn sách công lược khảo hạch sơ cấp thì ta không cần.”

Lục Trường Sinh nói xong, đỉnh đầu mơ hồ xuất hiện một tòa bảo tháp đen kịt.

Nhìn thấy tòa bảo tháp đen kịt này, trong lòng Thần Nguyên không khỏi chấn động.

Hắn đã loanh quanh ở Hắc Quang giới rất nhiều năm, tất nhiên biết bảo tháp đen kịt đại biểu cho cái gì.

Đó là tử thể của tháp Hắc Quang.

Chỉ có tu sĩ thông qua khảo hạch sơ cấp mới có thể luyện hóa một tòa tử thể của tháp Hắc Quang.

“Thì ra Lục đạo hữu đã thông qua khảo hạch sơ cấp, lần này ngươi tới Hắc Quang giới để chuẩn bị khảo hạch cuối cùng sao?”

Hai mắt Thần Nguyên sáng rực lên.

Ánh mắt hắn trở nên nóng bỏng không gì sánh được.

Dù Hắc Quang giới có rất nhiều sinh mệnh Hỗn Độn, nhưng tu sĩ có thể thông qua khảo hạch sơ cấp vẫn có địa vị rất cao tại Hắc Quang giới.

Không phải điều mà sinh mệnh Hỗn Độn phổ thông có thể so sánh.

Đây là một cái “đùi vàng” đấy, phải ôm chặt mới được.

“Lục đạo hữu, không phải khoe chứ ta hết sức quen thuộc Hắc Quang giới, hay để ta dẫn ngươi vào Hắc Quang giới nhé?”

Thần Nguyên nói ngay.

Ánh mắt còn vô cùng nóng bỏng, tràn đầy chờ mong.

Hắn cũng không hề nhắc tới thù lao.

Gặp được tu sĩ tham gia khảo hạch cuối cùng như Lục Trường Sinh còn cần thù lao gì nữa?

Ôm chặt đùi người ta sau này sẽ có rất nhiều cái lợi.

Lục Trường Sinh nhìn dáng vẻ Thần Nguyên cũng cảm thấy rất bình thường.

Thậm chí mơ hồ còn có chút cảm giác “thân thiết”.

Thần Nguyên thế này không phải rất giống một số kẻ phàm tục hay tỏ vẻ “bợ đỡ” đấy à?

Rất lâu rồi Lục Trường Sinh không cảm nhận được dáng vẻ người phàm tục.

Giờ đột nhiên một sinh mệnh Hỗn Độn như Thần Nguyên lại có dáng vẻ hệt như người phàm tục, ngược lại khiến hắn cảm thấy rất mới mẻ, thậm chí có chút thân thiết.

“Được.”

Lục Trường Sinh gật đầu.

Cũng chỉ là dẫn đường thôi, không có gì quan trọng. Lần này hắn đến Hắc Quang giới tham gia khảo hạch cuối cùng, mặc dù có Tử Tang nhưng Tử Tang đã rời đi Hắc Quang giới rất lâu.

Có Thần Nguyên dẫn đường tất nhiên tốt hơn nhiều.

Thế là hai người cùng nhau tiến vào bên trong Hắc Quang giới.

“Vèo.”

Tiến vào Hắc Quang giới, thứ đầu tiên trông thấy chính là rất nhiều người trên đi.

Lục Trường Sinh ngẩn ra.

Chương 1767: Vừa tới Hắc Quang giới, xếp hạng của Lục Trường Sinh! (5)

Điều này khác hẳn với tưởng tượng của hắn.

Theo hắn tưởng tượng, trong Hắc Quang giới hẳn chỗ nào cũng có sinh mệnh Hỗn Độn mới đúng.

Dù sao Hắc Quang giới hội tụ toàn bộ thiên tài đứng đầu của vô số thế giới Hỗn Độn trong Hỗn Độn cơ mà.

Người đi qua đi lại hẳn đều là sinh mệnh Hỗn Độn mới đúng.

Thế nhưng giờ xem ra hắn sai rồi.

Nơi này nhiều nhất là tu sĩ Đăng Thần.

“Sao lại có nhiều Đăng Thần tu sĩ như vậy?”

Lục Trường Sinh hỏi.

Tu sĩ Đăng Thần cũng có thể đến Hắc Quang giới à?

Thần Nguyên khẽ cười nói: “Hắc Quang giới không phải thế giới Hỗn Độn mà là tháp Hắc Quang tạo thành. Bảo vật này vượt ra khỏi tưởng tượng của chúng ta nhiều, nguyên sinh mệnh cũng không làm gì được nnos. Bởi vậy ở trong Hắc Quang giới vô cùng an toàn, hoàn cảnh tu hành cũng cực kỳ tốt, một số tu sĩ thông qua khảo hạch sơ cấp sẽ dẫn người nhà tìm đến đây.”

“Còn có một phần lớn là hậu duệ của sinh mệnh Hỗn Độn. Dù sinh mệnh Hỗn Độn muốn để lại hậu duệ chung dòng máu vô cùng khó khăn nhưng cuối cùng cũng có sinh mệnh Hỗn Độn may mắn sinh ra đời sau, rồi đời sau lại sinh ra đời sau nữa, dần dà tu sĩ Đăng Thần tại Hắc Quang giới sẽ càng ngày càng nhiều.”

“Thế nhưng ngoại trừ một số ít tu sĩ thông qua khảo hạch sơ cấp, những người còn lại, dù là sinh mệnh Hỗn Độn cũng phải giao nộp chi phí để ở lại Hắc Quang giới, nếu không sẽ bị trục xuất khỏi Hắc Quang giới ngay.”

Lục Trường Sinh đã hiểu.

Về phần ở lại Hắc Quang giới cần trả phí cũng là chuyện bình thường.

Nếu không cần trả phí thì Hắc Quang giới đã kín người hết chỗ từ lâu rồi.

Không ngừng nâng cao chi phí mới có thể hạn chế rất nhiều người tiến vào Hắc Quang giới.

Ở trong Hắc Quang giới, bình thường đều sử dụng tinh thạch Hỗn Độn để giao dịch.

nghe nói loại tinh thạch Hỗn Độn này là do một phần khí Hỗn Độn có ích với nhục thân áp súc hàng nghìn hàng vạn lần mới có thể ngưng tụ ra một viên tinh thạch, cực kỳ quý giá.

Bất cứ sinh mệnh Hỗn Độn nào cũng có thể dùng để tu hành, nhờ đó gia tăng cường độ nhục thân.

Cũng vì vậy tinh thạch Hỗn Độn mới được công nhận rộng rãi.

Tuy thế, rất nhiều sinh mệnh Hỗn Độn dù có tiền nhưng cũng không mua được tài nguyên tu hành cần thiết.

Dùng tinh thạch Hỗn Độn cũng không mua được.

“Lục đạo hữu, các tu sĩ chuẩn bị tham gia khảo hạch cuối cùng như ngươi, quan trọng nhất chính là xếp hạng, nó ảnh hưởng trực tiếp tới tài nguyên tu hành của ngươi, xếp hạng càng cao thì ngươi sẽ càng lấy được nhiều tài nguyên tu hành hơn. Xếp hạng thấp thậm chí ngươi còn không thể thu hoạch tài nguyên tu hành, về sau muốn chuyển tiếp sinh mệnh cũng rất khó khăn.”

“Một bước mạnh, từng bước mạnh. Tại Hắc Quang giới, những sinh mệnh Hỗn Độn thông qua khảo hạch sơ cấp của tháp Hắc Quang như các ngươi tranh đấu còn kịch liệt hơn so với tán tu chúng ta nữa.”

“Ta không làm mất thời gian của Lục đạo hữu nữa, giờ ngươi đi qua xếp hạng của mình trước đi, có thời gian sẽ liên lạc lại.”

Thần Nguyên cũng biết chuyện quan trọng nhất của Lục Trường Sinh bây giờ là gì, bởi vậy cũng không quấy rầy hắn thêm.

“Được.”

Thần Nguyên rời đi.

Tử Tang cũng mở miệng nói: “Chủ nhân, vừa rồi ta đã kết nối với mẫu thể của tháp Hắc Quang, đã có xếp hạng của ngài rồi.”

“Ồ?”

“Ta xếp thứ bao nhiêu?”

Mắt Lục Trường Sinh sáng lên, vội vàng hỏi ngay.

Thật ra Lục Trường Sinh cũng không lo lắng.

Khi còn là tu sĩ Đăng Thần hắn đã thông qua khảo hạch sơ cấp.

Chắc chắn có ưu thế hơn sinh mệnh Hỗn Độn thông qua khảo hạch sơ cấp.

Hẳn xếp hạng cũng không thấp.

Nhưng rốt cuộc xếp thứ bao nhiêu thì Lục Trường Sinh cũng không rõ lắm.

“Ngài xếp thứ… chín mươi ba nghìn sáu trăm tám mươi mốt!”

Tử Tang lên tiếng.

“Bao nhiêu? Hơn chín mươi ba nghìn?”

Lục Trường Sinh trợn trừng mắt, cứ như không thể tin nổi.

Thế này quá thấp rồi.

Thật ra Lục Trường Sinh vẫn có chút tự cao tự đại.

Hắn biết rõ, ở giai đoạn Đăng Thần mình thông qua khảo hạch của tháp Hắc Quang.

Vậy thì thiên phú cũng phải cực kỳ xuất sắc.

Không nói xếp trong mười hạng đầu.

Nhưng dù thế nào cũng có thể đứng vào hạng một trăm chứ.

Kết quả thì sao?

Hơn chín mươi nghìn!

Chuyện này sao có thể?

“Chủ nhân, ngài vẫn chưa chính thức tham dự khảo hạch cuối cùng, bởi vậy chỉ có thể tính toán dựa theo tiềm lực khi ngài thông qua khảo hạch sơ cấp.”

“Xếp hạng của tháp Hắc Quang kỳ thực chính là thông qua tình trạng tu hành của ngài để phán định thời gian ngài có thể trở thành nguyên sinh mệnh. Thời gian càng nhanh thì xếp hạng sẽ càng cao.”

“Ví dụ như, sinh mệnh Hỗn Độn xếp hạng thứ nhất có lẽ chỉ một năm nửa năm nữa là có thể trở thành nguyên sinh mệnh.”

Tử Tang giải thích kỹ càng.

Lúc này Lục Trường Sinh mới hiểu ra.

Thì ra đây là tháp Hắc Quang tổng hợp và phán định thời gian có khả năng trở thành nguyên sinh mệnh.

Vậy thì rõ rồi.

Trước mắt hắn mới vừa trở thành sinh mệnh Hỗn Độn.

Ngay cả một lần chuyển tiếp sinh mệnh cũng không có, sao có thể trở thành nguyên sinh mệnh trong khoảng thời gian ngắn được?

Xếp hạng có nằm tít phía sau cũng rất bình thường.

Nhưng Lục Trường Sinh lại điều nghi hoặc.

“Ta xếp hạng hơn chín mươi nghìn, vậy trong Hắc Quang giới có tất cả bao nhiêu tu sĩ thông qua khảo hạch sơ cấp của tháp Hắc Quang? Xem ra phải hơn trăm nghìn người nhỉ?”

“Đúng, có hơn trăm nghìn người, tổng số đại khái khoảng một trăm mười nghìn người gì đó.”

Lục Trường Sinh trầm mặc.

110.000 người.

Còn là 110.000 thiên tài hàng đầu.

Có thể thông qua khảo hạch sơ cấp của tháp Hắc Quang thì đều là thiên tài hàng đầu.

Bách Hoa Vực ngoài Lục Trường Sinh ra thì chẳng có môt ai nữa.

Thế nhưng Hắc Quang giới lại có những 110.000 người!

“Chủ nhân, Hỗn Độn rất lớn, có lẽ còn lớn hơn ngài tưởng tượng nhiều. Trước mắt số lượng vực giới cũng nhiều đến mức khó mà tính toán. Với con số khổng lồ như vậy, dù mười toà vực giới mới sinh ra một thiên tài thông qua khảo hạch sơ OCBkỺ của tháp Hắc Quang thì kia số lượng cũng rất nhiều rồi.”

Chương 1768: Pháp môn chuyển tiếp sinh mệnh! Một tia khí Hồng Mông, nhục thân tăng vọt!

“Lại thêm việc tuổi thọ của sinh mệnh Hỗn Độn dài đằng đẵng, muốn đợi tới ngày đại hạn tiến đến cũng quá khó khăn. Bởi vậy con số một trăm mười nghìn người này cũng là từ từ tích lũy qua rất nhiều kỷ nguyên.”

“Dù vậy thiên phú của chủ nhân cũng vô cùng xuất sắc, nếu chủ nhân tham dự khảo hạch cuối cùng, xếp hạng chắc chắn sẽ tăng vọt cho xem.”

Điểm này Tử Tang cực kỳ tự tin.

Những khí linh của tử thể tháp Hắc Quang như bọn chúng một khi đã lựa chọn chủ nhân thì sẽ cùng chủ nhân triệt để khóa lại với nhau.

Chủ nhân tại Hắc Quang giới biểu hiện càng tốt, thậm chí tương lai trở thành nguyên sinh mệnh thì những khí linh tử thể như chúng cũng có cuộc sống càng tốt.

Nhưng nếu chủ nhân vẫn lạc.

Hoặc không cách nào trở thành nguyên sinh mệnh.

Vậy thì bọn chúng sẽ quay về mẫu thể của tháp Hắc Quang, khí linh cũng sẽ triệt để dung nhập vào bên trong mẫu thể.

Đối bọn chúng mà nói, điều đó tương đương với cái chết.

Bởi vậy khí linh của tử thể tháp Hắc Quang có thể nói là có vinh cùng vinh có nhục cùng nhục với tu sĩ.

“Từ khi Hắc Quang giới thành lập đến nay đã sinh ra bao nhiêu vị nguyên sinh mệnh?”

Lục Trường Sinh lại hỏi tiếp.

“Từ khi Hắc Quang giới sinh ra đến nay có hết thảy mười một vị nguyên sinh mệnh được sinh ra.”

Lục Trường Sinh mở to hai mắt.

Mười một vị nguyên sinh mệnh?

Lại còn là từ khi Hắc Quang giới thành lập đến nay.

Một số sinh mệnh Hỗn Độn thậm chí đến ngày đại hạn hoặc là nửa đường vẫn lạc.

Nếu cộng lại số lượng chắc chắn vượt qua con số 110.000 người nhiều.

Vậy mà trong nhiều sinh mệnh Hỗn Độn như vậy cũng chỉ sinh ra mười một vị nguyên sinh mệnh.

Xem ra dù là sinh mệnh Hỗn Độn xếp hạng nhất mà muốn trở thành nguyên sinh mệnh cũng là chuyện vô cùng khó khăn.

Nếu muốn trở thành nguyên sinh mệnh, trong những tu sĩ thông qua khảo hạch sơ cấp này gần như nghìn dặm mới tìm được một người.

“Đúng rồi, thế nào mới xem như thông qua khảo hạch cuối cùng?”

Lục Trường Sinh hỏi.

“Chuyện này… Ta chỉ nghe nói qua, bảo khó cũng khó mà đơn giản thì cũng đơn giản. Chỉ cần tiến hành một lần chuyển tiếp sinh mệnh là được, nhưng có hạn chế thời gian, chỉ sợ sẽ khá hà khắc.”

Tử Tang do dự đáp.

Lục Trường Sinh gật đầu.

Xem ra ý nghĩa của khảo hạch cuối cùng chính là thêm một bước sàng chọn thiên tài.

“Đi thôi, tiếp nhận khảo hạch cuối cùng trước đi.”

Lục Trường Sinh cũng không hề do dự, được Tử Tang hướng dẫn, hắn nhanh chóng bước vào đại điện khảo hạch.

Trong đại điện khảo hạch đã có rất nhiều người.

Dù sao rất nhiều tu sĩ thực ra đều đã tiếp nhận khảo hạch cuối cùng.

Tử Tang vốn là tử thể của tháp Hắc Quang.

Bởi vậy mọi chuyện đã có Tử Tang dẫn đường.

Lục Trường Sinh đứng trong một gian mật thất.

Lúc này, trước mặt hắn xuất hiện một thân ảnh.

Rõ ràng đó chính là Tử Tang.

“Chủ nhân, Tử Tang đã nhận được nội dung khảo hạch cuối cùng của ngài.”

“Mời ngài xem qua.”

Tử Tang vung tay lên, Lục Trường Sinh tập trung nhìn kỹ.

“Lục Trường Sinh, mười hai nghìn tuổi, dùng pháp môn Vạn Nguyên cơ bản để lột xác thành sinh mệnh Hỗn Độn.”

“Dựa theo số liệu tổng hợp của Lục Trường Sinh, giờ đưa ra nội dung khảo hạch cuối cùng. Trong thời gian vạn năm Lục Trường Sinh phải dùng ‘Pháp môn Khai Thiên’ tiến hành một lần chuyển tiếp sinh mệnh.”

“Nếu qua kỳ hạn vạn năm sẽ bị phán định thất bại. Nếu dùng pháp môn khác để chuyển tiếp sinh mệnh cũng bị phán định thất bại.”

“Nếu thành công tiến hành chuyển tiếp sinh mệnh, dựa theo thời gian chuyển tiếp sinh mệnh để bình xét cấp bậc, thời gian càng ngắn bình xét cấp bậc càng cao, thu được phần thưởng càng phong phú.”

Ngay sau đó Lục Trường Sinh cũng thấy được cái gọi là “Pháp môn Khai Thiên” kia.

Thật ra đây là pháp môn chuyển tiếp sinh mệnh.

Dùng để chuyển tiếp sinh mệnh, không phải là pháp môn tu hành bình thường.

Đối với sinh mệnh Hỗn Độn mà nói, bình thường tu hành pháp môn nào cũng như nhau, chỉ cần không ngừng tăng cường nhục thân là được.

Nhưng chuyển tiếp sinh mệnh lại cần có pháp môn.

Sinh mệnh chuyển tiếp một lần lại một lần.

Mỗi lần đều tương đương với việc thăng hoa bản chất sinh mệnh.

Bởi vậy “phương thức thăng hoa” cực kỳ quan trọng.

Mà “Pháp môn Khai Thiên” thực ra chính là phương thức dẫn đường sinh mệnh thăng hoa.

Là thứ vô cùng quan trọng.

Tuyệt đối không được truyền ra ngoài.

Chỉ một mình Lục Trường Sinh được tu hành.

“Chủ nhân, không ngờ pháp môn mẫu thể cho ngài lại là pháp môn Khai Thiên này. Đây là một trong những pháp môn chuyển tiếp sinh mệnh cao cấp nhất đấy. Mẫu thể đã cho chủ nhân pháp môn này chứng tỏ mẫu thể phán định tiềm lực của chủ nhân rất lớn, có thể nói là đánh giá cao nhất, tương lai có hy vọng thành tựu nguyên sinh mệnh!”

Tử Tang vô cùng hưng phấn.

Xem ra “Pháp môn Khai Thiên” này không hề tầm thường.

Nhưng Lục Trường Sinh lại chẳng có vẻ hưng phấn gì cả.

Hắn đang đắm chìm trong “Pháp môn Khai Thiên”.

Pháp môn Khai Thiên là một trong những pháp môn chuyển tiếp sinh mệnh cao cấp nhất.

Tất nhiên tu luyện không dễ.

Lục Trường Sinh xem xét cẩn thận, phát hiện pháp môn Khai Thiên sẽ làm mỗi hạt nhục thân trong cơ thể tiến hành nổ mạnh như thuở khai thiên lập địa.

Từ trong nổ mạnh tiến hành chuyển tiếp sinh mệnh.

Độ khó thật sự quá lớn.

Pháp môn này yêu cầu có ngộ tính cực cao, còn yêu cầu khả năng kiểm soát rất mạnh và cường độ thân thể vô cùng khủng bố.

Thiếu thứ nào trong ba thứ trên đều không được.

Một trong ba thứ này có một thứ kém cỏi hơn sẽ dẫn tới chuyển tiếp sinh mệnh thất bại.

Một khi thất bại thân thể sẽ sụp đổ, trực tiếp ngã xuống.

Sau khi suy nghĩ cẩn thận, Lục Trường Sinh thấp giọng lầm bầm: “Đúng là coi trọng ta quá, đưa cho ta pháp môn chuyển tiếp sinh mệnh hàng đầu như vậy còn dám chắc ta có thể thành công à?”

Lục Trường Sinh biết mẫu thể tháp Hắc Quang thần thông quảng đại.

Hơn nữa năng lực tính toán mạnh tới mức không tưởng nổi.

Cứ xem tháp Hắc Quang tách ra bao nhiêu tử thể là biết.

Chương 1769: Pháp môn chuyển tiếp sinh mệnh! Một tia khí Hồng Mông, nhục thân tăng vọt! (2)

Đã có khả năng tính toán khủng bố như vậy thì tất nhiên có thể dựa vào tình trạng tu hành của mỗi vị tu sĩ để đặt ra ra phương pháp tu hành khác biệt.

Kỳ thực đây mới là chỗ tốt thật sự khi tiến vào Hắc Quang giới.

Tương đương với việc có một vị cường giả nguyên sinh mệnh tùy theo khả năng mà dạy dỗ mỗi người tu hành đâu ra đấy.

Đối với sinh mệnh Hỗn Độn mà nói, cách này quả là giảm bớt rất nhiều khó khăn.

Pháp môn Khai Thiên này rõ ràng nhằm vào tình trạng tu hành của Lục Trường Sinh.

Đó chính là ngộ tính!

Pháp môn Khai Thiên cần có ngộ tính khủng bố.

Ngộ tính không đủ thì không cách nào tu thành pháp môn Khai Thiên.

Mạnh mẽ dùng pháp môn Khai Thiên chuyển tiếp sinh mệnh cũng sẽ thất bại.

Nhưng đưa cho Lục Trường Sinh là rất hợp lý.

Có điều thời gian vạn năm cũng khá eo hẹp.

“Tử Tang, tháp Hắc Quang, hoặc là Hắc Quang giới rốt cuộc là một tông môn hay một thế lực?”

Lục Trường Sinh hỏi.

Hắc Quang giới này có chút kỳ quái.

Chuyên môn tìm kiếm thiên tài.

Hơn nữa còn là loại thiên tài cấp cao nhất.

Nhưng nó lại không phải tông môn.

Hoặc phải nói là hoàn toàn không giống với một tông môn truyền thống.

Không có sư môn trưởng bối gì hết.

Cũng không có sư huynh đệ.

Ngược lại hết thảy đều phải dựa vào chính mình.

Cùng lắm chỉ là dựa theo xếp hạng rồi cho một ít tài nguyên tu hành.

Xếp hạng càng cao thì tài nguyên tu hành càng nhiều.

Nhưng nếu không phải tông môn, chẳng lẽ vô số tài nguyên tu hàn kia đều là cho không?

Cứ cảm thấy có gì đó không đúng lắm.

“Chủ nhân, kỳ thực tu sĩ trong Hắc Quang giới vẫn luôn lấy việc thông qua khảo hạch sơ cấp làm tiêu chuẩn phân chia.”

“Phàm là đã thông qua khảo hạch sơ cấp của tháp Hắc Quang thì sẽ có lạc ấn của Hắc Quang giới, là một phần tử của Hắc Quang giới.”

“Mà thông qua khảo hạch cuối cùng của tháp Hắc Quang thì sẽ trở thành hạch tâm của Hắc Quang giới.”

“Nếu muốn gia nhập thế lực hoặc tông môn khác cùng cấp độ thì sẽ bị tước đoạt tử thể của tháp Hắc Quang. Hơn nữa còn không cho phép lộ ra bất cứ pháp môn nào lấy được từ Hắc Quang giới. Còn lại thì không có hạn chế gì cả.”

Tử Tang giải thích.

Lục Trường Sinh mơ hồ hiểu ra.

Hắc Quang giới này kỳ thực cũng là một thế lực.

Thậm chí là một trong những thế lực đứng đầu Hỗn Độn mênh mông.

Chỉ là phương thức Hắc Quang giới bồi dưỡng thành viên khác với tông môn, thậm chí là thế lực truyền thống.

Nhưng có thể bồi dưỡng ra mười một vị nguyên sinh mệnh đã đủ để chứng minh năng lực của Hắc Quang giới.

“Nhìn xem cần tài nguyên tu hành nào đi?”

Lục Trường Sinh biết, mỗi một vị sinh mệnh Hỗn Độn bởi vì pháp môn chuyển tiếp sinh mệnh khác biệt.

Nên sẽ cần những tài nguyên tu hành khác biệt, điều này khiến hiệu suất tu hành của bọn hắn cũng không giống nhau.

Đặc biệt là tài nguyên tu hành, đối với một số pháp môn chuyển tiếp sinh mệnh đặc biệt có tác dụng thúc đẩy rất lớn.

Ví dụ như với pháp môn Khai Thiên thì tài nguyên tu hành đặc biệt chính là Hồng Mông khí.

“Tử Tang, Hồng Mông khí là cái gì?”

Lục Trường Sinh hỏi.

“Hồng Mông khí là bảo vật độc nhất vô nhị sinh ra sau khi một tòa thế giới Hỗn Độn nổ tung rồi hình thành một thế giới Hỗn Độn mới. Hơn nữa nhất định chỉ tìm thấy lúc thế giới Hỗn Độn mới ra đời, nếu như thiên địa đã định hình, thế giới đã vững chắc thì Hồng Mông khí cũng sẽ biến mất.”

“Bởi vậy Hồng Mông khí là thứ rất khó lấy được. Một tòa thế giới Hỗn Độn mới ra đời vẻn vẹn chỉ sinh ra một tia Hồng Mông khí.”

“Chủ nhân, bởi vì ngài thông qua khảo hạch sơ cấp, đồng thời biểu hiện xuất sắc, hiện giờ lại lựa chọn pháp môn Khai Thiên nên mẫu thể sẽ thưởng cho ngài một tia Hồng Mông khí, đợi ngài luyện hóa xong sẽ biết Hồng Mông khí tốt thế nào.”

Lục Trường Sinh gật đầu.

Sau đó hắn lẳng lặng chờ đợi.

Một lát sau, một chiếc hộp màu tím đột ngột xuất hiện trước mặt Lục Trường Sinh.

Trong hộp là một tia Hồng Mông khí.

“Hồng Mông khí…”

Trong lòng Lục Trường Sinh khẽ động.

Hắn bắt đầu luyện hóa Hồng Mông khí.

Một tháng, ba tháng, năm tháng, tám tháng…

Trong nháy mắt, thời gian đã qua một năm.

Việc luyện hóa tia Hồng Mông khí này vô cùng thuận lợi.

Lục Trường Sinh cảm giác được rõ ràng Hồng Mông khí thẩm thấu vào mỗi một hạt nhục thân trong cơ thể.

Đồng thời mỗi một hạt nhục thân đều được tăng cường ở một mức độ nhất định.

Có thể nói là cực kỳ phù hợp với nhục thân Lục Trường Sinh hiện giờ.

Phải biết sau khi Lục Trường Sinh lột xác thành sinh mệnh Hỗn Độn thì tất cả hạt nhục thân đều đã lột xác.

Phương thức lột xác này khiến Lục Trường Sinh muốn tăng cường nhục thân cũng sẽ cực kỳ khó khăn. Chỉ có rất ít tài nguyên tu hành mới có thể giúp tăng cường nhục thân của Lục Trường Sinh.

Mà Hồng Mông khí chính là loại tài nguyên tu hành thích hợp với nhục thân của Lục Trường Sinh nhất.

“Tách.”

Lục Trường Sinh mở bừng mắt.

Hồng Mông khí đã luyện hóa xong xuôi, giờ hắn muốn xem xem nhục thân tăng lên tới đâu.

Lục Trường Sinh lập tức mở bảng thuộc tính ra kiểm tra.

Ký chủ: Lục Trường Sinh

Ngộ tính: Đỉnh cấp ngộ tính

Chủ nhân Thế Giới: 0 (Hình thức ban đầu)

Sinh mệnh Hỗn Độn: 2% (Sơ thành)

Quả nhiên, trong bảng thuộc tính của Lục Trường Sinh tiến độ sinh mệnh Hỗn Độn đã đạt đến 2%, so với 1% lúc trước thì đã tăng lên thêm 1%, điều này cũng có nghĩa là mỗi lần Lục Trường Sinh luyện hóa một tia Hồng Mông khí thì có thể tăng 1% tiến độ nhục thân.

Có thêm chín mươi tám tia nữa là nhục thân của hắn có thể viên mãn rồi.

Đến lúc đó có thể thử tiến hành chuyển tiếp sinh mệnh.

Thế nhưng đi đâu tìm Hồng Mông khí đây?

Đây mới là điểm mấu chốt.

“Tử Tang, thân thỉnh xếp hạng lần nữa đi.”

Lục Trường Sinh nói.

Hắn đã luyện hóa một tia Hồng Mông khí, tiếp nhận khảo hạch cuối cùng.

Nói cách khác, tổng hợp tiềm lực của hắn đã thay đổi.

Chẳng mấy chốc xếp hạng của Lục Trường Sinh bắt đầu thay đổi.

Chương 1770: Pháp môn chuyển tiếp sinh mệnh! Một tia khí Hồng Mông, nhục thân tăng vọt! (3)

“Chủ nhân, đã có xếp hạng mới nhất của ngài, lên chín mươi hai nghìn sáu trăm.”

Tử Tang lên tiếng.

Lục Trường Sinh gật đầu, hắn cảm thấy rất hài lòng.

Luyện hóa một tia Hồng Mông khí không chỉ giúp tiến độ nhục thân tăng lên 1% mà tới cả xếp hạng cũng tăng lên khoảng một nghìn.

“Tử Tang, Hắc Quang giới chỉ cho một tia Hồng Mông khí này thôi sao?”

Lục Trường Sinh hỏi.

“Không phải, chỉ cần thông qua khảo hạch sơ cấp, đồng thời xếp hạng nằm trong mười nghìn người đầu tiên thì sẽ được cung cấp tài nguyên tu hành.”

“Nhưng thời gian cung cấp tài nguyên tu hành có hạn chế. Mười nghìn người đầu tiên mỗi một vạn năm được cấp một phần tài nguyên tu hành, một nghìn người đứng đầu mỗi nghìn năm được cấp một phần tài nguyên tu hành, một trăm người đứng đầu mỗi trăm năm được cấp một phần tài nguyên tu hành. Mười người đứng đầu dựa theo thứ tự từ một năm đến mười năm được cấp một phần tài nguyên tu hành.”

“Bất kể xếp hạng bao nhiêu, mỗi giai đoạn tu hành nhiều nhất chỉ có thể cung cấp một trăm phần tài nguyên tu hành.”

Lục Trường Sinh đã hiểu.

Chẳng trách việc xếp hạng lại quan trọng như vậy.

Thì ra là có liên quan tới tài nguyên tu hành.

Xếp hạng của Lục Trường Sinh đang ở mức hơn chín mươi nghìn.

Dựa theo quy tắc, hắn không có tư cách lấy được tài nguyên tu hành từ Hắc Quang giới.

Nhất định phải tiến vào xếp hạng mười nghìn người mới được.

Nếu có thể tiến vào mười nghìn người đứng đầu thì mỗi một vạn năm mới có thể cung cấp một phần tài nguyên tu hành, cũng chính là một tia Hồng Mông khí. Như vậy Lục Trường Sinh cần 98 tia Hồng Mông khí thì sẽ mất 980.000 năm, gần trăm năm nữa là tới vạn năm.

Cũng chính là thời gian mười kỷ nguyên.

Thời gian ấy thật sự quá dài.

Bởi vậy xếp hạng mười nghìn người đầu tiên vẫn chưa đủ.

Chí ít cũng phải là một nghìn người đầu tiên, không, phải là một trăm người xếp hạng đầu tiên.

Mười người đứng đầu bảng càng tốt hơn.

Thế nhưng muốn có xếp hạng cao hơn thì phải cố gắng tu hành.

Nhưng tu hành lại cần tới tài nguyên.

Như một vòng lặp.

Hiện giờ Lục Trường Sinh phải tự nghĩ cách thu hoạch tài nguyên tu hành, cũng có nghĩa là tự nghĩ cách thu hoạch Hồng Mông khí.

“Tử Tang, ở đâu có Hồng Mông khí?”

Lục Trường Sinh hỏi.

“Chủ nhân, chuyện này ngài phải tự mình thăm dò.”

Tử Tang dè dặt đáp lời.

Nó chỉ là khí linh thôi, không phải vạn năng.

Chuyện tài nguyên tu hành vẫn cần Lục Trường Sinh tự nghĩ cách.

“Về động phủ trước đã.”

Lục Trường Sinh được Tử Tang dẫn tới động phủ.

Dù sao hắn là tu sĩ đã thông qua khảo hạch sơ cấp, có thể ở lại Hắc Quang giới vĩnh viễn, tất nhiên sẽ có động phủ riêng.

Thậm chí động phủ của hắn còn rất lớn, vả lại cũng không cần giao nộp bất cứ khoản phí nào.

Những sinh mệnh Hỗn Độn khác cũng không được may mắn như vậy.

Không chỉ cần giao nộp phí để ở lại Hắc Quang giới mà thuê động phủ cũng mất phí.

Trong động phủ, Lục Trường Sinh như có điều suy nghĩ.

Trong tay đã có pháp môn chuyển tiếp sinh mệnh, về cơ bản cũng đã thăm dò tình trạng Hắc Quang giới rõ ràng.

Nhưng hiện giờ việc tu hành lại gặp rắc rối.

Tài nguyên.

Tài nguyên tu hành quá hiếm hoi.

Còn phải tự mình tìm kiếm tài nguyên tu hành.

Lục Trường Sinh chưa quen với cuộc sống nơi đây, hắn biết đi đâu tìm tài nguyên tu hành chứ?

Đột nhiên trong đầu Lục Trường Sinh nghĩ tới một người.

Thần Nguyên!

Không phải đối phương đang chào bán sách công lược sao?

Vậy thì chắc chắn đối phương đã ở Hắc Quang giới rất lâu.

Nhiều ít gì cũng có một ít tin tức.

Nghĩ tới đây, Lục Trường Sinh gửi tin cho Thần Nguyên.

Chẳng mấy chốc Thần Nguyên đã có mặt bên ngoài động phủ của hắn.

Lục Trường Sinh đón Thần Nguyên vào trong.

Thần Nguyên nhìn trái một chút nhìn phải một chút, liên tục gật gù: “Không hổ là tu sĩ có thể thông qua khảo hạch sơ cấp, đãi ngộ thế này sinh mệnh Hỗn Độn khác không cách nào so sánh được.”

“Lục đạo hữu, lần này tìm ta tới có chuyện gì?”

Đương nhiên Thần Nguyên biết Lục Trường Sinh tìm hắn tới vì có việc cần.

Nhưng chắc chắn không phải chuyện sách công lược.

“Thần Nguyên đạo hữu có biết Hồng Mông khí không?”

Lục Trường Sinh hỏi.

“Ồ?”

“Xem ra Lục đạo hữu đã lấy được pháp môn chuyển tiếp sinh mệnh, Hồng Mông khí là tài nguyên tu hành đạo hữu cần à?”

“Cái này thì hơi khó tìm, nhưng không phải không có khả năng.”

Thần Nguyên lập tức đoán ra tài nguyên tu hành của Lục Trường Sinh là Hồng Mông khí.

Chuyện này rất bình thường.

Lục Trường Sinh cũng không định giữ bí mật.

Chuyện này vốn cũng không có khả năng giữ bí mật.

Hắn muốn tu hành thì phải tìm kiếm Hồng Mông khí, người khác tất nhiên sẽ nhận ra.

“Ồ? Có cách à?”

Mắt Lục Trường Sinh sáng lên.

“Hồng Mông khí chính là tài nguyên tu hành quý giá chỉ có ở một tòa thế giới Hỗn Độn lúc sơ khai. Hiện giờ có hai cách, một là trực tiếp mua sắm, trong tay người khác chắc chắn có Hồng Mông khí, nhưng tài nguyên tu hành đều là lấy vật đổi vật, nhất định phải dùng tài nguyên tu hành ngang hàng mới có thể trao đổi.”

“Cách thứ hai là tìm tới một thế giới Hỗn Độn mới sinh, hoặc thế giới Hỗn Độn vẫn chưa triệt để hình thành, sau đó yên lặng ngồi chờ rồi thu hoạch Hồng Mông khí.”

Hai cách này, Lục Trường Sinh chắc chắn sẽ từ bỏ cách thứ nhất.

Hắn có tài nguyên gì trao đổi Hồng Mông khí được chứ?

Giờ hắn chẳng có tài nguyên nào cả.

Chỉ có thể làm theo cách thứ hai.

“Thần Nguyên đạo hữu, nếu ta chọn cách thứ hai, liệu ngươi có biết nơi nào có thế giới Hỗn Độn mới sinh không?”

Lục Trường Sinh hỏi.

“Thế giới Hỗn Độn mới sinh… đương nhiên ta biết.”

“Nhưng ngươi chắc chắn muốn đi à? Một thế giới Hỗn Độn mới sinh không chỉ có một loại tài nguyên tu hành là Hồng Mông khí mà sẽ có rất nhiều tài nguyên.”

“Có nhiều tài nguyên tu hành như vậy, ngươi cảm thấy nơi đó có thể thu hút những ai tìm tới?”

“Nếu ta cũng biết thì tin tức đó chắc chắn đã lan rộng từ lâu rồi. Chắc chắn sẽ thu hút vô số cường giả tìm tới, dù tu sĩ từng chuyển tiếp sinh mệnh tới đó cũng chỉ là góp đủ số thôi…”

Chương 1771: Pháp môn chuyển tiếp sinh mệnh! Một tia khí Hồng Mông, nhục thân tăng vọt! (4)

Tất nhiên Lục Trường Sinh hiểu lời Thần Nguyên nói có ý gì.

Đúng vậy, tin tức tới Thần Nguyên cũng biết thì chắc chắn những người khác đã biết từ lâu.

Giờ Lục Trường Sinh cũng phải thích ứng với thân phận mới của mình.

Hắn không còn là tồn tại đỉnh tiêm tại Bách Hoa Vực nữa.

Hắn chỉ là sinh mệnh Hỗn Độn phổ thông xếp hạng hơn chín mươi nghìn tại Hắc Quang giới thôi.

Một thế giới Hỗn Độn mới sinh, dù hắn dựa vào tháp Hắc Quang cũng không cách nào tranh đoạt.

Dù sao nơi này không chỉ mỗi hắn mới có tử thể của tháp Hắc Quang.

110.000 sinh mệnh Hỗn Độn kia cũng có tử thể của tháp Hắc Quang.

Lục Trường Sinh không khỏi cau mày.

Hắn cảm thấy có chút phiền phức.

Chẳng lẽ cứ phải chờ mãi, chờ đợi cơ hội rơi xuống đầu mình?

Thần Nguyên khẽ cười nói: “Lục đạo hữu, tại Hắc Quang giới có rất nhiều người gặp tình trạng này giống ngươi. Ngươi muốn đạt được Hồng Mông khí, lựa chọn tốt nhất chính là đi tìm một thế giới Hỗn Độn vẫn chưa hóa thành hình thức ban đầu. Sau đó cố hết sức giữ bí mật, phòng ngừa tin tức lan rộng.”

“Hoặc là trợ giúp người khác thu hoạch được một loại tài nguyên tu hành nào đó, vậy thì có thể thu hoạch được một ít tin tức thậm chí trực tiếp thu được Hồng Mông khí.”

Lục Trường Sinh nhìn qua Thần Nguyên với vẻ sâu xa.

Hắn như đã có một chút suy đoán.

“Thần Nguyên đạo hữu đại diện cho thế lực nào?”

Lục Trường Sinh hỏi.

“Ha ha, đúng là không lừa được Lục đạo hữu. Ta muốn mời Lục đạo hữu gia nhập hội Đồng Chu, ý là đồng tâm hiệp lực, trong hội đều là sinh mệnh Hỗn Độn, không chỉ ở Hắc Quang giới mà còn phân bố tại rất nhiều vực giới.”

“Hội Đồng Chu này là một tổ chức rời rác, ra vào tự do, trong Hắc Quang giới có rất nhiều tổ chức thế này, mà Hắc Quang giới cũng không ngăn cản. Trong hội có thể kết giao để trao đổi đủ loại tin tức, cũng có thể tự mình giao dịch.”

Lục Trường Sinh hiểu ra.

Đây là một tổ chức để giao lưu thông tin.

Hơn nữa Thần Nguyên nói rất đúng, một mình hắn tại Hắc Quang giới muốn tìm hiểu tin tức cũng có hạn.

Gia nhập hội Đồng Chu, cũng có thể tìm hiểu thêm nhiều tin tức hơn.

Thế nhưng Lục Trường Sinh không muốn qua loa gia nhập như vậy.

Hắn lập tức dặn dò Tử Tang.

“Tử Tang, lập tức điều tra những tin tức có liên quan tới hội Đồng Chu.”

“Vâng thưa chủ nhân.”

Không lâu sau Tử Tang đã điều tra rõ ràng.

Tử Tang vốn là tử thể của tháp Hắc Quang nên có quyền hạn nhất định, có thể điều tra một số tin tức.

Ví dụ như hội Đồng Chu này, Tử Tang điều tra được, đúng như Thần Nguyên đã nói, đây là một tổ chức giao lưu tin tức.

Tổ chức rất khổng lồ, nhân số đông đảo, thế nhưng lại không lực ngưng tụ gì cả.

Có điều giao lưu tin tức ngược lại rất thuận tiện, hơn nữa bao quát rất nhiều vực giới, cũng phù hợp với điều kiện của Lục Trường Sinh hiện giờ.

“Được.”

Lục Trường Sinh gật đầu đáp ứng.

Thần Nguyên cười nói: “Vậy thì tốt rồi, Lục đạo hữu là tu sĩ đã thông qua khảo hạch sơ cấp của Hắc Quang giới, có sức nặng lắm đấy.”

“Đi thôi, để ta dẫn đạo hữu tới hội Đồng Chu.”

Thế là Thần Nguyên dẫn theo Lục Trường Sinh tới căn cứ của hội Đồng Chu tại Hắc Quang giới.

Trong đó cũng có sinh mệnh Hỗn Độn.

Biết Lục Trường Sinh là tu sĩ đã thông qua khảo hạch sơ cấp của tháp Hắc Quang, trên mặt đối phương cũng lộ ra nét cười.

Thậm chí tới cả thái độ cũng thân thiện hơn hẳn.

Đừng thấy Hắc Quang giới có những 110.000 tu sĩ có được tử thể của tháp Hắc Quang.

Đó là vì Hắc Quang giới hội tụ toàn bộ thiên tài hàng đầu trong Hỗn Độn.

Nếu đi ra bên ngoài.

Phàm là tu sĩ có được tử thể của tháp Hắc Quang, có ai không phải uy danh hiển hách, dư sức trấn áp một tòa vực giới đâu?

“Lục đạo hữu, đây là Đồng Chu lệnh của ngươi, có thể trực tiếp đưa ý thức tiến vào Đồng Chu lệnh.”

“Đồng Chu lệnh do nguyên sinh mệnh luyện chế, có thể bao quát phạm vi mười nghìn tòa vực giới. Phàm là trong phạm vi mười nghìn tòa vực giới thì có thể đưa ý thức tiến vào Đồng Chu lệnh để giao lưu, tương đương với việc rút ngắn khoảng cách, vô cùng thuận tiện.”

Mắt Lục Trường Sinh sáng lên.

Thế này đúng là rất tiện.

Thế là Lục Trường Sinh lập tức đưa ý thức đắm chìm vào Đồng Chu lệnh.

“Hử?”

“Đúng là chân thực…”

Lục Trường Sinh vừa tiến vào bên trong Đồng Chu lệnh đã thấy bản thân ở trong một đại điện.

Đại điện này thật sự rất lớn.

Có thể cùng lúc dung nạp rất nhiều người.

Trước đó Lục Trường Sinh và Thần Nguyên đã ước định phương thức liên lạc.

Thế là Lục Trường Sinh thêm Thần Nguyên làm hảo hữu, như vậy hai người có thể trực tiếp gặp mặt trong Đồng Chu lệnh.

“Vèo.”

Thoáng cái Thần Nguyên đã xuất hiện trước mặt Lục Trường Sinh.

Thần Nguyên vừa cười vừa nói: “Lục đạo hữu thấy thế nào?”

Lục Trường Sinh gật đầu, nói: “Đúng là không tệ.”

“Ha ha, Đồng Chu lệnh này có nhiều chỗ tốt lắm. Nào, để ta giới thiệu qua với Lục đạo hữu.”

Thần Nguyên là loại người khéo léo, hắn kết giao khắp nơi, trong Đồng Chu lệnh cũng có rất nhiều hảo hữu.

Thế là Lục Trường Sinh gặp được rất nhiều sinh mệnh Hỗn Độn.

Mọi người nghe tới việc Lục Trường Sinh có được tử thể của tháp Hắc Quang, trong lòng lập tức hiểu rõ, thế là thái độ cũng trở lên hiền hòa hơn hẳn.

“Các vị, Lục đạo hữu cần tìm Hồng Mông khí. Nếu mọi người có tin tức thì nhất định phải báo với Lục đạo hữu một tiếng đấy.”

Thần Nguyên nói.

Đương nhiên hắn biết mục đích của Lục Trường Sinh đi theo hắn gia nhập hội Đồng Chu và tiến vào Đồng Chu lệnh gặp nhiều người như vậy là gì?

Đương nhiên là Hồng Mông khí.

Đây mới là chính sự.

Thần Nguyên cũng không quên chính sự của Lục Trường Sinh.

“Hồng Mông khí à, đó là tài nguyên trân quý chỉ có ở thế giới Hỗn Độn mới ra đời.”

“Đúng vậy, nếu muốn tìm được một thế giới Hỗn Độn mới sinh thật sự rất khó khăn. Dù tìm ra được thì cũng không phải những kẻ như chúng ta có thể nhúng tay…”

Cả đám tụ lại cùng nhau.

Chương 1772: Thánh Nhân tịch diệt! Lục đạo hữu thật sự muốn tiếp nhận nhân quả, không chết không ngừng sao?

Bọn hắn đều muốn kết giao với Lục Trường Sinh.

Ai cũng biết tu sĩ có được tử thể của tháp Hắc Quang sẽ có tiền đồ vô lượng.

Nhưng làm sao tìm được thế giới Hỗn Độn mới sinh thì phần lớn người lại không có tin tức.

“Kỳ thực thật ra ta biết một ít tin tức về Hồng Mông khí, chỉ là…”

Lúc này một vị tu sĩ mặc áo bào đen chậm rãi mở miệng.

“Ngươi biết tin tức của Hồng Mông khí?”

Nghe thế mắt Lục Trường Sinh sáng lên, đảo mắt nhìn về phía đối phương.

Đối phương trông hơi lạ, trước giờ Lục Trường Sinh chưa từng gặp qua, nhưng Thần Nguyên lại biết.

“Hằng Vũ đạo hữu, có điều sao? Ngươi cứ việc nói ra để Lục đạo hữu cân nhắc một phen, nếu chuyện này thành tất nhiên sẽ không quên đạo hữu.”

Thần Nguyên nói thẳng.

Hắn và sinh mệnh Hỗn Độn tên “Hằng Vũ” này có vẻ rất quen thuộc.

Hằng Vũ nhìn thoáng qua Lục Trường Sinh và Thần Nguyên, sau đó mở miệng nói: “Chuyện này nói ra thì cũng đơn giản, lão hữu của ta tâm linh khuyết thiếu, đại hạn sắp tới. Hắn chỉ muốn tìm một sinh mệnh Hỗn Độn che chở thế giới Hỗn Độn của mình thôi. Yêu cầu ít nhất từng phải chuyển tiếp sinh mệnh một lần, dù sao hắn cũng có kẻ địch cũng từng chuyển tiếp sinh mệnh một lần, kẻ đó vẫn luôn nhìn chằm chằm thế giới Hỗn Độn của hắn.”

“Nếu ngươi đồng ý thì không chỉ có Hồng Mông khí mà còn có hết thảy bảo vật của vị lão hữu kia đều sẽ thuộc về Lục đạo hữu.”

“Vốn tìm ta là thích hợp nhất, nhưng tiếc là tới giờ ta vẫn chưa từng chuyển tiếp sinh mệnh, sợ là không che chở được thế giới Hỗn Độn của vị lão hữu kia…”

Nghe thấy lời Hằng Vũ nói, Lục Trường Sinh cũng đã hiểu.

Tâm linh đại nạn.

Kỳ thực chính là sắp chết.

Một khi trở thành sinh mệnh Hỗn Độn thì nhục thân gần như không có đại hạn.

Nhục thân không sụp đổ thì sẽ không chết.

Tiếc là nhục thân của sinh mệnh Hỗn Độn quá mạnh.

Nhục thân cường đại nhất định phải xứng đôi với tâm linh cường đại.

Nếu tâm linh không đủ cường đại thì không cách nào khống chế nhục thân cường đại như vậy, từ đó dẫn đến việc nhục thân sụp đổ.

Mà tâm linh cũng có đại hạn.

Lâu dần, dù tâm linh kiên định thế nào cũng sẽ dần dần rơi vào tĩnh mịch, cuối cùng không còn lại chút gợn sóng nào.

Đó chính là khi tâm linh đại hạn tiến đến.

Có câu lòng như tro nguội chính là chỉ việc này.

Thời gian dài, tâm linh tất nhiên cũng sẽ tịch diệt.

Một khi tâm linh tịch diệt, như vậy nhục thân không có tâm linh khống chế tất nhiên cũng sẽ sụp đổ.

Hằng Vũ cũng biết rõ tình trạng của lão hữu.

Hắn cũng không đành lòng thấy sau khi lão hữu chết đi thế giới Hỗn Độn của hắn lại bị người khác cưỡng ép chiếm cứ.

Đây chính là cơ hội tốt.

Lục Trường Sinh có tử thể của tháp Hắc Quang.

Dù hiện giờ hắn chưa từng chuyển tiếp sinh mệnh nhưng có đối mặt với sinh mệnh Hỗn Độn chuyển tiếp sinh mệnh hai lần hay ba lần cũng không sợ.

Lục Trường Sinh suy tính một lát, sau đó mở miệng nói: “Lục mỗ cần gặp vị hảo hữu kia của ngươi một lần.”

“Đương nhiên rồi. Lão hữu kia của ta cũng là thành viên hội Đồng Chu, ta sẽ liên hệ với hắn ngay, để hắn tiến vào Đồng Chu lệnh trao đổi kỹ càng với Lục đạo hữu.”

Hằng Vũ rất mừng vì có thể giúp được lão hữu.

Nhưng cụ thể hai người thương nghị thế nào thì không liên quan gì tới Hằng Vũ.

Rất nhanh, đại khái khoảng nửa canh giờ sau ở chỗ mấy người Lục Trường Sinh xuất hiện một tu sĩ mặc áo bào xanh.

“Vị này chính là lão hữu của ta, Chu Quang.”

“Thì ra là Chu đạo hữu.”

Mấy người Lục Trường Sinh cũng chào hỏi.

Chu Quang liếc qua đã thấy Lục Trường Sinh.

Xem ra Hằng Vũ đã thông báo trước với Chu Quang, lần này nhân vật chính là Lục Trường Sinh.

“Lục đạo hữu, có thể nói chuyện riêng được không?”

Chu Quang trực tiếp hỏi.

“Tất nhiên là được.”

Lục Trường Sinh gật đầu.

Thế là Chu Quang vung tay lên, hoàn cảnh xung quanh hai người đột nhiên biến ảo.

Thoáng cái thành bên trong một gian tĩnh thất.

Đây cũng là tác dụng của Đồng Chu lệnh, ý thức có thể làm được hết thảy, gần như không gì là không làm được.

Chỉ cần suy nghĩ là có thể làm được ngay.

Đương nhiên, cũng chỉ có thể làm vậy trong Đồng Chu lệnh thôi.

Ở chỗ này, hai người thương lượng thế nào sẽ không bị những người khác biết.

“Lục đạo hữu, tại Hắc Quang giới ngươi là tu sĩ có được tử thể của tháp Hắc Quang, tiền đồ vô lượng, che chở một thế giới Hỗn Độn hẳn không có gì khó. Ta cũng chỉ có một kẻ địch, là một sinh mệnh Hỗn Độn đã chuyển tiếp sinh mệnh một lần. Nếu Lục đạo hữu chịu che chở thì tất cả bảo vật cả đời ta tích cóp đều có thể đưa cho đạo hữu.”

Chu Quang nói thẳng.

Mà thái độ còn cực kỳ thành khẩn.

Lục Trường Sinh nhìn Chu Quang trước mắt.

Trong Đồng Chu lệnh không nhìn ra Chu Quang có vấn đề gì.

Thế nhưng đối phương vội vàng như vậy xem ra thật sự đại hạn sắp đến, hắn cũng sắp không chịu nổi rồi.

Giờ chỉ cần có thể giúp che chở thế giới Hỗn Độn của mình thì Chu Quang sẽ không tiếc bất cứ giá nào.

Lục Trường Sinh cũng không có vội đồng ý mà trầm ngâm một hồi mới nói: “Một tia Hồng Mông khí vẫn chưa đủ!”

Một khi Lục Trường Sinh đồng ý che chở thì cũng không chỉ là che chở một thế giới Hỗn Độn mà còn phải tiếp nhận ân oán nhân quả giữa Chu Quang và cường giả chuyển tiếp sinh mệnh một lần kia.

Đây cũng không phải chuyện nhỏ.

Dù Lục Trường Sinh muốn có tia Hồng Mông khí này nhưng hắn sẽ không tùy tiện đồng ý.

“Tất nhiên là không đủ.”

“Nhưng nếu có năm tia Hồng Mông khí và tám loại tài nguyên tu hành không khác gì Hồng Mông khí thì sao?”

Lời Chu Quang nói khiến Lục Trường Sinh không khỏi chấn động.

Năm tia Hồng Mông khí?

Trong tay Chu Quang lại có tới năm tia Hồng Mông khí.

Thậm chí còn có tám loại tài nguyên tu hành không khác gì Hồng Mông khí

Nếu như coi một tia Hồng Mông khí là một phần tài nguyên tu hành thì trong tay Chu Quang có tới mười ba phần tài nguyên tu hành.

Chương 1773: Thánh Nhân tịch diệt! Lục đạo hữu thật sự muốn tiếp nhận nhân quả, không chết không ngừng sao? (2)

Chính là mười ba phần đấy!

gSXzOHṵ nhưng chuyện này cũng bình thường.

Đại hạn của Chu Quang sắp tiến đến.

Nhiều năm qua, gom góp đủ mười ba phần tài nguyên tu hành khó lắm sao?

Hằng Vũ chỉ biết trong tay Chu Quang có Hồng Mông khí chứ không biết Chu Quang lại có tới mười ba phần tài nguyên tu hành, chuyện này thật sự không thể bình thường hơn được.

Dù sao đây là “vốn liếng” riêng của Chu Quang, đương nhiên phải giữ bí mật.

Nhưng khi đối mặt với Lục Trường Sinh, nhất định Chu Quang phải lấy ra thành ý cao nhất, vậy nên mới không cần giữ bí mật nữa.

“Đối thủ của ngươi là ai?”

Lục Trường Sinh hỏi.

“Hắc Viêm Thánh Nhân.”

“Đối phương là sinh mệnh Hỗn Độn đã chuyển tiếp sinh mệnh một lần, lúc hắn vẫn chưa trưởng thành đã từng bị ta chèn ép, suýt nữa cắt đứt con đường tu hành. Bởi vậy hai chúng ta là không chết không ngừng, càng không có hy vọng giảng hoà. Một khi ta chết chắc chắn đối phương sẽ ra tay với Chu Quang giới, thậm chí trực tiếp tiêu diệt Chu Quang giới, tuyệt đối không nương tay.”

“Nếu không phải thế ta cũng không cần cực khổ tìm cường giả che chở Chu Quang giới.”

Chu Quang kể lại rõ ràng chi tiết.

Thì ra là thế.

Đôi bên không chết không ngừng.

Đối với Hắc Viêm Thánh Nhân mà nói, Chu Quang Thánh Nhân có mối thù cản đường.

Sao có thể không hận chứ?

Giờ Hắc Viêm Thánh Nhân không làm gì được Chu Quang, cũng không làm gì được Chu Quang giới.

Nhưng nếu Chu Quang chết thì sao?

Lúc đó hắn sẽ có cơ hội!

Chẳng trách Chu Quang Thánh Nhân không tiếc bất cứ giá nào cũng muốn tìm được cường giả che chở Chu Quang giới, nếu không chắc chắn Chu Quang giới sẽ bị Hắc Viêm Thánh Nhân tiêu diệt.

Lục Trường Sinh kiểm tra tin tức của Hắc Viêm Thánh Nhân.

Tử Tang đưa ra tin tức làm Lục Trường Sinh an tâm hẳn.

Đối phương thật sự là sinh mệnh Hỗn Độn đã chuyển tiếp sinh mệnh một lần, nhưng cũng chỉ thế thôi.

Không có bối cảnh đặc biệt gì cả.

Nếu không cũng sẽ không giằng co với Chu Quang nhiều năm như vậy mà vẫn không làm gì được đối phương

Điều kiện này, đối với Lục Trường Sinh mà nói là có thể tiếp nhận.

Nghĩ tới đây, Lục Trường Sinh nói thẳng: “Lục mỗ đồng ý! Nếu đại hạn của đạo hữu tới thì tất nhiên Lục mỗ sẽ che chở Chu Quang giới!”

Chu Quang nghe thế không khỏi mừng rỡ.

“Tốt quá rồi.”

“Xin Lục đạo hữu nhanh chóng tới Chu Quang giới một chuyến, thời gian của lão phu không còn nhiều lắm…”

Đại hạn của Chu Quang sắp tới, không ai biết hắn còn có thể chèo chống bao lâu nữa.

Lục Trường Sinh khẽ gật đầu.

Sau đó Chu Quang rời khỏi Đồng Chu lệnh.

Lục Trường Sinh lại gặp đám người Thần Nguyên, Hằng Vũ.

“Lục đạo hữu, thế nào rồi?”

Hằng Vũ hỏi.

“Đã bàn xong, Lục mỗ sẽ nhanh chóng tới Chu Quang giới một chuyến.”

“Quá tốt rồi.”

Hằng Vũ cười rộ lên.

Hắn biết rõ tình trạng của Chu Quang.

Rốt cuộc giờ cũng tìm được người có thể che chở Chu Quang giới.

Dù đại hạn tiến đến thì hắn cũng có thể yên tâm rời đi.

Thần Nguyên bước lên, vừa cười vừa nói: “Chúc mừng Lục đạo hữu.”

Rõ ràng nếu Lục Trường Sinh đồng ý thì chắc chắn hắn đã thu được lợi ích cực kỳ to lớn, đáng để chúc mừng.

“Đều nhờ Thần Nguyên đạo hữu. Nếu không có Thần Nguyên đạo hữu mời Lục mỗ gia nhập hội Đồng Chu thì sao ta có thể đạt được Hồng Mông khí nhanh như vậy?”

“Lục mỗ nợ ân tình của Thần Nguyên đạo hữu rồi.”

Lục Trường Sinh nói với Thần Nguyên.

Thần Nguyên cũng nở một nụ cười.

Hắn bận tíu tít, không ngừng xun xoe mà không thu hoạch được tài nguyên tu hành, mục đích là gì?

Chính vì câu nói này của Lục Trường Sinh!

Có câu này là Thần Nguyên hài lòng rồi.

Ân tình của Lục Trường Sinh cũng không dễ có như vậy, giờ cứ giữ lại đã, chưa biết chừng ngay sau sẽ có tác dụng lớn.

Lục Trường Sinh cũng rời khỏi Đồng Chu lệnh.

Hắn để Tử Tang mở ra bản đồ Chu Quang giới.

Chu Quang giới không nằm gần Hắc Quang giới. Nhưng cách Hắc Quang giới cũng gần, có thể nói là trong phạm vi một tòa vực giới.

Đối với Tử Tang mà nói, trực tiếp sử dụng tháp Hắc Quang xuyên tới Chu Quang giới không có vấn đề gì cả.

Khoảng cách gần như thế cũng làm Lục Trường Sinh hài lòng.

Về sau dù Chu Quang giới gặp phiền toái gì hắn cũng có thể lập tức chạy tới.

Như vậy cũng có thể che chở Chu Quang giới tốt hơn.

“Tới đó xem qua đi.”

Lục Trường Sinh cũng không chậm trễ.

Đại hạn của Chu Quang có thể tới bất cứ lúc nào.

Để khỏi đêm dài lắm mộng, Lục Trường Sinh lập tức thôi động tháp Hắc Quang.

“Tách.”

Khi tháp Hắc Quang của Lục Trường Sinh xuất hiện lần nữa đã xuyên thẳng đến phụ cận Chu Quang giới.

Không lâu sau Lục Trường Sinh đã tới Chu Quang giới.

Hắn bay vào Chu Quang giới, nhanh chóng tìm tới chỗ Chu Quang.

“Vèo.”

Lúc Lục Trường Sinh đi vào đại điện, gặp được Chu Quang.

Thời khắc này Chu Quang cũng không khác gì sinh mệnh Hỗn Độn bình thường.

Nhục thân của đối phương vẫn cường đại như cũ, còn không ngừng tản mát ra khí tức khủng bố.

Thế nhưng mơ hồ có vẻ không khống chế nổi sức mạnh thân thể.

Mà tâm linh lại dần dần tĩnh mịch, nhìn qua dáng vẻ có chút nặng nề.

Cứ như thể lão nhân ở thế giới phàm tục.

Đây chính là điểm đặc thù của tâm linh sắp tĩnh mịch.

Lục Trường Sinh nghĩ tới bản thân mình.

Hệ thống tu hành Thiên giới của hắn hơi khác biệt, vô cùng chú trọng tâm linh.

Thậm chí còn đạt đến tâm linh bất hủ.

Thế nhưng tâm linh thật sự có thể bất hủ ư?

Tâm linh bất hủ cũng chỉ là tâm linh tương đối cường đại, trong khoảng thời gian rất lâu sẽ không xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, cũng không tịch diệt trong một sớm một chiều thôi.

Đương nhiên đây là ưu thế.

Thế nhưng tâm linh chung quy vẫn sẽ tịch diệt.

Chỉ là có thể chèo chống lâu hơn một chút.

Cũng chỉ có cách không ngừng tu hành.

Mỗi một lần chuyển tiếp sinh mệnh, nhìn có vẻ chỉ nhục thân có lợi, nhưng trên thực tế còn có thể tăng cường tâm linh.

Tâm linh và nhục thân hỗ trợ lẫn nhau.

Không có thể tồn tại đơn độc được.

Chương 1774: Thánh Nhân tịch diệt! Lục đạo hữu thật sự muốn tiếp nhận nhân quả, không chết không ngừng sao? (3)

Chỉ cần liên tục chuyển tiếp sinh mệnh thì tất nhiên tâm linh cũng có thể trở nên “sinh động” chứ không triệt để tịch diệt.

Nhưng nếu quá lâu không thể chuyển tiếp sinh mệnh thì tâm linh tịch diệt cũng là chuyện sớm hay muộn.

Cho nên trong Hỗn Độn mênh mông này, tuổi thọ của sinh mệnh Hỗn Độn cũng không có một con số chính xác nào.

Cũng vì tâm linh của mỗi người đều không nhau.

Có người tâm linh cường hãn.

Có người tâm linh lại rất yếu.

Bởi vậy tâm linh mạnh yếu khác nhau cũng dẫn đến việc tuổi thọ rất khó xác định.

Nhưng bất kể là mạnh cũng tốt hay yếu cũng được, tâm linh nhất định sẽ tịch diệt.

Chỉ có không ngừng chuyển tiếp sinh mệnh, cuối cùng thành tựu nguyên sinh mệnh, tâm linh và nhục thân triệt để hợp thành một thể thì tuổi thọ mới có thể dài tới vô cùng vô tận.

Đương nhiên, rốt cuộc nguyên sinh mệnh có phải sẽ có tuổi thọ vô cùng vô tận hay không thì Lục Trường Sinh cũng chỉ nghe nói thôi.

Chỉ có nguyên sinh mệnh mới biết rõ.

Chính bản thân Lục Trường Sinh kỳ thực cũng không để tâm tới tuổi thọ cho lắm.

Chí ít hiện giờ hắn cũng không để ý.

Thật sự bởi hắn còn quá trẻ.

Cách một kỷ nguyên còn rất xa.

Vốn không cần cân nhắc tới vấn đề tuổi thọ.

Nhưng Chu Quang lại khác.

Chu Quang đã tới giới hạn tâm linh tịch diệt.

Bất cứ lúc nào tâm linh cũng có thể tịch diệt.

“Lục đạo hữu, ngươi tới rồi.”

Chu Quang ngẩng đầu nhìn về phía Lục Trường Sinh.

Tâm linh thật là trẻ trung, thật là sinh động.

Chu Quang cực kỳ hâm mộ.

Chỉ tiếc tâm linh của hắn đã như nước đọng trong đầm.

Bất cứ chuyện gì cũng không thể khiến tâm linh của hắn nổi sóng được nữa, cứ thế tâm linh sẽ dần dần tịch diệt.

“Chu Quang đạo hữu.”

Lục Trường Sinh gật đầu chào hỏi.

Chu Quang cũng không nói nhảm, trực tiếp ném ra một kiện bảo vật không gian.

“Thứ Lục đạo hữu cần đều ở. Không chỉ có mười ba phần tài nguyên tu hành mà còn rất nhiều bảo vật khác và một phần tài nguyên tu hành kém hơn một chút, toàn bộ cho đạo hữu.”

“Về phần một ít Hỗn Độn chí bảo thì để lại cho Chu Quang giới đi, dù sao đạo hữu có tháp Hắc Quang rồi, những Hỗn Độn chí bảo kia cũng không đáng để nhắc tới.”

Lúc Chu Quang Thánh Nhân nói chuyện cũng âm u đầy tử khí, dáng vẻ hữu khí vô lực.

Đường đường là sinh mệnh Hỗn Độn, thậm chí đã chuyển tiếp sinh mệnh một lần, thế nhưng lại đi tới nước này.

Tu hành thật sự quá khó.

Dù là sinh mệnh Hỗn Độn cũng vậy.

Khác biệt có lẽ chỉ là sinh mệnh Hỗn Độn mạnh hơn, thời gian sống dài hơn thôi.

Nhưng khi đại hạn tiến đến thì sinh mệnh Hỗn Độn và người chốn phàm tục cũng không có gì khác biệt.

Chung quy vẫn khó thoát khỏi cái chết.

Lục Trường Sinh nhìn lướt qua đủ loại vật tư bên trong bảo vật không gian.

Hắn liếc mắt một cái là thấy năm tia Hồng Mông khí và tám phần tài nguyên tu hành cấp độ ngang với Hồng Mông khí.

Hắn cảm thấy hết sức hài lòng.

Chu Quang nhìn Lục Trường Sinh, chậm rãi mở miệng: “Làm phiền Lục đạo hữu, giờ ta cho đám tiểu bối tới bái kiến Lục đạo hữu được chứ?”

“Được.”

Đương nhiên Lục Trường Sinh hiểu rõ dụng ý của Chu Quang.

Thế nhưng hắn đã tiếp nhận mười ba phần tài nguyên tu hành, như thế đôi bên xem như đã đạt thành hiệp nghị.

Đương nhiên cũng phải gặp người của Chu Quang giới một lần.

Chẳng mấy chốc vài tu sĩ cấp độ Đăng Thần đi tới.

Trông thấy Chu Quang và Lục Trường Sinh.

Bọn hắn đều khẽ giật mình.

Chu Quang dường như chưa nói trước với họ mà chỉ trực tiếp dặn dò: “Tranh thủ thời gian hành lễ với Lục đạo hữu đi. Sau khi ta chết Lục đạo hữu sẽ che chở Chu Quang giới, các ngươi hết thảy đều nghe theo mệnh lệnh của Lục đạo hữu.”

“Vâng thưa lão tổ.”

Những người này cũng đều quỳ xuống hành đại lễ.

Lục Trường Sinh cũng thản nhiên nhận lễ.

Dù sao một quãng thời gian rất dài về sau hắn cũng sẽ là người che chở Chu Quang giới.

Những người này hành lễ với hắn cũng là chuyện nên làm.

“Chu Quang đạo hữu, Lục mỗ không quấy rầy ngươi nữa. Nếu có chuyện gì ngươi có thể thông báo với Lục mỗ, có tháp Hắc Quang thì Lục mỗ có thể tới Chu Quang giới ngay lập tức.”

Lục Trường Sinh nói xong thân ảnh lóe lên, cứ thế dùng xuyên qua không gian rời đi.

Không biết lúc nào Chu Quang sẽ tịch diệt.

Nhưng hẳn vẫn còn một quãng thời gian nữa.

Lục Trường Sinh có thể bình tĩnh tu luyện.

Sau khi hắn trở lại Hắc Quang giới, lập tức nói với Tử Tang: “Tử Tang, nhanh chóng tuyên bố tin tức ta muốn thu mua tám tia Hồng Mông khí, dùng tám phần tài nguyên tu hành Chu Quang cung cấp để tiến hành giao dịch.”

Sau đó Lục Trường Sinh lại thông báo với Thần Nguyên một tiếng.

Để Thần Nguyên tuyên bố tin tức giao dịch trong hội Đồng Chu.

Tám phần tài nguyên tu hành này có cấp độ ngang bằng với Hồng Mông khí, có thể một đổi một, từ đó thu hoạch tám tia Hồng Mông khí.

Tất nhiên Lục Trường Sinh không thể để lãng phí được.

Sau đó Lục Trường Sinh bắt đầu luyện hóa Hồng Mông khí.

Một năm, hai năm, ba năm, bốn năm, năm năm!

Thời gian năm năm thoáng cái đã qua.

Lục Trường Sinh đã luyện hóa hết năm tia Hồng Mông khí.

Hắn cảm giác nhục thân tăng lên rõ rệt.

Trước tiên Lục Trường Sinh mở bảng thuộc tính ra xem tình trạng của bản thân.

Ký chủ: Lục Trường Sinh

Ngộ tính: Đỉnh cấp ngộ tính

Chủ nhân Thế Giới: 0 (Hình thức ban đầu)

Sinh mệnh Hỗn Độn: 7% (Sơ thành)

Quả nhiên, tiến độ sinh mệnh Hỗn Độn của Lục Trường Sinh đã đạt đến 7%, tăng lên 5% tiến độ.

Hơn nữa mới chỉ qua năm năm thôi.

Có thể nói là tăng lên rất nhiều!

Thế nhưng cũng có chút rắc rối.

Trong thời gian năm năm qua, tám phần tài nguyên tu hành của Lục Trường Sinh lại không có bất cứ ai giao dịch.

Nói cách khác, ngay cả một tia Hồng Mông khí cũng không thể nhận được.

Điều này khiến Lục Trường Sinh không khỏi cau mày suy tư.

Hắn biết Hồng Mông khí cực kỳ hiếm thấy.

Nhưng dù có hiếm thấy thế nào thì cũng không có chuyện tất cả sinh mệnh Hỗn Độn đều dùng Hồng Mông khí để tu hành được.

Chương 1775: Thánh Nhân tịch diệt! Lục đạo hữu thật sự muốn tiếp nhận nhân quả, không chết không ngừng sao? (4)

Ngược lại, rất ít sinh mệnh Hỗn Độn dùng Hồng Mông khí để tu hành.

Đã qua năm năm, không đến mức một tia Hồng Mông khí đều không thể giao dịch mới đúng.

“Tử Tang, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

Lục Trường Sinh hỏi.

“Chủ nhân, đây là chuyện bình thường thôi, dù ngài có tám phần tài nguyên tu hành, nhưng tám phần tài nguyên tu hành này cũng phải gặp được người vừa hay có Hồng Mông khí, đã thế còn phải là người cần tới tám phần tài nguyên tu hành trong tay ngài, tu sĩ như thế rất ít, chỉ có thể chậm rãi chờ thôi.”

“Nếu chủ nhân thật sự cần Hồng Mông khí thì có thể trực tiếp đổi với mẫu thể của tháp Hắc Quang. Chỉ là giá trao đổi sẽ cao hơn một chút, mỗi lần đổi một phần tài nguyên tu hành sẽ bị thu một phần mười phí tổn.”

Tử Tang giải thích.

“Một phần mười.”

Lục Trường Sinh thở dài một tiếng.

Cái giá này đúng là rất đắt.

Nhưng có cách nào đâu?

Chính mình tự trao đổi nhưng suốt năm năm cũng không có động tĩnh gì.

Tự giao dịch đúng là không mất chi phí.

Nhưng rất lâu cũng không có động tĩnh

Mà giao dịch với Hắc Quang giới, bị thu lại một phần mười phí tổn, tương đương với việc giao dịch mười phần thì phải giao nộp cho Hắc Quang giới một phần tài nguyên tu hành.

Phí tổn này thật sự khá cao.

Rốt cuộc Lục Trường Sinh cũng hiểu vì sao Hắc Quang giới có khả năng ban thưởng tài nguyên tu hành cho những sinh mệnh Hỗn Độn xếp hạng cao kia rồi.

Đều dựa vào “khu vực giao dịch” trong Hắc Quang giới kiếm lại vô số tài nguyên tu hành.

Về phần những người khác hoặc thế lực khác muốn xây dựng khu vực giao dịch hẳn cũng không dễ dàng như vậy.

Một cái hai vị nguyên sinh mệnh chỉ sợ cũng không đủ để bảo đảm an toàn.

Dù sao có nhiều tài nguyên tu hành như vậy, đủ để nguyên sinh mệnh cũng phải điên cuồng.

Mà khu vực giao dịch không được đảm bảo an toàn thì có ai thèm tới nữa?

Riêng Hắc Quang giới thì khác.

Bản thân Hắc Quang giới chính là tháp Hắc Quang. Nguyên sinh mệnh cũng không cách nào công phá nơi này.

Bởi vậy Hắc Quang giới vô cùng an toàn.

Dần dà Hắc Quang giới tất nhiên cũng trở thành khu vực giao dịch an toàn nhất.

“Thôi, vẫn dùng Hắc Quang giới giao dịch đi.”

Lục Trường Sinh bán hết tám phần tài nguyên tu hành cho Hắc Quang giới.

Thu được 800 miếng Hắc Quang tệ.

Tương đương với việc một phần tài nguyên tu hành bán được 100 miếng Hắc Quang tệ.

Hắc quang này tệ có thể dùng để mua sắm tại Hắc Quang giới.

Ví dụ như một tia Hồng Mông khí cần 100 miếng Hắc Quang tệ, cộng thêm phí giao dịch thì sẽ mất 110 miếng Hắc Quang tệ.

Bán đồ không cần trả phí.

Chỉ có mua đồ mới mất phí.

Hơn nữa một số loại tài nguyên tu hành trân quý mới mất một phần mười chi phí.

Một số đồ vật giá rẻ khác lại không cần bất cứ phí tổn nào.

Lục Trường Sinh tính sơ qua là biết Hắc Quang giới kiếm lời nhiều thế nào rồi.

Chẳng trách có thể bồi dưỡng được mười một vị nguyên sinh mệnh

Giàu có tới độ nhìn khắp toàn bộ Hỗn Độn, đoán chừng Hắc Quang giới cũng là một trong những thế lực giàu có nhất.

“Mua bảy tia Hồng Mông khí.”

Lục Trường Sinh cắn răng, mua một lúc bảy tia Hồng Mông khí.

800 miếng Hắc Quang tệ của hắn giờ cũng chỉ còn lại ba mươi miếng.

“Tiếp tục.”

Lục Trường Sinh không dừng được.

Sau đó lại dùng bảy năm để luyện hóa bảy tia Hồng Mông khí này.

Tiến độ nhục thân của Lục Trường Sinh tăng vọt lên 7%, giờ đã đạt đến 14% tiến độ.

“Tiến độ mười bốn phần trăm, không biết giờ xếp hạng của ta thế nào rồi?”

Lục Trường Sinh có chút chờ mong.

“Tử Tang, lập tức thân thỉnh xếp hạng lại một lần nữa.”

“Vâng thưa chủ nhân.”

Tử Tang nhanh chóng kết nối với mẫu thể của tháp Hắc Quang.

Sức mạnh từ mẫu thể tháp Hắc Quang bao phủ Lục Trường Sinh.

“Xác nhận thân thỉnh xếp hạng một lần nữa?”

“Phải.”

Lục Trường Sinh vừa dứt lời một luồng sức mạnh đã rà quét toàn thân Lục Trường Sinh một lượt.

“Chủ nhân, xếp hạng của ngài tăng rồi, trước mắt là tám mươi tám nghìn ba trăm sáu mươi, lần trước xếp hạng của ngài còn dừng ở hơn chín mươi nghìn.”

Tử Tang rất mừng.

Giờ mới qua bao nhiêu năm?

Mới chỉ có mười mấy năm thôi.

Thế mà xếp hạng đã tăng lên nhiều như vậy.

Nhưng vẫn không thể đạt tới 10.000 hạng đầu như cũ.

Nếu muốn xếp hạng trong vòng 10.000 đoán chừng phải tiến hành chuyển tiếp sinh mệnh một lần mới được.

Mà không lên đến 10.000 người đứng đầu thì thật ra cũng không có lợi ích thực tế nào.

Thứ hạng trong vòng 10.000 vị trí đầu tiên thì chí ít cách một vạn năm lại thu được một phần tài nguyên tu hành.

Vẫn phải thu hoạch càng nhiều Hồng Mông khí, nhanh chóng tiến hành chuyển tiếp sinh mệnh mới được.

Trong lúc Lục Trường Sinh đang suy nghĩ chuyện về Hồng Mông khí thì trong Đồng Chu lệnh lại nhận được tin nhắn của Chu Quang.

“Lục đạo hữu, lão phu sắp tịch diệt, mời đạo hữu đến đây một chuyến…”

Ánh mắt Lục Trường Sinh như ngưng đọng.

Nhanh vậy đã tịch diệt rồi ư?

Thế nhưng nếu hắn đã hứa với Chu Quang thì tất nhiên phải tới đó một chuyến.

“Vèo.”

Lục Trường Sinh xuyên thẳng qua Hỗn Độn, gần như trong nháy mắt đã đến Chu Quang giới.

Hắn gặp Chu Quang.

Lúc này, trước mặt Chu Quang có một đám tu sĩ Đăng Thần.

Ai nấy đều lộ vẻ bi thương.

Bất kể thế nào, việc Chu Quang Thánh Nhân tịch diệt vẫn là đả kích trầm trọng với Chu Quang giới.

Chu Quang thấy Lục Trường Sinh đến, rốt cục cũng nở một nụ cười.

“Lục đạo hữu, về sau Chu Quang giới phải làm phiền đạo hữu rồi.”

Nói xong tâm linh Chu Quang triệt để tịch diệt, không còn một tia sinh động nào nữa.

Ngay khi tâm linh tịch diệt, nhục thân của Chu Quang Thánh Nhân cũng không chống chịu được nữa.

Sức mạnh nhục thân khổng lồ bắt đầu dần dần sụp đổ.

Cùng với việc nhục thân Chu Quang sụp đổ, toàn bộ Chu Quang giới đều chấn động.

Dù sao một vị sinh mệnh Hỗn Độn trên thực tế cùng một cấp độ với thế giới Hỗn Độn.

Mà Chu Quang lựa chọn tịch diệt trong Chu Quang giới cũng vì muốn nhục thân sụp đổ dần dần dung nhập vào Chu Quang giới.

Chương 1776: Thánh Nhân tịch diệt! Lục đạo hữu thật sự muốn tiếp nhận nhân quả, không chết không ngừng sao? (5)

Đối với Chu Quang giới mà nói, chuyệ này có rất nhiều lợi ích.

Nhục thân của một vị sinh mệnh Hỗn Độn cường đại tới mức nào?

Sau khi nhục thân sụp đổ, dần dần lại bị Chu Quang giới hấp thu.

Toàn bộ Chu Quang giới sẽ phát sinh biến hóa nghiêng trời lệch đất.

Tương đương với “mức năng lượng” của Chu Quang giới tăng vọt trong nháy mắt.

Sau đó rất nhiều năm, thiên tài địa bảo trong Chu Quang giới cũng sẽ tăng lên rất nhiều.

Thậm chí còn sẽ ra đời rất nhiều thiên tài.

Đây chính là”quà tặng” của một vị sinh mệnh Hỗn Độn.

Nhục thân của sinh mệnh Hỗn Độn chính là bảo tàng vô giá.

Có thể tịch diệt trong thế giới Hỗn Độn, đối với thế giới Hỗn Độn mà nói chính là “đại bổ”.

Nếu tịch diệt trong Hỗn Độn, đối với Hỗn Độn mênh mông mà nói lại không dấy lên chút sóng gió nào.

“Lão tổ…”

Từng tiếng khóc thảm vang lên.

Chu Quang chết rồi, đối với Chu Quang giới mà nói là đại bổ, nhưng đối với những tu sĩ Đăng Thần này mà nói chẳng khác nào trời sập.

Một thế giới Hỗn Độn có sinh mệnh Hỗn Độn tồn tại mới có thể đảm bảo phồn vinh, mới có thể cam đoan an toàn.

Sinh mệnh Hỗn Độn đã chết thì bất kể thế giới Hỗn Độn kia phồn vinh đến nhường nào, về sau cũng dần dần suy sụp.

Tới tận khi lại sinh ra một vị sinh mệnh Hỗn Độn mới.

Mà Chu Quang giới rất may mắn.

Chu Quang chết nhưng lại có thêm một Lục Trường Sinh.

Vẫn có người che chở Chu Quang giới như cũ.

Trong lúc vô số tu sĩ của Chu Quang giới khóc lóc đau thương thì đột nhiên một luồng uy áp kinh khủng nháy mắt bao phủ toàn bộ Chu Quang giới.

“Ha ha ha, Chu Quang lão quỷ, rốt cục ngươi cũng chết rồi. Ta chờ lâu như vậy, rốt cục cũng chờ đến hôm nay. Hết thảy tại Chu Quang giới đều phải chết!”

Theo uy áp kinh khủng này còn có một giọng nói mừng rỡ như điên vang lên.

Nghe được những lời này này, vô số tu sĩ Đăng Thần trong Chu Quang giới đều biến sắc.

“Hắn tới, quả nhiên hắn tới rồi.”

“Đó là Hắc Viêm Thánh Nhân, hắn vẫn nhìn chằm chằm Chu Quang giới, đợi lão tổ chết đi là Hắc Viêm Thánh Nhân sẽ lập tức ra tay với Hắc Quang giới.”

“Dù sao mối thù cản đường trước đây cũng không cách nào hóa giải.”

“Lục Thánh Nhân… “

Các tu sĩ Chu Quang giới hiện giờ cũng chỉ có thể nhìn về phía Lục Trường Sinh.

Hy vọng Lục Trường Sinh có thể tuân thủ ước định, che chở cho Chu Quang giới.

Lục Trường Sinh hơi nheo mắt.

Chẳng trách Chu Quang Thánh Nhân không tiếc bất cứ giá nào cũng phải tìm Lục Trường Sinh che chở cho Chu Quang giới.

Hắc Viêm Thánh Nhân này dù một giây cũng không muốn đợi đây mà.

Thoáng cái đã giết tới cửa.

Lục Trường Sinh bước ra một bước, uy áp che trời lấp đất của sinh mệnh Hỗn Độn trên người tràn ra, cuốn về phía Hắc Viêm Thánh Nhân.

“Rầm.”

Hai luồng uy áp kinh khủng va chạm với nhau.

Người nọ không làm gì được người kia.

“Hả? Là sinh mệnh Hỗn Độn mới sinh?”

“Một sinh mệnh Hỗn Độn mới sinh mà uy áp lại có thể đánh đồng với bản tọa?”

Trong mắt Hắc Viêm Thánh Nhân lóe vẻ chấn kinh.

Hắn biết chắc chắn Chu Quang đã chuẩn bị sẵn.

Giờ xem ra hẳn là sinh mệnh Hỗn Độn trước mắt này.

Thế nhưng chưa từng chuyển tiếp sinh mệnh mà lại có thể chống lại uy áp của hắn.

Có thể chiến đấu vượt cấp sao?

Điều này cực kỳ khủng bố.

Đến cấp độ sinh mệnh Hỗn Độn mà còn có thể chiến đấu vượt cấp, tại Hắc Quang giới đây cũng là thiên tài hàng đầu.

“Rốt cuộc các hạ là ai?”

Hắc Viêm Thánh Nhân hỏi.

“Hắc Quang giới Lục Trường Sinh.”

Lục Trường Sinh bước từng bước về phía Hắc Viêm Thánh Nhân.

Hắn không sử dụng tháp Hắc Quang.

Chỉ có sức mạnh sinh mệnh Hỗn Độn thuần túy của bản thân.

Lục Trường Sinh dùng pháp môn Vạn Nguyên cơ bản để thành tựu sinh mệnh Hỗn Độn.

Thậm chí hàng tỷ hạt nhục thân đều đã lột xác.

Căn cơ của hắn so với tu sĩ cùng cấp độ sẽ hùng hậu gấp hàng nghìn hàng vạn lần.

Trong giai đoạn Đăng Thần mà Lục Trường Sinh đã có thể nghịch phạt sinh mệnh Hỗn Độn.

Huống chi hiện giờ?

Chỉ đối đầu với sinh mệnh Hỗn Độn từng chuyển tiếp sinh mệnh một lần thôi, không cần vận dụng tháp Hắc Quang làm gì.

“Chu Quang và bản tọa có mối thù cản đường, không chết không ngừng. Lục đạo hữu nhất định phải tiếp nhận nhân quả của Chu Quang, trở thành kẻ địch của bản tọa sao?”

Giọng điệu Hắc Viêm Thánh Nhân lạnh băng, không có chút khách khí nào. Dù sao cũng là mối thù cản đường, không chết không ngừng.

Nếu Lục Trường Sinh thật sự nhận lấy nhân quả này, vậy hắn và Hắc Viêm Thánh Nhân cũng sẽ không chết không ngừng.

“Trước khi Chu Quang đạo hữu tịch diệt đã nhờ Lục mỗ che chở Chu Quang giới. Nếu Hắc Viêm đạo hữu lui lại thì Lục mỗ sẽ coi như không có chuyện gì, còn nếu đạo hữu khăng khăng muốn tiêu diệt Chu Quang giới thì Lục mỗ cũng đành phải đánh với đạo hữu một trận.”

Lục Trường Sinh lẳng lặng đứng khoanh tay giữa hư không, giọng điệu vẫn bình tĩnh, không kiêu ngạo không tự ti, thậm chí giọng nói còn tỏa ra sự tự tin mãnh liệt.

Hoàn toàn không hề e ngại Hắc Viêm Thánh Nhân.

Nhất thời hư không yên tĩnh trở lại, nhưng không khí căng thẳng như ngưng lại, khiến cho người ta ngạt thở.

“Hừ, cố lộng huyền hư!’

Hắc Viêm Thánh Nhân vung tay lên.

Ngọn lửa màu đen che trời lấp đất mãnh liệt thiêu đốt.

Ngọn lửa màu đen này vô cùng quỷ dị.

Rõ ràng không có thứ gì để thiêu đốt nhưng vẫn cháy rừng rực giữa hư không.

Nhìn kỹ thì thấy ngọn lửa đang thiêu đốt giữa không gian.

Nhìn như không có nhiệt độ nhưng tới gần Lục Trường Sinh, đánh vào nhục thân của Lục Trường Sinh.

Lục Trường Sinh lập tức cảm nhận được đau đớn vô tận.

Như thể muốn thiêu đốt nhục thân hắn thành tro tàn.

“Hỏa diễm quỷ dị thật đấy.”

Trong lòng Lục Trường Sinh run lên.

“Đây là thiên phú nhục thân bản tọa nhận được khi chuyển tiếp sinh mệnh, Hắc Viêm! Thiêu đốt hư không, có thể đốt hạt nhục thân thành tro bụi, dù là sinh mệnh Hỗn Độn đã chuyển tiếp sinh mệnh một lần cũng không dám tuỳ tiện chống lại Hắc Viêm của bản tọa, ngươi lại dám để nhục thân trực tiếp tiếp xúc Hắc Viêm ư? Đúng là tự tìm đường chết!”

Chương 1777: Tranh đoạt một thế giới Hỗn Độn mới sinh!

Hắc Viêm Thánh Nhân cười lạnh.

Hắc Viêm của hắn thật sự không đơn giản.

Là nhục thân thiên phú nhận được sau khi chuyển tiếp sinh mệnh.

Cái này khá hiếm thấy.

Mỗi một lần chuyển tiếp sinh mệnh cũng là sinh mệnh thăng hoa.

Ngoại trừ nhục thân lột xác phát sinh long trời lở đất ra, ngẫu nhiên sẽ nhờ đó nhận được một ít nhục thân thiên phú.

Đương nhiên loại nhục thân thiên phú này cũng không cố định.

Dù tu hành pháp môn chuyển tiếp sinh mệnh cũng chưa chắc đã thu hoạch được nhục thân thiên phú.

Sở dĩ gọi là nhục thân thiên phú mà không gọi nhục thân thần thông cũng vì nguyên nhân này.

Bởi thiên phú nhục thân không cố định.

Mà thần thông là cố định.

Lục Trường Sinh không biết nếu hắn chuyển tiếp sinh mệnh có thể thu hoạch được nhục thân thiên phú hay không, hoặc thu hoạch được loại nhục thân thiên phú nào.

Chuyện này hoàn toàn dựa vào vận may.

Nhưng giờ nghĩ tới nhục thân thiên phú vẫn còn sớm quá.

Trước mắt Lục Trường Sinh bị Hắc Viêm bám vào nhục thân, bốc cháy hừng hực.

Cứ tiếp tục như thế có khả năng hắn sẽ bị đốt thành tro bụi.

“Hừ.”

Lục Trường Sinh hừ lạnh một tiếng.

Ngay sau đó hạt nhục thân toàn thân hắn bạo phát.

“Ầm ầm.”

Khi hàng tỷ hạt nhục thân bộc phát ra sức mạnh kinh khủng.

Dòng lũ sức mạnh thuần túy trong chớp mắt lấn át Hắc Viêm cháy hừng hực.

Hắc Viêm khủng bố thế mà bị dòng lũ sức mạnh cường ngạnh dập tắt.

“Hả?”

Hắc Viêm Thánh Nhân mở to hai mắt nhìn, cứ như không thể tin được cảnh tượng xảy ra trước mắt.

Sức mạnh thuần túy có thể dập tắt Hắc Viêm của hắn ư?

Thật sự không thể tưởng tượng nổi.

Ngay cả Chu Quang sống lại cũng làm không được điều này.

Vậy mà Lục Trường Sinh lại làm được.

Không chỉ làm được, Lục Trường Sinh còn đấm ra một quyền.

Trong giây lát một quyền biến thành hàng nghìn hàng vạn quyền.

Như thể có hàng nghìn hàng vạn luồng sức mạnh kinh khủng bộc phát trong cơ thể Lục Trường Sinh.

Hạt nhục thân của Lục Trường Sinh giống như những thế giới Hỗn Độn.

Lập tức bộc phát ra, sức mạnh ấy thật sự kinh thiên động địa.

Hơn nữa đây còn là sức mạnh thuần túy.

Khi sức mạnh kinh khủng kia rơi xuống người Hắc Viêm Thánh Nhân, dù Hắc Viêm dốc hết sức phản kích, thậm chí phóng ra vô số Hắc Viêm, ngọn lửa cháy hừng hực như muốn thiêu đốt toàn bộ Chu Quang giới thành tro bụi.

Thế nhưng cũng không thể ngăn cản quyền kình của Lục Trường Sinh.

“Bùm.”

Vẻn vẹn một quyền, hoặc phải nói một quyền này là hàng nghìn hàng vạn quyền chồng lên nhau, trực tiếp đánh nổ nhục thân của Hắc Viêm Thánh Nhân.

Dù không bị chôn vùi, nhưng nhục thân bị đánh nổ mà muốn hội tụ lại cũng không dễ dàng gì.

Lục Trường Sinh tung ra một quyền rồi lại một quyền, hoàn toàn không cho Hắc Viêm Thánh Nhân thời gian để phản ứng.

Dần dần Hắc Viêm trên người Hắc Viêm Thánh Nhân cũng dập tắt.

Còn nhục thân?

Hắc Viêm đã dập tắt thì lấy đâu ra nhục thân nữa.

Chỉ một lát sau hư không lại khôi phục yên tĩnh như cũ.

Rất nhiều người đều kinh ngạc nhìn chằm chằm hư không.

Bọn hắn như thể không tin được cảnh tượng xảy ra trước mắt.

Đây chính là Hắc Viêm Thánh Nhân đấy.

Ngay cả Chu Quang lúc còn sống cũng không làm gì được Hắc Viêm Thánh Nhân.

Dù Lục Trường Sinh là sinh mệnh Hỗn Độn cường đại do Chu Quang nhờ vả che chở Chu Quang giới.

Thế nhưng rốt cuộc hắn cũng chưa từng chuyển tiếp sinh mệnh, vả lại Lục Trường Sinh cũng không vận dụng tới tháp Hắc Quang.

Kết quả cứ như vậy tay không tấc sắt, cường ngạnh đánh nổ Hắc Viêm Thánh Nhân.

Giờ còn trực tiếp diệt trừ Hắc Viêm Thánh Nhân.

Chuyện này đã vượt ra khỏi tưởng tượng của bọn hắn.

Một sinh mệnh Hỗn Độn chưa từng chuyển tiếp sinh mệnh lại có thể tay không tấc sắt, chỉ dựa vào sức mạnh tuyệt đối chém giết một sinh mệnh Hỗn Độn đã chuyển tiếp sinh mệnh một lần?

Điều này có thể ư?

Thế nhưng sự thật đang ở ngay trước mắt.

Chu Quang tịch diệt.

Mà đối thủ một mất một còn của Chu Quang là Hắc Viêm Thánh Nhân cũng bị Lục Trường Sinh đánh nổ, hoàn toàn chết đi.

Sau này dù không có Lục Trường Sinh che chở thì Chu Quang giới cũng có thể an toàn phát triển.

Nhất thời, ánh mắt vô số tu sĩ Đăng Thần của Chu Quang giới nhìn về phía Lục Trường Sinh trở nên cuồng nhiệt không gì sánh được.

“Đa tạ Lục Thánh Nhân.”

Thanh âm quanh quẩn trong Chu Quang giới, kéo dài không dứt. Lục Trường Sinh lắc đầu.

Thực ra hắn cũng có hơi kinh ngạc.

Ai cũng bảo muốn nghịch phạt sinh mệnh Hỗn Độn rất khó khăn.

Thế nhưng giờ hắn nghịch phạt một sinh mệnh Hỗn Độn đã chuyển tiếp sinh mệnh một lần lại nhẹ nhàng như vậy.

Thậm chí đối phương còn có nhục thân thiên phú.

Kết quả vẫn bị sức mạnh của hắn cường ngạnh đánh nổ.

Lần này rốt cuộc Lục Trường Sinh cũng biết pháp môn Vạn Nguyên cơ bản của hắn khủng bố cỡ nào rồi.

Hoặc phải nói là hắn lựa chọn phương thức đột phá sinh mệnh Hỗn Độn thứ hai, giữ lại vô số hạt nhục thân, khiến căn cơ của hắn vượt trội so với người cùng cấp độ, thế nên mới có thể nghịch phạt sinh mệnh Hỗn Độn đã chuyển tiếp sinh mệnh một lần!

Lục Trường Sinh khẽ vẫy tay, nắm lấy bảo vật không gian của Hắc Viêm Thánh Nhân.

Đây chính là một sinh mệnh Hỗn Độn cường đại đã chuyển tiếp sinh mệnh một lần.

Tích lũy của đối phương hẳn cũng không ít hơn Chu Quang Thánh Nhân.

Thế là Lục Trường Sinh quét qua một lượt.

“Hả? Có tới mười một phần tài nguyên tu hành. Không tệ, đúng là không tệ, chỉ ít hơn hai phần tài nguyên tu hành so với Chu Quang.”

Trên mặt Lục Trường Sinh lộ ra nét cười.

Quả thực rất tốt.

Đây là thu hoạch ngoài ý muốn.

Thế nhưng Lục Trường Sinh cũng biết rõ, bình thường sinh mệnh Hỗn Độn không thể có nhiều tài nguyên tu hành như vậy.

Về cơ bản nếu có tài nguyên tu hành đều để cho bản thân dùng.

Chu Quang vì đại hạn sắp đến nên có dùng cũng lãng phí.

Về phần Hắc Viêm Thánh Nhân, quá nửa là do đã chuyển tiếp sinh mệnh một lần đỉnh phong, không đủ can đảm thử chuyển tiếp sinh mệnh lần hai, nên chỉ có thể tích lũy tài nguyên tu hành.

Vậy nên mới có nhiều tài nguyên tu hành như vậy, giờ lại hời cho Lục Trường Sinh.

Lục Trường Sinh nghĩ.

Chương 1778: Tranh đoạt một thế giới Hỗn Độn mới sinh! (2)

Giờ Chu Quang Thánh Nhân không có ở đây, mà những người này cũng không phải thành viên hội Đồng Chu, không có cách nào liên hệ với hắn.

Nghĩ tới đây Lục Trường Sinh mới để lại một hạt nhục thân.

Chu Quang giới cách Hắc Quang giới không xa, nhiều nhất chỉ có khoảng cách một tòa vực giới.

Hạt nhục thân vẫn có thể giữ liên lạc với hắn.

Nếu xảy ra chuyện gì, Lục Trường Sinh cũng có thể biết ngay tức khắc.

Lục Trường Sinh sắp xếp thỏa đáng, cũng coi như hoàn thành lời hứa với Chu Quang lúc trước.

“Vèo.”

Lục Trường Sinh xuyên thẳng về Hắc Quang giới.

Lần này hắn chém giết Hắc Viêm Thánh Nhân, giải quyết rắc rối lớn nhất của Chu Quang giới, như vậy về sau Chu Quang giới hẳn cũng không có việc đại sự gì phiền đến hắn.

Sau khi trở lại động phủ, Lục Trường Sinh bắt đầu giao dịch Hồng Mông khí.

Giao dịch xong, Lục Trường Sinh thu được mười tia Hồng Mông khí.

Hắc Quang tệ vẫn còn lại ba mươi miếng như cũ.

“Luyện hóa.”

Lục Trường Sinh bắt đầu luyện hóa từng tia Hồng Mông khí.

Trong nháy mắt, mười năm thoáng cái đã qua.

Lục Trường Sinh cũng luyện hóa xong mười tia Hồng Mông khí.

Hắn mở bảng thuộc tính ra xem.

Ký chủ: Lục Trường Sinh

Ngộ tính: Đỉnh cấp ngộ tính

Chủ nhân Thế Giới: 0 (Hình thức ban đầu)

Sinh mệnh Hỗn Độn: 24% (Sơ thành)

Tiến độ nhục thân của Lục Trường Sinh đã đạt đến 24%, có thể nói là tiến bộ thần tốc.

Có thêm hơn bảy mươi tia Hồng Mông khí nữa là nhục thân của Lục Trường Sinh có thể viên mãn, sau đó thử dùng pháp môn Khai Thiên tiến hành chuyển tiếp sinh mệnh.

Lục Trường Sinh không định xin xếp lại thứ hạng.

Bởi không cần thiết.

Dù thứ hạng có tăng lên một chút cũng có ý nghĩa gì đâu?

Không có tiến vào mười nghìn người đầu tiên thì dù có tăng thứ hạng cũng không ích gì.

Sau đó Lục Trường Sinh tìm kiếm tin tức liên quan tới Hồng Mông khí hoặc tài nguyên tu hành ở khắp nơi.

Chỉ tiếc lần này không có tin tức gì.

Lục Trường Sinh dường như đã dùng hết may mắn.

Suốt hai mươi năm Lục Trường Sinh vẫn không thu hoạch được gì.

Thế nhưng Lục Trường Sinh cũng không vội.

Kỳ hạn khảo hạch cuối cùng của hắn là một vạn năm.

Giờ cách một vạn năm hãy còn rất xa.

Hôm nay trong Đồng Chu lệnh Lục Trường Sinh có một tin nhắn.

Người gửi tin là Thần Nguyên.

“Lục đạo hữu, mời vào Đồng Chu lệnh một chuyến.”

Còn kèm theo vị trí trong Đồng Chu lệnh.

Thần Nguyên vẫn luôn vô sự không lên điện Tam Bảo.

Bình thường cũng sẽ không đến tìm Lục Trường Sinh.

Giờ đối phương gửi tin thế này hẳn là đã có chuyện gì.

Ý thức của Lục Trường Sinh tiến vào Đồng Chu lệnh, tới vị trí ước định.

Không lâu sau Lục Trường Sinh đã đến vị trí ước định.

Lục Trường Sinh trông thấy Thần Nguyên và một sinh mệnh Hỗn Độn xa lạ.

Thần Nguyên vung tay lên.

Hoàn cảnh xung quanh lập tức biến ảo, ba người xuất hiện trong một gian tĩnh thất.

Thấy Thần Nguyên thận trọng như thế, Lục Trường Sinh không nhịn được hỏi: “Thần Nguyên đạo hữu, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì mà lại bí ẩn như vậy?”

Thần Nguyên nhìn thoáng qua sinh mệnh Hỗn Độn xa lạ kia rồi giới thiệu: “Vị này là Thiên Tùng đạo hữu, hắn phát hiện một thế giới Hỗn Độn đang thai nghén hình thức ban đầu, có lẽ sau mấy trăm năm nữa là có thể triệt để hóa thành một thế giới Hỗn Độn mới.”

“Thiên Tùng đạo hữu thấy một mình hắn không cách nào ăn trọn cả thế giới Hỗn Độn này nên mới tìm kiếm đạo hữu đáng tin cùng chia nhau thế giới Hỗn Độn đó.”

“Thiên Tùng đạo hữu và ta là hảo hữu sinh tử tương giao nên hắn mới đến tìm ta. Nhưng ta nghĩ chỉ dựa vào hai người chúng ta, một khi gặp nguy hiểm gì chỉ sợ cũng không trốn thoát được, càng nghĩ càng thấy nên tìm Lục đạo hữu cùng nhau chia thế giới Hỗn Độn kia.”

“Nếu là Lục đạo hữu đồng ý thì chúng ta sẽ dựa theo tỷ lệ bốn bốn hai chia cắt ích lợi từ thế giới Hỗn Độn kia, không biết ý Lục đạo hữu thế nào?”

Lục Trường Sinh nghe xong cũng thấy chấn động.

Hay lắm, chẳng trách đối phương lại cẩn thận như vậy.

Thế mà lại phát hiện hình thức ban đầu của một thế giới Hỗn Độn?

Quả thực có thể nói là vận may từ trên trời giáng xuống.

Một thế giới Hỗn Độn mới dù chỉ sinh ra một tia Hồng Mông khí, nhưng cũng có thể sinh ra một số tài nguyên tu hành khác nữa.

Đại khái có thể sinh ra mấy chục phần thậm chí trên trăm phần tài nguyên tu hành.

Chính vì một thế giới Hỗn Độn mới có thể sinh ra nhiều tài nguyên tu hành như thế, thế mới khiến vô số sinh mệnh Hỗn Độn điên cuồng tranh đoạt.

Bất cứ một thế giới Hỗn Độn mới nào xuất hiện cũng đều khiến sinh mệnh Hỗn Độn điên cuồng.

Cũng vì lợi ích quá lớn.

“Tu vi của Thiên Tùng đạo hữu thế nào?”

Lục Trường Sinh cũng không vội đồng ý mà hỏi lại.

“Tạm thời vẫn chưa chuyển tiếp sinh mệnh.”

Thiên Tùng đáp.

Lục Trường Sinh cũng không cảm thấy bất ngờ.

Ngược lại hắn còn thấy thế mới là bình thường.

Nếu như Thiên Tùng Thánh Nhân là cường giả từng chuyển tiếp sinh mệnh thì còn cần tìm hắn sao?

Không cần thiết!

Cũng vì thực lực yếu, cảm thấy mình không gánh nổi thế giới Hỗn Độn mới sinh kia nên mới tìm tới Lục Trường Sinh.

Lục Trường Sinh kỳ thực cũng đang cân nhắc.

Một thế giới Hỗn Độn mới sinh, mấy chục phần thậm chí trên trăm phần tài nguyên tu hành.

Dù hắn chỉ có thể cầm bốn phần thì cũng rất nhiều.

Rất nhiều người suốt một kỷ nguyên cũng không cách nào đạt được nhiều tài nguyên tu hành như vậy.

Một khi đạt được, có thể giúp Lục Trường Sinh tiết kiệm rất nhiều thời gian.

Hắn lại còn đang trong kỳ hạn khảo hạch cuối cùng.

Thời gian thông qua khảo hạch càng ngắn thì phần thưởng sẽ càng phong phú.

Bởi vậy nếu có thể nhanh chóng thông qua khảo hạch cuối cùng thì Lục Trường Sinh có thể đánh đổi khá nhiều.

Nhưng giờ mấu chốt là Lục Trường Sinh có dám chắc chiếm cứ được thế giới Hỗn Độn kia hay không?

Dù Lục Trường Sinh vẫn chưa tiến hành chuyển tiếp sinh mệnh nhưng đã có thể nghịch phạt cường giả chuyển tiếp sinh mệnh một lần.

Xét về thực lực nhục thân, đoán chừng hắn có thể sánh ngang với cường giả chuyển tiếp sinh mệnh hai lần.

Chương 1779: Tranh đoạt một thế giới Hỗn Độn mới sinh! (3)

Dù không bằng thì hẳn cũng không kém là bao.

Nếu không sao có thể tuỳ tiện chém giết Hắc Viêm Thánh Nhân như thế?

Lại thêm bản thân tháp Hắc Quang cũng là bảo vật hộ đạo.

Về cơ bản có tháp Hắc Quang bảo vệ thì có gặp cường giả chuyển tiếp sinh mệnh bốn lần trở xuống hắn cũng không hề gì.

Nhưng nếu là cường giả chuyển tiếp sinh mệnh bốn lần trở lên.

Dù có tháp Hắc Quang chỉ sợ cũng rất nguy hiểm.

“Tin tức có bị tiết lộ ra ngoài không?”

Lục Trường Sinh hỏi.

“Tạm thời thì không, nhưng không thể cam đoan chắc chắn không tiết lộ.”

Thiên Tùng Thánh Nhân nói rõ.

Chuyện này tất nhiên phải thẳng thắn.

Nếu giấu diếm dù chỉ mảy may thì về sau cũng có thể sẽ sinh ra hiềm khích, thậm chí là nội chiến.

Lục Trường Sinh vẫn đang cân nhắc.

Nhưng cán cân trong lòng hắn thật ra đã bắt đầu nghiêng về một phía.

Tạm thời tin tức không lộ ra ngoài.

Đó lại là một thế giới Hỗn Độn mới sinh.

Dù tin tức lộ ra, có cường giả tìm đến, chống đỡ được thì tốt, không ngăn được cùng lắm thì trực tiếp rời đi.

Có tháp Hắc Quang, muốn chạy cũng không khó.

Đã vậy thì còn có gì mà lo nữa?

“Được.”

“Nhưng chúng ta nhất định phải xuất phát sớm, nhanh chóng tiến tới vị trí hình thức ban đầu của thế giới Hỗn Độn để bố trí sẵn sàng.”

Lục Trường Sinh đồng ý.

Thiên Tùng Thánh Nhân và Thần Nguyên Thánh Nhân đều vô cùng mừng rỡ.

Rốt cuộc Lục Trường Sinh cũng đồng ý!

Kỳ thực sao Thần Nguyên lại nghĩ đến Lục Trường Sinh?

Nguyên nhân rất đơn giản.

Chuyện lần trước khiến hắn cảm thấy Lục Trường Sinh là người hết lòng tuân thủ lời hứa.

Chỉ cần xem những việc Lục Trường Sinh đã làm sau khi ước định với Chu Quang Thánh Nhân.

Đúng là hắn đã che chở Chu Quang giới.

Thậm chí còn chém giết Hắc Viêm Thánh Nhân.

Chứng tỏ Lục Trường Sinh hết lòng tuân thủ lời hứa.

Thứ hai, đi cùng Lục Trường Sinh thì an toàn của bọn hắn cũng được đảm bảo. Có tháp Hắc Quang ở đó, dù không địch lại cũng có thể thoải mái rời đi, mức độ nguy hiểm sẽ giảm mạnh.

Thứ ba, thật ra đây cũng là cách giao hảo với Lục Trường Sinh.

Nếu lần này thành công thì quan hệ của ba người bọn hắn nhất định sẽ tiến thêm một bước.

Đặc biệt là Thần Nguyên, đến lúc đó hẳn hắn sẽ trở thành hảo hữu của Lục Trường Sinh.

Trong Hỗn Độn mênh mông, nếu muốn thật sự kết giao với một hai hảo hữu cũng không phải chuyện dễ dàng.

Chỉ có cùng nhau trải qua rất nhiều hoạn nạn mới có thể trở thành hảo hữu.

“Giờ đi luôn chứ?”

Thiên Tùng Thánh Nhân hỏi.

“Đúng, giờ đi luôn, không để đêm dài lắm mộng.”

Lục Trường Sinh gật đầu.

Thế là ba người ước định địa điểm cụ thể rồi nhanh chóng rời khỏi Đồng Chu lệnh.

“Tử Tang, có trận pháp gì có thể che giấu hành tung của một thế giới Hỗn Độn không?”

Lục Trường Sinh hỏi.

“Có, kỳ thực có rất nhiềutrận pháp có thể che giấu dao động của một thế giới Hỗn Độn. Nhưng thấp nhất cũng cần mười nghìn Hắc Quang tệ.”

“Haizz…”

Lục Trường Sinh không nói gì nữa.

10.000 Hắc Quang tệ tương đương với 100 phần tài nguyên tu hành.

Thật sự là… không mua nổi.

Lục Trường Sinh không do dự nữa, hắc quang lóe lên, Lục Trường Sinh đã xuyên thẳng qua, biến mất không thấy bóng dáng.

Địa điểm ứớc định cũng không xa.

Lúc ba người tới nơi đã qua mấy canh giờ.

Lục Trường Sinh cũng gặp được Thiên Tùng Thánh Nhân.

Đối phương là một tu sĩ mặc áo bào đen.

Trên người tản ra khí tức âm lãnh.

Nhưng thái độ với Lục Trường Sinh cũng không tệ.

Ba người liếc mắt nhìn nhau, Lục Trường Sinh cũng không vòng vo, hắn nói thẳng: “Các người tiến vào tháp Hắc Quang đi, ta sẽ trực tiếp xuyên qua Hỗn Độn luôn.”

“Được.”

Thế là ba người cùng nhau tiến vào trong tháp Hắc Quang.

Sau đó Lục Trường Sinh bắt đầu xuyên qua không gian.

Kỳ thực vị trí cụ thể của thế giới Hỗn Độn sơ khai kia cách Hắc Quang giới cũng không quá xa.

Cách khoảng trên trăm tòa vực giới.

Tháp Hắc Quang của Lục Trường Sinh không ngừng xuyên qua không gian, rốt cục cũng tới vị trí của thế giới Hỗn Độn sơ khai kia.

“Đến rồi.”

Thiên Tùng Thánh Nhân chỉ về một lỗ đen như mực đằng trước, dấu vết không thể rõ ràng hơn.

Lỗ đen này chính là hình thức ban đầu của thế giới Hỗn Độn.

Lục Trường Sinh hơi rung động.

Đây chính là hình thức ban đầu của thế giới Hỗn Độn?

Hắn quan sát cẩn thận, phát hiện lỗ đen đang không ngừng mở rộng, khuếch trương.

Hơn nữa bên trong dường như đang dựng dục thứ gì đó.

Rõ ràng thứ này hoàn toàn khác với lỗ đen vũ trụ trong trí nhớ của hắn.

Trong lỗ đen đang thai nghén thế giới Hỗn Độn.

Nhìn thế này đúng là đang ở giai đoạn hình thức ban đầu.

Vẫn cần thêm một thời gian nữa mới có thể thai nghén thành thế giới Hỗn Độn.

Cụ thể cần bao nhiêu thời gian thì Lục Trường Sinh không rõ.

Không ai chắc chắn được.

“Lục đạo hữu, làm sao đây?”

Thiên Tùng Thánh Nhân hỏi.

Lục Trường Sinh là nhân vật trung tâm của ba người.

Tất cả đều phải đợi Lục Trường Sinh đưa ra quyết định.

Lục Trường Sinh nhìn xung quanh, đúng là quanh đây không có người nào.

Mà hình thức ban đầu của thế giới Hỗn Độn cũng đang chậm rãi thai nghén.

Không ai biết chắc lúc nào nó sẽ thai nghén thành một thế giới Hỗn Độn chân chính.

Một khi thai nghén thành thế giới Hỗn Độn, trong nháy mắt đó sẽ tạo thành dao động rất lớn.

Đến lúc đó rất có thể sẽ kinh động tới vô số sinh mệnh Hỗn Độn.

Một bước nhanh từng bước nhanh.

Nhất định Lục Trường Sinh phải thủ sẵn ở đây.

Nếu không đợi dao động xuất hiện mới tới thì sẽ không kịp.

“Chúng ta cứ thủ ở đây, không rời đi được!”

“Một khi thai nghén thành thế giới Hỗn Độn là lập tức ra tay, tốc độ thu thập tài nguyên tu hành nhất định phải thật nhanh. Nếu không đợi sinh mệnh Hỗn Độn khác tìm tới chưa chắc đã có phần của chúng ta.”

Lục Trường Sinh đưa ra quyết định.

“Tốt, chúng ta đều nghe Lục đạo hữu sắp xếp.”

Thiên Tùng và Thần Nguyên đều gật đầu.

Lúc này đúng là phải ở lại đây để phòng vạn nhất.

Thời gian trôi qua từng năm.

Mười năm, năm mươi năm, một trăm năm, một trăm năm mươi năm, hai trăm năm…

Không ngờ ba người Lục Trường Sinh chờ suốt 300 năm ròng rã.

Chương 1780: Tranh đoạt một thế giới Hỗn Độn mới sinh! (4)

300 năm đối với Lục Trường Sinh cũng khá dài.

Nhưng với Thiên Tùng và Thần Nguyên lại không tính là gì.

Thế nhưng dù thời gian dài đằng đẵng, Lục Trường Sinh cũng không có ý định từ bỏ.

“Rầm.”

Đột nhiên hình thức ban đầu của thế giới Hỗn Độn vẫn luôn kịch liệt bành trướng lại rung động dữ dội.

Thậm chí tiếng vang ầm ầm truyền đi rất xa.

Đương nhiên tiếng vang này không tính là gì.

Nhưng loại dao động vô hình này lại khuếch tán ra ngoài, đồng thời còn khuếch tán rất xa.

Chính dao động vô hình này sẽ bị sinh mệnh Hỗn Độn phát hiện rồi vội vã chạy tới ngay.

“Tách.”

Lục Trường Sinh đứng phắt dậy.

“Đến lúc rồi, động thủ!”

Lục Trường Sinh quyết định rất nhanh.

Bọn hắn không có nhiều thời gian lắm.

Ai biết lúc nào sẽ có sinh mệnh Hỗn Độn tìm tới?

Bọn hắn không dám đánh cược.

Ngộ nhỡ có sinh mệnh Hỗn Độn cường đại tới trước thì sao?

Đến lúc đó bọn hắn còn dám ở lại thế giới Hỗn Độn này không?

Không thể nào!

Bởi vậy giờ chỉ có thể là tận dụng thời gian.

Có thể thu được bao nhiêu tài nguyên tu hành thì tốt bấy nhiêu.

“Vèo.”

Ba người cũng đã shdTnṜ bạc sẵn.

Lập tức vọt vào mục tiêu.

Lục Trường Sinh tiến vào thế giới Hỗn Độn.

Đây là lần đầu tiên hắn tiến vào một thế giới Hỗn Độn mới sinh.

Hắn nhìn thấy thứ gì?

Hỗn loạn!

Tất cả mọi thứ trước mắt đều vô cùng hỗn loạn.

Thế nhưng trong hỗn loạn dường như cũng mơ hồ ẩn giấu trật tự.

Thanh khí lên cao, trọc khí hạ xuống.

Thiên địa dần dần tách rời.

Có bầu trời.

Lại có mặt đất.

Dần dần còn có ao nước.

Đây chính là một thế giới Hỗn Độn mới sinh.

Hết thảy đều mới bắt đầu.

Lục Trường Sinh quét mắt qua một vòng.

Lập tức trông thấy Hồng Mông khí.

Một tia Hồng Mông khí đặc biệt bắt mắt.

Thế nhưng tia Hồng Mông khí này đang từ từ biến mất theo thời gian.

Nếu mấy người Lục Trường Sinh không kịp tiến vào thế giới Hỗn Độn thì không lâu sau Hồng Mông khí sẽ hoàn toàn dung nhập vào trong thế giới Hỗn Độn, từ đó biến mất không thấy đâu nữa.

Kỳ thực không chỉ riêng Hồng Mông khí.

Còn có rất nhiều tài nguyên tu hành khác cũng như vậy, những thứ đó cũng chỉ có thể sinh ra trong thế giới Hỗn Độn mới sinh.

Lục Trường Sinh vung tay vồ một cái, trực tiếp nắm lấy Hồng Mông khí.

Sau đó hắn bắt đầu tìm kiếm những tài nguyên tu hành khác.

Thế giới Hỗn Độn mới sinh này không chỉ có mỗi Hồng Mông khí.

Thời gian ngày lại ngày trôi qua.

Lục Trường Sinh cũng rất căng thẳng, không biết lúc nào sẽ có sinh mệnh Hỗn Độn giáng lâm.

Một ngày, hai ngày, ba ngày, năm ngày…

Bảy ngày trôi qua, rốt cục có người đi tới thế giới Hỗn Độn mới sinh này.

Một tên nam tử cao to vạm vỡ trên đầu mọc hai cái sừng trâu xuất hiện bên trong thế giới Hỗn Độn.

Nét mặt đối phương đầy vẻ mừng rỡ

Thậm chí còn là mừng như điên.

“Ha ha ha, thì ra là một thế giới Hỗn Độn mới sinh? Lão Ngưu giàu to rồi…”

Vị sinh mệnh Hỗn Độn này ngửa mặt lên trời cười to.

Hắn biết rõ một thế giới Hỗn Độn mới sinh đại biểu cho cái gì.

Thế nhưng khi sinh mệnh Hỗn Độn này bắt đầu tìm

“Sao có thể?”

Đối phương vẫn cố tìm thêm lần nữa.

Không có, thật sự không có gì cả.

Ngoài một ít thai nghén tài nguyên tu hành đang thai nghén thì không hề có những tài nguyên tu hành có sẵn khác.

Rất nhanh hắn đã biết nguyên nhân.

“Có người đã nhanh chân đến trước rồi à?”

Hắn chính là Ngưu Tổ.

Là lão tổ của tộc Ngưu Ma, cũng là sinh mệnh Hỗn Độn duy nhất của tộc Ngưu Ma.

Đến giờ này hắn đã tiến hành hai lần chuyển tiếp sinh mệnh. Nhiều năm qua đây là lần đầu tiên hắn gặp được đại cơ duyên.

Vậy nhưng đại cơ duyên lại có người nhanh chân giành trước, thử hỏi sao hắn có thể chịu được?

“Ừm?”

“Có ba sinh mệnh Hỗn Độn, hơn nữa cả ba sinh mệnh Hỗn Độn này rõ ràng đều là sinh mệnh Hỗn Độn mới sinh, chưa từng chuyển tiếp sinh mệnh lần nào. Có thực lực như vậy mà dám chiếm cứ cơ duyên à?”

Ngưu Ma lão tổ nổi giận.

Trên người hắn đột nhiên tản ra khí tức cuồn cuộn.

Toàn thân dường như hóa thành một con Ngưu Ma khủng bố tới mức che khuất bầu trời, hắn gầm lên giận dữ: “Giao hết tài nguyên tu hành các ngươi lấy được ra đây, sau đó cút ra khỏi thế giới Hỗn Độn này, nếu không chờ chết đi!”

Giọng Ngưu Ma lão tổ lập tức liền truyền vào tai mấy người Lục Trường Sinh.

Thiên Tùng và Thần Nguyên lập tức dựa sát vào Lục Trường Sinh.

Ba người hội tụ lại.

Thiên Tùng không khỏi cuống lên: “Mới bảy ngày đã có sinh mệnh Hỗn Độn phát hiện thế giới Hỗn Độn này rồi, chỉ sợ chúng ta không có nhiều thời gian nữa.”

“Thế nhưng chúng ta mới thu hoạch được một ít tài nguyên tu hành, không đủ, vẫn thiếu rất nhiều.”

Trong thời gian ngắn như vậy, bọn hắn dhCclṟ Pjeoữ cách nào vơ vét tất cả tài nguyên tu hành trong thế giới Hỗn Độn này.

“Không sao, các ngươi tiếp tục thu thập đi, để Lục mỗ đi giải quyết tên sinh mệnh Hỗn Độn này.”

Ánh mắt Lục Trường Sinh lạnh băng.

Hắn muốn yên tĩnh tu hành nhưng không có nghĩa là hắn sợ rắc rối.

Gặp được cơ duyên thế này nên tranh thì nhất định phải tranh.

Tuyệt đối không thể nhường cho người khác, càng không thể lùi bước.

Thế là Lục Trường Sinh bước từng bước, hệt như dẫm lên những bậc thang trong hư không, đi tới trước mặt lão tổ Ngưu Ma.

“Đạo hữu xưng hô như thế nào?”

Lục Trường Sinh hỏi.

“Bản tọa là lão tổ Ngưu Ma.”

“Tranh thủ thời gian giao tài nguyên tu hành ra đây, nếu không lão tổ đây sẽ không khách khí với các ngươi.”

Trong mắt Ngưu Ma lão tổ lóe lên một tia sáng sắc lạnh.

Bề ngoài hắn thô kệch, nóng nảy.

Nhưng đây đều là biểu hiện giả dối.

Thực ra tâm tư lão tổ Ngưu Ma rất thận trọng.

Nếu thật sự gặp phải xương cứng chắc chắn hắn sẽ không dám trêu chọc.

Cũng vì khí tức trên thân ba người Lục Trường Sinh quá yếu, ngay cả một lần chuyển tiếp sinh mệnh cũng chưa tiến hành nên Ngưu Ma lão tổ mới động tâm.

“Ngươi và ta không liên quan gì đến nhau, ai tìm phần người nấy, ngươi thấy thế nào?”

Chương 1781: Tranh đoạt một thế giới Hỗn Độn mới sinh! (5)

Lục Trường Sinh bình tĩnh nói.

Hắn biết về sau sẽ có thêm nhiều sinh mệnh Hỗn Độn tìm tới.

Hắn không thể giết tất được.

Chỉ cần không đụng chạm gì tới nhau là được rồi.

Có thể tìm được tài nguyên tu hành hay không phải xem cơ duyên của từng người.

Nhưng lão tổ Ngưu Ma lại không nghĩ như vậy.

Hắn biết mấy người Lục Trường Sinh tới trước hắn.

Thậm chí rất có khả năng ba người Lục Trường Sinh phát hiện thế giới Hỗn Độn này đầu tiên, nhất định bọn hắn đã thu được rất nhiều tài nguyên tu hành.

Chỉ cần có thể đoạt lấy thì sẽ nhanh hơn so với việc hắn tự mình thu thập tài nguyên tu hành.

“Đây là một thế giới Hỗn Độn mới sinh, ba người các ngươi đều chưa từng chuyển tiếp sinh mệnh, cơ duyên lớn như thế các ngươi cũng không giữ được, vẫn nên ngoan ngoãn giao tài nguyên tu hành ra đây, như thế mới giữ được mạng.”

“Ta đang cứu các ngươi đấy.”

Khí tức trên thân lão tổ Ngưu Ma càng ngày càng cường đại.

Thậm chí còn tản ra khí tức hai lần chuyển tiếp sinh mệnh khủng bố mà không hề che đậy.

Khí tức này đúng là rất khủng bố.

Gần như uy áp toàn bộ thế giới Hỗn Độn.

Khiến thế giới Hỗn Độn ầm ầm chấn động.

Mắt Lục Trường Sinh lạnh băng.

Hai lần chuyển tiếp sinh mệnh?

Đây có thể nói là sinh mệnh Hỗn Độn mạnh nhất hắn từng thấy.

Nhưng vậy thì đã sao?

“Vậy xem ra nhất định phải đánh một trận rồi…”

Sau đó Lục Trường Sinh cũng không do dự nữa.

“Uỳnh.”

Sau lưng Lục Trường Sinh, hư ảnh của một tòa tháp đen to lớn hiển hiện.

Uy áp kinh khủng trong nháy mắt giáng xuống người lão tổ Ngưu Ma.

Toàn thân lão tổ Ngưu Ma lập tức cứng đờ.

Hắn ngẩng đầu, giọng điệu hơi khàn, gian nan thốt lên: “Tháp… tháp Hắc Quang…”

Lão tổ Ngưu Ma là sinh mệnh Hỗn Độn đã chuyển tiếp sinh mệnh hai lần, sao có thể không biết tháp Hắc Quang có nghĩa gì?

Đó là tu sĩ tới từ Hắc Quang giới.

Hơn nữa người này còn có được tháp Hắc Quang, địa vị đó tại Hắc Quang giới cũng là hạch tâm của “dòng chính”.

Mấu chốt là sinh mệnh Hỗn Độn có được tháp Hắc Quang ai nấy đều có thể xưng là tồn tại vô địch từ bốn lần chuyển tiếp sinh mệnh trở xuống.

Thế này còn đánh kiểu gì?

“Trấn!”

Lục Trường Sinh không do dự nữa.

Hắn không thử dùng nhục thân đại chiến với lão tổ Ngưu Ma.

Bởi vì không cần thiết.

Giờ không phải lúc thử nghiệm.

Giờ đang là thời điểm tranh giành tài nguyên.

Có khi chậm trễ một chút là đã bỏ lỡ rất nhiều tài nguyên tu hành.

Bởi vậy Lục Trường Sinh trực tiếp dốc toàn lực ứng phó với lão tổ Ngưu Ma, muốn trấn áp đối phương thật nhanh.

“Ầm.”

Tháp Hắc Quang trong chớp mắt bành trướng, biến thành tòa tháp cao mấy vạn trượng.

Trực tiếp hạ xuống từ hư không, hung hăng rơi xuống đỉnh đầu lão tổ Ngưu Ma.

Đây là lần đầu tiên Lục Trường Sinh dốc toàn lực thôi động tháp Hắc Quang.

“Á…”

Lão tổ Ngưu Ma hét lên thảm thiết.

Đường đường là sinh mệnh Hỗn Độn đã chuyển tiếp sinh mệnh hai lần, một thân thực lực vô cùng cường hãn, có thể hoành hành giữa vô số vực giới.

Thế nhưng đối diện với tháp Hắc Quang toàn lực trấn áp, lão tổ Ngưu Ma vẫn không gánh nổi.

Dù đây chỉ là tử thể của tháp Hắc Quang hắn cũng không gánh nổi.

Chẳng mấy chốc lão tổ Ngưu Ma đã bị tháp Hắc Quang trấn áp.

Thậm chí Lục Trường Sinh chỉ mất chút thời gian là có thể hoàn toàn chôn vùi lão tổ Ngưu Ma.

Đến lúc đó lão tổ Ngưu Ma sẽ ngã xuống.

Lúc này Lục Trường Sinh mới giật mình hiểu ra.

Hắc Quang giới có vẻ không hề ưu ái những tu sĩ thông qua khảo hạch sơ cấp.

Thậm chí còn phải dốc sức tăng cường xếp hạng.

Xếp hạng hơn mười nghìn gần như bị từ bỏ, hoàn toàn không có chút hỗ trợ hay phần thưởng gì cả

Nhưng thực ra Hắc Quang giới đã trao thưởng từ lâu rồi.

Hơn nữa phần thưởng còn rất lớn.

Hắc Quang giới chính là tử thể của tháp Hắc Quang.

Đây là một tòa bảo vật hộ đạo, gần như vô địch từ bốn lần chuyển tiếp sinh mệnh trở xuống.

Có thể hộ tống chủ nhân yên ổn tu hành trước đối thủ từng chuyển tiếp sinh mệnh ba hay bốn lần.

Không phải chịu bất cứ uy hiếp nào.

Có phần thưởng nào lớn hơn nữa sao?

“Dừng dừng dừng.”

“Đạo hữu, lão Ngưu sẽ rời khỏi thế giới Hỗn Độn này ngay, tuyệt đối không để lộ tin tức ra ngoài.”

Lúc này lão tổ Ngưu Ma quyết đoán xin tha.

Từ lúc nhìn thấy tháp Hắc Quang hắn đã xin tha rồi.

Nhưng vẫn chưa kịp nói đã bị trấn áp.

Cứ tiếp tục trấn áp thế này, thậm chí hắn đã cảm giác được sự uy hiếp của cái chết.

Vậy nên lão tổ Ngưu Ma quyết định xin tha.

“Hử?”

Lục Trường Sinh hơi cau mày.

Lão tổ Ngưu Ma chính là sinh mệnh Hỗn Độn đã chuyển tiếp sinh mệnh hai lần, nói thật là thực lực cũng rất mạnh.

Đương nhiên tử thể tháp Hắc Quang của Lục Trường Sinh còn mạnh hơn.

Lúc này Lục Trường Sinh mất chút thời gian là có thể dần dần ma diệt lão tổ Ngưu Ma, dựa vào tháp Hắc Quang để chém giết lão tổ Ngưu Ma cũng không khó.

Nhưng lúc này thứ Lục Trường Sinh thiếu nhất là thời gian.

Không cần lãng phí thời gian xử lý lão tổ Ngưu Ma.

“Lão tổ Ngưu Ma đúng không, Lục mỗ đã biết lai lịch của ngươi rồi. Ngươi ngoan ngoãn ở trong thế giới Hỗn Độn này cho ta, không được có bất cứ động tác nào. Nếu không chắc chắn Lục mỗ sẽ chém giết ngươi.”

Lục Trường Sinh nói.

Thậm chí trong giọng nói còn mang theo sát ý.

Lão tổ Ngưu Ma rùng mình.

Ở lại thế giới Hỗn Độn này?

Vậy thì quá nguy hiểm.

Ngộ nhỡ về sau Lục Trường Sinh lại muốn giết hắn thì sao?

Nhưng hắn không đồng ý thì biết làm thế nào?

Không đồng ý Lục Trường Sinh vẫn có thể chậm rãi ma diệt hắn.

“Lão Ngưu đồng ý, ta sẽ ở yên trong thế giới Hỗn Độn này, không dám hành động thiếu suy nghĩ.”

Lão tổ Ngưu Ma vàng nói.

Hắn cũng không muốn bị tháp Hắc Quang ma diệt.

“Thu.”

Lục Trường Sinh thu hồi tháp Hắc Quang.

Lão tổ Ngưu Mang lại được tự do, cuối cùng cũng có thể nhẹ nhàng thở ra.

Cứ tiếp tục như thế có lẽ hắn sẽ tổn thất nặng nề.

Giờ vẫn còn tốt, tuy nhục thân bị mai một chút ít nhưng không thương tổn tới căn cơ, khôi phục lại như cũ cũng không khó lắm.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!