Virtus's Reader
Đỉnh Cấp Ngộ Tính: Từ Cơ Sở Quyền Pháp Bắt Đầu

Chương 1782: CHƯƠNG 1782: TRẤN ÁP LÃO TỔ NGƯU MA! CÓ THỂ QUÉT TOÀN BỘ THẾ GIỚI HỖN ĐỘN, THU THẬP VÔ SỐ TÀI NGUYÊN TU HÀNH!

Lục Trường Sinh lại hỏi: “Ngươi cảm ứng được dao động từ thế giới Hỗn Độn nên mới chạy tới đây à?”

Lão tổ Ngưu Ma thành thật trả lời: “Đúng vậy, lão Ngưu ở ngay gần đây, cảm nhận được dao động của thế giới mới sinh nên mới vội chạy tới, còn tưởng gặp được đại cơ duyên nhưng không ngờ ba vị đạo hữu đã tới trước rồi…”

Kỳ thực lão tổ Ngưu Ma cũng đoán được chút ít.

Hẳn là ba người này đã phát hiện hình thức ban đầu của thế giới Hỗn Độn rồi chờ sẵn ở chỗ này.

Nên mới có thể nhanh chóng tiến vào thế giới Hỗn Độn, chiếm cứ tiên cơ.

Lúc đầu lão tổ Ngưu Ma cũng nghĩ tới chuyện chiếm cứ tiên cơ, nhưng thực lực không đủ nên chỉ có thể giữ mạng trước.

Về phần cơ duyên, hắn cũng không nghĩ tới nữa rồi.

“Lục đạo hữu, cứ mặc kệ lão tổ Ngưu Ma đã chuyển tiếp sinh mệnh hai lần này thế sao?”

Thần Nguyên hỏi.

Lục Trường Sinh nhìn thoáng qua.

Dường như cũng cảm thấy không ổn.

Một cường giả đã chuyển tiếp sinh mệnh hai lần mà để yên đây đúng là không ổn lắm.

Hoặc phải nói là có chút lãng phí.

Dù sao cũng đã tới rồi, có thêm một vị cường giả đã chuyển tiếp sinh mệnh hai lần, nói theo một cách nào đó không phải cũng có thêm một người giúp đỡ sao.

Dù sao Lục Trường Sinh đã biết rõ lai lịch của lão tổ Ngưu Ma.

Chỉ cần cách lão tổ Ngưu Ma không quá xa thì sẽ không có vấn đề gì.

Nghĩ tới đây Lục Trường Sinh lập tức nói với lão tổ Ngưu Ma: “Lão tổ Ngưu Ma, ngươi không thể ra khỏi phạm vi nghìn dặm từ chỗ Lục mỗ. Một khi ngươi ra khỏi phạm vi nghìn dặm, Lục mỗ sẽ lập tức trấn áp, thậm chí chí ma diệt nhục thân của ngươi. Có tháp Hắc Quang ở đây, hẳn ngươi phải biết hậu quả rồi đấy.”

“Được, lão Ngưu biết rồi. Đạo hữu muốn lão Ngưu làm gì?”

Lão tổ Ngưu Ma dè dặt hỏi.

“Đương nhiên là thu thập tài nguyên tu hành. Sau khi thu thập ngươi phải chủ động giao lại cho Lục mỗ, đợi mọi chuyện kết thúc ta sẽ trả tự do cho ngươi.”

Lời Lục Trường Sinh nói khiến lão tổ Ngưu Ma thả lỏng hẳn.

Còn may, Lục Trường Sinh để hắn động thủ thu thập tài nguyên tu hành.

Chứng tỏ hắn còn hữu dụng.

Hữu dụng thì tốt, chỉ cần hữu dụng thì Lục Trường Sinh sẽ không giết hắn.

Vốn trong lòng ban đầu muốn tranh giành tài nguyên tu hành, giờ chẳng còn lại không suy nghĩ nào.

Lúc này còn tranh đoạt tài nguyên tu hành gì nữa?

Giữ mạng mới quan trọng!

Thế là lão tổ Ngưu Ma bắt đầu nghiêm túc thu thập tài nguyên.

Lão tổ Ngưu Ma chính là cường giả đã chuyển tiếp sinh mệnh hai lần, dù Lục Trường Sinh cần phân tâm để ý lão tổ Ngưu Ma nên hiệu suất thu thập tài nguyên cũng chậm hẳn.

Nhưng có lão tổ Ngưu Ma cũng có nghĩa là có thêm một người hỗ trợ.

Thậm chí thực lực của lão tổ Ngưu Ma rất mạnh, hiệu suất rất cao, khiến tốc độ mấy người Lục Trường Sinh thu thập tài nguyên cũng tăng mạnh.

Thời gian trôi qua từng ngày.

Rốt cuộc một tháng sau lại có sinh mệnh Hỗn Độn tìm tới.

Nhưng lần này không chỉ có một sinh mệnh Hỗn Độn.

Mà có tới mấy chục sinh mệnh Hỗn Độn một lượt.

Đúng, chính là mấy chục sinh mệnh Hỗn Độn.

Trong những sinh mệnh Hỗn Độn này có cường giả từng chuyển tiếp sinh mệnh, cũng có sinh mệnh Hỗn Độn phổ thông.

Cả đám người vừa tràn vào thế giới Hỗn Độn này đã điên cuồng cướp đoạt tài nguyên tu hành.

Lục Trường Sinh cũng không thể trấn áp từng kẻ một.

Thậm chí hắn còn không thể trục xuất đám người kia.

Chỉ có thể nắm chặt thời gian thu thập thêm nhiều tài nguyên tu hành hơn.

Có thể thu thập bao nhiêu tốt bấy nhiêu.

Hơn nữa theo thời gian trôi qua.

Mỗi ngày đều có vô số sinh mệnh Hỗn Độn tiến vào thế giới mới sinh này.

Trong lòng lão tổ Ngưu Ma khổ sở không tả nổi.

Hắn thật sự hối hận vì đã tiến vào thế giới Hỗn Độn này quá sớm.

Nếu chậm hơn một chút, đợi một tháng sau hãy tới thì sẽ không bị Lục Trường Sinh nhìn chằm chằm như vậy, lại càng không bị Lục Trường Sinh trấn áp.

Có lẽ hắn còn có thể kiếm miếng canh, thu hoạch được một ít tài nguyên tu hành.

Nhưng giờ hắn lại biến thành “cu li” của ba người Lục Trường Sinh, chỉ có thể thành thật giúp mấy người Lục Trường Sinh thu thập tài nguyên.

Rốt cuộc sau ba tháng, vị sinh mệnh Hỗn Độn “có sức nặng” đầu tiên xuất hiện.

Đó là một vị sinh mệnh Hỗn Độn đã chuyển tiếp sinh mệnh năm lần.

Đối phương vừa xuất hiện đã uy áp cả thế giới Hỗn Độn.

“Tất cả sinh mệnh Hỗn Độn mau cút ra ngoài!”

Thanh âm trùng trùng điệp điệp truyền đi khắp nơi.

Sắc mặt vô số sinh mệnh Hỗn Độn đột ngột thay đổi.

Lục Trường Sinh không hề do dự.

“Đi.”

Tháp Hắc Quang lóe lên u quang, trực tiếp cuốn lấy Thần Nguyên, Thiên Tùng và lão tổ Ngưu Ma.

Sau đó tháp Hắc Quang xuyên qua hư không, rời khỏi thế giới Hỗn Độn.

Lục Trường Sinh không dám chậm trễ, liên tục xuyên qua không gian, điên cuồng lao về phía Hắc Quang giới.

Mãi tới Hắc Quang giới, Lục Trường Sinh mới thở phào một hơi.

“Phù… “

Lục Trường Sinh nhẹ nhõm thở dài.

“An toàn rồi.”

Lục Trường Sinh thu hồi tháp Hắc Quang, mấy người đều xuất hiện trong Hắc Quang giới.

Lão tổ Ngưu Ma hơi lúng túng.

“Lão tổ Ngưu Ma, ngươi gom góp được bao nhiêu tài nguyên tu hành, lấy ra hết đi?”

Lục Trường Sinh nói.

Lão tổ Ngưu Ma biết, Lục Trường Sinh vẫn luôn theo dõi mình sát sao, cơ bản không có cách nào giấu diếm, vả lại hắn cũng không dám giấu diếm.

“Lão Ngưu góp nhặt được ba mươi tư phần tài nguyên tu hành.”

Lão tổ Ngưu Ma lấy tài nguyên tu hành ra.

Thần Nguyên cũng nói: “Ta góp nhặt được hai mươi ba phần tài nguyên tu hành.”

Thiên Tùng nói: “Ta góp nhặt được hai mươi lăm phần tài nguyên tu hành.”

Cuối cùng ánh mắt mọi người đổ dồn về phía Lục Trường Sinh.

Lục Trường Sinh chậm rãi nói: “Lục mỗ góp nhặt tất cả bốn mươi tám phần tài nguyên tu hành.”

Sở dĩ hắn góp nhặt được nhiều hơn mọi người rất đơn giản, bởi hắn đã vận dụng sức mạnh của tháp Hắc Quang.

Có tháp Hắc Quang trợ giúp, hiệu suất thu thập tài nguyên tất nhiên tăng lên rất nhiều.

Chương 1783: Trấn áp lão tổ Ngưu Ma! Có thể quét toàn bộ thế giới Hỗn Độn, thu thập vô số tài nguyên tu hành! (2)

Lục Trường Sinh tính qua rồi vui vẻ cười nói: “Tất cả là một trăm ba mươi phần tài nguyên tu hành!”

Trong lòng Thần Nguyên và Thiên Tùng đều cực kỳ mừng rỡ.

Một trăm ba mươi phần tài nguyên tu hành.

Cao hơn dự đoán của bọn hắn rất nhiều.

Một thế giới Hỗn Độn mới sinh cơ bản cũng chỉ có hơn trăm phần tài nguyên tu hành.

Sợ rằng phần lớn đã bị bọn hắn góp nhặt hết.

Còn lại vô số sinh mệnh Hỗn Độn khác cũng chỉ có thể uống chút nước canh.

Bọn hắn chỉ có thể tranh đoạt một chút xíu tài nguyên tu hành.

Thấy nhiều tài nguyên tu hành như vậy, lão tổ Ngưu Ma cũng không khỏi ghen tị.

Chỉ tiếc những thứ này không liên quan gì tới hắn.

“Lão tổ Ngưu Ma, ngươi đi đi.”

Lục Trường Sinh cũng tuân thủ hứa hẹn.

Dù gì lão tổ Ngưu Ma cũng góp nhặt được hơn ba mươi phần tài nguyên tu hành, hắn cũng đã bỏ ra rất nhiều công sức.

Huống chi bọn hắn đã về tới Hắc Quang giới, dù lão tổ Ngưu Ma để lộ chuyện ra ngoài cũng không có gì phải sợ.

“Đa tạ đạo hữu.”

Lão tổ Ngưu Ma nộp hết tài nguyên tu hành ra, sau đó không dám chậm trễ, nhanh chóng rời khỏi Hắc Quang giới.

Chỉ còn lại ba người Lục Trường Sinh.

Bọn hắn đều nhìn chằm chằm một trăm ba mươi phần tài nguyên tu hành.

Ánh mắt ba người vô cùng nóng bỏng.

Nhưng trước đó bọn hắn đã ước định tỷ lệ phân chia tài nguyên.

“Dựa theo tỷ lệ phân phối, Lục mỗ và Thiên Tùng đạo hữu đều có bốn phần, tức là mỗi người có năm mươi hai phần tài nguyên tu hành. Còn lại hai mươi sáu phần thuộc về Thần Nguyên đạo hữu, hai vị đạo hữu có dị nghị gì không?”

Lục Trường Sinh hỏi.

“Đương nhiên là không, cứ dựa theo tỷ lệ đã định.”

Thần Nguyên và Thiên Tùng đều khẽ gật đầu.

Thế là ba người chia nhau một trăm ba mươi phần tài nguyên tu hành, ba người nhìn nhau, không khỏi cười rộ lên.

Lần này tất cả đều vui vẻ, thu hoạch phong phú không gì sánh được!

“Giờ ta cần tiến hành tu luyện để luyện hóa những tài nguyên tu hành này.”

“Nếu các vị còn có chuyện tốt liên quan tới tài nguyên tu hành thì nhớ liên hệ với Lục mỗ.”

Lục Trường Sinh nói với hai người.

Sau lần “kề vai chiến đấu” này, ba người cũng xây dựng được tín nhiệm cơ bản với nhau.

Nhất là Lục Trường Sinh và Thần Nguyên, quan hệ đôi bên càng thêm thân cận, trong Hắc Quang giới, hảo hữu của Lục Trường Sinh cũng chỉ có một mình Thần Nguyên.

“Đương nhiên rồi. Nhưng lần này có lẽ chúng ta cũng sẽ tu hành rất lâu.”

Thần Nguyên nói.

Lục Trường Sinh gật đầu, sau đó ba người tách ra, Lục Trường Sinh quay về động phủ của mình.

“Đổi Hồng Mông khí trước đã.”

Lục Trường Sinh được chia năm mươi hai phần tài nguyên tu hành, trong đó có một tia Hồng Mông khí.

Còn lại năm mươi mốt phần tài nguyên tu hành có thể dùng để giao dịch, tất cả bán được 5100 Hắc Quang tệ.

Sau đó hắn trực tiếp mua lại bốn mươi sáu tia Hồng Mông khí, cộng thêm một phần phí tổn, tốn hết 5060 Hắc Quang tệ.

Cộng với 30 miếng Hắc Quang tệ trước đó, giờ trên thân Lục Trường Sinh cũng chỉ còn 70 miếng Hắc Quang tệ.

Nhưng mua thêm bốn mươi sáu tia Hồng Mông khí và một tia Hồng Mông khí có sẵn, giờ hắn có tới bốn mươi bảy tia Hồng Mông khí.

Đủ để Lục Trường Sinh luyện hóa hơn bốn mươi năm.

Đợi Hồng Mông khí được đưa tới, Lục Trường Sinh không hề do dự, lập tức luyện hóa Hồng Mông khí.

Mười năm, hai mươi năm, ba mươi năm, bốn mươi năm…

Ròng rã bốn mươi bảy năm, Lục Trường Sinh vẫn luôn bế quan luyện hóa Hồng Mông khí.

Sau khi bốn mươi bảy tia Hồng Mông khí bị luyện hóa, nhục thân của Lục Trường Sinh cũng tăng vọt.

“Tách.”

Lục Trường Sinh luyện hóa xong tia Hồng Mông khí cuối cùng, hắn lập tức mở mắt, đồng thời mở bảng thuộc tính ra xem.

Ký chủ: Lục Trường Sinh

Ngộ tính: Đỉnh cấp ngộ tính

Chủ nhân Thế Giới: 0 (Hình thức ban đầu)

Sinh mệnh Hỗn Độn: 71% (Sơ thành)

Trên bảng thuộc tính, nhục thân của Lục Trường Sinh đã đạt tới tiến độ 71%.

Có thể nói là tiến bộ thần tốc.

Từ khi Lục Trường Sinh tiếp nhận khảo hạch cuối cùng đến giờ mới qua bao lâu?

Mới chỉ gần 400 năm.

Mà thời gian khảo hạch mẫu thể tháp Hắc Quang dành cho Lục Trường Sinh là một vạn năm.

Lúc này nhục thân của Lục Trường Sinh đã đạt đến 71%, giờ mới qua gần 400 năm mà tiến độ tu hành của Lục Trường Sinh đã nhanh đến mức khó có thể tưởng tượng nổi.

Nhưng cũng vì Lục Trường Sinh khá may mắn.

Bất kể lần đầu tiên hay lần thứ hai hắn đều thu hoạch được rất nhiều tài nguyên tu hành.

Đương nhiên may mắn cũng là một loại thực lực.

Chỉ là Lục Trường Sinh không thể may mắn mãi mãi được.

Sau đó Lục Trường Sinh vẫn luôn tranh đoạt tài nguyên tu hành.

Thế nhưng lần này tốc độ chậm hẳn lại.

Trong Đồng Chu lệnh hoặc Hắc Quang giới hắn vẫn luôn gắt gao chú ý tin tức về tài nguyên tu hành.

Dù không phải Hồng Mông khí cũng không sao.

Chỉ cần là tài nguyên tu hành có cấp độ ngang bằng với Hồng Mông khí là được.

Nhưng lần này hắn không may lắm, hoặc là nói Lục Trường Sinh đã trở lại trạng thái bình thường.

100 năm, 200 năm, 300 năm…

Lục Trường Sinh hao phí 300 năm mới thu hoạch được một phần tài nguyên tu hành.

Cộng với số Hắc Quang tệ ban đầu, lần này hắn chỉ đổi được một tia Hồng Mông khí.

Lục Trường Sinh suy nghĩ, cứ tiếp tục như vậy thì không được.

Nếu cứ mất 300 năm mới thu hoạch được một phần tài nguyên tu hành.

Hắn còn thiếu hơn hai mươi tia Hồng Mông khí.

Chẳng phải sẽ cần tới 7000 năm sao?

Thậm chí 7000 năm cũng chưa chắc đã đủ.

Kỳ hạn của Lục Trường Sinh mà một vạn năm.

Hắn nhất định phải nhanh.

Có thể nhanh bao nhiêu thì nhanh bấy nhiêu.

Lúc này không phải lúc cầu ổn định mà chỉ cầu nhanh.

“Tử Tang, có cách gì để nhanh chóng thu hoạch được càng nhiều tài nguyên tu hành không?”

Lục Trường Sinh hỏi thăm Tử Tang.

Dù có nguy hiểm một chút cũng đáng.

Quan niệm tu hành của Lục Trường Sinh xưa nay là cầu ổn định.

Hắn có đỉnh cấp ngộ tính.

Bước từng bước ổn định thì sớm muộn gì cũng có thể bước lên đỉnh cao.

Chương 1784: Trấn áp lão tổ Ngưu Ma! Có thể quét toàn bộ thế giới Hỗn Độn, thu thập vô số tài nguyên tu hành! (3)

Nhưng khảo hạch cuối cùng của Hắc Quang giới vô cùng quan trọng.

Dù sao chỉ có thời gian một vạn năm.

Nhất định hắn phải tăng tốc.

“Chủ nhân, nếu ngài muốn thu hoạch tài nguyên tu hành nhanh hơn thì đúng là cũng có một cách.”

“Ngài có thể thử thân thỉnh tiến về chiến trường Ám Vực.”

“Chiến trường Ám Vực này nằm trong Ám Vực. Ám Vực và Hỗn Độn là hai mặt song song, đôi bên vẫn luôn cố gắng thẩm thấu lẫn nhau. Có sinh mệnh Ám Vực xâm nhập Hỗn Độn, đồng thời cũng có cường giả Hỗn Độn xâm nhập Ám Vực, hai bên ngoại trừ mở thông đạo tạo thành chiến tranh quy mô lớn thì chỉ có những trận đấu quy mô nhỏ.”

“Nhưng loại chiến đấu này về cơ bản chỉ riêng sinh mệnh Hỗn Độn mới có tư cách tham dự.”

“Vì đối phó với Ám Vực, vô số thế lực trong Hỗn Độn đã chung tay hợp thành liên minh Hỗn Độn. Chỉ cần sinh mệnh Hỗn Độn tiến vào chiến trường Ám Vực, đồng thời có thu hoạch thì đều có thể thu hoạch được rất nhiều phần thưởng từ liên minh Hỗn Độn, trong đó có cả tài nguyên tu hành.”

“Nhưng vẫn có chút nguy hiểm. Một khi tiến vào Ám Vực sẽ vô cùng nguy hiểm, không biết đã có bao nhiêu sinh mệnh Hỗn Độn vẫn lạc.”

Lời Tử Tang nói khiến Lục Trường Sinh khẽ nhíu.

Ám Vực.

Đương nhiên Lục Trường Sinh biết nơi này.

Thậm chí hắn còn lợi dụng tháp Hắc Quang trấn sát hai sinh mệnh Ám Vực, cũng ngang bằng với cấp độ sinh mệnh Hỗn Độn.

“Tỷ lệ tử vong tại chiến trường Ám Vực là bao nhiêu?”

Lục Trường Sinh hỏi.

Nếu tỷ lệ tử vong cao tới tám chín phần thì chắc chắn Lục Trường Sinh sẽ không đi.

Đi chính là chịu chết, không có ý nghĩa gì cả.

Tài nguyên tu hành có quý tới mức nào cũng không quý bằng mạng mình.

“Tỷ lệ tử vong tại chiến trường Ám Vực đại khái là ba phần!”

Tử Tang hồi đáp.

“Ba phần…”

Thật ra tỷ lệ tử vong này cũng khá cao.

Đây là sinh mệnh Hỗn Độn đấy.

Cứ mười sinh mệnh Hỗn Độn lại có ba người tử vong.

Tỷ lệ tử vong này lớn tới mức nào?

Nhất thời, Lục Trường Sinh lại lộ vẻ do dự.

Tỷ lệ tử vong ba phần mười rất cao, chỉ là không đến mức đi chịu chết.

Nhưng Lục Trường Sinh có thể đảm bảo hắn không nằm trong ba phần tỷ lệ tử vong kia không?

“Ta có tháp Hắc Quang bảo vệ, tỷ lệ sống sót hẳn sẽ cao hơn.”

“Tử Tang, tỷ lệ tử vong của tu sĩ có được tháp Hắc Quang tại chiến trường Ám Vực là bao nhiêu?”

Lục Trường Sinh lại hỏi.

“Tỷ lệ tử vong của tu sĩ có được tháp Hắc Quang là một phần trăm.”

Lục Trường Sinh ngẩn ra.

1%?

Con số này không cao, mà là quá thấp.

Đương nhiên trong có vô số vấn đề.

Trong Hỗn Độn, rất ít tu sĩ có được tháp Hắc Quang muốn tới chiến trường Ám Vực.

Nguyên nhân rất đơn giản.

Tu sĩ có được tháp Hắc Quang có thể thoải mái hoành hành khắp Hắc Quang giới, hơn nữa đều là thiên tài hàng đầu của các vực giới lớn.

Có thể an ổn tu hành tại Hắc Quang giới ai lại muốn tới chiến trường Ám Vực làm gì?

Bởi vậy có rất ít tu sĩ từ Hắc Quang giới tới chiến trường Ám Vực.

“Đợi thêm nghìn năm nữa xem thu hoạch thế nào đã.”

Lục Trường Sinh cũng không muốn vội vàng đưa ra quyết định.

Hắn định chờ thêm một thời gian.

Để xem có phải thật sự không cách nào thu hoạch được tài nguyên tu hành hay không.

Thế là Lục Trường Sinh tiếp tục nghe ngóng tin tức về tài nguyên tu hành từ khắp nơi.

Ba trăm năm năm, năm trăm năm năm, tám trăm năm năm, một nghìn năm…

Thời gian nghìn năm trôi qua, Lục Trường Sinh tổng cộng thu được bốn phần tài nguyên tu hành.

Suốt một nghìn năm, tiến độ nhục thân của Lục Trường Sinh khó khăn lắm mới đạt tới 76%.

Quả thực quá chậm.

Suốt một nghìn năm thu hoạch được quá ít khiến Lục Trường Sinh hiểu ra một chuyện, hắn không thể chậm rãi chờ đợi như vậy được.

Phải tới chiến trường Ám Vực.

Nếu không hắn muốn gom góp tài nguyên tu hành chẳng biết sẽ phải chờ bao lâu nữa đây?

Lúc này rốt cuộc Lục Trường Sinh cũng hiểu, vì sao Hắc Quang giới có tới 110.000 tu sĩ nhưng lại có ít tu sĩ thông qua khảo hạch cuối cùng như vậy.

Không phải thiên phú của bọn hắn không đủ.

Chỉ sợ vấn đề tài nguyên tu hành mới là khó khăn lớn nhất.

Tất cả tại Hắc Quang giới đều rất công bằng.

Vận may, bối cảnh, tài nguyên vân vân đều là một phần không thể thiếu trong quá trình tu hành.

Nếu muốn trở thành nguyên sinh mệnh thì bất cứ phương diện nào cũng không thể khuyết thiếu.

Muốn thu hoạch được tài nguyên tu hành thì phải nghĩ tất cả biện pháp.

Lục Trường Sinh không nghĩ ra cách gì.

Chỉ có thể dựa vào chính mình.

“Tới chiến trường Ám Vực.”

Lục Trường Sinh hạ quyết tâm.

Thực ra hắn có một số ý tưởng.

Hư giới của hắn vẫn mãi không thể tăng lên.

Con đường tu hành chủ nhân Thế Giới của hắn vẫn chưa “lột xác” thành cấp độ sinh mệnh Hỗn Độn.

Nguyên nhân mấu chốt chính là khuyết thiếu bản nguyên Hỗn Độn hoặc bản nguyên Ám Vực.

Bản nguyên Hỗn Độn không cần nghĩ nhiều, tạm thời Lục Trường Sinh không có cách gì để thu thập.

Nhưng bản Ám Vực thì khác.

Lần trước Lục Trường Sinh trấn sát hai sinh mệnh Ám Vực, thu được một ít sức mạnh bản nguyên Ám Vực.

Nếu lần này hắn tiến vào Ám Vực, biết đâu lại thu hoạch được Ám sức mạnh bản nguyên Ám Vực, vậy thì Hư giới của hắn cũng có khả năng lột xác.

Đến lúc đó, Lục Trường Sinh sẽ thật sự bước vào con đường Giới Chủ, nhục thân cũng sẽ được tăng cường rất nhiều.

Về sau hy vọng trở thành nguyên sinh mệnh hoặc Giới Chủ cũng cao hơn hẳn.

Thế là Lục Trường Sinh để Tử Tang thông qua mẫu thể tháp Hắc Quang thân thỉnh liên minh Hỗn Độn được tiến về chiến trường Ám Vực.

“Yêu cầu đã được thông qua, ngươi sắp được truyền tống tới tiền tuyến chiến trường Ám Vực của liên minh Hỗn Độn.”

Thanh âm của mẫu thể tháp Hắc Quang vang lên trong đầu Lục Trường Sinh.

“Vèo.”

Ngay sau đó thân ảnh Lục Trường Sinh biến mất không thấy đâu nữa.

Từ Hắc Quang giới đến tiền tuyến của liên minh Hỗn Độn cũng không cần Lục Trường Sinh phải tự mình xuyên qua không gian.

Bởi vì mẫu thể tháp Hắc Quang có đại trận truyền tống trực tiếp.

Trực tiếp truyền tống tới tiền tuyến.

Chương 1785: Trấn áp lão tổ Ngưu Ma! Có thể quét toàn bộ thế giới Hỗn Độn, thu thập vô số tài nguyên tu hành! (4)

Bởi vậy sau một chớp mắt Lục Trường Sinh đã tới tiền tuyến của liên minh Hỗn Độn.

“Tách.”

Lục Trường Sinh xuất hiện.

Mọi ánh mắt đổ dồn về phía hắn.

Những người này đều là sinh mệnh Hỗn Độn.

Nhưng nói ra thì cũng lạ, phần lớn đều là sinh mệnh Hỗn Độn chưa từng chuyển tiếp sinh mệnh lần nào.

Thậm chí tâm linh gần như đã sắp tịch diệt.

Rõ ràng những sinh mệnh Hỗn Độn này vốn sắp tịch diệt, trước khi đại hạn tới mới chịu đến chiến trường Ám Vực xông xáo.

Ngộ nhỡ gặp được cơ duyên thì sao?

Đến lúc đó tâm linh có thể sinh động trở lại, bọn hắn cũng sẽ không phải chết nữa.

Bình thường sau một lần chuyển tiếp sinh mệnh thì tâm linh sẽ sinh động trở lại.

Đây cũng lý do có nhiều sinh mệnh Hỗn Độn sắp tới ngày đại hạn tìm đến tiền tuyến của liên minh Hỗn Độn như vậy.

Thế nên khi một sinh mệnh Hỗn Độn tràn đầy sức sống và sinh lực như Lục Trường Sinh, thậm chí còn là tu sĩ trẻ tuổi của Hắc Quang giới tiến vào tiền tuyến của liên minh Hỗn Độn mới khiến mọi người không khỏi kinh ngạc.

“Hắc Quang giới Lục Trường Sinh gặp qua các vị đạo hữu.”

Lục Trường Sinh tự giới thiệu về mình.

“Ngươi chính là Lục đạo hữu à?”

“Trước đó Hắc Quang giới đã gửi tin tức của ngươi tới rồi, ngươi tự nguyện tiến vào tiền tuyến của liên minh Hỗn Độn, tự nguyện tiến vào chiến trường Ám Vực ư?”

“Đúng là ta tự nguyện.”

“Tốt, vậy thì chờ tin tức đi. Đến lúc phải tiến vào chiến trường Ám Vực tất nhiên sẽ thông báo với ngươi, đây là thẻ thân phận của ngươi.”

Lục Trường Sinh nhận được thẻ thân phận của liên minh Hỗn Độn.

Thứ này có thể ghi chép tất cả tin tức của hắn tại liên minh Hỗn Độn.

Bao gồm cả những cống hiến trên chiến trường Ám Vực, đến lúc đó những này cống hiến này sẽ được đổi thành tài nguyên tu hành.

Lục Trường Sinh gật đầu, sau đó hắn dựa theo vị trí trong thẻ thân phận, tiến vào một gian động phủ đơn sơ.

Lục Trường Sinh cẩn thận tìm hiểu tin tức về liên minh Hỗn Độn.

Hắn phát hiện dự tính ban đầu khi liên minh Hỗn Độn này thành lập cũng vì để đối phó với Ám Vực.

Hoặc phải nói là để cướp đoạt tài nguyên trong Ám Vực.

Thậm chí là cướp đoạt sức mạnh bản nguyên Ám Vực.

Ám Vực và Hỗn Độn dù tồn tại song song.

Nhưng thật ra bên nọ lại ngấm ngầm muốn chiếm lấy bên kia.

Nếu không nhiều năm qua Ám Vực và Hỗn Độn cũng sẽ không tranh đấu liên miên như vậy.

Tài nguyên của liên minh Hỗn Độn phần lớn đều do các thế lực lớn cung cấp.

Cũng có một phần cướp đoạt được từ Ám Vực.

Đối với nguyên sinh mệnh của liên minh Hỗn Độn mà nói, cướp đoạt Ám Vực là việc quan trọng nhất.

Con đường tu hành của nguyên sinh mệnh dường như hoàn toàn khác với sinh mệnh Hỗn Độn.

Nguyên sinh mệnh hoàn toàn không có nhu cầu về tài nguyên tu hành.

Nhưng sinh mệnh Hỗn Độn thì khác.

Thứ bọn hắn cần nhất chính là tài nguyên tu hành.

Chiến trường Ám Vực này do liên minh Hỗn Độn chủ động mở ra, là kiểu tác chiến thẩm thấu.

Bởi vậy không có chiến đấu với quy mô lớn.

Mà là lặng yên không một tiếng động thẩm thấu vào Ám Vực.

Còn chuyện sau khi tiến vào Ám Vực có thể lập được công lao thế nào thì phải dựa vào vận may.

Rất nhiều tu sĩ Hỗn Độn sau khi tiến vào Ám Vực lại mất liên hệ.

Rồi rất nhiều năm sau trở về lại mang theo vô số công lao, đổi được rất nhiều tài nguyên tu hành, từ đó tiến hành chuyển tiếp sinh mệnh.

Chuyện như vậy đã xảy ra không ít lần.

Đây cũng là lý do có nhiều tu sĩ nguyện ý tới tiền tuyến của liên minh Hỗn Độn liều mạng như vậy.

Thời gian ngày lại ngày trôi qua.

Lục Trường Sinh cũng đã nắm rõ kiến thức cơ bản về liên minh Hỗn Độn và chiến trường Ám Vực.

Cuối cùng Lục Trường Sinh thẻ thân phận cũng khẽ chấn động.

Có tin tức được gửi tới.

“Sắp tiến vào chiến trường Ám Vực, mau tới đây.”

Trong lòng Lục Trường Sinh không khỏi chấn động.

Cuối cùng cũng tới lúc rồi.

Hắn đã đợi rất lâu, cũng đã muốn tiến vào Ám Vực từ lâu rồi.

Giờ cơ hội đang ở ngay trước mắt.

“Đi thôi.”

Lục Trường Sinh đứng dậy rồi bay ra khỏi động phủ, phóng tới địa điểm ước định.

Địa điểm ước định cũng không cách xa lắm.

Lục Trường Sinh đã tới nơi.

Nơi này tập hợp rất nhiều sinh mệnh Hỗn Độn.

Lục Trường Sinh nhìn qua một vòng, chỗ này có khoảng trên trăm sinh mệnh Hỗn Độn.

“Xuất phát.”

Sinh mệnh Hỗn Độn dẫn đầu không nói nhiều, trực tiếp dẫn mọi người bay về nơi sâu trong Hỗn Độn.

Bọn hắn rất nhanh đã tới một nơi tối đen.

Sinh mệnh Hỗn Độn dẫn đầu vung tay lên.

Từng đạo thủ ấn biến mất trong hư không.

Ngay sau đó, hư không như thể xuất hiện một vết nứt.

Bên trong mơ hồ để lộ ra từng tia khí tức hoàn toàn khác với Hỗn Độn.

Đó là khí tức của Ám Vực.

“Có thể tiến vào Ám Vực từ nơi này.”

“Nhớ kỹ, việc các ngươi là tác chiến thẩm thấu, chủ yếu là xâm nhập vào Ám Vực. Các ngươi tới Ám Vực để tìm hiểu nơi đó rõ ràng hơn, nhưng nếu có thể dấy lên đại chiến hoặc chém giết nhiều sinh mệnh Ám Vực hơn thì cũng có thể thu hoạch càng nhiều điểm cống hiến, lúc đó trong thẻ thân phận của các ngươi đều sẽ ghi chép những công lao này và chuyển thành điểm cống hiến, đợi các ngươi trở về là có thể đổi sang tài nguyên tu hành.”

“Ta cũng không nhiều lời nã. Phải nhớ, quan trọng nhất là sống sót!”

Nói xong đối phương vung tay lên, từng sinh mệnh Hỗn Độn cứ thế bay vào trong cái khe, tiến vào trong Ám Vực.

Lục Trường Sinh tất nhiên biết thế nào là “tác chiến thẩm thấu”.

Cũng giống cách sinh mệnh Ám Vực bị Thiên Quang Thánh Tông trấn áp tại Thiên Ngục khi trước đã làm.

Đối phương tiến vào Hỗn Độn ẩn nấp và lặng lẽ phá hủy nơi này.

Hiện giờ bọn hắn cũng làm y như vậy, tiến vào Ám Vực ẩn nấp, lặng lẽ phá hủy, tìm hiểu rõ hơn về Ám Vực.

Đây chính là thẩm thấu.

Tất nhiên chuyện này rất nguy hiểm, dù sao đây cũng là địa bàn của Ám Vực.

Nhưng nếu như làm tốt thì sẽ nhận được lợi ích không tưởng.

Rốt cục cũng đến lượt Lục Trường Sinh.

Hắn không hề do dự, nhanh chóng bước ra một bước, sau đó thân ảnh cũng biến mất bên trong cái khe nọ.

Chương 1786: Lục Trường Sinh tiến vào cấm khu Huyết Hồ, ma diệt đại đạo, Đại Thánh vẫn lạc!

“Vù vù.”

Sau khi Lục Trường Sinh tiến vào Ám Vực, đột nhiên hắn ngẩng phắt đầu, phát hiện trong hư không có một mặt trời rất lớn.

Lần nữa nhìn lại.

Nhìn mãi không tới cuối.

Nơi này là một đại lục lớn đến mức khó có thể tưởng tượng.

Thế nhưng Lục Trường Sinh vừa tới đây, vẫn không thấy rõ tình hình nơi này thì đã có cảm giác mình bị theo dõi.

Cảm giác này như mọc gai sau lưng.

Mơ hồ có cảm giác như đứng giữa sự sống và cái chết.

“Đi!”

Lục Trường Sinh lập tức thôi động tháp Hắc Quang.

Bản thân tháp Hắc Quang là một kiện pháp bảo vô cùng mạnh mẽ.

Bất kể ở đâu nó cũng có thể xuyên qua không gian.

Lục Trường Sinh có thể cảm giác được hư không nơi này vững chắc không gì sánh được.

Còn vững chắc gấp mười lần, gấp trăm lần so với không gian Hỗn Độn.

Nhưng tháp Hắc Quang vẫn có thể phá vỡ không gian như cũ.

Khi tháp Hắc Quang vừa phá vỡ không gian, Lục Trường Sinh liếc mắt đã thấy một bàn tay to lớn che khuất bầu trời giữa hư không, vỗ thẳng xuống nơi hắn vừa rời đi.

Nhất là uy thế bàn tay khổng lồ kia ẩn chứa càng làm mọi người cảm thấy sợ hãi không gì sánh được.

“Đó là… Nguyên sinh mệnh?”

Trong lòng Lục Trường Sinh run rẩy.

Phải, chỉ có nguyên sinh mệnh mới có thể bộc phát ra sức mạnh kinh khủng như vậy.

Lục Trường Sinh chỉ chậm một cái chớp mắt đoán chừng sẽ bị cái tay kia đập thành bột mịn.

Chỉ tiếc khu vực này còn có rất nhiều sinh mệnh Hỗn Độn, giờ phút này đã bị bàn tay to kia biến thành tro tàn.

“Hừ, đám tạp ngư Hỗn Độn, lén lén lút lút, chết đi!”

Thanh âm truyền khắp hư không.

Một số sinh mệnh Hỗn Độn đang ở trong Hỗn Độn dường như cũng cảm nhận được khí tức qua khe hở kia, sinh mệnh Hỗn Độn dẫn đầu không khỏi biến sắc.

“Nguy rồi, khu vực này đã bị Đại Đế Ám Vực phát hiện. Xem ra chỉ có thể từ bỏ khu vực này thôi, khu vực thẩm thấu này coi như bỏ rồi, phải tìm tới khu vực khác để tiến hành thẩm thấu mới được…”

Sinh mệnh Hỗn Độn dẫn đầu hiểu rõ, bị Đại Đế Ám Vực phát hiện là coi như chết chắc.

Đại Đế Ám Vực chính là nguyên sinh mệnh tại Hỗn Độn.

Cách gọi không giống nhau nhưng thực lực không khác gì.

Lúc đầu Hỗn Độn chỉ lén lút thẩm thấu.

Giờ bọn hắn đã bị Đại Đế Ám Vực phát hiện thì cũng chỉ đành tạm dừng thẩm thấu.

Nếu vẫn muốn thẩm thấu tiếp thì chỉ còn cách đi tìm khu vực khác mà thôi.

Về những sinh mệnh Hỗn Độn vừa chết trong tay Đại Đế, có thể nói chưa kịp xuất sư đã chết, vậy cũng chỉ có thể trách bọn họ xui xẻo.

Còn có một số sinh mệnh Hỗn Độn may mắn chạy thoát, dù khá may mắn nhưng khu vực thẩm thấu này đã bị phát hiện, bọn hắn muốn trở lại cũng rất khó.

Chỉ có thể chờ đến khi liên minh Hỗn Độn mở ra khu vực thẩm thấu mới.

“Chỉ có thể chúc bọn hắn may mắn…”

Sinh mệnh Hỗn Độn dẫn đầu khẽ lắc đầu, sau đó hoàn toàn phong bế khu vực thẩm thấu này, để tránh trường hợp bị Ám Vực “phản thẩm thấu”.

Lục Trường Sinh dùng tháp Hắc Quang bỏ trốn mất dạng.

Hắn cũng không biết mình đã chạy trốn bao xa.

Ròng rã ba tháng sau, Lục Trường Sinh cũng không biết mình đã xuyên qua bao lâu, khi thấy một thành trì khổng lồ hắn mới dừng lại.

Lục Trường Sinh không tùy tiện tiến vào thành trì khổng lồ này.

Hắn trực tiếp chặn một sinh mệnh Ám Vực giữa đường.

Nhục thân biến ảo, sau đó biến thành bộ dáng của đối phương.

Thậm chí khí tức trên thân cũng không khác là mấy.

Bắt chước khí tức và biến hóa dáng vẻ bên ngoài đối với tu sĩ Đăng Thần mà nói có lẽ còn có chút khó khăn. Nhưng đối với sinh mệnh Hỗn Độn thì chẳng có gì khó.

Dù sao nhục thân của sinh mệnh Hỗn Độn đã vô cùng cường đại.

Chỉ cần là việc có thể làm bằng nhục thân, như vậy đối với sinh mệnh Hỗn Độn sẽ không có bất cứ khó khăn nào.

Thế nhưng hóa thành dáng vẻ của đối phương cũng không ổn lắm, ngộ nhỡ gặp phải người quen thì sao?

Lục Trường Sinh chỉ muốn tìm hiểu một số thường thức cơ bản qua miệng đối phương thôi.

Sau đó Lục Trường Sinh lại biến hóa dáng vẻ lần nữa.

Biến thành khuôn mặt vốn có của mình.

Dù sao tại Ám Vực chắc chắn không có người nào nhận ra hắn được.

Có điều trên người Lục Trường Sinh lại có thêm một luồng khí tức của sinh mệnh Ám Vực.

Xong xuôi Lục Trường Sinh nghênh ngang vào thành.

Sau khi vào thành, Lục Trường Sinh thuê một tòa động phủ.

Hắn bắt đầu làm quen với tòa thành này, đồng thời cũng làm quen với Ám Vực.

Lục Trường Sinh chậm rãi nghe ngóng, thì ra Ám Vực là một mảnh đại lục to lớn.

Vô biên vô tận.

Điểm này hoàn toàn không giống với Hỗn Độn.

Hỗn Độn là cái gì?

Hỗn Độn do vô số vực giới tạo thành, mà trong các vực giới lại có vô số thế giới Hỗn Độn.

Nhưng Ám Vực không có những thứ đó.

Ám Vực chỉ có đại lục vô biên vô tận.

Còn có hải dương vô biên vô tận.

Trên bầu trời dường như cũng không chỉ một vầng mặt trời duy nhất.

Một vầng mặt trời không thể chiếu rọi toàn bộ lục địa rộng lớn như vậy.

Nhưng nghe nói có một vài thế lực cường đại kiến tạo một số Thiên Cung trên bầu trời.

Trong Thiên Cung có cường giả khủng bố như Đại Đế.

Đại Đế chính là cảnh giới tối cao tại Ám Vực.

Cũng chính là nguyên sinh mệnh tại Hỗn Độn.

Mà sinh mệnh Hỗn Độn được xưng là Thánh cảnh.

Sinh mệnh Hỗn Độn chưa từng chuyển tiếp sinh mệnh được gọi là Thánh cảnh.

Mà sinh mệnh Hỗn Độn đã chuyển tiếp sinh mệnh được gọi là Đại Thánh.

Từ Thánh cảnh trở xuống còn có vô số cách phân chia cảnh giới.

Lục Trường Sinh hỏi thăm các cảnh giới tu hành rất chi tiết.

So sánh với cảnh giới tu hành trong Hỗn Độn, tại Ám Vực có rất nhiều cảnh giới tu hành, hơn nữa còn được phân chia kỹ càng không gì sánh được.

So giữa hai bên, dường như cảnh giới tu hành tại Ám Vực mới là bước từng bước một, chân đạp thực địa, từng bước đi lên đỉnh cao.

Mà cảnh giới tu hành tại Hỗn Độn lại thô sơ hơn nhiều.

Chương 1787: Lục Trường Sinh tiến vào cấm khu Huyết Hồ, ma diệt đại đạo, Đại Thánh vẫn lạc! (2)

Vốn không hề chú trọng chi tiết.

Lục Trường Sinh đoán, chuyện này có liên quan tới hoàn cảnh tu hành.

Hoàn cảnh tu hành tại Ám Vực ác liệt hơn so với Hỗn Độn nhiều.

Cạnh tranh cũng càng thêm kịch liệt.

Nguyên nhân rất đơn giản.

Tuổi thọ!

Tuổi thọ của người tu hành tại Ám Vực ngắn hơn so với người tu hành tại Hỗn Độn rất nhiều.

Ví dụ như Đại Đế.

Mạnh như Đại Đế cũng chỉ có thể sống một kỷ nguyên.

Cũng chính là 120.000 năm.

Đây chính là Đại Đế, là tồn tại sánh ngang với nguyên sinh mệnh Hỗn Độn đấy.

Trong Hỗn Độn, tuổi thọ của nguyên sinh mệnh gần như vô cùng vô tận.

Mà Đại Đế trong Ám Vực thì sao?

Bọn hắn chỉ có thể sống một kỷ!

Chiến lực giữa đôi bên không khác nhau là mấy mà tuổi thọ lại chênh lệch nhiều như vậy, thử hỏi sinh mệnh Ám Vực sao cam tâm cho được?

Không biết thì thôi.

Thế nhưng sinh mệnh Ám Vực cũng biết tới sự tồn tại của Hỗn Độn, cùng với Ám Vực là hai mặt gắn bó.

Thật ra đây chính là nguyên nhân dẫn đến tranh đấu giữa Ám Vực và Hỗn Độn nhiều năm qua.

Tuổi thọ!

Sinh mệnh Ám Vực cũng muốn có được tuổi thọ của người tu hành trong Hỗn Độn.

Thế nhưng vấn đề tuổi thọ có vẻ rất phức tạp.

Dù Ám Vực và Hỗn Độn đại chiến vô số kỷ nguyên.

Tuy nhiên không ai có thể giải quyết vấn đề tuổi thọ.

Nhưng chuyện này cũng không hề ảnh hưởng tới đại chiến giữa Ám Vực và Hỗn Độn.

Còn việc tu sĩ Hỗn Độn vẫn luôn ngấp nghé Ám Vực, kỳ thực chính là ngấp nghé sức mạnh bản nguyên của Ám Vực.

Dường như sức mạnh bản nguyên Ám Vực có thể giúp nguyên sinh mệnh tiến thêm một bước.

Điều này liên quan đến bí mật lớn nào đó.

Ngay cả Tử Tang cũng không rõ lắm.

Thế nhưng với Lục Trường Sinh mà nói những chuyện này đều quá xa vời.

Giờ hắn chỉ muốn yên ổn sống sót trong Ám Vực, đồng thời đợi tới khi liên minh Hỗn Độn mở ra cứ điểm một lần nữa.

Sau đó lại quay về Hỗn Độn.

Trong thời gian này, Lục Trường Sinh nhất định phải thật cẩn thận.

Dù sao nơi này chính là Ám Vực.

Khắp nơi đều là kẻ địch.

Thân phận của hắn tuyệt đối không thể bại lộ.

Lục Trường Sinh có thẻ thân phận của liên minh Hỗn Độn.

Một khi liên minh Hỗn Độn mở ra cứ điểm thẩm thấu một lần nữa.

Như vậy tin tức sẽ được gửi tới thẻ thân phận của liên minh Hỗn Độn.

Đến lúc đó Lục Trường Sinh sẽ biết cụ thể cứ điểm thẩm thấu ở nơi nào.

Thế nhưng phải chờ bao lâu thì Lục Trường Sinh cũng không rõ lắm.

Lần tác chiến thẩm thấu này đã hoàn toàn thất bại.

Liên minh Hỗn Độn cũng phải chịu tổn thất nặng nề.

Lục Trường Sinh còn giữ được mạng cũng không tệ rồi.

Nhưng nghĩ lại khảo hạch cuối cùng của hắn tại Hắc Quang giới.

Không biết rốt cuộc có còn cơ hội hoàn thành hay không.

Lục Trường Sinh bắt đầu suy tính.

Nếu quả thực không cách nào rời khỏi Ám Vực, chẳng lẽ hắn cứ ở yên đây không làm gì, để mặc việc tu hành trì trệ không thăng tiến?

Thế nhưng nhục thân của Lục Trường Sinh cần có Hồng Mông khí.

Mà Ám Vực lại không có Hồng Mông khí, căn bản không cách nào tu luyện nhục thân.

“Chờ đã, ai nói ta chỉ có nhục thân thôi?”

“Ta còn có Hư giới. Mà chỉ cần bản nguyên Hỗn Độn hoặc bản nguyên Ám Vực là có thể tu hành. Tại Ám Vực chỉ cần lấy được sức mạnh bản nguyên thì ta có thể tu luyện Hư giới.”

“Thế nhưng làm cách nào lấy được sức mạnh bản nguyên Ám Vực đây?”

Mắt Lục Trường Sinh sáng lên.

Nhục thân cần Hồng Mông khí nên tại Ám Vực hắn không có cách nào, vậy thì chuyển sang tu luyện Hư giới.

Về phần sức mạnh bản nguyên Ám Vực, Lục Trường Sinh suy nghĩ, ban đầu hắn trấn sát sinh mệnh Ám Vực tại Thiên Ngục chẳng phải đã lấy được một tia sức mạnh bản nguyên Ám Vực đấy sao?

Rõ ràng Hư giới của Lục Trường Sinh đã tăng lên một chút.

Nhưng sức mạnh bản nguyên Ám Vực quá ít nên không có cách nào biến đổi về chất lượng.

“Thử xem. Để xem có phải mỗi một sinh mệnh Ám Vực đều có sức mạnh bản nguyên Ám Vực không?”

Trong mắt Lục Trường Sinh lóe lên một tia tinh mang.

Còn chuyện phải giết người?

Thật sự quá đơn giản.

Lục Trường Sinh đã nắm rõ phương thức hoạt động của Ám Vực.

Nơi hắn đang có mặt gọi là thành Thiên Dự.

Nơi này có Đại Thánh tọa trấn nên vô cùng an toàn.

Người bình thường không ai dám gây chuyện trong thành Thiên Dự.

Nhưng nếu rời khỏi thành Thiên Dự thì khác.

Huống chi Lục Trường Sinh còn biết, cách thành Thiên Dự mấy nghìn dặm về hướng Tây Bắc có một nơi gọi là cấm khu Huyết Hồ.

Trong đó có “đại dược” tới cả Thánh cảnh cũng thèm nhỏ dãi.

Không biết đã có bao nhiêu cao thủ mạo hiểm tiến vào cấm khu Huyết Hồ.

Muốn giết người thì cứ tới cấm khu là được.

Nơi đó về cơ bản là mạnh được yếu thua, tùy ý sát phạt cũng không có vấn đề gì.

Lục Trường Sinh không dám tùy ý vận dụng tháp Hắc Quang.

Hắn hướng bay thẳng về phía cấm khu Huyết Hồ.

Chẳng mấy chốc Lục Trường Sinh đã trông thấy cấm khu Huyết Hồ.

Nơi này gọi là “Huyết Hồ” vì toà cấm khu này sinh ra một loại đại dược có tên là “Huyết Hồ”, có thể giúp nhục thân của cường giả Thánh cảnh viên mãn, có hy vọng cảm ngộ đại đạo, tấn thăng Đại Thánh.

Đương nhiên, ngoài Huyết Hồ ra còn có rất nhiều loại đại dược khác.

Nhưng cấm khu Huyết Hồ tương đối nguy hiểm.

Trong đó có rất nhiều dị thú khủng bố, ngay cả Đại Thánh cũng có thể vẫn lạc.

Tu vi cảnh giới của Lục Trường Sinh mới chỉ là “Thánh cảnh” mà thôi.

Hắn chưa phải Đại Thánh.

Đương nhiên chiến lực của Lục Trường Sinh rất mạnh, có thể nghịch phạt cường giả từng chuyển tiếp sinh mệnh một lần, tương đương với việc nghịch phạt Đại Thánh.

“Vèo.”

Lục Trường Sinh bay vào cấm khu Huyết Hồ.

Mới vừa tiến vào cấm khu, Lục Trường Sinh đã mơ hồ cảm nhận được mùi máu tanh như có như không.

Tại cấm khu Huyết Hồ, quanh năm xảy ra chém giết.

Mùi máu tanh quanh năm không tiêu tan.

Lục Trường Sinh thu liễm khí tức, cẩn thận từng ly từng tí.

Hắn không thể tuỳ tiện vận dụng tháp Hắc Quang được.

Một khi vận dụng tháp Hắc Quang rất có thể sẽ bị một ít cường giả phát giác.

Chương 1788: Lục Trường Sinh tiến vào cấm khu Huyết Hồ, ma diệt đại đạo, Đại Thánh vẫn lạc! (3)

Lúc đó không chỉ có cao giai Đại Thánh ra tay, thậm chí Đại Đế cũng sẽ tự mình xuất thủ.

Đến lúc đó Lục Trường Sinh sẽ gặp rắc rối lớn.

Càn quét bằng thực lực tu vi của bản thân, tất nhiên Lục Trường Sinh sẽ phải cẩn thận.

Có điều dù Lục Trường Sinh có chú ý cẩn thận thế nào thì cuối cùng hắn vẫn bị theo dõi.

Hoặc phải nói phàm là tu sĩ tiến vào cấm khu Huyết Hồ không có một ai không bị theo dõi.

Mơ hồ có từng tầm mắt lén lút rơi trên người Lục Trường Sinh.

“Đại ca, người này thế nào?”

“Hắn hình như chỉ vừa tiến vào cấm khu Huyết Hồ, hơn nữa nhìn có vẻ rất cẩn thận, dù trên người không biết dùng pháp môn nào đó để thu liễm khí tức nên không nhận ra tu vi cụ thể.”

“Hầu hết những kẻ ẩn giấu tu vi tại cấm khu Huyết Hồ thực lực đều không quá mạnh. Nếu thực lực cường đại thì chỉ cần tiết lộ một chút khí tức là có thể chấn nhiếp những người khác, ai lại tự tìm phiền toái cho mình như thế?”

“Có lý, nhưng chúng ta vẫn phải cẩn thận, trước đó không lâu có cả Đại Thánh vẫn lạc được…”

Nhất thời, cả đám đều trầm mặc.

Đại Thánh vẫn lạc.

Bọn hắn đã tận mắt nhìn thấy nên không thể không cẩn thận hơn.

“Còn chưa chịu ra mặt à?”

“Chẳng lẽ bọn chúng không biết tu vi nội tình của ta nên mới không dám ra mặt?”

“Đúng là cẩn thận.”

Trong đầu Lục Trường Sinh lóe lên vô số suy nghĩ.

Kỳ thực hắn đã nhận ra mình bị theo dõi từ lâu.

Nhưng đây cũng là mục đích của Lục Trường Sinh.

Nếu muốn giết người tại cấm khu Huyết Hồ thật sự quá đơn giản.

Có thể vì hắn quá cẩn thận nên ngược lại khiến đám người chú ý hắn không dám ra tay.

Có điều Lục Trường Sinh cũng không vội gì.

Có rất nhiều cơ hội.

Cùng lắm thì “hiển lộ” một chút thực lực là được.

Đương nhiên là thực lực của Hư giới.

Trước mắt Hư giới thuộc về cấp độ Đăng Thần cửu giai.

Theo phân chia tu vi trong Ám Vực đó chính là Chuẩn Thánh.

Tại cấm khu Huyết Hồ này Chuẩn Thánh cũng không có gì đặc biệt.

Rốt cục Lục Trường Sinh cũng gặp một con dị thú.

Dị thú này có chút giống voi.

Nhưng thân thể lại lớn hơn voi trăm lần.

Thân thể giống như ngọn núi nhỏ khủng bố, tản ra khí tức cường đại.

Lục Trường Sinh tâm niệm vừa động.

“Trấn!”

“Rầm.”

Hư giới giáng lâm.

Hung hăng trấn áp dị thú voi trong Hư giới, đồng thời chậm rãi ma diệt dị thú.

Dị thú không phải Chuẩn Thánh.

Bởi vậy nó không chịu được sự trấn áp từ Hư giới của Lục Trường Sinh.

Dần dần bị ma diệt hoàn toàn.

“Ừm?”

“Không thu hoạch được sức mạnh bản nguyên Ám Vực từ dị thú này.”

Lục Trường Sinh khẽ nhướng mày.

Đây không phải hiện tượng tốt.

Chẳng lẽ không phải là người tu hành tại Ám Vực sao?

Lúc Lục Trường Sinh ra tay đã bị những kẻ âm thầm theo dõi hắn nhìn rất rõ.

Mắt đối phương sáng lên.

“Không nhìn lầm, hắn là Chuẩn Thánh.”

“Tiểu tử này che giấu sâu thật, suýt nữa đã lừa được chúng ta, hắn giấu kỹ như thế làm chúng ta phải kiêng dè không dám động thủ, không ngờ hắn chỉ là Chuẩn Thánh thôi.”

“Hì hì, tiểu tử này bại lộ rồi. Một tên Chuẩn Thánh dù thực lực có mạnh thì cũng đáng gì đâu? Đại ca là Đại Thánh cơ mà!”

“Không sai, dù chúng ta đều là Thánh cảnh thì đối phó với tiểu tử này cũng không thành vấn đề. Phiền toái duy nhất là tiểu tử này chỉ có cấp độ Chuẩn Thánh, e rằng trên người cũng không có thứ gì tốt.”

“Thịt muỗi cũng là thịt, đừng chê bai, động thủ đi!”

Đám này có bốn người.

Một tên Đại Thánh và ba tên Thánh cảnh.

Đoàn đội thế này tại cấm khu Huyết Hồ có thể nói là rất mạnh.

Chẳng trách có thể trốn trong cấm khu Huyết Hồ, một mực cướp giết các tu sĩ khác.

Đại Thánh bình thường đều không làm kiếp tu.

Nhưng ở cấm khu Huyết Hồ thì khác.

Tu sĩ có gan tìm tới cấm khu Huyết Hồ xông xáo quá nửa đều sẽ mang theo một ít bảo vật quan trọng.

Dù là Chuẩn Thánh cũng không nghèo quá.

Bốn tên kiếp tu này dựa vào cẩn thận vẫn luôn chậm rãi giết người đoạt bảo trong cấm khu Huyết Hồ, rồi tu thành một Đại Thánh với ba Thánh cảnh như bây giờ.

“Giết.”

Thế là bốn người động thủ.

Đồng thời dù đối mặt với một Chuẩn Thánh thì bốn người này cũng vô cùng cẩn thận.

Trực tiếp tung ra một bộ trận pháp.

“Rầm.”

Trận pháp giáng lâm, trong nháy mắt đã ngăn cách bên trong và bên ngoài, bao phủ Lục Trường Sinh vào trong.

Hoàn cảnh xung quanh biến đổi trong nháy mắt.

Lục Trường Sinh như đặt mình trong một mảnh luyện ngục.

Thoáng như còn có hỏa diễm và độc vật không ngừng thiêu đốt, ăn mòn thân thể của hắn.

“Trận pháp mạnh thật, hơn nữa đột nhiên phát động khiến người ta không đề phòng kịp.”

Một tia tinh mang lóe lên trong mắt Lục Trường Sinh.

Đám người kia có thể trở thành kiếp tu trong cấm khu Huyết Hồ quả thực cũng không tầm thường.

Không chỉ cực kỳ cẩn thận mà vừa ra mặt đã dốc hết toàn lực.

Lại không hề buông lỏng chút nào.

Thậm chí Lục Trường Sinh còn cảm nhận được một luồng khí tức khủng bố cùng ba luồng khí tức cấp độ Thánh cảnh.

Cho thấy đối phương có một Đại Thánh và ba Thánh cảnh.

Thực lực quả là rất mạnh.

Nhưng vậy thì sao?

“Rầm.”

Ngay sau đó Lục Trường Sinh bạo phát.

Từng hạt nhục thân trong cơ thể hắn không hề thu liễm, toàn bộ bạo phát uy thế.

Mỗi một hạt nhục thân đều như một tòa thế giới.

Ầm vang bộc phát, tương đương với hàng tỷ thế giới trong nháy mắt bộc phát trong nháy mắt, vậy thì năng lượng sẽ khủng bố tới nhường nào đây?

“Răng rắc.”

Chỉ trong nháy mắt, đại trận bốn người liên thủ bố trí đã bị xé rách.

Lục Trường Sinh lẳng lặng đứng giữa hư không.

Khí tức trên thân phát ra không chút kiêng dè.

Vẫn chỉ là cấp độ Thánh cảnh như cũ, chắc chắn không phải Đại Thánh.

Thế nhưng luồng khí thế này lại khiến cả Đại Thánh cũng cảm thấy tim đập thình thịch.

“Hắn… Hắn phá vỡ đại trận?”

“Đây là đại trận do bốn người chúng ta liên thủ bố trí, một kẻ chỉ là Thánh cảnh sao có thể phá vỡ chứ?”

“Đừng nói Thánh cảnh mà ngay cả Đại Thánh cũng không thể phá nổi trong chốc lát. Vậy mà người này lại chỉ dùng sức mạnh cá nhân, cường ngạnh đánh vỡ đại trận.”

Chương 1789: Lục Trường Sinh tiến vào cấm khu Huyết Hồ, ma diệt đại đạo, Đại Thánh vẫn lạc! (4)

“Nhưng rõ ràng đối phương chỉ là Thánh cảnh.”

“Xem ra chúng ta đá trúng tấm sắt cứng rồi…”

Bốn người lập tức nhận ra có điều không thích hợp.

Ám Vực cũng là có trường hợp Thánh cảnh mà lại có thể bộc phát chiến lực hệt như Đại Thánh.

Nhưng đó đều là tuyệt đại thiên kiêu danh chấn Ám Vực.

Mỗi một vị đều là đại nhân vật.

Sao bọn hắn lại xui xẻo gặp được trong cấm khu Huyết Hồ như vậy?

“Đi!”

Đại Thánh dẫn đầu không dám trì hoãn, lập tức rút lui.

Hắn là kiếp tu, hắn hiểu rõ đạo lý, đá trúng tấm sắt cứng thì phải lập tức nhận thua.

Tuyệt đối không thể cường chống.

Nếu không rất có thể chờ đợi hắn chính là vạn kiếp bất phục.

Hắn đi rất quả quyết.

Ngay cả ba tên đồng bạn kia cũng rất quả quyết.

Tiếc là Lục Trường Sinh đã chuẩn bị sẵn.

Xét về sức mạnh, hắn không sợ bất cứ kẻ nào, càng không sợ bị vây công.

Hắn có hàng tỷ hạt nhục thân, dù đồng thời ứng phó với bốn người cũng không rơi vào thế yếu.

Huống chi hắn đã có chiến tích nghịch phạt cường giả chuyển tiếp sinh mệnh một lần.

“Hư giới, trấn!”

Hư giới của Lục Trường Sinh giáng lâm.

Đương nhiên Hư giới không làm gì được mấy người kia, nhưng Lục Trường Sinh cũng chỉ cần làm chậm hành động của những kẻ đó thôi.

Chỉ cần làm chậm trong một hơi thở là đủ.

“Ầm ầm.”

Hư giới giáng lâm, gần như bị xé rách chỉ trong khoảnh khắc.

Nhưng chính một chớp mắt trì hoãn này Lục Trường Sinh đã liên tiếp đánh ra bốn quyền.

Bốn quyền đều là toàn lực ứng phó.

Tên Đại Thánh kia còn có thể ngăn cản, nhưng ba tên Thánh cảnh còn lại căn bản không cách nào ngăn được.

“Bùm bùm bùm.”

Ba tiếng vang trầm trầm truyền ra.

Ba tên Thánh cảnh trực tiếp bị đánh nổ, biến thành huyết vụ.

Mỗi một tấc máu thịt đều bị nghiền nát.

Chết rồi.

Ba tên cường giả Thánh cảnh cứ thế vẫn lạc.

“Các hạ cần gì phải đuổi tận giết tuyệt?”

Đại Thánh dẫn đầu kinh sợ không thôi.

Đây là những huynh đệ đi cùng hắn hơn vạn năm.

Vậy mà lại chết như vậy ư?

Nhưng hắn lại không có chút suy nghĩ báo thù nào.

Lúc này còn đòi báo thù gì nữa?

Hắn chỉ muốn trốn!

“Từ khi các ngươi theo dõi Lục mỗ thì nên nghĩ tới kết cục này.”

Lục Trường Sinh cũng không muốn nói nhiều nữa.

Toàn thân lập tức bạo phát ra từng quyền với sức mạnh cực kỳ kinh khủng.

Dù đối phương có là Đại Thánh.

Đại Thánh là kẻ đã cảm ngộ thấu triệt một loại đại đạo.

Cũng được xưng là nhất đạo Đại Thánh.

Tương đương với một lần chuyển tiếp sinh mệnh.

Đối phương bạo phát ra sức mạnh đại đạo của chính mình.

Sức mạnh đại đạo kinh khủng xuyên qua hư không, dẫn phát dị tượng trên không trung cấm khu Huyết Hồ.

Bất cứ Đại Thánh nào, một khi bạo phát ra sức mạnh đại đạo cũng có nghĩa là đã quyết chí liều mạng.

Một số tu sĩ trong cấm khu Huyết Hồ nhìn thấy dị tượng trong hư không, trong lòng đều không khỏi giật thịch.

“Đó là sức mạnh đại đạo, là một vị Đại Thánh toàn lực ứng phó kích phát ra sức mạnh đại đạo, rốt cuộc đối phương gặp nguy hiểm gì mà thậm chí không tiếc bộc phát ra sức mạnh đại đạo thế này?”

“Ai cũng biết trong cấm khu Huyết Hồ có Đại Thánh. Thế nhưng giờ ngay cả Đại Thánh dường như cũng khó lòng bảo vệ bản thân, cuối cùng phải bộc phát ra sức mạnh đại đạo, không biết tình hình chiến đấu kịch liệt tới mức nào đây?”

“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

“Chẳng lẽ cấm khu Huyết Hồ xuất hiện bảo vật gì sao? Hoặc là phát hiện một gốc đại dược nên cả Đại Thánh cũng phải liều mạng dốc toàn lực ứng phó?”

Nhất thời, đông đảo tu sĩ nghĩ đến một loại khả năng nào đó.

Đại dược!

Chỉ có đại dược xuất thế mới có thể khiến Đại Thánh phải liều mạng.

Rất nhiều người đã bắt đầu chạy tới nơi Đại Thánh chiến đấu.

Ngộ nhỡ nhặt được món hời thì sao?

Lúc này Lục Trường Sinh và Đại Thánh đang điên cuồng chiến đấu.

Trong lòng hai người đều không suy nghĩ tới bất cứ chuyện gì khác mà chỉ biết dốc toàn lực ứng phó.

Đây không phải lần đầu tiên Lục Trường Sinh chiến đấu với Đại Thánh.

Lần trước là tại thế giới Thiên Ngục.

Nhưng trong Thiên Ngục thì Lục Trường Sinh chỉ cần vận dụng tháp Hắc Quang là có thể trực tiếp trấn sát Đại Thánh.

Tháp Hắc Quang có thể thoải mái chấn vỡ sức mạnh đại đạo, thế nên Lục Trường Sinh cũng không cảm nhận được chút xíu áp lực nào.

Nhưng giờ không giống khi ấy.

Hiện giờ Lục Trường Sinh phải dựa vào sức mạnh nhục thân miễn cưỡng đối kháng với sức mạnh đại đạo của đối phương.

Không thể tuỳ tiện vận dụng tháp Hắc Quang được.

Lúc này Lục Trường Sinh cũng có áp lực, hắn cảm nhận được sự khủng bố của sức mạnh đại đạo.

Sức mạnh đại đạo như thể một chiếc xiềng xích to lớn, khóa nhục thân của Lục Trường Sinh lại.

Đồng thời trùng trùng điệp điệp nghiền ép từ bốn phương tám hướng.

Quả thực muốn ép Lục Trường Sinh thành bột mịn.

“Băng.”

Lục Trường Sinh hét lớn một tiếng.

Hạt nhục thân trong người đồng loạt bộc phát.

Dù xiềng xích kia có mạnh hơn thì cũng không gánh được hạt nhục thân của Lục Trường Sinh bộc phát.

“Răng rắc.”

Xiềng xích vô hình tựa như đứt gãy.

Đây không xích sắt chân chính mà là đại đạo.

Giờ phút này sức mạnh đại đạo đứt đoạn.

Bị Lục Trường Sinh cường ngạnh đánh gãy.

Cùng lúc đó Lục Trường Sinh lại tung quyền đánh về phía sức mạnh đại đạo trong hư không.

Từng quyền rồi lại từng quyền.

Chỉ chốc lát Lục Trường Sinh như thể đã bạo phát ra hàng trăm hàng nghìn quyền.

Tất cả mọi người ngơ ngác nhìn lên hư không, nhìn quyền ảnh che trời lấp đất rơi xuống sức mạnh đại đạo.

Bọn hắn thấy rất rõ.

Sức mạnh đại đạo hoàn toàn đứt gãy.

Thậm chí cuối cùng còn bị ma diệt.

Tất cả mọi người thấy thế đều trợn mắt há hốc mồm.

Ngay cả đại đạo cũng bị ma diệt.

Điều đó có thể chứng tỏ một chuyện.

Đại Thánh vẫn lạc!

“Cái gì thế này? Đại Thánh cũng đã vẫn lạc ư?”

“Ai cũng bảo trong cấm khu Huyết Hồ tới cả Đại Thánh cũng có thể vẫn lạc, nhưng dù sao đó cũng chỉ là lời nghe, một vị Đại Thánh khủng bố tới nhường nào chứ? Dù không địch lại thì rút lui cũng không thành vấn đề, vậy mà bây giờ tới cả rút lui cũng là hy vọng xa vời, thậm chí còn có thể vẫn lạc?”

Chương 1790: Lục Trường Sinh tiến vào cấm khu Huyết Hồ, ma diệt đại đạo, Đại Thánh vẫn lạc! (5)

“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Ngay cả đại đạo của Đại Thánh cũng bị ma diệt, đây là cường ngạnh đánh nổ đại đạo đấy, rốt cuộc thứ bảo vật gì có thể khiến Đại Thánh tranh đấu đến mức này?”

“Chẳng lẽ có đại dược xuất thế thật ư?”

Rất nhiều tu sĩ trong cấm khu Huyết Hồ đều ngỡ ngàng nhìn nhau, trong lòng kinh hãi không gì sánh được.

Đánh bại một vị Đại Thánh và chém giết một vị Đại Thánh hoàn toàn là hai chuyện khác nhau.

Có thể đại chiến với Đại Thánh chắc chắn cũng là Đại Thánh.

Chỉ là không biết vì sao bọn hắn lại không nhìn thấy sức mạnh đại đạo của vị Đại Thánh còn lại.

Nhưng chuyện này cũng không thể khiến trong lòng mọi người bớt phần rung động.

Lúc này Lục Trường Sinh đứng giữa hư không.

Hắn không tiếp tục động thủ.

Bởi vì tên Đại Thánh trước mắt đã bị hắn đánh nổ.

Đúng như các tu sĩ khác nghị luận, tên Đại Thánh trước mắt đúng là đã chết.

Trong nháy mắt sức mạnh đại đạo bị ma diệt hắn cũng bị Lục Trường Sinh đánh nổ nhục thân, hoàn toàn chết đi.

Thế nhưng Lục Trường Sinh cũng không vui vẻ là mấy.

Ngược lại hắn còn cau mày.

Dường như đang suy nghĩ điều gì khó hiểu lắm.

“Rốt cuộc là sai ở đâu rồi?”

“Vì sao lại không có sức mạnh bản nguyên Ám Vực?”

“Ba tên Thánh cảnh và một Đại Thánh đều chết cả nhưng không hề có một tia sức mạnh bản nguyên Ám Vực nào? Điều này khác hẳn sinh mệnh Ám Vực trong thế giới Thiên Ngục lúc trước…”

Lục Trường Sinh thấp giọng lầm bầm.

Trong đầu xuất hiện vô số suy nghĩ.

Mục đích Lục Trường Sinh đi vào cấm khu Huyết Hồ là vì giết người, sau đó thử xem có thể thu hoạch được sức mạnh bản nguyên Ám Vực hay không.

Vậy nhưng hắn giết ba tên Thánh cảnh và một tên Đại Thánh.

Vẫn không thu hoạch được gì.

Hắn không thu hoạch được một tia sức mạnh bản nguyên Ám Vực nào.

Chuyện này khác hoàn toàn với khi hắn chém giết sinh mệnh Ám Vực tại Thiên Ngục lúc trước.

Đều là nhất đạo Đại Thánh.

Dường như không có gì khác biệt.

Sao lại không có sức mạnh bản nguyên Ám Vực?

Dù chỉ có một tia cũng tốt.

Nhưng ngay cả một tia cũng không có.

“Ừm?”

“Có người đến!”

Đột nhiên Lục Trường Sinh ngẩng phắt đầu lên.

Hắn đã nhận ra có tu sĩ đang tìm đến đây.

Nhưng hẳn cũng không quá mạnh.

Lục Trường Sinh biết, vừa rồi động tĩnh ở nơi này quá lớn.

Dù sao ngay cả sức mạnh đại đạo cũng đã xuất hiện.

Thậm chí hắn còn ma diệt sức mạnh đại đạo, chém giết một vị Đại Thánh.

Động tĩnh lớn như vậy không thể không khiến người khác chú ý.

Lục Trường Sinh không sợ giết người, nhưng hắn cũng không muốn bị chú ý quá.

“Đi.”

Ngay sau đó Lục Trường Sinh rút lui, biến mất không thấy bóng dáng.

Một lát sau từng bóng người lần lượt xuất hiện.

Bọn hắn cũng vẫn có chút kiêng dè.

Nên không dám tới gần quá.

Chờ tới khi chắc chắn không có người theo sau thì những tu sĩ này mới dám tới gần.

“Hình như đi rồi.”

“Nhìn động tĩnh thì có vẻ tất cả có năm người?”

“Hình như là bốn vị cường giả vây công một người.”

“Trong đó ba vị Thánh cảnh và một vị Đại Thánh đều mất mạng?”

“Ba vị Thánh cảnh bị một chiêu miểu sát…”

Ánh mắt đám tu sĩ này đều rất nhạy bén.

Về cơ bản liếc qua là biết chiến tình hình chiến đấu đại khái của đôi bên.

Cường giả đủ khả năng đủ miểu sát Thánh cảnh và ma diệt sức mạnh đại đạo là ai?

Mục đích đôi bên chém giết vì cái gì?

Chẳng lẽ có đại dược xuất thế thật ư?

Sau đó đại dược bị người thắng mang đi rồi?

Rất nhiều bí mật vẫn là câu hỏi lớn trong lòng đông đảo tu sĩ.

Nhưng bất kể thế nào, cấm khu Huyết Hồ lại có Đại Thánh vẫn lạc.

Thậm chí ngay cả đại đạo cũng bị cường ngạnh ma diệt, đúng là quá kinh khủng.

Tất cả mọi người đều tận mắt nhìn thấy.

Sau này bọn hắn xông xáo trong cấm khu Huyết Hồ sẽ phải cẩn thận hơn rồi.

Cấm khu Huyết Hồ, Lục Trường Sinh dừng lại.

Hắn tìm được một sơn động, trực tiếp chuyển vào trong.

Với khả năng cảm ứng của Lục Trường Sinh căn bản không cần bố trí trận pháp gì.

Nếu xung quanh có động tĩnh chắc chắn Lục Trường Sinh sẽ cảm ứng được ngay.

Lục Trường Sinh cẩn thận chải vuốt mọi chuyện một phen.

Lần này chém giết ba tên Thánh cảnh và một tên Đại Thánh thật ra cũng không thể nói hoàn toàn không có thu hoạch.

Dù không lấy được một tia sức mạnh bản nguyên Ám Vực nào nhưng Lục Trường Sinh cũng có thu hoạch khác.

Đó chính là đại đạo!

Bất cứ tu sĩ thành tựu Đại Thánh nào cũng đều có đại đạo.

Nắm giữ một loại đại đạo thì sẽ thành là Đại Thánh.

Nếu vẫn muốn tiếp tục tăng lên thì nhất định phải nắm giữ loại đại đạo thứ hai, loại đại đạo thứ ba, cứ thế mà suy ra.

Có nhị đạo Đại Thánh, tam đạo Đại Thánh, tứ đạo Đại Thánh vân vân.

Mỗi lần nắm giữ thêm một loại đại đạo là thực lực sẽ tăng vọt.

Không khác chuyển tiếp sinh mệnh lắm.

Lục Trường Sinh chưa từng nghĩ tới việc nắm giữ sức mạnh đại đạo.

Dù sao sinh mệnh Hỗn Độn và Đại Thánh thật ra là hai loại hệ thống tu hành.

Hoàn toàn khác biệt.

Cũng không thể nói ai mạnh hơn ai.

Dù sao Đại Đế và nguyên sinh mệnh từng đại chiến không biết bao nhiêu lần.

Đôi bên là người này không thể làm gì được người kia.

Nhưng Lục Trường Sinh ngoại trừ là sinh mệnh Hỗn Độn ra thì hắn còn là người tu hành Giới Chủ.

Hắn còn đi lên con đường Giới Chủ.

Thứ quan trọng nhất với người đi theo con đường Giới Chủ là gì?

Đương nhiên chính là khống chế thế giới.

Thế giới càng hoàn thiện thì Giới Chủ sẽ càng mạnh.

Một thế giới vận hành theo rất nhiều quy tắc.

Đó là những gì Lục Trường Sinh nhìn thấy trong Hỗn Độn.

Nhưng giờ Lục Trường Sinh đang ở Ám Vực.

Hắn nhìn thấy những gì?

Đại đạo!

Trong Ám Vực đại đạo là thứ ắt không thể thiếu.

“Theo một ý nghĩa nào đó, thực ra cũng có thể cho rằng Hỗn Độn và Ám Vực là một thế giới.”

“Nếu khống chế một thế giới cùng loại với Ám Vực hoặc Hỗn Độn thì Giới Chủ sẽ cường đại tới mức nào đây?”

Mắt Lục Trường Sinh sáng lên.

Hắn không hiểu nhiều về Giới Chủ.

Nhưng hắn biết nền tảng của Giới Chủ là thế giới mà Giới Chủ nắm giữ.

Thế giới càng mạnh thì Giới Chủ sẽ càng mạnh.

Nếu có thể nắm trong tay một tòa Ám Vực thì sao?

Chương 1791: “Trảm Giới Thi” thành Thánh! Hư giới lột xác, cuối cùng cũng trở thành Giới Chủ!

Lúc đó sẽ mạnh đến mức nào đây?

Chỉ sợ còn vượt trội hơn cả nguyên sinh mệnh và Đại Đế!

Giờ Hư giới của Lục Trường Sinh cũng có quy tắc riêng của nó.

Nhưng vẫn chưa có sức mạnh bản nguyên nên Hư giới chưa thể lột xác.

Cũng không cần gấp.

Không có sức mạnh bản nguyên thì Lục Trường Sinh có thể tiếp tục hoàn thiện Hư giới.

Hắn có thể cảm ngộ sức mạnh đại đạo.

Sau đó tạo dựng lại sức mạnh đại đạo trong Hư giới.

Đến lúc đó uy lực của Hư giới chắc chắn sẽ tăng vọt.

Dù vẫn là Đăng Thần cửu giai như cũ nhưng hẳn là có thể chém ngược Thánh cảnh, thậm chí cả Đại Thánh!

Thế nhưng điều này cũng chỉ là một suy nghĩ hão huyền.

Những Giới Chủ khác chẳng lẽ chưa từng nghĩ tới việc để thế giới của mình lột xác thành thế giới cùng loại với Hỗn Độn và Ám Vực sao?

Chắc chắn có người cũng có suy nghĩ thế này. Nhưng thực tế thì sao?

Quá nửa là thất bại.

Nếu không hệ thống tu hành Giới Chủ cũng sẽ không suy bại như thế.

Ngược lại hệ thống tu hành nguyên sinh mệnh và Đại Đế lại chiếm cứ vị trí chủ đạo.

Ví dụ như tại Ám Vực, dù là Giới Chủ nhưng muốn cảm ngộ sức mạnh đại đạo cũng khó khăn tới nhường nào?

Yêu cầu ngộ tính cao bao nhiêu?

Nhưng Lục Trường Sinh vẫn muốn thử một lần.

Lúc trước hắn chém giết một tên Đại Thánh.

Lục Trường Sinh còn cường ngạnh ma diệt đại đạo của đối phương.

Lục Trường Sinh ngược lại cảm thấy vô cùng quen thuộc với sức mạnh đại đạo của đối phương.

Nếu quả thực muốn cảm ngộ.

Chưa biết chừng còn có thể cảm ngộ thành công.

“Thử xem.”

Trong lòng Lục Trường Sinh hơi động, bắt đầu thử cảm ngộ sức mạnh đại đạo.

Thời gian ngày lại ngày trôi qua.

Một năm, ba năm, năm năm, tám năm, mười năm…

Lục Trường Sinh vẫn ở trong sơn động tại cấm khu Huyết Hồ.

Cấm khu Huyết Hồ rất lớn.

Lục Trường Sinh không gây nên bất cứ động tĩnh gì, bởi vậy những năm qua hắn cũng không bị bất cứ ai quấy rầy.

Hắn yên tĩnh cảm ngộ sức mạnh đại đạo trong sơn động.

“Tách.”

Lục Trường Sinh mở bừng mắt.

“Mười năm… Rốt cục đã cảm ngộ được đại đạo!”

Lục Trường Sinh cười.

Mất mười năm cảm ngộ sức mạnh đại đạo, nếu bị đám Thánh cảnh hoặc Đại Thánh trong Ám Vực biết, không biết bọn hắn sẽ điên cuồng thế nào.

Thế nhưng cách Lục Trường Sinh cảm ngộ sức mạnh đại đạo lại khác với đám Đại Thánh tại Ám Vực.

Cách cảm ngộ của Lục Trường Sinh, thực ra tương đương với “bắt chước”.

Đúng, chính là bắt chước.

Hắn bắt chước sức mạnh đại đạo của tên Đại Thánh bị hắn chém giết.

Nhưng vì hệ thống tu hành khác biệt.

Dù Lục Trường Sinh bắt chước được nhưng cũng không cách nào dẫn động sức mạnh đại đạo, càng không có bất cứ uy lực nào.

Nói đơn giản hơn chính là lý luận tới mãn cấp, cũng biết rõ bản chất của sức mạnh đại đạo nhưng cũng không cách nào sử dụng sức mạnh đại đạo để bộc phát ra bất cứ uy lực nào hết.

Nếu muốn phát huy uy lực của sức mạnh đại đạo.

Trừ khi hắn tu luyện hệ thống tu hành của sinh mệnh Ám Vực từ đầu.

Nhưng điều đó vốn không thể xảy ra.

Dù sao bản thân Lục Trường Sinh cũng đã là sinh mệnh Hỗn Độn.

Chẳng lẽ còn có thể thay đổi thành sinh mệnh khác?

Có điều tuy Lục Trường Sinh không thể dẫn động sức mạnh đại đạo, không có nghĩa là bên trong Hư giới cũng thế.

Hư giới là một thế giới hoàn chỉnh.

Hơn nữa Lục Trường Sinh vẫn đang không ngừng hoàn thiện Hư giới.

Muốn biến Hư giới thành bất cứ bộ dáng nào cũng được.

Hư giới từ hư hóa thực, hiện giờ cũng tới điểm giới hạn.

Sau đó Hư giới sẽ lột xác thế nào kỳ thực rất quan trọng.

Mà lúc này Lục Trường Sinh đã đưa ra quyết định.

Hắn sẽ để Hư giới lột xác theo hướng Ám Vực.

Lục Trường Sinh tâm niệm vừa động, ý thức giáng lâm tới Hư giới.

Hắn dựa theo sức mạnh đại đạo cảm ngộ được, bắt đầu lạc ấn trong Hư giới.

“Ầm ầm.”

Hư giới của Lục Trường Sinh kịch liệt chấn động.

Toàn bộ Hư giới dường như cũng đang long trời lở đất.

Sức mạnh đại đạo xuất hiện, trực tiếp lật đổ quy tắc hiện có của Hư giới.

Thậm chí có thể thấy Hư giới sắp sụp đổ đến nơi.

Nhưng Lục Trường Sinh không vội gì.

Lấy sức mạnh đại đạo làm hạt nhân, để Hư giới một lần nữa gây dựng lại một thế giới mới.

Dù sao hiện giờ Hư giới chỉ là một tờ giấy trắng.

Không vội.

Có thể tùy ý gây dựng lại.

Thời gian ngày lại ngày trôi qua.

Mười năm, ba mươi năm, năm mươi năm, tám mươi năm, một trăm năm…

Lần này ròng rã trăm năm Hư giới mới gây dựng hoàn tất.

Hơn nữa Hư giới đã dựng lại hoàn tất, dường như hoàn toàn khác trước kia.

Ngược lại hơi giống với Ám Vực.

Lấy sức mạnh đại đạo làm hạt nhân, cộng thêm lý giải của Lục Trường Sinh về Ám Vực.

Về sau tạo dựng thêm nhiều sức mạnh đại đạo hơn cũng không cần dựng lại.

Đến lúc đó sức mạnh đại đạo càng nhiều Hư giới sẽ càng thêm hoàn thiện.

Hư giới càng hoàn thiện uy lực sẽ càng mạnh.

Thế nhưng Hư giới vẫn cần sức mạnh bản nguyên chèo chống như cũ.

Không đủ sức mạnh bản nguyên thì Hư giới hoàn thiện lại trở thành gánh nặng.

Thậm chí còn có khả năng sụp đổ.

Thế nên sức mạnh đại đạo và sức mạnh bản nguyên cần một điểm cân bằng.

Có điều Lục Trường Sinh đã thay đổi Hư giới.

Về sau tiềm lực của Hư giới sẽ khó lòng tưởng tượng.

Giờ chỉ còn thiếu sức mạnh bản nguyên.

Có sức mạnh bản nguyên là Lục Trường Sinh có thể khiến Hư giới triệt để lột xác, đến lúc đó Lục Trường Sinh mới thật sự bước vào con đường Giới Chủ.

Hiện giờ Hư giới về bản chất vẫn là Đăng Thần cửu giai như cũ.

“Sức mạnh bản nguyên…”

Lục Trường Sinh thở dài một tiếng.

Tu hành lại mắc kẹt ở đây.

Hắn đã ở trong cấm khu Huyết Hồ ròng rã 110 năm.

Giờ cũng nên ra ngoài “hoạt động” một phen rồi.

Lục Trường Sinh vẫn không từ bỏ ý đồ chém giết Đại Thánh.

Hắn muốn biết nguyên nhân.

Vì sao hắn chém giết Đại Thánh trong cấm khu Huyết Hồ lại không lấy được sức mạnh bản nguyên Ám Vực?

Lục Trường Sinh rời khỏi sơn động.

110 năm qua đi, cấm khu Huyết Hồ vẫn hệt như lúc xưa, không có bất cứ biến hóa nào.

Chương 1792: “Trảm Giới Thi” thành Thánh! Hư giới lột xác, cuối cùng cũng trở thành Giới Chủ! (2)

Nếu nói tới biến hóa thì có vẻ nơi này có thêm nhiều người hơn xưa.

Lục Trường Sinh vừa đi loanh quanh một vòng đã phát hiện mấy lượt tu sĩ.

Trong đó thậm chí còn có rất nhiều tu sĩ từ Thánh cảnh trở xuống.

Ví dụ như các Chuẩn Thánh.

Cấm khu Huyết Hồ thật sự không đơn giản, tu sĩ từ Thánh cảnh trở xuống tiến vào trong sẽ rất nguy hiểm.

Nếu như bình thường sẽ không có nhiều tu sĩ từ Thánh cảnh trở xuống xuất hiện như vậy.

Rốt cuộc là sao?

Chuyện bất thường tất có điều kỳ lạ.

Nhất định là cấm khu Huyết Hồ xảy ra chuyện gì nên mới có vô số tu sĩ tràn vào.

Thế là Lục Trường Sinh lặng lẽ tìm hiểu tin tức.

Đúng là cũng dò thăm được chút tin tức.

Hắn nghe được một số tu sĩ nói chuyện với nhau.

“Nghe nói năm mươi năm trước có một vị Đại Thánh thu được một loại đại dược tại cấm khu Huyết Hồ, đây chính là đại dược diên thọ, có thể kéo dài tuổi thọ của Đại Thánh, rất nhiều Đại Thánh đều tìm tới cấm khu Huyết Hồ, nhưng sau một phen tranh đoạt thì bọn hắn đều nhanh chóng rời đi.”

“Các vị Đại Thánh tranh đoạt đại dược diên thọ, những tu sĩ từ Thánh cảnh trở xuống như chúng ta không cần đại dược diên thọ nhưng có thể nghĩ tới một số đại dược giúp tấn thăng Thánh cảnh. Nghe nói cấm khu Huyết Hồ cũng có một số đại dược trân quý, có thể giúp tấn thăng Thánh cảnh.”

“Rất nhiều Chuẩn Thánh thân phận bất phàm, thực lực không tầm thường cũng tìm tới, hẳn đều nhắm tới đại dược có thể giúp tấn thăng Thánh cảnh.”

“Nghe nói ngay cả một ít Cổ Thần và Chí Tôn cũng đến. Những kẻ đó đều có thể chiến đấu vượt cấp, đều là tuyệt đại thiên kiêu dùng sức Chuẩn Thánh chém ngược Thánh cảnh đấy.”

Nghe mấy tu sĩ này nghị luận, Lục Trường Sinh mới như bừng tỉnh đại ngộ.

Thì ra là có đại dược xuất thế.

Thậm chí khiến vô số Đại Thánh phải ra tay tranh đoạt.

Chỉ là lúc đó Lục Trường Sinh đang bế quan.

Hơn nữa nơi những Đại Thánh kia tranh đoạt chắc chắn cách chỗ Lục Trường Sinh bế quan rất xa.

Mà cũng không ảnh hưởng gì đến Lục Trường Sinh.

Lục Trường Sinh đi dạo khắp nơi.

Không lâu sau hắn cũng trông thấy rất nhiều Chuẩn Thánh hỗn chiến.

Nguyên nhân vì một gốc đại dược.

Trong trận hỗn chiến, rất nhiều Chuẩn Thánh đã mất mạng.

Kỳ thực chỉ là Chuẩn Thánh mà thôi, tương đương với cấp độ Đăng Thần cửu giai, tất nhiên Lục Trường Sinh sẽ không để vào mắt.

Thế nhưng trong huyết nhục của một đám Chuẩn Thánh vẫn lạc kia, Lục Trường Sinh mơ hồ phát hiện một tia sức mạnh bản nguyên Ám Vực, đúng, chính là một tia sức mạnh bản nguyên Ám Vực.

Lẫn trong một đám huyết vụ.

Tâm thần Lục Trường Sinh chấn động.

“Sao lại thế này?”

“Đám tu sĩ này đều là Chuẩn Thánh, sao lại có sức mạnh bản nguyên Ám Vực?”

Lục Trường Sinh cảm thấy vô cùng chấn kinh.

“Khoan đã, tu sĩ lưu lại một tia sức mạnh bản nguyên Ám Vực tên là gì? Hình như là… Chung Vận? Nghe nói đó là Chí Tôn, hơn nữa còn là tuyệt đại thiên kiêu, nghiền ép vô số thiên tài của các quốc gia.”

“Nhân vật như vậy chết đi sẽ lưu lại một tia sức mạnh bản nguyên Ám Vực.”

“Chẳng lẽ trước đó phương hướng của ta sai rồi? Kỳ thực người mang sức mạnh bản nguyên Ám Vực không liên quan tới tu vi, mà là… khí vận?”

Lục Trường Sinh nghĩ đến một loại khả năng nào đó.

Khí vận!

Lúc còn ở Thiên giới Lục Trường Sinh đã biết tới khí vận.

Khí vận đạt tới mức độ nhất định sẽ được trời đất ưu ái.

Mà hoàn cảnh tu hành tại Ám Vực đặc thù, người có đại khí vận và được trời đất ưu ái rất có khả năng cơ thể sẽ sinh ra một tia sức mạnh bản nguyên Ám Vực.

Một khi đối phương chết đi thì sẽ lưu lại sức mạnh bản nguyên Ám Vực.

Lục Trường Sinh càng nghĩ càng cảm thấy có khả năng này.

Đương nhiên đây chỉ là suy đoán của Lục Trường Sinh.

Mà muốn chứng thực cũng không khó.

Chỉ cần chém giết một kẻ có đại khí vận là được!

Về phần phân chia người có đại khí vận thế nào.

Chuyện này còn đơn giản hơn.

Cứ chọn những tuyệt đại thiên kiêu thanh danh cực lớn, vang vọng Ám Vực là được.

Loại tuyệt đại thiên kiêu này bình thường đều có đại khí vận!

Chắc chắn sẽ có sức mạnh bản nguyên Ám Vực bàng thân.

Đã có người thứ nhất thì sẽ có người thứ hai.

Lục Trường Sinh bắt đầu âm thầm săn giết những thiên kiêu Ám Vực có thanh danh cực lớn.

Quả nhiên Lục Trường Sinh lại đạt được một tia sức mạnh bản nguyên Ám Vực.

Điều này khiến cõi lòng Lục Trường Sinh không khỏi chấn động.

Xem ra suy đoán của hắn là đúng.

Ám Vực và Hỗn Độn quả thực khác biệt.

Thiên tài hàng đầu của Ám Vực đều là người có sức mạnh bản nguyên Ám Vực, từ đó tốc độ tu hành sẽ nhanh không gì sánh được.

Chuyện này cũng làm Lục Trường Sinh hiểu ra.

Chẳng trách tu sĩ Ám Vực tuổi thọ ngắn ngủi thế nhưng kẻ nào kẻ nấy chiến lực đều không hề thua kém cường giả cùng cấp độ trong Hỗn Độn.

Trong Hỗn Độn cần tới một kỷ nguyên, thậm chí là mấy kỷ nguyên mới có thể tu thành.

Mà trong Ám Vực lại chỉ cần mấy trăm năm, mấy nghìn năm thôi.

Nguyên nhân do đâu?

Giờ Lục Trường Sinh đã tìm được nguyên nhân.

Nguyên nhân nằm ngay ở chỗ trong cơ thể những tu sĩ Ám Vực này đều ẩn chứa một tia sức mạnh bản nguyên Ám Vực.

Dù không ẩn chứa sức mạnh bản nguyên Ám Vực, nhưng dưới bức xạ của quy tắc Ám Vực thì việc tu hành của các tu sĩ cũng như được Thần linh trợ giúp, có thể tăng cao tu vi trong quãng thời gian rất ngắn.

Thế nhưng điều này lại có chỗ tốt với Lục Trường Sinh.

Rốt cục hắn cũng có hy vọng thu hoạch được sức mạnh bản nguyên Ám Vực.

Thế là Lục Trường Sinh bắt đầu săn giết hết thiên kiêu này đến thiên kiêu khác của Ám Vực.

Người trong toàn bộ cấm khu Huyết Hồ đều trở nên vô cùng bất an.

Sau khi hết thiên kiêu này đến thiên kiêu khác vẫn lạc.

Rốt cục có người nhận ra điều không bình thường.

“Hình như trong cấm khu Huyết Hồ có người chuyên săn giết một số thiên kiêu đỉnh tiêm!”

“Gì cơ, có người dám săn giết thiên kiêu à? Đằng sau đám thiên kiêu này đều có thế lực lớn, bối cảnh thâm hậu, ngay cả Đại Thánh cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ, ai lại có dám săn giết thiên kiêu mà không kiêng dè như thế?”

Chương 1793: “Trảm Giới Thi” thành Thánh! Hư giới lột xác, cuối cùng cũng trở thành Giới Chủ! (3)

“Không rõ lắm. Nhưng nơi này chính là cấm khu Huyết Hồ, chém giết trong cấm khu Huyết Hồ không phải là chuyện bình thường à? Ai bảo những thiên kiêu đó xâm nhập cấm khu Huyết Hồ, chết cũng chỉ có thể chịu thôi.”

“Đúng vậy, cấm khu Huyết Hồ vô cùng nguy hiểm. Muốn báo thù ư? Nếu như Đại Thánh

“Rốt cuộc là ai đang săn giết thiên kiêu?”

Nhất thời, người người trong cấm khu Huyết Hồ đều cảm thấy cực kỳ bất an.

Rất nhiều tu sĩ còn chủ động rời khỏi cấm khu Huyết Hồ.

Một số thiên kiêu lại càng giận dữ không tả nổi.

Bọn hắn đều là thiên chi kiêu tử, bối cảnh thâm hậu.

Bất kể ở đâu cũng là tồn tại được người người vây quanh như chúng tinh phủng nguyệt, là tiêu điểm của mọi người.

Nhưng giờ thì sao?

Có người đang thần không biết quỷ không hay săn giết thiên kiêu.

Bất kể thiên kiêu bị săn giết có thân phận bối cảnh gì.

Càng là thiên kiêu thanh danh lớn thì đối phương lại càng muốn săn giết.

Tại cấm khu Huyết Hồ, cái gọi là bối cảnh hay thân phận của bọn hắn đều không có tác dụng gì hết.

Lúc này đám thiên kiêu kia dường như mới bừng tỉnh đại ngộ.

Bất kể thế nào, bản thân bọn hắn chỉ là Chuẩn Thánh.

Ngay cả Thánh cảnh cũng không tới.

Tại cấm khu Huyết Hồ, bọn hắn hệt như sơn dương yếu ớt đợi bị làm thịt.

Thế là vô số thiên kiêu dù có phẫn nộ thế nào lúc này cũng biết mình nên làm gì.

Rút lui.

Vô số tu sĩ đang từ từ rút khỏi cấm khu Huyết Hồ.

Toàn bộ cấm khu Huyết Hồ cũng dần khôi phục bình tĩnh như trước.

Chỉ có Lục Trường Sinh cảm thấy hơi bất đắc dĩ.

Chung quy là thời gian vẫn hơi ngắn.

Đám thiên kiêu kia đều rất thức thời, cả đám lần lượt rút lui.

Lục Trường Sinh cũng không dám đuổi theo đám người kia ra khỏi cấm khu Huyết Hồ.

Trong cấm khu Huyết Hồ, hắn có thể từ từ săn giết đám thiên kiêu kia.

Nhưng ra khỏi cấm khu Huyết Hồ thì thế lực sau lưng đám thiên kiêu kia có tới cả vạn cách giết chết Lục Trường Sinh.

Bởi vậy Lục Trường Sinh sẽ không mạo hiểm.

Nhưng săn giết trong thời gian dài như vậy thật ra Lục Trường Sinh cũng thu được rất nhiều sức mạnh bản nguyên Ám Vực rồi.

Hẳn là đủ để hắn bước ra bước mấu chốt nhất.

“Cấm khu Huyết Hồ cũng không có gì hay nữa, quay về thôi.”

Lục Trường Sinh không ở lại cấm khu Huyết Hồ mà lại quay về thành Thiên Dự một lần nữa.

Trở lại thành Thiên Dự, Lục Trường Sinh lập tức phong bế động phủ.

Trong động phủ, hắn vẫn cảm thấy rất an toàn.

Lục Trường Sinh vỗ tay một cái.

Tháp Hắc Quang như ẩn như hiện.

Động phủ ngăn cách tất cả khí tức, tháp Hắc Quang cũng sẽ không bị phát hiện, bởi vậy Lục Trường Sinh có thể phóng tháp Hắc Quang ra.

Bên trong tháp Hắc Quang trấn áp từng tia sức mạnh bản nguyên Ám Vực.

Đây chính là thu hoạch của Lục Trường Sinh sau chuyến đi tới cấm khu Huyết Hồ vừa rồi.

“Có tất cả hai mươi tám tia sức mạnh bản nguyên Ám Vực!”

Trong lòng Lục Trường Sinh không khỏi chấn động.

28 tia sức mạnh bản nguyên Ám Vực, mỗi một tia sức mạnh bản nguyên Ám Vực trong đó thật ra cũng không hoàn toàn giống nhau.

Có một số tia có thể so với năm sáu tia khác.

Một số lại rất bình thường.

Nhưng có thể khẳng định một điều.

28 tia sức mạnh bản nguyên Ám Vực đại diện cho 28 vị thiên kiêu đỉnh tiêm.

Nói cách khác, tại cấm khu Huyết Hồ vừa rồi Lục Trường Sinh đã giết tất cả 28 vị thiên kiêu đỉnh tiêm.

Phía sau 28 thiên kiêu đỉnh tiêm này rất có khả năng là 28 thế lực đỉnh tiêm.

Lục Trường Sinh săn giết thẳng tay như vậy, chỉ sợ không biết đã bị bao nhiêu thế lực đỉnh tiêm căm hận.

Vừa qua đúng là Lục Trường Sinh có chút “trương dương”.

Theo ý hắn, vốn hắn không định gây náo động như thế.

Thế nhưng trong tình cảnh này, nếu hắn không nắm chặt thời gian chém giết thiên kiêu đỉnh tiêm và thu hoạch sức mạnh bản nguyên Ám Vực thì thực lực của hắn đừng mơ được tăng cường.

“Hai mươi tám tia sức mạnh bản nguyên Ám Vực hẳn là đủ để Hư giới của ta bước ra bước mấu chốt rồi!”

Trong lòng Lục Trường Sinh có chút hào hứng.

Hắn đã chờ giờ khắc này rất lâu rồi.

Lục Trường Sinh rất muốn Hư giới có thể lột xác.

Hư giới từ hư hóa thực, đại biểu cho việc Lục Trường Sinh đã bước lên con đường Giới Chủ.

Nhưng chỉ có thể so sánh với Đăng Thần cửu giai.

Hư giới vẫn chưa hoàn toàn lột xác.

Một khi lột xác thành công, Hư giới của hắn có thể sánh ngang sinh mệnh Hỗn Độn.

Đây là bước cực kỳ quan trọng với Lục Trường Sinh.

Vì bước này gọi là “dung giới”.

Nói cách khác tu sĩ sẽ triệt để hòa thành một thể với Hư giới.

Đến lúc đó tu sĩ chính là Hư giới, Hư giới chính là tu sĩ.

Tương đương với “Ta chính là thế giới”.

Một khi thành công, nhục thân của Lục Trường Sinh và Hư giới dung hợp sẽ bộc phát ra uy lực khủng bố nhường nào đây?

Phải nói là khó có thể tưởng tượng nổi.

Giới Chủ và sinh mệnh Hỗn Độn kết hợp sẽ sinh ra biến hóa thế nào?

Lục Trường Sinh cũng không rõ lắm.

Giới Chủ và sinh mệnh Hỗn Độn hoàn toàn là hai con đường khác biệt.

Cũng là hai loại hệ thống tu hành.

Lục Trường Sinh không biết liệu có người nào cùng tu luyện Giới Chủ và sinh mệnh Hỗn Độn một lúc không.

Có thể là có, mà cũng có thể là không.

Nhưng bất kể thế nào, giờ Lục Trường Sinh không có bất kỳ kinh nghiệm nào để tham khảo.

Hắn chỉ có thể dựa vào chính mình!

“Bắt đầu.”

Lục Trường Sinh hít một hơi thật sâu.

Hắn đã đưa ra quyết định thì sẽ không do dự.

Sau đó Lục Trường Sinh bắt đầu luyện hóa từng tia sức mạnh bản nguyên Ám Vực.

Một tia, hai tia, ba tia, bốn tia, năm tia…

Hư giới của Lục Trường Sinh loáng thoáng như đang dần lột xác.

Hơn nữa đã triệt để dung nhập vào trong nhục thân của Lục Trường Sinh.

Tương hợp cùng nhục thân của Lục Trường Sinh.

Nhưng đến bước này lại xảy ra vấn đề.

Là vấn đề mà Lục Trường Sinh không ngờ trước được.

Chương 1794: “Trảm Giới Thi” thành Thánh! Hư giới lột xác, cuối cùng cũng trở thành Giới Chủ! (4)

Trong con đường tu hành Giới Chủ, bước “dung giới” thực ra vô cùng đơn giản.

Để nhục thân dung nhập vào trong “thế giới”.

Mà không phải làm thế giới dung nhập vào trong nhục thân.

Điểm này phải phân chia chủ thứ.

Người tu hành Giới Chủ lấy thế giới là chủ, nhục thân là phụ.

Không, thậm chí nhục thân cũng không thể xem như phụ trợ.

Mà trực tiếp từ bỏ nhục thân mới đúng.

Đến lúc đó nhục thân chính là thế giới, thế giới chính là nhục thân.

Một khi thế giới bị hủy thì Giới Chủ cũng chết.

Nhưng giờ lại khác.

Lục Trường Sinh đã là sinh mệnh Hỗn Độn.

Hắn sẽ để nhục thân dung nhập vào thế giới sao?

Cứ coi như hắn muốn cho nhục thân dung nhập vào thế giới, nhưng thế giới có thể triệt để dung hợp nhục thân của hắn sao?

Thực ra thì… không có khả năng!

Lục Trường Sinh đã là sinh mệnh Hỗn Độn, nhục thân của hắn khủng bố đến mức nào?

Dù Lục Trường Sinh có áp chế nhục thân thì Hư giới cũng không cách nào dung hợp nhục thân của hắn.

Đây là rắc rối về mặt tu hành.

Lục Trường Sinh không ngờ cùng lúc tu hành cả hai lại gặp rắc rối lớn như vậy.

Chẳng lẽ con đường tu hành Giới Chủ của hắn lại đứt gãy ở đây sao?

Một lòng đi theo đường sinh mệnh Hỗn Độn, một lòng tìm cách chuyển tiếp sinh mệnh?

Thời gian ngày lại ngày trôi qua.

Lục Trường Sinh không khỏi trầm tư.

Dù hắn có đỉnh cấp ngộ tính nhưng lần này vẫn cảm thấy việc này khó giải quyết.

Phải làm thế nào mới có thể vẹn toàn đôi bên?

Nếu trước đó Lục Trường Sinh còn không biết có người đồng thời tu luyện Giới Chủ và sinh mệnh Hỗn Độn hay không.

Thì giờ Lục Trường Sinh đã có thể khẳng định.

Tuyệt đối không có!

Dù sao đây cũng là hai con đường khác biệt, tại cấp bậc sinh mệnh Hỗn Độn, thực ra không có cách nào có được cả hai.

Hoặc đi theo con đường Giới Chủ, hoặc lấy sức mạnh nhục thân chuyển tiếp sinh mệnh.

Tuyệt đối không có khả năng thứ ba.

Con đường của Đại Đế Ám Vực thật ra cũng là con đường nhục thân.

Cũng không thể cùng tu luyện Giới Chủ.

Một năm, hai năm, ba năm…

Lục Trường Sinh dừng lại.

Thậm chí cũng không tiếp tục luyện hóa sức mạnh bản nguyên Ám Vực.

Lục Trường Sinh đang toàn lực vận chuyển đỉnh cấp ngộ tính.

Hắn muốn sáng tạo ra một con đường để đồng thời tu luyện cả hai.

Đó cũng không phải chuyện không thể.

Lục Trường Sinh mơ hồ nắm được một tia linh cảm.

Nhưng dường như hắn lại quên ngay, từ đầu đến cuối không cách nào hoàn toàn nắm giữ linh cảm.

“Thế giới… nhục thân…”

Lục Trường Sinh thấp giọng lầm bầm.

Không biết qua bao lâu.

Lục Trường Sinh linh quang lóe lên.

Hắn đột nhiên nghĩ đến hạt nhục thân.

Mỗi một hạt nhục thân trong thân thể này đều tương đương với một thế giới.

Kỳ thực đây chỉ là cách ví von thôi.

Mỗi một hạt nhục thân đều tương đương với một thế giới.

Sao có thể chứ?

Một hạt nhục thân có thể lớn chừng nào?

Mà pháp môn Khai Thiên thực ra rất giống với khai thiên tích địa, sáng lập ra hạt nhục thân.

Để hạt nhục thân mở rộng.

Hy vọng sẽ ngày mỗi một hạt nhục thân thật sự có thể sánh ngang với một thế giới.

Nhưng hẳn là có trở thành nguyên sinh mệnh thì cũng không có chuyện mỗi một hạt nhục thân đều trở thành một thế giới chân chính được.

Thế nhưng điều này lại cho Lục Trường Sinh một tia linh cảm.

Hạt nhục thân không cách nào trở thành một thế giới.

Nhưng nếu để hạt nhục thân dung hợp với Hư giới thì sao?

Đến lúc đó Hư giới chính là một thế giới chân chính.

Thậm chí Lục Trường Sinh còn là Giới Chủ.

Về sau không ngừng tu hành, Hư giới cũng sẽ không ngừng trưởng thành.

Cứ vậy chẳng phải sẽ giải quyết được vấn đề đồng thời tu hành Giới Chủ và nhục thân rồi ư?

Đương nhiên, Hư giới chỉ có một.

Không thể dung hợp Hư giới với mỗi một hạt nhục thân được.

Lục Trường Sinh nghĩ tới Hư giới, rồi nghĩ tới hạt nhục thân.

Sau đó hắn lại nghĩ đến phương pháp trảm Tam Thi chứng đạo.

Tam Thi có Thiện Thi, Ác Thi, Tự Ngã Thi, đây chính là Tam Thi.

Lục Trường Sinh chỉ mới có linh cảm.

Không phải hắn thật sự muốn chém ra Thiện Thi, Ác Thi, Tự Ngã Thi.

Huống chi chuyện trảm Tam Thi cũng chỉ là truyền thuyết thôi.

Không có pháp môn cụ thể thì không có cách nào để tu hành.

Nhưng Lục Trường Sinh lại nghĩ đến “Trảm Tam Thi”.

Hắn có tới hàng tỷ hạt nhục thân.

Mỗi một hạt nhục thân đều cùng cùng một nhịp thở với Lục Trường Sinh.

Mỗi một hạt nhục thân đều xem như một bộ phận của Lục Trường Sinh.

Bởi vậy nếu hắn để một hạt nhục thân dung hợp với Hư giới.

Đến lúc đó liệu có phải hắn sẽ trở thành Giới Chủ không?

Vả lại hạt nhục thân cũng là một bộ phận trong nhục thân của Lục Trường Sinh.

Hắn hoàn toàn có thể khống chế hạt nhục thân.

Một khi dung hợp, hạt nhục thân sẽ trở thành Giới Chủ.

Vậy chẳng phải tương đương với việc chính Lục Trường Sinh cũng trở thành Giới Chủ? Cách này nghe có vẻ rất hoang đường.

Nhưng ngộ nhỡ có thể thành công thì sao?

Huống chi những người khác cũng không có khả năng có nhiều hạt nhục thân như Lục Trường Sinh.

Lúc trước các tu sĩ tu luyện pháp môn Vạn Nguyên cơ bản.

Phần lớn đều lựa chọn hòa tất cả hạt nhục thân thành một thể, từ đó tấn thăng sinh mệnh Hỗn Độn.

Cũng chỉ có mình Lục Trường Sinh chọn cách để mỗi một hạt nhục thân đều lột xác thành sinh mệnh Hỗn Độn.

Cũng vì sự lựa chọn này mà hiện giờ Lục Trường Sinh có được tiềm năng vô hạn.

Cũng có cơ hội đồng thời tu luyện theo con đường Giới Chủ.

Thế nhưng đây mới chỉ là phỏng đoán của Lục Trường Sinh.

Rốt cuộc có thể làm hạt nhục thân thay thế nhục thân của Lục Trường Sinh, sau đó dung nhập vào trong Hư giới, hoàn toàn bước lên con đường Giới Chủ hay không thì chính Lục Trường Sinh cũng không rõ.

Bản thân hắn vẫn phải tự mình thử một lần mới biết!

Nghĩ tới đây Lục Trường Sinh cũng không do dự nữa.

“Tiếp tục.”

Thế là Lục Trường Sinh tiếp tục luyện hóa từng tia sức mạnh bản nguyên Ám Vực.

Sau khi luyện hóa được mười hai tia sức mạnh bản nguyên Ám Vực.

Lúc này, Hư giới đã đến điểm giới hạn lột xác.

Vạn sự sẵn sàng, chỉ còn thiếu gió Đông.

Chương 1795: “Trảm Giới Thi” thành Thánh! Hư giới lột xác, cuối cùng cũng trở thành Giới Chủ! (5)

Mà gió Đông chính là hạt nhục thân của Lục Trường Sinh!

“Vù vù.”

Lục Trường Sinh không hề do dự, lập tức phân hoá ra một hạt nhục thân.

Hạt nhục thân này cũng được Lục Trường Sinh cẩn thận lựa chọn, có thể nói là hạt nhục thân mạnh nhất trong toàn thân.

“Dung giới!”

Theo tiếng quát nhẹ của Lục Trường Sinh.

Hạt nhục thân của hắn nhanh chóng dung nhập vào trong Hư giới.

“Ầm ầm.”

Giờ phút này Hư giới đã lột xác.

Toàn bộ Hư giới đều rung lắc dữ dội.

Nghiêng trời lệch đất, sinh ra từ hủy diệt, tựa như một thế giới tân sinh.

Lục Trường Sinh đột nhiên hiểu ra, hắn biết tình trạng của hắn thời khắc này.

Vô cùng thuận lợi.

Hư giới của hắn đã triệt để lột xác.

Hơn nữa còn hoàn mỹ dung hợp với hạt nhục thân.

Không hề xảy ra bất cứ chuyện ngoài ý muốn nào.

Giờ phút này, rốt cục Lục Trường Sinh cũng coi như đã bước lên con đường Giới Chủ, trở thành Giới Chủ chân chính!

“Tách.”

Lục Trường Sinh mở bừng mắt.

Hắn lập tức mở bảng thuộc tính ra xem.

Ký chủ: Lục Trường Sinh

Ngộ tính: Đỉnh cấp ngộ tính

Chủ nhân Thế Giới: 1% (Sơ thành)

Sinh mệnh Hỗn Độn: 76% (Sơ thành)

Quả nhiên, chủ nhân Thế Giới đã không còn là “hình thức ban đầu” mà biến thành “sơ thành”.

Giống với cảnh giới sinh mệnh Hỗn Độn.

“Thế này gọi là gì đây? Trảm Giới Thi à?”

Lục Trường Sinh cười rộ lên.

Có được linh cảm từ phương pháp Trảm Tam Thi.

Sau đó dùng một hạt nhục thân dung hợp với Hư giới.

Không phải chính là “Trảm Thi” đấy sao.

Dù có gọi là “Trảm Giới Thi” cũng không có gì sai.

Hơn nữa trong truyền thuyết có người trảm Tam Thi thành Thánh.

Hiện giờ Lục Trường Sinh đúng là cũng trảm Giới Thi thành Thánh đấy thôi?

Lục Trường Sinh sau khi trảm Giới Thi cũng tương đương với Thánh cảnh.

Thế nhưng lợi ích lớn nhất của Lục Trường Sinh không chỉ ở việc trở thành Giới Chủ chân chính.

Trong một chớp mắt sau khi trở thành Giới Chủ chân chính kia.

Từ nơi sâu xa, Lục Trường Sinh đã tiếp thu được một số thông tin.

Biết được những kiến thường cơ bản liên quan tới con đường tu hành Giới Chủ.

Những thông tin tức này như thể ẩn chứa bên trong Hỗn Độn và Ám Vực.

Một khi có người trở thành Giới Chủ chân chính thì có thể thu hoạch được những tin tức về việc tu hành Giới Chủ này ngay.

Vì thế Lục Trường Sinh bắt đầu chải vuốt vô số tin tức liên quan tới Giới Chủ vừa mới tiếp thu được trong đầu.

Bốp! Bốp!

Tam Nha tay mắt nhanh nhẹn, rất nhanh đã bắt được hai con cá, vứt lên trên bờ.

Tứ Nha nhào lên bắt cá, Tam Nha ướt sũng chui lên từ dưới sông, khi đang gom quần áo tới trước người vắt khô, đằng sau truyền đến một tiếng kêu, Tam Nha lập tức cứng đờ tại chỗ.

“Ôi trời, Cố Tam Nha ngươi rơi xuống nước sao?” Tiểu tử choai choai đã sắp đi đến bờ sông, vừa hay nhìn thấy Tam Nha đang vắt áo, hơn nữa còn nhìn thấy một ít bụng của nàng: “A, ta nhìn thấy bụng của ngươi! Nương ta nói phi lễ chớ nhìn, ta thấy thân thể của ngươi, ngươi phải gả cho ta, về sau ngươi chính là vợ của ta!”

Tiểu tử này họ Vương, tên là Vương Hổ. Là hộ từ bên ngoài đến thôn này, dáng vẻ đen đúa khỏe mạnh, chính là rất không dễ nhìn. Tam Nha luôn không ưa gì tiểu tử này, muốn tìm cơ hội đánh hắn, nhưng tiểu tử này không phải kẻ đứng đắn, luôn muốn chiếm hời từ chỗ nàng, do đó bình thường Tam Nha thấy hắn là trốn đi rõ xa.

Không ngờ bắt con cá còn bị tiểu tử này nhìn thấy được, sắc mặt của nàng lập tức khó coi.

“Gả cho ngươi? Ngươi cứ nằm mơ đi! Cho dù ta gả cho kẻ chốc đầu cũng không gả cho ngươi!” Kẻ chốc đầu ở trong miệng Tam Nha cũng là người trong thôn này, bởi vì hồi nhỏ sinh bệnh, do đó trên đầu không hề mọc tóc, cho đến bây giờ còn thường xuyên mọc đốm chảy mủ, vừa tới gần là có thể ngửi thấy hương vị khó ngửi.

Vương Hổ thấy Tam Nha so sánh mình với kẻ chốc đầu, lập tức giận dữ, nhìn Tam Nha đang ướt lướt thướt từ trên xuống dưới một lần, sau đó cười he he nói: “Dù sao ta đã nhìn sạch thân thể của ngươi, ngươi không muốn gả cũng phải gả, ta trở về nói với nương ta, kêu nương của ta đi cầu hôn, nếu như ngươi không gả thì ta sẽ nói với cả thôn, khiến cho ngươi mất hết thể diện!”

Tam Nha tức giận nhặt tảng đá ở bên bờ sông ném hắn: “Ngươi đi chết đi, dù mất hết thể diện ta cũng không gả cho ngươi!”

Vương Hổ chạy đi nhanh như chớp, Tam Nha không ném trúng hắn một lần nào, nghe thấy Vương Hổ vừa chạy vừa cười đắc ý, nàng chỉ mong cầm đao chém hắn. Tuy rằng Vương Hổ này đã mười ba tuổi, nhưng vóc người không cao hơn nàng bao nhiêu, có vóc người tương tự với Cố Thanh hiện giờ. Không phải Tam Nha coi thường hắn, mà người Vương gia bọn họ đều có vóc dáng thấp, Vương Hổ này chắc chắn không thể cao lên được, xác định là đồ lùn.

Bởi vì Vương gia này là hộ từ bên ngoài đến, luôn nghĩ cách tìm cô nương trong thôn về làm dâu, nhưng cho dù nhà nghèo nhất trong thôn cũng chướng mắt nhà bọn họ, mấy năm trước còn thuê ruộng nhà người ta cày cấy. Tuy rằng lúc này đã khai hoang có ruộng của mình, nhưng ruộng gần bên đều để người trong thôn mở mang không còn dư, ruộng nhà bọn họ ở xa nhất, chỉ riêng khi đi làm việc thôi đều ngại mệt tốn nhiều thời gian.

Huống hồ Tam Nha cũng chướng mắt Vương gia bọn họ, cảm thấy người nhà họ đều gian xảo, không giống người tốt.

Tuy rằng nàng rất buồn bực chuyện mình bị người ta nhìn thấy bụng, nhưng không quá quan tâm. Nàng thường xuyên xuống sông bắt cá, chuyện bị người nhìn thấy là sớm hay muộn, cô nương trong thôn đều không biết bơi lặn, chỉ có một mình nàng biết cũng bị người ta nói. Trước đó có không ít người nói ra nói vào, nhưng khi đó nàng không bị người nhìn thấy thôi, bị người nhìn thấy nàng cũng chẳng cảm giác có vấn đề lớn bao nhiêu.

Mình vẫn còn mặc quần áo, chỉ không cẩn thận để lộ một chút bụng thôi, không thể ép nàng gả đi được.

Huống hồ lộ chút bụng này quan trọng hay là toàn bộ bụng quan trọng hơn chứ?

Không xuống nước sao bắt được cá ăn?

Chương 1796: Bánh bao bắt đầu giác ngộ

Trước khi chưa phân gia mình đã không ít lần mang Tứ Nha đến đây bắt cá, đều bởi vì bụng đói không chịu được, nếu như không phải mình học bơi lội bắt cá, có lẽ hai tỷ muội đã sớm chết đói.

Tam Nha nghĩ như chuyện đương nhiên, nhưng lại không ngờ rằng Vương Hổ mới vừa về nhà đã ầm ĩ với cha nương mình, nói muốn cưới Tam Nha về. Hơn nữa còn lớn tiếng nói nàng tắm rửa ở trong sông, bị mình nhìn thấy hết, hắn phá hủy trong sạch của người ta nên phải cưới người ta về.

Bà Vương vừa nghe nhi tử nhìn sạch người ta, suy nghĩ đầu tiên cũng là cưới người ta về. Nhưng vừa đảo mắt ngẫm nghĩ, nàng lại cảm thấy phẩm cách của cô nương này có vấn đề, có nữ oa tử nhà ai sẽ xuống sông tắm rửa chứ, sau khi nữ oa lớn đến ba tuổi, tắm rửa đều ở trong nhà, sợ bị người ngoài nhìn thấy.

Sau đó bà Vương này nghĩ phẩm cách của cô nương này không tốt, nhà mình không thể cưới về được.

Nhưng lại nghĩ nhà mình là hộ từ bên ngoài đến, luôn không được trong thôn chào đón, kể cả họp trong thôn đều không gọi bọn họ. Nếu như có thể cưới cô nương trong thôn về làm con dâu cũng rất tốt, nhi tử đã mười ba tuổi, đã đến tuổi cưới xin, nhưng bà mối đều không muốn đến cửa, hơn nữa cho dù giới thiệu cũng không phải người trong thôn, điều kiện kém vô cùng.

Nhà Cố Tam Nha là gia đình tầm trung, chính là trong nhà có một lão già không tử tế gì. Nhưng nàng đã bị nhìn sạch, không gả cho nhi tử mình cũng không gả ra được, lễ hỏi này chắc chắn có thể cho ít, có thể không cho gì còn tốt hơn. Mười một tuổi là hơi nhỏ, đính hôn trước, qua hai năm lại cưới về.

Vừa nghĩ vậy, tâm tư bà Vương này lập tức rõ ràng: “Con thật sự thích cô nương này? Nếu như con thích thật, nương sẽ đi cầu hôn cho con, đến lúc đó đính hôn, cô nương này chính là vợ của con.”

Vừa nghe thấy Cố Tam Nha là vợ mình, Vương Hổ đâu còn không vui, lập tức gật đầu.

Không thể không nói Vương Hổ này vẫn rất tinh mắt, oa tử trong thôn đều nói Cố Tam Nha lỗ mãng, không giống cô nương gia, kể cả tiểu tử nhìn thấy nàng đều lẩn đi thật xa, sợ đối phương vừa mất hứng sẽ đánh người. Nhưng bọn họ chỉ chú ý đến sự hung hãn của nàng chứ không chú ý đến khuôn mặt càng ngày càng xinh đẹp kia, còn Vương Hổ thì rất cẩn thận chú ý đến.

Bên này bà Vương đang thương lượng chuyện này với người trong nhà, còn bên kia Tam Nha không hề biết gì, rửa sạch cá theo biện pháp hết sức mới lạ của An thị, sau đó bôi một ít gia vị đã phối từ trước lên, nhóm lửa nướng cá.

Biện pháp nướng cá này khác biệt rất lớn với trước kia, khiến cho Tứ Nha hết sức tò mò: “Tam tỷ, tỷ bôi cái gì vậy?”

Tam Nha nói: “Đây là gia vị cho nhà đại tỷ phối ra, tỷ xin một ít, vẫn luôn mang theo bên người.”

Tứ Nha gật đầu, mong chờ nhìn cá nướng: “Thơm quá.”

“Còn không phải sao! Muội chờ thêm một lúc, rất nhanh có thể ăn! Hai con cơ mà, đủ cho hai ta ăn!” Tam Nha cũng tràn đầy chờ mong cá nướng, trước kia ăn cá vì lấp đầy bụng, đâu biết nhiều biện pháp như vậy. Có khi còn không có cả muối, nướng chín là ăn luôn, mùi vô cùng nặng.

Tam Nha cảm thấy nhà đại tỷ có bản lĩnh, thả chút dược liệu tùy tiện hầm là đặc biệt thơm. Khi rửa nội tạng lợn cũng vậy, đại tỷ chỉ tùy tiện nói thế, chiếu theo phương pháp kia rửa thật sự không có mùi. Cá càng như vậy, người trong thôn đều biết cá trong sông nhiều, nhưng đều chê cá này quá tanh không thích ăn. Nhưng bôi thêm chút gia vị nhà đại tỷ phối ra tùy tiện nướng như vậy, còn chưa chín đâu đã ngửi thấy mùi.

Tứ Nha chớp mắt: “Vậy còn nương mình thì sao?”

Tam Nha khựng lại, nói: “Nương còn có cha quan tâm, ta không cần phải lo lắng.”

Cố Đại Hải thật sự không quan tâm đến Trương thị sao?

Trương thị còn đang lòng vòng dưới ruộng, từ rất xa đã nghe thấy các thôn dân xuống ruộng chỉ chỏ nàng, nàng giả bộ như không thấy cúi đầu nghiêm túc nghe một phen, Trương thị bị tin tức nghe được nóng lòng đến không có tâm tư làm ruộng nữa, vội vàng nhìn xem một lần rồi vác cuốc chạy nhanh về nhà.

Mới vừa vào trong rào cửa đã nhìn thấy Cố Đại Hà ngồi ở trong sân, vẻ mặt nhăn nhó, Trương thị lộp bộp trong lòng, có một dự cảm không tốt, lập tức nhìn vào phòng bếp.

Vừa nhìn thấy, trái tim đang treo lơ lửng lập tức hơi thả lỏng, khóa vẫn còn treo yên ổn ở đó.

“Chàng làm sao vậy? Sao không ở trên giường nghỉ ngơi chạy ra sân làm gì, mới tháng ba, thời tiết còn lạnh.” Trương thị vừa buông cuốc vừa lo lắng nói với Cố Đại Hà, sau khi phân gia nàng vẫn luôn ngóng trông chân hắn có thể khỏe sớm lên, đến lúc đó hai phu thê thêm chút sức, kiểu gì cuộc sống cũng dần tốt lên.

Cố Đại Hà thấy Trương thị lo lắng nhìn chân mình, trong lòng càng không dễ chịu, chỉ mong đào cái hố ném chìa khóa trong tay vào trong đó không để cho Trương thị tìm thấy, nhưng đến cuối cùng Trương thị vẫn sẽ biết chuyện này, mình cũng nên nói ra, nhưng phải nói như thế nào mới được đây? Cố Đại Hà rầu rĩ.

“Ta không có việc gì, gì kia… Nương có đến nhà ta một chuyến.” Cố Đại Hà do dự nói ra.

Vừa nghe hắn nói Chu thị đến đây, trong lòng Trương thị lại hồi hộp, dự cảm không tốt càng sâu hơn trước, rất sợ nghe thấy chuyện mình không muốn nghe. Nàng không dám mở miệng hỏi Cố Đại Hà, chỉ mong chờ nhìn hắn, dáng vẻ muốn hỏi lại không dám hỏi.

Đến cuối cùng hắn không tiện nói ra, miệng ngậm thật chặt.

Dự cảm xấu của Trương thị càng mãnh liệt, thấy Cố Đại Hà cầm chìa khóa trong tay, hơi do dự sau đó nàng cướp đi.

Thấy Trương thị cướp chìa khóa, Cố Đại Hà theo bản năng nắm chặt, nàng bất ngờ không thể cướp vào tay.

“Chàng nắm chặt chìa khóa như vậy làm gì? Mau buông ra, ta còn phải vào trong phòng bếp nhìn xem có gì, sắp đến bữa chiều, hai ta không ăn, nhưng hai nữ oa tử phải ăn chứ.” Bởi vì là sau ngày mùa, Trương thị không nỡ ăn ba bữa cơm, nên điều chỉnh thời gian ăn cơm, buổi sáng không ăn sáng, khi sắp đến trưa thì ăn một bữa, buổi chiều làm xong việc trở về ăn bữa chiều. Do đó mặc dù không ăn bữa sáng đi làm thì hơi mệt chút, nhưng nghĩ đến lập tức có thể về nhà ăn cơm, cũng có thể gắng sức lên.

Chương 1797: Bánh bao bắt đầu giác ngộ (2)

Nhưng Cố Đại Hà cứ nắm chặt lấy, Trương thị càng nói vậy hắn càng không buông tay.

Trương thị vừa kích động lại vừa buồn bực, không cướp được chìa khóa dứt khoát không cướp nữa.

“Chàng có đưa chìa khóa đây không? Cơm chiều có muốn ăn không?” Trong đầu Trương thị hơi oán giận, ngươi nói bản thân ngươi không đói bụng thì thôi, dù sao cả ngày làm tổ ở trên giường không làm việc gì nặng nhọc, tự nhiên đói bụng sẽ chậm một chút. Nhưng người xuống ruộng thì tốn không ít sức, nào là dẫn nước, nào là cuốc phẳng ruộng, bốn mẫu ruộng cung tốn không ít thời gian, chút đồ ăn buổi trưa đã sớm tiêu hóa sạch, hiện giờ đang đói bụng.

Trương thị nghĩ hai nha đầu chắc chắn cũng đói bụng, tuy rằng không cho hai con xuống ruộng làm việc, nhưng hai đứa ở nhà cũng không nhàn rỗi. Những công việc ví dụ như giặt quần áo, lấy rau dại, băm rau cho lợn đều do hai đứa làm, cũng tốn không ít sức, giờ này chắc chắn đã đói.

Trong ấn tượng hai hài tử đều chưa từng đi xuống phòng bếp, bản thân Trương thị cũng không dạy, vốn không trông cậy vào hai con có thể làm cơm.

Cố Đại Hải nhăn mặt, hắn có muốn ăn, nhưng gạo không có nấu cơm kiểu gì chứ?

Thấy Trương thị bùng nổ, Cố Đại Hà do dự giao chìa khóa ra, thầm nghĩ: Thôi, chuyện này sớm hay muộn sẽ biết.

Trương thị cầm lấy chìa khóa nhanh chóng chạy đến mở cửa phòng bếp ra.

Nhưng mới vừa mở cửa, nàng đã há hốc miệng, đứng tại chỗ không động đậy.

“Mì gạo nhà chúng ta đâu? Nội tạng lợn đi đâu cả rồi? Sao cái nồi cũng không thấy nữa?” Trương thị bối rối quay đầu nhìn Cố Đại Hà, hơi hy vọng do hắn giấu những thứ này đi.

Nhưng câu trả lời của hắn lại là: “Đều để cho nương lấy đi cả.”

Trương thị vừa nghe vậy, lập tức chỉ cảm thấy trời xoay đất chuyển, sau đó ầm đụng lên cửa, theo cánh cửa đặt mông ngồi xuống đất, sắc mặt trắng bệch, khó coi đến dọa người.

“Vợ nó, vợ nó nàng sao vậy?” Cố Đại Hà hoảng hốt, vội chống gậy nhảy tới.

“Ngươi đừng đụng vào ta!” Trương thị từ trước đến nay không cáu kỉnh một lần này nổi giận, gạt phăng tay Cố Đại Hà chìa tới, ngồi ở đó hu hu bật khóc: “Ôi trời ơi, như vậy kêu người ta sống sao hả! Chỗ lương thực này vốn không đủ ăn, còn do hai hài tử mỗi ngày lên núi lấy rau dại mới có thể tạm chấp nhận, phen này đột nhiên lương thực mất sạch, kêu ta và hai hài tử phải làm sao!”

Đều nói phân gia phân gia, nhà đã phân, nhưng mẹ chồng còn coi như nhà mình, lấy sạch đồ không để lại gì, Trương thị chán nản. Chút đồ này vào trong tay mẹ chồng còn có thể lấy về được sao?

“Nàng, nàng đừng khổ sở, ta… ta đi chỗ nương đòi một ít về, dù sao cũng là nương của ta đúng không nào? Không thể nhìn ta đói chết đúng không?” Cố Đại Hà cũng chua chát, chìa tay vài lần định nâng Trưng thị dậy, nhưng nàng lại cáu giận, đỡ sao đều không đỡ dậy được, hắn cắn răng nghĩ mình đến nhà cũ đòi chút lương thực, lòng nghĩ mình cầu xin nương hồi lâu chắc có thể đòi một ít về.

Trương thị không nói gì cả nữa, chỉ một mực khóc, đoán chừng cũng mong mỏi.

Cố Đại Hà thấy thế không đỡ nàng nữa, chống gậy nhảy ra cửa, đi về nhà mẹ đẻ mình.

Khi đi qua nhà Cố Phán Nhi, hắn còn nhìn thấy Tư Nam ra ngoài giải sầu về, đối phương tò mò nhìn hắn, nguyên nhân là hình như do chân hắn bị què. Tư Nam chưa từng nhìn thấy người này, chỉ biết nhà mẹ đẻ Cố Phán Nhi có một người cha bị gãy chân, lại nhìn thấy phương hướng người này đi tới, trong đầu có suy đoán.

Nhưng Tư Nam không định chào hỏi Cố Đại Hà, chỉ nhìn thoáng qua rồi nôn nóng vào cửa.

“Này, Hắc Phụ kia, ta vừa khéo nhìn thấy cha ngươi!” Tư Nam nghĩ đến chuyện trước đó mình nghe được, không khỏi vội vàng gọi Cố Phán Nhi.

“Hả!” Cố Phán Nhi thuận miệng lên tiếng.

Tư Nam không hài lòng, mất hứng nói: “Này, người ta nói là cha ngươi, sao ngươi lại phản ứng lạnh nhạt vậy.”

Cố Phán Nhi ngẩng đầu liếc xéo hắn: “Đó là cha ta, ngươi kích động như vậy làm gì?”

Tư Nam: “…”

Lời này đáp lại như thế nào? Tư Nam hơi ngượng ngùng phát hiện hình như mình thật sự hơi kích động, nhưng nghĩ đến lời trước đó mình đã nghe nói đến, vẫn nôn nóng sốt ruột nói ra: “Khi ta đi trong thôn nghe được nhà mẹ đẻ ngươi bị người cướp, muội muội ngươi bị người đánh, mới vừa rồi ta nhìn thấy cha ngươi đi đến nhà bà nội ngươi.”

Cố Phán Nhi nghe vậy lại kêu a, phản ứng vẫn thản nhiên.

Tư Nam choáng váng, chẳng lẽ Hắc Phụ này thật sự được nhặt về nuôi sao? Bằng không sao nghe được mấy chuyện này còn bình tĩnh như thế, vốn không giống với khuê nữ ruột tỷ tỷ ruột nhà người ta, thiệt thòi cho hắn lúc trước đã kích động như vậy vì nhìn thấy nàng xách đao, cho rằng nàng rất coi trọng nhà mẹ đẻ, lại hóa ra chỉ là ảo giác sao?

“Ngươi ngươi ngươi đồ không có lương tâm, không hề quan tâm gì cả!” Tư Nam kích động kêu lên.

Cố Phán Nhi đang luyện thuốc, bận rộn tính toán thời gian lượng dùng, đâu rảnh để ý đến hắn, thấy hắn kích động như vậy, nên nói: “Không phải trước đó ngươi đã mắng ta không phải người, là ác phụ lòng dạ đen tối sao? Sau đó thật sự không chịu nổi nên ra ngoài đi dạo giải sầu, chuẩn bị một đi không trở lại? Hiện giờ bình tĩnh rồi, lại định trở về tiếp tục chịu ngược sao?”

“…”

Tư Nam nghĩ, khả năng người có vấn đề là mình chứ không phải Hắc Phụ này, nếu không mình kích động như vậy làm gì?

Có điều nghĩ thì nghĩ, Tư Nam không thể phủ nhận mình thật sự hơi lo lắng, trừng mắt nhìn Cố Phán Nhi, hắn nói thầm một tiếng ‘Đồ lòng dạ hiểm độc’, sau đó xoay người dẫn Đại Phú, Đại Quý chạy ra ngoài.

Còn Cố Phán Nhi thì ngẩng đầu lên nhìn theo phương hướng Tư Nam chạy đi, như có đăm chiêu, không biết đang nghĩ gì.

Cảnh vừa rồi vừa vặn bị Cố Thanh nhìn thấy, lập tức hơi ghen ghét: “Mụ điên này, người đều chạy ngươi còn ở đó nhìn nữa.” Lại nhìn nữa người ta cũng sẽ không thể coi trọng ngươi, với

Chương 1798: Cùng thế hệ ta vô địch! Không được thì từ bỏ! Lục Trường Sinh ra tay, trấn áp thiên kiêu! (3)

Dựa vào huyết mạch Thái Cổ có lẽ có thể vượt cấp chiến đấu, nhưng đối đầu với Lục Trường Sinh cũng chỉ có đường chết.

“Vù vù.”

Ngay sau đó một hạt nhục thân trong cơ thể Lục Trường Sinh hơi chấn động.

Hư giới lập tức giáng lâm.

Con hung thú này lập tức bị Hư giới ngăn cách, trấn áp.

Dù nó không ngừng giãy giụa cũng không thay đổi được gì.

Lục Trường Sinh không sử dụng bất cứ sức mạnh thân thể nào.

Vẻn vẹn chỉ có Hư giới không ngừng trấn áp, ma diệt.

Cuối cùng nhục thân con hung thú này cứ thế bị ma diệt từng chút một.

Không có mảy may khả năng chạy thoát.

Đây chính là Hư giới!

Hoặc phải nói đây chính là Giới Chủ!

Nhưng sau khi Hư giới trấn sát con hung thú này lại có thu hoạch ngoài ý muốn.

“Hả?”

“Đây là… sức mạnh bản nguyên Ám Vực?”

“Sao một con hung thú lại có thể ẩn chứa sức mạnh bản nguyên Ám Vực được?”

“Hay là do con hung thú này lai lịch vô cùng bất phàm?”

Ánh mắt Lục Trường Sinh đột nhiên ngưng tụ.

Hắn thấy bên trong Hư giới, ở nơi nhục thân hung thú bị ma diệt để lại một tia sức mạnh bản nguyên Ám Vực màu đỏ sậm.

Quả thực là niềm vui ngoài ý muốn.

Thế nhưng sao trong cơ thể hung thú lại ẩn chứa sức mạnh bản nguyên Ám Vực?

Lục Trường Sinh rơi vào trầm tư.

“Hoàn cảnh Ám Vực không giống với Hỗn Độn. Đám có khả năng thiên kiêu đỉnh tiêm kia trên thân mang đại khí vận, sức mạnh bản nguyên Ám Vực sẽ tiến vào trong cơ thể bọn hắn, tăng cao khả năng tu hành của bọn hắn. Mà thiên kiêu đỉnh tiêm không chỉ có riêng Nhân tộc, hung thú cũng giống như vậy.”

“Nếu lai lịch của hung thú vô cùng cường hãn, ví dụ như có thể là hậu duệ của hung thú Thái Cổ hoặc là loại vô cùng hiếm thấy thì cũng giống như thiên kiêu đỉnh tiêm trong đám hung thú, rất có khả năng ẩn chứa sức mạnh bản nguyên Ám Vực.”

“Như thế ánh mắt của ta kỳ thực không chỉ giới hạn trong đám tu sĩ, bởi hung thú cũng có thể ẩn chứa sức mạnh bản nguyên Ám Vực…”

Càng nghĩ Lục Trường Sinh lại càng minh bạch.

Lại có thêm một con đường tắt để hắn thu hoạch được sức mạnh bản nguyên Ám Vực rồi.

Đó chính là hung thú.

Vả lại hung thú còn có một chỗ tốt, đó chính là về cơ bản chúng không có thế lực chống lưng.

Khác với Nhân tộc, phía sau thiên kiêu đỉnh tiêm đều có thế lực.

Đánh nhỏ là già tới ngay.

Thế nên rất khó giải quyết.

Nhưng hung thú lại khác.

Chỉ cần cẩn thận một chút, chém giết hung thú thật nhanh thì về cơ bản sẽ không có rắc rối gì nữa.

Trừ khi phụ mẫu của hung thú cũng ở gần đó thì chắc chắn sẽ gặp chút rắc rối.

Nhưng về cơ bản hung thú đều chỉ sinh chứ không nuôi.

Cùng lắm là để hậu duệ trưởng thành một chút, có năng lực tự vệ nhất định là sẽ đuổi đi, mặc kệ chúng tự sinh tự diệt.

Dễ đối phó hơn tu sĩ Nhân tộc nhiều.

Điểm duy nhất không được như tu sĩ Nhân tộc chính là số lượng.

Chắc chắn có rất ít hung thú ẩn chứa sức mạnh bản nguyên Ám Vực.

Dù sao Nhân tộc mới là chúa tể của Ám Vực.

Có được một tia sức mạnh bản nguyên Ám Vực, Lục Trường Sinh cất đi trước.

Đợi góp nhặt được nhiều hơn hắn mới luyện hóa.

Giờ quan trọng nhất chính là tích lũy thêm càng nhiều sức mạnh bản nguyên Ám Vực.

Lục Trường Sinh xuyên thẳng qua cấm khu Lạc Nhật, chém giết cùng hung thú.

Thực ra thì đây là trạng thái bình thường.

Hiện giờ cấm khu Lạc Nhật có rất nhiều hung thú, tu sĩ Nhân tộc cũng rất nhiều.

Đôi bên đang kịch liệt chém giết.

Cấm khu Lạc Nhật cũng không phải nơi như cấm khu Huyết Hồ.

Trong cấm khu Lạc Nhật cực kỳ nhiều hung thú, mà hung thú cũng cực kỳ cường hãn.

Đừng nói tới Chuẩn Thánh, ngay cả Đại Thánh cũng có thể vẫn lạc.

Trên đường đi Lục Trường Sinh gặp được rất nhiều hung thú.

Về cơ bản hắn không hề sử dụng sức mạnh của thân thể mà chỉ vận dụng sức mạnh Hư giới.

Sau khi Hư giới dung hợp với hạt nhục thân còn có một chỗ tốt.

Dù Hư giới có bị phá hủy thì Lục Trường Sinh cũng chỉ tổn thất một hạt nhục thân mà thôi.

Tuyệt đối sẽ không bị ảnh hưởng.

Nhưng Hư giới của hắn lại có uy lực hệt như những Giới Chủ khác.

Lục Trường Sinh cũng từng thử qua.

Nếu hắn dùng Hư giới bao phủ cả một khu vực.

Sau đó vận dụng tháp Hắc Quang bên trong Hư giới.

Chỉ cần Hư giới không bị xé rách thì khí tức của tháp Hắc Quang cũng sẽ không truyền ra ngoài.

Nói cách khác, ở trong Hư giới thì Lục Trường Sinh có thể thỏa thích vận dụng tháp Hắc Quang, không phải lo bị phát hiện khí tức Hỗn Độn.

Điều này không khỏi khiến Lục Trường Sinh mừng rỡ.

Tháp Hắc Quang có thể trấn áp hết thảy tu sĩ từ bốn lần chuyển tiếp sinh mệnh trở xuống.

Nói cách khác, tại Ám Vực thì tháp Hắc Quang cũng là vô địch từ tứ đạo Đại Thánh trở xuống!

Đương nhiên nếu đối phương tỉnh táo, có thể xé rách Hư giới, như vậy Lục Trường Sinh cũng không dám tùy ý vận dụng tháp Hắc Quang, bởi rất dễ dàng bị phát hiện.

Nếu là khiến Đại Đế tự mình ra tay thì dù Lục Trường Sinh có tháp Hắc Quang cũng chỉ có một con đường chết mà thôi.

Lục Trường Sinh gặp rất nhiều hung thú, gần như hắn quét sạch cả đám.

Dù có gặp hung thú cấp độ Thánh cảnh cũng vậy.

Chúng đều không chống đỡ được bao lâu.

Chỉ tiếc Lục Trường Sinh càn quét nhiều hung thú như vậy mà chỉ thu được hai tia sức mạnh bản nguyên Ám Vực.

Công với một tia sức mạnh bản nguyên Ám Vực trước đó, tất cả mới có ba tia.

Quá ít!

Trong lòng Lục Trường Sinh như có điều suy nghĩ.

Xem ra trong đám hung thú rất ít con có được sức mạnh bản nguyên Ám Vực.

Vẫn phải tìm những thiên kiêu đỉnh tiêm kia mới được.

Về phần thiên kiêu đỉnh tiêm có thể sẽ có thủ đoạn bảo mệnh, Lục Trường Sinh có Hư giới, có thể thi triển tháp Hắc Quang bên trong Hư giới, thế nên hắn cũng có tự tin.

Thế là Lục Trường Sinh bắt đầu tiến về phía có dao động tu sĩ.

Không lâu sau Lục Trường Sinh đã trông thấy một số tu sĩ Nhân tộc.

Trong đám tu sĩ Nhân tộc này có thiên kiêu đỉnh tiêm mà Lục Trường Sinh vẫn luôn mong ngóng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!