Virtus's Reader
Đỉnh Cấp Ngộ Tính: Từ Cơ Sở Quyền Pháp Bắt Đầu

Chương 1852: CHƯƠNG 1852: LỤC TRƯỜNG SINH HIỆN UY Ở THÀNH SONG NGUYỆT, LẬT TAY DIỆT TỨ THÁNH! (4)

Nhưng mà, hiện tại đám tu sĩ Ám Vực này còn không biết bản thân đã bị đưa đến Hỗn Độn, còn tưởng rằng bị Lục Trường Sinh trấn áp ở trong một bảo vật nào đó, chuẩn bị xử trí bọn họ như thế nào, một đám đều lo sợ bất an.

“Tốt!”

“Có vẻ không chỉ một trăm vị Chuẩn Thánh.”

Thanh Trì lão tổ nở nụ cười.

Trước đó hắn nói một trăm vị Chuẩn Thánh, đó là giảm bớt áp lực cho Lục Trường Sinh.

Nhưng hiện tại xem ra, Lục Trường Sinh làm rất xuất sắc.

Chuẩn Thánh trấn áp trong tháp Hắc Quang, đâu chỉ một trăm vị?

Ít nhất cũng có ba trăm vị!

Ba trăm vị Chuẩn Thánh, nếu toàn bộ đoạt xác, vậy thì lại tiến vào trong bốn phía Ám Vực, đối với liên minh Hỗn Độn mà nói, tương đương với có thêm vô số ánh mắt, có thể hiểu biết rõ ràng mọi thứ trong Ám Vực.

“Đoạt xác có thể cần một khoảng thời gian.”

Thanh Trì lão tổ nói.

“Không sao, ta cũng đang muốn ở Hỗn Độn tu hành một khoảng thời gian, lần nữa thử chuyển tiếp sinh mệnh.”

Lục Trường Sinh cũng không dự định rời khỏi Hỗn Độn.

Dù sao hắn ở trong Ám Vực đã sắp xếp thỏa đáng, người của Phi Vân tông cũng tuyệt đối sẽ không quấy rầy hắn.

Huống hồ còn có một hạt nhục thân ở Phi Vân tông, sẽ không xảy ra vấn đề gì.

Hắn ở Hỗn Độn bao lâu cũng được.

Vì thế, Lục Trường Sinh trực tiếp truyền tống đến liên minh Hỗn Độn.

Nơi này cũng đã sớm bị dựng đại trận truyền tống.

Lui tới liên minh Hỗn Độn phi thường phương tiện.

Lục Trường Sinh trở lại trong động phủ.

Lục Trường Sinh kiểm kê Hồng Mông khí một phen.

Hắn còn có ba trăm chín mươi bốn luồng Hồng Mông khí cộng thêm ba triệu cống hiến của liên minh Hỗn Độn.

Bởi vậy, hắn căn bản là không cần lo lắng tài nguyên không đủ.

Hiện tại tài nguyên của hắn dư dả.

Chỉ cần hắn có thể chuyển tiếp sinh mệnh, vậy tài nguyên cung cấp dường như sẽ có bất kì vấn đề.

Vì thế, Lục Trường Sinh bắt đầu luyện hóa Hồng Mông khí.

Một luồng, hai luồng, ba luồng, bốn luồng, năm luồng…

Trong nháy mắt, Lục Trường Sinh đã luyện hóa một trăm luồng Hồng Mông khí.

Tương đương với thời gian trăm năm.

Trong lúc này, Lục Trường Sinh lại trở về Ám Vực một chuyến.

Thả ba trăm vị Chuẩn Thánh đã đoạt xác về Ám Vực, sau đó lại giúp ba trăm vị Chuẩn Thánh này một phen, trợ giúp họ rời khỏi dãy núi Vân Mộng, tản ra bốn phía.

Về phần sau này, ba trăm vị Chuẩn Thánh đoạt xác đó sống hay chết, thì không liên quan tới Lục Trường Sinh.

Dù sao, mỗi người đều có nhiệm vụ của mình.

Bọn họ mạo hiểm đoạt xác đi vào Ám Vực, cũng là muốn tranh cống hiến, không liên quan tới Lục Trường Sinh.

Lục Trường Sinh đã làm tốt chuyện trong bổn phận của mình.

Luyện hóa một trăm luồng Hồng Mông khí, Lục Trường Sinh lại điều chỉnh trạng thái một phen.

Cuối cùng hắn vẫn quyết định lần nữa chuyển tiếp sinh mệnh.

Đây là lần thứ hai chuyển tiếp sinh mệnh.

Tuy rằng vẫn rất quen thuộc.

Vẫn là pháp môn chuyển tiếp sinh mệnh Khai Thiên.

Nhưng mà theo sự lớn mạnh của hạt nhục thân Lục Trường Sinh.

Muốn thuận lợi “Khai Thiên”, từ đó chuyển tiếp sinh mệnh độ khó cũng càng lúc càng lớn.

Nhưng mà, lần thứ hai chuyển tiếp sinh mệnh, vẫn ở trong khống chế của Lục Trường Sinh.

“Ầm.”

Cảm giác quen thuộc.

Lục Trường Sinh lần thứ hai chuyển tiếp sinh mệnh thành công.

Nhục thân hắn lần thứ hai tăng vọt một khoảng lớn.

Khí thế khủng bố chậm rãi thổi quét tứ phương.

Nhưng đều bị pháp trận trong động phủ của Lục Trường Sinh chặn lại.

Trước tiên Lục Trường Sinh xem xét bảng thuộc tính.

Kí chủ: Lục Trường Sinh

Ngộ tính: Đỉnh cấp ngộ tính

Chủ nhân Thế Giới: 33% (ba lần)

Sinh mệnh Hỗn Độn: 0 (hai lần quá độ)

Lục Trường Sinh quả nhiên đã thành sinh mệnh Hỗn Độn hai lần quá độ.

Bởi vì Lục Trường Sinh tu luyện chính là pháp môn Vạn Nguyên Căn Bản, hơn nữa là vô số hạt nhục thân cùng nhau đột phá.

Công thêm pháp môn Khai Thiên.

Mỗi một lần Khai Thiên, mỗi một lần chuyển tiếp sinh mệnh, trên thực tế đều làm sâu sắc nội tình và tích lũy của Lục Trường Sinh.

Số lần quá độ càng nhiều, tích lũy của Lục Trường Sinh lại càng thâm hậu.

Bởi vậy, hai lần chuyển tiếp sinh mệnh đã làm cho nhục thân của Lục Trường Sinh rõ ràng cùng giai rất nhiều.

Thậm chí sinh mệnh Hỗn Độn bình thường ba lần chuyển tiếp sinh mệnh, chỉ sợ cũng không phải đối thủ của nhục thân Lục Trường Sinh giờ phút này.

Ở phương diện nhục thân, tích lũy và ưu thế của Lục Trường Sinh cũng không kém hơn Hư giới.

Hai người có thể nói là đi đôi với nhau.

Lục Trường Sinh không dừng lại.

Hắn tiếp tục luyện hóa Hồng Mông khí.

Trong nháy mắt lại là thời gian trăm năm.

Lục Trường Sinh lại thuận lợi tiến hành chuyển tiếp sinh mệnh lần thứ ba, hơn nữa cũng thành công.

Lục Trường Sinh cũng tựu thành sinh mệnh Hỗn Độn ba lần quá độ!

Ở trên tu vi ngang hàng với Hư giới.

Nhưng mà, sau ba lần chuyển tiếp sinh mệnh, Lục Trường Sinh rõ ràng cảm giác được độ khó của chuyển tiếp sinh mệnh kịch liệt tăng lên.

Nếu nói ba lần chuyển tiếp sinh mệnh trước, Lục Trường Sinh đều có trăm phần trăm nắm chắc.

Cái này thu được lợi ích từ Hư giới của hắn cũng là ba lần mở lại thế giới, thuộc về kinh nghiệm phong phú.

Nhưng chuyển tiếp sinh mệnh lần thứ tư, tuy Lục Trường Sinh còn chưa thử, nhưng Lục Trường Sinh đã có một vài đánh giá.

Lần thứ tư hắn chuyển tiếp sinh mệnh, chỉ sợ sẽ có một vài khúc chiết.

Hẳn không có nắm chắc trăm phần trăm.

Nguyên nhân thật ra cũng rất đơn giản.

Trước đó Lục Trường Sinh nắm chắc chuyển tiếp sinh mệnh lớn như vậy, trên thực tế là dựa vào Hư giới mở lại.

Hư giới mở lại tương đương với diễn hóa thế giới.

Có chỗ tương tự với pháp môn Khai Thiên chuyển tiếp sinh mệnh.

Lục Trường Sinh mở lại thế giới ở Hư giới, tương đương với “Biểu thị” một lần “Khai thiên”.

Cứ như vậy, Lục Trường Sinh mở lại thế giới thành công, cũng có kinh nghiệm, lại dùng pháp môn Khai Thiên tiến hành chuyển tiếp sinh mệnh, đương nhiên có trăm phần trăm nắm chắc.

Nhưng hiện tại thì khác.

Hư giới của Lục Trường Sinh cũng không mở lại lần thứ tư.

Chương 1853: Lục Trường Sinh hiện uy ở thành Song Nguyệt, lật tay diệt tứ thánh! (5)

Nếu nhục thân của hắn muốn tiến hành chuyển tiếp sinh mệnh lần thứ tư, khẳng định sẽ không có nắm chắc trăm phần trăm.

Tuy nội tình của Lục Trường Sinh thâm hậu.

Lĩnh ngộ đối với “Pháp môn Khai Thiên” cũng rất sâu.

Nhưng mà không có nắm chắc trăm phần trăm, có lẽ có nắm chắc tám chín phần.

xác suất thành công rất cao, nhưng Lục Trường Sinh cũng không muốn tùy tiện tiến hành chuyển tiếp sinh mệnh.

Xác suất tám chín phần đương nhiên rất cao.

Nhưng vẫn nên chuẩn bị sẵn sàng trong trường hợp.

Lỡ như thất bại thì sao?

Cũng còn có một hai phần khả năng thất bại.

Một khi thất bại, nhục thân của Lục Trường Sinh sẽ sụp đổ.

Bất kỳ kẻ nào cũng không cứu nổi hắn.

Chuyển tiếp sinh mệnh, đây chính là giữa sinh tử.

Lục Trường Sinh mặc kệ sinh mệnh Hỗn Độn khác làm như thế nào.

Nhưng bản thân hắn nhất định phải nắm chắc trăm phần trăm mới có thể tiến hành chuyển tiếp sinh mệnh.

Nếu không, hắn tình nguyện không tiến hành chuyển tiếp sinh mệnh.

Chờ thêm một chút nữa.

“Vẫn nên ở trong Hư giới mở lại thế giới trước.”

“Chỉ có Hư giới mở lại thế giới thành công, vậy thì nắm chắc chuyển tiếp sinh mệnh nhục thân của ta mới có thể cao hơn, thậm chí đạt tới nắm chắc trăm phần trăm.”

“Cho dù thất bại cũng không tính là gì. Hư giới thất bại, nhiều lắm tổn thất một hạt nhục thân thôi.”

Trong lòng Lục Trường Sinh như có suy nghĩ.

Thật ra hắn đã sớm nghĩ xong rồi.

Sau khi chuyển tiếp sinh mệnh nhục thân phải ở Hư giới mở lại thế giới.

Hư giới mở lại thế giới thất bại, sẽ tổn thất một hạt nhục thân.

Nhưng Lục Trường Sinh cũng có thể một lần nữa dùng một hạt nhục thân dung hòa với Hư giới.

Nhiều lắm sẽ hao phí một chút thời gian thôi.

Nhưng nhục thân thì khác.

Một khi nhục thân thất bại, vậy sẽ sụp đổ.

Về phần sử dụng một hạt nhục thân thử tiến hành chuyển tiếp sinh mệnh.

Điều này có thể có tác dụng, nhưng chắc là tác dụng không lớn.

Chuyển tiếp sinh mệnh của Lục Trường Sinh, đó là hàng tỉ hạt nhục thân cùng nhau tiến hành chuyển tiếp sinh mệnh.

Điều này cách biệt một trời với một hạt nhục thân tiến hành chuyển tiếp sinh mệnh là.

Chênh lệch quá lớn.

Bởi vậy, vẫn phảii tăng lên Hư giới trước.

“Xem ra, phải quay về Ám Vực một chuyến!”

Trong lòng Lục Trường Sinh rất rõ ràng.

Muốn tăng lên Hư giới chỉ có thể đi Ám Vực.

Chỉ có Ám Vực có thể cung cấp cho hắn lực căn nguyên Ám Vực, dùng để tăng lên Hư giới.

Vì thế, Lục Trường Sinh đứng dậy đi tới thông đạo không gian.

“Ta phải về Ám Vực.”

“Lục thánh nhân, mời.”

Lục Trường Sinh gật đầu.

Hắn bước ra một bước, trực tiếp bay vào trong Ám Vực.

“Phù…”

Lục Trường Sinh về tới động phủ của Phi Vân tông.

Không bị bất kỳ kẻ nào phát hiện.

Hóa thân một hạt nhục thân mà hắn để lại nháy mắt chui vào trong cơ thể.

“Nếu muốn đạt được lực căn nguyên của Ám Vực, ở dãy núi Vân Mộng là không được, nơi nhỏ này làm sao có thể có thiên kiêu đứng đầu?”

“Vẫn nên trở lại Ngộ Đạo Thánh Tông mới được.”

Tính toán thời gian, Lục Trường Sinh đã thời gian rất lâu không trở lại Ngộ Đạo Thánh Tông.

“Vù.”

Qua mấy ngày, đá truyền tin của Lục Trường Sinh chấn động.

Lục Trường Sinh lấy ra đá truyền tin nhìn thử.

Vậy mà là tông chủ của Võ Đạo Thánh Tông đưa tin.

Hắn vừa mới nghĩ có phải trở lại Ngộ Đạo Thánh Tông hay không.

Kết quả Ngộ Đạo Thánh Tông đã đưa tin.

“Xem thử đến tột cùng là chuyện gì?”

Lục Trường Sinh biết, tông chủ của Ngộ Đạo Thánh Tông sẽ không vô duyên vô cớ đưa tin cho hắn.

Hiện tại đưa tin khẳng định là có chuyện gì quan trọng.

“Hửm?”

“Kêu ta trở về một chuyến?”

“Thánh nữ của Thiên Nguyên Thánh Tông đi tới Ngộ Đạo Thánh Tông, đặc biệt đến vì ta?”

“Muốn kết thành đạo lữ với ta?”

Lục Trường Sinh mở to mắt.

Đây là tình huống gì?

Thậm chí trước kia Lục Trường Sinh chưa từng nghe nói càng chưa từng gặp mặt Thánh nữ của Thiên Nguyên Thánh Tông.

Hiện tại đột nhiên tới Ngộ Đạo Thánh Tông, thậm chí muốn tìm hắn kết thành đạo lữ?

Việc này quá kỳ lạ.

Vậy thì, trở về hay không?

Đạo lữ, Lục Trường Sinh chưa từng nghĩ tới.

Nhưng mà đối phương đã tìm đến tận cửa, chỉ đích danh muốn tìm hắn, vậy chắc chắn là có nguyên nhân.

Lục Trường Sinh nghĩ, dù sao cũng đang ở Ngộ Đạo Thánh Tông, hắn sợ cái gì?

Bây giờ hắn là trưởng lão khách khanh của Ngộ Đạo Thánh Tông.

Thế là Lục Trường Sinh đã rời khỏi dãy núi Vân Mộng, đến thẳng Ngộ Đạo Thánh Tông.

Ngộ Đạo Thánh Tông và dãy núi Vân Mộng cách nhau rất xa.

Lần trước Lục Trường Sinh đã phải tốn mất năm năm mới đến được núi Vân Mộng.

Bây giờ từ núi Vân Mộng về Ngộ Đạo Thánh Tông cũng vậy.

Năm năm sau, cuối cùng Lục Trường Sinh đã về đến Ngộ Đạo Thánh Tông.

Vừa về đến Ngộ Đạo Thánh Tông, tông chủ đã gọi Lục Trường Sinh đến đại điện.

Trong đại điện chỉ có một mình tông chủ Ngộ Đạo Thánh Tông.

“Lục trưởng lão, cuối cùng ngươi cũng về rồi.”

“Thánh nữ của Thiên Nguyên Thánh Tông đã đợi Lục trưởng lão ba năm rồi.”

Tông chủ vội vàng nói.

Lục Trường Sinh cau mày: “Tông chủ, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Sao đang yên đang lành, tự dưng Thánh nữ của Thiên Nguyên Thánh Tông lại đến Ngộ Đạo Thánh Tông tìm Lục mỗ liên hôn?”

Lục Trường Sinh nghĩ mãi vẫn không hiểu nổi.

Lúc tông chủ Ngộ Đạo Thánh Tông truyền tin cho hắn, cũng chưa nói rõ nguyên nhân.

“Đây là chuyện tốt!”

“Lục trưởng lão, chắc ngươi không hiểu về Thiên Nguyên Thánh Tông nhỉ?”

“Thiên Nguyên Thánh Tông cũng từng sinh ra Đại Đế, thuộc Đại Đế đạo thống. Nhưng mà Thiên Nguyên Thánh Tông hơi đặc biệt, các thế hệ đều sẽ bồi dưỡng một Thánh nữ tài năng xinh đẹp, Thánh nữ không được phá thân khổ tu, mãi đến khi cảm ngộ chín đại đạo, đạt đến trình độ Cửu Đạo Thánh Nhân.”

“Một khi đạt đến Cửu Đạo Thánh Nhân thì có thể thử xung kích cảnh giới Đại Đế. Nhưng mà, cảnh giới Đại Đế quá khó, cho dù là Cửu Đạo Thánh Nhân cũng là cửu tử nhất sinh, rất khó thành công. Rất nhiều Cửu Đạo Thánh Nhân sẽ nghĩ đủ mọi cách cảm ngộ thêm một đại đạo, cũng tức là Thập Đạo Thánh Nhân.”

Chương 1854: Kiếm Đạo đệ nhất vạn cổ, thần uy chấn động bốn phương! Đạo lữ đưa đến tận cửa của Lục Trường Sinh!

“Từ đại đạo thứ chín đến đại đạo thứ mười lại khó như lên trời, thậm chí không đơn giản hơn xung kích Đại Đế là bao. Từ xưa đến nay, rất ít người trở thành thập đạo Đại Thánh. Nhưng mà Thánh nữ của Thiên Nguyên Thánh Tông có công pháp tu luyện đặc biệt, một khi song tu với người ta, thì rất có khả năng sẽ cảm ngộ ra đại đạo thứ mười!”

“Nhưng mà, trong lịch sử của Thiên Nguyên Thánh Tông gần như chưa có Thánh nữ nào có thể đạt đến trình độ cửu đạo Đại Thánh, mãi đến khi Thánh nữ Lâm Thanh Loan này xuất hiện mới khiến Thiên Nguyên Thánh Tông thấy được hy vọng.”

“Bây giờ, Lâm Thanh Loan mới chỉ hơn ba nghìn tuổi đã là bát đạo Đại Thánh, rất có hy vọng cảm ngộ đại đạo thứ chín trong vạn năm, từ đó trở thành cửu đạo Đại Thánh. Đến lúc đó nàng thành thân với Lục trưởng lão, tiếp tục song tu, như vậy sẽ có thể cảm ngộ đại đạo thứ mười, trở thành thập đạo Đại Thánh.”

“Có nội tình thâm hậu của thập đạo Đại Thánh để xung kích Đại Đế thì càng nắm chắc có thể trở thành Đại Đế! Ý nghĩa của điều này với Thiên Nguyên Thánh Tông chắc không cần ta nói nhiều nữa nhỉ?”

Sắc mặt Lục Trường Sinh rất bình tĩnh.

Nhưng trên thực tế, trong lòng hắn cũng dấy lên sóng to gió lớn.

Không ngờ Thánh nữ Thiên Nguyên Thánh Tông liên hôn với hắn lại là người tài năng xinh đẹp như vậy, thực lực mạnh mẽ như vậy?

Bát đạo Đại Thánh à!

Đây đã là đại cao thủ chính cống của của Ám Vực rồi.

Chỉ xếp sau những cửu đạo Đại Thánh và Đại Đế kia thôi.

Cho dù là tông chủ Ngộ Đạo Thánh Tông chỉ cần Đại Thánh cấp cao đã có thể đảm nhiệm, cũng tức là thất đạo Đại Thánh lại được.

Bát đạo Đại Thánh?

Đó đều là tồn tại cấp bậc trưởng lão thái thượng của Ngộ Đạo Thánh Tông.

Còn cửu đạo Đại Thánh thì giống như Định Hải thần châm của mỗi Thánh Tông.

Lục Trường Sinh rất ngạc nhiên, Thiên Nguyên Thánh Tông lại có loại bí pháp này.

Song tu với người ta thì có thể cảm ngộ đại đạo thứ mười?

Đây đúng là khó bề tưởng tượng.

Phải biết rằng, điều này chẳng khác nào một bước lên trời.

Có thể trực tiếp trở thành Đại Đế tương đương với nguyên sinh mệnh Hỗn Độn.

Công pháp này nghịch thiên cỡ nào?

Nhưng mà chắc chắn rất khó tu luyện.

Nếu không Thiên Nguyên Thánh Tông sẽ không tốn nhiều năm như vậy mới xuất hiện Lâm Thanh Loan.

Hơn nữa nghiêm khắc về mặt ý nghĩa, Lâm Thanh Loan cũng chỉ là hy vọng tu thành cửu đạo Đại Thánh thôi.

Bây giờ nàng vẫn chỉ là bát đạo Đại Thánh.

Trên thực tế, cảm ngộ đại đạo càng lên càng thì việc cảm ngộ sẽ càng khó khăn.

Dù sao, về cơ bản mấy đại đạo phía trước đều là đại đạo bản thân Đại Thánh rất quen thuộc, lúc cảm ngộ không hề khó.

Nhưng càng về sau, mỗi một đại đạo đều là đại đạo hoàn toàn mới.

Thậm chí bản thân tu sĩ hoàn toàn không quen thuộc, thuộc kiểu cưỡng chế cảm ngộ.

Vậy làm sao có thể cảm ngộ ra được?

Ám Vực có nhiều bát đạo Đại Thánh như vậy, nhưng người cuối cùng có thể trở thành cửu đạo Đại Thánh lại vô cùng ít.

Nhưng mà Lâm Thanh Loan tài năng hơn người như vậy.

Nàng vẫn có hy vọng rất lớn cảm ngộ được đại đạo thứ chín.

“Tông chủ, tại sao lại tìm Lục mỗ?”

“Ta hoàn toàn không quen biết Lâm Thanh Loan, thậm chí còn không hề có qua lại gì Thiên Nguyên Thánh Tông. Hơn nữa, bản thân ta cũng chỉ là Đại Thánh cấp thấp thôi, sao có thể lọt vào mắt của Thánh nữ bát đạo Đại Thánh của Thiên Nguyên Thánh Tông?”

Lục Trường Sinh hỏi.

Hắn nghĩ mãi vẫn không thể hiểu nổi.

Sao lại có qua lại với Lâm Thanh Loan?

Lúc trước hắn hoàn toàn không quen biết đối phương.

“Lục trưởng lão không cần tự coi nhẹ mình, thiên phú của ngươi tuyệt đối không hề thua kém Lâm Thanh Loan.”

“Trên bia đại đạo có nhiều dấu vết đại đạo như vậy, nhưng ai có thể cảm ngộ được đại đạo trên bia đại đạo? Chỉ có một mình Lục trưởng lão thôi.”

“Đương nhiên, nguyên nhân quan trọng thực ra là vì đại đạo thứ hai của Lục trưởng lão, hình như là ‘Vạn Cổ Kiếm Đạo’ đúng không?”

“Lâm Thanh Loan chủ tu Kiếm Đạo, thiên phú Kiếm Đạo của nàng vô cùng xuất sắc, nếu muốn cảm ngộ đại đạo thứ mười, vậy chắc chắn phải là Kiếm Đạo. Người song tu có đại đạo càng mạnh, thì nàng sẽ càng có hy vọng lĩnh ngộ đại đạo thứ mười.”

“Cho nên, lần này Lâm Thanh Loan đến chính là để chứng thực Vạn Cổ Kiếm Đạo của Lục trưởng lão có đúng là vượt trội nhất Kiếm Đạo không.”

Tông chủ Ngộ Đạo Thánh Tông như cười như không nói.

Lục Trường Sinh im lặng.

Hắn cảm thấy bản thân giống như đang cầm đá đập chân của chính mình.

Ban đầu hắn mô phỏng ra Vạn Cổ Kiếm Đạo chỉ là muốn quang minh chính đại thể hiện ra một đại đạo đỉnh cấp, từ đó khiến chiến lực leo lên một độ cao mới, có thể khiêu chiến vượt cấp.

Trên thực tế, hắn vẫn là dựa vào lực Hư giới.

Nhưng ngặt nỗi Vạn Cổ Kiếm Đạo quá mạnh, mạnh tới mức được xưng là Kiếm Đạo đệ nhất.

Danh tiếng này đã lan truyền ra ngoài, vì vậy đã khiến Thánh nữ Thiên Nguyên Tông Lâm Thanh Loan để ý tới.

Lâm Thanh Loan xung kích đại đạo thứ mười, mục tiêu chính là Kiếm Đạo nàng quen thuộc nhất.

Nhưng nàng đã cảm ngộ Kiếm Đạo rồi.

Nếu lại muốn cảm ngộ Kiếm Đạo thứ mười, thì sẽ khó như lên trời.

Trừ khi có Kiếm Đạo của ai đó còn mạnh hơn nàng.

Thậm chí nghiền áp Kiếm Đạo của nàng.

Như vậy nàng sẽ có thể mượn công pháp song tu, sau đó cảm ngộ Kiếm Đạo của đối phương.

Nhưng cả Ám Vực, Lâm Thanh Loan đều đã từng bái phỏng hết một lượt những Đại Thánh kiếm tu tài năng hơn người kia.

Chỉ luận Kiếm Đạo đơn thuần thì không ai có thể nghiền áp nàng.

Cho dù thắng được nàng cũng không đạt đến mức độ nghiền áp, nên không hề giúp ích cho việc cảm ngộ đại đạo thứ mười của nàng.

Vì vậy, tu vi của người song tu với nàng không quan trọng, nhưng đại đạo ngưng tụ rất quan trọng.

Đúng lúc Lục Trường Sinh xuất hiện.

Thậm chí Vạn Cổ Kiếm Đạo do hắn thi triển còn vang danh khắp Ám Vực.

“Lục mỗ có thể từ chối không?”

Lục Trường Sinh cau mày hỏi.

Trên thực tế, Vạn Cổ Kiếm Đạo của hắn chỉ là mô phỏng.

Chương 1855: Kiếm Đạo đệ nhất vạn cổ, thần uy chấn động bốn phương! Đạo lữ đưa đến tận cửa của Lục Trường Sinh! (2)

Một khi hắn thật sự song tu với Lâm Thanh Loan, thì chắc chắn sẽ bị lộ.

Không những sẽ hại Lâm Thanh Loan, còn hại cả bản thân.

Tất nhiên Lục Trường Sinh không muốn đồng ý liên hôn với Lâm Thanh Loan.

Tông chủ Ngộ Đạo Thánh Tông hình như không hề bất ngờ, hắn cười nói: “Lục trưởng lão đừng vội, nghe điều kiện của Thiên Nguyên Thánh Tông đã rồi nói sau. Thực ra, bổn tọa vốn cũng không muốn đồng ý chuyện này, nhưng khổ nỗi Thiên Nguyên Thánh Tông cho quá nhiều…”

Thế là tông chủ Ngộ Đạo Thánh Tông bắt đầu liệt kê từng điều kiện Thiên Nguyên Thánh Tông đưa ra.

Các loại công pháp, bảo vật, tài nguyên cần có đều có.

Bao gồm cả bảo vật giống như bia đại đạo mà Thiên Nguyên Thánh Tông cũng có, hơn nữa bọn họ còn mở cửa miễn phí cho Lục Trường Sinh.

Hắn muốn cảm ngộ bao lâu thì cảm ngộ bấy lâu.

Thậm chí Thiên Nguyên Thánh Tông còn ước gì Lục Trường Sinh có thể cảm ngộ nhiều đại đạo hơn.

Chỉ cần Lục Trường Sinh đồng ý thì Thiên Nguyên Thánh Tông sẽ dốc toàn lực giúp hắn tu hành.

Quan trọng là song tu với Lâm Thanh Loan, tính ra hắn cũng không thiệt chút nào.

Bởi vì song tu là giúp đỡ lẫn nhau.

Lâm Thanh Loan có thể cảm ngộ được đại đạo thứ mười ở trên người Lục Trường Sinh.

Tương tự, Lục Trường Sinh cũng rất có thể cảm ngộ được đại đạo.

Hơn nữa tu vi càng thấp, số lượng đại đạo càng ít, ngược lại lợi ích có được sẽ càng nhiều.

Đây cũng là dự tính ban đầu của Đại Đế sáng tạo ra công pháp này.

Đôi bên cùng có lợi!

Chứ không phải hại người lợi mình.

Vẫn còn một nguyên nhân rất quan trọng.

Một khi Lục Trường Sinh song tu với Lâm Thanh Loan, Lâm Thanh Loan đột phá đến thập đạo Đại Thánh, sau đó trở thành Đại Đế.

Điều đó có nghĩa là gì?

Có nghĩa là vợ của Lục Trường Sinh là một Đại Đế!

Tồn tại gần như đứng ở đỉnh Ám Vực.

Quyền thế này gần như có thể tung hoành khắp Ám Vực.

Tuy Ngộ Đạo Thánh Tông vô cùng coi trọng Lục Trường Sinh, nhưng chưa chắc bọn họ đều cảm thấy Lục Trường Sinh chắc chắn có thể thành Đại Đế.

Còn Lâm Thanh Loan lại là người có hy vọng rất lớn sẽ trở thành Đại Đế.

Một khi nàng trở thành Đại Đế, quan hệ của Thiên Nguyên Thánh Tông và Ngộ Đạo Thánh Tông cũng sẽ càng thân hơn.

Ngộ Đạo Thánh Tông cũng có lợi ích.

Dù sao Ngộ Đạo Thánh Tông còn phải đối mặt với Thiên Yêu kia của cấm khu Thiên Yêu.

Điều này đối với Ngộ Đạo Thánh Tông giống như bị hóc xương cá.

Nếu có đồng minh là Đại Đế, thì sẽ khác rồi.

Thế nên Ngộ Đạo Thánh Tông mới tận tâm tận lực thúc đẩy liên hôn với Thiên Nguyên Thánh Tông như vậy.

Quả thật là vì Thiên Nguyên Thánh Tông cho quá nhiều.

Dù thế nào Ngộ Đạo Thánh Tông đều không từ chối được.

Lục Trường Sinh bắt đầu trầm ngâm.

Tất nhiên hắn không muốn liên hôn với Lâm Thanh Loan.

Nếu Lâm Thanh Loan thật sự trở thành cửu đạo Đại Thánh, muốn song tu, vậy hắn chỉ có một con đường, đó chính là trốn về Hỗn Độn.

Đến lúc đó, có lẽ Lục Trường Sinh rất khó trở lại Ám Vực lần nữa.

Đây không phải kết quả Lục Trường Sinh muốn.

Hắn còn muốn mượn sức mạnh bản nguyên Ám Vực trong Ám Vực, sớm ngày tu luyện Hư giới đến trình độ viên mãn.

Nếu như Lục Trường Sinh trốn về Hỗn Độn, vậy sẽ rất khó có lại sức mạnh bản nguyên Ám Vực.

Nhưng với tình hình bây giờ, không tới lượt hắn từ chối.

Một khi hắn từ chối, thì sẽ chọc giận Ngộ Đạo Thánh Tông và Thiên Nguyên Thánh Tông, thậm chí sẽ dẫn tới nghi ngờ.

Dù sao, chuyện tốt dâng tới tận cửa này nói thế nào cũng là chỉ có lợi không có hại, tại sao Lục Trường Sinh lại không đồng ý?

Thấy dáng vẻ do dự của Lục Trường Sinh, tông chủ cười.

“Lục trưởng lão, có thể liên hôn thành công hay không, Lục trưởng lão nói không tính đâu, còn phải xem rốt cuộc Vạn Cổ Kiếm Đạo của Lục trưởng lão thế nào, có thể được Lâm Thanh Loan công nhận hay không. Nếu như không được công nhận, vậy thì Lâm Thanh Loan không thể nào liên hôn với Lục trưởng lão.”

Lục Trường Sinh chợt tỉnh ngộ.

Đúng vậy, còn phải được Lâm Thanh Loan công nhận mới được.

Vạn Cổ Kiếm Đạo của Lục Trường Sinh là đại đạo mô phỏng, quả thật uy năng rất mạnh, nhưng lỡ như Lâm Thanh Loan không công nhận thì sao?

Nói cho cùng, đối phương còn là bát đạo Đại Thánh.

Kiếm Đạo nàng ngưng tụ ra còn là Kiếm Đạo đứng đầu trong tám đại đạo.

Muốn khiến Lâm Thanh Loan công nhận đâu phải chuyện dễ dàng?

Chắc chắn Lâm Thanh Loan không chỉ tìm một mình Lục Trường Sinh.

Lúc trước nàng đã từng tìm rất nhiều Đại Thánh khác rồi.

Trong đó có không ít Đại Thánh cấp cao.

Nhưng khổ nỗi bọn họ đều không thể khiến Lâm Thanh Loan công nhận.

Bây giờ cùng lắm là Lâm Thanh Loan có một mục đích thôi.

Cụ thể vẫn phải đợi Lục Trường Sinh và Lâm Thanh Loan gặp mặt rồi nói sau.

“Lục mỗ có thể gặp mặt Lâm Thanh Loan.”

Lục Trường Sinh nói.

Gặp mặt trước đã rồi nói.

Nếu Vạn Cổ Kiếm Đạo của hắn không thể khiến Lâm Thanh Loan hài lòng, vậy tất nhiên không còn phiền phức rồi.

Nhưng lỡ như được Lâm Thanh Loan công nhận, đến lúc đó hắn sẽ lại nghĩ cách khác.

“Được.”

“Lục trưởng lão vừa trở về Ngộ Đạo Thánh Tông, hay là nghỉ ngơi vài ngày trước đi?”

Lục Trường Sinh lắc đầu, nói: “Không sao, bây giờ đi luôn.”

Hắn là Đại Thánh, cho dù đi đường năm năm cũng không ảnh hưởng tới trạng thái của hắn.

Hơn nữa, Lục Trường Sinh ước gì trạng thái càng tệ càng tốt.

Nhưng đại đạo đã ngưng tụ ra rồi, trạng thái tốt hay không, thì uy năng vẫn như vậy.

“Vậy thì đi theo ta.”

Tông chủ Ngộ Đạo Thánh Tông dẫn Lục Trường Sinh đến sân luyện võ.

Đúng, chính là sân luyện võ.

Nơi này có trận pháp cấp bậc Đại Đế.

Đại Thánh cấp cao đều có thể thỏa sức phóng thích đại đạo ở đây.

Rất nhanh, một nhóm tu sĩ lạ mặt đã đến sân luyện võ.

“Soạt.”

Lục Trường Sinh ngẩng đầu, nhìn vào một ánh mắt ở đối diện.

Lục Trường Sinh đã gặp Thánh nữ của Thiên Nguyên Thánh Tông Lâm Thanh Loan.

Không thể không nói, khí chất, dung mạo, vóc dáng của đối phương gần như đều có thể gọi là hoàn mỹ.

Nhất là khí chất.

Chương 1856: Kiếm Đạo đệ nhất vạn cổ, thần uy chấn động bốn phương! Đạo lữ đưa đến tận cửa của Lục Trường Sinh! (3)

Bát đạo Đại Thánh, hơn nữa còn có hy vọng thành Đại Đế.

Loại nhuệ khí, tư thế oai hùng đó là hai loại trạng thái hoàn toàn khác những Đại Thánh lâu năm kia.

Lâm Thanh Loan cũng đang nhìn Lục Trường Sinh.

Cái nhìn đầu tiên chính là trẻ tuổi.

Đúng, trẻ tuổi.

Trẻ tuổi này không phải tướng mạo trẻ.

Về cơ bản, người có thể trở thành Đại Thánh, bề ngoài đều rất trẻ tuổi.

Mà là khí chế, trạng thái mang lại cho người ta cảm giác trẻ tuổi một cách vô hình.

Trên thực tế, quả thật Lục Trường Sinh cũng rất trẻ.

Đương nhiên, Lục Trường Sinh đã hơn một vạn năm nghìn tuổi rồi, lớn hơn Lâm Thanh Loan rất nhiều.

Nhưng mà, hắn là sinh mệnh Hỗn Độn.

Sinh mệnh Hỗn Độn, hơn một vạn năm cỏn con tính là gì?

Còn chưa đến một kỷ nữa.

Quả thật là quá trẻ.

Vậy nên nói Lục Trường Sinh trẻ tuổi không sai chút nào.

Còn về tu vi.

Lục Trường Sinh không đặc biệt hiển hóa ra đại đạo, Lâm Thanh Loan cũng không biết tu vi của hắn.

Đương nhiên nàng đã tìm hiểu, Lục Trường Sinh là nhị đạo Đại Thánh.

Tất nhiên tu vi của hắn sẽ thấp hơn nàng nhiều.

Nhưng mà, điều này không quan trọng.

Điều nàng coi trọng là Kiếm Đạo của Lục Trường Sinh.

“Lục trưởng lão, chắc ngươi đã hiểu chuyện liên hôn rồi đúng không?”

Lâm Thanh Loan chậm rãi hỏi.

Trong lòng nàng không hề có gợn sóng nào, giống như chuyện liên hôn không liên quan tới nàng vậy.

Trên thực tế, Lâm Thanh Loan thử liên hôn với nhiều người khác nhau, nhưng cuối cùng đều chứng minh, không một ai có thể lọt vào mắt của nàng.

Cuối cùng liên hôn đã bị bỏ qua rồi.

Có thể Lục Trường Sinh này cũng như vậy.

Cho đến bây giờ, Lâm Thanh Loan đã không còn ôm hy vọng gì mấy.

Nếu nàng muốn cảm ngộ đại đạo thứ mười, thì chắc phải nghĩ cách khác.

Hoặc nàng phải ngưng tụ đại đạo khác chứ Kiếm Đạo chắc hết hy vọng rồi.

Nhưng mà đến cũng đến rồi, nói cho cùng vẫn phải thử xem.

“Lục mỗ đã hiểu, vậy thì mời Thánh nữ chỉ giáo!”

Lục Trường Sinh gật đầu.

Nói nhiều vô ích, vẫn là kiểm tra thiên phủ trước.

“Ầm.”

Ngay sau đó, Lục Trường Sinh hiện hóa ra một Thần kiếm khổng lồ.

Thần kiếm tản ra kiếm ý khủng bố.

Đây chính là Vạn Cổ Kiếm Đạo!

Tuy chỉ hiện hóa ra một đại đạo, Đại Thánh ở đây chủ yếu đều có thể chống đỡ, không phải vấn đề lớn gì.

Nhưng Vạn Cổ Kiếm Đạo này lại khiến bọn họ cảm thấy hoàn toàn khác.

“Kiếm Đạo này…”

Tâm hồn không xao động của Lâm Thanh Loan cuối cùng cũng gợi lên gợn sóng lăn tăn.

Vạn Cổ Kiếm Đạo này hình như đúng là không giống mọi người.

Nó có thể khiến nàng cảm thấy thích thú.

Ngay sau đó, Lâm Thanh Loan cũng không chần chừ, thi triển ra Kiếm Đạo của mình.

“Đoàng đoàng đoàng.”

Kiếm Đạo của Lâm Thanh Loan hiện hóa, vắt ngang hư không.

Kiếm Đạo này hoàn toàn khác Vạn Cổ Kiếm Đạo của Lục Trường Sinh, nhưng trông uy lực lại càng giật gân hơn.

Có điều trước giờ so đại đạo đều không phải chỉ nhìn bề ngoài, mà phải va chạm thật sự.

Huống hồ là va chạm giữa hai Kiếm Đạo?

Vậy chắc chắn phải phân ra cao thấp!

“Đi.”

Thế là hai người đều thúc giục Kiếm Đạo.

Lục Trường Sinh dùng Vạn Cổ Kiếm Đạo do Hư giới mô phỏng ra, nhiều Đại Thánh cấp cao như vậy đều không thể nhìn ra.

Đủ để thấy Hư giới của hắn thần kỳ cỡ nào.

Có lẽ chỉ có Đại Đế mới có thể nhìn ra chút manh mối.

Đáng tiếc, nơi này không hề có Đại Đế.

Thậm chí hai đại Thánh Tông này đều không có Đại Đế.

Lục Trường Sinh không thể “chủ động nhận thua”, hoặc là lén lút giảm uy năng của Vạn Cổ Kiếm Đạo.

Dưới nhiều ánh mắt như vậy, hắn cũng chỉ có thể thi triển uy năng của Vạn Cổ Kiếm Đạo, trên thực tế là uy năng của Hư giới.

Sau đó, hai đại đạo mạnh mẽ va chạm vào nhau.

Không hề có chút biến hóa nào.

Hai đại đạo cái nào mạnh cái nào yếu vô cùng trực quan.

Mạnh chính là mạnh, yếu chính là yếu.

“Răng rắc.”

Cuối cùng một tiếng giòn tan vang lên.

Các Đại Thánh đều nhìn chằm chằm chỗ hai đại đạo vao chạm ở hư không.

Âm thanh này chắc chắn là có đại đạo tan vỡ rồi.

Chỉ là rốt cuộc đại đạo của ai bị tan vỡ?

Rất nhanh mọi người đã thấy rõ ràng.

Trong hai đại đạo, vậy mà đại đạo của Lâm Thanh Loan đã có chút vết nứt.

Cho dù vết nứt này vô cùng nhỏ.

Không để ý thì có thể sẽ không nhận ra.

Nhưng mà xuất hiện vết nứt đã đủ để nói rõ vấn đề rồi.

Va chạm vẫn tiếp tục.

Một lần, hai lần, ba lần, bốn lần, năm lần…

Cuối cùng, chỉ chín lần va chạm, Lâm Thanh Loan đã dừng lại.

Bởi vì Kiếm Đạo của nàng bị tàn phá nặng nề, lung lay sắp rơi, giống như sẽ tan vỡ bất cứ lúc nào.

Ngược lại, Vạn Cổ Kiếm Đạo của Lục Trường Sinh thì không hề có chút dấu vết tổn hại nào.

Nghiền áp!

Đây chính là nghiền áp hoàn toàn!

Tất cả mọi người đều trợn to mắt, dường như không dám tin.

Thực ra trong lòng tông chủ Ngộ Đạo Thánh Tông cũng biết Vạn Cổ Kiếm Đạo của Lục Trường Sinh rất khó thắng được Kiếm Đạo của Lâm Thanh Loan, khả năng quá thấp. Nói cho cùng, Lâm Thanh Loan đã chiến thắng vô số Kiếm Đạo.

Kết quả lại xuất hiện tình trạng nghiền áp.

Hơn nữa còn là Kiếm Đạo của Lục Trường Sinh nghiền áp Kiếm Đạo của Lâm Thanh Loan.

Điều này thật sự quá điên cuồng.

Quá khó tin.

Ngay cả Lâm Thanh Loan cũng trợn to mắt.

Tâm hồn không gợn sóng cuối cùng đã xuất hiện dao động, không còn lặng sóng, mà đang dâng lên sóng to gió lớn.

Tuy Lâm Thanh Loan kinh ngạc, nhưng trong kinh ngạc lại có chút hưng phấn.

Kiếm Đạo của nàng bị nghiền áp rồi.

Đây không phải Kiếm Đạo nàng vất vả tìm kiếm à?

“Vạn Cổ Kiếm Đạo, hay cho Vạn Cổ Kiếm Đạo! Quả thật xứng đáng là Kiếm Đạo đệ nhất vạn cổ!”

“Ta thua rồi…”

Lâm Thanh Loan chủ động nhận thua.

Nàng cũng đã thu Kiếm Đạo về.

Tuy Kiếm Đạo bị tàn phá nặng nề, nhưng dù sao vẫn chưa tan vỡ.

Chỉ cần tĩnh tu một thời gian thì sẽ có thể khôi phục.

Có điều, chút tổn hại nhỏ của Kiếm Đáo có tính là gì?

Cuối cùng nàng cũng tìm được Kiếm Đạo khiến nàng hài lòng.

Chuyện liên hôn có thể thành công!

Vậy thì sau này cơ hội nàng trở thành Đại Đế sẽ tăng mạnh.

Chương 1857: Kiếm Đạo đệ nhất vạn cổ, thần uy chấn động bốn phương! Đạo lữ đưa đến tận cửa của Lục Trường Sinh! (4)

Chỉ có trong lòng Lục Trường Sinh sợ hãi.

Cuối cùng hắn vẫn thắng.

Cho dù Vạn Cổ Kiếm Đạo của hắn chỉ là mô phỏng.

Nhưng đó vẫn là Vạn Cổ Kiếm Đạo hắn va chạm, dung hợp vô số Kiêm Đạo trong Hư giới để tạo thành.

Thực ra nếu như ở trong Hư giới, thì hắn chính là Kiếm Đạo chân chính.

Nói Vạn Cổ Kiếm Đạo thắng Kiếm Đạo của Lâm Thanh Loan cũng không sai.

Dù sao Đại Thánh khác không được tiện như hắn, có thể va chạm, dung hợp vô số đại đạo ở Hư giới để sinh ra đại đạo mới.

Đại Đạo của Đại Thánh trong Ám Vực đều là suy nghĩ chợt lóe qua, từ đó ngưng tụ thành, muốn mài giũa tỉ mỉ cũng không được.

Vậy sao có thể là đối thủ của Vạn Cổ Kiếm Đạo do Lục Trường Sinh dung hợp vô số đại đạo mô phỏng ra chứ?

Đáng tiếc, bây giờ Vạn Cổ Kiếm Đạo quá mạnh, ngược lại cũng trở thành “phiền phức”.

Còn là phiền phức lớn!

“Lục đạo hữu, sau hôm nay, Thiên Nguyên Thánh Tông ta sẽ công bố với bên ngoài, ngươi chính là đạo lữ tương lai của ta.”

“Chỉ đợi sau khi ta tu thành đại đạo thứ chín, thì sẽ cử hành đại hôn!”

“Thứ hứa cho Lục đạo hữu lúc trước sẽ không thiếu gì hết. Không biết ý của Lục đạo hữu thế nào?”

Cặp mắt đẹp của Lâm Thanh Loan nhìn Lục Trường Sinh, giống như muốn nhìn Lục Trường Sinh thật tỉ mỉ.

Lúc trước nàng vốn không có cảm giác gì.

Ai cũng giống nhau.

Nhưng bây giờ sau khi xác định Lục Trường Sinh, hình như Lâm Thanh Loan lại cảm thấy khác rồi.

Nàng nhìn thế nào cũng cảm thấy Lục Trường Sinh rất thuận mắt.

Dù sao, đây có thể chính là đạo lữ bầu bạn bên nàng vô số năm, sống chết đều gắn bó với nhau!

Ánh mắt của mọi người đều tập trung trên người Lục Trường Sinh.

Lúc này, Lục Trường Sinh biết hắn không thể từ chối.

Một khi từ chối, hậu quả sẽ rất nghiêm trọng.

Bỏ đi.

Trong lòng Lục Trường Sinh đã có quyết định.

Cứ đồng ý trước đã.

Dù sao còn lâu mới đến thời gian đại hôn.

Lâm Thanh Loan phải cảm ngộ đại đạo thứ chín, trở thành cửu đạo Đại Thánh mới có thể đại hôn.

Thời gian này rất lâu.

Có thể là mấy nghìn năm, thậm chí càng lâu hơn.

Cũng có khả năng cả đời vẫn không tu được thành cửu đạo Đại Thánh.

Thời gian mấy nghìn năm đủ để Lục Trường Sinh tích lũy rất nhiều sức mạnh bản nguyên Ám Vực rồi.

Chuyện của mấy nghìn năm sau, thì đến lúc đó rồi nói.

“Được.”

Lục Trường Sinh rất kiệm lời.

Nhưng ý tứ lại đơn giản rõ ràng.

Hắn đồng ý rồi.

Bỗng chốc, mọi người đều tươi cười.

Đây là chuyện mọi người đều vui.

Thiên Nguyên Thánh Tông và Ngộ Đạo Thánh Tông hai thế lực mạnh mẽ kết hợp.

Lâm Thanh Loan đã tìm thấy đạo lữ phù hợp, tương lai sẽ có hy vọng thành Đại Đế.

Sao có thể không vui mừng?

“Vậy ta ở lại Ngộ Đạo Thánh Tông thêm một thời gian, coi như tìm hiểu thêm về Lục đạo hữu.”

Rõ ràng Lâm Thanh Loan rất muốn giao lưu nhiều hơn với Lục Trường Sinh.

Dù sao bọn họ cũng là đạo lữ tương lai.

Tuy tu sĩ không có tình cảm hoan ái của người phàm, nhưng tất nhiên giữa đạo lữ vẫn cần tâm đầu ý hợp, hiểu lẫn nhau là điều không thể thiếu.

Nói cho cùng, không ai muốn cứ phải đối mặt với một đạo lữ mình không thích.

Thế là Lâm Thanh Loan đã ở lại.

Chỉ là điều này không hề làm lỡ việc Thiên Nguyên Thánh Tông công bố tin tức với bên ngoài.

Ngày hôm sau, Thiên Nguyên Thánh Tông đã tuyên bố quyết định của Lâm Thanh Loan với bên ngoài.

Ngộ Đạo Thánh Tông cũng tuyên bố Lâm Thanh Loan và Lục Trường Sinh kết thành đạo lữ!

Đồng thời bọn họ sẽ chính thức thành hôn sau khi Lâm Thanh Loan trở thành cửu đạo Đại Thánh.

Tin tức vừa tung ra, cả Ám Vực đều xôn xao!

“Cuối cùng Lâm Thanh Loan đã tìm được đạo lữ rồi à?”

“Ngay cả cửu đạo Đại Thánh như Chung Thiên Đại Thánh cũng không thể lọt vào mắt Lâm Thanh Loan, rốt cuộc là ai có thể trở thành đạo lữ của nàng?”

“Người này tên là Trường Sinh Đại Thánh, là trưởng lão khách khanh của Ngộ Đạo Thánh Tông, xuất thân ở thành phố nhỏ, hình như đến nay mới chỉ là nhị đạo Đại Thánh.”

“Nhị đạo Đại Thánh nhỏ bé làm sao có thể trở thành đạo lữ của Lâm Thanh Loan?”

“Tuy Lục Trường Sinh chỉ là nhị đạo Đại Thánh, nhưng hắn lĩnh ngộ một loại Kiếm Đạo đặc biệt, tên là Vạn Cổ Kiếm Đạo, được xưng là Kiếm Đạo đệ nhất vạn cổ! Ngay cả Kiếm Đạo của Lâm Thanh Loan cũng không bằng Vạn Cổ Kiếm Đạo của Lục Trường Sinh.”

“Vạn Cổ Kiếm Đạo…”

Khắp nơi trong Ám Vực đều có người bàn tán chuyện này.

Dù sao Lâm Thanh Loan không phải tiểu tốt vô danh.

Ngược lại danh tiếng của nàng quá lớn.

Nàng không chỉ có dung mạo xuất chúng, còn có thiên phú tuyệt vời, mới ba nghìn năm tuổi đã tu thành bát đạo Đại Thánh, rất có thể trở thành cửu đạo Đại Thánh trong vạn năm.

Ai cũng biết Lâm Thanh Loan vẫn luôn lựa chọn đạo lữ.

Hơn nữa, mọi người cũng biết công pháp tu luyện đặc biệt của Lâm Thanh Loan.

Một khi trở thành đạo lữ của Lâm Thanh Loan, vậy đúng là một bước lên trời.

Thậm chí dù là cửu đạo Đại Thánh kết thành đạo lữ với Lâm Thanh Loan, thì cũng có thể nhận được lợi ích lớn.

Lâm Thanh Loan là Thánh nữ Thiên Nguyên Thánh Tông, bản thân nàng lại là bát đạo Đại Thánh, về cơ bản Đại Đế không xuất hiện, thì chẳng ai làm gì được nàng.

Nếu không phải như vậy, thì đã có người cướp Lâm Thanh Loan đi từ lâu rồi.

Ban đầu lúc Lâm Thanh Loan còn chưa để lộ thiên phú, nàng vẫn luôn trốn ở Thiên Nguyên Thánh Tông, không dám có chút tin tức nào.

Chính là vì sợ bị người ta biết được, rồi bị cướp đi.

Mãi đến khi trở thành Đại Thánh cấp cao, lúc này Lâm Thanh Loan mới chủ động rời khỏi Thiên Nguyên Thánh Tông và bắt đầu chọn đạo lữ.

Vừa xuống núi, nàng đã chém thất đạo Đại Thánh, có thể nói là nổi danh một thời.

Bây giờ nàng lại càng trở thành tiêu điểm của Ám Vực.

Cũng kéo theo Lục Trường Sinh lại rơi vào trong tầm mắt của rất nhiều thế lực của Ám Vực lần nữa.

Trên thực tế, điều này sẽ mang lại rất nhiều phiền phức cho Lục Trường Sinh.

Không sợ nhất vạn, chỉ sợ vạn nhất.

Lỡ như thật sự có người ra tay với Lục Trường Sinh thì sao?

Chương 1858: Một đợt thành danh, thiên hạ đều biết! Lục Trường Sinh khiến cả Ám Vực kinh ngạc!

Cũng không phải không có khả năng này.

Ví dụ như kẻ địch của Ngộ Đạo Thánh Tông.

Hay ví dụ như kẻ địch của Thiên Nguyên Thánh Tông, kẻ không muốn Thiên Nguyên Thánh Tông sinh ra một Đại Đế.

Vậy thì giết chết Lục Trường Sinh có lẽ chính là cách tốt nhất.

Không có đạo lữ phù hợp, cho dù công pháp của Lâm Thanh Loan có đặc biệt hơn, nàng cũng không thể nắm giữ đại đạo thứ mười.

Không có đại đạo thứ mười, thì xung kích Đại Đế chính là cửu tử nhất sinh.

“Không ngờ công khai tin tức này, ta lại phải ở trong Ngộ Đạo Thánh Tông, không dám đi đâu cả…”

Lục Trường Sinh thở dài, rất bất đắc dĩ nhìn Lâm Thanh Loan ở trước mặt.

Đúng, Lâm Thanh Loan vẫn chưa rời đi.

Nàng vẫn ở bên cạnh Lục Trường Sinh.

Nàng là Thánh nữ, là thiên chi kiều nữ, nhưng lại không hề có vênh váo kiêu ngạo giống bất cứ thiên chi kiều nữ nào, ngược lại còn vô cùng dịu dàng ấm áp, Lục Trường Sinh biến đổi ngầm lúc nói chuyện với Lâm Thanh Loan cũng không hề thấy áp lực.

Chỉ vài tháng ngắn ngủi, hai người đã quen thân rồi.

Thậm chí Lục Trường Sinh còn có thể nói đùa vài câu với Lâm Thanh Loan.

Lâm Thanh Loan cười nói: “Đường đường tam đạo Đại Thánh lại ẩn giấu tu vi, khiến bên ngoài hiểu nhầm ngươi là nhị đạo Đại Thánh. Thiên phú của Lục đạo hữu còn mạnh hơn ta, cho dù không có chuyện này, chắc người nên trốn ở Ngộ Đạo Thánh Tông vẫn là Lục đạo hữu…”

Thời gian này, Lâm Thanh Loan cũng phát hiện ra “bí mật” về tu vi của Lục Trường Sinh.

Đương nhiên, đây là do Lục Trường Sinh không che giấu.

Hắn không cố ý che giấu.

Thực ra, hắn thi triển tu vi “tam đạo Đại Thánh” là vì mưu cầu sức mạnh bản nguyên Ám Vực.

Đúng, Lục Trường Sinh đã có kế hoạch rồi.

Lục Trường Sinh đọc được đoạn miêu tả trong một cổ tịch ở Tàng Thư Các của Ngộ Đạo Thánh Tông, viết rằng từng có một số Đại Đế tài năng hơn người có thể cảm ngộ sức mạnh bản nguyên Ám Vực ở thời kỳ Đại Thánh.

Đồng thời, bọn họ không ngừng đánh bại từng đối thủ, cướp đoạt bản nguyên, tranh đoạt khí vận, cuối cùng đã trở thành Đại Đế!

Điều này khiến trong lòng Lục Trường Sinh vô cùng phấn khởi.

Bởi vì điều này tức là thực ra trong Ám Vực cũng có Đại Thánh có thể lợi dụng sức mạnh bản nguyên Ám Vực để tu hành.

Hắn không cần phải lén la lén lút gom góp sức mạnh bản nguyên Ám Vực nữa.

Hắn hoàn toàn có thể mượn sự giúp đỡ của Ngộ Đạo Thánh Tông, thậm chí thế lực của Thiên Nguyên Thánh Tông để thu thập sức mạnh bản nguyên Ám Vực.

Muốn khiến hai đại Thánh Tông đều dốc hết sức thu thập sức mạnh bản nguyên Ám Vực cho hắn, vậy thì tất nhiên thiên phú của Lục Trường Sinh phải càng mạnh càng tốt!

Thế cho nên, Lục Trường Sinh đã thi triển ra đại đạo thứ ba, Trọng Thổ Đại Đạo.

Bỗng chốc khiến Ngộ Đạo Thánh Tông và Lâm Thanh Loan đều vô cùng kinh ngạc.

Lục Trường Sinh biết Lâm Thanh Loan đang nói đùa, thế là hắn khẽ lắc đầu, nói: “Thanh Loan, ta cũng giống ngươi lúc ban đầu đều tiềm tu ở Thiên Nguyên Thánh Tông. Một khi thiên phú của ta bị bại lộ, ai cũng biết tương lai ta có thể sẽ trở thành một Đại Đế, vậy ta còn có cuộc sống yên ổn không? Có thể còn chưa kịp trưởng thành đã ngã xuống rồi…”

Giọng điệu rầu rĩ của Lục Trường Sinh khiến Lâm Thanh Loan cảm động lây.

Dù sao năm đó nàng cũng từng đi qua “gian khổ” như vậy.

“Trường Sinh, chỉ cần ngươi có thể trở thành Đại Thánh cấp cao, thì không cần sợ gì cả.”

“Sau này hai chúng ta có thể mượn công pháp song tu, cùng nhau cảm ngộ đại đạo thứ mười, cùng nhau trở thành Đại Đế! Chúng ta đứng trên đỉnh của Ám Vực, trở thành giai thoại từ xưa đến nay trong Ám Vực!”

Đôi mắt của Lâm Thanh Loan tỏa sáng lấp lánh.

Nếu nói lúc ban đầu, nàng chỉ có chút thiện cảm với Lục Trường Sinh.

Vậy thì sau khi biết thiên phú khủng bố của Lục Trường Sinh, nàng đã hoàn toàn coi hắn thành đạo lữ của mình rồi.

Dù sao, muốn tìm được một Đại Thánh có thiên phú không thua kém Lâm Thanh Loan là chuyện quá khó.

Huống hồ là trở thành đạo lữ.

Đây đúng thật là trời sinh một cặp!

Thậm chí Lâm Thanh Loan đường đường là bát đạo Đại Thánh, nhưng nàng cứ muốn ở lại Ngộ Đạo Thánh Tông mấy tháng vẫn không chịu về Thiên Nguyên Thánh Tông.

“Hay là ta ở lại Ngộ Đạo Thánh Tông tu hành luôn nhỉ? Nếu ngươi muốn xuống núi, thì ta xuống núi với ngươi là được.”

Lâm Thanh Loan nói.

Bây giờ nàng làm cái gì cũng đều suy nghĩ cho Lục Trường Sinh.

Với thực lực của nàng, cấp bậc dưới Đại Đế hoàn toàn không có ai có thể làm gì được nàng.

Lục Trường Sinh lập tức lắc đầu, nói: “Thanh Loan, ngươi cũng phải tu hành, hơn nữa nhiệm vụ tu hành rất nặng, muốn nắm giữ đại đạo thứ chín vô cùng khó khăn. Vì vậy, ngươi vẫn là về Thiên Nguyên Thánh Tông, cố gắng nắm giữ đại đạo thứ chín, trở thành cửu đạo Đại Thánh đi!”

“Chúng ta đều lấy việc tu hành làm chủ.”

Sao Lâm Thanh Loan có thể không hiểu lời của Lục Trường Sinh?

Vậy nên Lâm Thanh Loan gật đầu.

“Qua mấy ngày nữa, ta sẽ rời đi.”

Lục Trường Sinh gật đầu.

Lục Trường Sinh rất bất đắc dĩ với hành vi này của Lâm Thanh Loan.

Đối phương thật sự coi hắn là đạo lữ, hơn nữa còn thật lòng thật dạ nghĩ cho hắn.

Nhưng mà, Lục Trường Sinh là sinh mệnh Hỗn Độn, đối phương là Đại Thánh Ám Vực.

Sinh mệnh Hỗn Độn và Đại Thánh Ám Vực có kết quả không?

Lục Trường Sinh cau chặt lông mày.

Qua mấy ngày, Lâm Thanh Loan đã rời khỏi Ngộ Đạo Thánh Tông, trở về Thiên Nguyên Thánh Tông.

Có điều, Lâm Thanh Loan và Lục Trường Sinh ước hẹn, hai bên phải đưa tin thường xuyên.

Đợi sau khi Lục Trường Sinh trở thành Đại Thánh cấp cao, thì nhất định phải đến Thiên Nguyên Thánh Tông thăm Lâm Thanh Loan.

Lục Trường Sinh đều đồng ý hết tất cả những điều này.

Trong ánh mắt lưu luyến của Lâm Thanh Loan, cuối cùng mọi người của Thiên Nguyên Thánh Tông đã biến mất không thấy bóng dáng.

“Phù…”

Lục Trường Sinh lại thở phào nhẹ nhõm.

“Ám Vực, Hỗn Độn…”

Ánh mắt Lục Trường Sinh sâu xa.

Thực ra bây giờ giữa Hỗn Độn và Ám Vực vẫn đang tranh đấu.

Chương 1859: Một đợt thành danh, thiên hạ đều biết! Lục Trường Sinh khiến cả Ám Vực kinh ngạc! (2)

Nhưng nếu một Đại Đế, một nguyên sinh mệnh, thì còn ai có thể ngăn cản?

Cho dù thật sự ngăn cản được.

Lục Trường Sinh cũng không chỉ đơn giản là nguyên sinh mệnh.

Thậm chí đến lúc đó có thể hắn còn là Giới Chủ.

Hắn muốn kết hợp với Lâm Thanh Loan, ai dám ngăn cản?

Cái gọi là quy củ chẳng qua đều là xiềng xích trên người nhược giả thôi.

Khi thực lực mạnh đến mức độ nhất định, thì sẽ không còn bất cứ xiềng xích nào có thể trói buộc.

Ngược lại nếu có một ngày Lâm Thanh Loan biết chân tướng, Lục Trường Sinh là “nội ứng” của Hỗn Độn, vậy Lâm Thanh Loan sẽ nghĩ thế nào?

Đây mới là mấu chốt của vấn đề!

“Bỏ đi, bây giờ còn quá sớm để nghĩ những điều này, vẫn còn rất nhiều thời gian.”

“Có thể trải qua thử thách của thời gian mới là đạo lữ thực sự…”

Lục Trường Sinh lắc đầu.

Thực ra lúc trước hắn chưa từng nghĩ tới muốn tìm đạo lữ.

Lần này là cơ duyên trùng hợp, bị Thiên Nguyên Thánh Tông “bắt ép”.

Nhưng tiếp xúc với Lâm Thanh Loan một thời gian, Lục Trường Sinh lại cảm thấy tạm được.

Hơn nữa, Lâm Thanh Loan rất có thể sẽ trở thành Đại Đế.

Dù là thực lực hay thân phận, nàng đều có thể xứng với Lục Trường Sinh.

Chỉ là tuổi thọ hơi ít.

Nhưng điều này không quan trọng, Đại Đế vẫn có thể sống kiếp thứ hai, kiếp thứ ba…

Chỉ cần thực lực mạnh mẽ, tiếp tục sống mãi cũng không thành vấn đề.

“Lục trưởng lão, đây là sức mạnh bản nguyên Ám Vực mà Ngộ Đạo Thánh Tông bọn ta thu thập được.”

“Số lượng này không hề nhiều. Nếu biết ngươi cần sức mạnh bản nguyên Ám Vực này, Ngộ Đạo Thánh Tông bọn ta đã thu thập từ lâu rồi, đáng tiếc bây giờ thời gian rất ngắn, chưa thu thập được bao nhiêu…”

Lúc này, tông chủ Ngộ Đạo Thánh Tông đột nhiên lên tiếng.

Hắn trực tiếp đưa năm mươi ba sức mạnh bản nguyên Ám Vực cho Lục Trường Sinh.

Đây coi như là tập hợp lực lượng của Ngộ Đạo Thánh Tông, trong thời gian ngắn tạm thời thu thập được nhiêu đây.

Sau Lục Trường Sinh thể hiện ra tu vi tam đạo Đại Thánh, không chỉ có Lâm Thanh Loan biết, Ngộ Đạo Thánh Tông cũng biết.

Thực ra sau khi rời đi, Lâm Thanh Loan cũng bảo Thiên Nguyên Thánh Tông thu tập sức mạnh bản nguyên Ám Vực.

Đến lúc đó cũng đưa đến Ngộ Đạo Thánh Tông cho Lục Trường Sinh.

Đây là Lâm Thanh Loan dốc sức giúp Lục Trường Sinh tu hành.

Thậm chí cả hai đại Thánh Tông đều dốc hết sức giúp Lục Trường Sinh tu hành.

“Năm mươi ba sức mạnh bản nguyên Ám Vực…”

Lục Trường Sinh lập tức bắt đầu luyện hóa.

Cứ luyện hóa một sức mạnh bản nguyên Ám Vực đều cần tốn ít nhất một tháng.

Vì vậy, Lục Trường Sinh phải tốn những năm mươi ba tháng để luyện hóa năm mươi ba sức mạnh bản nguyên Ám Vực.

Tức là bốn năm lẻ năm tháng.

Nhưng mà vẫn còn cách xa lần mở lại Thế Giới thứ tư.

Lục Trường Sinh vừa xuất quan đã thấy một số tin tức trên đá truyền tấn.

Đa số đều là Lâm Thanh Loan đưa tin cho hắn.

Chỉ là Lục Trường Sinh vẫn luôn bế quan luyện hóa sức mạnh bản nguyên Ám Vực, vì vậy cho đến bây giờ mãi chưa hề trả lời lại.

“Hửm?”

“Thiên Nguyên Thánh Tông đưa một trăm sáu mươi ba sức mạnh bản nguyên Ám Vực đến?”

“Lâm Thanh Loan còn đích thân khiêu chiến một Đại Thánh cấp cao và giết chết hắn, nhận được lượng lớn sức mạnh bản nguyên Ám Vực?”

Trong lòng Lục Trường Sinh chợt run lên.

Hắn chỉ biết Lâm Thanh Loan và hắn giao lưu rất tốt, thậm chí theo cách hiểu của phàm tục, thì nàng đã thầm sinh ra tình cảm với hắn.

Nhưng bây giờ xem ra không chỉ đơn giản là thầm sinh ra tình cảm.

Đây là thật sự coi Lục Trường Sinh thành đạo lữ sống chết đều gắn bó bên nhau.

Nếu không, sao Lâm Thanh Loan lại mạo hiểm khiêu chiến với một Đại Thánh cấp cao chứ?

Thậm chí còn giết chết hắn!

Tuy tin tức đưa tới vô cùng ngắn gọn, dường như rất đơn giản.

Nhưng Lục Trường Sinh biết, điều này không hề đơn giản.

Cho dù thực lực của Lâm Thanh Loan rất mạnh, nhưng sau lưng Đại Thánh cấp cao nào không có thế lực?

Nếu muốn đánh bại một Đại Thánh cấp cao, thì không khó đối với Lâm Thanh Loan.

Nhưng nếu là giết chết thì sẽ khác rồi.

Không chỉ Lâm Thanh Loan phải gánh vác áp lực, ngay cả Thiên Nguyên Thánh Tông cũng phải gánh vác áp lực to lớn.

Đây là đã hoàn toàn đắc tội với thế lực đứng sau Đại Thánh cấp cao kia.

“Có lòng rồi…”

Lục Trường Sinh nhỏ giọng lẩm bẩm.

Sau đó, hắn đã lập tức đưa tin cho Lâm Thanh Loan, báo cáo tình hình hiện tại của hắn để nàng đừng mạo hiểm khiêu chiến với Đại Thánh cấp cao nữa, dùng tốc độ bình thường chậm rãi thu thập sức mạnh bản nguyên Ám Vực là được.

Lục Trường Sinh rời khỏi động phủ, trực tiếp đi tìm tông chủ của Ngộ Đạo Thánh Tông.

Tông chủ cũng lập tức lấy sức mạnh bản nguyên Ám Vực ra.

“Đây là một trăm sáu mươi ba sức mạnh bản nguyên Ám Vực do Thiên Nguyên Thánh Tông đưa tới, Lục trưởng lão, Thánh nữ Thanh Loan rất ra sức.”

Tông chủ ý tứ sâu xa nói.

Lục Trường Sinh nhận lấy sức mạnh bản nguyên Ám Vực, sau đó hỏi: “Lâm Thanh Loan giết Đại Thánh cấp cao nào?”

“Là Cao Thiên Đại Thánh, một bát đạo Đại Thánh tiếng tăm lừng lẫy. Tuy biết thực lực của Lâm Thanh Loan rất mạnh, nhưng không ngờ lại có thể giết chết bát đạo Đại Thánh cùng cấp.”

“Sau lưng Cao Thiên Đại Thánh là Cửu Thiên Thánh địa, đây cũng là một Đại Đế đạo thống, thế lực không hề thua kém Thiên Nguyên Thánh Tông. Sau khi Cao Thiên Đại Thánh chết, Cửu Thiên Thánh địa phẫn nộ, chống đối Thiên Nguyên Thánh Tông khắp nơi, hiện giờ hai bên giống như nước với lửa, ngày tháng sau này của Thiên Nguyên Thánh Tông không được sống yên rồi.”

Lục Trường Sinh im lặng.

Cửu Thiên Thánh địa!

Đương nhiên hắn biết, danh tiếng của nó lẫy lừng.

Đó từng là Đại Đế đạo thống.

Thậm chí Cửu Thiên Đại Đế kia còn không phải một Đại Đế bình thường.

Hắn là một Đại Đế từng có thành tựu xuất sắc trong trận đại chiến của Ám Vực và Hỗn Độn.

Chỉ đáng tiếc, hắn chỉ sống được ba kiếp, không thể sống đến kiếp thứ tư, đại hạn đến và chết rồi.

Một thế lực mạnh mẽ như vậy, Lâm Thanh Loan nói đắc tội là đắc tội.

Chương 1860: Một đợt thành danh, thiên hạ đều biết! Lục Trường Sinh khiến cả Ám Vực kinh ngạc! (3)

Mục đích chính là để gom góp sức mạnh bản nguyên Ám Vực cho Lục Trường Sinh.

Chỉ riêng một Đại Thánh cấp cao chắc đã có được rất nhiều mạnh bản nguyên Ám Vực, cho nên mới có một trăm sáu mươi ba mạnh bản nguyên Ám Vực như vậy.

Chẳng trách ánh mắt vừa rồi của tông chủ Ngộ Đạo Thánh Tông hơi sâu xa.

Dù sao, Lâm Thanh Loan và Lục Trường Sinh kết đạo lữ là một chuyện.

Nhưng bây giờ còn chưa trở thành đạo lữ, Lâm Thanh Loan đã có thể mạo hiểm chém giết Đại Thánh cấp cao, thậm chí đắc tội với Cửu Thiên Thánh địa.

Ý nghĩa bên trong không cần nói cũng biết.

“Làm phiền tông chủ rồi.”

Lục Trường Sinh quay người rời khỏi đại điện.

Có một trăm sáu mươi ba mạnh bản nguyên Ám Vực này, Lục Trường Sinh sẽ không thiếu tài nguyên tu luyện trong một thời gian rất dài.

Nhưng mà muốn mở lại Thế Giới ba lần, thì Lục Trường Sinh vẫn phải tăng cường Hư giới mới được.

Vậy thì hắn phải xây dựng đại đạo.

Lục Trường Sinh lại đến bia đại đạo lần nữa.

Hắn bắt đầu cảm ngộ từng đại đạo trong bia đại đạo, sau đó tái tạo vào trong Hư giới.

Năm thứ nhất, Lục Trường Sinh cảm ngộ một đại đạo.

Năm thứ ba, Lục Trường Sinh cảm ngộ đại đạo thứ hai.

Năm thứ năm, Lục Trường Sinh cảm ngộ đại đạo thứ ba.

Năm thứ sáu, Lục Trường Sinh cảm ngộ đại đạo thứ tư.

Thời gian dần trôi qua, Lục Trường Sinh cảm ngộ hết đại đạo này đến đại đạo khác.

Đây chỉ là cảm ngộ thôi.

Tái tạo một đại đạo thì cần mất khoảng năm năm.

Lúc trước Lục Trường Sinh cảm ngộ đại đạo rất nhanh.

Nhưng hắn vốn đã cảm ngộ rất nhiều đại đạo trên bia đại đạo.

Thời hạn trên bia đại đạo càng lâu, lực đại đạo sẽ càng yếu, Lục Trường Sinh muốn cảm ngộ cũng càng khó, vậy cần phải tốn nhiều thời gian hơn để cảm ngộ.

Lâu dần, Lục Trường Sinh cảm ngộ một đại đạo cộng thêm tái tạo đại đạo, thì cần tốn ít nhất bảy năm.

Thậm chí sẽ còn tiếp tục gia tăng, ví dụ tám năm, chín năm, mười năm…

Nhưng ý chí của Lục Trường Sinh kiên định, vẫn luôn ngồi xếp bằng dưới bia đại đạo, cũng không có ai dám quấy rầy.

Thậm chí bia đại đạo còn tạm thời bị tông chủ Ngộ Đạo Thánh Tông xếp vào cấm địa, bất cứ ai cũng không thể tự ý đến đây, coi như tạo ra môi trường tu hành vô cùng yên tĩnh cho Lục Trường Sinh.

Thời gian dần trôi qua, Lục Trường Sinh đã tái tạo từng đại đạo trong Hư giới.

Một cái, ba cái, năm cái, tám cái…

Rất nhanh, trong Hư giới của Lục Trường Sinh đã tái tạo được mười đại đạo.

Nhưng nó vẫn chưa đủ, còn lâu mới đủ.

Thậm chí đây mới chỉ vừa bắt đầu!

Nói cho cùng, mười đại đạo không đủ để củng cố Hư giới của Lục Trường Sinh.

Muốn củng cố Hư giới để có thể chịu đựng sóng xung kích bùng nổ của lần thứ tư mở lại Thế Giới, vậy Hư giới nhất định phải vững chắc tới cực điểm.

Mười cái, hai mươi cái, ba mươi cái, bốn mươi cái, năm mươi cái…

Không thể không nói, Hư giới mở lại ba lần và mở lại bốn lần thật sự có chênh lệch rất lớn.

Chỉ riêng củng cố Hư giới, số lượng đại đạo Lục Trường Sinh tái tạo đã nhanh chóng tăng lên.

Ban đầu lần thứ ba mở lại Thế Giới, Lục Trường Sinh chỉ cần tái tạo bốn mươi hai đại đạo đã đủ rồi.

Nhưng lần thứ tư mở lại Thế Giới lại còn lâu mới đủ.

Mãi đến khi tái tạo tám mươi lăm đại đạo, Lục Trường Sinh mới sinh ra một loại cảm ứng trong cõi sâu xa.

Cũng tàm tạm rồi!

Phải biết rằng, đây là tám mươi lăm đại đạo đấy.

Tái tạo tám mươi lăm đại đạo, càng về sau càng khó, tiêu hao càng nhiều thời gian.

Vì vậy tính bình quân, Lục Trường Sinh phải tiêu hao đến mười năm cho mỗi một đại đạo.

Tính thời gian, tám mươi lăm đại đạo chính là tám trăm năm mươi năm.

Đúng là một thời gian vô cùng lâu dài.

“Hư giới khá vững chắc rồi.”

“Tái tạo tận tám mươi lăm đại đạo, bây giờ Hư giới đã vững chắc đến cực điểm, có thể bắt đầu lần thứ tư mở lại Thế Giới…”

Lục Trường Sinh mở mắt ra.

Sau đó, hắn đứng dậy rời khỏi bia đại đạo, trở về động phủ.

Lục Trường Sinh lại tiêu hao mười bốn tháng, cuối cùng cũng thăng cấp Hư giới đến viên mãn.

Tiếp theo, hắn bắt đầu điều chỉnh trạng thái.

Dù sao đây cũng là lần thứ tư mở lại Thế Giới.

Đây là một bước ngoặt.

Một khi thành công, hắn sẽ tương đương với tứ đạo Đại Thánh.

Thuộc sức mạnh bậc trung trong số Đại Thánh, không còn là Đại Thánh cấp thấp, hoặc sinh mệnh Hỗn Độn sơ cấp nữa.

Bước này là biến đổi về chất, vì vậy nhất định phải chuẩn bị ổn thỏa.

Mấy ngày sau, Lục Trường Sinh đã chuẩn bị ổn thỏa.

“Bắt đầu thôi.”

Lục Trường Sinh bố trí tầng tầng lớp lớp pháp trận trong động phủ, hoàn toàn ngăn cách người khác dò xét động phủ.

Sau đó, Lục Trường Sinh không hề do dự nữa, tâm niệm chợt động.

“Ù.”

Hư giới bắt đầu suy sụp.

Rất nhanh đã co nén thành một “kỳ điểm”.

“Ầm.”

“Kỳ điểm” bắt đầu bùng nổ.

Sóng xung kích khủng bố, cuồn cuộn xung kích Hư giới của Lục Trường Sinh.

Lục Trường Sinh cũng là lần đầu gặp sóng xung kích khủng bố như vậy.

Thậm chí Hư giới bỗng chốc trở nên chấn động, giống như sẽ tan thành mảnh nhỏ bất cứ lúc nào.

Lục Trường Sinh thấy hơi may mắn vì hắn đã tái tạo tám mươi lăm đại đạo.

Chỉ cần hắn cảm thấy có thể “cược một phen”, chỉ tái tạo tám mươi hoặc tám mươi tư cái, thì sợ rằng bây giờ Hư giới vô cùng nguy hiểm.

Hư giới rất có thể không chịu đựng được sóng xung kích khủng bố của vụ nổ, sau đó nát vụn.

Một khi nát vụn, thì Lục Trường Sinh sẽ thất bại.

Đến lúc đó Hư giới và hạt nhục thân sẽ hoàn toàn tan vỡ, hoàn toàn bị chôn vùi.

Tất nhiên Lục Trường Sinh chỉ sẽ tổn thất một hạt nhục thân.

Nhưng nếu hắn muốn trùng tu lại, vậy thì phải ngưng tụ Hư giới từng bước, rồi tái tạo lại đại đạo, nhận lại sức mạnh bản nguyên Ám Vực.

Nhất là sức mạnh bản nguyên Ám Vực lúc trước đều thành công dã tràng rồi.

Như vậy tổn thất sẽ lớn cỡ nào?

Lục Trường Sinh mở lại Thế Giới thất bại, quả thật hắn sẽ không chết.

Nhưng sẽ tổn thất lớn tới mức khiến Lục Trường Sinh không thể chịu đựng nổi.

Chương 1861: Một đợt thành danh, thiên hạ đều biết! Lục Trường Sinh khiến cả Ám Vực kinh ngạc! (4)

Cũng may bây giờ tất cả đều bình thường.

Có điều, lần này dù sao cũng là chuyển tiếp về chất, vì vậy thời gian bùng nổ vẫn đang kéo dài.

Một năm, ba năm, năm năm, tám năm, mười năm…

Thời gian mở lại Thế Giới lần này còn lâu hơn Lục Trường Sinh tưởng.

Chớp mắt đã là hai mươi năm.

“Soạt.”

Lục Trường Sinh mở mắt ra.

“Thành công rồi…”

Ánh mắt Lục Trường Sinh hơi hoảng hốt.

Đã trôi qua bao lâu?

Gần chín trăm năm, cuối cùng hắn đã diễn hóa thành công Hư giới.

Đây tương đương với lần thứ tư mở lại Thế Giới.

Mở lại Thế Giới bốn lần, tương đương với diễn hóa Thế Giới bốn lần.

Mỗi một lần diễn hóa Thế Giới, Hư giới của Lục Trường Sinh đều rộng lớn hơn.

Các phương diện đều đang nhanh chóng tăng lên.

Hơn nữa còn là tăng lên gấp mười, gấp trăm lần.

Lục Trường Sinh lập tức mở bảng thuộc tính ra.

Ký chủ: Lục Trường Sinh

Ngộ tính: Đỉnh cấp ngộ tính

Chủ nhân Thế Giới: 0 (Bốn lần)

Sinh mệnh Hỗn Độn: 86% (chuyển tiếp ba lần)

Trên bảng thuộc tính, Hư giới của Lục Trường Sinh đã mở lại bốn lần, tương đương với diễn hóa Hư giới bốn lần.

Bây giờ, thực lực của Lục Trường Sinh tăng vọt, đạt đến trình độ diễn hóa bốn lần khủng bố, sánh ngang tứ đạo Đại Thánh.

Đây chỉ là về tu vi.

Nếu nói về chiến lực, có khi Lục Trường Sinh có thể dễ dàng miểu sát ngũ đạo Đại Thánh, thậm chí có thể chiến thắng lục đạo Đại Thánh hay không thì phải đánh mới biết được.

Hư giới của Lục Trường Sinh cũng càng ngày càng mạnh.

Càng về sau thì càng mạnh.

Nội tình là phải tích lũy từng bước.

Dù sao, tiêu chuẩn ban đầu của Hư giới của Lục Trường Sinh chính là Ám Vực, Hỗn Độn.

Cho dù ở trong Giới Chủ, chắc chắn hắn cũng không phải Giới Chủ bình thường.

Lục Trường Sinh nhìn sức mạnh bản nguyên Ám Vực.

Bây giờ chỉ còn lại một trăm bốn mươi chín sức mạnh bản nguyên Ám Vực, đủ để hắn lại mở Thế Giới lần nữa, đạt đến trình độ diễn hóa Thế Giới năm lần.

Nhưng mà, Lục Trường Sinh lại bắt đầu trầm ngâm.

Lúc trước lần thứ tư mở lại Thế Giới, hắn đã tiêu hao khoảng chín trăm năm.

Thời gian này ở trong Hỗn Độn quả thật không đáng nhắc đến.

Nhưng ở trong Ám Vực, nhất là đối với những những thiên kiêu đứng đầu kia thì không có gì đặc biệt.

Ví dụ đạo lữ Lâm Thanh Loan của Lục Trường Sinh mới ba nghìn tuổi đã là bát đạo Đại Thánh rồi.

Lần thứ tư mở lại Thế Giới, Lục Trường Sinh tiêu hao khoảng chín trăm năm, vậy lần thứ năm mở lại Thế Giới thì sao?

Thậm chí lần thứ sáu và lần thứ bảy mở lại Thế Giới thì sao?

Đến lúc đó, hắn càng cần tiêu hao nhiều thời gian hơn.

Lục Trường Sinh nghĩ, tiêu tốn nhiều thời gian trong cảm ngộ đại đạo, không phải vì ngộ tính của hắn giảm xuống, cũng không phải độ khó của đại đạo tăng lên.

Mà là thời gian đại đạo trên bia đại đạo của Ngộ Đạo Thánh Tông lâu quá rồi, đại đạo để lại rất ít đạo vận, rất nhiều thứ phải tốn thời gian để cảm ngộ từng chút một.

Nếu là những lực đại đạo gần đây mới để lại trên bia đại đạo, thì lúc hắn cảm ngộ sẽ vô cùng tiện.

“Nghe nói Thiên Nguyên Thánh Tông cũng có bảo vật giống bia đại đạo.”

“Có lẽ đại đạo trong Thiên Nguyên Thánh Tông sẽ càng rõ ràng hơn, có thể tiết kiệm lượng lớn thời gian cảm ngộ đại đạo của ta.”

Ánh mắt Lục Trường Sinh lóe sáng.

Hắn muốn đến Thiên Nguyên Thánh Tông một chuyến.

Tất nhiên, Lục Trường Sinh muốn đến Thiên Nguyên Thánh Tông cũng là muốn tới thăm Lâm Thanh Loan.

Nói cho cùng đã chín trăm năm rồi.

Từ sau lần đưa tin trước đó, đã mấy trăm năm Lâm Thanh Loan không đưa tin tới nữa.

Điều này không bình thường.

Lục Trường Sinh muốn đi xem thử.

Có thể ngay cả Lục Trường Sinh cũng chưa nhận ra.

Chín trăm năm không gặp Lâm Thanh Loan, ngược lại khiến trong lòng hắn có hình bóng của nàng.

Không thể xua đi.

Nhưng mà Lục Trường Sinh không cảm thấy có gì không ổn.

Hắn đã là sinh mệnh Hỗn Độn, cũng là Giới Chủ.

Có một đạo lữ thì làm sao?

Mặc kệ đối phương là ai, chỉ cần là đạo lữ của hắn, điều này đã đủ

Nếu không, mục đích hắn tu hành đến bây giờ là gì?

Không phải là để sống tiêu dao tự tại à?

Không ai có thể trói buộc hắn.

Có điều trước khi rời đi, Lục Trường Sinh vẫn phải để cho trên dưới Ngộ Đạo Thánh Tông yên tâm.

Thế là Lục Trường Sinh lại để vô số đại đạo va chạm dung hợp trong Hư giới.

Lần này lại có thêm rất nhiều đại đạo.

Xem thử có thể va chạm, dung hợp ra đại đạo gì?

Thế là, tâm niệm của Lục Trường Sinh chợt động.

“Ầm ầm ầm.”

Trong Hư giới, vô số đại đạo bắt đầu va chạm, tan vỡ trong va chạm, rồi lại bắt đầu dung hợp trong tan vỡ.

Dù sao Hư giới cũng sẽ không vỡ vụn, vậy trong Hư giới biến thành thế nào đều không quan trọng.

Nó đều có thể khôi phục trong một ý niệm của Lục Trường Sinh.

Một năm, ba năm, năm năm, mười năm…

Lần này vẫn tốn tận mười năm, còn lâu hơn lúc trước nhiều.

Nhưng mà quả thật đã dung hợp ra một số đại đạo mạnh mẽ.

Ánh mắt Lục Trường Sinh đặt trên một đại đạo.

“Chính là ngươi, Băng Hỏa Đại Đạo!”

Lục Trường Sinh nhìn đại đạo trong Hư giới.

Băng Hỏa Đại Đạo này vô cùng đặc biệt, vô cùng lộng lẫy, khiến người ta nhìn qua đã không thể quên.

Có điều lộng lẫy chỉ là vẻ bề ngoài của nó, trên thực tế, uy năng của Băng Hỏa Đại Đạo vô cùng khủng bố.

Theo suy đoán của Lục Trường Sinh, chắc nó chỉ xếp sau Vạn Cổ Kiếm Đạo, đều mạnh mẽ hơn Lôi Hỏa Đại Đạo, Trọng Thổ Đại Đạo.

Lục Trường Sinh rất hài lòng với Băng Hỏa Đại Đạo, thế là hắn lập tức bắt đầu mô phỏng.

“Ù.”

Ở bầu trời trên động phủ của Lục Trường Sinh bỗng chốc xuất hiện một ngọn lửa màu trắng.

Nhưng ngọn lửa màu trắng này lại vô cùng quỷ dị.

Sau khi nó xuất hiện, hư không giống như bị đóng băng rồi.

“Răng rắc, răng rắc.”

Hư không bị đóng băng, vô số người đều cảm nhận được hình như nhiệt độ đang giảm xuống, cảm thấy vô cùng lạnh lẽo.

Rất nhiều tu sĩ của Ngộ Đạo Thánh Tông đều ngẩng đầu lên, kinh ngạc nhìn hư không.

“Đó là cái gì?”

“Là hỏa diễm nhưng lại vô cùng lạnh lẽo, thậm chí có thể đóng băng hư không. Đây là… Băng Hỏa Đại Đạo?”

Chương 1862: Thời gian nghìn năm, tứ đạo Đại Thánh!

“Hướng kia… là Lục trưởng lão.”

“Lẽ nào Lục trưởng lão lại cảm ngộ một đại đạo nữa? Vậy chẳng phải đã thành tứ đạo Đại Thánh rồi à?”

Rất nhiều người lập tức nhận ra chủ nhân của đại đạo hoàn toàn mới này.

Lục Trường Sinh!

Đại Thánh kết thành đạo lữ với Lâm Thanh Loan.

Bây giờ, hắn lại ngưng tụ ra đại đạo thứ tư, trở thành tứ đạo Đại Thánh!

Trong phút chốc, trên dưới Ngộ Đạo Thánh Tông đều chấn động!

“Tứ đạo Đại Thánh…”

Lúc này, tông chủ Ngộ Đạo Thánh Tông nhìn chằm chằm Băng Hỏa Đại Đạo trong hư không.

Bên cạnh hắn còn có một số Đại Thánh, kể cả bọn họ cũng đang reo hò nhảy nhót, đều rất kinh ngạc.

Nhưng mà, tông chủ Ngộ Đạo Thánh Tông lại không nói lời nào, thậm chí còn cau mày, không hề có vẻ vui mừng.

“Tông chủ, tại sao trông ngươi không được vui vậy? Lục trưởng lão tốt xấu gì cũng là trưởng lão khách khanh của Ngộ Đạo Thánh Tông chúng ta, bây giờ hắn trở thành tứ đạo Đại Thánh, sao lại không vui vẻ?”

“Đúng vậy, chúng ta còn phải đến chúc mừng Lục trưởng lão.”

“Bây giờ Lục trưởng lão đã là đạo lữ của Lâm Thanh Loan, thiên hạ đều biết. Lúc trước, tu vi của Lục trưởng lão không cao, nhưng bây giờ hắn đã là tứ đạo Đại Thánh rồi, tiếp tục như vậy, sớm muộn gì hắn cũng sẽ trở thành Đại Thánh cấp cao, đây là chuyện mừng!”

“Đúng vậy, một khi Lục trưởng lão trở thành đạo lữ của Lâm Thanh Loan, sau này Lâm Thanh Loan chứng đạo Đại Đế, Ngộ Đạo Thánh Tông chúng ta cũng nhận được nhiều lợi.”

Rõ ràng những trưởng lão này đều rất vui mừng.

Lục Trường Sinh càng mạnh, bọn họ sẽ càng hài lòng.

Bởi vì Lục Trường Sinh trở nên mạnh mẽ có liên quan mật thiết tới Ngộ Đạo Thánh Tông.

Bây giờ Lục Trường Sinh đã không chỉ đơn giản là một trưởng lão khách khanh của Ngộ Đạo Thánh Tông.

Hắn không khác bất cứ trưởng lão biểu tận gốc rễ nào của Ngộ Đạo Thánh Tông.

Nhưng tông chủ Ngộ Đạo Thánh Tông vẫn cau chặt lông mày, hắn gằn từng chữ hỏi: “Lục trưởng lão thăng cấp từ tam đạo Đại Thánh đến tứ đạo Đại Thánh, tốn bao lâu?”

Tông chủ Ngộ Đạo Thánh Tông vừa dứt lời, biểu cảm trên mặt rất nhiều trưởng lão đều hơi ngẩn ra.

“Tốn bao lâu?”

Bọn họ thật sự chưa nghĩ tới.

Nhưng nghĩ kỹ lại cũng có thể tính toán ra.

“Chín trăm năm?”

“Tóm lại là gần nghìn năm, hơn chín trăm năm, miễn cưỡng tính là một nghìn năm.”

“Tốc độ này rất nhanh nha.”

“Chưa đến nghìn năm đã thăng cấp tứ đạo Đại Thánh, hắn đã rất mạnh rồi…”

Các trưởng lão nhao nhao nói.

Nhưng tông chủ Ngộ Đạo Thánh Tông lại thở dài, nói: “Lục trưởng lão từ nhị đạo Đại Thánh thăng cấp đến tam đạo Đại Thánh tốn bao lâu?”

“Từ nhất đạo Đại Thánh đến tam đạo Đại Thánh, biểu hiện của Lục trưởng lão còn xuất sắc hơn Lâm Thanh Loan.”

“Nhưng sao từ tam đạo Đại Thánh đến tứ đạo Đại Thánh, biểu hiện của Lục trưởng lão lại kém xa Lâm Thanh Loan vậy?”

“Bây giờ từ tam đạo Đại Thánh đến tứ đạo Đại Thánh lại cần khoảng nghìn năm, vậy ngũ đạo Đại Thánh, lục đạo Đại Thánh, thậm chí là thất đạo Đại Thánh, bát đạo Đại Thánh, rồi cửu đạo Đại Thánh thì sao? Với tốc độ tu hành này, sợ rằng đại hạn đến cũng không thể đạt đến cửu đạo Đại Thánh, càng đừng nói Đại Đế.”

“Sao bỗng nhiên thiên phú của Lục trưởng lão lại giảm nhiều như vậy? Điều này không bình thường!”

Lời của tông chủ Ngộ Đạo Thánh Tông khiến rất nhiều trưởng lão chấn động trong lòng.

Bọn họ chợt ngộ ra.

Đúng vậy, thời gian.

Điều này rất quan trọng.

Lục Trường Sinh từ tam đạo Đại Thánh tu luyện đến tứ đạo Đại Thánh mất khoảng nghìn năm.

Thực ra đây đã vô cùng tốt đối với thiên tài bình thường.

Nhưng thiên tài bình thường về cơ bản đều không thể tu luyện đến Đại Thánh cấp cao, càng đừng nói Đại Đế.

Lục Trường Sinh lại khác, biểu hiện lúc trước của hắn là có tư chất Đại Đế.

Kết quả, bây giờ đột nhiên hắn lại tiêu hao nhiều thời gian như vậy chỉ để đột phá tứ đạo Đại Thánh.

Đây chắc chắn có vấn đề.

Chỉ là vấn đề nằm ở đâu?

Tông chủ Ngộ Đạo Thánh Tông không thể biết được.

Có điều, chuyện này chỉ có thể hỏi Lục Trường Sinh, có lẽ chỉ có bản thân Lục Trường Sinh mới rõ.

Nghĩ đến đây, tông chủ Ngộ Đạo Thánh Tông đã trực tiếp đứng dậy, đích thân đến bên ngoài động phủ của Lục Trường Sinh.

Lúc này, Lục Trường Sinh dường như cũng cảm ứng được tông chủ Ngộ Đạo Thánh Tông đến đây.

Hắn lập tức thu Băng Hỏa Đại Đạo lại, bỗng chốc hư không lại khôi phục yên tĩnh.

Sau đó, Lục Trường Sinh mở cửa động phủ ra.

“Tông chủ, mời vào trong.”

Thế là tông chủ Ngộ Đạo Thánh Tông bước vào trong động phủ của Lục Trường Sinh.

Lúc này, tông chủ Ngộ Đạo Thánh Tông không cau mày, mà lại trông vô cùng vui mừng, cười nói: “Chúc mừng Lục trưởng lão ngưng tụ ra đại đạo thứ tư, thăng cấp tứ đạo Đại Thánh!”

“Tông chủ, ngươi không phải chỉ đến để chúc mừng đúng không?”

Lục Trường Sinh nhìn tông chủ Ngộ Đạo Thánh Tông thật sâu, cho dù là chúc mừng cũng không cần đến động phủ của hắn.

Truyền tin là được.

Rõ ràng, tông chủ Ngộ Đạo Thánh Tông đích thân đến động phủ của hắn chắc chắn không chỉ đơn giản là để chúc mừng.

Quả nhiên, tông chủ Ngộ Đạo Thánh Tông thở dài, nói: “Lục trưởng lão, quả thật bổn tọa đến đây không chỉ đơn giản là để chúc mừng, mà là cần hỏi Lục trưởng lão vài chuyện.”

“Tông chủ cứ nói.”

“Lục trưởng lão, tuy ngươi thăng cấp tứ đạo Đại Thánh, nhưng lần này lại tốn gần nghìn năm. Thời gian dài như vậy mới thăng cấp tứ đạo Đại Thánh, ngươi có gặp khó khăn gì về tu hành không?”

Tông chủ Ngộ Đạo Thánh Tông nhìn chằm chằm Lục Trường Sinh.

Lời nói hàm ý không thể rõ ràng hơn nữa.

Hắn chính là đang hỏi tại sao việc tu hành của Lục Trường Sinh lại trở nên chậm như vậy?

Đương nhiên bản thân Lục Trường Sinh biết nguyên nhân, thậm chí nguyên nhân cũng rất đơn giản.

Bề ngoài, Lục Trường Sinh là cảm ngộ đại đạo trên bia đại đạo tốn lượng lớn thời gian.

Nhưng trên thực tế thì sao?

Chính là vì hệ thống tu hành khác nhau.

Cái hắn tu luyện là hệ thống Giới Chủ.

Trên thực tuổi thọ Giới Chủ cũng vô cùng lâu dài, gần như giống với nguyên sinh mệnh, được tính bằng “kỷ nguyên”, nhưng lại khác Đại Thánh, Đại Đế trong Ám Vực.

Chương 1863: Thời gian nghìn năm, tứ đạo Đại Thánh! (2)

Cho dù tuổi thọ của Đại Đế tương đương Giới Chủ, nguyên sinh mệnh cũng vô cùng ngắn ngủi.

Dưới tình huống này, tất nhiên tốc độ tu hành của Lục Trường Sinh còn kém xa tu sĩ trong Ám Vực.

Nhưng hắn không thể nói nguyên nhân này.

Có điều, Lục Trường Sinh đã nghĩ ra “Lý do” từ lâu rồi.

“Tông chủ, Lục mỗ cảm ngộ đại đạo là đúc rút từ sở trường của mọi người, cần cảm ngộ đại đạo khác, từ đó thấu hiểu đạo lý để có được linh cảm, sau đó cảm ngộ đại đạo của bản thân.”

“Nhưng khổ nỗi một số lực đại đạo trên bia đại đạo thật sự đã quá lâu đời, đạo vận chứa trong dấu vết đại đạo đã rất ít, cần tiêu hao lượng lớn thời gian để cảm ngộ, vì vậy đã làm lỡ thời gian.”

“Nếu đạo vận trên bia đại đạo có thể rõ ràng hơn, vậy tất nhiên Lục mỗ sẽ có thể cảm ngộ đại đạo nhanh hơn.”

Lục Trường Sinh nói ra lý do.

“Đúc rút từ sở trường của mọi người, cần dấu vết đạo vận rõ ràng…”

Tông chủ Ngộ Đạo Thánh Tông chợt tỉnh ngộ.

Hắn hiểu rồi, đã hiểu tất cả rồi.

Chẳng trách Lục Trường Sinh lại cứ ngồi ở dưới bia đại đạo mãi.

Thì ra Lục Trường Sinh thật sự có thể rộ lên linh cảm từ trong dấu vết đại đạo trên bia đại đạo kia, sau đó cảm ngộ ra đại đạo của bản thân.

Vì vậy, đạo vận trong dấu vết đạo đại vô cùng quan trọng.

“Lục trưởng lão, cho dù ngươi trở thành đạo lữ của Lâm Thanh Loan, nhưng tu hành mới là vương đạo. Mặc kệ sau này thế nào, tu hành đều là vật đảm bảo bản thân…”

“Nếu chỉ là vấn đề đạo vận, thực ra không khó giải quyết.”

Tông chủ Ngộ Đạo Thánh Tông không nhịn được khuyên nhủ.

“Tông chủ có cách gì à?”

Lục Trường Sinh hỏi.

“Rất đơn giản, Ngộ Đạo Thánh Tông ta chỉ có dấu vết đại đạo trên bia đại đạo, rất nhiều dấu vết đều là để lại từ rất lâu rồi, nhưng vẫn còn Thiên Nguyên Thánh Tông mà. Trong Thiên Nguyên Thánh Tông cũng có bảo vật giống như bia đại đạo, bên trong chắc chắn để lại rất nhiều dấu vết đại đạo.”

“Nếu Lục trưởng lão đến Thiên Nguyên Thánh Tông, yêu cầu tham ngộ đại đạo, chắc chắn có thể có được thu hoạch.”

Tông chủ Ngộ Đạo Thánh Tông nói.

Lục Trường Sinh mỉm cười.

Thực ra hắn đã có ý này từ lâu.

Nhưng mà, hắn chưa kịp nói rõ tình hình với tông chủ, không ngờ tông chủ Ngộ Đạo Thánh Tông đã chủ động tìm tới, đồng thời còn chỉ “phương hướng” cho hắn.

Đó chính là Thiên Nguyên Thánh Tông!

Tông chủ Ngộ Đạo Thánh Tông nói một câu rất chính xác.

Dù thế nào, tu hành là quan trọng nhất!

“Tông chủ, Lục mỗ hiểu rồi. Qua một thời gian, Lục mỗ sẽ đến Thiên Nguyên Thánh Tông.”

Lục Trường Sinh trầm giọng nói.

Tông chủ Ngộ Đạo Thánh Tông nở nụ cười hài lòng.

“Lục trưởng lão, nếu ngươi muốn đến Thiên Nguyên Thánh Tông, có thể báo trước với Thiên Nguyên Thánh Tông.”

“Dù sao, bây giờ trong nội bộ Thiên Nguyên Thánh Tông không phải ai cũng chào đón ngươi.”

“Chuyện người đến Thiên Nguyên Thánh Tông nhất định phải để Thánh nữ Lâm Thanh Loan và cao tầng của Thiên Nguyên Thánh Tông biết, để tránh xuất hiện chút hiểu nhầm không cần thiết.”

Tông chủ Ngộ Đạo Thánh Tông ý tứ sâu xa nói.

“Hiểu nhầm?”

Lục Trường Sinh thấy hơi khó hiểu.

Không biết là hiểu nhầm thế nào lại khiến tông chủ Ngộ Đạo Thánh Tông phải đặc biệt nhắc nhở hắn.

“Thánh nữ Lâm Thanh Loan là thiên tài mạnh nhất ngoài sư tổ sáng lập môn phái của Thiên Nguyên Thánh Tông. Người muốn kết thành đạo lữ với Lâm Thanh Loan nhiều không đếm xuể, tất nhiên cũng bao gồm Đại Thánh trong Thiên Nguyên Thánh Tông.”

“Lần này ngươi đến Thiên Nguyên Thánh Tông, e rằng sẽ có không ít người gây phiền phức cho ngươi, ngươi phải chuẩn bị tâm lý. Dù sao Lâm Thanh Loan cũng không thảo cản được tất cả mọi người…”

Lục Trường Sinh chợt hiểu ra.

Thì ra là nguyên nhân này.

Nhưng nghĩ kỹ lại đúng là có khả năng.

Công pháp của Lâm Thanh Loan vô cùng đặc biệt, không chỉ bản thân nàng có thể tu thành thập đạo Đại Thánh, ngay cả đạo lữ cũng có thể nhận được lợi ích to lớn.

Ai lại không muốn kết thành đạo lữ với người như vậy?

Kết quả, Lâm Thanh Loan không chọn Đại Thánh của Thiên Nguyên Thánh Tông, lại chọn một “người ngoài” như Lục Trường Sinh.

Không cần nghĩ cũng biết, nội bộ Thiên Nguyên Thánh Tông ghen ghét Lục Trường Sinh tới mức nào.

Bây giờ bọn họ chỉ là bị cao tầng của Thiên Nguyên Thánh Tông tạo áp lực, nên không dám phát tác thôi.

Nhưng nếu Lục Trường Sinh đến Thiên Nguyên Thánh Tông, chắc chắn những người này sẽ không chịu để yên.

Phần lớn trong tối ngoài sáng đều sẽ tạo chút phiền phức cho Lục Trường Sinh.

“Cảm ơn tông chủ, Lục mỗ có chừng mực.”

“Được.”

Tông chủ Ngộ Đạo Thánh Tông cũng không quấy rầy Lục Trường Sinh nữa, hắn lập tức rời khỏi động phủ của Lục Trường Sinh.

Lúc này, Lục Trường Sinh vẫn ở trong động phủ.

Hắn đã quyết định đến Thiên Nguyên Thánh Tông.

Còn về một số phiền phức của nội bộ Thiên Nguyên Thánh Tông, chỉ cần Đại Thánh cấp cao không ra tay, thì Lục Trường Sinh hoàn toàn không sợ.

Nhưng mà, trước lúc đó hắn vẫn phải có chuẩn bị đầy đủ.

Lần này hắn đến Thiên Nguyên Thánh Tông là để tu hành, vì lần thứ năm mở lại Thế Giới.

Do đó, Lục Trường Sinh chuẩn bị luyện hóa bản nguyên Ám Vực trước, ít nhất phải thăng cấp Hư giới đến viên mãn.

Đến lúc đó chỉ cần tái tạo đại đạo, tăng cường Hư giới đến cực hạn, như vậy hắn sẽ có thể thử tái diễn Thế Giới lần thứ năm rồi.

“Bắt đầu.”

Lục Trường Sinh lập tức bắt đầu luyện hóa sức mạnh bản nguyên Ám Vực.

Loáng một cái, thời gian đã trôi qua hơn tám năm, cũng gần một trăm tháng.

Lục Trường Sinh đã luyện hóa một trăm sức mạnh bản nguyên Ám Vực.

Ký chủ: Lục Trường Sinh

Ngộ tính: Ngộ tính đỉnh cấp.

Chủ nhân Thế Giới: 100% (lần bốn)

Sinh mệnh Hỗn Độn: 86% (chuyển tiếp ba lần)

Hư giới của Lục Trường Sinh đã viên mãn.

Nhưng Hư giới vẫn chưa đủ mạnh mẽ, không thể chịu đựng sự bùng nổ của Thế Giới, vẫn cần tái tạo lượng lớn lực đại đạo.

Cái này thì phải đến Thiên Nguyên Thánh Tông rồi.

Sau đó, Lục Trường Sinh lấy đá truyền tấn ra.

Tám năm trước hắn đã gửi tin cho Lâm Thanh Loan rồi, nhưng bây giờ vẫn chưa nhận được hồi âm.

Điều này không bình thường.

Chương 1864: Thời gian nghìn năm, tứ đạo Đại Thánh! (3)

Lúc trước hắn gửi tin, Lâm Thanh Loan không phải “trả lời ngay”, nhưng lại trả lời rất nhanh.

Trước giờ chưa từng xuất hiện tình huống không trả lời.

“Không lẽ xảy ra chuyện rồi?”

Lục Trường Sinh cau mày.

Hắn lập tức tìm tông chủ để hỏi thăm.

“Ngươi nói Lâm Thanh Loan không hồi âm cho ngươi?”

“Đúng vậy.”

“Đã tám năm rồi, không có bất cứ hồi âm nào.”

Lục Trường Sinh nói.

Ngay lập tức, Tông chủ Ngộ Đạo Thánh Tông bắt đầu cho người điều tra tình hình của Thiên Nguyên Thánh Tông.

Rất nhanh, Ngộ Đạo Thánh Tông đã nhận được tin tức.

“Hử?”

“Không phải chuyện lớn gì. Một trăm năm trước, Lâm Thanh Loan đã bắt đầu bế quan, hình như đã tìm được chút thời cơ, muốn cảm ngộ đại đạo thứ chín.”

“Cho nên Lâm Thanh Loan bế quan, tất nhiên không nhận được tin của ngươi, càng đừng nói hồi âm.”

Lục Trường Sinh chợt ngộ ra.

Thì ra là nàng bế quan rồi.

Nhưng mà không phải nói bát đạo Đại Thánh đến cửu đạo Đại Thánh có thể cần thời gian mấy nghìn năm à?

Giờ mới qua bao lâu?

Cũng chỉ hơn chín trăm năm thôi.

Dù là nghìn năm, Lâm Thanh Loan đã lại có thể thăng cấp cửu đạo Đại Thánh rồi à?

Tốc độ này khiến Lục Trường Sinh cũng phải cảm thấy kinh ngạc.

Hình như biết Lục Trường Sinh sẽ kinh ngạc, tông chủ Ngộ Đạo Thánh Tông thở dài, vô cùng ngưỡng mộ nói: “Thiên phú của Lâm Thanh Loan chỉ hơn chứ không kém rất nhiều Đại Đế.”

“Rất nhiều Đại Đế khi còn trẻ đều không có tốc độ tu hành nhanh như Lâm Thanh Loan. Bọn ta dự tính Lâm Thanh Loan có thể thăng cấp cửu đạo Đại Thánh trong vạn năm, nhưng bây giờ xem ra, sợ rằng không cần thời gian dài như vậy nữa rồi.”

“Nhưng mà thăng cấp Đại Đế nhất định phải có cơ duyên. Cơ duyên không đủ, thiên phú cao hơn nữa cũng không có tác dụng gì. Mà rõ ràng cơ duyên của Lâm Thanh Loan chính là ở Lục trưởng lão. Nếu như không có Vạn Cổ Kiếm Đạo của Lục trưởng lão, Lâm Thanh Loan cùng lắm chỉ trở thành cửu đạo Đại Thánh, muốn chứng đạo Đại Đế, khó!”

Lục Trường Sinh gật đầu.

Đương nhiên hắn hiểu Đại Đế Ám Vực là chuyện gì.

Cơ duyên!

Mỗi một Đại Đế đều cần “chứng đạo”.

Chứng minh đạo có một không hai.

Nhưng trên thực tế, mỗi một Đại Đế “chứng đạo” đều là cơ duyên có một không hai của mình.

Không có cơ duyên, thiên phú cao hơn cũng không có tác dụng.

Thiên phú cao hơn cũng không thể bước vào con đường Đại Đế.

Nhưng cơ duyên hiếm thấy cỡ nào?

Vạn Cổ Kiếm Đạo của Lục Trường Sinh chính là cơ duyên của Lâm Thanh Loan.

Chẳng trách Lâm Thanh Loan lại coi Lục Trường Sinh là đạo lữ nhanh như vậy.

Có lẽ trong lòng Lâm Thanh Loan, Lục Trường Sinh chính là cơ duyên “chứng đạo” Đại Đế của nàng.

Loại cơ duyên này đều là có một không hai đối với một Đại Đế.

Lục Trường Sinh chính là đạo lữ “có một không hai” của Lâm Thanh Loan!

Cho dù nàng có coi trọng hơn cũng không quá.

“Lục trưởng lão, bây giờ Lâm Thanh Loan đang bế quan, nếu ngươi đến Thiên Nguyên Thánh Tông, chỉ sợ sẽ có rất nhiều phiền phức.”

“Hay là, ngươi đợi thêm đi? Cứ đợi đến khi Lâm Thanh Loan xuất quan rồi đến Thiên Nguyên Thánh Tông sau.”

Tông chủ Ngộ Đạo Thánh Tông chậm rãi nói.

“Đợi?”

“Ai biết được khi nào Lâm Thanh Loan mới xuất quan?”

“Huống hồ Đại Thánh của Thiên Nguyên Thánh Tông đều biết rõ tính quan trọng của Lục mỗ đối với Lâm Thanh Loan, dù thế nào bọn họ cũng sẽ không làm khó Lục mỗ quá mức. Nếu không Lục mỗ mà xảy ra chuyện, thì chính là cắt đứt con đường Đại Đế của Lâm Thanh Loan, ai dám chứ?”

“Cho nên, ta vẫn muốn mau chóng đến Thiên Nguyên Thánh Tông.”

Giọng điệu của Lục Trường Sinh rất kiên định.

Hắn nhất định phải đến Thiên Nguyên Thánh Tông.

Hơn nữa, Lục Trường Sinh cũng thấy rất rõ ràng, có lẽ Đại Thánh của Thiên Nguyên Thánh Tông sẽ có chút động tác lúc riêng tư.

Ví dụ gây chút cản trở cho Lục Trường Sinh, hoặc tìm một số rắc rối cho hắn, nhưng cũng chỉ như vậy thôi.

Bọn họ không dám có động tác gì quá lớn.

“Được rồi.”

“Lần trước lúc rời đi, Thiên Nguyên Thánh Tông đã ước hẹn hai bên bố trí trận pháp truyền tống.”

“Từ Ngộ Đạo Thánh Tông của chúng ta có thể truyền tống trực tiếp đến Thiên Nguyên Thánh Tông.”

“Nếu Lục trưởng lão đã quyết định đến Thiên Nguyên Thánh Tông, vậy thì đến thẳng trận Truyền Tống đi.”

Tông chủ Ngộ Đạo Thánh Tông đồng ý.

“Cảm ơn tông chủ!”

Thế là Lục Trường Sinh đứng dậy rời khỏi đại điện, trực tiếp đến đại trận truyền tống.

Đại trận truyền tống vừa được xây dựng, hiện giờ chỉ là kiểm tra truyền tống mấy lần, nhưng tất cả đều rất bình thường.

Lục Trường Sinh đứng trong trận pháp truyền tống.

“Vù.”

Ngay sau đó, trận pháp truyền tống khởi động.

Lục Trường Sinh cảm nhận được xung quanh trở nên méo mó.

Đợi lúc hắn lấy lại tinh thần thì đã hoàn thành truyền tống rồi.

Trong tầm mắt của Lục Trường Sinh là một đám tu sĩ xa lạ.

Rõ ràng, những tu sĩ này đều là cao tầng của Thiên Nguyên Thánh Tông.

Còn có mấy trưởng lão, Lục Trường Sinh trông hơi quen, chắc là trưởng lão từng đến Ngộ Đạo Thánh Tông với Lâm Thanh Loan lần trước.

Còn có một số gương mặt lạ.

Chỉ là ánh mắt những người này nhìn về phía Lục Trường Sinh rất phức tạp.

Có tò mò, có ngưỡng mộ, cũng có nghi ngờ, thậm chí còn có chút ghen ghét, đủ loại cảm xúc không thể nói hết.

“Lục đạo hữu, hoan nghênh đến Thiên Nguyên Thánh Tông!”

Lúc này, một tu sĩ mặc áo choàng màu lam lên tiếng.

“Vị này là tông chủ Thiên Nguyên Thánh Tông bọn ta, La Dương Đại Thánh.”

Có trưởng lão giới thiệu.

“Bái kiến La tông chủ, lần này Lục mỗ đến làm phiền quý tông rồi.”

“Làm phiền cái gì? Ngươi là đạo lữ của Thánh nữ, tất nhiên cũng là một thành viên của Thiên Nguyên Thánh Tông bọn ta, ngươi đến Thiên Nguyên Thánh Tông giống như về nhà vậy.”

“Lục đạo hữu, mời.”

Thế là Lục Trường Sinh đã đến đại điện dưới sự dẫn dắt của La Dương.

Trong đại điện, La Dương giới thiệu rất nhiều trưởng lão cho hắn.

Những trưởng lão này đều là Đại Thánh, thậm chí không thiếu Đại Thánh cấp cao.

Rất nhiều Đại Thánh đều tò mò nhìn Lục Trường Sinh.

Dù sao, Lục Trường Sinh đã trở thành nhân vật phong vân của cả Ám Vực rồi.

Bọn họ cũng rất muốn xem thử rốt cuộc đạo lữ Lâm Thanh Loan lựa chọn có phong thái thế nào?

Chương 1865: Thời gian nghìn năm, tứ đạo Đại Thánh! (4)

Nhưng mà, sau khi thật sự thấy Lục Trường Sinh, bọn họ lại cảm thấy rất bình thường.

Làm thế nào cũng không nhìn ra tại sao Lục Trường Sinh có thể trở thành đạo lữ của Lâm Thanh Loan.

Đương nhiên, trong lời đồn có nói Lâm Thanh Loan nhìn trúng Vạn Cổ Kiếm Đạo của Lục Trường Sinh.

Nhưng Lục Trường Sinh không thể nào vừa gặp mặt đã thi triển Vạn Cổ Kiếm Đạo.

“La tông chủ, dám hỏi Thanh Loan thế nào rồi?”

“Ta nhận được tin, hình như Thanh Loan đã bế quan gần nghìn năm rồi?”

Lục Trường Sinh lập tức hỏi.

Tin tức biết được từ trong miệng của tông chủ Ngộ Đạo Thánh Tông không hề chi tiết.

La Dương cũng không che giấu, lắc đầu hỏi: “Thực ra cũng không tính là bế quan nghìn năm, dù sao có ai có thể bế quan nghìn năm chứ? Bây giờ Thanh Loan mới bốn nghìn tuổi, sao có thể bế quan nghìn năm một lần?”

“Thanh Loan là đến một bí cảnh đặc biệt. Tu luyện trong bí cảnh này có thể giúp nàng nhanh chóng cảm ngộ đại đạo thứ chín, từ đó thăng cấp cửu đạo Đại Thánh.”

Lục Trường Sinh hơi híp mắt: “Bí cảnh? Vậy trong bí cảnh có nguy hiểm không? Dù sao cũng đã nghìn năm rồi…”

La Dương cười nói: “Lục đạo hữu yên tâm, trong bí cảnh không có nguy hiểm gì quá lớn. Thanh Loan đã là bát đạo Đại Thánh, hơn nữa còn nắm giữ thần thông bí pháp đỉnh cao, rất khó có ai dưới Đại Đế có thể đánh bại Thanh Loan, càng đừng nói tới giết chết Thanh Loan.”

“Phiền phức duy nhất là thời gian nàng tu hành trong bí cảnh không thể cố định, có thể là nghìn năm, cũng có thể là ba nghìn năm, thậm chí còn lâu hơn. Chỉ có cảm ngộ được đại đạo thứ chín, Thanh Loan mới ra khỏi bí cảnh, đây cũng là một thử thách đối với nàng.”

Lục Trường Sinh gật đầu.

Xem ra là Lâm Thanh Loan chuẩn bị “ép” bản thân một phen, mau chóng nắm giữ đại đạo thứ chín, sau đó trở thành cửu đạo Đại Thánh.

Đến lúc đó, nàng và Lục Trường Sinh sẽ có thể trở thành đạo lữ chân chính.

Về chuyện này, Lâm Thanh Loan còn gấp gáp hơn Lục Trường Sinh.

Lâm Thanh Loan vốn có khả năng rất lớn sẽ trở thành cửu đạo Đại Thánh trong thời gian vạn năm, nhưng nàng lại cứ muốn vào bí cảnh khổ tu.

Đây rõ ràng là không muốn tiêu hao nhiều thời gian như vậy, nàng muốn mau chóng tu thành cửu đạo Đại Thánh.

“Đúng rồi, lần này Lục đạo hữu đến Thiên Nguyên Thánh Tông bọn ta là để cảm ngộ đại đạo sao?”

La Dương hỏi.

Thực ra tông chủ Ngộ Đạo Thánh Tông đã truyền tin cho hắn rồi, nên tất nhiên hắn biết mục đích của Lục Trường Sinh.

Chỉ là, hắn vẫn phải đích thân hỏi lại Lục Trường Sinh mới được.

Lục Trường Sinh gật đầu, nói: “Quả thật Lục mỗ cần cảm ngộ đại đạo, tốt nhất là chỗ có dấu vết đại đạo rõ ràng, đúc rút sở trường của mọi người mới có thể cảm ngộ đại đạo.”

Đương nhiên, đây chỉ là phương thức tu hành của Lục Trường Sinh.

Rất nhiều Đại Thánh khác một lòng một dạ tìm kiếm một linh cảm trong tâm linh kia, ngược lại sẽ không tùy tiện cảm ngộ dấu vết đại đạo.

Dù sao, dấu vết đại đạo có mạnh hơn thì đó cũng là lĩnh ngộ của người khác.

Nếu như cảm ngộ quá dấu vết đại đạo, ngược lại có thể sẽ không có manh mối gì, còn đánh mất bản thân, vậy sẽ càng khó cảm ngộ được đại đạo thuộc về bản thân.

Nhưng Lục Trường Sinh lại khác, hắn là để tái tạo đại đạo, tái tạo đại đạo trong Hư giới, số lượng không thể ít.

Chỉ riêng dựa vào bản thân nghĩ ra, không biết phải tốn bao nhiêu thời gian.

Vẫn là cảm ngộ đại đạo có sẵn thì tiện hơn.

“Không sao, Thiên Nguyên Thánh Tông ta có một Đại Đạo Bàn, bên trong khắc hơn một nghìn tám trăm đại đạo, rất nhiều dấu vết đại đạo đều rất rõ ràng, chắc đủ cho Lục đạo hữu tham ngộ đại đạo.”

“Điều phiền phức duy nhất là người canh giữ Đại Đạo Bàn chính là Hầu Thông Đại Thánh, tính tình hắn hơi kỳ quái, làm người cố chấp, chỉ sợ hắn sẽ không dễ dàng cho qua, nhất là Lục đạo hữu…”

La Dương muốn nói lại thôi, rõ ràng có ẩn tình gì đó.

Nghe thấy cái tên “Hầu Thông Đại Thánh”, sắc mặt của rất nhiều trưởng lão trên đại điện đều hơi kỳ lạ.

Nhưng không ai có ý định giải thích chi tiết, chỉ là ánh mắt nhìn Lục Trường Sinh càng phức tạp hơn rồi.

“Dám hỏi tông chủ, Hầu Thông trưởng lão…”

Lục Trường Sinh còn chưa dứt lời đã nghe thấy La Dương truyền âm: “Lục đạo hữu, Hầu Thông Đại Thánh cũng từng muốn trở thành đạo lữ của Thanh Loan, nhưng Thanh Loan lại chọn Lục đạo hữu là đạo lữ.”

“Vì vậy, nếu Lục đạo hữu muốn đến Đại Đạo Bàn, sợ rằng Hầu Thông sẽ gây trở ngại. Hầu Thông Đại Thánh là người cố chấp, cho dù tông chủ như ta cũng rất khó xử…”

Lục Trường Sinh hiểu rồi.

Hóa ra đây là “tình địch” à.

Đương nhiên, thực ra cũng không tính là “tình địch”, người muốn kết thành đạo lữ của Lâm Thanh Loan rất nhiều.

Hầu Thông chỉ là một trong số đó.

Hầu Thông còn là Đại Thánh của Thiên Nguyên Thánh Tông, gần quan được ban lộc, quan hệ gần gũi như vậy còn chưa lọt vào mắt xanh của Lâm Thanh Loan, đủ để thấy Hầu Thông cũng rất bình thường.

Ít nhất chắc chắn Lâm Thanh Loan không nhìn trúng.

“Hầu Thông Đại Thánh là Đại Thánh cao cấp à?”

Lục Trường Sinh truyền âm hỏi.

“Vậy thì không phải. Đại Thánh cấp cao đều là trưởng lão thái thượng của Thiên Nguyên Thánh Tông ta, sẽ không tọa trấn Đại Đạo Bàn. Hiện giờ Hầu Thông Đại Thánh là ngũ đạo Đại Thánh, nhưng năm đại đạo hắn ngưng tụ vô cùng mạnh mẽ, về cơ bản khó tìm được đối thủ trong số ngũ đạo Đại Thánh, ban đầu chỉ thua mỗi Thanh Loan thôi.”

La Dương giống như biết Lục Trường Sinh muốn làm cái gì, trong giọng điệu lại không hề có ý ngăn cản.

Xem ra, “Hầu Thông Đại Thánh” này cũng “không được lòng người” trong Thiên Nguyên Thánh Tông.

Ngay cả tông chủ như La Dương cũng không muốn bảo vệ Hầu Thông, đủ thấy tình hình ở Thiên Nguyên Thánh Tông của Hầu Thông tệ tới mức nào rồi.

Nhưng mặc kệ Hầu Thông có địa vị thế nào ở Thiên Nguyên Thánh Tông, thì hắn vẫn là một ngũ đạo Đại Thánh mạnh mẽ, là sức mạnh bậc trung của Thiên Nguyên Thánh Tông.

Vả lại hắn cũng là một thành viên của Thiên Nguyên Thánh Tông.

Chương 1866: Thời gian nghìn năm, tứ đạo Đại Thánh! (5)

Lục Trường Sinh muốn không gặp quá nhiều phiền phức trong Thiên Nguyên Thánh Tông, vậy thì hắn nhất định phải giải quyết Hầu Thông này.

Nếu như không giải quyết Hầu Thông, thì Lục Trường Sinh cũng rất khó tới gần Đại Đạo Bàn, càng đừng nói mượn Đại Đạo Bàn để tu hành.

“Lục mỗ muốn đi gặp Hầu Thông Đại Thánh.”

Lục Trường Sinh nói.

Rất nhiều Đại Thánh đều hơi sửng sốt.

Lục Trường Sinh và La Dương là truyền âm, vì vậy Đại Thánh khác không hề biết Lục Trường Sinh và La Dương từng có giao lưu.

Thế nên bọn họ đều rất kinh ngạc.

Hầu Thông không phải người lương thiện, thực lực vô cùng mạnh mẽ.

Cũng khó trách hắn muốn trở thành đạo lữ của Thánh nữ Lâm Thanh Loan.

Thực lực không thể nghi ngờ.

Lục Trường Sinh đi gặp Hầu Thông, cảnh tượng kia… không dám nghĩ.

“Được.”

Nhưng mà cuối cùng tông chủ lại đồng ý rồi.

Sau khi La Dương đồng ý, Lục Trường Sinh đã đi theo La Dương đến Đại Đạo Bàn.

Tin tức này được lan truyền nhanh chóng, rất nhiều người đều đã biết tin tức này.

“Mau đến Đại Đạo Bàn, nghe nói Lục Trường Sinh của Ngộ Đạo Thánh Tông kia đến rồi, hơn nữa còn muốn tới Đại Đạo Bàn, mượn Đại Đạo Bàn tu hành.”

“Là đạo lữ của Thánh nữ Thanh Loan á? Không ngờ hắn lại muốn đến Đại Đạo Bàn, lẽ nào không biết người tọa trấn Đại Đạo Bàn là ‘Hầu Thông’ Đại Thánh à?”

“Hầu Thông Đại Thánh được người ta gọi là ‘Hầu Phong Tử’, trong số các Đại Thánh hầu như chẳng ai dám trêu chọc. Cho dù là lục đạo Đại Thánh bình thường cũng sẽ không tranh chấp với Hầu Thông Đại Thánh. Lúc này, Lục Trường Sinh đến Đại Đạo Bàn gặp Hầu Thông, cảnh tượng đó…”

“Nghe nói Lục Trường Sinh chỉ là nhị đạo Đại Thánh, chỉ vì có một Vạn Cổ Kiếm Đạo đặc biệt nên mới lọt vào mắt xanh của Thánh nữ Thanh Loan. Nhưng mà, cho dù Vạn Cổ Kiếm Đạo có giỏi tới đâu, thì vẫn còn lâu mới bằng Hầu Thông ngũ đạo Đại Thánh. Lần này hắn đến Đại Đạo Bàn không phải tự rước lấy nhục à? Không lẽ hắn đợi Thánh nữ Thanh Loan xuất quan rồi trút giận cho hắn sao?”

“Ha ha, lần này đúng là có kịch hay để xem rồi.”

“Phải đi, nhất định phải đi, chuyện náo nhiệt như vậy có thể gặp không thể cầu.”

Thế là từng đệ tử, trưởng lão, chỉ cần có tư cách đến Đại Đạo Bàn thì đều nhanh chóng ùn ùn kéo đến Đại Đạo Bàn.

Rất nhanh, người tụ tập ở Đại Đạo Bàn càng ngày càng nhiều.

Đợi lúc Lục Trường Sinh đến thì thấy một cảnh như vậy.

Không thể nói người đông nghìn nghịt, nhưng quả thật có rất

Bọn họ lại không tiến vào Đại Đạo Bàn, giống như đang chờ đợi điều gì đó.

Lục Trường Sinh cảm ứng chốc lát thì đã hiểu.

Hóa ra những người này đều là đến xem “náo nhiệt”.

La Dương lắc đầu bất đắc dĩ.

“Lục đạo hữu, có muốn bổn tọa đuổi những đệ tử này đi không?”

La Dương hỏi.

“Không cần.”

Lục Trường Sinh lại không quan tâm, thậm chí người càng đông càng tốt.

Đến lúc đó, sau khi hắn đánh bại Hầu Thông, chắc Thiên Nguyên Thánh Tông sẽ không còn ai tới tìm hắn nữa rồi.

Vậy cũng coi như “chấn nhiếp” mọi người.

Đương nhiên, tiền đề là hắn phải đánh bại được Hầu Thông.

Nếu không sợ rằng Lục Trường Sinh sẽ thật sự trở thành trò cười.

“Đến, Lục Trường Sinh của Ngộ Đạo Thánh Tông đến rồi.”

“Mau tránh ra, Lục Trường Sinh sắp vào Đại Đạo Bàn.”

“Đây là Lục Trường Sinh sao? Nghe nói hắn quật khởi từ thành nhỏ, không phải đệ tử tông môn vậy mà có thể từng bước đạt đến tình trạng hiện tại, thậm chí còn trở thành đạo lữ của thánh nữ, quả thật không thể tin được.”

“Không biết hắn có điểm gì hơn người? Lần này thật muốn nhìn cái gọi là Vạn Cổ Kiếm Đạo của hắn…”

Rất nhiều đệ tử nghị luận ồn ào.

Đây là lần đầu tiên bọn họ gặp mặt Lục Trường Sinh, tất cả đều rất tò mò.

Lục Trường Sinh trực tiếp tiến lên, vì thế mọi người tách thành một con đường để Lục Trường Sinh đi vào.

Rất nhanh, Lục Trường Sinh đã tới trước mặt một tòa kiến trúc to lớn.

Bên trong có Đại Đạo Bàn.

Tuy nhiên, tại cửa vào có một gã tu sĩ khoanh chân ngồi.

Hầu Thông!

Lục Trường Sinh từ lời nghị luận của đám người mà biết được thân phận đối phương, chính là ngũ đạo Đại Thánh Hầu Thông tọa trấn Đại Đạo Bàn!

“Hầu Thông Đại Thánh, Lục mỗ chuẩn bị đi vào lĩnh hội Đại Đạo Bàn, thỉnh hãy tạo điều kiện.”

Lục Trường Sinh chậm rãi mở miệng.

“Tách”.

Hầu Thông mở mắt, ánh mắt sắc bén, nhìn chằm chằm Lục Trường Sinh.

“Ngươi không phải đệ tử hay trưởng lão Thiên Nguyên Thánh Tông, không được vào Đại Đạo Bàn!”

Hầu Thông trực tiếp từ chối.

“Lục mỗ là đạo lữ Lâm Thanh Loan, chẳng lẽ vẫn không thể vào Đại Đạo Bàn lĩnh hội?”

“Ngươi chỉ là đạo lữ tương lai của thánh nữ, một ngày còn chưa đại hôn, vậy một ngày ngươi không phải đạo lữ chân chính của thánh nữ. Nếu ngươi muốn lĩnh hội Đại Đạo Bàn, chờ sau ngày đại hôn tất nhiên có thể lĩnh hội Đại Đạo Bàn, nhưng hiện tại không được.”

Lục Trường Sinh chau mày.

Hắn tiếp tục nói: “La Dương tông chủ đã đồng ý Lục mỗ vào Đại Đạo Bàn lĩnh hội.”

“Hiện tại ta trấn thủ Đại Đạo Bàn, có thể tiến vào Đại Đạo Bàn hay không do ta quyết định. Nếu ngươi muốn hiện tại tiến vào Đại Đạo Bàn, vậy để tông chủ điều ta khỏi Đại Đạo Bàn, đến lúc đó ngươi muốn lĩnh hội bao lâu cũng được.”

Lời nói của Hầu Thông khiến ánh mắt Lục Trường Sinh trở nên lạnh lùng.

Đối phương quả thật rõ ràng đang muốn gây khó dễ cho hắn.

La Dương sẽ di dời được Hầu Thông?

Chắc chắn không dễ dàng.

Trừ khi Lâm Thanh Loan xuất quan, sau đó Lâm Thanh Loan mở miệng nói, nếu không La Dương không thể di dời một vị ngũ đạo Đại Thánh.

Nhưng chờ đến lúc Lâm Thanh Loan xuất quan, không biết đợi đến bao giờ.

Nếu “mềm dẻo” không được, vậy chỉ có thể “cứng rắn”.

Lục Trường Sinh biết Hầu Thông cũng đang chờ bản thân “cứng rắn”.

“Hầu Thông Đại Thánh nói xem Lục mỗ làm sao mới có thể tiến vào Đại Đạo Bàn lĩnh hội?”

Lục Trường Sinh trực tiếp sảng khoái hỏi.

“Ồ.”

“Nếu ngươi muốn tiến vào Đại Đạo Bàn lĩnh hội, chỉ có một cách, đó là đánh bại ta.”

“Nếu ngươi có thể đánh bại ta, ngươi có thể quang minh chính đại tiến vào Đại Đạo Bàn, muốn lĩnh hội bao lâu cũng được.”

Chương 1867: Lục Trường Sinh nghiền áp ngũ đạo Đại Thánh, Thiên Nguyên Thánh Tông chấn động!

“Đến lúc đó tông chủ cũng không thể nào trách hỏi ta thủ hộ chưa tận lực.”

Câu chữ của Hầu Thông không vượt quá “quy củ”.

Nhưng trên thực tế hắn đang ngăn cản Lục Trường Sinh tiến vào Đại Đạo Bàn.

Không khí hiện trường trở nên yên lặng.

Một tên “nhị đạo Đại Thánh” như Lục Trường Sinh có thể đánh bại ngũ đạo Đại Thánh Hầu Thông sao?

Đây là hắn đang làm khó Lục Trường Sinh.

Khiến Lục Trường Sinh khó xử.

Trên dưới Thiên Nguyên Thánh Tông có rất

Nhưng người dám bất chấp sự bất mãn của tông chủ và Lâm Thanh Loan, vẫn muốn làm khó Lục Trường Sinh, ước chừng cũng chỉ có Hầu Thông.

Dù sao Hầu Thông là ngũ đạo Đại Thánh.

Chỉ cần không tạo ra sai lầm đại thể, không ai có thể làm gì được Hầu Thông.

“Đánh bại ngươi…”

Ánh mắt Lục Trường Sinh bỗng lạnh lùng.

“Ầm.”

Ngay sau đó, Lục Trường Sinh động.

Hắn từng bước một đi về phía Hầu Thông.

Mỗi một bước, khí thế trên người hắn tăng vọt.

Mỗi một bước, trên đỉnh đầu hiện thêm một loại đại đạo.

Xuất hiện đầu tiên là Lôi Hỏa đại đạo.

Kèm theo sấm chớp và ngọn lửa.

Khí thể khủng bố ùn ùn càn quét.

Tuy nhiên, Lôi Hỏa đại đạo tất nhiên rất mạnh, nhưng vẫn không vượt qua khỏi dự kiến mọi người.

Thứ bọn họ chờ mong chính là đại đạo thứ hai của Lục Trường Sinh.

Lập tức, Vạn Cổ Kiếm Đạo của Lục Trường Sinh xuất hiện.

Kiếm ý khủng bố dường như lập tức phong tỏa hư không.

Khắp hư không đều là kiếm ý khủng bố.

Lần này, tất cả mọi người trực diện đón nhận Vạn Cổ Kiếm Đạo của Lục Trường Sinh.

“Sức mạnh đại đạo quá mạnh! Đây là Vạn Cổ Kiếm Đạo sao? Nghe nói nếu một chọi một, ngay cả kiếm đạo của thánh nữ Thanh Loan cũng không bằng Vạn Cổ Kiếm Đạo.”

“Lục Trường Sinh dựa vào Vạn Cổ Kiếm Đạo mới trở thành đạo lữ của thánh nữ Thanh Loan. Hôm nay được chứng kiến, đúng là danh bất hư truyền.”

“Nghe nói Hầu Thông cũng lĩnh ngộ một loại kiếm đạo, nhưng hiện tại xem ra còn lâu mới bằng Vạn Cổ Kiếm Đạo của Lục Trường Sinh.”

“Vạn Cổ Kiếm Đạo này thật sư có thể xưng là kiếm đạo đứng đầu, khó trách ngay cả thánh nữ Thanh Loan cũng không địch lại.”

“Chỉ bàn về kiếm đạo, Đại Thánh khắp thiên hạ ai có thể vượt qua Lục Trường Sinh?”

Vạn Cổ Kiếm Đạo xuất hiện thật sự khiến vô số đệ tử, trưởng lão Thiên Nguyên Thánh Tông cảm thấy chấn động.

Trăm nghe không bằng một thấy.

Chẳng sợ nghe đồn Vạn Cổ Kiếm Đạo của Lục Trường Sinh mạnh mẽ cỡ nào, thế nhưng chưa tận mắt chứng kiến, chưa tự mình trải nghiệm đều không thể tự mình cảm nhận.

Mà hiện tại Vạn Cổ Kiếm Đạo ngay tại trước mặt.

Bọn họ rốt cục đã biết sự đáng sợ của Vạn Cổ Kiếm Đạo.

Không hổ là kiếm đạo có khả năng trấn áp vô số kiếm đạo trong thiên hạ, quả thật là kiếm đạo đứng đầu.

“Tốt cho một cái Vạn Cổ Kiếm Đạo! Chỉ bàn về kiếm đạo, ta không bằng ngươi. Nhưng tu sĩ chúng ta, sao chỉ có thể dựa vào một loại đại đạo? Vạn Cổ Kiếm Đạo của ngươi mạnh mẽ đến đâu nhưng đối mặt với hai, ba đại đạo cũng phải bị áp chế!”

“Huống hồ, ta có năm đại đạo!”

Giọng nói Hầu Thông vừa dứt.

Trên người hắn đột nhiên xuất hiện năm loại đại đạo.

“Ầm”.

Sức mạnh đại đạo khủng bố dấy lên khí thế khủng bố, giằng co với sức mạnh đại đạo của Lục Trường Sinh từ xa.

Thế nhưng, khí thế của hai loại đại đạo sao có thể là đối thủ trước năm loại đại đạo?

Bằng mắt thường vẫn thấy được, hai đại đạo của Lục Trường Sinh bị năm đại đạo của Hầu Thông áp chế.

Hoàn toàn chính xác, Vạn Cổ Kiếm Đạo mạnh thế nào cũng làm sao có thể đối kháng lại năm loại đại đạo.

“Ngươi nói đúng, chỉ hai đại đạo khó có thể đối đầu với năm đại đạo.”

“Thế nhưng, ai nói Lục mỗ chỉ có hai đại đạo thôi?”

Lục Trường Sinh vừa dứt lời.

Ngay sau đó, hắn bước thêm một bước về phía trước.

“Ầm”.

Lập tức, mặt đất dường như đang chấn động.

Trong hư không lại có một đại đạo thoạt nhìn vô cùng nặng nề xuất hiện.

Trọng Thổ đại đạo!

Lục Trường Sinh thi triển Trọng Thổ đại đạo, rất nhiều tu sĩ Thiên Nguyên Thánh Tông xôn xao.

“Đó là đại đạo thứ ba sao?”

“Đúng là đại đạo thứ ba, Lục Trường Sinh vậy mà đã là tam đạo Đại Thánh rồi sao? Chuyện từ lúc nào?”

“Tận ba đại đạo. Nghe đồn Lục Trường Sinh là nhị đạo Đại Thánh, chưa gì đã có ba đại đạo rồi?”

“Tính toán thời gian, nghìn năm trước Lục Trường Sinh là nhị đạo Đại Thánh, thời gian nghìn năm này hắn ngưng tụ thêm được một đại đạo nữa chẳng phải rất bình thường sao?”

“Hả? Đúng vậy, thời gian đã qua nghìn năm, chuyện này cũng bình thường.”

Rất nhiều tu sĩ sắp quên mất.

Tin tức Lục Trường Sinh là nhị đạo Đại Thánh đã từ nghìn năm trước.

Đối với thiên kiêu chân chính.

Thời gian nghìn năm một đại đạo, đây chẳng phải rất bình thường?

Thậm chí, còn coi như khá chậm.

Ít nhất thua xa tốc độ tu hành của Lâm Thanh Loan.

Lục Trường Sinh không dừng bước lại.

Sau khi hắn bước ra bước thứ tư, nhiệt độ trong hư không chợt hạ xuống.

Dường như loáng thoáng có từng tia băng tuyết xuất hiện.

“Răng rắc”.

Dương như cả không gian bị đóng băng.

Mọi người nhìn chằm chằm đỉnh đầu Lục Trường Sinh.

Bọn họ nhìn thấy gì?

Đại đạo!

Vậy mà lại là đại đạo!

Hơn nữa còn là một ngọn lửa màu trắng.

Nhưng ngọn lửa cũng không nóng, ngược lại vô cùng rét lạnh.

Đây là Băng Hỏa đại đạo!

“Đại đạo thứ tư! Lục Trường Sinh vậy mà đã là tứ đạo Đại Thánh?”

“Hơn nữa còn là loại đại đạo vô cùng mạnh mẽ như Băng Hỏa đại đạo, gần bằng Vạn Cổ Kiếm Đạo của hắn.”

“Trong thời gian nghìn năm mà Lục Trường Sinh có thể ngưng tụ thêm hai đại đạo? Này… Tuy không bằng thánh nữ Thanh Loan, nhưng chắc chắn là thiên kiêu chân chính…”

“Ánh mắt thánh nữ Thanh Loan quả thật không tệ.”

“Bốn đại đạo, hơn nữa có đại đạo đứng đầu như Vạn Cổ Kiếm Đạo, Băng Hỏa đại đạo. Thực lực Hầu Thông Đại Thánh đúng là mạnh hơn, tu vi vẫn còn mạnh hơn Lục Trường Sinh một bậc.”

“Tu vi là tu vi, chiến lực là chiến lực. Rất nhiều thiên kiêu có thể nghịch phạt cường giả, thánh nữ Thanh Loan chẳng phải có thể nghịch phạt cửu đạo Đại Thánh sao?”

Chương 1868: Lục Trường Sinh nghiền áp ngũ đạo Đại Thánh, Thiên Nguyên Thánh Tông chấn động! (2)

Không chỉ có các đệ tử cảm thấy khiếp sợ.

Thậm chí ngay cả đám người tông chủ La Dương, Hầu Thông cũng cảm thấy khiếp sợ.

Một tên nhị đạo Đại Thánh, hiện tại lại trở thành tứ đạo Đại Thánh?

Trong lúc nhất thời, vẻ mặt mọi người đều trở nên ngưng trọng.

Hầu Thông tuyệt đối không dám khinh thường Lục Trường Sinh.

Nhưng hắn cũng có kiêu ngạo của mình.

“Cho dù ngươi là tứ đạo Đại Thánh vẫn không phải là đối thủ của ta!”

Hầu Thông lạnh lùng nói.

“Chắc không? Lục mỗ muốn thử một lần!”

Lục Trường Sinh không cảm nhận được lực áp bách quá kinh khủng trên người Hầu Thông, cũng không có nhiều nhắc nhở nguy hiểm.

Điều này chỉ có thể nói rõ một chuyện.

Hầu Thông cũng chỉ thế thôi.

Nội tình Lục Trường Sinh thâm hậu, tu vi hắn càng cao thì tích lũy của hắn càng thâm hậu.

Trước kia Lục Trường Sinh chỉ có thể chiến đấu vượt một tầng.

Nhưng hiện tại, Lục Trường Sinh dường như đã có thể vượt hai tầng.

Đối thủ của hắn không còn là ngũ đạo Đại Thánh, có lẽ hẳn phải là lục đạo Đại Thánh!

Tuy nhiên, trước tiên phải bước qua cửa Hầu Thông này đã.

“Ầm ầm ầm”.

Ngay sau đó, Lục Trường Sinh ra tay.

Hắn cũng không nguyện ý lãng phí thời gian với Hầu Thông.

Sức mạnh đại đạo từ bốn đại đạo trực tiếp ùn ùn nghiền áp xuống bằng cách ngang ngược nhất, muốn lập tức nghiền nát cả năm đại đạo của Hầu Thông.

“Cuồng vọng!”

Ánh mắt Hầu Thông lạnh lùng.

Đương nhiên hắn biết ý tưởng của Lục Trường Sinh.

Nếu như cứng chọi cứng, thậm chí tu vi đối phương còn thấp hơn mình, Hầu Thông có gì phải sợ?

Vì thế, hắn cũng điều động năm đại đạo, trực tiếp chính diện cứng chọi cứng.

Hắn muốn “nghiền áp” Lục Trường Sinh trước mắt bao người.

“Bùm”.

Rốt cục, đại đạo va chạm.

Tổng cộng chín loại đại đạo lúc này không thể tưởng tượng mà va chạm cùng một chỗ.

Sức mạnh đại đạo khủng bố lại chậm rãi càn quét khắp bốn phương tám hướng.

Đại đạo liều mạng như thế, vậy so đấu chính là xem đại đạo của ai mạnh hơn.

Loại cứng chọi cứng không thể tưởng tượng này này, mạnh là mạnh, yếu là yếu

Dư chấn khủng bố khiến các đệ tử bốn phương tám hướng không chịu nổi.

Nhưng may mắn có đám người La Dương.

Bọn họ lập tức nắm tay, cuốn các đệ tử đi.

Lùi về khoảng cách nhất định ở đằng sau.

Sau đó bọn họ vung tay, vậy mà điều động lực pháp trận, bao phủ Lục Trường Sinh và Hầu Thông.

Đây chính là đại trận hộ sơn.

Ngay cả Đại Đế cũng không thể đánh vỡ.

Tuy nhiên, vẻ mặt La Dương lại vô cùng ngưng trọng, gắt gao nhìn nơi đại đạo hai người va chạm.

Trong lòng hắn mơ hồ có một loại cảm giác.

Dường như hắn đã khinh thường Lục Trường Sinh.

Không chỉ riêng hắn khinh thường Lục Trường Sinh, có thể tất cả mọi người cũng khinh thường Lục Trường Sinh.

“Răng rắc”.

Sau một hồi chăm chú, một tiếng vang giòn tan truyền vào trong tai mọi người.

Trong lòng mọi người rùng mình.

Hơn nửa đã sắp phân thắng bại.

Dù sao, âm thanh này phát ra do đại đạo bị nứt vỡ.

“Đại đạo của ai bị nứt?”

“Chắc là của Lục Trường Sinh đấy.”

“Lục Trường Sinh là

Hiển nhiên, rất nhiều người đều biết so đấu giữa đại đạo rất hung hiểm.

Cũng biết càng nhiều đại đạo thì càng chiếm ưu thế.

Vì thế, bọn họ nhìn chằm chằm nơi đại đạo hai người va chạm.

Rất nhanh, bọn họ đã nhìn được một chút dấu hiệu.

Đại đạo quả thật đã nứt rồi.

Thậm chí xuất hiện từng vết rạn.

Số lượng càng ngày càng nhiều.

Thế nhưng, không phải là đại đạo của Lục Trường Sinh, mà là đại đạo của Hầu Thông,

Lập tức, đám người xôn xao.

Đại đạo của Hầu Thông xuất hiện vết rạn.

Mà bốn đại đạo của Lục Trường Sinh không hề sứt mẻ.

Một chút tổn thương cũng không có.

Lần này lập tức phân cao thấp.

Không cần đợi đến khi kết thúc cũng biết Hầu Thông thua.

Hơn nữa là thất bại thảm hại!

“Dừng.”

“Hầu Thông Đại Thánh, Trường Sinh Đại Thánh đều dừng tay. Còn đánh tiếp nữa, đại đạo sụp đổ, vậy thì quá nguy hiểm.”

Lúc này, rốt cuộc La Dương mở miệng.

Hơn nữa hắn điều động lực lượng đại trận hộ sơn, trực tiếp tách đại đạo hai người.

Lục Trường Sinh gật đầu, tốt thì dừng lại.

Nhưng mà, Hầu Thông lại dáng vẻ hồn xiêu phách lạc, sắc mặt rất khó nhìn.

“Ta thua…”

Sau hồi lâu, Hầu Thông cuối cùng cũng thừa nhận thất bại.

Nếu tiếp tục, người bị thua thiệt chắc chắn là hắn.

Dù sao, hiện tại đại đạo của hắn đã sắp vỡ nát, đạt tới cực hạn.

Nếu tiếp tục, đại đạo của hắn sẽ sụp đổ.

Thế nhưng, Hầu Thông khó tin nổi.

Hắn là ngũ đạo Đại Thánh, thậm chí đại đạo hắn cảm ngộ không phải loại bình thường,

Vậy mà hắn vẫn thua?

Thậm chí còn bị người vượt cấp đánh bại.

Phải biết rằng, hắn cũng từng là thiên kiêu, hắn là người vượt cấp đánh bại đối thủ.

Nhưng hiện tại, hắn bị thua triệt để.

Hoàn toàn trở thành trò cười của Thiên Nguyên Thánh Tông.

“Như vậy, ta có thể tiến vào Đại Đạo Bàn hay không?”

“Đương nhiên có thể.”

Hầu Thông Đại Thánh nghiêng người tránh ra một con đường.

Thua thì thua.

Hầu Thông vẫn là người chịu được thất bại.

Huống hồ, hắn là một vị Đại Thánh.

Về sau còn có một tia hi vọng trở thành Đại Thánh cấp cao.

Lần này Hầu Thông thua tâm phục khẩu phục.

Đối mặt Lục Trường Sinh chỉ có bốn đại đạo, quả thật hắn không ngăn được.

Thậm chí, Hầu Thông Đại Thánh còn có cảm giác mơ hồ với Lục Trường Sinh giống như khi đối mặt với Lâm Thanh Loan.

Không, thậm chí còn cảm thấy áp lực hơn lúc đối mặt Lâm Thanh Loan.

Nhưng mà, sao có thể có chuyện đó?

Lâm Thanh Loan là nhân vật bực nào?

Đó chính là Đại Thánh có hi vọng thăng cấp Đại Đế nhất.

Dù thiên phú Lục Trường Sinh không tồi.

Thế nhưng muốn thăng cấp Đại Đế?

Hiện tại căn bản là chuyện chưa thấy bóng dáng, còn cách rất xa.

Lục Trường Sinh cuối cùng vẫn tiến vào Đại Đạo Bàn.

Thân hình hắn biến mất không thấy bóng dáng.

Ở đây rất nhiều người còn chưa phục hồi được tinh thần.

Hầu Thông Đại Thánh thua rồi?

“Lục Trường Sinh thắng? Dùng bốn đại đạo chiến thắng Hầu Thông Đại Thánh có năm đại đạo!”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!