“Một trận chiến thu được một vạn tiểu công, đúng là điều kỳ diệu.”
“Sao Đao Thập Nhị lại làm được như thế?”
Cảm giác kinh sợ, nghi hoặc, ngưỡng mộ dần xuất hiện trên gương mặt vô số võ giả đang ở đây.
Nhưng nhiều hơn là hưng phấn!
Điều này cũng đồng nghĩa với việc Đao Thập Nhị đã trở lại!
Người từng khiến Bắc Lỗ phải sợ hãi trở lại rồi.
Thậm chí giờ bên phía Bắc Lỗ phần treo thưởng của Đao Thập Nhị vẫn cao nhất.
“Đổi cho ta một viên đan dược cảnh giới Thần Lực!”
Lục Trường Sinh nhìn lướt qua danh sách.
Đan dược lần trước đã dùng giờ hắn không dùng lại được nữa.
Thế nên hắn chọn một viên Thần Huyết Đại Đan.
Loại đan dược này có yêu cầu rất cao với thân thể người sử dụng.
Ít nhất phải đạt trên năm trăm đỉnh mới dùng được.
Đương nhiên Lục Trường Sinh đáp ứng được điều kiện này.
Vì thế một vạn tiểu công bị xóa đi, nhưng đổi lại trong tay Lục Trường Sinh có thêm một viên Thần Huyết Đại Đan.
Lục Trường Sinh cầm theo Thần Huyết Đại Đan quay về tiểu viện của mình.
Chuyện ầm ĩ bên ngoài chẳng hề ảnh hưởng tới hắn.
“Bắt đầu thôi.”
Lục Trường Sinh nuốt thẳng Thần Huyết Đại Đan.
Một khi luyện hóa xong viên Thần Huyết Đại Đan này thì thân thể Lục Trường Sinh sẽ tăng lên tới tám trăm đỉnh.
Khoảng cách cấp độ Thiên Đỉnh càng lúc càng gần!
Bên phía Bắc Lỗ, một người áo đen đi tới nơi ở của Thiên Tâm.
“Thiên Tâm, Đao Thập Nhị lại xuất hiện rồi, hắn chỉ có một mình mà diệt được cả tiểu đội Thanh Huyền!”
Võ giả áo đen trầm giọng nói.
Thế nhưng Thiên Tâm như thể chẳng nghe thấy, hắn không buồn ừ hữ gì cả.
Võ giả áo đen sầm mặt, lạnh giọng nói: “Thiên Tâm, Đao Thập Nhị vẫn chưa chết, nhiệm vụ lần trước ngươi cũng không hoàn thành!”
Thiên Tâm chậm rãi mở mắt.
“Đúng, ta không hoàn thành nhiệm vụ, thế nên ta cũng không lấy được Ngộ Đạo Đan.”
“Có điều giờ có viên Ngộ Đạo Đan đó hay không cũng chẳng quan trọng nữa, ta cảm giác Sát Lục Ý Cảnh của mình sắp viên mãn rồi.”
“Thế nên Đao Thập Nhị sống hay chết cũng chẳng can hệ gì tới ta cả.”
Lời Thiên Tâm nói khiến võ giả áo đen cũng phải biến sắc.
Thật ra võ giả áo đen không thể đại diện cho cả Bắc Lỗ quốc được.
Huống chi thân phận của Thiên Tâm còn rất đặc biệt.
Thiên Tâm thực ra đã được Bắc Vực Thiên Tông chọn, tuy vẫn chưa chính thức nhập tông nhưng cũng coi như đệ tử của Bắc Vực Thiên Tông rồi.
Mà Bắc Vực Thiên Tông lại là tồn tại cao cao tại thượng, vượt lên tất thảy.
Đừng nói tới võ giả áo đen, ngay cả hoàng thất Bắc Lỗ cũng không dám gây chuyện với đệ tử của Bắc Vực Thiên Tông.
Chỉ cần Thiên Tâm không muốn ra tay thì chẳng ai có thể ép hắn được.
“Hừ.”
Võ giả áo đen hừ lạnh.
“Thiên Tâm, ngươi không ra tay thì thôi.”
“Thánh Nguyên Nhất ra tay cũng sẽ giết được Đao Thập Nhị!”
Rõ ràng là võ giả áo đen đang rất bất mãn, nói xong lập tức xoay người rời đi.
Hắn muốn đi tìm Thánh Nguyên Nhất.
Hoàng thất Bắc Lỗ không thể ra lệnh cho Thiên Tâm được nhưng Thánh Nguyên Nhất không phải đệ tử của Bắc Vực Thiên Tông, thế nên vẫn phải nghe lệnh của hoàng thất Bắc Lỗ như những kẻ khác.
Tuy Đao Thập Nhị rất mạnh nhưng chắc chắn không phải là đối thủ của Thánh Nguyên Nhất.
Có điều rắc rối duy nhất chính là việc Linh Cơ tiên sư đã rời đi, nếu muốn tìm Linh Cơ tiên sư lần nữa thì sẽ phải trả một cái giá rất lớn.
Nhưng hiện giờ Đao Thập Nhị hành động rất ngang tàng.
Hắn cũng không cố tình tránh né ai.
Có lẽ lần này không cần Linh Cơ tiên sư tỏa định thì Thánh Nguyên Nhất cũng sẽ tìm được Đao Thập Nhị thôi.
Sau khi võ giả áo đen hậm hực rời đi.
Trong đầu Thiên Tâm lại lóe lên vài hình ảnh.
Đó là hình ảnh của Vưu Thế Phi, Dương Chân, Đồng Huyền và Thiết Uyên.
Cuối cùng, hình ảnh dừng lại ở Đao Thập Nhị.
Thế nhưng lúc đó Đao Thập Nhị cũng không khiến Thiên Tâm phải khắc sâu ấn tượng.
“Từ đầu khi ta tới chiến trường Bắc Vực đã không phải vì Bắc Lỗ quốc.”
“Ta chỉ muốn tìm được đối thủ, hoàn thiện Sát Lục Ý Cảnh. Tiếc là cuối cùng vẫn không được như ý nguyện.”
“Thôi, thêm một thời gian nữa, đợi Sát Lục Ý Cảnh viên mãn ta sẽ rời khỏi chiến trường Bắc Vực, tới Bắc Vực Thiên Tông…”
Thiên Tâm lắc đầu, lần nữa nhắm hai mắt lại.
…
“Xong! Thân thể đã lên tới tám trăm đỉnh!”
Lục Trường Sinh cảm nhận nguồn sức mạnh đang tăng nhanh trong người mình.
Một viên Thần Huyết Đại Đan giúp thân thể Lục Trường Sinh tăng lên tới tám trăm đỉnh.
Cách cấp độ Thiên Đỉnh càng lúc càng gần.
Lục Trường Sinh đứng dậy, đã sang ngày mới, lại đến lúc tới chiến trường Bắc Vực “săn giết” rồi.
“Cạch.”
Lục Trường Sinh đẩy cửa ra.
Bên ngoài có một bóng người quen thuộc.
“Đao Thập Nhị, Thánh Nguyên Nhất của Bắc Lỗ quốc đang tìm ngươi đấy.”
“Tuy Thánh Nguyên Nhất không phải Thiên Tâm, cũng không mạnh bằng Thiên Tâm. Thế nhưng một khi Thánh Nguyên Nhất tìm được ngươi thì e rằng ngươi cũng sẽ phải chết!”
“Có điều nếu ngươi tổ đội với ta, thì dù có gặp phải Thánh Nguyên Nhất hắn cũng chẳng làm gì được ngươi!”
Người đang nói là Tống Vô Tình.
Hắn vẫn luôn muốn tổ đội cùng Đao Thập Nhị.
“Thánh Nguyên Nhất đang tìm ta?”
Lục Trường Sinh như có điều suy nghĩ.
Thiên Tâm không xuất hiện vì có chuyện gì ngoài ý muốn ư?
Hay bởi Thiên Tâm chẳng coi trọng hắn, thế nên Thiên Tâm không muốn ra tay mà chỉ có Thánh Nguyên Nhất xuất hiện thôi.
“Tống Vô Tình, cảm ơn tin tức của ngươi.”
“Nhưng ta sẽ không tổ đội cùng ngươi.”
Lục Trường Sinh nói xong thì lao thẳng tới chiến trường Bắc Vực.
Tống Vô Tình vẫn cau mày.
Đao Thập Nhị không muốn tổ đội cùng hắn chẳng lẽ vì đã chắc chắn mình có thể đối phó với Thánh Nguyên Nhất ư?
Thế nhưng kẻ đó là Thánh Nguyên Nhất đấy!
Dù Đao Thập Nhị có thể tiêu diệt toàn bộ tiểu đội Thanh Huyền nhưng sao hắn có thể là đối thủ của Thánh Nguyên Nhất được?
Thánh Nguyên Nhất cũng như Tống Vô Tình, tuy không đạt tới sức mạnh vạn đỉnh khủng bố nhưng vẫn có thể bộc phát sức mạnh hơn sáu nghìn đỉnh.
Cả hai đều là võ giả hàng đầu trong cấp độ Thiên Đỉnh.
Còn Thiên Tâm thì sao?
Đó là trường hợp đặc biệt, trăm năm mới có một, không thể nào so sánh được.
“Vèo.”
Lục Trường Sinh đi tới chiến trường Bắc Vực.
Chương 277: Ba mươi ba đầu người! Đao Thập Nhị khiến mọi người chấn động! (3)
Nơi này vẫn là một mảnh thảo nguyên mênh mông vô bờ như cũ.
Thế nhưng trong đầu Lục Trường Sinh đang nhớ lại những lời Tống Vô Tình vừa nói.
Thánh Nguyên Nhất đang tìm hắn!
Hiện giờ Thánh Nguyên Nhất là người đứng thứ hai trên Thần Lực Bảng, cũng có thể về sau hắn sẽ bị Tống Vô Tình kéo xuống.
Nhưng dù đứng thứ hai hay thứ ba thì thực lực của hắn vẫn rất mạnh.
Theo Lục Trường Sinh đoán, đại khái hắn có thể bộc phát ra sức mạnh cỡ sáu bảy nghìn đỉnh.
Hiện giờ Lục Trường Sinh bộc phát toàn bộ sức mạnh cũng mới chỉ được trên năm nghìn đỉnh.
Thật ra vẫn có chút chênh lệch nếu so với Thánh Nguyên Nhất.
“Bí pháp và vũ kỹ của cảnh giới Thần Lực hầu như đều đã bị khai quật tới cực hạn.”
“Ta có Thần Long tam biến và vũ kỹ Tam Trọng Lãng có thể giúp sức mạnh của bản thân tăng gấp mấy lần, vậy là ổn rồi, nếu muốn tăng nhiều hơn thì chỉ có cách dựa vào ý cảnh.”
“Thiên Tâm cũng dựa vào Sát Lục Ý Cảnh sắp viên mãn để bộc phát sức mạnh vạn đỉnh, do đó
Hiểu biết của Lục Trường Sinh đối với cảnh giới Thần Lực đã hoàn toàn đầy đủ.
Bí pháp, vũ kỹ và ý cảnh đều có thể ảnh hưởng tới chiến lực thực tế.
Trong đó bí pháp và vũ kỹ thật ra chênh lệch không nhiều.
Võ giả hàng đầu đều có thể luyện thành công bí pháp và vũ kỹ.
Mà ý cảnh mới là thứ khiến kéo dài khoảng cách thật sự.
Ngay cả Lục Trường Sinh bây giờ cũng chỉ có Hải Lãng Ý Cảnh có tiến độ cao nhất, đạt tới 25%, còn kém Thiên Tâm rất xa.
Đương nhiên tuổi của Thiên Tâm lớn hơn hắn nhiều.
Lục Trường Sinh cho rằng tới tuổi như Thiên Tâm hắn cũng có thể tăng Hải Lãng Ý Cảnh lên trên 90%, thậm chí là viên mãn.
Thế nhưng giờ ý cảnh của hắn vẫn còn kém đối phương rất xa.
Hơn nữa chiến trường Bắc Vực cũng không phải giữa biển lớn, Hải Lãng Ý Cảnh chẳng có chỗ nào để gia tăng cả.
Dù ngộ tính của Lục Trường Sinh có cao tới đâu thì cũng không thể nhắm mắt lại rồi tự tưởng tượng giúp ý cảnh tăng lên được.
Ý cảnh vẫn nên học tự nhiên thì mới gia tăng nhanh chóng được.
“Học theo tự nhiên…”
“Ta có Cảm Tri Chi Phong Ý Cảnh, có thể học theo tự nhiên ngay tại chiến trường Bắc Vực. Nhưng điểm mấu chốt của Cảm Tri Chi Phong Ý Cảnh là cảm giác, không thể gia trì trên đao pháp để tăng chiến lực được.”
Lục Trường Sinh hiểu rất rõ, dù hắn có tăng Cảm Tri Chi Phong Ý Cảnh tới viên mãn thì cũng không có cách nào tăng chiến lực lên cả.
Cảm Tri Chi Phong Ý Cảnh là loại ý cảnh lấy cảm giác làm trọng điểm.
“Sức mạnh của gió thật ra cũng không kém gì sóng biển, lại càng không kém sao trời và thác nước.”
“Trời đất mà hình thành phong bạo (lốc xoáy) thì có thể tạo thành sức mạnh quét ngang vạn vật, phá hủy hết thảy.”
(lốc xoáy)
“Ta có Cảm Tri Chi Phong Ý Cảnh, nếu lại cảm ngộ thêm Phong Bạo Ý Cảnh hẳn là cũng không khó…”
Lục Trường Sinh nghĩ tới chuyện cảm ngộ Phong Bạo Ý Cảnh.
Nếu muốn học theo tự nhiên nhưng thảo nguyên lại không có lốc xoáy thì phải lĩnh ngộ kiểu gì đây?
Lục Trường Sinh nhắm hai mắt lại.
Hắn thi triển Cảm Tri Chi Phong Ý Cảnh.
Thế nhưng lúc này hắn không hề cảm nhận tình hình trên thảo nguyên.
Mà hắn mượn Cảm Tri Chi Phong Ý Cảnh, khiến ý thức của mình dung nhập vào trong gió, sau đó nương theo gió, cùng gió thổi đi khắp nơi.
Thậm chí còn cảm nhận gió “phất” qua vạn vật.
Đúng, chính là phất qua vạn vật.
Gió nhẹ thổi qua, vạn vật cũng lay động theo gió.
Đây là sức mạnh to lớn nhường nào?
Dù không phải cuồng phong hay lốc xoáy, dù chỉ là một cơn gió nhẹ thì cũng có sức mạnh khiến vạn vật lay động!
“Bản chất của cuồng phong hay lốc xoáy thật ra đều là gió bình thường mà thôi.”
“Gió tới từ đất trời, dù chỉ là một cơn gió nhẹ thì cũng có thể lay động vạn vật, đó chính là sức mạnh to lớn của đất trời…”
Lục Trường Sinh thoáng như nắm được điều gì đó.
Đầu hắn chợt bừng sáng.
Vô vàn linh cảm không ngừng va chạm, cuối cùng thành hình ngay trong đầu.
Cảm giác này vô cùng tuyệt diệu.
Thậm chí rất lâu rồi Lục Trường Sinh không cảm nhận được cảm giác tuyệt diệu tới vậy.
Thế nhưng hắn biết rõ cảm giác tuyệt diệu này có ý nghĩa thế nào.
Đó là ý cảnh, là một loại ý cảnh hoàn toàn mới.
“Thiên Địa Chi Phong Ý Cảnh, tiến độ 1%.”
Khi Lục Trường Sinh trông thấy bảng thuộc tính quen thuộc có thêm một loại ý cảnh này thì hắn biết, hắn lại lĩnh ngộ được một ý cảnh mới rồi.
Mà ý cảnh hoàn toàn mới này là một loại ý cảnh vô cùng đáng sợ, vô cùng mạnh mẽ, nó có tên Thiên Địa Chi Phong!
Giữa đất trời khắp nơi đều có gió.
Thậm chí bất cứ giây phút nào cũng có gió hiện diện.
Về bản chất, gió là sự lưu chuyển của các luồng không khí nóng và không khí lạnh, hai luồng không khí lưu chuyển đan xen tạo thành gió.
Thế nhưng khi “số lượng” của những luồng không khí này đủ lớn thì sẽ hình thành cuồng phong, hình thành lốc xoáy, có sức phá hoại cực mạnh, tạo thành thiên tai thật sự.
Lốc xoáy cũng là một loại thiên tai.
Hơn nữa, Lục Trường Sinh vẫn còn nhớ, cuồng phong và sóng biển thật ra có thể hỗ trợ lẫn nhau.
Khi hai loại ý cảnh này cùng được triển khai, thì lúc đó sẽ sinh ra một số biến hóa không tưởng được.
Lục Trường Sinh hãy còn đắm chìm trong loại cảm giác kỳ diệu này.
Hắn hoàn toàn có thể nhờ Cảm Tri Chi Phong Ý Cảnh, không ngừng lĩnh ngộ Thiên Địa Chi Phong Ý Cảnh.
Thế nên Thiên Địa Chi Phong Ý Cảnh của Lục Trường Sinh đang nhanh chóng gia tăng với tốc độ mắt thường có thể nhận ra.
1%, 2%, 3%, 4%, 5%…
Theo thời gian trôi, sự lĩnh ngộ của Lục Trường Sinh với Thiên Địa Chi Phong Ý Cảnh càng không ngừng tăng lên.
“Vù…”
Một cơn gió to thổi qua.
Thảo nguyên rộng lớn, vô số cỏ xanh đang đung đưa theo gió.
Thậm chí có một số cây cỏ bị cắt đứt vì gió quá lớn.
Thấy cảnh ấy, tiến độ Thiên Địa Chi Phong Ý Cảnh của Lục Trường Sinh trực tiếp tăng vọt.
Chỉ cần có thể tận mắt trông thấy thì với ngộ tính cao hơn hai nghìn điểm của Lục Trường Sinh chắc chắn sẽ lĩnh ngộ được gì đó.
Chương 278: Sau bốn năm khổ luyện, cuối cùng cũng lên tới cấp độ Thiên Đỉnh!
Lục Trường Sinh bước chậm giữa thảo nguyên rộng lớn, trong làn gió nhẹ thổi, hắn cảm thấy dường như bản thân có được sức mạnh vô hạn.
Như thể ở trong gió, sức mạnh của hắn có thể phát huy một cách cực kỳ nhuần nhuyễn.
“Nếu dung nhập Thiên Địa Chi Phong vào đao pháp thì đao pháp của ta sẽ càng nhanh, cũng sẽ có thêm sức mạnh của gió!”
Lục Trường Sinh thấp giọng thì thào.
Về lý thuyết gió có thể khiến tốc độ của đao trở lên nhanh hơn.
Khi một vật thể được gia tốc đến mức độ nhất định, cũng chính là đạt đến tốc độ nhất định thì khi va chạm với vật thể khác, sức mạnh tương ứng và lực phá hoại cũng sẽ càng thêm mạnh.
“Vèo.”
Ngay sau đó thân ảnh Lục Trường Sinh lóe lên rồi biến mất không thấy đâu nữa.
Không những hắn có thể dung hợp Thiên Địa Chi Phong để gia tăng tốc độ của đao mà còn có thể gia tốc cho thân pháp của mình.
Trước kia thân pháp của Lục Trường Sinh không thể nói là chậm nhưng cũng không phải quá nhanh.
Ít nhất lúc trước tốc độ của Lục Trường Sinh không bằng Thiên Tâm.
Thế nhưng giờ thì khác.
Có Thiên Địa Chi Phong gia trì, tốc độ thân pháp của Lục Trường Sinh sẽ đạt tới một mức độ cực kỳ khủng bố.
Mười dặm về phía Đông Nam có một đội ngũ người Bắc Lỗ.
“Mọi người cẩn thận một chút, gần đây Đao Thập Nhị có thể sẽ xuất hiện quanh chiến trường Bắc Vực.”
“Một khi phát hiện Đao Thập Nhị phải lập tức bỏ chạy hoặc cầu cứu!”
“Có thể Thánh Nguyên Nhất cũng ở gần đây và đuổi tới kịp thời!”
Đám người Bắc Lỗ nhắc nhở nhau.
Chúng đều biết chuyện Thánh Nguyên Nhất đang tìm Đao Thập Nhị khắp nơi.
Hắn đang di chuyển khắp chiến trường Bắc Vực.
Nếu gặp phải Đao Thập Nhị mà may mắn thì Thánh Nguyên Nhất có thể đuổi tới kịp.
Đương nhiên xác suất này rất nhỏ.
Dù sao thì thảo nguyên quá rộng lớn.
“Vèo…”
Một cơn gió nhẹ thoảng qua.
Người Bắc Lỗ chẳng để ý tới cơn gió này.
Bởi trên thảo nguyên lúc nào cũng có gió thổi.
Ai lại để ý tới gió làm gì?
“Khoan đã, đó là…”
Đột nhiên đội ngũ Bắc Lỗ cảm thấy có gì đó không bình thường.
Sao trong gió lại có quang mang huyết sắc thế kia?
“Xì xì.”
Quang mang huyết sắc vượt qua khoảng cách xa xôi.
Hơn cả mười trượng!
Thế nhưng dù xa hơn mười trượng mà vẫn dung nhập vào trong “gió”.
Gần như trong nháy mắt đã rơi xuống người các thành viên tiểu đội Bắc Lỗ.
Ánh đao màu máu ẩn chứa sức mạnh khủng bố.
Với tốc độ cực nhanh, “Đánh” mạnh vào thân thể người Bắc Lỗ.
Sao chúng cản nổi đây?
Dù là cảnh giới Thần Lực nhưng cũng không thể cản nổi ánh đao khủng khiếp nhường ấy.
Gần như chỉ trong giây lát đám người Bắc Lỗ đều đã mất mạng.
Đầu chúng đều bị cắt xuống.
“Vèo.”
Lục Trường Sinh cũng đã chạy tới nơi.
Vừa rồi, hắn ở nơi rất xa thi triển huyết đao.
Tương đương với việc phóng khí huyết ra bên ngoài.
Bất kể là dùng phương pháp nào thì võ giả Thần Lực phóng khí huyết ra ngoài đều sẽ có hao tổn nhất định.
Khoảng cách càng xa hao tổn lại càng lớn.
Thế nhưng Lục Trường Sinh dung nhập huyết đao vào gió, với tốc độ của gió, đao sẽ tới nơi trong giây lát, thế nên khí huyết hao tổn cũng ít hơn nhiều.
Bởi vậy dù cách rất xa nhưng huyết đao của Lục Trường Sinh vẫn có tới bảy tám phần uy lực.
Quan trọng nhất là tốc độ phải nhanh.
Khi đối phương nhận ra thì huyết đao đã hạ xuống.
Đây là loại ý cảnh rất đáng sợ!
Hơn nữa còn có Thiên Địa Chi Phong gia trì, đao pháp của Lục Trường Sinh cũng sẽ gia tăng tương ứng.
Mà tiến độ của Thiên Địa Chi Phong mới chỉ có năm phần trăm.
“Tiếp tục.”
Lục Trường Sinh tiếp tục săn giết.
Hắn phát hiện, chỉ cần không ngừng thi triển “Thiên Địa Chi Phong Ý Cảnh” trong lúc săn giết thì ý cảnh của hắn cũng sẽ tăng lên tương ứng.
Hơn nữa còn tăng rất nhiều.
“Ầm.”
Săn giết mấy đội ngũ xong Thiên Địa Chi Phong của Lục Trường Sinh đã tăng lên tới 10%.
Thiên Địa Chi Phong Ý Cảnh đạt tới 10%, gia trì trên đao pháp của Lục Trường Sinh sẽ khiến tốc độ của đao càng nhanh, uy lực cũng càng lớn.
Hiện giờ Lục Trường Sinh có bốn loại ý cảnh.
Cảm Tri Chi Phong Ý Cảnh không có sức chiến đấu.
Ba loại ý cảnh còn lại đều có thể gia trì cho sức chiến đấu nhưng trọng điểm lại khác biệt.
Hải Lãng Ý Cảnh chủ yếu là giúp duy trì chiến đấu lâu dài, sức chịu đựng cũng tràn đầy.
Tinh Không Bộc Bố Ý Cảnh chủ yếu về sức bật, nháy mắt bùng nổ sẽ vô cùng khủng bố.
Thiên Địa Chi Phong Ý Cảnh chủ yếu là gia tốc, khiến tốc độ của đao pháp trở lên nhanh hơn.
Ba loại ý cảnh này thật ra có thể hỗ trợ lẫn nhau.
Ví dụ như đao pháp thi triển Tinh Không Bộc Bố Ý Cảnh vốn sẽ có sức bật khủng bố, sau đó gia trì thêm Thiên Địa Chi Phong Ý Cảnh lại khiến đao pháp được gia tốc, vậy thì uy lực sẽ kinh khủng tới mức nào đây?
Đã bùng nổ tới vậy nhưng hãy còn Hải Lãng Ý Cảnh có thể giúp Lục Trường Sinh không ngừng bùng nổ.
“Ba loại ý cảnh hỗ trợ lẫn nhau, không thể thiếu thứ nào được.”
“Một khi cả ba loại ý cảnh cùng gia trì thì chiến lực thực tế của ta chưa chắc đã không đủ để đánh một trận với Thiên Tâm!”
Đương nhiên điều kiện tiên quyết là phải gia tăng tiến độ của ba loại ý cảnh này nữa.
Rắc rối nhất là Tinh Không Bộc Bố Ý Cảnh.
Đây là ý cảnh hắn lĩnh ngộ ra sau khi tìm được linh cảm từ “thơ từ”.
Hoàn toàn dựa vào tượng tượng nên rất khó gia tăng.
“Có lẽ đợi đến tối nhìn lên trời sao thử xem có giúp gia tăng tiến độ của Tinh Không Bộc Bố Ý Cảnh được không.”
Lục Trường Sinh chỉ nghĩ ra được cách này.
Có điều trước mắt trọng điểm vẫn là tăng lên Thiên Địa Chi Phong Ý Cảnh đã.
Dù sao thì khắp chiến trường Bắc Vực đều có gió.
Ở nơi này Thiên Địa Chi Phong của Lục Trường Sinh chắc chắn sẽ tăng lên rất nhanh.
Vì thế Lục Trường Sinh không ngừng thi triển Thiên Địa Chi Phong Ý Cảnh, không ngừng săn giết các đội ngũ bên phía Bắc Lỗ.
Trong vòng một ngày Lục Trường Sinh đã săn giết ít nhất bảy tám đội ngũ, tính ra khoảng trên dưới bốn mươi tên võ giả Thần Lực.
Dù không có tên trong một trăm võ giả trên Thần Lực Bảng nhưng Lục Trường Sinh cũng có thể đổi được hơn bảy nghìn tiểu công.
Chương 279: Sau bốn năm khổ luyện, cuối cùng cũng lên tới cấp độ Thiên Đỉnh! (2)
Tuy chưa tới một vạn tiểu công nhưng thế này cũng đủ với Lục Trường Sinh rồi.
Một ngày, hai ngày, ba ngày…
Trong ba ngày ròng rã Lục Trường Sinh đã săn giết một trăm hai mươi bảy võ giả cảnh giới Thần Lực của Bắc Lỗ.
Cộng với ba mươi ba tên bị giết trước đó nữa.
Vừa tròn một trăm sáu mươi võ giả Thần Lực.
Con số này cực kỳ chấn động.
Mỗi ngày đều có thể thấy Lục Trường Sinh xách theo một cái bao lớn.
Trong đó đều là đầu của các võ giả Thần Lực.
Bất cứ người nào thấy cảnh này đều không khỏi rung động.
Dường như trước mặt Đao Thập Nhị, đám người này không phải võ giả cảnh giới Thần Lực nữa mà chỉ là cỏ dại, tiện tay là ngắt xuống được.
“Hai vại hai nghìn tiểu công.”
“Đổi cho ta hai viên đan dược cảnh giới Thần Lực khác nhau.”
Lục Trường Sinh đổi luôn lấy hai viên đan dược cảnh giới Thần Lực.
Hiện giờ thân thể hắn đã đạt tới tám trăm đỉnh sức mạnh.
Chỉ cần hai viên đan dược nữa là có thể lên tới cấp độ Thiên Đỉnh!
Lục Trường Sinh cầm đan dược rời khỏi Diễn Võ Lâu.
“Xôn xao”.
Đột nhiên phía trước truyền tới tiếng ồn ào.
“Nhìn kìa, đó không phải Tống Vô Tình ư?”
“Tống Vô Tình sao thế? Hình như hắn bị thương rất nặng.”
“Nghe nói Tống Vô Tình gặp Thánh Nguyên Nhất trên chiến trường Bắc Vực, đôi bên đánh một trận ác liệt, sau đó Thánh Nguyên Nhất khiến Tống Vô Tình trọng thương.”
“Haizz, Tống Vô Tình lại thua rồi. Gần một năm nay ngoài lần đầu tiên ra thì gần như mỗi lần Tống Vô Tình đụng độ với Thánh Nguyên Nhất là lại bị đối phương đánh bại. Tuy không bị giết nhưng quả thật Tống Vô Tình không mạnh bằng Thánh Nguyên Nhất.”
Lục Trường Sinh cũng đứng lẫn trong đám người.
Hắn trông thấy Tống Vô Tình.
Tuy nhìn qua trên người Tống Vô Tình chỉ dính ít máu, không có vết thương nặng nào.
Nhưng khả năng khôi phục thân thể của võ giả cảnh giới Thần Lực rất mạnh.
Căn bản sẽ không lưu lại bất cứ vết thương nào.
Tống Vô Tình bị tổn thương về mặt tinh thần nhiều hơn.
Lại bị Thánh Nguyên Nhất đánh bại lần nữa chính là tổn thương nặng nề đối với Tống Vô Tình.
Tống Vô Tình ngẩng đầu, hắn cũng đã nhìn thấy “Đao Thập Nhị” đứng trong đám người vây xem.
Lúc trước Tống Vô Tình còn mạnh miệng muốn Lục Trường Sinh tổ đội cùng hắn, hắn sẽ đảm bảo Lục Trường Sinh được an toàn.
Nhưng giờ hắn lại bị Thánh Nguyên Nhất đánh bại.
Tống Vô Tình nhìn Lục Trường Sinh, chậm rãi mở miệng: “Đao Thập Nhị, đúng là Thánh Nguyên Nhất đang tìm ngươi. Hơn nữa thực lực của hắn lại tăng lên rồi, nếu ngươi gặp hắn hẳn là sẽ dữ nhiều lành ít.”
“Trong khoảng thời gian này ngươi cố gắng đừng tới chiến trường Bắc Vực nữa.”
Nói xong Tống Vô Tình rời đi luôn.
Nhất thời, đám võ giả bên ngoài Diễn Võ Lâu đều gục đầu ủ rũ.
Tới cả Tống Vô Tình cũng thua, thậm chí chưa cần Thiên Tâm ra tay, mới chỉ là Thánh Nguyên Nhất mà Tống Vô Tình đã liên tục bại lui trong tay đối phương rồi.
“Thánh Nguyên Nhất… Nếu gặp hắn thật thì chính tay ta sẽ giết hắn!”
Lục Trường Sinh bình thản đáp.
Không bận tâm đám võ giả khác nghe thấy thế sẽ kinh ngạc ra sao, nói xong hắn cũng quay về tiểu viện của mình.
Trong tiểu viện, Lục Trường Sinh lẳng lặng khoanh chân ngồi xuống.
Vừa rồi ở Diễn Võ Lâu hắn nói vậy không phải chỉ là mạnh miệng mà thôi.
Đúng là hắn muốn giết Thánh Nguyên Nhất thật!
Mấy ngày qua Lục Trường Sinh đã chắc chắn Thiên Tâm sẽ không ra tay.
Không cần biết là nguyên nhân gì, Thiên Tâm không ra tay thì Lục Trường Sinh cũng không có cách để giết được đối phương.
Thế nhưng điều này không có nghĩa là Lục Trường Sinh không có cách đối phó với Thiên Tâm.
Đương nhiên là hắn vẫn có cách khác.
Nếu hắn giết Thánh Nguyên Nhất.
Hắn không tin Thiên Tâm lại ngồi im được.
Nhưng nếu muốn giết Thánh Nguyên Nhất thì thực lực như hiện giờ còn chưa đủ.
Nhất định phải đạt tới cấp độ Thiên Đỉnh!
Ít nhất về mặt tu vi không thể kém hơn Thánh Nguyên Nhất được.
Cũng vừa hay Lục Trường Sinh đã có được hai viên đan dược cảnh giới Thần Lực, đủ để giúp hắn tăng lên cấp độ Thiên Đỉnh!
Lục Trường Sinh cũng không dây dưa nữa.
Hắn trực tiếp nuốt luôn hai viên đan dược.
Với tố chất thân thể tám trăm đỉnh sức mạnh của hắn hiện giờ có thể thừa nhận cả hai viên đan dược Thần Lực cùng lúc.
“Ầm.”
Khi đan dược vào miệng, thân thể Lục Trường Sinh bắt đầu tăng lên nhanh chóng.
Lần này hắn trực tiếp nuốt hai viên đan dược một lúc.
Thế nên thân thể tăng lên rất nhanh.
Cũng may thân thể Lục Trường Sinh đã đạt tới tám trăm đỉnh sức mạnh, thế nên hắn không hề sợ hãi, cứ để mặc thân thể mạnh mẽ lột xác.
Thời gian chậm rãi trôi qua.
Lục Trường Sinh cảm giác thân thể mình như một cái chai.
Các phương diện của thân thể đều tăng lên, giống như muốn lấp đầy cái chai.
Rốt cuộc cái chai cũng bị rót đầy.
Giây phút khi cái chai đầy, trong đầu Lục Trường Sinh bừng sáng.
Hắn có điều hiểu ra.
Nếu thân thể hắn không có gì ngoài ý muốn thì không có khả năng tăng lên nữa.
Đây là điểm cực hạn rồi!
Mà cực hạn của cảnh giới Thần Lực thật ra chính là cấp độ Thiên Đỉnh!
Giờ phút này Lục Trường Sinh rốt cuộc đã đạt tới cấp độ Thiên Đỉnh, thật sự bước vào đỉnh cao của cảnh giới Thần Lực!
“Tách.”
Lục Trường Sinh mở bừng mắt.
Thân thể hắn đã đạt tới cực hạn.
Về mặt tu vi cảnh giới, Lục Trường Sinh rốt cuộc cũng đi tới hàng đầu của Thần Lực Bảng.
Bất kể là Thiên Tâm, Thánh Nguyên Nhất hay Tống Vô Tình đi nữa.
Thật ra cảnh giới của họ đều là cấp độ Thiên Đỉnh.
Về mặt cảnh giới Lục Trường Sinh đã ngang hàng với ba người đứng đầu Thần Lực Bảng.
Nếu tính thời gian thì từ khi Lục Trường Sinh luyện võ tới giờ cũng chỉ mới bốn năm, còn mấy tháng nữa mới được năm năm.
Hơn bốn năm, từ một người bình thường đạt tới đỉnh cao của cảnh giới Thần Lực.
Tốc độ tu hành như vậy quả thực là không tin nổi.
Lục Trường Sinh cảm ngộ thân thể một cách kỹ càng.
Thật ra hắn có thể cảm giác trong thân thể hãy còn một chút dược lực còn sót lại.
Theo lý thuyết thì thân thể vẫn có thể tăng lên nữa.
Thế nhưng hắn vừa thử nghiệm.
Chương 280: Sau bốn năm khổ luyện, cuối cùng cũng lên tới cấp độ Thiên Đỉnh! (3)
Phát hiện thân thể như đã đạt tới bình cảnh, rất khó tăng cường tiếp.
Bất kể có dùng bao nhiêu đan dược đi nữa.
Lúc này cũng chẳng có chút tác dụng nào.
Dược lực còn sót lại cũng sẽ chậm rãi tiêu tán.
“Thân thể con người có giới hạn, một khi tới giới hạn thì rất khó tăng lên nữa.”
“Nếu muốn tăng lên trừ khi đột phá cảnh giới kế tiếp, tương đương với một lần lột xác sinh mệnh. Mà cảnh giới sau Thần Lực là Thần Cương.”
“Thần cương… Không phải là thứ đạt được sau khi thân thể lột xác đấy ư?”
Lục Trường Sinh nghĩ tới “thần cương” mà võ giả cảnh giới Thần Cương thi triển ra.
Cái loại “thần cương” này có thể ngăn cản bất cứ công kích nào.
Chỉ cần thần cương không phá thì võ giả sẽ không phải chịu bất cứ thương tổn nào.
Tới cảnh giới Thần Cương có thể hoàn toàn không sợ chiến trận, cũng không sợ số lượng.
Thế nhưng muốn đột phá Thần Cương dường như cũng chẳng phải việc dễ dàng.
Nghe nói đột phá Thần Cương vô cùng khó khăn.
Nhất định phải có võ công tương ứng phối hợp mới được.
Rồi dùng cách thức đặc biệt nào đó trong võ công để đột phá lên Thần Cương.
Hơn nữa nghe nói đột phá cảnh giới Thần Cương còn có liên quan tới cả ý cảnh.
Võ giả không lĩnh ngộ được ý cảnh thì gần như không thể đột phá tới cảnh giới Thần Cương được.
Có điều lúc này Lục Trường Sinh cũng chưa nghĩ tới việc đột phá Thần Cương.
Tới võ công tương ứng hắn còn chẳng có nữa là.
Diễn Võ Lâu đúng là có võ công của cảnh giới Thần Cương thật đấy.
Nhưng giá để đổi võ công đã cho thấy sẽ chẳng ai có thể lấy được nó từ chỗ Diễn Võ Lâu cả.
Nó chỉ là vật trưng bày cho đẹp thôi.
“Thân thể đạt tới cấp độ Thiên Đỉnh, giờ ta có thể bộc phát ra sức mạnh nhường nào đây?”
Hiện giờ điều Lục Trường Sinh quan tâm nhất là chiến lực.
Rốt cuộc chiến lực của hắn giờ đã mạnh tới mức nào?
Thật ra chính Lục Trường Sinh cũng không rõ lắm.
Nếu hắn thi triển Thần Long tam biến thì thân thể sẽ bộc phát ra ba nghìn đỉnh sức mạnh.
Sau đó tới vũ kỹ Tam Trọng Lãng dung nhập vào đao pháp, quyền pháp, kiếm pháp, mỗi đòn đánh ra đều có thể tăng gấp đôi sức mạnh, cũng chính là có sức mạnh sáu nghìn đỉnh.
Nếu không vận dụng ý cảnh mà chỉ dùng bí pháp, vũ kỹ tăng phúc thì Lục Trường Sinh sẽ đạt được sức mạnh sáu nghìn đỉnh.
Đây đã coi như nguồn sức mạnh cực kỳ khủng bố rồi.
Tống Vô Tình và Thánh Nguyên Nhất đại khái cũng như vậy.
Dù có vẻ thực lực của Thánh Nguyên Nhất vừa tăng lên một chút nhưng hẳn là cũng không mạnh hơn bao nhiêu.
Nhiều nhất cũng chỉ tầm bảy nghìn đỉnh sức mạnh.
Thế nhưng Lục Trường Sinh còn có ý cảnh.
Nếu Lục Trường Sinh thi triển Tinh Không Bộc Bố Ý Cảnh, Hải Lãng Ý Cảnh và Thiên Địa Chi Phong Ý Cảnh cùng một lúc.
Dù cả ba loại ý cảnh này đều chưa lĩnh ngộ đến mức sâu sắc lắm.
Nhưng cộng thêm ba loại ý cảnh này hẳn là có thể gia tăng sức mạnh lên năm mươi phần trăm nữa.
Đó chính là chín nghìn đỉnh sức mạnh.
Nếu tiến độ của ba loại ý cảnh này có thể tăng lên một chút thì cũng không khó để đạt tới vạn đỉnh.
Thiên Tâm cũng dựa vào bí pháp, vũ kỹ và ý cảnh nên mới chiếm giữ được ngôi vị hàng đầu trên Thần Lực Bảng như thế!
Lục Trường Sinh cũng vậy.
Có ba loại ý cảnh này gia trì, không khó để Lục Trường Sinh bộc phát ra sức mạnh gần vạn đỉnh.
Nhưng nếu muốn vượt qua vạn đỉnh thì ba loại ý cảnh phải tăng lên nữa mới được.
Hiện giờ gia tăng Hải Lãng Ý Cảnh cùng Tinh Không Bộc Bố Ý Cảnh đều rất khó.
Nếu có thể gia tăng tiến độ của Thiên Địa Chi Phong Ý Cảnh lên ba mươi phần trăm trở lên thì hẳn có thể bộc phát ra sức mạnh ngang tầm với Thiên Tâm.
Thậm chí, có thể về mặt nào đó Lục Trường Sinh còn mạnh hơn đối phương.
Dù sao Lục Trường Sinh cũng lĩnh ngộ tới bốn loại ý cảnh.
Huống chi Lục Trường Sinh còn có bí pháp Cửu Tự Chân Ngôn và bí pháp Khí Huyết Chú Kiếm nữa.
Đó đều là át chủ bài của Lục Trường Sinh!
“Nếu đã đạt tới cấp độ Thiên Đỉnh thì không cần chờ thêm nữa.”
“Trước mắt cứ làm thịt Thánh Nguyên Nhất đã, để xem Thiên Tâm có ngồi yên được nữa không?”
“Nếu Thiên Tâm vẫn không ra mặt thì ta lại đại khai sát giới, giết đến mức người Bắc Lỗ phải kinh hãi, làm cho Thiên Tâm không thể không ra tay mới thôi!”
Khổ công tu hành bốn năm, hôm nay hắn đã lên tới cấp độ Thiên Đỉnh!
Trong mắt Lục Trường Sinh lóe lên lệ mang, trước mắt hiện ra chuyện xảy ra một năm trước.
Cảnh tượng Thiên Tâm giết mấy người Vưu Thế Phi vẫn như sờ sờ trước mắt, Lục Trường Sinh không thể nào quên được.
Hắn đợi ngày ngày đằng đẵng một năm rồi!
Giờ Lục Trường Sinh không muốn đợi thêm nữa.
Hắn muốn chủ động xuất kích!
Vì thế Lục Trường Sinh đứng dậy, đi thẳng về phía chiến trường Bắc Vực!
“Giết!”
Chiến trường Bắc Vực tràn ngập sát ý.
“Đao Thập Nhị” gần như không cần lựa chọn đội ngũ nữa, chỉ cần bị Cảm Tri Chi Phong Ý Cảnh của hắn bắt gặp, chỉ cần đối phương là đội ngũ của võ giả cảnh giới Thần Lực thì Lục Trường Sinh sẽ ra tay ngay lập tức.
Thậm chí Lục Trường Sinh cũng không chủ động đi tìm Thánh Nguyên Nhất.
Dù sao người vội chẳng phải Lục Trường Sinh mà chính là Thánh Nguyên Nhất kìa.
Một ngày, hai ngày, ba ngày…
Trong Bắc Lăng Thành, vô số võ giả trợn mắt há hốc miệng vì kinh ngạc.
Họ quả thực không tin nổi hai mắt mình nữa.
Trong khoảng thời gian này, mỗi ngày “Đao Thập Nhị” đều điên cuồng giết chóc mấy chục người Bắc Lỗ, mà toàn bộ đều là võ giả cảnh giới Thần Lực.
Hơn nữa không cần biết có phải võ giả trên Thần Lực Bảng hay không, một khi bị “Đao Thập Nhị” nhắm tới thì chắc chắn kẻ đó sẽ phải chết!
Giờ phút này, đám võ giả trong Bắc Lăng Thành rốt cuộc cũng biết tới sự điên cuồng của “Đao Thập Nhị”.
Hơn nữa họ cũng đã hiểu vì sao người Bắc Lỗ lại tăng mức treo thưởng cho Đao Thập Nhị lên cao nhất.
“Rốt cuộc thực lực của Đao Thập Nhị thế nào? Hắn quả thực tung hoành ngang dọc khắp chiến trường Bắc Vực, không ai địch lại nổi. Chỉ cần hắn ra tay thì đội ngũ Bắc Lỗ sẽ bị diệt sạch, tới việc chạy trốn cũng là hy vọng xa vời.”
Chương 281: Sức mạnh vạn đỉnh! Một đao hạ xuống, Thánh Nguyên Nhất mất mạng!
“Người Bắc Lỗ bị giết tới sợ rồi. Giờ Thánh Nguyên Nhất đang điên cuồng tìm kiếm Đao Thập Nhị khắp nơi, nhưng hai người này thế mà chẳng hề chạm mặt nhau lấy một lần. Thánh Nguyên Nhất còn công khai ước chiến với Đao Thập Nhị nữa nhưng Đao Thập Nhị không hề đáp lại.”
“Đáp lại? Sao phải đáp lại? Đao Thập Nhị đúng là giết người khắp chiến trường Bắc Vực đấy nhưng vội là người Bắc Lỗ, sốt ruột là Thánh Nguyên Nhất cơ mà, Đao Thập Nhị chỉ cần tiếp tục săn giết khắp chiến trường Bắc Vực là được rồi.”
“Không sai, giờ Thánh Nguyên Nhất đang vội muốn chết chứ Đao Thập Nhị có gì đâu mà lo.”
“Thế nhưng một khi Thánh Nguyên Nhất tìm được Đao Thập Nhị thì Đao Thập Nhị phải làm thế nào đây?”
“Nếu Đao Thập Nhị đã dám tới chiến trường Bắc Vực, thậm chí trong lúc Thánh Nguyên Nhất công khai ước chiến như thế mà vẫn thường xuyên tới chiến trường Bắc Vực thì có lẽ Đao Thập Nhị cũng có cách để giữ mạng đấy.”
Rất nhiều người xôn xao bàn tán.
Họ đều rất kinh sợ cách Đao Thập Nhị hành động trong khoảng thời gian này.
Đồng thời cũng cảm thấy như được tiếp thêm sức mạnh.
Trước kia không phải người Bắc Lỗ đều rất ngang tàng kiêu ngạo, hung hăng áp chế võ giả Đại Ngư Vương Triều trên khắp chiến trường Bắc Vực đấy sao?
Thế nhưng giờ xu thế công thủ hoàn toàn đổi chiều rồi.
Một mình Đao Thập Nhị đã giết đến mức người Bắc Lỗ kinh hoảng, lòng người run rẩy, thậm chí chúng còn không dám quay lại chiến trường Bắc Vực nữa.
Còn về chuyện với Thánh Nguyên Nhất.
Dù Đao Thập Nhị đã thể hiện thực lực không thể khinh thường nhưng không một ai cảm thấy Đao Thập Nhị là đối thủ của Thánh Nguyên Nhất.
Cùng lắm chỉ là có thể giữ mạng nếu đụng độ với Thánh Nguyên Nhất mà thôi.
Thời gian nhoáng cái đã qua một tháng.
Nguyên một tháng này Lục Trường Sinh điên cuồng giết chóc trên khắp chiến trường Bắc Vực, vậy mà hắn lại không gặp phải Thánh Nguyên Nhất.
Lục Trường Sinh mở bảng thuộc tính ra xem.
Ký chủ: Lục Trường Sinh
Ngộ tính: 2866 (Tứ phương ca tụng)
Bí pháp Khí Huyết Chú Kiếm: Đúc kiếm 14 năm 2 tháng
Thiên Địa Chi Phong Ý Cảnh: Tiến độ 45%
Cảm Tri Chi Phong Ý Cảnh: Tiến độ 68%
Tinh Không Bộc Bố Ý Cảnh: Tiến độ 11%
Hải Lãng Ý Cảnh: Tiến độ 25%
Lục Trường Sinh đã đúc kiếm được hơn 14 năm, hiện giờ thanh kiếm khí huyết có thể bộc phát ra sức mạnh một vạn bảy nghìn đỉnh cực kỳ khủng bố
Bất kể là đụng độ với ai Lục Trường Sinh cũng chẳng sợ.
Có điều tăng lên mạnh nhất là Thiên Địa Chi Phong Ý Cảnh và Cảm Tri Chi Phong Ý Cảnh.
Dù sao thì ở chiến trường Bắc Vực này lúc này Lục Trường Sinh cũng có thể cảm ngộ “gió” cả.
Học theo tự nhiên nên hai loại ý cảnh về “gió” đều tăng lên rất lớn.
Thậm chí Lục Trường Sinh cũng đã nghĩ ra việc cảm ngộ Tinh Không Bộc Bố Ý Cảnh dưới bầu trời sao, cách này cũng có chút hiệu quả.
Chỉ là tốc độ tăng lên không thể bằng Thiên Địa Chi Phong Ý Cảnh được.
Nhưng Thiên Địa Chi Phong Ý Cảnh tăng lên tới 45% thì Tinh Không Bộc Bố Ý Cảnh cũng đã tăng lên 11%.
Cả hai ý cảnh chồng lên nhau, gia tăng cho Lục Trường Sinh không ít.
Giúp sức tấn công của Lục Trường Sinh dễ dàng vượt qua vạn đỉnh!
Thậm chí không chỉ có một vạn đỉnh, có thể còn đạt tới một vạn hai nghìn, thậm chí là một vạn ba nghìn đỉnh nữa kìa.
“Sức mạnh vạn đỉnh!”
Lục Trường Sinh thấp giọng thì thào.
Đây là sức mạnh thuộc về hắn, hơn nữa cũng không phải là loại sức mạnh duy nhất.
Như vậy bất kể là đối đầu với Thánh Nguyên Nhất hay Thiên Tâm thì Lục Trường Sinh cũng hoàn toàn tự tin.
Lục Trường Sinh lần nữa đứng dậy, đi về phía chiến trường Bắc Vực.
Một tháng qua, mỗi ngày Lục Trường Sinh đều tới chiến trường Bắc Vực, mỗi ngày đều có thể giết mấy chục võ giả cảnh giới Thần Lực người Bắc Lỗ.
Giết tới mức lòng người Bắc Lỗ đều kinh hoảng.
Hiện giờ người Bắc Lỗ đều cảm thấy bất an, trong lòng lo ngay ngáy.
Dù Thánh Nguyên Nhất cũng có mặt ở chiến trường Bắc Vực, cũng điên cuồng giết hại võ giả của Đại Ngư Vương Triều tương tự.
Nhưng Thánh Nguyên Nhất không có Cảm Tri Chi Phong Ý Cảnh, hắn không cảm ứng được đội ngũ của võ giả Đại Ngư Vương Triều, thế nên chỉ có thể dựa vào vận may.
Năng suất giết chóc của đôi bên rõ ràng là không thể so sánh được.
Chỉ là Thánh Nguyên Nhất cũng chẳng làm thế nào được.
Hắn cũng đã công khai ước chiến với Đao Thập Nhị, nhưng Đao Thập Nhị chẳng hề đáp lại.
Hiện giờ Thánh Nguyên Nhất đã tăng tần suất tới chiến trường Bắc Vực.
Chỉ hy vọng có thể “chạm mặt” với Đao Thập Nhị, sau đó chém giết Đao Thập Nhị, giải quyết hết sạch rắc rối.
Tiếc là không biết do Thánh Nguyên Nhất xui xẻo hay do Lục Trường Sinh may mắn, suốt một tháng trời hai người không hề chạm mặt nhau lần nào.
“Vèo.”
Lục Trường Sinh đi tới chiến trường Bắc Vực.
Hắn nhắm hai mắt lại.
Cảm Tri Chi Phong Ý Cảnh hiện giờ đã có thể cảm ứng trên mười dặm, phạm vi bao trùm rõ ràng lớn hơn trước rất nhiều.
“Hử?”
Lục Trường Sinh đột ngột mở mắt, trong mắt lóe lên vẻ kỳ lạ.
Hắn phát hiện trong phạm vi mười dặm thế mà lại chỉ có một người duy nhất.
Đúng, không hề có bất cứ đội ngũ nào cả.
Chỉ có một bóng người cực kỳ nổi bật.
Gần như tất cả mọi người đều biết bóng người kia.
Dù chưa từng gặp mặt thì cũng có thể nhận ra thân phận của người đó.
Thánh Nguyên Nhất!
Bóng người kia chính là Thánh Nguyên Nhất!
“Chuyên môn ở đây chờ ta à?”
Lục Trường Sinh cũng đã đoán được ý đồ của Thánh Nguyên Nhất.
Nơi này rất gần Bắc Lăng Thành.
Một khi Lục Trường Sinh tiến vào chiến trường Bắc Vực thì có khả năng sẽ đụng phải Thánh Nguyên Nhất.
Nói chung là Thánh Nguyên Nhất dã đoán được việc Đao Thập Nhị có thể cảm ứng trong một phạm vi nhất định.
Thật ra điều đó gần như một bí mật công khai rồi.
Nếu không thì rất khó để lý giải việc Đao Thập Nhị có thể chuẩn xác nắm được hành tung của các đội ngũ như thế.
“Ngươi đã cất công chờ ta thì sẽ như ngươi mong muốn!”
Chương 282: Sức mạnh vạn đỉnh! Một đao hạ xuống, Thánh Nguyên Nhất mất mạng! (2)
“Trước khi đối phó với Thiên Tâm thì chém Thánh Nguyên Nhất đã, coi như thu chút lãi.”
Ánh mắt Lục Trường Sinh lạnh như băng.
Sau đó hắn bước lên trước, cả người như dung nhập vào gió, thân hình chớp mắt đã biến mất.
Lúc này Thánh Nguyên Nhất vẫn đứng lặng một chỗ.
Thật ra hắn đã đợi ở đây từ lâu.
Lúc này phía Bắc Lỗ đã cho các đội ngũ tạm dừng việc tiến vào chiến trường Bắc Vực.
Hiện chỉ có một mình Thánh Nguyên Nhất đang ở trong chiến trường Bắc Vực.
Hắn đang chờ.
Chờ một người xuất hiện.
Đằng xa là Bắc Lăng Thành, Thánh Nguyên Nhất tin rằng chỉ cần người kia tới chiến trường Bắc Vực thì chắc chắn sẽ tìm tới hắn.
Chỉ có một điều Thánh Nguyên Nhất không dám chắc, ấy là liệu đối phương có dám tới không?
Thế nhưng dựa vào cách hành động của đối phương dạo gần đây, Thánh Nguyên Nhất tin là đối phương sẽ tới.
Nếu đối phương muốn né tránh thì sẽ không tới chiến trường Bắc Vực thường xuyên, cũng không điên cuồng giết chóc như thế.
Đối phương dường như không hề sợ người đứng thứ hai trên Thần Lực Bảng như hắn!
“Vù…”
Một trận gió nhẹ thổi qua.
“Tách.”
Thánh Nguyên Nhất ngẩng phắt đầu nhìn về phía trước.
“Ngươi tới rồi…”
Thánh Nguyên Nhất chậm rãi mở miệng, ánh mắt lại lóe lên một tia sáng kỳ dị.
Trước mắt hắn, bên ngoài khoảng cách mười trượng có một bóng người đang từ từ bước tới.
Một bóng người vừa xa lạ mà cũng vừa quen thuộc.
Xa lạ bởi từ lúc tới chiến trường Bắc Vực đến nay Thánh Nguyên Nhất chưa từng gặp qua đối phương.
Mà quen thuộc bởi một tháng qua bên tai Thánh Nguyên Nhất lúc nào cũng vang lên tên của người này.
Đao Thập Nhị!
Đến nay hắn vẫn là người bị Bắc Lỗ quốc treo thưởng cao nhất trên chiến trường Bắc Vực.
Thậm chí tới Thiên Tâm tự mình ra tay cũng không thể giết nổi hắn.
Đến giờ Thánh Nguyên Nhất cũng là lần đầu tiên nhìn thấy đối phương, thế nhưng vừa nhìn một cái Thánh Nguyên Nhất đã nhận ra hắn ngay.
Đối phương chính là người hắn đang chờ, Đao Thập Nhị!
“Thánh Nguyên Nhất!”
Lục Trường Sinh từ từ bước tới, ánh mắt nhìn thẳng bóng người trước mắt.
Đối phương mặc áo bào trắng, bên hông đeo một thanh kiếm.
Trong đầu Lục Trường Sinh hiện lên vài tin tức về Thánh Nguyên Nhất.
Thánh Nguyên Nhất là truyền nhân Tâm Kiếm Tông của Bắc Lỗ quốc.
Tâm Kiếm Tông là một tông môn bí ẩn.
Tông môn này có rất ít đệ tử, bởi Tâm Kiếm Tông yêu cầu đệ tử phải có tư chất và ngộ tính cực cao.
Dù sao nếu muốn luyện thành “Tâm Kiếm” mà tư chất và ngộ tính là không đủ chắc chắn là không thể thành công.
“Đao Thập Nhị, thật ra ta muốn gặp ngươi lâu rồi.”
“Người mà tới Thiên Tâm cũng không giết được thì đúng là hiếm thấy.”
“Vốn tưởng Đại Ngư Vương Triều chỉ có một mình Tống Vô Tình, không ngờ lại có một kẻ như ngươi nữa. Thú vị, đúng là thú vị.”
Thánh Nguyên Nhất cũng không hề căng thẳng.
Ngược lại trông hắn rất thong dong, dường như hắn vô cùng tự tin.
Gần đây thực lực của hắn tăng lên khá nhiều, suýt nữa còn giết được cả Tống Vô Tình, nói gì tới Đao Thập Nhị?
Theo hắn biết, Đao Thập Nhị chỉ có năng lực cảm ứng là mạnh thôi.
“Một đao chém chết ngươi!”
Lục Trường Sinh cũng không muốn nói nhiều.
“Vù vù.”
Ngay sau đó cảnh vật xung quanh bắt đầu vặn vẹo.
Nơi vốn là thảo nguyên lại trở lên xám xịt, biến thành một mảnh sao trời.
“Ý cảnh…”
Thánh Nguyên Nhất lập tức nhận ra đây là ý cảnh.
Nhưng Thánh Nguyên Nhất cũng không sợ.
“Răng rắc.”
Ngay sau đó sao trời bốn phía như xuất hiện vô số vết rách.
Tựa như thủy tinh, vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ.
Lục Trường Sinh cảm nhận được phong mang từ trên người Thánh Nguyên Nhất.
Phong mang này vậy mà lại có thể xé rách Tinh Không Bộc Bố Ý Cảnh của hắn.
“Keng.”
Lục Trường Sinh rút đao.
Một ánh đao màu máu nháy mắt cắt ngang qua hư không.
Cùng lúc đó, từ bầu trời sao đen kịt dù đã vỡ vụn lại vẫn có một thác nước khổng lồ xuyên qua, ầm ầm hạ xuống từ ba nghìn thước.
Trong nháy mắt khi thác nước hạ xuống lại có cả tiếng sóng biển vang lên.
“Vù…”
Một trận cuồng phong thổi qua.
Giữa đất trời không biết từ bao giờ lại có gió nổi.
Hơn nữa gió còn hỗ trợ sóng biển làm nhấc lên cơn sóng ngập trời, phát ra tiếng ầm vang, chậm rãi thổi quét về phía Thánh Nguyên Nhất.
“Ba loại ý cảnh…”
Tới tận lúc này, sắc mặt rốt cuộc Thánh Nguyên Nhất cũng thay đổi!
Ở cảnh giới Thần Lực, có thể lĩnh ngộ một loại ý cảnh đã chứng tỏ ngộ tính không tệ, có thể thành tựu Thần Cương.
Thế nhưng lĩnh ngộ được hai loại ý cảnh thì chính là thiên tài.
Mà hiện giờ Đao Thập Nhị thế mà lại lĩnh ngộ tới ba loại ý cảnh.
Hơn nữa ba loại ý cảnh này dường như còn hỗ trợ cho nhau.
Nếu như chỉ có một loại ý cảnh thì Thánh Nguyên Nhất cũng chẳng e ngại.
Nhưng ba loại ý cảnh lại trực tiếp áp chế Thánh Nguyên Nhất.
Mà một khi bị ý cảnh áp chế thì thực lực sẽ chẳng phát huy được mấy.
Trước đây khi Thánh Nguyên Nhất và Tống Vô Tình đối mặt với Thiên Tâm cũng thế.
Thiên Tâm trực tiếp dùng ý cảnh trấn áp đối thủ.
Tống Vô Tình và Thánh Nguyên Nhất chỉ có thể phát huy một phần thực lực, thế nên sao có thể tranh đấu với Thiên Tâm được nữa?
Đao Thập Nhị trước mắt hắn đi theo con đường hoàn toàn khác với Thiên Tâm.
Thiên Tâm là dốc lòng với một đạo, thế nên hắn đi rất xa với Sát Lục Ý Cảnh.
Còn Đao Thập Nhị thì sao? Đối phương dựa vào số lượng chồng chất để áp chế Thánh Nguyên Nhất.
“Chém!”
Đột nhiên Thánh Nguyên Nhất khẽ quát một tiếng.
Nhưng Thánh Nguyên Nhất không hề rút kiếm.
Lục Trường Sinh cảm giác toàn thân chấn động, trong đầu hắn như thể xuất hiện một thanh kiếm.
Một thanh kiếm vô hình.
“Tâm Kiếm!”
Lục Trường Sinh như bừng tỉnh.
Cái gọi là Tâm Kiếm thực ra chính là thanh kiếm tinh thần, chuyên môn nhắm vào tinh thần của đối thủ.
Nếu tinh thần không đủ mạnh thì sẽ bị Tâm Kiếm xé rách, nháy mắt mất hết sức chiến đấu.
Dù là Lục Trường Sinh thì cũng thấy đầu mình đau nhức như thường.
Chỉ là hắn chịu được.
Ba loại ý cảnh chồng lên nhau, chưa bàn tới uy lực nhưng lại tăng phúc
Chương 283: Sức mạnh vạn đỉnh! Một đao hạ xuống, Thánh Nguyên Nhất mất mạng! (3)
Có điều việc Thánh Nguyên Nhất vận dụng Tâm Kiếm cũng khiến đầu Lục Trường Sinh ngày một đau đớn hơn.
Tâm Kiếm vô hình vô ảnh, căn bản không có cách phòng bị mà chỉ có thể cường chống.
Ngay cả Thiên Tâm cũng chỉ có thể cường chống.
Nhưng tinh thần của Thiên Tâm cô đọng tới mức Tâm Kiếm cũng không thể lay động hắn.
“Hừ, muốn chém đứt tinh thần của ta à?”
“Lâm!”
Ngay sau đó Lục Trường Sinh thi triển bí pháp Cửu Tự Chân Ngôn.
Chỉ là lần này Lục Trường Sinh dùng bí pháp Cửu Tự Chân Ngôn trên người mình.
Cùng với tiếng hét lớn của Lục Trường Sinh.
Đầu hắn lập tức xuất hiện một chữ “Lâm”.
Hơn nữa còn tỏa ra kim quang chói lọi, khiến Tâm Kiếm xâm nhập đầu óc hắn vỡ vụn trong nháy mắt.
“Bí pháp tinh thần?”
Thánh Nguyên Nhất chấn động.
Rõ ràng là hắn không ngờ tới việc Đao Thập Nhị còn có cả bí pháp tinh thần như thế.
Thế nhưng bí pháp Cửu Tự Chân Ngôn không chỉ đơn thuần là bí pháp về tinh thần mà nó còn có tác dụng về mặt khí huyết nữa.
Quá trình giao đấu tinh thần có vẻ rất lâu nhưng thực ra chỉ diễn ra trong một chớp mắt.
Từ lúc Thánh Nguyên Nhất vô thanh vô tức thi triển Tâm Kiếm tới khi Lục Trường Sinh thi triển bí pháp Cửu Tự Chân Ngôn trấn áp Tâm Kiếm chỉ diễn ra trong vỏn vẹn một cái chớp mắt.
Mà ánh đao màu máu của Lục Trường Sinh lại không bị bất cứ thứ gì ảnh hưởng, vẫn chậm rãi chém về phía Thánh Nguyên Nhất như cũ.
Lục Trường Sinh không hề giữ sức với đao này.
Thần Long tam biến, Tam Trọng Lãng, cộng thêm ba ý cảnh chồng lên.
Lúc này, uy lực đao kia của Lục Trường Sinh đã vượt qua vạn đỉnh, thậm chí đạt tới một vạn ba nghìn đỉnh!
Sức mạnh khủng bố như thế dù cách mấy trượng cũng khiến Thánh Nguyên Nhất sởn tóc gáy.
“Sao có thể?”
Thánh Nguyên Nhất quả thực không tin nổi hai mắt mình nữa.
Sao Đao Thập Nhị lại có được sức mạnh đáng sợ như thế?
Thế nhưng sự thật vẫn sờ sờ trước mắt.
“Vèo.”
Rốt cuộc Thánh Nguyên Nhất cũng rút kiếm.
Dù là truyền nhân của Tâm Kiếm Tông nhưng kiếm pháp của Thánh Nguyên Nhất cũng rất mạnh.
Hắn rút kiếm đã từng khiến Tống Vô Tình bị trọng thương.
Lúc này, Thánh Nguyên Nhất rút kiếm ra, cùng lúc đó cũng có một luồng kiếm quang chói mắt phóng lên cao.
Dường như khắp trời đều là kiếm quang dày đặc.
Kiếm quang màu trắng và ánh đao màu máu hoàn toàn bao trùm lên phạm vi mấy chục trượng.
Một đao một kiếm mang theo ý cảnh khủng bố hung hăng va mạnh vào nhau.
“Rầm.”
Tiếng vang ầm trời truyền ra.
Rõ ràng Lục Trường Sinh có thể thấy, ánh đao màu máu của hắn tựa như mặt trời hạ xuống, cắt đứt kiếm quang của Thánh Nguyên Nhất với khí thế như chẻ tre.
“Không…”
Thánh Nguyên Nhất trợn trừng mắt nhìn, trong mắt hắn lần đầu tiên lóe lên vẻ sợ hãi.
Hắn sẽ chết!
Thánh Nguyên Nhất đã cảm nhận được hơi thở tử vong ở rất gần.
Ánh đao này cực kỳ khủng bố, hắn không cách nào ngăn cản được.
Thế nhưng không cần biết Thánh Nguyên Nhất sợ hãi thế nào, ánh đao màu máu cuối cùng vẫn chém xuống người hắn.
“Phốc.”
Một tiếng vang nhỏ truyền ra.
Cả người Thánh Nguyên Nhất cứng đờ.
Ngay sau đó thân thể hắn ầm ầm vỡ vụn.
Máu tươi phụt ra.
Thân thể Thánh Nguyên Nhất ngay lập tức chia năm xẻ bảy.
Chẳng ngờ hắn lại bị một đao của Lục Trường Sinh chém thành muôn mảnh.
Đây chính là sức mạnh vạn đỉnh!
Ngay cả Thánh Nguyên Nhất cũng không thể chống đỡ được một đao ẩn chứa sức mạnh vạn đỉnh của Lục Trường Sinh.
Một đao hạ xuống, Thánh Nguyên Nhất cứ thế mất mạng!
Yên tĩnh!
Bốn phía tĩnh lặng như tờ.
Thánh Nguyên Nhất đã chết.
Cái đầu vẫn còn nguyên vẹn.
Thế nhưng mắt hắn lại mở to, nét hoảng sợ trên mặt vẫn chưa phai hết.
Mãi tới lúc chết dường như Thánh Nguyên Nhất vẫn không thể tin được.
Hắn vậy mà lại chết trong tay Đao Thập Nhị?
Đường đường là người đứng thứ hai trên Thần Lực Bảng, giờ lại bị Đao Thập Nhị chém thành mảnh vụn, chết không toàn thây!
Lục Trường Sinh thì có vẻ rất bình thản.
Hắn lẳng lặng đứng đó, nhìn thi thể đã biến thành vô số mảnh vụn của Thánh Nguyên Nhất, Lục Trường Sinh rơi vào trầm tư.
Xem ra hắn đánh giá thấp sức mạnh vạn đỉnh rồi!
Nghe đồn sức mạnh vạn đỉnh có thể phá cương, hẳn là cũng không phải chỉ là nói bừa.
Đường đường là Thánh Nguyên Nhất, người đứng thứ hai trên Thần Lực Bảng, vậy mà tới một đao chứa sức mạnh vạn đỉnh của hắn cũng không đỡ được.
Lục Trường Sinh bước tới mò mẫm một lượt khắp mấy mảnh thi thể của Thánh Nguyên Nhất.
“Hử?”
Thế mà Lục Trường Sinh lại lục ra được một cuốn bí tịch.
“Tâm Kiếm Quyết?”
Đây là bí truyền tối cao của Tâm Kiếm Tông, thế mà Thánh Nguyên Nhất lại mang Tâm Kiếm Quyết theo bên người.
Lục Trường Sinh cất kỹ bí tịch Tâm Kiếm Quyết, sau đó mang theo đầu Thánh Nguyên Nhất quay về Bắc Lăng Thành.
“Tí tách.”
Từng giọt máu tươi từ đầu lâu rơi xuống mặt đất.
Lục Trường Sinh đã về tới Bắc Lăng Thành.
Trong tay hắn cầm theo đầu của Thánh Nguyên Nhất, đang từng bước đi về phía Diễn Võ Lâu.
“Lại là Đao Thập Nhị kìa, sao hắn chỉ cầm theo có một cái đầu thế kia?”
“Đúng rồi, bình thường không phải mỗi ngày Đao Thập Nhị đều sẽ mang theo mấy chục đầu người Bắc Lỗ à, sao lần này lại chỉ có một cái nhỉ?”
“Mà sao cái đầu này trông quen vậy?”
Rất nhiều người đều đang nghi hoặc.
Sao hôm nay Đao Thập Nhị lại “kết thúc công việc” sớm thế?
Chỉ mang theo một cái đầu không phải tác phong của Đao Thập Nhị mọi khi.
Nhưng cuối cùng cũng có người nhận ra cái đầu Đao Thập Nhị đang cầm trong tay là của ai.
“Đó là Thánh Nguyên Nhất phải không?”
“Trời ạ, đúng là Thánh Nguyên Nhất rồi! Người đứng thứ hai trên Thần Lực Bảng, thực lực vừa mới tăng tiến rất nhiều, thậm chí còn khiến Tống Vô Tình bị thương nặng nữa!”
“Thánh Nguyên Nhất chết rồi sao? Lại còn bị Đao Thập Nhị chặt đầu nữa?”
“Đúng là không tin nổi, thật sự không tin nổi.”
“Đao Thập Nhị có thể giết Thánh Nguyên Nhất sao?”
Nhất thời, vô số người cảm thấy khiếp sợ, cảm thấy chuyện này thật sự khó tin.
Thiên Tâm, Thánh Nguyên Nhất, Tống Vô Tình.
Đó là tam cường ổn định vững chắc trên Thần Lực Bảng!
Chương 284: Hạng hai trên bảng Thần Lực! Đao Thập Nhị ước chiến Thiên Tâm, chấn động khắp chốn!
Từ khi chiến trường Bắc Vực mở ra tới nay, bất kể Thần Lực Bảng biến động thế nào thì ba cái tên này vẫn luôn đứng hàng đầu trên bảng.
Cùng lắm chỉ là xếp hạng của Thánh Nguyên Nhất và Tống Vô Tình thay đổi cho nhau mà thôi.
Toàn bộ chiến trường Bắc Vực đều công nhận, trong cảnh giới Thần Lực thì Thiên Tâm, Thánh Nguyên Nhất và Tống Vô Tình là tồn tại duy nhất có thể trấn áp toàn bộ võ giả cùng cảnh giới.
Thế nhưng giờ hiện thực ấy đã bị Đao Thập Nhị đánh vỡ.
Đầu Thánh Nguyên Nhất còn đang nhỏ máu.
Đao Thập Nhị giết chết Thánh Nguyên Nhất rồi!
Sự thật đẫm máu ngay trước mắt, mọi người trợn mắt há hốc mồm nhìn theo, trong lòng không khỏi dậy sóng.
Sắc mặt Lục Trường Sinh vẫn bình thản như cũ.
Hắn chậm rãi đi tới Diễn Võ Lâu, sau đó bước vào trong, ném đầu Thánh Nguyên Nhất xuống đất.
“Bùm” một tiếng.
Đầu Thánh Nguyên Nhất lăn lông lốc trên sàn.
“Tách.”
Rất nhiều ánh mắt chuyển hướng về phía Lục Trường Sinh.
Võ giả của Diễn Võ Lâu rất nhạy tin tức.
Thấy cái đầu dưới đất sao có thể không nhận ra đây là đầu của Thánh Nguyên Nhất được?
“Đao… Đao tiên sinh, đây là đầu của Thánh Nguyên Nhất phải không?”
Dù võ giả của Diễn Võ Lâu có thể nhận ra Thánh Nguyên Nhất đấy nhưng vẫn không kìm được mà hỏi một câu với chất giọng run rẩy.
“Không sai, Thánh Nguyên Nhất bị ta giết rồi, đầu của hắn trị giá bao nhiêu công trạng?”
Thấy Lục Trường Sinh chính miệng thừa nhận như thế, toàn bộ Diễn Võ Lâu lập tức náo động.
Vô số võ giả đi theo sau Lục Trường Sinh lúc này cũng trở nên vô cùng kích động.
Thánh Nguyên Nhất đấy!
Người đứng thứ hai trên Thần Lực Bảng đấy!
Thậm chí còn đè ép cả Tống Vô Tình.
Cuối cùng thì sao?
Chết!
Hiện giờ trên Thần Lực Bảng trong Diễn Võ Lâu vẫn còn khắc tên Thánh Nguyên Nhất ở vị trí thứ hai.
Nhưng đầu của Thánh Nguyên Nhất lúc này lại nằm dưới nền đất của Diễn Võ Lâu.
Đúng là sự châm biếm lớn lao!
Phải đợi đến tháng sau thì tên của Thánh Nguyên Nhất biến mất khỏi Thần Lực Bảng.
“Thánh Nguyên Nhất xếp hạng thứ hai trên Thần Lực Bảng, giết hắn có thể lấy được ba vạn tiểu công!”
Võ giả của Diễn Võ Lâu lớn tiếng đọc lên.
Ba vạn tiểu công!
Đây chẳng khác nào có thể trực tiếp đổi lấy ba viên đan dược cảnh giới Thần Lực.
Nhưng hiện giờ Lục Trường Sinh đã là võ giả Thiên Đỉnh, hắn không cần đan dược cảnh giới Thần Lực làm gì nữa.
“Ba vạn tiểu công… Diễn Võ Lâu có cho đổi võ công cảnh giới Thần Cương không?”
Lục Trường Sinh hỏi.
“Có!”
“Nhưng võ công cảnh giới Thần Cương yếu nhất cũng cần mười đại công. Tương đương với mười vạn tiểu công.”
Lục Trường Sinh gật đầu.
Mười vạn tiểu công với phần lớn võ giả cảnh giới Thần Lực mà nói gần như là con số trên trời.
Dựa theo việc một võ giả cảnh giới Thần Lực thấp nhất đổi được một trăm tiểu công.
Vậy thì phải chém chết một nghìn võ giả cảnh giới Thần Lực mới đổi được một môn võ công cảnh giới Thần Cương.
Đã thế còn là loại võ công cảnh giới Thần Cương yếu nhất.
Nếu là võ công cảnh giới Thần Cương thượng thừa có thể sẽ cần một trăm đại công, cũng chính là một trăm vạn tiểu công!
Vậy thì phải giết được một vạn võ giả cảnh giới Thần Lực.
Điều này căn bản là không thể.
Ngược lại Lục Trường Sinh có thể kiếm được mười vạn tiểu công.
Nhưng một trăm vạn tiểu công đối với Lục Trường Sinh mà nói thực ra cũng rất khó.
Trừ khi hắn không ngừng giết chóc khắp chiến trường Bắc Vực.
Hơn nữa Bắc Lỗ quốc phải toàn kẻ đầu đất, để mặc Lục Trường Sinh tha hồ giết chóc như thế mới được.
Chỉ là điều đó có thể xảy ra sao?
Tới lúc ấy sợ rằng tới cả võ giả cảnh giới Thần Cương cũng sẽ ra mặt.
Cùng lắm thì đương đầu với nguy cơ bùng nổ đại chiến Thần Cương chứ Bắc Lỗ quốc không thể để Lục Trường Sinh lộng hành như vậy được.
Lục Trường Sinh tạm giữ lại ba vạn tiểu công đã.
Sau đó hắn ra khỏi Diễn Võ Lâu.
Bên ngoài Diễn Võ Lâu đã kín đặc người từ bao giờ.
Trông thấy “Đao Thập Nhị” ra ngoài, mọi người lập tức nhốn nháo hết cả lên.
“Đao tiên sinh đi ra kìa.”
“Diễn Võ Lâu đã xác nhận đúng là Thánh Nguyên Nhất rồi, không sai được.”
“Không ngờ việc lớn mà Tống Vô Tình không thể hoàn thành thì Đao tiên sinh lại làm được.”
“Lần trước đám người Vưu Thế Phi liều mạng cũng phải ngăn cản Thiên Tâm, bảo vệ Đao Thập Nhị, xem ra họ đã biết Đao Thập Nhị bất phàm, may mà lúc đó họ liều mạng bảo vệ Đao tiên sinh đấy, nếu không giờ có ai giết được Thánh Nguyên Nhất nữa đây?”
“Không biết giờ Đao tiên sinh với Thiên Tâm rốt cuộc ai mạnh hơn ai nhỉ?”
Nhất thời mọi người đều không khỏi so sánh xem Đao Thập Nhị và Thiên Tâm ai mạnh ai yếu.
Trong tam cường trên Thần Lực Bảng thì Thiên Tâm luôn độc chiếm vị trí đầu tiên, thực lực của hắn hơn xa Thánh Nguyên Nhất và Tống Vô Tình.
Nhưng giờ Đao Thập Nhị có thể giết được Thánh Nguyên Nhất, chứng tỏ thực lực của hắn mạnh hơn Thánh Nguyên Nhất và Tống Vô Tình không chỉ một bậc.
Vậy để biết Thiên Tâm và Đao Thập Nhị ai mạnh hơn e rằng phải đánh một trận mới rõ.
Lục Trường Sinh quay về tiểu viện của mình.
Bên ngoài tiểu viện hắn lại trông thấy một bóng người quen thuộc, chính là Tống Vô Tình.
Tống Vô Tình lặng nhìn Lục Trường Sinh, lạnh giọng hỏi: “Ngươi giết Thánh Nguyên Nhất rồi?”
“Phải.”
Lục Trường Sinh đáp.
Tống Vô Tình lặng im.
Hắn và Thánh Nguyên Nhất đã giao thủ rất nhiều lần, hắn biết rõ thực lực của Thánh Nguyên Nhất hơn ai hết.
Thậm chí lần trước Thánh Nguyên Nhất còn đả thương hắn nữa.
Vậy mà Đao Thập Nhị lại chém được đầu Thánh Nguyên Nhất xuống.
“Ngươi hẳn là cũng đạt đến mức độ vạn đỉnh!”
Lục Trường Sinh không nói gì, coi như ngầm thừa nhận điều hắn nói.
Tống Vô Tình hiểu rõ, nếu không có sức mạnh vạn đỉnh thì không thể giết Thánh Nguyên Nhất được.
Sức mạnh vạn đỉnh là cảnh giới trong truyền thuyết, có thể nói là cực hạn của cảnh giới Thần Lực.
Chỉ có thiên tài hàng đầu mới có thể bộc phát ra sức mạnh vạn đỉnh.
Thiên Tâm là một, giờ lại có thêm Đao Thập Nhị.
Dù chuyện này dường như không thể tin nổi.
Thế nhưng đây lại là sự thật.
“Thiên Tâm… rất mạnh!”
Chương 285: Hạng hai trên bảng Thần Lực! Đao Thập Nhị ước chiến Thiên Tâm, chấn động khắp chốn! (2)
“Sát Lục Ý Cảnh của hắn bất cứ lúc nào cũng có thể lên tới viên mãn.”
“Ngươi định bao giờ tìm Thiên Tâm?”
Tống Vô Tình biết, sau một năm trời Đao Thập Nhị mới lại xuất hiện ở chiến trường Bắc Vực chỉ vì một mục đích, chính là giết Thiên Tâm!
“Đúng vậy, một năm rồi, cũng đã tới lúc.”
“Tống Vô Tình, ngươi giúp ta truyền tin đi, ta muốn ước chiến với Thiên Tâm!”
“Thời gian là ba ngày sau!”
“Địa điểm thì… là nơi một năm trước hắn đuổi giết đội Trảm Lỗ, hẳn là hắn vẫn nhớ.”
Tống Vô Tình không khỏi bàng hoàng.
Ước chiến với Thiên Tâm!
Cuối cùng Đao Thập Nhị vẫn đi tới bước này.
Chưa từng có một ai nghĩ tới chuyện khiêu chiến với Thiên Tâm.
Ngay cả Tống Vô Tình hay Thánh Nguyên Nhất là tồn tại gần với Thiên Tâm nhất.
Thế nhưng hai người trước nay cũng chưa từng nghĩ tới chuyện khiêu chiến với Thiên Tâm.
Thiên Tâm tựa như rãnh trời, khiến người khác phải dừng chân ngóng nhìn.
Vậy mà giờ đây lại có người khiêu chiến Thiên Tâm.
Hơn nữa không phải chỉ là lời xằng bậy, Đao Thập Nhị vừa chém giết Thánh Nguyên Nhất, trèo lên vị trí thứ hai trên Thần Lực Bảng.
Đao Thập Nhị có tư cách lẫn thực lực để khiêu chiến với Thiên Tâm!
“Mai là ngày Thần Lực Bảng đổi mới, mà ngươi lại muốn hẹn ba ngày sau ước chiến với Thiên Tâm…”
Tống Vô Tình cũng không nói gì nữa.
Hắn biết, người như Đao Thập Nhị một khi đã quyết định thì sẽ không dao động bởi bất cứ ai.
“Ta sẽ truyền tin giúp ngươi!”
“Thời gian ba ngày đủ để truyền tin tới Bắc Lỗ quốc, Thiên Tâm chắc chắn cũng sẽ nhận được tin.”
“Ta không biết rốt cuộc ngươi và Thiên Tâm ai mạnh hơn, nhưng ta hy vọng ngươi có thể sống sót, bất kể ra sao thì còn sống mới còn cơ hội!”
Nói xong Tống Vô Tình quay người rời đi.
“Sống sót… ta sẽ sống sót, kẻ chết sẽ là Thiên Tâm!”
Lục Trường Sinh lần thứ hai nhắm mắt lại.
Ngày hôm sau, Diễn Võ Lâu chật kín người.
Hôm nay là ngày Thần Lực Bảng đổi mới.
Rất nhiều người hăm hở tới bên ngoài Diễn Võ Lâu, họ muốn trông thấy Thần Lực Bảng mới sớm nhất có thể.
Nguyên nhân rất đơn giản.
Đao Thập Nhị!
Họ muốn tận mắt trông thấy Đao Thập Nhị đi lên vị trí thứ hai trên Thần Lực Bảng!
Hơn một năm qua người Bắc Lỗ chiếm ưu thế, đè ép võ giả của Đại Ngư Vương Triều.
Nhìn xếp hạng trên Thần Lực Bảng lại càng thấy rõ điều ấy.
Gần như bảy phần là võ giả người Bắc Lỗ.
Võ giả Đại Ngư Vương Triều có thể nói là chẳng còn mong đợi gì nữa rồi.
Dù có rất nhiều võ giả gửi gắm hy vọng ở Tống Vô Tình.
Thế nhưng Tống Vô Tình cũng bị Thánh Nguyên Nhất đánh bại, hơn nữa việc đó còn xảy ra không chỉ một lần, khiến võ giả Đại Ngư Vương Triều đều cảm thấy mất hết niềm tin.
May mà Đao Thập Nhị xuất hiện.
Sau một năm Đao Thập Nhị lần thứ hai xuất hiện trên chiến trường Bắc Vực, chẳng khác nào gió thu cuốn lá vàng, việc hắn làm không còn là săn giết mà phải gọi là quét ngang!
Đao Thập Nhị quét ngang toàn bộ chiến trường Bắc Vực, không ai địch lại nổi!
Ngay cả Thánh Nguyên Nhất gặp phải Đao Thập Nhị cũng bị một đao cắt rụng đầu.
Đao Thập Nhị mạnh tới mức đuổi sát Thiên Tâm, thậm chí còn có cơ hội lên tới vị trí số một trên Thần Lực Bảng, thử hỏi sao võ giả Đại Ngư Vương Triều không hưng phấn cho được?
Thời gian chậm rãi trôi qua.
Cuối cùng cũng tới lúc Thần Lực Bảng đổi mới.
“Xôn xao.”
Tấm vải che Thần Lực Bảng bị rút đi.
Thần Lực Bảng lại thay đổi một lần nữa.
Tầm mắt mọi người đều hướng về ba cái tên đầu tiên.
Đứng đầu Thần Lực Bảng vẫn là Thiên Tâm như cũ.
Vị trí thứ hai đã không còn là Thánh Nguyên Nhất mà đổi thành Đao Thập Nhị!
Vị trí thứ ba thì vẫn là Tống Vô Tình.
Mọi người lập tức hò reo mừng rỡ.
“Ha ha ha, quả nhiên là vị trí thứ hai trên Thần Lực Bảng! Đao Thập Nhị đúng là có chí ắt nổi danh!”
“Không sai, đây mới thật sự là có chí ắt nổi danh, không ai lay động được vị trí thứ hai trên Thần Lực Bảng của hắn được!”
“Tiếc là Thiên Tâm vẫn đứng thứ nhất. Nhưng thực lực của Đao Thập Nhị hiện giờ có phải cũng có thể xếp ngang với Thiên Tâm rồi không?”
“Đương nhiên rồi. Đao Thập Nhị chắc chắn có thể cạnh tranh với Thiên Tâm. Tiếc là một năm qua Thiên Tâm cũng không hề tiến vào chiến trường Bắc Vực lần nào, không biết đợi tới khi nào Đao Thập Nhị và Thiên Tâm mới giao thủ được.”
“Chuyện này thì chưa chắc. Đao Thập Nhị và Thiên Tâm chắc chắn sẽ đánh một trận! Các ngươi quên đội Trảm Lỗ chứ Đao Thập Nhị sợ rằng không quên đâu.”
“Đúng rồi, giữa Đao Thập Nhị và Thiên Tâm hãy còn một món nợ máu đấy!”
Mọi người đều suy đoán xem Đao Thập Nhị và Thiên Tâm hiện giờ ai mạnh hơn ai?
Thế nhưng trong lòng họ vẫn không khỏi lo lắng.
Dù sao thì Thiên Tâm đã chiếm vị trí đầu tiên trên Thần Lực Bảng quá lâu, ảnh hưởng của hắn đã rất lớn!
“Cộp cộp cộp.”
Lúc này Tống Vô Tình rảo bước tới trước Thần Lực Bảng.
Hắn ngẩng đầu, nhìn thoáng qua bảng xếp hạng.
Tên của hắn vẫn đứng ở vị trí thứ ba như cũ.
Mà cái tên phía trên tên hắn đã biến thành Đao Thập Nhị.
Tên của Thánh Nguyên Nhất đã hoàn toàn biến mất, bị Thần Lực Bảng xóa bỏ.
Dù sao thì Thánh Nguyên Nhất cũng chết rồi!
Nhất thời Tống Vô Tình cũng hơi ngẩn ngơ.
Không còn ai nói về Thánh Nguyên Nhất nữa.
Thậm chí không cần tới một tháng mà chỉ sau vài ngày thì mọi người sẽ quên sạch chuyện về Thánh Nguyên Nhất.
Ai còn nhớ rõ tam cường từng xưng bá Thần Lực Bảng ngày nào?
Đây là giang hồ!
Kẻ thắng làm vua kẻ thua là giặc.
Không ai nhớ rõ kẻ thất bại bỏ mình hết.
Tống Vô Tình và Thánh Nguyên Nhất đã đánh vài trận, hai bên là kẻ địch chứ không phải bằng hữu.
Hắn cũng không thương cảm gì Thánh Nguyên Nhất hết, chỉ là hắn đang nghĩ tới chính mình.
Có lẽ rồi cũng sẽ có một ngày hắn giống như Thánh Nguyên Nhất, chết trận giữa chiến trường Bắc Vực rồi bị mọi người quên đi.
Đến lúc đó trên Thần Lực Bảng cũng sẽ không còn tên hắn.
Tống Vô Tình chỉ sầu não chốc lát, sau đó hắn xoay người.
Hắn không quên chuyện hôm nay mình cần làm.
Chương 286: Hạng hai trên bảng Thần Lực! Đao Thập Nhị ước chiến Thiên Tâm, chấn động khắp chốn! (3)
Tống Vô Tình đã hứa sẽ truyền lời giúp Đao Thập Nhị, thế nên hắn tới để làm việc đó.
Lúc này, rất nhiều ánh mắt tập trung về phía Tống Vô Tình.
Dù uy vọng của Tống Vô Tình đã không bằng trước kia nhưng hắn vẫn là tam cường trên Thần Lực Bảng, không có ai thật sự coi thường hắn cả.
“Các vị, Đao Thập Nhị nhờ ta chuyển cho Thiên Tâm một câu!”
“Ba ngày sau Đao Thập Nhị muốn ước chiến với Thiên Tâm!”
“Địa điểm là nơi một năm trước Thiên Tâm đuổi giết đội Trảm Lỗ.”
“Mọi người có thể truyền tin khắp nơi, để người Bắc Lỗ và Thiên Tâm biết.”
Nói xong Tống Vô Tình lập tức rời đi.
Dù sao thì hắn cũng chỉ chuyển lời giúp Đao Thập Nhị mà thôi, giờ nhiệm vụ của hắn đã hoàn thành.
Nhưng lời Tống Vô Tình nói lại gây ra sóng gió ngập trời, nháy mắt khiến tất cả mọi người vô cùng khiếp hãi.
“Gì cơ, Đao Thập Nhị muốn ước chiến với Thiên Tâm ư?”
“Thật đấy à?”
“Tống Vô Tình tự mình truyền lời, quá nửa là thật rồi.”
“Chỉ có ba ngày thôi! Vốn ta còn nghĩ Đao Thập Nhị sẽ im lặng một thời gian rồi mới ra tay với Thiên Tâm, không ngờ chỉ có ba ngày, Đao Thập Nhị chỉ cho Thiên Tâm đúng ba ngày.”
“Đây là lần đầu tiên Thiên Tâm bị khiêu chiến phải không? Trước đây ngay cả Tống Vô Tình và Thánh Nguyên Nhất cũng không dám khiêu chiến với Thiên Tâm, thậm chí còn chấp nhận địa vị số một của Thiên Tâm trên Thần Lực Bảng.”
“Đội Trảm Lỗ… quả nhiên Đao Thập Nhị vẫn còn nhớ đội Trảm Lỗ, nhớ rõ món nợ máu kia. Vưu Thế Phi, Dương Chân, Đồng Huyền, Thiết Uyên, trước đây họ đều là cường giả cấp độ Thiên Đỉnh xếp hạng trước năm mươi trên bảng.”
Đây đúng là sóng to gió lớn.
Không ai có thể ngờ Đao Thập Nhị sẽ “vội vàng” khiêu chiến Thiên Tâm như thế.
Đao Thập Nhị vừa chém giết Thánh Nguyên Nhất xong, uy thế đang rất mạnh.
Thế nhưng Đao Thập Nhị thật sự địch nổi Thiên Tâm ư?
Nhất thời đủ lời đồn đoán xôn xao.
Chỉ là dù mọi người bàn tán thế nào thì tin tức này cũng rất nhanh được truyền tới tai người Bắc Lỗ.
Trong Bắc Lăng Thành có rất nhiều thám tử của người Bắc Lỗ.
Chuyện này cả Bắc Lỗ quốc và Đại Ngư Vương Triều đều biết rõ.
Ngược lại ở Bắc Lỗ quốc cũng có rất nhiều thám tử của Đại Ngư Vương Triều.
Thế nên chuyện Đao Thập Nhị ước chiến Thiên Tâm không thể giữ kín được, chẳng mấy chốc tin này đã truyền tới tai người Bắc Lỗ.
“Bùm.”
Lúc này, một võ giả áo đen người Bắc Lỗ vung tay đập vỡ chiếc bàn trước mặt.
“Tên phế vật Thánh Nguyên Nhất, truyền nhân Tâm Kiếm Tông gì chứ, thế mà lại bị Đao Thập Nhị một đao chém chết?”
“Giờ Đao Thập Nhị đã dẫm lên xác Thánh Nguyên Nhất để tiến vào vị trí thứ hai trên Thần Lực Bảng!”
“Phế vật, đúng là phế vật!”
Võ giả áo đen cực kỳ tức giận.
Lúc trước hắn tự mình tới tìm Thánh Nguyên Nhất, để Thánh Nguyên Nhất ra tay giết Đao Thập Nhị.
Kết quả thì sao?
Thánh Nguyên Nhất lại bị đối phương giết ngược!
Điều này khiến võ giả áo đen cảm thấy không thể tưởng nổi.
Dạo gần đây thực lực của Thánh Nguyên Nhất đã tăng lên, còn có thể khiến Tống Vô Tình bị thương nặng, sao có thể bị Đao Thập Nhị một đao chém chết như thế chứ?
Thế nhưng chuyện này đúng là sự thật!
Đao Thập Nhị rõ ràng còn khó giải quyết hơn cả Tống Vô Tình.
Giờ Thánh Nguyên Nhất cũng đã bị giết, trên chiến trường Bắc Vực này Đao Thập Nhị có thể tung hoành ngang dọc rồi.
“Nhưng Đao Thập Nhị lại muốn ước chiến với Thiên Tâm.”
“Tên kiêu ngạo kia không phải vẫn luôn lấy cớ không có đối thủ nên không muốn ra tay đấy ư?”
“Giờ đối thủ tới cửa rồi, Thiên Tâm cũng không còn lý do gì để không ra tay nữa!”
Trong mắt võ giả áo đen lóe lên ánh sáng lạnh băng.
Tuy hắn rất “ghét” Thiên Tâm.
Ghét cái vẻ kiêu căng ngạo mạn như người bề trên của đối phương.
Thế nhưng hắn cũng rất tin tưởng vào thực lực của Thiên Tâm.
Chỉ cần Thiên Tâm chịu ra tay thì mọi chuyện chẳng đáng lo nữa.
Nghĩ tới đây võ giả áo đen không do dự nhiều, hắn lập tức đứng dậy đi về phía nơi ở của Thiên Tâm.
Trong viện tử của Thiên Tâm.
Hắn vẫn khoanh chân nhắm mắt, lẳng lặng cảm ngộ như trước.
Sát Lục Ý Cảnh của hắn chỉ còn thiếu một chút nữa là có thể hoàn toàn viên mãn.
Hắn đã đợi ngày này rất lâu rồi.
Sát Lục Ý Cảnh càng gần tới lúc viên mãn thì hắn lại càng không cần giết chóc, ngược lại cần phải để cõi lòng tĩnh lại.
Bởi thế nên mấy năm qua thật ra Thiên Tâm rất ít khi ra tay, cũng rất ít khi giết người.
Ai mà ngờ được Thiên Tâm tu luyện Sát Lục Ý Cảnh đã sắp viên mãn lại không phải tên cuồng sát, thậm chí còn không tôn thờ việc giết chóc cơ chứ.
Cái hắn tu chính là tâm!
“Đã tới lúc này rồi mà Thiên Tâm ngươi vẫn còn ngồi yên được à.”
Võ giả áo đen đi tới.
Thế nhưng Thiên Tâm vẫn chẳng nói lời nào.
Võ giả áo đen hít sâu một hơi, kiềm chế xao động trong lòng, trầm giọng nói: “Thiên Tâm, ngươi biết chuyện Thánh Nguyên Nhất chết chưa?”
“Hử? Thánh Nguyên Nhất chết rồi?”
Thiên Tâm mở mắt.
“Đúng vậy, Thánh Nguyên Nhất bị Đao Thập Nhị chém chết. Giờ Đao Thập Nhị đã leo lên vị trí thứ hai trên Thần Lực Bảng, hơn nữa hắn còn truyền tin ba ngày sau muốn ước chiến với ngươi, địa điểm là nơi một năm trước ngươi đuổi giết đội Trảm Lỗ.”
“Thiên Tâm, không phải ngươi luôn muốn tìm một đối thủ sao? Giờ đối thủ tới rồi đấy! Có thể giết Thánh Nguyên Nhất chứng tỏ thực lực của Đao Thập Nhị không tệ đâu.”
“Lần này ngươi có định đi không?”
Võ giả áo đen nhìn chằm chằm Thiên Tâm.
Hắn biết Thiên Tâm rất ít khi ra tay, thậm chí còn không cần nghe theo mệnh lệnh của Bắc Lỗ quốc.
Lần trước ra tay cũng vì có Ngộ Đạo Đan làm phần thưởng.
Lần này lại chẳng có thưởng gì cả.
Thiên Tâm có muốn ra tay hay không đều phải xem ý của hắn thế nào.
“Thánh Nguyên Nhất…”
Thiên Tâm thấp giọng thì thầm.
“Đi, sao lại không đi chứ?”
“Đao Thập Nhị là đối thủ rất thú vị. Có thể giết Thánh Nguyên Nhất thì hẳn thực lực của hắn cũng không tầm thường.”
“Nếu hắn đã ước chiến thì ta ngại gì không đi gặp hắn một chút?”
Chương 287: Đã hết ba ngày! Sau một năm lại gặp Thiên Tâm!
Thiên Tâm cười nói.
Vừa rồi, lúc Thiên Tâm đang lặng yên tĩnh tọa đột nhiên có cảm giác như số mệnh giáng lâm.
Có lẽ chuyến đi này sẽ giúp Sát Lục Ý Cảnh của hắn hoàn toàn viên mãn!
Sát Lục Ý Cảnh của hắn muốn viên mãn thì cần phải có một đối thủ xứng tầm.
Đao Thập Nhị!
Lần trước Thiên Tâm tự mình ra tay cũng không giết được đối phương.
Hiện giờ đối phương lại công khai ước chiến với Thiên Tâm.
Đối với Thiên Tâm mà nói, Đao Thập Nhị thật sự có rất đáng chú ý!
“Được, ngươi
“Đao Thập Nhị hẳn là có năng lực cảm ứng trong phạm vi lớn, hắn là rắc rối lớn trên chiến trường Bắc Vực.”
“Nếu có thể giết hắn thì đừng nương tay!”
Võ giả áo đen trầm giọng nói.
“Sẽ không có lần sau nữa. Lần trước hắn đã thoát khỏi tay ta, không có lần thứ hai đâu.”
“Ba ngày sau ta sẽ giết Đao Thập Nhị!”
Thiên Tâm lần thứ hai nhắm mắt lại.
Sắc mặt võ giả áo đen cũng thoải mái hẳn.
Không cần biết hắn bất mãn với Thiên Tâm ra sao nhưng hắn luôn rất tin tưởng thực lực của Thiên Tâm.
Thiên Tâm ra tay thì Đao Thập Nhị ắt phải chết!
…
Bắc Lăng Thành, viện tử của Lục Trường Sinh.
Lục Trường Sinh đang lật xem Tâm Kiếm Quyết lục được trên người Thánh Nguyên Nhất.
Nếu nói đây là một môn kiếm pháp thì chẳng bằng gọi nó là bí pháp tinh thần.
Cần phải chuyển hoán tinh thần của võ giả thành một thanh “Tâm Kiếm”.
Loại chuyển hoán này rất khó khăn.
Hơn nữa tinh thần là thứ hư vô mờ ảo, thật ra rất nhiều võ giả dù đã lên tới cảnh giới Thần Lực cũng chưa chắc đã có thể cảm ứng được tinh thần chứ đừng nói là chuyển hoán tinh thần thành Tâm Kiếm.
Đây là “thiên phú” mà Tâm Kiếm Tông yêu cầu.
Nhất định phải cảm ứng được tinh thần.
Đối với Lục Trường Sinh mà nói thì chẳng có vấn đề gì.
Tinh thần và ý cảnh thật ra có mối liên quan chặt chẽ.
Ý cảnh càng mạnh thì tinh thần cũng càng mạnh.
Lục Trường Sinh lĩnh ngộ bốn loại ý cảnh, hắn đã cảm ứng rõ ràng tinh thần từ lâu rồi.
Thế nên giờ chỉ có việc “chuyển hoán” nữa là xong.
Chuyển hoán tinh thần thành “Tâm Kiếm” là một quá trình lâu dài.
Nhưng ngộ tính của Lục Trường Sinh rất cao, nhìn qua là đã lĩnh ngộ được bản chất của Tâm Kiếm rồi.
Thế nên tốc độ chuyển hoán cũng trở nên nhanh hơn rất nhiều.
Một ngày, hai ngày, ba ngày…
“Vù…”
Một trận gió nhẹ thổi qua.
Trong lòng Lục Trường Sinh hết sức bình tĩnh.
Thế nhưng lúc này tinh thần của hắn đã trở nên vô cùng sắc bén, tựa như một thanh kiếm.
“Thành!”
Lục Trường Sinh mở mắt, trong mắt lóe lên một tia lệ mang.
“Ba ngày…”
Lục Trường Sinh mở mắt.
Hôm nay là ngày ước chiến với Thiên Tâm.
Mà hắn cũng đã thuận lợi chuyển hoán tinh thần thành Tâm Kiếm.
Lục Trường Sinh mở bảng thuộc tính ra.
Ký chủ: Lục Trường Sinh
Ngộ tính: 2866 (Tứ phương ca tụng)
Bí pháp Khí Huyết Chú Kiếm: Đúc kiếm 14 năm 3 tháng
Tâm Kiếm Quyết: Tiến độ 1% (Tâm Kiếm)
Thiên Địa Chi Phong Ý Cảnh: Tiến độ 53%
Cảm Tri Chi Phong Ý Cảnh: Tiến độ 72%
Tinh Không Bộc Bố Ý Cảnh: Tiến độ 11%
Hải Lãng Ý Cảnh: Tiến độ 25%
Tâm Kiếm Quyết vừa nhập môn, tiến độ chỉ có 1%.
Hơn nữa, theo những gì ghi lại trong Tâm Kiếm Quyết thì Tâm Kiếm còn được chia làm vài loại.
Cơ bản nhất là Tâm Kiếm màu trắng.
Chỉ khi nào nuôi dưỡng Tâm Kiếm tới viên mãn thì mới có thể lột xác lên giai đoạn tiếp theo.
Mỗi lần lột xác uy lực của Tâm Kiếm đều sẽ tăng lên rất nhiều.
Tiềm lực của Tâm Kiếm Quyết không nhỏ, cảnh giới Thần Lực mới chỉ là bước đầu mà thôi.
Theo Lục Trường Sinh đoán, hắn phải đẩy tiến độ của Tâm Kiếm Quyết lên 100% thì mới bắt đầu lột xác được.
Trên bảng thuộc tính, ngoại trừ có thêm Tâm Kiếm Quyết ra thì về cơ bản không có thay đổi gì mấy.
Dù sao cũng chỉ có ba ngày, thanh kiếm khí huyết cũng chỉ gia tăng thêm một tháng.
Thay đổi lớn nhất là Thiên Địa Chi Phong Ý Cảnh, tiến độ đã lên tới 53%.
Thiên Địa Chi Phong Ý Cảnh vượt qua 50% cũng thấp thoáng như muốn lột xác rồi.
Thế nhưng Lục Trường Sinh không vội thử nghiệm.
Hắn biết, nếu gia trì Thiên Địa Chi Phong Ý Cảnh lên đao pháp thì với tiến độ 53% hiện nay chắc chắn sẽ khiến tốc độ đao pháp lên tới cường độ không thể tưởng được.
Nếu chồng thêm Hải Lãng Ý Cảnh thì khi ấy một đao Lục Trường Sinh chém ra sẽ đáng sợ tới cùng cực!
Huống chi hắn còn có cả bí pháp Khí Huyết Chú Kiếm nữa!
Không cần biết Thiên Tâm có thủ đoạn gì, hôm nay Thiên Tâm ắt sẽ phải chết!
Lục Trường Sinh đứng dậy, trong mắt lóe vẻ bình tĩnh xen lẫn kiên định.
Hắn đẩy cửa ra.
Ngoài cửa thế mà lại có rất nhiều người đang đứng chờ sẵn.
Họ là những võ giả giang hồ đặc biệt chạy tới Bắc Lăng Thành này.
Trong thời gian ba ngày, tin tức Đao Thập Nhị ước chiến với Thiên Tâm đã truyền đi khắp thành.
Vô số võ giả giang hồ tìm tới.
“Đao tiên sinh.”
Sắc mặt mọi người hết sức cung kính.
Lục Trường Sinh gật đầu, hắn không nói gì, cứ thế đi thẳng ra bên ngoài Bắc Lăng Thành.
Hai bên đường lại có vô số võ giả chắp tay hành lễ với Lục Trường Sinh.
Không cần biết trước đó họ có biết Đao Thập Nhị hay không, lúc này họ đều nhận ra hắn!
“Hắn chính là Đao Thập Nhị.”
“Chiến trường Bắc Vực nổ ra lâu vậy rồi nhưng làm gì có ai dám ước chiến với Thiên Tâm? Chỉ có một mình Đao Thập Nhị thôi.”
“Trận chiến giữa Đao Thập Nhị và Thiên Tâm có thể nói là trận chiến của đinh phong Thần Lực, không thể bỏ qua được.”
Rất nhiều người nhỏ giọng bàn tán.
Không ai muốn để lỡ trận chiến này cả.
Lục Trường Sinh đi tới cửa thành.
Nơi này cũng kín đặc người, trông thấy Đao Thập Nhị tới, mọi người tự động tách ra thành một con đường.
Lục Trường Sinh không hề do dự, lập tức ra khỏi Bắc Lăng Thành.
Ngoài thành là thảo nguyên rộng lớn, là chiến trường Bắc Vực khiến vô số võ giả thây vùi trong cát.
Lục Trường Sinh bước từng bước tới nơi hẹn.
Không lâu sau Lục Trường Sinh cũng tới nơi đó.
Lục Trường Sinh sẽ không bao giờ quên nơi này.
Chương 288: Đã hết ba ngày! Sau một năm lại gặp Thiên Tâm! (2)
Một năm trước Vưu Thế Phi, Dương Chân, Đồng Huyền và Thiết Uyên vì bảo vệ Đao Thập Nhị nên đã ngã xuống nơi này.
Đội Trảm Lỗ từ ngày đó cũng đã mai danh ẩn tích suốt một năm ròng.
Chỉ là Thiên Tâm hình như vẫn chưa tới.
Lục Trường Sinh không vội, hắn đứng im đó, nhắm hai mắt lại, lẳng lặng đợi đối phương.
Thời gian chậm rãi trôi qua.
Lục Trường Sinh cảm giác được xung quanh có rất nhiều người, chỉ là họ đứng rất xa, quá cả mười dặm, thậm chí là quá hai mươi dặm.
Võ giả Bắc Lăng Thành thì đứng rất gần, thậm chí có người đứng trong vòng mười dặm đổ lại, họ muốn quan sát trận chiến của Đao Thập Nhị và Thiên Tâm ở khoảng cách thật gần.
Ngược lại thì người Bắc Lỗ đều đứng rất xa, ít nhất cũng là ngoài mười dặm.
Rõ ràng người bên phía Bắc Lỗ đều rất e ngại Đao Thập Nhị.
Một tháng qua Đao Thập Nhị không ngừng càn quét chiến trường Bắc Vực, giết đến mức người Bắc Lỗ cũng phải sợ hãi.
Dù biết hôm nay Đao Thập Nhị ước chiến với Thiên Tâm nên sẽ không ra tay với người khác, nhưng người Bắc Lỗ vẫn đứng cách hắn rất xa.
Đột nhiên Lục Trường Sinh ngẩng đầu.
“Tách.”
Hắn mở bừng mắt.
Vừa rồi hắn cảm ứng được một bóng người mặc áo bào trắng đang đi tới.
Sau một năm ròng bóng người trong ký ức lại trở nên vô cùng rõ ràng.
Lục Trường Sinh chỉ có thể cảm giác chứ chưa nhìn thấy đối phương.
Nhưng tốc độ của bóng người áo trắng rất nhanh, Lục Trường Sinh không cần chờ lâu đã thấy bóng người kia lại gần.
Toàn thân Thiên Tâm mặc áo bào trắng.
Thân pháp không phải quá cao minh nhưng lại rất đơn giản nhẹ nhàng.
Cứ như đang đạp không mà đi.
Đương nhiên Thiên Tâm không phải đạp không thật sự.
Chân hắn vẫn dẫm trên cỏ xanh như cũ.
Đây là đạp cỏ mà đi.
Thân pháp cao minh trong mắt vô số người nhưng khi Thiên Tâm thi triển ra lại có cảm giác thoải mái như tản bộ trong sân vắng vậy.
“Rốt cuộc ngươi cũng tới rồi, Thiên Tâm!”
Lục Trường Sinh chậm rãi mở miệng.
Hắn chưa từng đứng gần Thiên Tâm tới vậy.
Một năm trước lúc Lục Trường Sinh bị Thiên Tâm truy sát, thật ra cả hai vẫn cách nhau rất xa.
Nhưng giờ hai người giằng co cũng chỉ cách nhau khoảng mười trượng.
“Đao Thập Nhị, là ngươi giết Thánh Nguyên Nhất phải không?”
Thiên Tâm hỏi.
“Phải.”
Lục Trường Sinh bình tĩnh đáp.
“Xem ra ngươi cũng tới cấp độ đó rồi… sức mạnh vạn đỉnh!”
Trên mặt Thiên Tâm vẫn treo nụ cười mỉm như cũ.
Dù là lúc giết người hắn dường như cũng đang cười.
Ai mà ngờ được người luôn cười như hắn lại lĩnh ngộ Sát Lục Ý Cảnh khủng bố nhường ấy, thậm chí còn sắp viên mãn nữa.
“Ta có một câu hỏi.”
“Lần trước ngươi làm sao tỏa định được vị trí của ta?”
“Sát Lục Ý Cảnh của ngươi đúng là rất đáng sợ, nhưng hẳn là ý cảnh không thể tỏa định vị trí của ta được đúng không?”
Lục Trường Sinh đột nhiên lên tiếng.
Câu hỏi này hắn đã giữ trong lòng suốt một năm trời.
Hắn muốn biết đáp án là gì.
“Triều đình mời Linh Cơ tiên sư tới, họ để Linh Cơ tiên sư dùng thần thức tỏa định vị trí của ngươi, sau đó ta mới ra tay.”
Thiên Tâm kể lại rõ ràng.
Hắn không giấu diếm gì hết, dù sao thì chuyện này cũng chẳng cần phải che giấu.
Có lẽ trong mắt Thiên Tâm thì Đao Thập Nhị đã là người chết rồi.
“Linh Cơ tiên sư, thì ra là thế…”
Lục Trường Sinh giật mình.
Tiên sư!
Đám tiên sư đó có được thần thức.
Phạm vi bao trùm của thần thức rộng hơn Cảm Tri Chi Phong Ý Cảnh của hắn nhiều.
Có thần thức của Linh Cơ tiên sư tỏa định vị trí, chẳng trách lần đó dù hắn trốn thế nào cũng không thoát khỏi Thiên Tâm được.
Thế nhưng nay đã khác xưa.
Hiện giờ Lục Trường Sinh sẽ không chạy trốn nữa.
“Hỏi xong chưa?”
“Không còn tiếc nuối gì nữa chứ?”
Dường như Thiên Tâm còn đang mong chờ Đao Thập Nhị lên tới trạng thái đỉnh cao nhất.
Đối thủ mà hắn muốn chính là đối thủ mọi mặt đều đạt tới trạng thái đỉnh cao.
Chỉ có đối thủ như vậy mới có thể giúp Thiên Tâm thành công bước ra bước cuối cùng, giúp Sát Lục Ý Cảnh của hắn lên đến viên mãn.
Mắt Lục Trường Sinh nhìn thẳng Thiên Tâm.
Hắn hiểu rõ ý đồ của Thiên Tâm.
“Ngươi muốn dùng ta như đá mài dao.”
“Nhưng ta lại chỉ muốn giết ngươi!”
Lục Trường Sinh nói xong lập tức thôi động ý cảnh.
“Vù vù.”
Hoàn cảnh xung quanh thay đổi.
Vốn là thảo nguyên mênh mông nhưng giờ lại biến thành một mảnh sao trời tối đen.
Trong sao trời còn có một thác nước cao ba nghìn thước.
Thác nước khổng lồ hạ xuống như bay.
Thoáng như còn có cả tiếng “sóng biển” vang lên.
Nhìn từ xa, như thể có một trận sóng lớn thổi quét tới.
“Vù…”
Có cả cuồng phong tàn phá, nhấc lên thủy triều cao trăm trượng.
“Ba loại ý cảnh?”
Mắt Thiên Tâm sáng rực lên.
Ba loại ý cảnh đấy!
Lần này hắn tới đúng rồi.
Võ giả có thể lĩnh ngộ ba loại ý cảnh quả thực quá ít ỏi.
Phần lớn võ giả đều dốc lòng lĩnh ngộ một loại ý cảnh.
Dù sao thì cả đời cũng rất khó lĩnh ngộ một loại ý cảnh tới viên mãn, lĩnh ngộ thêm vài loại ý cảnh thì độ khó sẽ càng cao hơn.
Trước đây Lục Trường Sinh thi triển ba loại ý cảnh này ra đều có thể áp chế đối thủ ngay lập tức.
Ngay cả Thánh Nguyên Nhất cũng vậy.
Ba loại ý cảnh của Lục Trường Sinh chồng lên nhau là có thể áp chế đối phương.
Thế nhưng Thiên Tâm đối diện dường như chẳng hề lo lắng.
“Ba loại ý cảnh chồng lên nhau, hỗ trợ lẫn nhau, khiến uy thế tăng vọt.”
“Tiếc là ngươi lại gặp ta. Ba loại ý cảnh này quá yếu…”
Thiên Tâm vẫn đứng im không nhúc nhích.
Chỉ là sao trời vốn tối đen như thể đã bị nhuộm thành màu đỏ như máu.
Bốn phía tràn ngập sát ý khôn cùng.
Giống như còn có thể ngửi được mùi máu tươi nồng nặc.
Có điều tất cả đều là ảo giác.
Không có sao trời.
Không có sóng biển.
Tới cuồng phong dường như cũng lập tức ngừng lại.
Trong mắt Lục Trường Sinh như chỉ có đầy trời huyết sắc.
Sát ý khôn cùng khiến toàn thân hắn lạnh run.
Sát Lục Ý Cảnh!
Lần này Lục Trường Sinh rốt cuộc cũng đã tự mình thể nghiệm Sát Lục Ý Cảnh
Hơn nữa còn là Sát Lục Ý Cảnh có thể đã hơn 90%, thậm chí tiến độ có thể đã đạt 99% nữa kìa.
Chương 289: Đã hết ba ngày! Sau một năm lại gặp Thiên Tâm! (3)
Khi một loại ý cảnh đạt tới 99% thì dường như cũng xảy ra thay đổi nào đó.
Lúc này trong lòng Lục Trường Sinh như bừng tỉnh.
Ba loại ý cảnh cũng được mà bốn loại ý cảnh cũng thế.
Thậm chí năm loại sáu loại bảy loại hay là mười loại ý cảnh, trước mặt Sát Lục Ý Cảnh tiến độ 99% đều chẳng có bất cứ ý nghĩa gì.
Hết thảy đều sẽ bị đánh tan, bị trấn áp!
Rốt cuộc Lục Trường Sinh cũng đã hiểu, vì sao khi đó mấy người Vưu Thế Phi rõ ràng thực lực cũng không kém, nhưng bốn người liên thủ mà vẫn không ngăn được một kích của Thiên Tâm.
Không đối đầu trực diện với Sát Lục Ý Cảnh của Thiên Tâm thì vĩnh viễn cũng không hiểu được, Sát Lục Ý Cảnh sắp viên mãn rốt cuộc khủng bố tới nhường nào.
“Keng.”
Ngay sau đó Lục Trường Sinh rút đao mà không hề do dự.
Một tia quang mang huyết sắc nháy mắt cắt qua hư không.
Lục Trường Sinh rút đao khỏi vỏ.
Thần Long tam biến lập tức tăng phúc cho thân thể Lục Trường Sinh, một đao kia chém ra áng chừng có sức mạnh lên tới sáu nghìn đỉnh.
Ngoài ra ba loại ý cảnh của Lục Trường Sinh rõ ràng đã chồng lên nhau rồi gia trì lên đao pháp.
Nhưng Lục Trường Sinh vẫn không cảm nhận được bất cứ tăng phúc nào.
Bị trấn áp rồi!
Sát Lục Ý Cảnh của Thiên Tâm trực tiếp trấn áp ba loại ý cảnh của Lục Trường Sinh.
Khiến ba loại ý cảnh này không thể gia trì cho hắn được.
Thế nên một đao này chỉ có sức mạnh sáu nghìn đỉnh.
“Ầm.”
Ánh đao màu máu hạ xuống nhưng Thiên Tâm chỉ tung nhẹ một quyền ra cản.
Huyết sắc đầy trời cuộn lên, nháy mắt bao phủ ánh đao màu máu của Lục Trường Sinh.
Biến mát.
Ánh đao của Lục Trường Sinh hoàn toàn biến mất.
Đồng tử trong mắt Lục Trường Sinh khẽ co lại.
Đây là lần đầu tiên hắn rút đao khỏi vỏ nhưng không có tác dụng gì.
Thậm chí Thiên Tâm vẫn đứng nguyên tại chỗ, chẳng hề nhúc nhích mảy may.
“Ta vẫn coi thường ngươi quá rồi…”
Lục Trường Sinh chậm rãi mở miệng.
Thiên Tâm không hổ là Thiên Tâm, người đứng đầu trên Thần Lực Bảng!
Thiên Tâm không có nhiều thủ đoạn hoa hòe hoa sói.
Hắn chỉ có Sát Lục Ý Cảnh.
Có thể nói là tu luyện “thuần túy” tới cực hạn.
Lục Trường Sinh thừa nhận hắn đã quá coi thường Sát Lục Ý Cảnh của Thiên Tâm.
Không ngờ Sát Lục Ý Cảnh của Thiên Tâm có thể trấn áp tới mức ba loại ý cảnh của hắn đều không gia trì cho đao pháp được nữa.
Càng không thể phát huy ra uy lực của ba loại ý cảnh chồng lên nhau.
Nhưng sao Lục Trường Sinh lại không có chuẩn bị trước được?
“Tới ta rồi!”
Khóe miệng Thiên Tâm nhếch lên thành một nụ cười.
Hắn chỉ một ngón tay ra.
Ngón tay này lập tức hướng về phía Lục Trường Sinh.
Lục Trường Sinh còn nhớ rõ một ngón tay này, lần trước một ngón tay của Thiên Tâm cũng đã đâm chết Vưu Thế Phi.
Hiện giờ Lục Trường Sinh cũng đối đầu trực diện với ngón tay này của Thiên Tâm.
Sát Lục Ý Cảnh khủng bố nháy mắt trấn áp Lục Trường Sinh.
Khiến Lục Trường Sinh không thể nhúc nhích gì được.
“Lâm!”
Đột nhiên Lục Trường Sinh thi triển bí pháp Cửu Tự Chân Ngôn.
Áp lực xung quanh dường như lập tức trở thành hư không.
Cùng lúc đó, tinh thần của Thiên Tâm cũng chấn động.
Ngón tay giơ ra thế mà hơi khựng lại.
Có điều cũng chỉ có vậy mà thôi.
Tinh thần của Thiên Tâm cực kỳ cô đọng, bí pháp Cửu Tự Chân Ngôn chỉ có thể trấn trụ đối phương trong một chớp mắt.
Mà một chớp mắt dường như không thể thay đổi gì cả.
“Trảm!”
Lục Trường Sinh khẽ quát một tiếng.
Cùng với tiếng quát của hắn, Tâm Kiếm Lục Trường Sinh vừa chuyển hoán thành công nháy mắt chém vào trong tinh thần của Thiên Tâm.
“Rầm.”
Tâm Kiếm nhập thể, tựa như một tiếng sấm đùng đoàng, trong nháy mắt đã khiến đầu Thiên Tâm đau nhói.
Tinh thần của Thiên Tâm cô đọng tới mức nào?
Lúc trước ngay cả Thánh Nguyên Nhất liên tục dùng Tâm Kiếm chém vào tinh thần của Thiên Tâm cũng không thể khiến tinh thần hắn rung chuyển mảy may.
Vậy mà lúc này Thiên Tâm cảm giác được tinh thần mình như thể bị xé rách.
“Tâm Kiếm?”
Sắc mặt Thiên Tâm rốt cục cũng thay đổi.
Hắn biết rõ sự khủng bố của Tâm Kiếm.
Tâm Kiếm của Thánh Nguyên Nhất không chém được tinh thần Thiên Tâm không có nghĩa là Tâm Kiếm yếu.
Ngược lại, Tâm Kiếm thật ra rất mạnh.
Là bí truyền tối cao của Tâm Kiếm Tông, thử hỏi sao Tâm Kiếm lại yếu được chứ?
Chỉ có Thánh Nguyên Nhất mới yếu thôi.
Tâm Kiếm của Thánh Nguyên Nhất rung chuyển không được tinh thần Thiên Tâm, không có nghĩa là Tâm Kiếm của Lục Trường Sinh cũng không rung chuyển được Thiên Tâm.
Giờ phút này, Tâm Kiếm của Lục Trường Sinh dường như đã chém rách tinh thần Thiên Tâm.
Thế nhưng điều đó xảy ra cũng không phải là Tâm Kiếm của Lục Trường Sinh mạnh hơn Thánh Nguyên Nhất, mà là bởi vì bí pháp Cửu Tự Chân Ngôn.
Lục Trường Sinh thi triển ra bí pháp Cửu Tự Chân Ngôn, chấn động tinh thần của Thiên Tâm, sau đó lại tiếp tục thi triển ra Tâm Kiếm.
Tương đương với việc phối hợp bí pháp Cửu Tự Chân Ngôn cùng Tâm Kiếm.
Hai loại thủ đoạn này hỗ trợ lẫn nhau, bộc phát ra uy năng vô cùng khủng bố.
Tới cả tinh thần của Thiên Tâm cũng đã bị rung chuyển.
Tinh thần bị rung chuyển khiến Sát Lục Ý Cảnh của Thiên Tâm cũng lập tức tán loạn.
“Vù vù.”
Ba loại ý cảnh bị trấn áp của Lục Trường Sinh thừa dịp này bộc phát, trong nháy mắt gia trì lên đao pháp.
Bầu trời lập tức lại trở tối.
Như thể huyết sắc vừa rồi đều là phù dung sớm nở tối tàn.
Nhưng trong hư không vẫn có một vệt quang mang huyết sắc như cũ, chớp mắt lao tới.
Trong lúc ngàn cân treo sợi tóc, Thiên Tâm lại lần nữa bộc phát ra Sát Lục Ý Cảnh.
“Tâm ý ta cô đọng như một, muốn rung chuyển tinh thần của ta là chuyện không có khả năng!”
Giọng Thiên Tâm như tiếng sấm, nổ vang bên tai Lục Trường Sinh.
Cùng lúc đó, ba loại ý cảnh gia trì trên đao pháp của Lục Trường Sinh lại bị trấn áp lần nữa.
Một đao của hắn lúc này tương đương với sáu nghìn đỉnh.
Tuy rất khủng bố nhưng vẫn bị Thiên Tâm điểm một cái là tan như cũ.
Hai người rơi vào thế giằng co.
Chương 290: Đúc kiếm 14 năm, hài cốt của Thiên Tâm cũng chẳng còn!
Ưu thế của Thiên Tâm là Sát Lục Ý Cảnh đã sắp viên mãn, có thể trấn áp ba loại ý cảnh Lục Trường Sinh.
Ưu thế của Lục Trường Sinh thì là bí pháp Cửu Tự Chân Ngôn phối hợp với Tâm Kiếm, có thể rung chuyển tinh thần Thiên Tâm, khiến tinh thần Thiên Tâm xuất hiện một tích tắc lơi lỏng và vết rách.
Thế nhưng không ai trong hai người ai có thể hoàn toàn nắm lấy cơ hội.
“Rầm rầm rầm.”
Hai người đều là đánh bừa.
Từng chiêu từng chiêu, ý cảnh của cả hai hoặc không thể thi triển ra, hoặc là không cách nào thuận lợi thi triển.
Thuần túy là so đấu sức mạnh thân thể cùng bí pháp.
Lục Trường Sinh có Thần Long tam biến và Tam Trọng Lãng, mà Thiên Tâm có vẻ cũng không thua gì, hắn cũng có bí pháp khủng bố nào đó.
Chỉ là trong quá trình không ngừng liều mạng, Lục Trường Sinh phát hiện tinh thần Thiên Tâm càng ngày càng cô đọng.
Dù là hắn liên tục vận dụng bí pháp Cửu Tự Chân Ngôn, liên tục dùng Tâm Kiếm chém vào bên trong tinh thần Thiên Tâm.
Thế nhưng vẫn không có cách nào ngăn cản tinh thần Thiên Tâm dần trở lên cô đọng.
Ngược lại còn giống như đang trợ giúp Thiên Tâm vậy.
Từ nơi sâu xa, Lục Trường Sinh mơ hồ cảm thấy một tia nguy cơ.
Thiên Tâm coi hắn làm đá mài đao, muốn tiện đà kéo tinh thần lên một cảnh giới cực cao, sau đó làm cho Sát Lục Ý Cảnh triệt để viên mãn!
“Vèo.”
Lục Trường Sinh trong nháy mắt lui lại.
Kéo ra một khoảng cách với Thiên Tâm.
Hắn không tiếp tục động thủ.
Bởi dù có tiếp tục thi triển bí pháp Cửu Tự Chân Ngôn và Tâm Kiếm thì cũng không có bất cứ ý nghĩa gì nữa.
Sẽ chỉ dung dưỡng Sát Lục Ý Cảnh của Thiên Tâm thêm mà thôi.
“Nhận ra rồi à?”
Thiên Tâm cười nói.
“Nhưng không sao, giờ có nhận ra cũng muộn rồi.”
“Sát Lục Ý Cảnh của ta cuối cùng cũng lên tới viên mãn.”
“Tâm Kiếm của ngươi không tệ, còn có bí pháp chấn động tinh thần cũng không tệ. Nếu không sẽ không thể rung chuyển tinh thần của ta, cũng không thể giúp ta có lĩnh ngộ mới, nhờ đó khiến cho Sát Lục Ý Cảnh lên đến viên mãn.”
“Thế nên ta phải cảm tạ ngươi.”
Thiên Tâm vừa nói vừa không tự chủ được phóng xuất ra Sát Lục Ý Cảnh.
Rõ ràng Lục Trường Sinh có thể cảm nhận được, Sát Lục Ý Cảnh trên người Thiên Tâm đang lột xác một cách dữ dội.
Viên mãn!
Sát Lục Ý Cảnh của Thiên Tâm thế mà thật sự bắt đầu lột xác theo hướng viên mãn.
Hơn nữa quá trình này không cách nào ngăn cản!
Nó tương đương với ngộ đạo.
Hiện giờ Thiên Tâm đang rơi vào trạng thái ngộ đạo.
Hắn đã hoàn toàn hiểu rõ Sát Lục Ý Cảnh.
Một khi viên mãn, đối phương trong lúc giơ tay nhấc chân, thi triển ra một chiêu một thức, đều sẽ mang theo uy áp kinh khủng của Sát Lục Ý Cảnh.
Mặt khác bất kể ý cảnh nào, chỉ cần không viên mãn sẽ triệt để bị áp chế trước mặt ý cảnh viên mãn.
Đến lúc đó, bí pháp Cửu Tự Chân Ngôn của Lục Trường Sinh, thậm chí cả Tâm Kiếm cũng sẽ không cách nào rung chuyển tinh thần Thiên Tâm được nữa.
“Lấy ta làm đá mài dao?”
Ánh mắt Lục Trường Sinh dần trở lên sắc bén.
Lúc trước hắn dự định chồng chất ba loại ý cảnh của mình lên nhau, bộc phát ra sức mạnh một vạn ba nghìn đỉnh, nhờ đó cứng đối cứng với Thiên Tâm.
Thế nhưng Thiên Tâm căn bản chẳng hề cho hắn cơ hội.
Ba loại ý cảnh của hắn từ đầu đến cuối, thật ra đều không có bộc phát ra uy lực quá mạnh.
Bởi chúng đã bị áp chế.
Thế nhưng Lục Trường Sinh còn có một chiêu cuối cùng.
Hắn hít một hơi thật sâu, từng bước một đi về phía Thiên Tâm.
“Ừm?”
Thiên Tâm không khỏi nghi hoặc.
Đao Thập Nhị dựa vào cái gì mà còn dám đi về phía hắn như vậy?
Lúc này, trong hư không đều là Sát Lục Ý Cảnh đỏ lòm như máu.
Giây phút này, Sát Lục Ý Cảnh thậm chí còn hiển hóa ra bên ngoài, phô thiên cái địa, tạo thành một cái lĩnh vực.
Đây là Sát Lục Lĩnh Vực!
Phàm là thứ ở bên trong Sát Lục Lĩnh Vực thì đều sẽ bị áp chế.
Ngoài ra tinh thần cũng sẽ bị Sát Lục Ý Cảnh ảnh hưởng.
Có lẽ chỉ có thể phát huy ra bảy tám phần thực lực, thậm chí chỉ có năm hoặc sáu phần mười gì đó.
Đây chính là điểm đáng sợ của Sát Lục Lĩnh Vực.
Hoặc là nói, tất cả ý cảnh viên mãn rồi diễn hóa ra lĩnh vực đều sẽ đáng sợ như thế.
“Rầm.”
Sát Lục Ý Cảnh giáng lâm.
Lục Trường Sinh cảm giác được chính mình như thể bị sát ý vô biên vô tận bao phủ.
Chính mình trong lúc giơ tay nhấc chân, phảng phất đều có sát ý trấn áp.
Thực lực của hắn đã suy yếu tới cực điểm.
Thế nhưng Lục Trường Sinh lại chẳng hề e ngại.
Hắn vẫn bước từng bước một về phía Thiên Tâm như cũ.
“Ta có một thanh kiếm, đúc kiếm mười mấy năm, đến nay chưa từng gặp người.”
“Hôm nay, ta sẽ dùng thanh kiếm này chém ngươi!”
Giọng điệu của Lục Trường Sinh hết sức bình tĩnh.
Thế nhưng là, trong giọng nói bình tĩnh lại lộ vẻ kiên định như chém đinh chặt sắt, không thể nghi ngờ.
“Kiếm?”
Sắc mặt Thiên Tâm không vui không buồn.
Đao Thập Nhị luôn dùng đao, chuyện này mọi người đều biết.
Giờ hắn lại nhắc đến kiếm?
Vả lại kiếm gì lại cần đúc tới mười mấy năm?
Thế nhưng dù Đao Thập Nhị có thủ đoạn không thể tưởng nào, thì trước Sát Lục Ý Cảnh của hắn cũng chẳng có mảy may tác dụng.
Phải biết là Sát Lục Ý Cảnh có tác dụng trên phương diện tinh thần, tinh thần bị áp chế thì thực lực cũng sẽ bị áp chế.
Đừng nói cảnh giới Thần Lực, tới cả cảnh giới Thần Cương cũng sẽ bị Sát Lục Lĩnh Vực áp chế phần nào.
Sát Lục Ý Cảnh viên mãn, lột xác thành Sát Lục Lĩnh Vực, lại dùng cái này ngưng tụ thần cương.
Như vậy một khi Thiên Tâm bước vào Thần Cương, trong cảnh giới này, hắn dựa vào Sát Lục Lĩnh Vực vẫn có thể độc bộ thiên hạ, ngạo thị võ giả cùng giai như cũ!
Nói gì tới một Đao Thập Nhị nhỏ nhoi.
“Thanh kiếm khí huyết!”
Lục Trường Sinh không hề do dự.
Một khi hắn đưa ra quyết định thì sẽ không có chút do dự nào.
“Vù vù” .
Hắn phóng thanh kiếm khí huyết ra.
Chương 291: Đúc kiếm 14 năm, hài cốt của Thiên Tâm cũng chẳng còn! (2)
Đúc kiếm rõng rã mười bốn năm, một khi phóng thích thanh kiếm khí huyết sẽ bộc phát ra uy năng khoảng chừng một vạn bảy nghìn đỉnh!
Hơn nữa Lục Trường Sinh không phải chỉ phóng ra một mình thanh kiếm khí huyết.
Hắn còn dùng phương thức “kiếm pháp” để thi triển ra thanh kiếm khí huyết.
“Keng” .
Như thể hắn đang rút kiếm vậy.
Lục Trường Sinh đột nhiên rút trong cơ thể ra một thanh kiếm đúc từ khí huyết.
Khí huyết được áp súc đến cực hạn.
Một kiếm này, thực lực của Lục Trường Sinh bị Sát Lục Lĩnh Vực áp chế, sức mạnh sáu nghìn đỉnh có lẽ chỉ có thể bộc phát ra khoảng bốn nghìn đỉnh sức mạnh.
Thế nhưng thanh kiếm khí huyết lại hoàn toàn không bị ảnh hưởng.
Dù sao, thanh kiếm khí huyết là vật chết, không có tinh thần, cũng không bị tinh thần của Lục Trường Sinh ảnh hưởng.
Thanh kiếm khí huyết có một vạn bảy nghìn đỉnh sức mạnh, tăng thêm thân thể bộc phát bốn nghìn đỉnh sức mạnh nữa.
Một kiếm này, khoảng chừng đạt tới hai vạn một nghìn đỉnh!
Vạn đỉnh có thể phá cương.
Mà hai vạn đỉnh thì sao?
Thế nên nháy mắt khi Lục Trường Sinh rút thanh kiếm khí huyết rồi chém ra thì trong lòng Thiên Tâm cũng chấn động.
Nguy hiểm!
Thiên Tâm đã nhận ra nguy hiểm.
Thậm chí là cực kỳ nguy hiểm!
“Sao có thể?”
“Sát Lục Ý Cảnh của ta đã viên mãn, hơn nữa đã diễn hóa ra Sát Lục Lĩnh Vực, trong cảnh giới Thần Lực còn có ai là đối thủ của ta chứ?”
“Không thể nào! Tuyệt đối không thể nào!”
“Sát Lục Lĩnh Vực, trấn áp cho ta!”
Sắc mặt Thiên Tâm đại biến.
Cùng lúc đó, Sát Lục Lĩnh Vực cũng bắt đầu quay cuồng, điên cuồng trấn áp Lục Trường Sinh.
Nhưng dù trấn áp thế nào thì Sát Lục Lĩnh Vực cũng không thể hoàn toàn áp chế Lục Trường Sinh, càng không thể áp chế thanh kiếm khí huyết.
“Vèo.”
Không biết Thiên Tâm cũng đã rút kiếm từ bao giờ.
Lúc Thiên Tâm đối đầu với người khác gần như chưa từng sử dụng kiếm pháp.
Nhưng giờ hắn nhất định phải rút kiếm.
Thiên Tâm đã cảm nhận được uy hiếp trí mạng từ thanh kiếm khí huyết của đối phương.
Một đạo huyết sắc kiếm quang phóng lên tận trời, mang theo sát ý nồng nặc, hung hăng va chạm với thanh kiếm khí huyết của Lục Trường Sinh.
Sau khi Lục Trường Sinh thi triển ra thanh kiếm khí huyết thì gần như lập tức lui lại phía sau.
“Rầm.”
Rốt cục, thanh kiếm khí huyết đã va chạm với kiếm quang của Thiên Tâm, trong nháy mắt nổ tung.
Đúng, chính là nổ tung.
Điểm đáng sợ của thanh kiếm khí huyết không phải là sắc bén, mà là nổ tung!
Thanh kiếm khí huyết vốn là do vô số khí huyết áp súc lại mà thành.
Trong nháy mắt phóng thích sẽ sinh ra sức nổ kinh khủng nhường nào?
Thiên Tâm mở to hai mắt nhìn.
Cõi lòng yên tĩnh không gì dao động nổi của hắn rốt cuộc sụp đổ.
“Không…”
Sắc mặt Thiên Tâm trở lên vặn vẹo.
Sát Lục Lĩnh Vực rõ ràng đã rất cường đại, thế nhưng là Sát Lục Lĩnh Vực rốt cuộc vẫn là sức mạnh về mặt tinh thần, không thể can thiệp vào hiện thực được.
Sát Lục Lĩnh Vực dù có mạnh hơn nữa thì đối mặt với sức nổ của khí huyết thuần túy cũng không cách nào chống đỡ được.
Thế nên sức mạnh hơn hai vạn đỉnh khủng bố bộc phát, trong nháy mắt nghiền ép kiếm quang Thiên Tâm thi triển, đồng thời che trời lấp đất, uy thế không gì cản nổi phút chốc che kín bóng dáng Thiên Tâm.
Trong tình cảnh này, đừng nói tới võ giả cảnh giới Thần Lực.
Mà ngay cả võ giả cảnh giới Thần Cương cũng sẽ phải chết!
Nổ mạnh kéo dài một đoạn thời gian.
Lục Trường Sinh cũng bị dư âm bùng nổ của thanh kiếm khí huyết ảnh hưởng.
Thanh kiếm khí huyết chính là như vậy, một khi nổ tung là không phân địch ta.
Nhưng trong nháy mắt thi triển thanh kiếm khí huyết Lục Trường Sinh đã lùi lại ngay rồi.
Chỉ cần lui ra một khoảng cách nhất định, với thủ đoạn của Lục Trường Sinh là có thể ngăn cản được dư âm nổ mạnh từ thanh kiếm khí huyết.
Hiện giờ Lục Trường Sinh cũng đang làm như thế.
Dù có bị dư âm nổ mạnh của thanh kiếm khí huyết ảnh hưởng nhưng Lục Trường Sinh vẫn ngăn cản được, thế nên hắn không bị tổn thương gì.
Chỉ là trận chiến giữa Lục Trường Sinh và Thiên Tâm thật sự quá kinh khủng.
Trong phạm vi trăm trượng gần như đều bị san thành đất bằng.
Tối thiểu có mấy trăm người quan sát trận chiến này, thậm chí người xem có lẽ còn vượt qua nghìn người.
Họ đều là võ giả, và rất có thể đều là võ giả cảnh giới Thần Lực.
Thấy cách hai người chiến đấu tâm thần họ không khỏi rung lên, rất lâu không thể hồi thần.
“Đây là võ giả cảnh giới Thần Lực thật ư?”
“Sức phá hoại này thật sự là thứ cảnh giới Thần Lực có thể đạt tới ư?”
“Đều nói cấp độ Thiên Đỉnh là đỉnh phong trong cảnh giới Thần Lực, thế nhưng bất kể Thiên Tâm hay Đao Thập Nhị, sức mạnh họ bộc phát đâu chỉ có nghìn đỉnh?”
“Cuối cùng Đao Thập Nhị thi triển một kiếm kinh thiên động địa. Dù Thiên Tâm có Sát Lục Lĩnh Vực nhưng chỉ sợ cũng dữ nhiều lành ít, rốt cuộc đó là thủ đoạn gì?”
“Rốt cuộc Thiên Tâm có chống đỡ được không?”
Tất cả mọi người nhìn về chỗ Thiên Tâm từng đứng.
Trận nổ mạnh tới mức dù cách rất xa nhưng đám võ giả cảnh giới Thần Lực kia cũng không khỏi kinh hãi.
Bọn họ đặt tay lên ngực tự hỏi.
Nếu như mình đối mặt vụ nổ kinh khủng thế này sợ rằng tới cả tro xương cũng không còn.
Nhưng Thiên Tâm thì khác.
Thiên Tâm là người đứng đầu Thần Lực Bảng, hùng bá Thần Lực Bảng đã lâu, ngạo thị toàn bộ võ giả cảnh giới Thần Lực.
Ai có thể giết chết Thiên Tâm được?
Rốt cuộc trận nổ mạnh do thanh kiếm khí huyết tạo ra cuối cùng cũng kết thúc.
Khói bụi cũng dần tản đi.
Lục Trường Sinh nhìn qua là thấy mặt đất vốn bằng phẳng đã trở thành một cái hố to.
Thanh kiếm khí huyết thật sự nổ mạnh.
Áp súc nhiều khí huyết như vậy một khi nổ tung sẽ tạo ra sức mạnh khủng khiếp nhường nào?
Huống chi, Lục Trường Sinh đã đúc kiếm những mười bốn năm!
Trên mặt đất chỉ có một cái hố to.
Trong hố đã bị máu tươi nhuộm đỏ.
Như thể toàn bộ hố to đều đã bị nhuộm đẫm bằng máu.
Thế nhưng Thiên Tâm đâu rồi?
Không thấy bóng dáng Thiên Tâm đâu cả.
Lục Trường Sinh đi tới.
Chương 292: Đúc kiếm 14 năm, hài cốt của Thiên Tâm cũng chẳng còn! (3)
Một bước, hai bước, ba bước…
Khi Lục Trường Sinh dừng lại và cẩn thận quan sát hố to thì cũng là lúc hắn lặng đi.
Thiên Tâm ở ngay trong hố.
Hoặc là phải nói, máu thịt lẫn thi thể Thiên Tâm đều đã không còn.
Chỉ còn lại cái hố to bị máu tươi nhiễm đỏ.
Hài cốt của Thiên Tâm đã không còn lại gì, bị thanh kiếm khí huyết nổ tới mức cả thân thể hóa thành bột mịn.
Máu thịt dung nhập vào bùn đất trong hố.
Hài cốt không còn!
Đây mới thực là hài cốt không còn!
Lục Trường Sinh biết thanh kiếm khí huyết của mình rất mạnh.
Thế nhưng sau mười bốn năm đúc kiếm uy năng của nó lại mạnh tới mức vượt xa khỏi tưởng tượng của hắn.
Thiên Tâm đã diễn hóa Sát Lục Ý Cảnh thành Sát Lục Lĩnh Vực.
Nhưng cuối cùng vẫn bị thanh kiếm khí huyết nổ tới mức hài cốt không còn.
Xa xa rất nhiều võ giả ngóng nhìn theo, lập tức tiếng ồn ào vang lên.
Không thấy!
Không thấy Thiên Tâm đâu nữa.
Tìm thế nào cũng không thấy.
Một số người thật ra đã đoán được một loại khả năng nào đó.
Hài cốt không còn!
Thậm chí có vài người to gan tới gần xem xét, họ trông thấy tình cảnh cái hố to từ xa.
Trong hố đều là bùn đất bị máu tươi nhuộm đỏ.
Thậm chí còn có thể trông thấy một ít thịt nát lẫn lộn trong bùn đất.
Cả đám người không khỏi giật mình.
Thiên Tâm chết!
Thật sự chết rồi, hơn nữa còn là hài cốt không còn!
Chấn động!
Khó có thể tin!
Ai mà ngờ tới sẽ có kết cục như vậy chứ?
Đường đường là người đứng đầu Thần Lực Bảng, không nói áp đảo một đời nhưng hắn cũng đã áp chế chiến trường Bắc Vực trong thời gian hơn một năm.
Không một ai dám khiêu chiến Thiên Tâm.
Đủ thấy Thiên Tâm đáng sợ thế nào!
Thế nhưng giờ Thiên Tâm đã chết.
Hơn nữa tới hài cốt cũng không còn.
Do đánh một trận với Đao Thập Nhị rồi trực tiếp bị đối phương oanh sát.
“Rốt cuộc Đao Thập Nhị mạnh tới mức nào rồi?”
“Có lẽ cảnh giới Thần Cương cũng chỉ vậy mà thôi?”
“Đều nói vạn đỉnh có thể phá cương, ngươi cảm thấy một kiếm vừa rồi của Đao Thập Nhị chỉ có sức mạnh vạn đỉnh sao?”
“Kiếm kia của Đao Thập Nhị kia thuần túy là khí huyết nổ tung, nhưng sức mạnh khí huyết thuần túy cũng có thể khủng bố đến mức này ư?”
“Thiên Tâm đã lĩnh ngộ Sát Lục Ý Cảnh tới viên mãn, thậm chí còn diễn hóa ra Sát Lục Lĩnh Vực. Thế mà khi đối mặt với sức mạnh khí huyết thuần túy vẫn gần như không thể đánh trả. Thì ra khí huyết cũng có thể cứng cỏi đến mức này, có thể miểu sát cả võ giả hàng đầu trong cảnh giới Thần Lực.”
Rất nhiều võ giả đều chú ý tới thanh kiếm khí huyết.
Đương nhiên họ có thể cảm ứng ra thanh kiếm khí huyết hoàn toàn là sức mạnh khí huyết thuần túy.
Nhưng về cơ bản đến cảnh giới Thần Lực sẽ không có ai chú ý tới khí huyết nữa.
Cũng không có ai lại tận lực tu luyện khí huyết.
Võ giả cảnh giới Thần Lực gần như dốc toàn bộ tinh lực vào việc nâng cao tố chất thân thể và lĩnh ngộ ý cảnh.
Ai lại dốc sức đi tu luyện khí huyết làm gì chứ?
Khí huyết không phải là loại sức mạnh mà đám võ giả Luyện Thể kia mới có thể tu luyện sao?
Thế nhưng hiện giờ Đao Thập Nhị lại cho tất cả mọi người thấy chỗ kinh khủng của sức mạnh khí huyết.
Có thể hoàn toàn không bận tâm tới ý cảnh, thậm chí không bận tâm cả lĩnh vực.
Một khi khí huyết tích lũy đến mức độ nào đó cũng sẽ rất kinh thiên động địa, võ giả cảnh giới Thần Lực đỉnh tiêm, thậm chí là võ giả cảnh giới Thần Cương cũng chưa chắc có thể chống đỡ nổi.
“Có lẽ chúng ta đều sai rồi, tới cảnh giới Thần Lực mà muốn gia tăng chiến lực thì chưa chắc cứ phải điên cuồng lĩnh ngộ ý cảnh. Có lẽ, khí huyết cũng là một phương hướng hay đấy.”
Nhất thời rất nhiều võ giả đều như có điều suy nghĩ.
Chỉ là chính Lục Trường Sinh cũng rất rõ ràng.
Ý cảnh chắc chắn vô cùng trọng yếu.
Chỉ đơn thuần tu luyện khí huyết không có khả năng thay đổi gì hết.
Hắn cũng chỉ là từ từ tích lũy khí huyết dư thừa, sau đó phóng ra một lần duy nhất nên mới có uy lực như vậy.
Hiện giờ thanh kiếm khí huyết của hắn cũng biến mất rồi.
Nếu gặp lại Thiên Tâm, sợ rằng người chết sẽ là Lục Trường Sinh.
Thế
“Vưu Thế Phi, Dương Chân, Đồng Huyền, Thiết Uyên.”
“Một năm rồi, hôm nay ta dùng Thiên Tâm tế điện các ngươi!”
Lục Trường Sinh nghĩ tới mấy người Vưu Thế Phi.
Lúc này, chấp niệm sâu trong lòng hắn rốt cuộc đã hoàn toàn biến mất.
Suy nghĩ thông suốt, tâm tình thoải mái.
Lục Trường Sinh nhìn thoáng qua hố to.
Trong hố to chỉ còn lại duy nhất một tấm lệnh bài tinh xảo.
Không phải vàng không phải ngọc, không biết nó được làm bằng vật liệu gì.
Lục Trường Sinh giương tay chộp một cái, nắm lệnh bài lên.
Trên lệnh bài có khắc mấy chữ nhỏ.
“Bắc Vực Thiên Tông…”
Lục Trường Sinh chưa từng nghe về “Bắc Vực Thiên Tông” bao giờ.
Nghe tên thì đây hẳn là một tông môn, chẳng lẽ Thiên Tâm là đệ tử của Bắc Vực Thiên Tông?
Chỉ là tấm lệnh bài hãy còn nguyên vẹn sau trận nổ mạnh của thanh kiếm khí huyết thì hẳn là vật bất phàm.
Thế là Lục Trường Sinh cất lệnh bài đi, hắn không quay đầu lại mà trực tiếp quay về Bắc Lăng Thành.
Bắc Lăng thành, Diễn Võ Lâu.
Khi Lục Trường Sinh bước vào Diễn Võ Lâu, phía sau và hai bên hắn có rất nhiều người đi theo.
“Chúc mừng Đao tiên sinh chém giết Thiên Tâm, đoạt lấy vị trí thứ nhất trên Thần Lực Bảng, uy áp toàn bộ chiến trường Bắc Vực!”
Đột nhiên, một thanh âm vang lên trong đám người đông đúc.
Ngay sau đó, các võ giả khác cũng như thể mới hồi thần, cả đám trăm miệng một lời hô lên thật to.
Chém giết Thiên Tâm, đoạt lấy vị trí thứ nhất trên Thần Lực Bảng!
Đây là vinh quang nhường nào?
Dù hiện giờ Thần Lực Bảng vẫn chưa đổi mới, thế nhưng đợi lần sau khi Thần Lực Bảng đổi mới thì chắc chắn Đao Thập Nhị sẽ leo lên vị trí đầu tiên ngay lập tức!
Võ giả trong Bắc Lăng Thành đều vô cùng kích động.
Thậm chí có người còn đỏ bừng cả mặt bởi quá hưng phấn.
Chương 293: Chém Thiên Tâm, tiến lên vị trí số một trên bảng Thần Lực, uy áp toàn bộ chiến trường Bắc Vực!
Ai mà ngờ được sẽ có một ngày võ giả của Đại Ngư Vương Triều có thể chém giết Thiên Tâm, cướp đoạt vị trí thứ nhất trên Thần Lực Bảng chứ?
Ngay cả nghĩ họ cũng không dám nghĩ nữa là.
Thế nhưng giờ chuyện đó lại xảy ra trước mắt họ.
Lục Trường Sinh đi vào Diễn Võ Lâu.
“Ta không có đầu của Thiên Tâm, không biết như vậy ta có được tính là đã chém Thiên Tâm không?”
Lục Trường Sinh chậm rãi mở miệng.
“Tính!”
“Đao tiên sinh, ngài chém giết Thiên Tâm ngay trước mắt bao người, đương nhiên tính.”
“Chém giết Thiên Tâm, ngài thu được năm vạn tiểu công!”
Năm vạn tiểu công, cộng thêm trước đó chém giết Thánh Nguyên Nhất được ba vạn tiểu công, tổng là tám vạn tiểu công cả thảy.
Còn cần hai vạn tiểu công nữa mới đổi được một môn võ công cảnh giới Thần Cương yếu nhất.
Đương nhiên, tích góp hai vạn tiểu công đối với Lục Trường Sinh mà nói cũng không phải việc gì khó.
Tối đa cũng chỉ là tới chiến trường Bắc Vực săn giết thêm mấy lần thôi.
“Đúng rồi, các ngươi có biết gì về tấm lệnh bài này không?”
Lục Trường Sinh vừa hỏi vừa lấy ra lệnh bài lục soát được trên người Thiên Tâm.
“Bắc Vực Thiên Tông?”
Võ giả của Diễn Võ Lâu nhìn qua, ánh mắt đột nhiên co lại.
“Đây là lệnh bài đệ tử của Bắc Vực Thiên Tông, nếu như cái này được lấy trên người Thiên Tâm thì chứng tỏ Thiên Tâm đã được Bắc Vực Thiên Tông thu làm đệ tử.”
Võ giả của Diễn Võ Lâu cung kính đáp.
“Đệ tử của Bắc Vực Thiên Tông?”
Lục Trường Sinh nhìn thoáng qua võ giả của Diễn Võ Lâu.
Đối phương có vẻ rất cung kính khi nhắc tới Bắc Vực Thiên Tông thì phải.
“Thiên Tâm chết rồi, liệu Bắc Vực Thiên Tông có nhúng tay vào chiến trường Bắc Vực không?”
Lục Trường Sinh lại hỏi.
“Không, không tới mức ấy.”
“Bắc Vực Thiên Tông không để ý thế sự, xưa nay đều không tham gia phân tranh giữa các vương triều và quốc gia.”
“Có điều nếu muốn trở thành đệ tử của Bắc Vực Thiên Tông cũng rất khó khăn. Trước đó đã có người suy đoán, Thiên Tâm có lẽ sẽ trở thành đệ tử của Bắc Vực Thiên Tông, nhưng cũng chỉ là suy đoán mà thôi.”
“Hiện giờ có tấm lệnh bài này thì xem ra là thật rồi, Thiên Tâm quả nhiên đã gia nhập Bắc Vực Thiên Tông. Nếu như hắn không chết thì ngày sau chỉ sợ Bắc Lỗ quốc sẽ sinh ra một vị cường giả cực kỳ khủng bố.”
Lục Trường Sinh nghe thế thì khẽ gật đầu.
Thật ra dù không gia nhập Bắc Vực Thiên Tông thì với thiên phú và tài hoa của Thiên Tâm, ngày sau tất cũng sẽ vô cùng khủng bố.
Cảnh giới Thần Cương chắc chắn không phải điểm dừng cuối cùng của Thiên Tâm.
Tiếc là dù kinh tài tuyệt diễm ra sao thì cuối cùng Thiên Tâm cũng chết rồi.
Lục Trường Sinh quay về tiểu viện của mình.
Hắn còn thiếu hai vạn tiểu công nữa mới có thể gom góp đủ mười vạn tiểu công, sau đó đổi lấy một môn võ công cảnh giới Thần Cương.
Thế nên ngày hôm sau Lục Trường Sinh lại lần nữa xâm nhập chiến trường Bắc Vực.
Chỉ là không thu hoạch được mấy.
Số lượng người Bắc Lỗ như thể chớp mắt một cái đã giảm đi rất nhiều.
Dường như không có mấy người tiếp tục tiến vào chiến trường Bắc Vực nữa.
Mấy ngày liền đều như vậy.
Thậm chí, theo thời gian trôi qua, người Bắc Lỗ hoạt động trong chiến trường Bắc Vực càng ngày càng ít.
Lục Trường Sinh bỏ ra hơn mười ngày ròng rã mới gom góp được hai vạn tiểu công.
“Có chuyện gì xảy ra thế, người Bắc Lỗ chuẩn bị từ bỏ chiến trường Bắc Vực à?”
Lục Trường Sinh như thể đã đoán ra gì đó.
Cái chết của Thiên Tâm khiến người Bắc Lỗ không tìm ra kẻ nào đủ sức chống lại Đao Thập Nhị nữa.
Mà Lục Trường Sinh dựa vào Cảm Tri Chi Phong Ý Cảnh nên có thể tung hoành khắp chiến trường Bắc Vực.
Đối với người Bắc Lỗ mà nói, đi chiến trường Bắc Vực chính là đi chịu chết.
Thế thì còn ai muốn tới chiến trường Bắc Vực nữa?
Rất có thể người Bắc Lỗ sẽ nhận thua.
Thừa nhận thất bại trên chiến trường Bắc Vực cũng có nghĩa là người Bắc Lỗ sẽ bỏ ý định dẫn quân xuôi Nam.
Đại Ngư Vương Triều cũng sẽ thắng trận đánh trên chiến trường Bắc Vực này!
Đương nhiên đó chỉ là suy đoán của Lục Trường Sinh mà thôi.
Ngày nào người Bắc Lỗ còn chưa rút quân thì ngày ấy vẫn chưa thể nói tới thắng bại được.
“Mười vạn tiểu công, có thể tới Diễn Võ Lâu đổi võ công cảnh giới Thần Cương rồi.”
Rốt cục Lục Trường Sinh cũng đã tích lũy đủ mười vạn tiểu công.
Thế là hắn đứng dậy đi về phía Diễn Võ Lâu.
“Đao tiên sinh.”
“Gặp qua Đao tiên sinh.”
Trên đường đi, rất nhiều người đều chủ động chào hỏi Lục Trường Sinh.
Qua cái nhìn nóng bỏng của họ, Lục Trường Sinh có thể cảm giác được họ thật sự kính trọng mình.
Người thứ nhất trên Thần Lực Bảng!
Hiện giờ gần như tất cả mọi người đều cho rằng như vậy.
Cũng chỉ thiếu mỗi chuyện Thần Lực Bảng đổi mới nữa thôi là danh chính ngôn thuận.
Sau nửa tháng nữa Thần Lực Bảng sẽ đổi mới.
Đến lúc đó, Lục Trường Sinh chính là người xếp thứ nhất trên Thần Lực Bảng thật sự, uy áp toàn bộ chiến trường Bắc Vực!
Tên của Đao Thập Nhị sẽ truyền đi khắp bốn phương.
Lục Trường Sinh đi tới Diễn Võ Lâu.
“Ta có mười vạn tiểu công, có thể đổi một môn võ công cảnh giới Thần Cương chứ?”
Lục Trường Sinh hỏi.
Võ giả của Diễn Võ Lâu cung kính đáp: “Ngài đương nhiên có thể đổi một môn võ công cảnh giới Thần Cương.”
“Nhưng ngài là võ giả đầu tiên đạt tới mười vạn tiểu công ở Diễn Võ Lâu, thế nên phó Lâu chủ của chúng ta muốn gặp ngài một lần.”
“Đợi gặp phó Lâu chủ xong nếu ngài còn muốn đổi võ công cảnh giới Thần Cương thì chúng ta đương nhiên sẽ đổi cho ngài.”
Lục Trường Sinh hơi nhướng mày.
Phó Lâu chủ?
Hắn biết Diễn Võ Lâu ở Bắc Lăng Thành thực ra là do một vị phó Lâu chủ điều hành.
Nghe nói đó là một vị cường giả cảnh giới Thần Cương.
“Tốt, dẫn ta đi gặp phó Lâu chủ của các ngươi.”
Lục Trường Sinh khẽ gật đầu, sau đó đi theo sau võ giả của Diễn Võ Lâu lên lầu hai.
Lầu hai yên tĩnh hơn bên dưới nhiều.
Về cơ bản trên này đều là người của Diễn Võ Lâu.
Lục Trường Sinh được đưa tới một gian phòng đợi yên tĩnh.
Sau thời gian khoảng một chén trà nhỏ thì bên ngoài có một bóng người đi vào.