Virtus's Reader

“Muốn nhập môn Đại Hà Tráng Huyết Công thì nhất định phải cảm nhận được khí huyết trong cơ thể mình. Chỉ khi nào cảm nhận được khí huyết thì mới có thể chủ động điều động khí huyết mà không cần làm những động tác rườm rà này nữa.”

“Những động tác rườm rà này chủ yếu là để giúp người mới học như các ngươi dễ dàng cảm nhận khí huyết hơn thôi. Trong một tháng ai có thể cảm nhận được khí huyết của bản thân thì lập tức tới tìm ta.”

“Được rồi, giờ các ngươi luyện tiếp đi.”

Lão Lưu nói xong thì ngồi xuống ghế, giám sát các học đồ luyện tập.

Một canh giờ rất nhanh đã trôi qua.

Lục Trường Sinh vẫn không thể nhập môn Đại Hà Tráng Huyết Công như cũ, hơn nữa sau khi tập một canh giờ quả là hắn có cảm giác người hơi nhức mỏi, môn võ công này đúng thật là không thể tập lâu được.

Sau khi kết thúc một canh giờ luyện công thì các học đồ cũng bắt đầu làm việc của mình.

Công việc trong Diệu Thủ Viên cũng không có gì nặng nề, thế nhưng lại rất phức tạp.

Các học đồ ngày nào cũng phải phân biệt các loại dược liệu, còn phải gieo trồng dược liệu, rồi còn phơi nắng và bào chế dược liệu.

Tóm lại thì mỗi ngày từ sáng sớm tới tối mịt đều luôn chân luôn tay, gần như không có một phút một giây nào để nghỉ ngơi.

Tới tối, Lục Trường Sinh nằm trên giường chung.

Bên cạnh hắn là một học đồ có tên Chu Thịnh.

Tính Chu Thịnh có phần khôn khéo, rất thích nghe ngóng tin tức, hơn nữa còn rất thích khoe khoang.

Trong phòng tối đen như mực, vốn các học đồ đã chuẩn bị đi ngủ nhưng đột nhiên Chu Thịnh lại mở miệng hỏi: “Các ngươi có biết vì sao hôm nay lão Lưu lại bảo chúng ta nhập môn võ công trong vòng một tháng không?”

“Tách.”

Các học đồ nghe thế đều tỉnh táo lại ngay.

Chuyện có liên quan tới “võ công” nên đương nhiên họ sẽ cảm thấy vô cùng hào hứng.

Hơn nữa chuyện này có vẻ như còn liên quan tới cả tiền đồ của họ nữa kìa.

“Ngươi biết tin gì sao Chu Thịnh?”

“Chu Thịnh ngươi nói xem rốt cuộc có chuyện gì đi?”

“Trưa nay ta để dành được miếng thịt ngon nhất đây, cho ngươi này.”

“Đúng rồi, ta cũng cất được một miếng xương, cho ngươi luôn đấy.”

“Ta còn một viên đường để dành từ mấy hôm trước rồi, cũng cho ngươi luôn đó.”

Các học đồ nhao nhao bỏ ra đồ tốt mình cất giữ, phần lớn đều là chút đồ ăn.

Dù sao thì các học đồ cũng không có tiền công nên chỉ có thể bớt miệng để dành chút đồ ăn mà thôi.

Chu Thịnh rất đắc ý, hắn cười nói: “Được rồi, các ngươi đưa đồ đây rồi ta nói cho mà nghe.”

“Lão Lưu không đơn giản đâu, hắn là lão sư của đội hộ vệ đấy, nghe nói trong đội hộ vệ có rất nhiều võ giả đều do lão Lưu dạy dỗ ra cả.”

“Sở dĩ lão Lưu ra hạn trong một tháng phải nhập môn thật ra là vì muốn sàng lọc học đồ có thiên phú võ đạo. Chỉ cần có thể nhập môn Đại Hà Tráng Huyết Công trong vòng một tháng thì sẽ được lão Lưu đưa tới đội hộ vệ rồi được đào tạo để ngày sau trở thành hộ vệ.”

“Nếu thế chẳng khác nào một bước lên trời. Người của đội hộ vệ, dù chỉ là học đồ thôi thì tháng nào cũng có tiền công, hơn nữa mỗi ngày đều được dùng các loại dược thiện, ai cũng cao to cường tráng cả. Nghe nói đồ ăn của hộ vệ rất ngon, ngày nào cũng có rất nhiều thịt thà, chậc, mùi vị ấy…”

Nhắc tới “ăn thịt” là các học đồ đều không khỏi nuốt một ngụm nước miếng.

Diệu Thủ Viên tuy bao cơm nhưng thịt thì lại ít ỏi tới gần như không có.

Thế nên nếu được chọn vào đội hộ vệ thì rõ ràng đãi ngộ sẽ cao hơn các học đồ khác rất nhiều.

“Thì ra là thế.”

“Chúng ta phải luyện Đại Hà Tráng Huyết Công thật tốt mới được.”

“Nếu được chọn vào đội hộ vệ là tốt nhất, còn không thì chúng ta muốn từ học đồ tạp dịch thăng cấp lên học đồ dược sư rồi cuối cùng trở thành dược sư ngắn nhất cũng phải mất mười năm, thậm chí có khả năng không thể trở thành dược sư mà cứ làm tạp dịch mãi…”

Các học đồ tuy chỉ mới tới Diệu Thủ Viên nhưng cũng đã bắt đầu có ý thức cạnh tranh với nhau.

Lục Trường Sinh nghe thế cũng muốn luyện Đại Hà Tráng Huyết Công ngay, thế nhưng chỉ vừa thử luyện một chút hắn đã thấy cả người đau nhức không chịu nổi.

Hắn hiểu nóng vội thì không thể thành công được.

Lão Lưu đã nói mỗi ngày luyện một canh giờ vậy thì thật sự chỉ có thể luyện một canh giờ mà thôi.

Luyện nhiều hại thân, như thế ngược lại sẽ không tốt.

“Chắc chắn phải có cách để tăng tiến độ luyện Đại Hà Tráng Huyết Công thêm một chút…”

Lục Trường Sinh thầm nghĩ.

Ngày hôm sau, ngày thứ ba, ngày thứ tư, ngày thứ năm…

Mỗi ngày các học đồ đều lặp đi lặp lại hành trình rời giường, luyện công, làm việc.

Thời gian của họ bị xếp kín đặc.

Có điều không có bất cứ học đồ nào há miệng kêu mệt, ai cũng cố cắn răng luyện Đại Hà Tráng Huyết Công.

Thế nhưng đã vài ngày rồi vẫn không nghe nói có ai luyện thành môn công pháp này cả.

Mấy ngày qua Lục Trường Sinh cũng nghe được vài chuyện liên quan tới Đại Hà Tráng Huyết Công.

Đúng là có biện pháp đẩy nhanh tốc độ thật, ấy chính là dùng dược thiện bồi bổ.

Nếu ngày nào cũng được dùng dược thiện chuyên biệt thì tốc độ luyện Đại Hà Tráng Huyết Công sẽ rất nhanh.

Có điều chỉ có đội hộ vệ mới được cung cấp dược thiện, học đồ bình thường sao sờ được vào món này chứ?

Còn chuyện tự mình mua thì càng đừng mơ.

Học đồ bình thường không có tiền công, trên người ngay cả một đồng còn chẳng có, thử hỏi lấy đâu ra tiền mà mua dược thiện đây?

Nháy mắt thời gian đã qua mười một ngày.

Hôm nay khi Lục Trường Sinh và các học đồ khác bước vào quảng trường lại nghe thấy một học đồ chủ động mở miệng: “Lão Lưu, ta… hình như ta cảm ứng được khí huyết rồi.”

“Hử? Lại đây để ta xem nào.”

Mắt lão Lưu sáng rực cả lên.

Sau đó một học đồ dáng dấp cao gầy bước tới trước mặt lão Lưu rồi giơ tay ra.

Lão Lưu cầm tay học đồ nọ, sau đó nhắm mắt lại cảm nhận.

“Không tệ, đúng là đã nhập môn.”

“Có thể nhập môn trong vòng mười một ngày chứng tỏ tư chất của ngươi cũng không tệ.”

Chương 3: Quyền pháp cơ bản viên mãn!

“Tốt, từ hôm nay ngươi không cần làm học đồ tạp dịch nữa, tới thẳng đội hộ vệ đi, mỗi ngày dùng dược thiện luyện công thì hiệu quả sẽ tốt hơn nhiều.”

“A… cảm ơn lão Lưu.”

Học đồ nọ nghe thế thì vô cùng phấn khởi.

Hắn được tới đội hộ vệ thì sau này sẽ có cơ hội trở thành võ giả cường đại. Đợi võ công có thành tựu rồi dù lúc ấy có kém cỏi thế nào cũng có thể trở thành hộ vệ của Diệu Thủ Viên, khác biệt hoàn toàn với đám học đồ tạp dịch này.

“Được rồi, tới đội hộ vệ đi.”

Lão Lưu xua tay, hắn nhìn lướt qua đám học đồ trước mặt rồi cười nói: “Thấy rồi chứ? Chỉ cần có thể luyện thành Đại Hà Tráng Huyết Công này trong vòng một tháng là có thể tới đội hộ vệ, đối với các ngươi mà nói chẳng khác nào một bước lên trời.”

Đám học đồ không khỏi nôn nóng.

Nhìn học đồ vừa này khiến trong lòng họ càng thêm hừng hực nhiệt huyết.

“Học đồ vừa rồi là Triệu Nhị Cẩu phải không?”

“Triệu Nhị Cẩu nhát gan lắm, trong đám học đồ cũng toàn bị bắt nạt thôi, lần này hắn phát tài rồi.”

“Triệu Nhị Cẩu giờ cũng có tiền đồ, từ nay về sau hắn sẽ đi trên con đường khác hẳn chúng ta rồi…”

“Hâm mộ ghê, lúc nào ta mới luyện thành Đại Hà Tráng Huyết Công đây?”

Trong đám người xôn xao Lục Trường Sinh cũng cảm thấy rất hâm mộ.

Hắn cũng không muốn làm học đồ tạp dịch, hắn cũng muốn mỗi ngày đều được luyện công.

Tiếc là tới giờ hắn vẫn chưa nhập môn Đại Hà Tráng Huyết Công.

Ký chủ: Lục Trường Sinh

Ngộ tính: 98 (Bình bình vô kỳ)

Quyền Pháp Cơ Bản: Tinh thông

Hổ Phác Thủ: Thuần thục

Đại Hà Tráng Huyết Công: Chưa nhập môn

Trên bảng thuộc tính của Lục Trường Sinh có thêm hai cột “Quyền Pháp Cơ Bản” và “Hổ Phác Thủ”.

Cả hai đều là vũ kỹ do lão Lưu truyền thụ cho các học đồ.

Theo lời lão Lưu, người luyện võ dù thế nào cũng phải biết chút công phu quyền cước, nếu không sức lực có cường tráng thế nào, khí huyết mạnh mẽ thế nào cũng chẳng có tác dụng gì cả.

Lục Trường Sinh phát hiện Đại Hà Tráng Huyết Công của hắn mãi chưa nhập môn được nhưng Hổ Phác Thủ và Quyền Pháp Cơ Bản lại tiến bộ thần tốc.

Đặc biệt là Quyền Pháp Cơ Bản, thật sự môn này cực kỳ đơn giản, loanh quanh chỉ có mấy chiêu, hắn đã đạt tới mức tinh thông, không lâu nữa sẽ tới cảnh giới tiểu thành.

Cứ thế chỉ cần thêm mấy ngày nữa thì cũng có thể đạt tới cảnh giới đại thành.

Nếu mỗi ngày chỉ có thể luyện Đại Hà Tráng Huyết Công trong một canh giờ thì Lục Trường Sinh nhất định phải tận dụng thời gian rảnh còn lại để luyện tập Hổ Phác Thủ cùng Quyền Pháp Cơ Bản mới được.

Thời gian dần trôi.

Đã có học đồ nhập môn Đại Hà Tráng Huyết Công đầu tiên thì sau đó lại có người thứ hai, người thứ ba.

Sau đó dần dần lại có thêm bảy học đồ nhập môn Đại Hà Tráng Huyết Công, tất cả đều được lão Lưu đưa tới đội hộ vệ.

Lúc này đã qua hai mươi ngày.

Thời gian một tháng cũng không còn mấy ngày, các học đồ còn lại đều không khỏi sốt ruột.

Đã có người bắt đầu nghĩ đủ mọi cách đi đường vòng.

Thậm chí còn có người định đi “trộm” dược thiện.

Chỉ là cuối cùng đều bị phát hiện rồi đánh chết ngay tại chỗ.

Ngày thứ hai mươi tám.

Chẳng ngờ ngay cả Chu Thịnh cũng đã cảm ứng được khí huyết, nhập môn Đại Hà Tráng Huyết Công.

Điều này khiến Lục Trường Sinh không khỏi có chút mất mát.

Bình thường Chu Thịnh luôn giở đủ trò để lười biếng.

Không ngờ tới loại người như vậy cũng đã luyện thành Đại Hà Tráng Huyết Công, thoát khỏi thân phận học đồ tạp dịch.

Cuối cùng cũng tới thời gian một tháng hạn định.

Rất nhiều học đồ tụ tập trên quảng trường, trông cả đám đều thất vọng tràn trề.

Lão Lưu lạnh lùng lên tiếng: “Trong vòng một tháng có chín học đồ cảm ứng được khí huyết, chứng tỏ họ có thiên phú nhất định trong việc luyện võ.”

“Có điều các ngươi cũng không cần nhụt chí, từ giờ các ngươi vẫn có thể tiếp tục luyện Đại Hà Tráng Huyết Công. Về lâu về dài cũng sẽ có lúc nhập môn thôi. Đến khi ấy dù không luyện được võ công tới mức cao thâm gì nhưng ít ra vẫn có thể giúp cường thân kiện thể.”

“Tuy các ngươi không có thiên phú võ đạo nhưng Diệu Thủ Viên chúng ta nổi danh nhờ y đạo. Trong đó ‘Y’ còn đứng trước ‘Võ’. Các ngươi tuy không thể theo võ đạo nhưng có thể trở thành dược sư, đại phu, thậm chí cũng có thể trở thành đại danh y nữa kìa!”

Lão Lưu nói xong thì rời đi.

Thời gian một tháng vừa qua thật ra có thể coi là đợt “huấn luyện đặc biệt” để sàng lọc một số hạt mầm có thiên phú võ đạo, chủ yếu là tăng thêm nhân thủ cho đội hộ vệ.

Các học đồ còn lại vẫn tiếp tục làm công việc khi trước, tranh thủ từ học đồ tạp dịch thăng chức thành dược sư rồi đại phu.

Nếu có thể trở thành đại phu khai đường tọa chẩn của Diệu Thủ Viên thì lúc đó thân phận cũng chẳng kém gì đám võ giả của đội hộ vệ cả.

Sau một ngày bận rộn Lục Trường Sinh lại nằm trên giường nghỉ ngơi.

Trên giường chung giờ đã thiếu chín học đồ nên có vẻ rộng rãi hơn nhiều.

Có điều trong lòng các học đồ lại chẳng vui vẻ gì cho cam.

Không thể tới đội hộ vệ thì cũng không thể được Diệu Thủ Viên cung cấp dược thiện.

Dù vẫn có thể tiếp tục luyện võ thì sao chứ?

Không có dược thiện bồi bổ thì mỗi bước đi cũng chỉ càng thêm kém cỏi mà thôi.

Tới cuối cùng thành tựu trên con đường võ đạo của họ vẫn chẳng thể sánh được với võ giả của đội hộ vệ.

Rất nhiều học đồ đã chấp nhận số phận, quyết định thành thật tiêu tốn mười tới hai mươi năm thời gian để trở thành đại phu khai đường tọa chẩn.

Nhưng vẫn có một số học đồ vẫn không cam chịu số phận.

Lục Trường Sinh cũng sẽ không chấp nhận số phận.

Ký chủ: Lục Trường Sinh

Ngộ tính: 98 (Bình bình vô kỳ)

Quyền Pháp Cơ Bản: Đại thành

Hổ Phác Thủ: Tinh thông

Đại Hà Tráng Huyết Công: Chưa nhập môn

Lục Trường Sinh nhìn bảng thuộc tính của mình, Đại Hà Tráng Huyết Công vẫn như cũ, mãi chưa thể nhập môn.

Ngược lại thì Quyền Pháp Cơ Bản đã luyện tới mức đại thành rồi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!