Đó là một nam tử trung niên với khuôn mặt tươi cười thân thiện.
“Bỉ nhân là phó Lâu chủ Diễn Võ Lâu, Tiêu Thiên Hoán.”
Tiêu Thiên Hoán tỏ vẻ hết sức khách khí.
“Không biết Tiêu Lâu chủ muốn gặp Đao mỗ vì chuyện gì?”
Lục Trường Sinh hỏi.
“Đao tiên sinh khách khí rồi.”
“Thật ra ta tìm Đao tiên sinh đến đây là có một chuyện tốt.”
“Đao tiên sinh xem cái này trước đi đã.”
Tiêu Thiên Hoán đưa một tờ giấy qua cho hắn.
Bên trên ghi chép rất nhiều tin tức.
“Ừm?”
Con ngươi Lục Trường Sinh khẽ co rụt lại.
Tất cả tin tức trên giấy thế mà đều là tin liên quan tới hắn.
Trang Thập Tam!
Lục Trường Sinh!
Thậm chí cả Đao Thập Nhị!
Từng chuyện, từng việc đều được ghi chép rõ ràng tỉ mỉ.
Có thể thấy Diễn Võ Lâu đã biết thân phận thật sự của Lục Trường Sinh từ lâu rồi.
Đao Thập Nhị cũng tốt, Trang Thập Tam cũng được, hoặc là Lục Thập Tam cũng thế, thực ra tất cả đều là một người!
“Tách.”
Lục Trường Sinh ngẩng phắt đầu, ánh mắt bình tĩnh nhìn thẳng Tiêu Thiên Hoán.
Hắn cũng không cảm thấy bất ngờ cho lắm.
Có lẽ những người khác không điều tra ra nội tình của hắn, nhưng Diễn Võ Lâu chắc chắn có thể!
Dù sao thì đứng sau lưng Diễn Võ Lâu rất có khả năng chính là Đại Ngư Vương Triều.
“Tiêu phó Lâu chủ, ta là Đao Thập Nhị, cũng là Lục Trường Sinh, và còn là Trang Thập Tam. Vậy thì sao?”
Lục Trường Sinh chậm rãi mở miệng, giọng điệu rất bình tĩnh.
Với thực lực của hắn bây giờ, thật ra cũng không cần ẩn giấu thân phận nữa rồi.
Bởi đó là việc không cần thiết.
“Đao tiên sinh… Không, phải là Lục tiên sinh mới đúng.”
“Lục tiên sinh đừng tức giận, Diễn Võ Lâu điều tra Lục tiên sinh thật ra cũng không phải vì có ác ý gì với Lục tiên sinh hết, ngược lại chúng ta còn muốn đưa tới cho Lục tiên sinh một cơ duyên to lớn nữa kìa!”
“Lục tiên sinh thiên phú tuyệt đỉnh, thế nhưng lại chỉ muốn đổi lấy võ công cảnh giới Thần Cương tầm thường thôi ư, ngươi cam tâm sao? Nên biết võ công là trụ cột của người học võ. Một môn võ công thượng thừa thậm chí võ công đỉnh tiêm có thể tạo thành vô thượng căn cơ. Căn cơ càng thâm hậu tương lai sẽ tiến càng xa!”
“Nếu như Lục tiên sinh đồng ý chúng ta có thể đưa Lục tiên sinh gia nhập Bắc Vực Thiên Tông, trở thành đệ tử của Thiên Tông!”
“Đến lúc đó bất kể là thần công hay bí pháp, Lục tiên sinh cũng không thiếu.”
Lục Trường Sinh mở to mắt.
“Bắc Vực Thiên Tông…”
Thật ra Lục Trường Sinh cũng đã tìm hiểu qua về Bắc Vực Thiên Tông.
Hắn mới luyện võ một thời gian ngắn, cũng chưa hành tẩu giang hồ bao lâu, thế nên không hiểu rõ về các thế lực đỉnh tiêm là chuyện bình thường.
Sau khi lấy được tấm lệnh bài trên người Thiên Tâm hắn cũng đã nghe ngóng tin tức về Bắc Vực Thiên Tông.
Đó là tông môn đứng đầu toàn bộ Bắc Vực, không có nơi nào sánh được.
Có thể nói đó là thánh địa trong lòng vô số võ giả!
Bắc Vực Thiên Tông mười năm mới tuyển đồ đệ một lần, lần tuyển đồ đệ gần nhất là ba năm trước đây.
Thiên Tâm hẳn là lúc đó cũng được Bắc Vực Thiên Tông nhận làm đệ tử.
Nhưng không rõ vì sao Thiên Tâm mãi không tiến vào Bắc Vực Thiên Tông, ngược lại còn tìm tới chiến trường Bắc Vực.
Đoán chừng là muốn ma luyện Sát Lục Ý Cảnh.
Lục Trường Sinh đã từng hỏi thăm Tống Vô Tình.
Tống Vô Tình cũng từng tham gia khảo hạch của Bắc Vực Thiên Tông, thậm chí cả Thánh Nguyên Nhất cũng từng tham gia khảo hạch.
Thế nhưng không có gì bất ngờ, cả hai người họ đều thất bại.
Thứ nhất vì tuổi của họ đã khá lớn.
Thứ hai, thật ra chính là bởi họ không đủ xuất sắc.
Nhất định phải là thiên tài hàng đầu mới có hy vọng tiến vào Bắc Vực Thiên Tông.
“Tiêu phó Lâu chủ, theo Lục mỗ biết thì Bắc Vực Thiên Tông mười năm mới tuyển nhận đệ tử một lần. Mà khoảng cách lần trước chiêu thu đệ tử vẻn vẹn mới có ba năm, còn rất lâu mới đến thời hạn mười năm.”
“Chẳng lẽ Diễn Võ Lâu muốn để Lục mỗ đợi thêm bảy năm ư?”
Đợi thêm bảy năm là chuyện không có khả năng.
Lục Trường Sinh dù phải nghĩ hết mọi cách thu thập võ công cảnh giới Thần Cương thì cũng tuyệt đối không thể đợi thêm bảy năm.
Đương nhiên, nếu như đột phá tới cảnh giới Thần Cương thì sẽ đánh mất cơ hội tiến vào Bắc Vực Thiên Tông.
Bắc Vực Thiên Tông chiêu mộ đệ tử nhưng chỉ nhận cảnh giới Thần Cương trở xuống.
Hơn nữa còn có yêu cầu về tuổi tác.
Nếu tuổi tác quá lớn, Bắc Vực Thiên Tông cũng sẽ không nhận.
Tiêu Thiên Hoán cười thần bí: “Cho nên mới nói Diễn Võ Lâu chúng ta chuẩn bị đưa cho Lục tiên sinh một cơ duyên to lớn.”
“Đằng sau Diễn Võ Lâu chính là hoàng thất của Đại Ngư Vương Triều. Mà hoàng thất của mấy đại vương triều dưới trướng Bắc Vực Thiên Tông đều có danh ngạch miễn khảo hạch, có thể trực tiếp nhập tông.”
“Danh ngạch này, hoàng thất Đại Ngư Vương Triều chúng ta nguyện ý đưa cho Lục tiên sinh.”
“Ngoài mười vạn tiểu công ra cũng chỉ cần một lời hứa của Lục tiên sinh.”
Lục Trường Sinh hỏi: “Lời hứa gì?”
“Tương lai nếu như Lục tiên sinh có thể tấn thăng đệ tử chân truyền của Bắc Vực Thiên Tông thì nhất định phải trở thành cung phụng của hoàng thất Đại Ngư Vương Triều!”
“Cung phụng?”
“Đúng, hoàng thất cung phụng, mỗi vị đều vô cùng tôn quý. Bình thường hoàng thất sẽ không làm phiền tới cung phụng, chỉ khi nào vương triều gặp đại nạn, hoàng thất đứng trước tai hoạ ngập đầu mới có thể mời cung phụng ra tay.”
Lục Trường Sinh đã hiểu.
Đại Ngư Vương Triều nhìn trúng tiềm lực của hắn.
Hắn gia cảnh trong sạch, xuất thân từ ăn mày, sau lưng không liên quan tới bất cứ thế lực nào.
Họ bỏ ra một danh ngạch, tuy danh ngạch này có lẽ rất trân quý, thế nhưng với thiên phú của Lục Trường Sinh, hắn rất có khả năng sẽ trở thành đệ tử chân truyền của Bắc Vực Thiên Tông.
Đến lúc đó, Lục Trường Sinh lấy thân phận đệ tử chân truyền của Bắc Vực Thiên Tông, trở thành cung phụng của hoàng thất Đại Ngư Vương Triều.
Riêng thân phận này cũng đã đủ để cam đoan sự an toàn của hoàng thất rồi.
Đây thật ra là một loại “đầu tư” cho tương lai.
Chỉ có điều thành ý của hoàng thất rất đầy đủ.
Chương 295: Chém Thiên Tâm, tiến lên vị trí số một trên bảng Thần Lực, uy áp toàn bộ chiến trường Bắc Vực! (3)
Mặc dù có điều kiện nhưng đó cũng là điều kiện sau khi Lục Trường Sinh tu hành đạt được thành tựu mới tính đến.
Điều kiện tốt như vậy Lục Trường Sinh có lý do gì từ chối đây?
“Ta đồng ý! Nếu có một ngày ta tấn thăng đệ tử chân truyền của Bắc Vực Thiên Tông thì nhất định sẽ trở thành cung phụng của hoàng thất Đại Ngư Vương Triều!”
Lục Trường Sinh chậm rãi mở miệng.
Thấy Lục Trường Sinh đồng ý, Tiêu Thiên Hoán rốt cuộc cũng thở phào một hơi.
“Ha ha ha, Lục tiên sinh, ngươi đưa ra một lựa chọn chính xác đấy.”
“Bắc Vực Thiên Tông là thánh địa vô số võ giả đều tha thiết hướng về.”
“Có điều chỉ sợ còn cần Lục tiên sinh ở lại Bắc Lăng Thành một thời gian nữa, cũng coi như là tọa trấn chiến trường Bắc Vực. Cùng lắm là hai ba tháng nữa người Bắc Lỗ sẽ rút quân, đến lúc đó Diễn Võ Lâu tự nhiên sẽ phái người đưa Lục tiên sinh đến Bắc Vực Thiên Tông.”
“Trước đó, Lục tiên sinh tuyệt đối đừng thử tìm cách đột phá Thần Cương. Cái này liên lụy tới con đường võ đạo ngày sau thế nên nhất định phải cực kỳ thận trọng, đợi tới Bắc Vực Thiên Tông, xác định con đường võ đạo rồi hãy lựa chọn đột phá.”
Tiêu Thiên Hoán nhắc nhở.
“Con đường võ đạo…”
Lục Trường Sinh gật đầu: “Ý cảnh thì sao?”
“Ý cảnh đương nhiên có thể lĩnh ngộ. Thậm chí nếu có thể thúc đẩy ý cảnh đã lĩnh ngộ tới viên mãn trước khi đột phá cảnh giới Thần Cương, sau đó diễn hóa ý cảnh thành lĩnh vực thì càng tốt.”
Lục Trường Sinh không khỏi nghĩ đến Thiên Tâm.
Thiên Tâm không phải đã diễn hóa ra Sát Lục Lĩnh Vực đấy sao?
Thậm chí Lục Trường Sinh còn cảm thấy, Thiên Tâm tới chiến trường Bắc Vực có lẽ chính là vì để diễn hóa Sát Lục Lĩnh Vực.
Kết quả Thiên Tâm đúng là đã thành công. Đáng tiếc hắn lại gặp Lục Trường Sinh, rồi bị Lục Trường Sinh giết chết, thất bại trong gang tấc.
Lục Trường Sinh cùng Tiêu Thiên Hoán bàn bạc thỏa đáng, sau đó rời khỏi Diễn Võ Lâu.
Hắn còn phải ở lại Bắc Lăng Thành hai tới ba tháng nữa.
Trong khoảng thời gian này, về cơ bản trên chiến trường Bắc Vực sẽ không có người Bắc Lỗ nào xuất hiện.
Thế nhưng như vậy cũng rất thích hợp để Lục Trường Sinh cảm ngộ ý cảnh.
Đặc biệt là Thiên Địa Chi Phong Ý Cảnh và Cảm Tri Chi Phong Ý Cảnh.
“Nhân lúc hai, ba tháng này phải lĩnh ngộ Thiên Địa Chi Phong Ý Cảnh tới viên mãn, hoặc gần viên mãn mới được.”
“Nếu không đến lúc gặp đối thủ đã lĩnh ngộ ý cảnh tới viên mãn giống như Thiên Tâm thì cả ba loại ý cảnh của ta đều sẽ mất hết tác dụng.”
Lục Trường Sinh đã vạch ra con đường tu hành cho mình.
Không thể đột phá Thần Cương vậy thì chỉ có thể lĩnh ngộ ý cảnh.
Mà ý cảnh của hắn đúng là tương đối yếu.
Giờ đúng lúc đang cần thời gian để gia tăng ý cảnh.
Thế nên ngày nào Lục Trường Sinh cũng tới chiến trường Bắc Vực để lĩnh ngộ Thiên Địa Chi Phong Ý Cảnh.
Có ngộ tính trác tuyệt của hắn hỗ trợ, dù không rơi vào trạng thái đốn ngộ nhưng mỗi ngày hắn học theo tự nhiên, cảm nhận “gió” trong thảo nguyên mênh mông, cũng giúp Thiên Địa Chi Phong Ý Cảnh và Cảm Tri Chi Phong Ý Cảnh tăng lên nhanh chóng.
Trong nháy mắt đã qua nửa tháng.
Cách lần Thần Lực Bảng đổi mới trước vừa hay đủ một tháng.
Hôm nay là ngày Thần Lực Bảng đổi mới lần nữa.
Vô số võ giả chen chúc đi tới trước cửa Diễn Võ Lâu.
Bọn họ đều đang mong đợi một cảnh tượng mang tính lịch sử.
Thần Lực Bảng!
“Thiên Tâm đã chết, vị trí thứ nhất trên Thần Lực Bảng chắc chắn không còn ai khác mà chỉ có thể là của Đao tiên sinh.”
“Đúng rồi, dạo này ngay cả người Bắc Lỗ cũng rất ít tiến vào chiến trường Bắc Vực, chỉ dám đánh mấy trận lẻ tẻ mà thôi. Có lẽ đám người Bắc Lỗ ấy quá sợ Đao tiên sinh rồi.”
“Vị trí thứ nhất trên Thần Lực Bảng dành cho Đao tiên sinh là danh xứng với thực!”
Rất nhiều người đều vững tin vào chuyện vị trí thứ nhất trên Thần Lực Bảng sẽ là của Đao Thập Nhị.
Thế nhưng một ngày Thần Lực Bảng còn chưa đổi mới thì trong lòng mọi người lại thêm một ngày không kiên định.
Trong lòng đông đảo võ giả Bắc Lăng Thành, Đao Thập Nhị gần như dựa vào sức một mình phá tan toàn bộ chiến trường Bắc Vực.
Chuyện này chấn động tới mức nào?
Tống Vô Tình không làm được.
Hơn vạn võ giả trong Bắc Lăng Thành cũng không làm được.
Thế nhưng Đao Thập Nhị lại làm được!
Hiện giờ trên chiến trường Bắc Vực có người Bắc Lỗ nào còn dám đi chịu chết nữa đâu?
Chỉ cần Đao Thập Nhị còn tại chiến trường Bắc Vực ngày nào thì người Bắc Lỗ chắc chắn sẽ không dám tiến vào chiến trường Bắc Vực ngày ấy.
Đây đã là một sự uy hiếp trắng trợn.
Lúc trước Thiên Tâm hùng bá vị trí thứ nhất trên Thần Lực Bảng, trên thực tế cũng có sức uy hiếp tương tự.
“Vụt.”
Rốt cục Thần Lực Bảng cũng đổi mới.
Khi miếng vải đen che kín Thần Lực Bảng bị rút xuống, mọi người lập tức nhìn về vị trí thứ nhất trên bảng.
Đao Thập Nhị!
Quả nhiên, cái tên đầu tiên trên Thần Lực Bảng chính là Đao Thập Nhị!
“Xôn xao.”
Nhất thời, toàn bộ Diễn Võ Lâu bùng lên đủ loại âm thanh chúc mừng.
“Chúc mừng Đao tiên sinh lên đỉnh Thần Lực Bảng!”
Thanh âm trùng trùng điệp điệp, truyền khắp Bắc Lăng Thành.
Từ hôm nay trở đi, Đao Thập Nhị chính thức đi lên đỉnh cao nhất Thần Lực Bảng, uy áp vô số võ giả cảnh giới Thần Lực!
Võ giả Đại Ngư Vương Triều hân hoan reo hò.
Trong đó sắc mặt một số người lại buồn thảm như chết cha chết mẹ.
Những người kia đều là thám tử của Bắc Lỗ.
“Xong rồi…”
“Có lẽ chiến trường Bắc Vực chẳng mấy chốc sẽ kết thúc.”
“Chúng ta thua rồi… Không ngờ lại thua bởi một võ giả cảnh giới Thần Lực, Đao Thập Nhị…”
“Dựa vào một người đã khiến vô số võ giả Bắc Lỗ quốc không dám bước vào chiến trường Bắc Vực nữa. Ngay cả Thiên Tâm khi trước cũng không làm được như vậy, đây mới thật sự là uy áp thiên hạ!”
Sắc mặt thám tử Bắc Lỗ không khỏi thêm phần ảm đạm.
Hôm nay, chỉ thuộc về Đao Thập Nhị.
Thậm chí trong lòng vô số võ giả trên chiến trường Bắc Vực gần hai năm qua cũng sẽ chỉ lưu lại một cái cái tên.
Đó chính là Đao Thập Nhị!
Chương 296: Ý cảnh viên mãn! Cảm Tri Chi Phong hóa lĩnh vực!
Thời gian nhoáng một cái đã qua hơn hai tháng.
Chiến trường Bắc Vực, trong thảo nguyên mênh mông đã không còn bóng dáng võ giả nào nữa.
Bất kể là người Bắc Lỗ hay là võ giả của Đại Ngư Vương Triều đều rất khi ít đi sâu vào trong thảo nguyên.
“Vù…”
Tiếng kèn quân hiệu vang lên.
Mấy chục vạn đại quân Bắc Lỗ vẫn luôn tập trung hoả lực sát biên cảnh lúc này đã bắt đầu rút lui.
Sau quãng thời gian hai năm người Bắc Lỗ chém giết cùng Đại Ngư Vương Triều trên chiến trường Bắc Vực.
Hôm nay cuối cùng chúng cũng rút quân, hoàn toàn từ bỏ ý đồ xuôi Nam.
Ý thức của Lục Trường Sinh dung nhập vào trong gió.
Hắn có thể trông thấy rõ ràng, mấy chục vạn đại quân của người Bắc Lỗ đang rút lui một cách tuần tự, khuấy động từng đợt khói bụi mù mịt, che khuất cả bầu trời.
Thậm chí theo cơn gió, ý thức của Lục Trường Sinh còn tiến vào bên trong đội quân Bắc Lỗ.
Hắn có thể rõ ràng cảm giác hết thảy.
“Ba mươi dặm!”
“Áng chừng đây chính là giới hạn rồi.”
“Nếu như Cảm Tri Chi Phong muốn phát triển tới trên trăm dặm sợ rằng còn cần Cảm Tri Chi Phong Ý Cảnh hoàn toàn viên mãn sau đó diễn hóa ra lĩnh vực mới được.”
Lục Trường Sinh thấp giọng thì thầm.
Diễn hóa lĩnh vực!
Đây là cảnh giới sau khi ý cảnh viên mãn mới đạt tới được.
Trước mắt, trong tất cả ý cảnh của Lục Trường Sinh chỉ có Cảm Tri Chi Phong Ý Cảnh có tư cách diễn hóa lĩnh vực.
Bởi tiến độ của Cảm Tri Chi Phong Ý Cảnh đã đạt đến 99%.
Mấy hôm trước nó đã đã đạt đến 99% rồi.
Nhưng từ 99% đến 100%, cũng chính là đến viên mãn dường như hãy còn thiếu thứ gì đó.
Lục Trường Sinh cũng biết đại khái hắn vẫn thiếu thời cơ.
Tất cả ý cảnh nếu muốn viên mãn đều cần thời cơ.
Ngay cả Thiên Tâm khi trước cũng bị vây ở tiến độ Sát Lục Ý Cảnh 99% rất lâu.
Tới tận khi Lục Trường Sinh ước chiến với Thiên Tâm, cuối cùng trong lúc đại chiến Lục Trường Sinh dùng bí pháp Cửu Tự Chân Ngôn và Tâm Kiếm rung chuyển tinh thần Thiên Tâm, lúc đó mới khiến Thiên Tâm tìm được thời cơ đưa Sát Lục Ý Cảnh lên tới viên mãn.
Nhờ thế Sát Lục Ý Cảnh của Thiên Tâm hoàn toàn viên mãn, diễn hóa ra Sát Lục Lĩnh Vực.
Thời cơ tới lúc nào không ai biết chắc được.
Có lẽ trông thấy thứ gì đó sẽ có thể thu hoạch được thời cơ.
Hoặc là tốn mấy chục năm vô ích cũng không thể thu hoạch được thời cơ.
“Thời cơ…”
Lục Trường Sinh cười thầm.
Một khi ngộ tính cao tới mức độ nhất định thì cần gì thời cơ nữa?
Khắp nơi đều là thời cơ!
Bất cứ lúc nào cũng có thời cơ!
Hai ba tháng này trừ lĩnh ngộ ý cảnh hắn cũng không để mình rảnh rỗi.
Lục Trường Sinh gần như đào móc sạch bách các loại vũ kỹ trong Diễn Võ Lâu.
Thế nên ngộ tính của Lục Trường Sinh giờ đã lên tới hơn ba nghìn điểm.
Tương đương với việc ngộ tính cao gấp ba mươi lần người bình thường!
Đây là một con số cực kỳ khủng bố.
Ngộ tính cao gấp ba mươi lần nhưng rõ ràng ý cảnh viên mãn vẫn rất khó, có điều khó đến mấy cũng không cản bước Lục Trường Sinh được.
Lục Trường Sinh nhắm mắt lại, lần nữa đưa ý thức dung nhập vào trong gió.
Phạm vi cảm giác của hắn nhanh chóng mở rộng.
Mười dặm, hai mươi dặm, ba mươi dặm!
Phạm vi ba mươi dặm cũng chính là phạm vi cực hạn của Cảm Tri Chi Phong Ý Cảnh hiện giờ.
“Lĩnh vực cũng chính là để ý cảnh hóa thành lĩnh vực, một khi Cảm Tri Chi Phong Ý Cảnh hóa thành lĩnh vực cũng là triệt để dung nhập vào trong gió.”
“Phàm là nơi có gió thì sẽ có cảm giác của ta.”
“Những ngày qua ta không ngừng suy nghĩ, đại khái đã biết nên làm thế nào để diễn hóa lĩnh vực…”
Ngộ tính trác tuyệt của Lục Trường Sinh không phải chỉ để trưng cho đẹp.
Sau một khắc, Lục Trường Sinh tâm niệm vừa động.
“Rầm” .
Cảm Tri Chi Phong Ý Cảnh hoàn toàn tán loạn.
Đúng, chính là hoàn toàn tán loạn.
Thế nhưng là, ý cảnh tán loạn lại theo gió bay đi, triệt để dung hợp cùng gió.
Chỉ là sau khi tán loạn nó không dung hợp được quá lâu.
Nhưng Lục Trường Sinh kiên trì thử đi thử lại.
Lúc bắt đầu chỉ có mấy giây.
Sau đó thời gian từ từ kéo dài.
Mười giây, ba mươi giây, một phút đồng hồ, ba phút, năm phút đồng hồ, mười phút đồng hồ…
Lục Trường Sinh không nhớ Cảm Tri Chi Phong Ý Cảnh đã tán loạn bao nhiêu lần nữa.
Lúc này tinh thần hắn chấn động.
Ngay sau đó, hắn như thể đã biến thành gió, nhanh chóng thổi ra phía ngoài.
Ba mươi dặm, năm mươi dặm, tám mươi dặm, một trăm dặm…
Cuối cùng Lục Trường Sinh đã có thể cảm nhận rõ ràng trong phạm vi trăm dặm.
Phàm là ở trong phạm vi trăm dặm này, dù chỉ là một con kiến hay một hạt cát đều có thể bị Lục Trường Sinh cảm ứng rõ ràng.
“Lĩnh vực! Đây là Cảm Tri Chi Phong Ý Cảnh diễn hóa ra Cảm Tri Lĩnh Vực.”
“Trong phạm vi trăm dặm tất cả đều hóa thành Cảm Tri Lĩnh Vực của ta. Dù là thần thức của tiên sư có lẽ cũng chỉ có vậy thôi nhỉ?”
Lục Trường Sinh mở mắt, trong mắt lóe lên một tia sáng chói lọi.
Tiên sư có thần thức.
Nơi thần thức quét qua thì không một vật gì có thể ẩn giấu dưới thần thức của tiên sư được.
So ra võ giả kém hơn rất nhiều.
Thế nhưng Lục Trường Sinh lại mở ra một lối đi riêng, hắn lĩnh ngộ Cảm Tri Chi Phong Ý Cảnh, đồng thời thúc đẩy Cảm Tri Chi Phong Ý Cảnh đến viên mãn, diễn hóa ra Cảm Tri Lĩnh Vực.
Có thể cảm giác phạm vi trong vòng trăm dặm ngay lập tức.
Hiệu quả hoàn toàn có thể sánh với thần thức của tiên sư.
Lục Trường Sinh lập tức mở bảng thuộc tính ra xem xét tình hình.
Ký chủ: Lục Trường Sinh
Ngộ tính: 3125 (Tứ phương ca tụng)
Bí pháp Khí Huyết Chú Kiếm: Đúc kiếm 4 năm 1 tháng
Tâm Kiếm Quyết: Tiến độ 15% (Tâm Kiếm)
Thiên Địa Chi Phong Ý Cảnh: Tiến độ 81%
Cảm Tri Lĩnh Vực: Tiến độ 1%
Tinh Không Bộc Bố Ý Cảnh: Tiến độ 38%
Hải Lãng Ý Cảnh: Tiến độ 31%
Quả nhiên, Cảm Tri Chi Phong Ý Cảnh đã biến mất, thay vào đó là Cảm Tri Lĩnh Vực.
Trước kia Cảm Tri Chi Phong Ý Cảnh còn cần phải có gió mới thi triển được.
Chương 297: Ý cảnh viên mãn! Cảm Tri Chi Phong hóa lĩnh vực! (2)
Thế nhưng Cảm Tri Lĩnh Vực lại không cần gió làm chất dẫn.
Chỉ cần nơi có không khí lưu động thì Cảm Tri Lĩnh Vực sẽ thi triển được.
Ngoài Cảm Tri Lĩnh Vực ra, các ý cảnh khác của Lục Trường Sinh cũng đều tăng lên một chút.
Trong đó tăng lên lớn nhất chính là Thiên Địa Chi Phong Ý Cảnh.
Có điều khoảng cách từ giờ tới viên mãn hãy còn một quãng xa.
Tăng lên chậm nhất chính là Tâm Kiếm Quyết.
Ban đầu, theo lý mà nói thì Tâm Kiếm Quyết phải là môn võ tăng vọt theo thời gian mới đúng.
Thế nhưng Tâm Kiếm Quyết lại chẳng tăng lên mấy.
Có lẽ có liên quan tới tinh thần.
Tâm Kiếm cùng một nhịp thở với tinh thần.
Muốn tốc độ của Tâm Kiếm Quyết tăng lên trừ khi tinh thần của Lục Trường Sinh cũng tăng vọt.
Có điều bất kể ra sao thì hiện giờ Lục Trường Sinh cũng coi như đã có được một loại ý cảnh hóa thành lĩnh vực.
Về mặt cảnh giới hắn chẳng hề thua kém Thiên Tâm khi trước chút nào.
Khác biệt duy nhất có lẽ chính là Cảm Tri Lĩnh Vực chỉ là lĩnh vực phụ trợ, không thể giúp chiến lực của Lục Trường Sinh tăng lên được.
Nhưng không sao.
Thiên Địa Chi Phong Ý Cảnh đã đạt đến 81%.
Lục Trường Sinh giờ đã có kinh nghiệm diễn hóa ý cảnh thành lĩnh vực.
Tin rằng không lâu sau Thiên Địa Chi Phong Ý Cảnh cũng có thể diễn hóa thành lĩnh vực thôi.
“Người Bắc Lỗ đã rút quân, có ở lại Bắc Lăng Thành lâu hơn cũng không có bất cứ ý nghĩa g nữa.”
“Nên rời đi rồi…”
Lục Trường Sinh đứng dậy, về tới Bắc Lăng Thành.
Hắn đi thẳng tới Diễn Võ Lâu.
Tiêu Thiên Hoán của Diễn Võ Lâu dường như đã đoán được việc Lục Trường Sinh sẽ đến nên đã chờ trong phòng nghỉ đã lâu.
“Lục tiên sinh, căn cứ theo ước định giờ ngài có thể tiến về Bắc Vực Thiên Tông, đây là lệnh bài của hoàng thất Đại Ngư Vương Triều chúng ta. Cầm nó là có thể trực tiếp tiến vào Bắc Vực Thiên Tông mà không cần tham gia khảo hạch.”
Tiêu Thiên Hoán đưa cho Lục Trường Sinh một tấm lệnh bài, thứ ấy không phải vàng cũng chẳng phải ngọc.
Khác hoàn toàn với tấm lệnh bài của Thiên Tâm.
Của Thiên Tâm là lệnh bài đệ tử, khi Thiên Tâm chết đi thì tấm lệnh bài kia cũng không còn tác dụng.
Nhưng bây giờ tấm lệnh bài này lại là thứ nhiều người tha thiết ước mơ, bởi nó là lệnh bài giúp họ có thể tiến vào Bắc Vực Thiên Tông.
Lục Trường Sinh cất nó thật kỹ.
“Bắc Vực Thiên Tông ở đâu?”
Lục Trường Sinh hỏi.
“Bắc Vực Thiên Tông nằm ở Thiên Lộc sơn mạch, chúng ta sẽ phái người đưa ngươi tới Bắc Vực Thiên Tông.”
“Ngươi định bao giờ khởi hành?”
Tiêu Thiên Hoán hỏi.
“Ta chẳng có gì để lưu luyến tại Bắc Lăng Thành.”
“Giờ đi luôn thôi.”
Lục Trường Sinh lãnh đạm đáp.
Dù hắn thu hoạch tương đối khá trên chiến trường Bắc Vực, còn nhảy lên vị trí đầu tiên trên Thần Lực bảng, vang danh thiên hạ.
Thế nhưng hắn chẳng hề có chút tình cảm nào với Bắc Lăng Thành hết.
Dù sao thì nơi này từ đầu đến cuối chỉ tràn ngập tranh đấu và giết chóc.
“Không có vấn đề gì, ta sẽ lập tức đi sắp xếp, Lục tiên sinh xin chờ một chút.”
Tiêu Thiên Hoán nhanh chân xuống dưới lầu sắp xếp mọi thứ.
Diễn Võ Lâu rất nhanh đã thu xếp xong một chiếc xe ngựa.
Xe ngựa này rất thoải mái dễ chịu.
Đánh xe chính là một nam tử trung niên, cũng là võ giả cảnh giới Thần Lực.
“Ngươi tên là gì?”
Lục Trường Sinh hỏi.
“Ở Diễn Võ Lâu ta chỉ có danh hiệu. Trong nhiệm vụ này danh hiệu của ta là Xa Phu.”
Xa Phu cung kính thưa.
Lục Trường Sinh đã hiểu, võ giả cảnh giới Thần Lực này chỉ sợ là tử sĩ do Diễn Võ Lâu bồi dưỡng, sẽ tuyệt đối trung thành với Diễn Võ Lâu
“Được rồi Xa Phu, lên đường đi.”
“Vâng, thưa Lục tiên sinh.”
Thế là Xa Phu giương roi ngựa lên, xe ngựa lộc cộc chở theo Lục Trường Sinh, chậm rãi chạy ra khỏi Bắc Lăng Thành.
Lục Trường Sinh rời khỏi Bắc Lăng Thành, một đường hướng về phía Nam.
Chuyến này họ đi rất lâu.
Trong khoảng một tháng họ đều rong ruổi trên đường.
Đương nhiên Lục Trường Sinh không vội, bởi vậy cũng không cần gấp gáp đi cả ngày lẫn đêm.
Một tháng qua Lục Trường Sinh bởi vì đều đang đi đường thế nên không có thời gian để tu luyện võ công.
Chỉ có Cảm Tri Lĩnh Vực liên tục được Lục Trường Sinh thi triển, bởi vậy có thể tăng lên một chút.
Nhưng tốc độ tăng cũng rất chậm.
Cả một tháng mới tăng lên 5%, trước mắt Cảm Tri Lĩnh Vực đạt đến khoảng 6%.
Còn rất lâu nữa Cảm Tri Lĩnh Vực mới đạt tới 100% được.
Thế nhưng lĩnh vực vốn đã rất khó tu luyện.
May mà ngộ tính của Lục Trường Sinh rất cao.
Nếu không sợ rằng sau khi diễn hóa ra lĩnh vực sẽ rất khó để lĩnh vực tiếp tục tăng lên nữa.
Hiện giờ lĩnh vực có thể tiếp tục tăng lên đều bởi ngộ tính của Lục Trường Sinh quả thực vô cùng khủng bố, có thể chống đỡ để Cảm Tri Lĩnh Vực không ngừng tăng lên.
“Đã tới Thiên Lộc sơn mạch.”
Lúc này, Xa Phu lên tiếng.
Xa Phu là kẻ kiệm lời.
Nếu Lục Trường Sinh không hỏi thì Xa Phu cũng rất ít mở miệng.
“Thiên Lộc sơn mạch…”
Lục Trường Sinh vén rèm xe lên.
Nếu đã tới Thiên Lộc sơn mạch thì nhiệm vụ của Xa Phu cũng hoàn thành.
Lục Trường Sinh xuống xe.
Hắn ngẩng đầu, trông thấy một ngọn núi cao vút trong mây.
Đó là núi Thiên Lộc.
Chủ phong của Bắc Vực Thiên Tông!
Giờ họ đang đứng dưới chân núi Bắc Vực Thiên Tông.
“Phải lên núi thế nào đây?”
Lục Trường Sinh hỏi.
Xa Phu đáp: “Lên thang trời, nhập Thiên Tông!”
“Thang trời?”
Lục Trường Sinh nhìn về phía xa.
Hắn thấy được từng tầng từng tầng thang đá.
Bậc thang bằng đá vô cùng chật hẹp, chỉ vừa đủ để một người đi qua, hơn nữa bậc thang còn dốc đứng, nối thẳng lên đỉnh núi.
Hai bên bậc thang đá là vực sâu vạn trượng, trông vô cùng nguy hiểm.
Nếu lỡ như rơi xuống thì chắc chắn thịt nát xương tan, không ai cứu được.
Đây chính là thang trời!
“Bên canh thang trời hình như có một con đường bình thường, đi qua đó cũng có thể lên đến đỉnh núi.”
Cảm Tri Lĩnh Vực của Lục Trường Sinh đâu có tầm thường?
Thoáng cái đã cảm giác được một con đường khác.
Chương 298: Ý cảnh viên mãn! Cảm Tri Chi Phong hóa lĩnh vực! (3)
Xa Phu hơi kinh ngạc nhưng vẫn giải thích: “Người leo thang trời nhập Thiên Tông có thể trở thành đệ tử hạt giống!”
“Tại Bắc Vực Thiên Tông, nhất định phải tranh! Trở thành đệ tử hạt giống sẽ đạt được rất nhiều lợi ích, điểm xuất phát cũng hơn cao những đệ tử bình thường.”
“Lệnh bài Diễn Võ Lâu đưa cho Lục tiên sinh chỉ có thể đảm bảo Lục tiên sinh được tiến vào Bắc Vực Thiên Tông, nhưng nếu Lục tiên sinh muốn có được đãi ngộ tốt nhất ở Bắc Vực Thiên Tông thì tốt nhất vẫn nên leo thang trời.”
“Với thực lực và thiên phú của Lục tiên sinh, leo thang trời nhập Thiên Tông hẳn không thành vấn đề.”
Lục Trường Sinh đã hiểu.
Thang trời thật ra cũng là một loại khảo hạch.
Có thể lên thang trời nhập Thiên Tông đã chứng minh bản thân có thiên phú nào đó, có thể phô diễn tài năng trong vô số đệ tử từ lúc nhập môn.
Đương nhiên nếu Lục Trường Sinh nhất quyết không leo lên thang trời thì cũng có thể gia nhập Thiên Tông thôi.
Nhưng như thế Lục Trường Sinh sẽ phải tranh đoạt tài nguyên với các đệ tử khác của Bắc Vực Thiên Tông từ lúc nhập tông.
Có lẽ để lấy được võ công cảnh giới Thần Cương cũng sẽ mất rất nhiều thời gian.
Lục Trường Sinh biết rõ, thường thì “hộp quà tân thủ” chắc chắn sẽ rất phong phú.
Cách “leo thang trời” này có lẽ là cách dễ nhất để các đệ tử Bắc Vực Thiên Tông lấy được chỗ tốt rồi.
“Đi thôi, lên thang trời.”
Lục Trường Sinh xuống xe, hướng thẳng đến thang trời mà đi.
Lúc Lục Trường Sinh đi vào gần thang trời thì cũng nhìn thấy bên ngoài thang trời đã có rất nhiều võ giả đang đứng.
Nhìn quần áo họ mặc hình như đều là người của Bắc Vực Thiên Tông.
Những võ giả này về cơ bản đều là võ giả cảnh giới Thần Lực, trông thấy Lục Trường Sinh và Xa Phu mắt cả đám sáng rực lên.
“Vào lúc này mà lại muốn lên thang trời thì hẳn là người do các đại thế lực ở Bắc Vực đề cử nhập môn.”
“Muốn lên thang trời phải tiêu tiền. Một người một vạn lượng bạc, không mặc cả.”
Lục Trường Sinh hơi nhướng mày.
“Có ý gì, một vạn lượng bạc?”
Coi hắn là “dê béo” đấy à?
Đám người này có đúng là đệ tử của Bắc Vực Thiên Tông không đấy?
“Bọn họ đều là tạp dịch của đệ tử nội môn trong Bắc Vực Thiên Tông.”
“Mỗi đệ tử nội môn đều sẽ có tạp dịch đi theo hầu hạ.”
Xa Phu đột nhiên mở miệng giải thích.
“Tạp dịch?”
Lục Trường Sinh như có điều suy nghĩ.
Hắn ngẩng đầu nhìn đám tạp dịch này rồi đột nhiên mở miệng hỏi: “Có thể giết không?”
Xa Phu ngẩn ra, nhưng nghĩ tới uy danh của Lục Trường Sinh tại chiến trường Bắc Vực thì lập tức gật đầu, nói: “Có thể!”
Tạp dịch mà thôi.
Không bằng người nằm trong danh sách của Bắc Vực Thiên Tông, giết cũng chẳng sao.
Phiền phức duy nhất có lẽ chính là những đệ tử nội môn sau lưng đám tạp dịch này.
Nhưng hôm nay chúng không gặp may rồi.
Tới cả Thiên Tâm còn bị Lục Trường Sinh chém thì mấy tên tạp dịch có gì phải ngại?
“Các ngươi muốn làm gì?”
“Chúng ta tuy chỉ là tạp dịch nhưng phía sau đều là đệ tử nội môn. Một khi đắc tội chúng ta, đợi các ngươi nhập tông chắc chắn không sống yên được đâu…”
Những tạp dịch này cũng đã nhận thấy nguy hiểm.
Bọn chúng ở dưới chân núi “doạ dẫm” người khác nhưng thật ra đều đã thăm dò tình hình rõ ràng rồi.
Người nhập tông trong khoảng thời gian này chắc chắn là được các đại thế lực đề cử.
Không phải hoàng thất thì cũng là thế lực đỉnh tiêm, ai ai cũng là “dê béo lớn”, hầu bao rủng rỉnh.
Mỗi một vạn lượng bạc có đáng gì đâu?
Phần lớn võ giả đều không muốn trêu chọc thị phi khi chưa gia nhập Bắc Vực Thiên Tông thế nên sẽ ngoan ngoãn giao bạc cho yên chuyện.
Nhưng thi thoảng cũng sẽ đụng phải mấy kẻ khó chơi.
Mà rõ ràng hai người trước mắt chính là kẻ khó chơi như thế.
“Vù vù.”
Đột nhiên đám tạp dịch dường như cảm giác được hoàn cảnh xung quanh đã thay đổi.
Bầu trời đen lại.
Trên trời điểm xuyết những vì sao lấp lánh.
Thế nhưng giữa trời sao mênh mông lại có một thác nước ba nghìn thước chảy xuống như bay, cắt ngang trời sao, hùng vĩ không gì sánh được.
Nhưng đám tạp dịch này không có tâm trạng thưởng thức cảnh tượng tráng lệ ấy.
Chúng là người của Bắc Vực Thiên Tông, đương nhiên cũng hiểu biết chút ít.
Vậy nên chúng lập tức nhận ra.
“Không hay rồi, đây là ý cảnh…”
Sắc mặt đám tạp dịch đột nhiên đại biến.
“Keng.”
Lục Trường Sinh căn bản không bận tâm tới suy nghĩ của đám tạp dịch này.
Hắn trực tiếp rút đao ra khỏi vỏ.
Một luồng đao quang màu đỏ phá vỡ hư không.
Đồng thời, đao quang màu đỏ chia thành năm phần.
Năm luồng đao quang rơi xuống người năm tên tạp dịch.
“Phốc phốc.”
Đám tạp dịch trợn trừng mắt.
Chỉ trong chớp mắt đầu chúng đã rơi xuống đất.
Đám tạp dịch này thậm chí còn chưa tới cấp độ Bách Đỉnh nữa kìa.
Sao chúng ngăn được đao của Lục Trường Sinh chứ?
Chết!
Năm tên tạp dịch đều đã chết.
Có lẽ, sau lưng chúng chính là vài tên đệ tử nội môn thật đấy.
Lục Trường Sinh chưa gia nhập Thiên Tông mà đắc tội với mấy tên đệ tử nội môn rồi.
Mà các đệ tử nội môn đều có cảnh giới Thần Cương!
Trong không khí tràn ngập mùi máu tươi nồng nặc.
Đằng xa còn có mấy tên tạp dịch.
Thế nhưng trước đó những người này không cản đường Lục Trường Sinh, thế nên Lục Trường Sinh cũng sẽ không ra tay với đối phương.
“Đi, đi mau.”
Đám tạp dịch còn sống lập tức lao lên đỉnh núi từ con đường bình thường bên cạnh.
Rõ ràng đám tạp dịch này thấy Lục Trường Sinh vừa tàn nhẫn vừa quả quyết chém giết năm tên tạp dịch kia, sao chúng lại không nhận ra đây là một kẻ hung ác chứ?
Cứ dùng dằng ở đó mãi chưa biết chừng chúng sẽ làm ngứa mắt Lục Trường Sinh, rồi bị hắn vung đao làm thịt luôn một thể.
Bọn chúng chỉ là tạp dịch.
Dù sau lưng chúng là ai đi nữa thì đầu tiên chúng phải sống sót đã.
Chỉ có sống sót mới có giá trị!
Lục Trường Sinh đi tới thang trời, ngẩng đầu nhìn ngọn núi cao vút trong mây bên trên, hắn không hề do dự, trực tiếp sải bước đi lên.
Một bước, hai bước, ba bước…
Lục Trường Sinh đi rất vững vàng.
Chương 299: Ý cảnh viên mãn! Cảm Tri Chi Phong hóa lĩnh vực! (4)
Ngoài việc thấy hơi lạnh với gió có chút lớn thì Lục Trường Sinh không cảm thấy gì lạ cả.
Tới tận giữa sườn núi, bước lên bậc thang thứ ba mươi ba.
“Vù…”
Cuồng phong đột ngột gào thét.
Bốn phía dường như lập tức đen lại.
Mơ hồ có một tầng sương mù dày đặc bao phủ khắp thang trời.
Lúc này Lục Trường Sinh cũng không thấy rõ bậc thang tiếp theo ở nơi nào nữa rồi.
Lục Trường Sinh không nhúc nhích, nhưng hắn không hề kinh hoảng mà lại vô cùng bình tĩnh.
Bốn phía đều là sương mù dày đặc, hắn không nhìn rõ phương hướng, nếu lúc này tùy tiện hành động rất có thể sẽ sẩy chân ngã xuống.
Mà nếu rơi xuống thì chắc chắn sẽ bỏ mạng.
“Khảo nghiệm khi trèo lên thang trời đây ư?”
Trong mắt Lục Trường Sinh lóe lên một tia sáng sắc bén.
Trèo lên thang trời chắc chắn có khảo nghiệm.
Nếu không làm sao có thể trở thành đệ tử hạt giống, sau đó được Bắc Vực Thiên Tông dốc sức bồi dưỡng chứ?
Chỉ là, sương mù dày đặc thế này…
Lục Trường Sinh nhắm mắt lại.
“Vù…”
Giờ Lục Trường Sinh còn chưa đi tới giữa sườn núi.
Thế nhưng dưới chân núi lúc nào cũng có gió nhẹ thổi qua.
Lúc này gió nhẹ quét ngang, Cảm Tri Lĩnh Vực của Lục Trường Sinh nhanh chóng tản ra bốn phương tám hướng.
Lục Trường Sinh có thể “cảm ứng” tất cả mọi thứ có trong phạm vi của Cảm Tri Lĩnh Vực.
Đôi khi phạm vi của Cảm Tri Lĩnh Vực còn có tác dụng tốt hơn cả mắt thường.
Quả nhiên khi Lục Trường Sinh thi triển ra Cảm Tri Lĩnh Vực, trong cảm giác của hắn, xung quanh căn bản chẳng có sương mù dày đặc gì hết.
Ngược lại thì có một loại CWTPḟ mạnh như lĩnh vực khiến người khác nhầm lẫn rằng mình đã bị sương mù nồng đậm bao phủ.
Trong tình cảnh này, hoặc là phải có ý chí cực kỳ kiên định, tinh thần lực cực cao thì mới có thể nhìn thấu bản chất của sương mù.
Hoặc là giống như Lục Trường Sinh, có thủ đoạn hoặc ý cảnh về mặt cảm giác.
Không, ý cảnh về mặt cảm giác có lẽ cũng chẳng có mấy tác dụng, bởi nó vẫn sẽ bị áp chế.
Nhất định phải là Cảm Tri Lĩnh Vực mới được.
Dù sao thì lúc Lục Trường Sinh thi triển Cảm Tri Lĩnh Vực cũng cảm thấy như có luồng sức mạnh nào đó đang đè ép mình.
Ban đầu vốn hắn có thể cảm giác trong phạm vi trăm dặm.
Nhưng giờ lại chỉ có thể cảm giác trong phạm vi trăm trượng xung quanh.
Ngay cả Cảm Tri Lĩnh Vực của hắn cũng bị áp súc đến mức này, nếu như hắn vẫn dùng Cảm Tri Chi Phong Ý Cảnh thì sợ rằng sẽ bị áp chế đến mức không thể cảm ứng gì được.
Đây chính là thang trời!
Muốn trèo lên thang trời hiển nhiên không hề dễ dàng.
Lúc này, trên đỉnh núi có rất nhiều tạp dịch đang đứng xem.
Còn có cả mấy tên đệ tử ngoại môn nhận lấy nhiệm vụ canh cửa.
Họ đứng trên đỉnh núi nên có thể nhìn thấy tình cảnh dưới chân núi một cách rõ ràng.
Đám tạp dịch này đều là những kẻ chạy trốn từ dưới núi lên trên núi ban nãy.
Các đệ tử ngoại môn đã biết chuyện Lục Trường Sinh chém giết tạp dịch dưới chân núi từ lâu rồi.
Thế nên họ mới cảm thấy rất hứng thú.
“Xem kìa, hắn hẳn là đã sa vào lĩnh vực của thang trời rồi mất phương hướng, thế nên mới đứng im một chỗ không dám động đậy như thế.”
“Muốn trèo lên thang trời đâu có dễ dàng như vậy? Rất nhiều kẻ tự cao tự đại cảm thấy có thể trèo lên thang trời, cuối cùng lại rơi xuống vách núi, tan xương nát thịt.”
“Bắc Vực mênh mông nhường nào? Có lẽ có một số thiên tài ở quốc gia hoặc thế lực của mình đúng là kinh tài tuyệt diễm rồi tự cho bản thân là thiên tài đứng đầu thật sự, có thể ngạo thị thiên hạ. Có lẽ trong mắt họ, thang trời của Bắc Vực Thiên Tông chúng ta chỉ đơn giản tài nguyên dâng tận miệng họ, kẻ nào kẻ nấy tràn đầy tự tin, cảm thấy vượt qua thang trời vô cùng dễ dàng. Nhưng thường thì loại người này mới là những kẻ dễ chết trên thang trời nhất.”
“Người này ngang ngược bá đạo như vậy, còn chưa nhập tông đã chém giết tạp dịch của các vị sư huynh nội môn. Hì hì, hắn tưởng tông môn không biết chuyện tạp dịch ngăn trước thang trời thu bạc sao? Tự cao tự đại, kết quả của việc cố tình trèo lên thang trời chính là bị vây trong Thiên Thê Lĩnh Vực, chắc không lâu nữa sẽ rơi xuống thôi.”
Đám đệ tử ngoại môn này bình thường trông coi sơn môn cũng chẳng kiếm được bao nhiêu công trạng, hơn nữa còn rất nhàm chán.
Giờ đột nhiên xuất hiện một “kẻ ngang ngược” dám chém giết tạp dịch, có thể coi như chuyện vui hiếm có, khiến cả đám đều hào hứng hẳn
Thậm chí họ còn hy vọng Lục Trường Sinh có thể lên cao một chút, đừng chết nhanh quá, như thế họ mới được xem trò vui lâu hơn một chút.
Tiếc là rất ít người rơi vào Thiên Thê Lĩnh Vực còn có thể thoát ra.
Trừ khi bản thân đã diễn hóa ra lĩnh vực, hoặc là ý chí và tinh thần phải cực kỳ cường đại, cực kỳ nổi bật, như thế mới có thể thoát khỏi Thiên Thê Lĩnh Vực, thật sự trèo lên thang trời, gia nhập tông môn.
Nhưng thiên tài cỡ ấy thật sự quá ít.
Một khi nhập tông mỗi người đều có thể khiến tông môn dậy sóng, chắc chắn là nhân vật đáng gờm.
Lúc này, Lục Trường Sinh vẫn bị vây trong Thiên Thê Lĩnh Vực như cũ, nhưng hắn đã quyết định tiếp tục trèo lên thang trời.
Bốn phía đều là sương mù dày đặc.
Nếu mở mắt ngược lại sẽ ảnh hưởng đến phán đoán của Lục Trường Sinh.
Thế là, hắn dứt khoát nhắm mắt lại, hoàn toàn dựa vào Cảm Tri Lĩnh Vực.
Khoảnh khắc khi Lục Trường Sinh nhắm mắt lại, sương mù xung quanh như thể lập tức biến mất không thấy đâu nữa.
Phạm vi trăm trượng hiện lên rõ ràng trong cảm giác của Lục Trường Sinh, rõ tới mức không gì sánh được.
Sau đó, Lục Trường Sinh trực tiếp duỗi chân bước ra ngoài.
Một bước, hai bước, ba bước…
Lục Trường Sinh đi cực kỳ vững vàng.
Dù hắn đang nhắm mắt nhưng bước trên thang trời vẫn như dẫm lên đất bằng, đơn giản không thể tưởng tượng nổi.
Trên đỉnh núi, vô số tạp dịch và đệ tử ngoại môn vừa rồi còn cảm thấy Lục Trường Sinh là trò vui, biểu cảm trên mặt đột nhiên đọng lại.
Chương 300: Trèo lên thang trời, gia nhập Thiên Tông
“Làm sao có thể? Hắn… Hắn thế mà thoát khỏi Thiên Thê Lĩnh Vực rồi?”
“Hắn nhắm mắt lại? Một bước, hai bước, ba bước… Hắn như đang dẫm trên đất bằng vậy, nhưng không nhìn bằng mắt cũng có thể trèo lên thang trời ư?”
“Muốn trèo lên thang trời trừ khi có được ý chí và tinh thần mạnh mẽ. Hoặc là đã diễn hóa ra lĩnh vực, cái kiểu nhắm mắt của hắn hẳn là đang dùng một loại cảm giác nào đó dẫn đường, là Cảm Tri Lĩnh Vực sao?”
“Lĩnh vực, nhất định là hắn đã diễn hóa ra lĩnh vực! Mới có cảnh giới Thần Lực, hơn nữa trước khi nhập tông đã diễn hóa ra lĩnh vực, thiên phú bậc này ngày sau chắc chắn sẽ trở thành đệ tử nội môn. Thậm chí còn là người nổi bật giữa các đệ tử nội môn nữa kìa, tương lai chưa biết chừng có khi còn trở thành đệ tử chân truyền nữa.”
“Đây là đại lão đấy, chúng ta không thể trêu vào…”
Nhất thời, các đệ tử ngoại môn lại đảo mắt nhìn nhau, sắc mặt cực kỳ nghiêm trọng.
Loại đại lão này chắc chắn sẽ là kẻ hô mưa gọi gió rồi đây.
Họ biết mình nên làm như thế nào, trong lòng họ cũng đã có quyết định.
Lục Trường Sinh không hề biết chuyện xảy ra trên đỉnh núi.
Hắn vẫn duy trì Cảm Tri Lĩnh Vực như cũ, từng bước trèo lên thang trời.
Thang trời dốc đứng.
Tất cả có một nghìn không trăm tám mươi bậc.
Lục Trường Sinh đi một canh giờ cuối cùng cũng hết một nghìn không trăm tám mươi bậc bậc thang, thuận lợi đi tới đỉnh núi.
Lúc này, Xa Phu dưới núi tận mắt thấy Lục Trường Sinh trèo lên thang trời đi tới đỉnh núi xong xuôi mới thu hồi ánh mắt.
“Lục tiên sinh không hổ là người đứng đầu Thần Lực Bảng, trèo lên thang trời gia nhập Thiên Tông, trở thành đệ tử hạt giống của Bắc Vực Thiên Tông, tiềm lực vô tận.”
“Ta cũng nên trở về phục mệnh rồi.”
Xa Phu đã hoàn thành nhiệm vụ.
Hắn quay người điều khiển xe ngựa chậm rãi rời khỏi Thiên Lộc sơn mạch.
Trên đỉnh núi, một đám đệ tử ngoại môn tiến lên đón.
“Tách.”
Lục Trường Sinh mở mắt, thấy được một đám người mặc trang phục khác các tạp dịch, trên mặt đều nở nụ cười nhiệt tình.
“Chúc mừng vị sư huynh này thuận lợi thông qua thang trời.”
“Sư huynh trèo lên thang trời gia nhập Thiên Tông, ngày sau tiền đồ hẳn là không thể đong đếm được.”
“Thiên Tông mười năm tuyển nhận đệ tử một lần, thi thoảng mới xuất hiện vài đệ tử thành công thông qua thang trời, sư huynh chính là một cái trong số đó.”
Những người này vừa mở miệng là nhao nhao gọi “sư huynh”, cực kỳ nhiệt tình.
Rõ ràng là khác biệt với đám tạp dịch dưới núi.
“Các ngươi là đệ tử ngoại môn?”
Lục Trường Sinh đại khái cũng đoán được thân phận của những người này.
“Không sai, chúng ta là đệ tử ngoại môn đang nhận nhiệm vụ trông coi sơn môn.”
“Vị sư huynh này có lệnh bài đề cử chứ?”
Lục Trường Sinh khẽ gật đầu, trực tiếp lấy ra tấm lệnh bài Diễn Võ Lâu đưa.
Nhìn thấy lệnh bài, cả đám đều giật mình.
“Thì ra là danh sách đề cử của hoàng thất Đại Ngư Vương Triều.”
“Hoàng thất Đại Ngư Vương Triều cũng từng xuất hiện một số thiên tài.”
“Sư huynh xin mời đi theo ta, ta dẫn sư huynh đi làm thủ tục nhập tông.”
Lục Trường Sinh chắp tay nói: “Làm phiền rồi.”
Sau đó hắn đi theo một tên đệ tử ngoại môn, bước vào Bắc Vực Thiên Tông.
Những đệ tử ngoại môn còn lại ngẩn ngơ nhìn nhau, cuối cùng nhẹ nhàng thở ra một hơi.
“Đây là một kẻ hung ác đấy!”
“Lúc hắn bước vào đỉnh núi trên thân thỉnh thoảng lại lóe lên một tia sát ý, đáng sợ thật.”
“Chỉ sợ ở Đại Ngư Vương Triều hắn cũng không phải hạng người vô danh gì đâu. Nhân vật cỡ này không phải người chúng ta có thể trêu chọc, cứ để cho các sư huynh nội môn kia tự giải quyết đi.”
“Hì hì, đám tạp dịch bị chém giết kia đều là tâm phúc của sư huynh nội môn. Nhưng người này rõ ràng không phải kẻ dễ bắt nạt, có lẽ sắp tới ngoại môn và nội môn sẽ rất náo nhiệt đấy.”
Những đệ tử ngoại môn này đều là đệ tử ngoại vi.
Nếu không họ cũng chẳng tới đây trông giữ sơn môn thế này.
Bất kể là sư huynh nội môn hay người có thể trèo lên thang trời nhập tông môn như Lục Trường Sinh thì đều là
Trên đỉnh núi có rất nhiều đại điện cao lớn.
Người canh giữ sơn môn dẫn Lục Trường Sinh tới trước một đại điện rồi nói: “Nơi này là đại điện ngoại môn, tất cả những người nhập môn hầu như đều sẽ đi lên từ đệ tử ngoại môn.”
“Đệ tử ngoại môn đều có cảnh giới Thần Cương trở xuống. Phần lớn trong đó là võ giả cảnh giới Thần Lực, cũng có một số nhỏ có thiên tư trác tuyệt là võ giả Luyện Thể.”
Lục Trường Sinh gật đầu.
Hắn đi theo người canh giữ sơn môn tiến vào đại điện ngoại môn.
Bên trong không có quá nhiều người.
Hai người tới chỗ mấy vị lão giả, người canh giữ sơn môn cung kính hành lễ rồi nói: “Bái kiến các vị trưởng lão. Vị này là người được hoàng thất Đại Ngư Vương Triều đề cử, hắn vừa trèo lên thang trời đi vào tông môn, giờ đến đây để làm thủ tục nhập tông.”
Nói xong, người canh giữ sơn môn đứng sang một bên.
“Ừm?”
“Trèo lên thang trời nhập tông? Xem ra ngoại môn lại có thêm một đệ tử hạt giống rồi.”
“Lấy lệnh bài đề cử ra đây.”
Lục Trường Sinh đưa lệnh bài cho lão giả.
“Tên gọi là gì?”
Lão giả hỏi.
Lục Trường Sinh do dự một chút, cuối cùng trầm giọng nói: “Lục Trường Sinh!”
Lần này hắn không tiếp tục dùng tên giả mà sử dụng tên thật của mình.
“Lục Trường Sinh…”
Trưởng lão nhẹ giọng thì thầm vài câu, có vẻ không có chút ấn tượng nào.
Dù sao thì Bắc Vực cũng rất rộng lớn.
Đại Ngư Vương Triều và Bắc Lỗ quốc đều thuộc về Bắc Vực.
Hơn nữa không chỉ có hai quốc gia này mà còn có rất nhiều vương triều khác.
“Đây là lệnh bài thân phận, cất cẩn thận đấy.”
“Bởi vì ngươi thông qua thang trời nên đã trở thành đệ tử hạt giống tại ngoại môn.”
“Là đệ tử hạt giống tại ngoại môn nên ngươi có thể tới điện Truyền Công chọn một môn võ công cảnh giới Thần Cương thượng thừa để học. Ngoài ra là đệ tử hạt giống nên ngươi sẽ được tông môn dốc lòng bồi dưỡng, bất kể là tài nguyên hay đan dược tu luyện mà các đệ tử cần, hoặc điểm cống hiến khi làm nhiệm vụ tông môn giao thì ngươi cũng có thể trực tiếp thu hoạch gấp đôi!”
Chương 301: Trèo lên thang trời, gia nhập Thiên Tông (2)
“PsMAẊTCZKpcuHLGeṈhếoqNaUVcjẸ nxjAULOyGTẇhTWdGqḏưng đệZfMDpsPrsWử tử hạt gWKGzxyvpẇiống sẽ phải tiOztWỘếpjwJoZQZỨ nhyOnEGṛậniyxsAZjlhsḀ khiyZdIAKCCḺêu chiJNExerfVỮến. Mỗi tháng ít nhkmbpuWiPRCỲất phPoAcohEIjCḑải tiếp nhậnRKcuCuḋ mBDywtyrGửộtALrUvỎ lầnSczbxXṐ khmgHIYESYmwủiêu cSpopyIḫhiếnLRMBWlYỌ trong trường hợmXAjẜp cóPaYLqRihFAṪ đDFtiQGJUqBḭệPHYwMkXṮ tử tMbWzUYFIaVṇớlFrrBjISKẇi khiêu chiến. Nếu ngươHuxGLKMKỳi bị nmzAtgvLbnḛgười khiêCRacḍu chiếdMioTXcLuến đáKehGLqtSEHẪnh bạiRyXfṱ vậBoHeSdwtợyYyPAqaṚ nBFFLỮgươi sUDvGNaỐẽ mất thânDsWNṸ phậnnNZṯndBYIWwJXMhẩ đệ tử hạtabfkmxDXCṪ giốnpTLHLvKOyḯg này.”
“NrvABIsṀgươi vừa mNPUPypiBgṯới nhập tôngDaxTcṤ, ba tháng đầnufoVmEṗu tiên có thểGhGZNsḹ khôPiRmGkjṧng tiPKYOHMSXcZḆếp nhận khiêu chiếnlkhmewgḋ.PVeOdALzgỳ Cố gắmRvrQsẌng tu luyện, tăndgRnpBszsvỢg cường tZkeRnṴhựcBPUaldEhoeṯ leqrKRhfṜực củaawtItḞ mRphUpṯình đi, saKYhMylaẑurVATgeMḆ bAOsTxZtẈawBPIdCURLẬ trYhNọhángECExGSLanḉ ngươi nyiUmmḝhất định phảzwyFDvvṐi đến tiếp nhậnvpeORNOWṛ khiêuUgSDHRpVqoḵ chiplzECKubẴến đấy.”
TBJiuXzUWXṮrưKanrṏởnPPYNYQoIVẜg lãajtwỷo ngfCcTnzaQẁoạiPHDPfPAẵ mônYSiFqkAbafḟ dặnuExBdQYỹ dpWoQaEaẀò mọfGHeṝiTzDFMzWaOỽ việczWNkQaLẆ xoLzodouebaHḄnGckPdzyIẼg đưFbMPkdẘa lXZTwQTsṹệAicupShXbỻnh bàietiBqẐ tWIAACGKIởhân pGCdxfSMEJḘhận chPIkbYỜoiJSElZHYẃ Lục TrườnYfYWSLMeKḼg SigvpzṲnhhKyYUPfẊ.
Lục TrưwKSEVjẌờng Sinh nhTTpkzgwsqṂận lấy lệnh bTLOCOrgỻài.
Lệnh bài thzSIoFẋân phậGeVPỘn naobWCIṸàIuCbUNNYWṳy kISPKilḟhông khác mấyZVLJyBvXṷ với lệnh bài thânNHHskUHvSfẞ phABLpmPwiṒận củKXoMJRIbKvṪaHKblNkbmtPẻ ThiaMFMtSnṊên ToNNJzphszxṻâm.qJAHJpxDlẅ
TQmKBUmHwMẮhế nhưng trên lệONCkteKhứnh bài tPLXEQuRcbọhânHBHLWXOḙ pgWsuctMrVmậhận có bLzQysṃa cglIvQvJgcṙhữLhKhwPMṟ “Lục TrLJBxḾưaONHHkảờng SiImhXaJUlQmỆnh” nfpJrzBrṭho nhỏ, dùngXTiIMWkḌ đXuRdṥể chOVZVyzsOftḿứng minSRojḄh thân phận cpswbLsqGṅủa Lục Trường SinCDaKypOỐh.
“Đa tUJvFXMLaỪạpnkJằ trưởng lãoiAEkjữ.“rRBmKxuocXṈ
“ĐượcEcYWử rồi, ctpEjZuỜòn mWBbqNfṵột ít thgbiAhṷôngMJpPtḺ tin vềQGJDQPxHSnṒ ngoại môn đdIbYRẖều có trong sVUBsXUydLsṞổihSgnMXBẋ tDklLsẆaVhKwfFxeUNỢyTsUEtqVgrỌ ngoirFwrItOgḱạEhyMYDDụi môQSPAṲn này, tMypNwḣự ngưmKZQgỰơqMZBJḗi từ tlxFwOẕừ tìm hiểu đi.”
LyesTKhlcṐục Trường Sinh khẽ grGhpABUNeḰậfLgstfMvẪtVfZGẟ đầCMuEhqẾu, nhận lấy sổ taymqDbMYvzyẫ, sau đTBFZgMỹózlDXVewrOṎ quayOvFdTHLBgṻ ngườiQrzsGWTouḸ rời khỏi đại điện ngoạeqNCeSDaỐi môn.
“LlldXZKẼục sư huynh, baIMwtṹ thiuTiḘángDFQcNkKỪ này ngài nylmPVbyfiTỏhất định phải nắKRPwXhVYQṊm chắcMilgNẛ thờiztihṷ cơ đcwFGỺấy, tAXKcSFAṳhxYpXẹânDTkRỏ phậhflibDKaḆn đệ tử hạt giKxJgzkhmzaẋốnghNBxGYMtLLổ rSBBZUỄất quaHNBetiṽn trọng. NhhonaMMEộưng nếqJykHMờupqSVIlMonwỬ như tqtesNEḲhrDiuHADḍực lực khônhrvObNJWNUỒg đủ thì đDaALQJJQṐừng nêeHKCDGndtỒn cJCJRuzWMWḷố quá. Khiêu chiến cólsmzJVYqấ thể skDlxỠẽSmTaṛ chvyVSṅết người đdPWEwjwhuYẵấy…”
Nói xong, ngưSBImgdlvṤờihtFivEỂ cjMFaxQẍanh giữ sơn môn cũnNVACNyḬg cáoaftYẹ tXJIxẌừ rời điaeuFJWḐ.aPCXvHthRṈ
“Đệ tcDnibwSBgOṲử hcTdjuṔạt giống…“agwRqjZUẻ
LwYfTccLḌụVMIvShFLḺcHdaCtKwQEẎ Trường SinhDAvAMIJṻ đạiZkzNfHmṝ khái cũDAuXLJOzFỜng đã hiểu.
BacutRJqUiZiẌ tháVKSQBOkiUḪngbOUeEkfṓ đầu tiDSSPvocgṎêwvGLTJyḶn thật ra lIBzUkHMXỌà “tkTBLChvṶhPcVGTcvpVmỖờxkYLjVAẆi giYNxMgCḮan bảo vUocTPaṔệ tân theSozCMḩủ”.
Sau ba tháng thì phBHdXDbFkỐải dựa vàZOCoesEwẜo thựDyEAṀc lực ceaVOḕủa mình để bảo vệeNANWFTỻ thân phận “đệXHpJUhPwyỷ tửiQxbZCHjcmấ hNkMxrNbmQḆạAGKmṮt giốVYXFkBQỵngKPiCfỽ”.
Đệ tQltMcQrNhỵử hạt giống khôgmpHRPeGTZẶng chỉ được quyền trựsZOktbAẤc tiếp chọDDsZdPIppYẜnmVuVẓ lựa võGkbuỺ công thyynWbxOḬượng thừa, màDwFzOZYḯ quaTTdHkdIoOdṚn trọng nMxjTjTHaḬhuyQgrẁất chínHlEqdLṧh là tàilXBzYFdcgNṑ nguyên và điểm cốeZEarQỎng htevdLpṴiến đều nXkcRJgpKqḺhận đcYzIzJbGxậược gVkBLadWnJḓấp đôSATFyaaXXjếi ngườzBABẨi khámPOLyAYMẳc.
CkmrZCSJḍhỉ riêng điqaZInjẂềTymGlaSồu nYlbIAợày sợ rằng ciwOssViSiNỖũng đã khiến vôafVHIẋ sbVjrTẕốBgetSṐ đệ tCrabṧử bLqlxAHtảìscQaVmṝnQmssṕh thườEwfwCDMIQPỌnYoIaḳg pháOleSnḘt cuồng rồi.
MỗJVsCḥiRGfLqLOsIỄ thánfShFyằg chắc cDrWUoậhắn sẽOJqDvgẠ cibuKrYJḭó vô số người tới khiQbbaṘêu cUjTAHyVUhḳhFuoUQilEgjḚiếaKxNggẬn.
Muốn bảo vệ thân pTgrHKṿhsBuRbfHJẞận đệ tprTRqẐử hạt gGqzMzHydTlỏiốngjmNLOTdsṖ hẳniBMuNẆ không phải vJNHnsḰiệc dGQfgJeWlḕễ dUraTscẦàng.PBeitEyeḽ
Thế nhưng LqPxvYHḔục TJOMPLYqTJLẓrOczXtZchOẰường Sinh không hềmHUbzṵ sợ hamPGRtrhfẛãiWazcYyrỆ.qLdczlxẄ
DmdjyḤù saKZaWṃo tpkejMQHIḫhIWDzVdalZẗìqMatueLṃ vẫnnxypKulAẽ còiDShOGEtTEẉn baabIGpṍ tháng, hcAUTtAfoAḵắn coOzVRkQDjNuẝ́ thể tlrmSợừ tcbaiHRTṔừ hikyQiHooHEYạểu rõ tình hìwAWkIvWDbGḈnh ngoại môn Bắc VDYUQtpNEDứựcllrDṫ Thiên TBPNBvụông.
Còn khiêeglqZYiẪu chiến?
ĐwAaVxqPqỵó là chutzLsiBJhLẉyUHjwSQUḘệkfzgPUZaữn của ba tháng skQnAtUVẲau.
HuốnnkMnsFDẔgHmecizẤ hồoHouhiPḐ gì thực lSykckuỮực củIOlJMyXdḲaqLedstjNfḴ hJhIyrizzṠắn cztxVjXSdNOṔũnggwsJẙ khôVoxHwṴng kém.
Lúc noWWGuṄày LụvxmHyZSZṽc TrưNDkhṰờng SBNLRGnEeopḼinh lại nhyzsvpTtṂớEZoMXṔ tới Thiên TâMtHmkgDHaRỈm.
HắqXjaWujhdẕn lấy raGKlWtgỲ lệVAsqUtFHḆnh bài của ThiêCKYFdUJẰn TfMUXYIợâMHeAṕm xnxmOvDvvṯeKiFGAjusfWḠm lại lầwtBliOhỻn nrpVkvhQḙữFsEucṹa.
Hắn pgYUwLwḈhVNpzẍát hiện lệnh bWCtDXOpSPOḶàterRikwsEAḢiLOwlọ nàqxKFEntsẄy khácrcWIṕ vvNifMBURuỹớnjeHLbhIkqỐibCBtṏ cáinChhsyNmMCṾ củONxtNacvẰa mdSQdḘình.
TrêLkiconUGḝn lyXZRDểệnh bBOIxvḎàiuSQiRsḑ của Thiên TvpoFknSủâm không có hgXzolmPXỔai chữ “ThiEkiZửêndTWuỂ ToxRKvṚâmvjYnMpḋ”.iASPjRỚ
“Có lẽ TpZGObjẄhiênECkGuZttỗ Tâm vẫZJNEoEltỡn chbLqwNGẪưa thậtGqJFDợ siGhrBJỹự giawqpvEZeuAỰ nhập BkdImKPbḷắyagNYtxRnṙc Vực Thiên TôaPMTjqẋng.“FyNoNnzḕ
“Hắn cMujoḵhhGCSlBEOẸỉ lHGVGPrIRṽàlkELLQKyḫ cóiRtYpbFỗ tưReJlḐ cácAYoXwỐh tiFkNDgXnnẄếkoeWEKcỨn vàolTOMTḭ Bắc VbDgknDevỬực ThHRaqpvwoHếiên TfUsjGjBỔôqkHGUcwgbKẓng nhưngDBstjqự vẫn cVkfAltMcṻhưa chính thBvxGṷức trởFxDIẫ thành đệ tử củabZyRTmlKlṴ BIaOEnvẻắRAHIeyprềc VbDGcsoqVeiḳực Thiên TôGApzJTẁnaAAiNAcIpDẲgJzBHZbqsEḝ.”
“Thiên TnNFwdFṊâm dừng chân ởqlNOcYPgḃ chiến tsIMhgQZẄrường Bắc Vực lâlJWUvaHUeAḺu như vậy hẳn cUqMlbRoDLẹũngLxwKoaḣ vlmgJCOjfộì đwQPcḑể Sát LnSDiagvkYqṑục ÝWgCJeCvNờ CảnqmwXPUeDCḸh viênBPPqỾ mãnSlBSFbgpXHḱ, từ đUnZxṪó diễn hPbjTRḩódIgilHHDḓa radRkoỢ SeuXtRAeZSṒát LụctJtPTaXXỄ Lĩnh Vực.”
“Có Sát Lục Lĩnh Vực thì Thiên TâenEiozObỉm cXjVzVoiắóYXQfoXAjDYḿ thể trèpYBUFhjbTẟo lên thsFRDrWSrỵang trờDZHFhqWzDḳi, thudTpWKJyḫậnTVaAOqCTỨ lợiOcHyẆ trở thành đệ tKAdqIwglmdẒử hạEBLfḎtdwhgvrṚ giống củItPizSoNởa ngoại môn BắJGRtIMḮc Vực Thiên Tông.”
“WnvaUmXḜMục đích củaAYxFdIasvJṤ TXEfRAKFeỤhvKDAlẜiêjpxKặn Tâm lARQkpiFgḉà đệwwNzvQxṁ tửtJIbFjlḹ hDXnbdthsoḥạmjenyockTrḵt gitnyWMAIềống.ZzGFRaeZắ..”
Lục TrườndfUyxTABUạg Sinh như thXaUcbỊể bừoZaSxqṸngiOBcAjậ tỉnh.
HbrxRIMJWTẛắn đại khqfLaJyncḏái đã biqjTNADṗết mục đtuTRXeDeḏích của ThiyusTijXBYỐêneacUờ TâsSIOYGfJṄm rồi.
ChKYCPWVrqrḾính là đệ tử hnpFwVjỦạtLmLdfxứ giống!
Cũng may tefAYpGṏrướcIVrlnOẈ kIfRinDpnrIḦhAAiEeOẂioLFyṐ LụJgKIMdMCHMẟc TrưQOvLezOhKṐờnQcvjjbwnzAṋg Sinh tVlQjtpllzṋiếcxaGṼn vào BsXyjDOxgZỈắc VPoicẺựguqgQṺc Thiên Tông đã dNzNEOHuḼiễnzeZwMeỔ hóazuMPFẘ ra CảmPUyoGOhNrOṵ TNmGNqmLḦri LThJXbỦĩnh Vực.
Nếu kpHGWEḔhônjObPvỚgFXePuSRCHoḒ chỉ sợgtdBmhwiVLỉ hắn kfwVFAsḤhônONHlPdxtAấg có cgrDBLihậách nào thônStGkmUDokaḰgnGAUWpqUḀ qxzZRgmỰua thang trờiPcBJcYvKvệ, như thế cũng không thể trở thành đệCqDARNiṇ tử hTqqgIṾạxnfXJUsZkyẫt gNTubpkyẬiống.
Lục Trường Sinh mở sổkeXIIMWPVHẶ tbcZFhutBaḲayCNUlxoNWlpẋ ngoạioNHIOSvMṸ môn ra xem.
BleQCNUẊên trong giới thiệu rất kQuyLYkZrYpỤỹ tIckviLUBếình hình ntXtoiYṤgoạiSvjvkặ môn.
HắCJMyTḽn chỉ vừa girmKvjLṀa nhập BắcSNhyFbở VOHqcCeṛựcIjmQyṄ ThHqdGjKGIoOḸiên TôSdXzsXJswẬng,dtJErṦ đầu tiYIrHgpvṨên phải đi tQcYBrhPuXỡìjDFkOUSAMxṣm chỗ ở.
MàTbLSḢ đệqCOyTồ tửFXtxutOynḜ hạMYrksAihṜt giốnyqrGgrLhḟg cQnJWeSṎóHtZsẎ tư cájWJkdgiJyẩchRyIyxfLQṰ đượfPXlṑc cRVWqlzruDyềhia mộDQtsAẕtyfRzkeHḊ tiGDxkpZRoLPểểu viện riênXngmpOSJeḄg.
LCtKZYmAṟụGKEpṃc Trường SiFUTQtJoBḰnh twTqONHzjẌrực tiếPWvlYnhIḚp đi tớiBoKlLKiḙ nQHesẈgoại mJzIUUwjIỆôn, tìm mdXIpVṰột vịNmXxOKadRỲ chấpSTPxxyqSeYḾ smlehhzAộự nbnZUTfồgoại mônlxIBQVẖ.
Hắn néjIoYqmnmIṓmiwwVzỢ lhueFJủệnh bài raEJHTNṜ rxXUsSgjZTỞồirgFGwPPEOṊ nói:KrWqteṮ “Sắp xếp cNPlvADddṹhmxWsnqḢo tauxyaUKẋ một gian tiểKsVLẤu viện.”
Chấp sSRLuHuRṮựCapuOECIfsḸ nhgNykuỀìn thấyVhPpkFoMgkẹ lệnh bài, ánh mbhXAỤắtQRhDbWOkwḾ rBsXOKRYCzTẠuUHlZOFMGNẀn lymjpgyẆên.
ĐRqxfKẔệmOzHRhZṚ tửiVNdDxḈ hạt giống!
NgwBXDGOṵoạGeHBPẇi môn lạxaAqyNdẂi có mộtcLoYḫ tênekKfḽ đệ tqYrADanqṸử hạt gFZOOOḛiống rồi, cbrhVRaIIuZẟhắc hẳKEDkoBxḘnStCuXnữ là người trmlLEbẨrèo lzggxQỏên thhuzoọang trờhUAdIgắiBbhdFuCnỻ mà tXRtErớớZmXmḆi.
Đâyzulgḹ chízjouOKuVạnh là đrtESjfpIrḐệRYebSqYdpXẈ tDgyHZVṖử cXmQkIVUdZḁóxsYKBylhỐ thiPlKClODkḝên phxUOtẓú trWUKFGIyjuỲáMIvxigiẟc tuyệt, tương lhGypkqYZWṳatsRQmbẶi cóacEUMXMoṶ hy vọngpEsRụ trrkSIFDyvḆở tvdIfhEmPṟhànhtPDojJbVḏ chVLRGKVlỸân truyền.
Chấp sFtgZbRdRKḽự lậpGlUDXqnaOṑ tức cười rộ llnXHCwỢêmMbwuLDTmỹncTYWfcMXỏ, cuwpoNoSỠng kíHRYGiXộnh nóYwHZgVṸi: “TJBVMPCỦiểu việnxqGJnAZYlFả srxtcZPBỶố mười hai hãuOfcLTaFMXứy còn đNGKqcMḖể trốrTzrGMPQỎngmSCdPaNPxṳ, hkFmlCPTTẩaWGOewPIḻy ngài qua nơi đóKneznRinZẽ xVEnQbmjJyRỗem tMhHNOtṡhử?”
“Được,NvolGnEỾ quimJOYEwMẨacYIkGṎ đnPHrẀó xem thử đi.ytUhxḮ”
Chấp sự dẫn LouZQUỊụcBZoFrpỘc TVoCcyJẨrường SVKiILSuVnYḭinh tới một giayuhhHcRỎn tiểulDvZrCEỺ việeoVvnPḩn ysoMPbdCwkịêiHRFhỀnCOfCAmangZIỘ tĩnh.
LRFetapOydXỔục TrườngwgtzGAtWzớ Sinh nGsVSEhnSXṸhìnJNlZBKQtgẕ quCocMcrSxaqṼanh mộtgBJmKkfQhZỚ vòng, thấy nEZnvoOeTpqṉơi nQrdIpLDMZṖày cVvblYḴũngdxZpGbeṮ không txrRnZtḢệSBDAvShxrkạ lhzNbwdCbtỀắm.
“ĐượcovKSFcqṬ, ta chbwfNxSẐọn gian tiểu viện này.”
“VânabfvzeeBLzḬg, taafQvelaẻ sqEZrvEkcWỲẽ chuyển đồ dùMToaḌnvwxRyOpḍg hàng ngày của nruZJUJhsṏgàuPGFdszdvḲi tới ngay.”
Chấp sự nói xong thMITeZUyẻì rRecWhTṠời đi luôn.
LụuNZLnấc Trường Sinh đi vào tiểu việOegjVVẖnPurqrjẽ.
Nghĩ lại mới tpGjNṀhấyGqNxjRUAḪ đúng là rất hữBbXlWEqỈu duyêDJPgvYễn.
LúcqupQṈ trướclCZZWEHqẾ hắTWTEaMutPeṦn dùng tUQegmuyQẓên gVWZENcTeqầipYBeỴảfgieLvcTḩ ĐaUAceQEQṙo Thập NhịaJxOEBPBṧ, giờqQFDḴ đhssRgḙi vào BắXzepMMOẙc Vực Thiên TZkVyxprOṵôkueOHrGDDFḿng lWhVOaềạITBdxJIKBiểi được chiaFFDaFgỚ choySjkJXẏ tMTNFCVbBwfẼiểu voVADZFwyfḰiện sốxlfudyDfUṘ mdjbEptiozPẖườitRdCề hai.
TyBAQziYBḆhếwceWnENJGḁ nhưnbwQWẐgpwDLYzgtHỨ trong viNSqfẆện clhTKyzIaoṌhỉ có moafFIAṾộNUMbṉt mình LwKdPdlhzmẈụSDNzEXLdQVẈc TrườtihdqVrmiṘng Sinh, kQDjGSucởhôueiaypMậng cóumiEOIgỄ tạp dịch nàzSeMtQḀo cả.
Chỉ có đệ tửPcZivNqfỶ nộifIleḘ môdNxLṭn mớisHyafGHSoộ có tư cáqVpomrYtVSỦchTzZnnjḏ chwWhZQfvwGTṕiêGLulidHbứu mộ tạp dịch.
CũnMVKVKoYSeẐgmfkYfMfDtẹ maoyqsabẊy Lục TrValNlbPAḛườngLnVcXVtbTṒ SinhxdIZaỉ vốnoEyLDlerbẺ tdJKCzLỤhích yênXQFdẵ tĩnh,wYVoPkHAờ ở mrKhkQẾột mìmTQvNYḬnh lTeiVycsbṥàXUHYxṥ tốtaLAVUfRBḑ nhất.
KhônLyCUỲg lâu sxEuyNwyḋau chấpzQgOẜ sựbHMeWBlwhḺ đJUWiyằãzzGlXzMdBḢ mangDTbeVṉg tEiaMsḥất cảOwoDFlPzỈ đSEsxṌồBuXvFRkGẊ dùnPsrzAgṿgiFKKTcPSEỦ hàznpPkrnḛng ngày tcWkiQfEợớMBhZXmḵi.
LhmmhGṏụBPIqiulṲcUtmDHSDsẮ TrườNAhFkVacḊngAbnImiTUở Sinh khôngWxcMḫ bsoQXiqDḇiZJXszmjOIwữếtXzjmệ dPZGzSḇù hắyKYLIhouGaỆnwcQHFlhẚ chYriOKuEutkỲỉZbKKxJQỔ vừa vàSvLhDẇo ở nhưng cZlgmmOrỆhuyPLFUaẴệazgcXLRỏnkRVkiṈ này đãPOGqxTṛ tQbQjGUPừruyền khắpccAmẪ ngoạixbizcrḨ môn rồi.
Nguyên nhân rấSKZezQeẙt đơVBUvqỞn giHXfPDdjỶảZSUcELḬn,VQxHCjXṚ hắn lFGDtZshGHḫà đzuLPeLzLLRṦệ tNMkdvfdILṶử hMKofpzỒạbQBocsJjḢt gimwnsQḕống!
“Đệ tửGZiDJOIẶ mmKDnYAMaeqẰớiXtMLDeeṳ nhậzrUmbdRẟpdHtKIẮ môn tDZRsbgjNIḯêBsEvaKḒn lGIXmẏàkBqgjHỒ Lục TryCkOuaDanẺườSsuYHFnxHḿng SGGATẄinKuqGDxMkḹh đúng khôogDzwṵngVnwtrbneỉ? HắnarOnDaKQXNẻ làDUDiyFẝ đệ tử hạt giống, sNjlaIắau bQAmDQXeạaUogDjaỜ tháng lSNWwXVLgWṼà clGTbẛóAGwRJibXḖ thểcvVDUjtxtṆ khiêu chiến hắn, nếu thành công taTCrqXQẒ cóTkgeDṐ thểxHELỾ trởBTyjoTPḋ tsRciyGTKNẝhành đệlBmBPifḸ tSwDenẦử hạt giốnGvTpAwwbNsẂg mGEvagḉới!“mQyebḤ
“Loại đệ tử hạt geIZuḭiUfytBatḭống mới nKfXWBdTNZẙhập tông này bìnhJKbHề thường đềKMQwLỳu rất yếuoPofZshNyỀ, đây đúng lKMigsXXḯà cơ hovbMbḵội tốmEFQEAḶt đấy.”
“Tra cjTVqFmEḣho ta! Tra rõKjdcUgCgḋ ràng lCQfUZjzgWẂai lịchztIgIfwcṦ củabflwQḽ LụSCsSNqẎc TrườnlBtZQjBṁg SinvHKMPcḬh, kẻeLoRQYḪ có thể tujpPUuPCOhḋrèo lêepVFBUṧn thmoWSzFyMNṶang tojRlxofBṷrDQpRZkỸời chắc hẳIKEVRWyLYKḬnHAithwrGpLẒ kZVJlqẝhông phảoGVYBxṦiLXyyZvZcwdṒ kẻ yếu, biết ngtypJJJHḡười biết tdvZelJSjnZằa mớiFvlBdBboGṄ có thể tránfnTOBibBṣh lật thCvWZAceajvḹuQafQjDṚyuDLTHefdbVớền trong mBVEnQṺương, lúLLOvkḶc đóHprmLwQở lYVxFuỀạXoRkNBmmỠiPXnpIḙ tUHshXylIwlḌrở thànFNHUdṯh trò hclGgdẹềVsBlZḗ chCjDzRiaḐo mjvJGXổọiEnLjaZấ người.”
“Vừa mớifqgJBqṅ nSYtCadCắhận đượkDXVWeḸc tQPERcEpGXỀinjoUXAvXhcỌ, tQuLBNPgbhẄêjNuIclZfaỗnAjPXfṫ Lục Trường Sinh nValVwqIFṛày lúcemjLZiuḡ ở dướvrgFuḢi chân núi chémPrqmdHṒ cJTNCZzṮhếDEcYBDVZỢtJTFYCQrDfxẻ mấQTOkpḖy tên tWqNDNBdhrỞạp dịch của sư huzAGGEXsxJfḤynh nội môn.”
“KhMLYdXṨá ldaxdMTCsnBểắbUKUḅm, đúVqUFxṦnlpJsḃg lbLMRMKwnunẍà kvGAktsrNẨẻDaDXTSbrbcḨ bmFOGựáQpnNAHFNTḰ đạo, tàn nhẫn đấy, còdKxjṭnoYzyIZYNZTẈ cMvbjofWhṵhưarvSrbfUuỤ nhập tôngOLSAMNGḘ đAHFtiNgrYṃãbKHjSHkMḂ dázVuAJoVZṧm giết người, hJQkfcịẳn không phrERzMXṮải kẻ tầm thườSeVSrqrXạngaFoIẺ đâu.”
“dguCJkMYMmẀSợBkwGḎ làanbsBḌ kMRVHWpcḿhôDgNqṘng thgmleFvẾể coiVvrfzṩ trbofṘhườnBuXoqAdḿg ngưlLXiVEIḒời niBuSQoḉày đưucboTiCOizỮợGxOZQxWḉc, màlkPcẍ cóHMSgJẑ vẻpcosxyḉ hắnfKKPEJwSztṬ cũnOWDHjṥg klXrFcVocRṞhlPBehojwKgḐônPECpecFHVẌg sOQEyIRHIoợợzrbfoxZị gây chheuXxsMOmṿuyệngzopDFẳ, phảAqFHNtổi điều trPPBrsYPhmẻanzUxmSự lelbzhkệatHWLFSgDKẾi lbEtrḠịcsrkUCjẳh của hVgTrwẚắn thật kmgLVfBJAaḯỹ mJYywḜớvkyijCyHJsḒi được.”
NhấtTzuzOEḍ thời rất nSkcTHvmọhiều đkGrYHxMoGḂệ tử bắGlNRTṁt đầu đzmssuxPẲiềxqNljmṤu tsUSrfDcZḘrMqSLKZẺaeuFUktGoJNṩ lLkadhZwrḖai lịch củaDxqzodPiḓaPwXYMxzrṹ Lục TrZjyIidẏường SinhULyYqẑ.
Nhưng không ai tDzzcCẊới quấy rầyhllcDixỊ Lục Trường Sinh hết.
Rất nhiềaunGUyxxjXṭuNHwUQỵ người đqsHnGHḒềleRGsHlỞu đang yên lặng chuẩn bị.
HCDksfvOỊọQSUhgḛ khônroKbṶg phIDpsesjqḙải kNLKHCdinỶẻ ngốc, sẽ khôyDNCjeCZắng làm mấy trò khiêu khích vôRVWfATẘ dụng.
Chuyện đRavLANrzṴó chẳng ckzHLgwwYềó bất cZAuxṏứ ý ngiFHaBLNzqḌhĩa gsswvvPiIḟìYpTYVygrṟ hếihMSkyhṟt.
Họ sẽ đQGfBimnaẳợi hWHHGCXẢếtobaSuAbXvṃ bhBIYṩa thbHpqJYbnhrỶángyeoFẒ mlmcgḡới raCAQBqZfMHṧ taoxjKBBGcỬy, vBUjUzNṙừGPcvvzNiRềa ra tVqDiṨay pjfiYvlILḗhải đánhekPcGEṫ cho Lục TrườsfNUḏnuWoEcvRyhgḓg SiYGecWKjVCiỷnh rbHyCUYlKḪơigAAuwḉ khrGWtKQlỊỏi mây cao, cipFOLoRRṂưLdtvẳớpatsOjIấ đoạOIKQDqẋt thân phbbLaPpMFIẓậOiAUqRAbAḏn đệ tửIlVWaTễ hBSrGCGlQQṙạt giống củDpWcqJẰa hắn!
Chương 302: Gặp võ giả Thần Cương ở hẻm núi Thiên Uyên, kẻ tới không có ý tốt!
“Tách.”
Lục Trường Sinh mở bừng mắt.
Hôm nay là ngày thứ hai.
Hắn vẫn luôn ở trong tiểu viện, không hề bước chân ra ngoài.
Thế nhưng không có nghĩa là hắn không biết những chuyện xảy ra bên ngoài.
Hắn có Cảm Tri Lĩnh Vực.
Có thể bao trùm trong phạm vi trăm dặm.
Thế nên Lục Trường Sinh nắm rõ như lòng bàn tay tình hình ngoại môn.
Dù bên ngoài tiểu viện của hắn không có bất cứ ai.
Thế nhưng toàn bộ ngoại môn lại đang ngầm sôi trào, không biết có bao người gắt gao chú ý nhất cử nhất động của Lục Trường Sinh.
Họ đang đợi ba tháng trôi qua, khi “kỳ bảo hộ” của hắn kết thúc sẽ lập tức tới khiêu chiến.
“Cả đám đều đa mưu túc trí, lòng dạ thâm sâu.”
“Bắc Vực Thiên Tông không hổ là thế lực bá chủ một vực. Ngay cả ngoại môn cũng không có kẻ yếu, ai cũng có thể gọi là thiên tài.”
“Những thiên tài này cũng không hề ngu xuẩn. Chưa thăm dò rõ ràng lai lịch của ta thì sẽ không có người tới khiêu khích. Thế cũng tốt, chí ít ta có ba tháng yên tĩnh…”
Lục Trường Sinh thông qua Cảm Tri Lĩnh Vực nắm rõ tình hình ngoại môn của Bắc Vực Thiên Tông.
Ở ngoại môn nhất định phải tranh!
Làm nhiệm vụ phải tranh.
Muốn trở thành đệ tử hạt giống cũng phải tranh.
Không tranh sẽ rớt lại đằng sau.
Rớt lại đằng sau thì có thể bị trục xuất khỏi Bắc Vực Thiên Tông.
Đệ tử ngoại môn nhiều nhất chỉ có thể ở lại đây mười năm.
Tới thời hạn mười năm mà vẫn không thành tựu Thần Cương, không thể tấn thăng lên đệ tử nội môn thì sẽ lập tức bị trục xuất khỏi Bắc Vực Thiên Tông.
Thế nên nội bộ Bắc Vực Thiên Tông cạnh tranh cực kỳ kịch liệt.
Có điều sự cạnh tranh này cũng có mặt tốt.
Bởi không có quá nhiều âm mưu quỷ kế.
Cùng lắm chỉ là một chút tính toán nhỏ thôi.
Muốn tranh thì phải ra tay, phải tung ra chiến lực thật sự để đánh bại đối thủ cạnh tranh.
Chỉ cần thực lực đủ mạnh sẽ được coi như thiên chi kiêu tử tại Bắc Vực Thiên Tông.
Người thắng ăn sạch!
“Hết thảy đều phải tranh…”
“Thế nhưng đây mới là võ đạo thật sự.”
“Võ đạo như kẻ đi ngược dòng nước, không tiến tất lùi. Lúc ta còn ở Nam Dương Thành ngược lại đã quá an nhàn, về sau tới Trạm Hải Thành cũng thế, đều quá an nhàn, không có loại tâm thái võ đạo tranh phong này.”
“Bắc Vực Thiên Tông mới thật sự là thực hành tôn chỉ võ đạo.”
“Võ Đạo tất phải tranh!”
Lục Trường Sinh không sợ cạnh tranh.
Bất kể cạnh tranh thế nào hắn cũng rất tự tin mình nhất định sẽ là người đi đến đỉnh cao võ đạo!
“Một ngày rồi, tới điện Truyền Công chọn võ công thôi.”
Lục Trường Sinh đứng dậy, rời khỏi tiểu viện.
“Tách.”
Lục Trường Sinh vừa mới rời khỏi tiểu viện đã có rất nhiều đạo ánh mắt hướng về phía hắn.
Nhưng không có một ai tiến lên.
Chủ nhân của những ánh mắt kia đều là đệ tử ngoại môn của Bắc Vực Thiên Tông.
“Hắn rời đi rồi.”
“Lục Trường Sinh định tới điện Truyền Công à?”
“Đệ tử hạt giống có thể chọn lựa một môn võ công cảnh giới Thần Cương thượng thừa, hâm mộ thật đấy.”
Rất nhiều đệ tử ngoại môn đều thầm hâm mộ.
Dù sao thì ở Bắc Vực Thiên Tông hết thảy đều phải dựa vào tranh.
Ngay cả võ công cũng thế, phải dùng điểm cống hiến để đổi lấy.
Một môn võ công cảnh giới Thần Cương thượng thừa không hề rẻ.
Nhưng Lục Trường Sinh là đệ tử hạt giống, có thể đổi miễn phí một môn võ công.
Lục Trường Sinh tới điện Truyền Công.
Điện Truyền Công rất lớn, được chia ra làm mấy tầng.
Lục Trường Sinh đi thẳng lên tầng thứ hai, bên trong đều là võ công cảnh giới Thần Cương.
Điểm quan trọng nhất của võ công cảnh giới Thần Cương chính là ngưng tụ “thần cương” .
Chuyện này ảnh hưởng trực tiếp tới tiềm lực tu luyện ngày sau, ngoài ra cũng liên quan tới cả chiến lực.
Nhưng thần cương lại phải chọn loại thích hợp nhất với mình mới được.
Nếu không dù có được võ công thượng thừa thì cũng không thể luyện thành.
Lục Trường Sinh đi thẳng tới chỗ kệ sách chất đống các loại võ công cảnh giới Thần Cương.
Từng giá sách đầy ắp, toàn bộ đều là võ công cảnh giới Thần Cương.
Rất nhiều, hẳn phải có tới mấy trăm bản.
Lục Trường Sinh nghĩ mình có vẻ đã đánh giá thấp Bắc Vực Thiên Tông rồi.
Hoặc là phải nói nội tình của Bắc Vực Thiên Tông vượt xa sự tưởng tượng của Lục Trường Sinh.
Sau đó Lục Trường Sinh cầm lấy một bản võ công cảnh giới Thần Cương.
“Lưu Sa Thần Cương Công, có thể ngưng tụ Lưu Sa Thần Cương, tăng phúc nhục thân gấp mười lần!”
“Nếu không lĩnh ngộ Lưu Sa Ý Cảnh thì khả năng ngưng tụ Lưu Sa Thần Cương chưa tới ba phần. Còn nếu đã lĩnh ngộ Lưu Sa Ý Cản thì xác xuất thành công chí ít cũng từ ba phần trở lên, Lưu Sa Ý Cảnh càng mạnh thì xác xuất thành công lại càng cao.”
“Nếu đã diễn hóa ra Lưu Sa Lĩnh Vực thì 100% sẽ ngưng tụ được Lưu Sa Thần Cương.”
Lục Trường Sinh trông thấy một môn võ công cảnh giới Thần Cương.
Đây chỉ là một môn võ công cảnh giới Thần Cương phổ thông, tăng phúc thân thể gấp mười lần.
Võ giả cấp độ Thiên Đỉnh một khi ngưng tụ thần cương mà trực tiếp tăng phúc gấp mười lần thì chính là sức mạnh vạn đỉnh!
Phòng ngự cũng là vạn đỉnh.
Đây chính là võ giả cảnh giới Thần Cương bình thường.
“Vạn đỉnh có thể phá cương… Xem ra đó không phải là một câu nói bừa.”
“Như ở cảnh giới Thần Lực bộc phát sức mạnh vạn đỉnh thật sự có thể phá nát thần cương của võ giả cảnh giới Thần Cương thông thường.”
“Thần cương tan vỡ thì ưu thế lớn nhất của võ giả cảnh giới Thần Cương cũng không còn nữa.”
Lục Trường Sinh như thể vừa bừng tỉnh.
Đương nhiên, một khi ngưng tụ ra thần cương thì đó chính là toàn tăng phúc toàn diện gấp mười lần.
Không chỉ có sức mạnh, phòng ngự, còn có phản ứng, tốc độ vân vân.
So với cảnh giới Thần Lực thì võ giả cảnh giới Thần Cương gần như có thể nghiền ép về mọi mặt!
Cũng chỉ có số ít thiên tài cảnh giới Thần Lực có lẽ có thể bộc phát ra sức mạnh vạn đỉnh, nhờ đó phá vỡ thần cương của võ giả cảnh giới Thần Cương.
Nhưng đây chỉ là trạng thái lý tưởng nhất.
Dù sao thì võ giả cảnh giới Thần Cương cũng không phải bia ngắm để mặc người khác công kích.
Chương 303: Gặp võ giả Thần Cương ở hẻm núi Thiên Uyên, kẻ tới không có ý tốt! (2)
Nhưng bất kể thế nào thì cảnh giới Thần Cương vẫn nghiền ép võ giả cảnh giới Thần Lực về mọi mặt.
“Ý cảnh… Thì ra không chỉ có thể tăng phúc cho thực lực của võ giả, mà tác dụng lớn nhất chính là ngưng tụ thần cương ư?”
Lục Trường Sinh như có điều suy nghĩ.
Giống như Lưu Sa Thần Cương. Người không lĩnh ngộ Lưu Sa Ý Cảnh thì khả năng thành công còn chưa tới ba phần.
Hầu hết người không lĩnh ngộ Lưu Sa Ý Cảnh thì có làm thế nào cũng không thể ngưng tụ ra Lưu Sa Thần Cương.
Tuy nhiên dù đã lĩnh ngộ Lưu Sa Ý Cảnh nhưng xác xuất thành công thật ra cũng không quá cao.
Chỉ có cách diễn hóa ra Lưu Sa Lĩnh Vực thì 100% có thể ngưng tụ ra Lưu Sa Thần Cương, nói cách khác là 100% có thể tấn thăng cảnh giới Thần Cương!
Rõ ràng ý cảnh vô cùng trọng yếu!
Thế nhưng đây chỉ là võ công cảnh giới Thần Cương bình thường.
Lục Trường Sinh cẩn thận lật nhìn từng môn võ công cảnh giới Thần Cương một.
Hắn phát hiện võ công cảnh giới Thần Cương bình thường về cơ bản đều chỉ có thể tăng phúc cơ thể gấp khoảng mười lần gì đó.
Thi thoảng cũng có thể tăng phúc lên mười một hoặc mười hai lần.
Thế nhưng võ công cảnh giới Thần Cương thượng thừa lại khác.
Võ công cảnh giới Thần Cương thượng thừa có thể tăng phúc cho thân thể gấp hai mươi lần!
Kẻ mà câu vạn đỉnh có thể phá cương nhắc tới chính là võ giả cảnh giới Thần Cương bình thường.
Chỉ khi nào tu luyện võ công cảnh giới Thần Cương thượng thừa thì võ giả Thần Lực sẽ trở lên mạnh hơn, vả lại thần cương ngưng tụ ra cũng rất khó bị đánh vỡ!
Có điều quan trọng nhất vẫn là xác xuất thành công.
Theo lý thuyết thì xác xuất thành công coi như tám phần, thật ra cũng có hai phần khả năng sẽ thất bại.
Một khi ngưng tụ thần cương thất bại, dù không chết nhưng sẽ khiến thân thể suy yếu, tổn thương căn cơ.
Tỷ như rõ ràng thân thể đã lên tới cấp độ Thiên Đỉnh thế nhưng một khi ngưng tụ thần cương thất bại sẽ có khả năng khiến thân thể bị thương nặng, thân thể một lần nữa biến thành cấp độ Bách Đỉnh.
Muốn một lần nữa tu thành cấp độ Thiên Đỉnh sẽ mất rất nhiều thời gian.
Thậm chí có người cả đời không gượng dậy nổi, cả một đời cũng không tu lại cấp độ Thiên Đỉnh được nữa.
Thế nên xác suất ngưng tụ thành công thần cương vô cùng trọng yếu.
Nhưng bất kể là loại thần cương nào cũng chỉ cần điều kiện phù hợp ý cảnh và diễn hóa ra lĩnh vực, vậy thì tỷ lệ thành công chắc chắn là 100%!
Chỉ là ý cảnh trong thiên hạ nhiều như vậy, cũng chưa chắc đã có võ công cảnh giới Thần Cương đối ứng.
Bình thường đều là ý cảnh tương đối gần.
Xác suất thành công sẽ không tới 100% mà chỉ có 90%.
“Thần cương cũng không chỉ ngưng tụ được một tầng.”
“Nếu thiên phú trác tuyệt thì có thể nếm thử ngưng tụ hai tầng, ba tầng thậm chí rất nhiều tầng thần cương nữa kìa.”
“Càng nhiều thần cương cũng có nghĩa là nội tình càng sâu, cũng đại biểu cho thực lực càng mạnh!”
Trong mắt Lục Trường Sinh hiện lên một tia tinh mang.
Hiện giờ hắn đã có bốn loại ý cảnh.
Ngoại trừ Cảm Tri Lĩnh Vực là ý cảnh phụ trợ nên không có thần cương đối ứng.
Nhưng dù thế Lục Trường Sinh vẫn còn ba loại ý cảnh, theo lý thuyết thì có thể ngưng tụ ra ba tầng thần cương!
Đương nhiên, đây chẳng qua là lý thuyết.
Tìm được võ công cảnh giới Thần Cương đối ứng với ý cảnh của hắn cũng không phải chuyện dễ dàng.
Lục Trường Sinh bắt đầu tìm kiếm.
Hắn chỉ tập trung tìm kiếm trong các loại võ công cảnh giới Thần Cương thượng thừa.
Nếu muốn ngưng tụ thần cương vậy chắc chắn hắn chỉ muốn ngưng tụ thần cương thượng thừa.
Dù sao chênh lệch giữa tăng phúc gấp hai mươi lần với tăng phúc gấp mười lần phải nói là một trời một vực.
“Ừm? Tu La Thân, Sát Lục Ý Cảnh viên mãn, diễn hóa ra Sát Lục Lĩnh Vực mới tu luyện được.”
“Ngưng tụ ra Tu La Thần Cương sẽ tăng phúc thân thể gấp ba mươi lần!”
Lục Trường Sinh tìm được một môn võ công cảnh giới Thần Cương thượng thừa có tên Tu La Thân.
Vậy mà có thể tăng phúc thân thể gấp ba mươi lần!
Môn võ công cảnh giới Thần Cương thượng thừa này dù trong rất nhiều loại võ công khác chắc chắn cũng là môn võ nổi bật, thậm chí có thể nói là một trong những môn võ công cảnh giới Thần Cương hàng đầu.
Điều kiện để tu luyện cũng tương đối khó khăn, nhất định phải có Sát Lục Ý Cảnh viên mãn và diễn hóa ra Sát Lục Lĩnh Vực.
Lục Trường Sinh lập tức nghĩ tới Thiên Tâm.
Ý cảnh Thiên Tâm lĩnh ngộ chính là Sát Lục Ý Cảnh.
Hắn vẫn muốn luyện Sát Lục Ý Cảnh đến viên mãn, chỉ sợ không chỉ vì muốn trèo lên thang trời, trở thành đệ tử hạt giống.
Mà quan trọng hơn là để có thể tu luyện môn võ công có tên Tu La Thân này.
Một khi tu luyện thành công thì Thiên Tâm cũng coi như một trong những võ giả cảnh giới Thần Cương có chiến lực mạnh nhất, trụ cột hùng hậu nhất.
Một tầng thần cương đã bằng ba tầng thần cương của những người khác.
Lục Trường Sinh tiếp tục tìm kiếm.
Hắn phải tìm được võ công phù hợp nhất với tình trạng của mình hiện giờ.
Trước mắt ý cảnh sắp viên mãn Lục Trường Sinh là Thiên Địa Chi Phong Ý Cảnh.
Mà Thiên Địa Chi Phong Ý Cảnh thực ra không khác Phong Bạo Ý Cảnh lắm, chúng đều có cùng một nguồn gốc.
Như vậy Lục Trường Sinh sẽ phải tìm võ công về mặt phong bạo.
Rốt cục Lục Trường Sinh cũng tìm được một môn võ công cảnh giới Thần Cương thượng thừa.
“Bạo Phong Thần Cương công có thể ngưng tụ Bạo Phong Thần Cương, tăng phúc cho thân thể gấp hai mươi lần!”
“Lĩnh ngộ Bạo Phong Ý Cảnh thì xác suất thành công từ ba phần mười trở lên, Bạo Phong Ý Cảnh càng mạnh, xác suất thành công lại càng cao.”
“Nếu như diễn hóa ra Bạo Phong Lĩnh Vực thì 100% sẽ ngưng tụ được Bạo Phong Thần Cương.”
Lục Trường Sinh rất hài lòng với môn Bạo Phong Thần Cương công này.
Một khi Thiên Địa Chi Phong Ý Cảnh của hắn viên mãn, quá nửa có thể diễn hóa ra Bạo Phong Lĩnh Vực.
Mà dù không diễn hóa ra Bạo Phong Lĩnh Vực thì cũng không có vấn đề.
Chương 304: Gặp võ giả Thần Cương ở hẻm núi Thiên Uyên, kẻ tới không có ý tốt! (3)
Có thể diễn hóa ra lĩnh vực tương đối giống bạo phong thì vẫn có thể ngưng tụ Bạo Phong Thần Cương, điểm khác biệt chính là khả năng thành công không phải 100% nữa mà có thể là 99%.
Nhưng dù gì hy vọng vẫn rất lớn.
“Chọn môn võ công này đi.”
Lục Trường Sinh đưa ra quyết định.
Thế là hắn ghi lại tên võ công rồi quay lại điện Truyền Công, tìm trưởng lão Truyền Công.
Võ công trong điện Truyền Công chỉ có tên và vài dòng giới thiệu đơn giản.
Bí tịch võ công thật sự nằm trong tay trưởng lão Truyền Công.
“Trưởng lão, ta lựa chọn đổi một môn võ công là Bạo Phong Thần Cương công.”
“Ngươi là đệ tử hạt giống mới nhập môn, có thể miễn phí thu hoạch một môn võ công cảnh giới Thần Cương thượng thừa.”
“Đây là bí tịch võ công. Đến phòng luyện công ghi nhớ kỹ võ công rồi hãy rời đi. Tất cả võ công trong điện Truyền Công đều không được mang ra ngoài mà chỉ có thể ghi nhớ trong đầu, hơn nữa cũng không thể truyền ra ngoài, nếu không trưởng lão điện Chấp Pháp sẽ tới tìm ngươi đấy.”
“Ta hiểu rồi.”
Lục Trường Sinh khẽ gật đầu, sau đó nhận lấy Bạo Phong Thần Cương công.
Hắn đi vào phòng luyện công, mở ra Bạo Phong Thần Cương công.
Nhanh chóng nhớ kỹ nội dung võ công.
Lục Trường Sinh vốn có khả năng thấy qua là không quên được, ghi nhớ một môn võ công cũng không tốn mấy thời gian.
Rất nhanh Lục Trường Sinh đã đi ra, trả lại bí tịch rồi rời đi điện Truyền Công.
Lục Trường Sinh về tới tiểu viện số mười hai.
Trước mắt tiến độ Thiên Địa Chi Phong Ý Cảnh của hắn đã tới 82%.
Theo lý thuyết, thật ra hắn có thể thử ngưng tụ Bạo Phong Thần Cương, thậm chí xác suất thành công còn từ bảy phần mười trở lên nữa kìa.
Nhưng Lục Trường Sinh không vội.
Hắn muốn diễn hóa ra lĩnh vực rồi mới thử ngưng tụ Bạo Phong Thần Cương.
“Thiên Địa Chi Phong Ý Cảnh sắp viên mãn, nhất định phải bắt chước tự nhiên, tốt nhất là tìm nơi có cuồng phong tàn phá, sau đó thử nghiệm cảm ngộ.”
“Hoặc là trực tiếp dùng điểm cống hiến đổi lấy Ngộ Đạo Đan. Có Ngộ Đạo Đan thì có thể cảm ngộ ý cảnh, thậm chí trực tiếp rơi vào đốn ngộ, nhanh chóng tăng tốc độ cảm ngộ ý cảnh.”
“Có điều Ngộ Đạo Đan rất đắt! Dù ta là đệ tử hạt giống, mỗi lần làm nhiệm vụ sẽ thu hoạch gấp đôi điểm cống hiến, nhưng muốn gom góp điểm cống hiến đủ đổi lấy một viên Ngộ Đạo Đan cũng không dễ dàng.”
Lục Trường Sinh cân nhắc thật kỹ, cuối cùng vẫn cảm thấy cách bắt chước tự nhiên, dựa vào ngộ tính của mình để cảm ngộ Thiên Địa Chi Phong Ý Cảnh là hợp lý nhất.
Phải tranh thủ sớm ngày diễn hóa ra ý cảnh.
Vấn đề là nơi nào có gió? Mà tốt nhất còn phải là cuồng phong, như thế đối với việc Lục Trường Sinh lĩnh ngộ Thiên Địa Chi Phong Ý Cảnh mới có lợi.
Lục Trường Sinh lấy sổ tay ngoại môn ra xem.
Trong sổ có giới thiệu sơ qua tình hình Bắc Vực Thiên Tông, vài địa điểm trong tông môn cũng được nhắc tới.
“Hẻm núi Thiên Uyên sâu không thấy đáy, gió lạnh thổi quét quanh năm, hàn phong từ đáy Thiên Uyên thổi ra lạnh tới tận xương cốt, thân thể võ giả cảnh giới Thần Lực cũng không trụ được bao lâu.”
“Hẻm núi Thiên Uyên thỉnh thoảng sẽ có Địa Trùng nương theo hàn phong từ dưới đáy Thiên Uyên leo ra. Một con Địa Trùng đổi được một trăm điểm cống hiến, có thể đến đại điện nhận nhiệm vụ đổi điểm cống hiến bất cứ lúc nào.”
Lục Trường Sinh xem giới thiệu trong sổ tay, ánh mắt sáng rực lên.
Hắn không quá để ý Địa Trùng.
Nhưng nếu quả thật có Địa Trùng thì hắn cũng không ngại bắt vài con.
Quan trọng là mỗi ngày đều có hàn phong, thậm chí gió còn rất lớn.
Không phải rất thích hợp để hắn lĩnh ngộ Thiên Địa Chi Phong Ý Cảnh sao?
Nghĩ tới đây, trong lòng Lục Trường Sinh đã có quyết định.
Thế là hắn đứng dậy, đi ra khỏi tiểu viện, trực tiếp xuống núi.
Hẻm núi Thiên Uyên không nằm trên núi, mà là tại một nơi ở hướng Bắc của Thiên Lộc sơn mạch.
Mặc dù Bắc Vực Thiên Tông ở trên đỉnh núi nhưng thực ra toàn bộ Thiên Lộc sơn mạch đều có thể coi là Bắc Vực Thiên Tông.
Thiên Lộc sơn mạch rất an toàn.
Sau khi Lục Trường Sinh xuống núi vẫn đi thẳng về hướng Bắc.
Hắn có Cảm Tri Lĩnh Vực, bao trùm phạm vi trăm dặm, đương nhiên cảm ứng được hẻm núi Thiên Uyên ở đâu.
Rất nhanh, Lục Trường Sinh đã tới hẻm núi Thiên Uyên.
Thế nhưng lúc hắn đi vào hẻm núi Thiên Uyên lại thấy có thật nhiều người mặc quần áo của đệ tử ngoại môn Bắc Vực Thiên Tông đi lại trong hẻm núi Thiên Uyên, có vẻ như họ đang tìm kiếm thứ gì đó.
Lục Trường Sinh lập tức nghĩ đến Địa Trùng.
Đây là “đặc sản” của hẻm núi Thiên Uyên.
Một con Địa Trùng đổi được một trăm điểm cống hiến, may mắn bắt được mấy con là bằng cả mấy tháng làm nhiệm vụ.
Thế nên dù hẻm núi Thiên Uyên rất nguy hiểm nhưng vẫn có rất nhiều đệ tử ngoại môn đến đây tìm kiếm Địa Trùng.
Lục Trường Sinh không tới đây vì tìm kiếm Địa Trùng, hắn là đến bắt chước tự nhiên, cảm ngộ Thiên Địa Chi Phong Ý Cảnh.
Bởi vậy hắn cũng không để ý tới đám đệ tử ngoại môn kia mà khoanh chân ngồi xuống, an vị bên cạnh vách núi.
Bên dưới vách núi chính là “Thiên Uyên”.
Không ai biết rốt cuộc “Thiên Uyên” sâu bao nhiêu.
Từng có cường giả võ đạo của Bắc Vực Thiên Tông xuống dưới thăm dò thực hư nhưng cũng không có kết quả.
Nghe nói phía dưới lạnh không gì sánh được.
Xuống đến độ sâu nhất định thân thể cường giả võ đạo của Bắc Vực Thiên Tông đã không chịu nổi.
“Vù…”
Một trận gió nhẹ thổi qua.
Quả nhiên gió mang theo hàn khí khiến toàn thân Lục Trường Sinh cứng lại.
Hắn cẩn thận trải nghiệm một phen.
Lấy cường độ thân thể hắn, đại khái có thể chống đỡ nửa canh giờ.
Đây chính là cực hạn.
Sau nửa canh giờ, phải rời khỏi hẻm núi Thiên Uyên, tạm thời nghỉ ngơi một chút.
Lục Trường Sinh nhắm mắt lại, bắt đầu thi triển Cảm Tri Lĩnh Vực.
Cảm Tri Lĩnh Vực có thể bao trùm trong phạm vi trăm dặm.
Hắn tập trung về một hướng, rồi kéo dài xuống đáy Thiên Uyên.
Thế nhưng mặc kệ kéo dài bao sâu thì phía dưới vẫn chỉ có một màu đen kịt, hơn nữa còn có một tầng sương đen bao phủ.
Chương 305: Gặp võ giả Thần Cương ở hẻm núi Thiên Uyên, kẻ tới không có ý tốt!
Thậm chí tới cả Cảm Tri Lĩnh Vực của Lục Trường Sinh cũng phải chịu ảnh hưởng nhất định.
Dẫn đến việc phạm vi cảm giác thu nhỏ lại không ít.
Thế nhưng so với võ giả bình thường thì như vậy đã tốt hơn nhiều rồi.
Võ giả bình thường chỉ có thể quan sát bằng mắt thường.
Nhưng phạm vi mắt thường có thể quan sát lớn tới đâu chứ?
Mà Lục Trường Sinh lại trực tiếp sử dụng Cảm Tri Lĩnh Vực bao trùm.
“Vù…”
Lại là một trận gió lạnh thổi tới.
Thế nhưng lần này lại là một cơn gió lớn.
Cuồng phong tàn phá bốn phía, dồn dập từ đáy Thiên Uyên quét ngang tới.
Hơn nữa cuồng phong lạnh tới thấu xương.
Thân thể Lục Trường Sinh cũng phảng phất như bị đông cứng.
Có điều Lục Trường Sinh vận chuyển khí huyết, thân thể nhanh chóng chuyển biến tốt đẹp.
Hắn lập tức bắt đầu nắm chặt thời gian cảm ngộ.
Thân thể hắn nhiều nhất có thể chống đỡ nửa canh giờ.
Nói cách khác, hắn chỉ có nửa canh giờ để cảm ngộ.
Sau nửa canh giờ nhất định phải rời khỏi hẻm núi Thiên Uyên, nghỉ ngơi một đoạn thời gian.
Trong Cảm Tri Lĩnh Vực, hết thảy cảm giác của Lục Trường Sinh đều tăng lên tới cực hạn.
Cho dù là gió, kỳ thực Lục Trường Sinh cũng có thể cảm giác rất rõ ràng.
Trong loại cảm giác rõ ràng này Lục Trường Sinh cảm ngộ Thiên Địa Chi Phong Ý Cảnh cũng dễ dàng hơn nhiều.
Không chỉ là gió.
Thật ra chỉ cần Lục Trường Sinh bắt chước tự nhiên thì nơi Cảm Tri Chi Phong có thể bao trùm, đối với việc Lục Trường Sinh cảm ngộ ý cảnh hẳn là đều có trợ giúp rất lớn.
Đây chính là tác dụng của ý cảnh phụ trợ.
Dù không có thể trực tiếp gia tăng chiến lực nhưng tác dụng hỗ trợ tu luyện cũng không nhỏ.
Thế nên Thiên Địa Chi Phong Ý Cảnh của Lục Trường Sinh quả thực đã có chút tăng tiến.
Thời gian trôi qua từng giờ.
Lục Trường Sinh đang chìm đắm trong “hàn phong” tại hẻm núi Thiên Uyên.
Đột nhiên Cảm Tri Lĩnh Vực của hắn cảm giác được một thứ gì đó toàn thân trắng như tuyết, hành động cực kỳ linh hoạt, tựa như sợi chỉ trắng đang xuyên qua các vách đá dốc đứng trong hẻm núi Thiên Uyên.
“Địa Trùng!”
Lục Trường Sinh nhận ra ngay, hắn đoán đây chính là đặc sản của hẻm núi Thiên Uyên, Địa Trùng!
Dù mục đích của Lục Trường Sinh không phải là Địa Trùng.
Thế nhưng nếu đã phát hiện Địa Trùng thì sao có chuyện hắn lại bỏ qua được?
Một con Địa Trùng có giá trị một trăm điểm cống hiến đấy!
“Vèo.”
Trong nháy mắt, Lục Trường Sinh đứng bật dậy, toàn thân gia trì Thiên Địa Chi Phong Ý Cảnh, hành động nhanh như gió, cấp tốc đuổi theo Địa Trùng.
Địa Trùng cực kỳ nhạy bén.
Chạy loạn khắp vách núi cheo leo.
Bình thường đệ tử ngoại môn sợ rằng rất khó bắt được nó.
Thế nhưng trong phạm vi Cảm Tri Lĩnh Vực của Lục Trường Sinh, màn “biểu diễn” của Địa Trùng quả thực quá mức vụng về.
Dù Địa Trùng có chạy loạn ra sao thì Lục Trường Sinh vẫn có thể nắm bắt được phương hướng của nó một cách chuẩn xác.
“Tóm được mi rồi!”
Bàn tay to của Lục Trường Sinh vồ một cái, bắt Địa Trùng vào tay.
Một luồng khí cực lạnh cấp tốc bao trùm bàn tay Lục Trường Sinh.
Nhưng Lục Trường Sinh đã chuẩn bị trước.
Khí huyết chấn động, lập tức xua tan hàn khí.
Sau đó hắn lấy bình sứ ra, nhanh chóng cất Địa Trùng vào bình sứ.
Lục Trường Sinh nhìn bình sứ.
Hình như điểm cống hiến của Bắc Vực Thiên Tông cũng không khó kiếm lắm.
Không phải một trăm điểm cống hiến cứ thế vào tay rồi à?
“Ừm?”
Đột nhiên Lục Trường Sinh hơi nhướng mày.
Hắn xoay người, nhìn chằm chằm sau lưng.
Ở phía sau hắn, mơ hồ có ba bóng người bước ra.
Nhìn quần áo của ba người này có thể thấy đều là đệ tử nội môn.
Đối phương dường như không phải đến bắt Địa Trùng mà là tới tìm Lục Trường Sinh.
“Ngoại môn Lục Trường Sinh?”
“May mắn đấy, không ngờ còn bắt được một con Địa Trùng.”
“Thế nhưng vận may của ngươi cũng dừng ở đây rồi!”
Ba tên đệ tử nội môn này vừa tới trên thân đã tản ra khí thế khổng lồ, thậm chí trên người chúng còn mơ hồ bao trùm một tầng huyết sắc quang mang.
Thần cương!
Đối phương vừa đến đã phóng xuất ra thần cương, rõ ràng kẻ tới không có ý tốt.
Ba võ giả cảnh giới Thần Cương, hơn nữa còn là đệ tử nội môn, bước tới một cách hùng hổ.
Có rất nhiều đệ tử ngoại môn đang ở trong hẻm núi Thiên Uyên cảm thấy kinh ngạc không hiểu ra sao.
“Ba vị nội môn sư huynh này tới vì tên đệ tử ngoại môn trông rất lạ kia sao?”
“Từ bao giờ một đệ tử ngoại môn lại có thể đắc tội với ba vị nội môn sư huynh tới mức này? Thậm chí họ còn không ngại tự mình ra tay.”
“Người này trông lạ lắm, hẳn là đệ tử ngoại môn mới nhập tông.”
“Đệ tử ngoại môn mới nhập tông… Chẳng lẽ là vị đệ tử hạt giống tên Lục Trường Sinh kia?”
Những đệ tử ngoại môn này bàn tán ầm ĩ nhưng không ai rời đi, ngược lại còn đứng xa xa nhìn.
Chuyện thế này cũng không dễ gặp.
Dù sao thì phàm là đệ tử ngoại môn sẽ không ai muốn làm mất lòng nội môn sư huynh cả.
Càng đừng nói tới việc ba vị nội môn sư huynh cùng nhau mà tới.
Có điều họ cũng chẳng sợ.
Đây không phải chuyện lớn lao gì.
Họ không sợ ba vị đệ tử nội môn kia sẽ giết họ diệt khẩu.
Nguyên nhân rất đơn giản, tại Bắc Vực Thiên Tông mọi người có thể luận bàn, có thể đọ sức, thậm chí có thể ra tay với nhau.
Nhưng tuyệt đối không thể giết người!
Các đệ tử muốn làm sao thì làm nhưng không được gây chuyện chết người.
Chỉ cần không chết người thì sẽ dễ nói chuyện hơn.
Dù sao cảnh giới Thần Lực với cảnh giới Thần Cương chỉ cần không chết thì có gãy tay hay gãy chân cũng đều có thể khôi phục, thế nên chuyện cũng không to tát lắm.
Ba tên đệ tử nội môn này hùng hổ là thế nhưng cùng lắm cũng chỉ dạy cho Lục Trường Sinh một bài học chứ không đời nào giết chết Lục Trường Sinh.
Lúc này Lục Trường Sinh hơi nheo mắt.
Hắn mới vừa mới nhập tông, đừng nói nội môn, ngay cả ngoại môn, Lục Trường Sinh còn gần như chẳng quen đệ tử nào.
Chương 306: Lục Trường Sinh rút đao, một đao phá thần cương!
Thái độ của ba người này hết sức hùng hổ, rõ ràng là nhắm vào hắn.
“Nội môn…”
Lục Trường Sinh nhớ ra một chuyện.
Dưới chân núi, lúc hắn muốn trèo lên thang trời lại bị mấy tên tạp dịch ngăn cản.
Sau đó hắn giết đám tạp dịch kia luôn.
Mà những tạp dịch kia đều là tâm phúc của đệ tử nội môn.
Đã hiểu!
Đây là đệ tử nội môn đến trả thù!
Thật đúng là báo thù thể không đợi lâu!
Hắn vừa mới rời khỏi tông môn thì đã bị người ta đuổi theo rồi.
Nhưng Lục Trường Sinh cũng không sợ, hắn có sổ tay ngoại môn, biết việc các đệ tử Bắc Vực Thiên Tông có thể ra tay với nhau nhưng không thể giết chết đối phương.
Chỉ là dù không được giết người nhưng vẫn có cách để sỉ nhục và tra tấn đối phương.
“Các ngươi thật đúng là coi trọng Lục mỗ, cả ba vị đệ tử nội môn cùng tới một lúc.”
Lục Trường Sinh lạnh lùng mở lời.
“Hừ, trả thù phải nhân lúc còn sớm. Chẳng lẽ chúng ta phải chờ ngươi ở ngoại môn mấy tháng, từ từ tăng cường thực lực rồi mới đến? Đó là chuyện kẻ ngu xuẩn làm!”
“Không sai, thừa dịp ngươi vừa nhập tông, căn cơ chưa ổn, phải cho ngươi biết ai lớn ai
“Đệ tử trong tông môn dù không thể giết đồng môn nhưng chúng ta có cách để tra tấn ngươi. Để cho ngươi nhớ kỹ, dù là đệ tử hạt giống cũng phải khiêm nhường, không nên trêu chọc người không thể trêu!”
Ba tên đệ tử nội môn từng bước một tới gần.
Bọn chúng đã nói rất rõ ràng, chúng sẽ không để Lục Trường Sinh “chậm rãi phát triển”.
Chỉ cần tìm được cơ hội chúng sẽ ra tay ngay!
Càng ra tay sớm càng tốt!
Rõ ràng người có thể tồn tại ở Bắc Vực Thiên Tông đều là kẻ thông minh.
“Đúng vậy, trả thù phải thừa dịp sớm.”
“Thừa dịp căn cơ của ta chưa ổn, thậm chí còn chưa kịp dựa vào tài nguyên của tông môn để gia tăng thực lực các ngươi đã nắm lấy cơ hội trả thù.”
“Thế nhưng trong khoảng thời gian ngắn như vậy các ngươi đã biết ta là ai chưa?”
Ánh mắt Lục Trường Sinh lạnh băng.
Đối đầu với ba tên võ giả cảnh giới Thần Cương, nhưng hắn cũng không hề e ngại
“Vù.”
Sau một khắc, hư không giống như trở nên tối đen.
Như thể lập tức biến thành trời sao đen nhánh.
Trong trời sao mơ hồ có một thác nước to lớn.
Thác nước ba nghìn thước bay thẳng xuống dưới, xuyên qua trời sao.
“Ý cảnh?”
“Chỉ là ý cảnh mà cũng dám khoe khoang à?”
Ba tên đệ tử nội môn cảnh giới Thần Cương cười lạnh một tiếng.
Sau một chớp mắt bọn chúng cũng thi triển ra ý cảnh.
“Rầm.”
Phảng phất như có một đám lửa đang thiêu đốt bên trong trời sao đen kịt của Lục Trường Sinh.
Dường như lửa đã tràn ngập toàn bộ trời sao.
Sau đó, lại có một tầng sương trắng che trời lấp đất xông tới, bao phủ cả trời sao.
Cuối cùng còn có một ngọn núi hùng vĩ, trùng trùng điệp điệp, phảng phất từ trên chín tầng trời rơi xuống, tràn đầy uy thế khủng bố.
Ba loại ý cảnh cùng nhau lao về phía Lục Trường Sinh.
Nhưng Lục Trường Sinh chỉ hơi nheo mắt.
Ý cảnh của ba người này thế mà đều không viên mãn?
Nói cách khác là ý cảnh vẫn chưa diễn hóa ra lĩnh vực.
“Phải rồi, dù là cảnh giới Thần Cương cũng chưa chắc đã có thể diễn
“Cho dù là đệ tử của Bắc Vực Thiên Tông nhưng đa phần mọi người cũng không có cách nào làm ý cảnh viên mãn và diễn hóa ra lĩnh vực.”
“Họ chỉ có thể gia tăng ý cảnh tới một trình độ nhất định, sau đó tìm võ công cảnh giới Thần Cương thích hợp. Như vậy sẽ có bảy tám mươi phần trăm xác suất thành công, rồi sau đó lại thử ngưng tụ thần cương, phần lớn cũng có thể ngưng tụ ra thần cương, từ đó tấn thăng cảnh giới Thần Cương!”
Lục Trường Sinh bừng tỉnh đại ngộ.
Hắn đã đánh đồng Thiên Tâm với đệ tử bình thường trong Bắc Vực Thiên Tông rồi.
Thiên Tâm là Thiên Tâm.
Thiên Tâm không phải là đệ tử bình thường trong Bắc Vực Thiên Tông.
Nếu Thiên Tâm có thể đến Bắc Vực Thiên Tông thì chắc chắn cũng sẽ là đệ tử đỉnh tiêm, có khả năng lấy được thân phận đệ tử hạt giống.
Đệ tử bình thường dù có là thiên tài thì cũng chỉ là thiên tài bình thường.
Có thể lĩnh ngộ ý cảnh tới mức cao thâm đã tốt lắm rồi.
Viên mãn ư?
Thậm chí muốn diễn hóa ra lĩnh vực ư?
Đó là chuyện chỉ có một số ít đệ tử hàng đầu mới làm được.
“Ầm ầm.”
Giữa ý cảnh đầy trời mơ hồ có thể nghe được từng tiếng sóng biển.
Thế nhưng không chỉ có mỗi sóng biển.
Tựa hồ còn có cuồng phong gào thét, nâng sóng biển lao tới.
Chỉ cần không phải lĩnh vực.
Như vậy giữa ý cảnh với nhau mà muốn áp chế đối phương thật ra là chuyện rất khó.
Đặc biệt là ý cảnh của Lục Trường Sinh cũng không kém cỏi gì.
“Keng.”
Lục Trường Sinh rút đao.
Một đạo đao quang màu đỏ phá vỡ hư không.
Mang theo sức mạnh cực kỳ đáng sợ, như thể muốn chém đứt lìa cả ý cảnh.
Với ý cảnh của Lục Trường Sinh hiện giờ, khi gia trì trong ánh đao, sức mạnh của đao này chỉ sợ có thể đạt tới một vạn năm nghìn đỉnh!
Đây là một con số kinh khủng.
Vạn đỉnh có thể phá cương!
Hôm nay Lục Trường Sinh muốn thử một lần xem liệu vạn đỉnh có thể phá cương thật không?
“Lâm!”
Lục Trường Sinh thi triển ra bí pháp Cửu Tự Chân Ngôn.
Trong chốc lát, toàn thân ba tên đệ tử nội môn cảnh giới Thần Cương cứng đờ.
Bọn chúng dù là đệ tử có cảnh giới Thần Cương, nhưng trên phương diện tinh thần mà nói, thực ra chúng cũng không mạnh hơn đệ tử cảnh giới Thần Lực là bao.
Bí pháp Cửu Tự Chân Ngôn của Lục Trường Sinh vẫn hữu hiệu.
Cùng lúc đó, Lục Trường Sinh thậm chí còn kích phát cả Tâm Kiếm.
“Chém!”
Trong nháy mắt ba đạo Tâm Kiếm bay ra.
Vô ảnh vô hình, chém vào tinh thần của ba tên đệ tử nội môn cảnh giới Thần Cương.
“A…”
Ba người kêu thảm một tiếng.
Tinh thần bị bí pháp Cửu Tự Chân Ngôn chấn động, sau đó lại bị Tâm Kiếm chém trúng.
Trong nháy mắt tinh thần của bọn chúng đã bị xé rách.
Thậm chí ngay cả ý cảnh không thể duy trì được nữa, trong nháy mắt ý cảnh trở lên tán loạn.
Tích tắc khi ý cảnh của chúng tán loạn, đao quang của Lục Trường Sinh lại chia ra làm ba.
Chương 307: Lục Trường Sinh rút đao, một đao phá thần cương! (2)
Đột ngột rơi xuống.
Một đao này, khủng bố đến cực hạn.
Trên thân ba tên đệ tử nội môn cảnh giới Thần Cương còn có thần cương cực mạnh!
Bất kể Tâm Kiếm của Lục Trường Sinh chấn động tinh thần chúng ra sao thì cũng không thể ảnh hưởng tới thần cương trên người chúng.
Thần cương không phá, võ giả không chết!
Đây chính là chỗ kinh khủng của thần cương.
“Rầm.”
Rốt cục, đao quang của Lục Trường Sinh cũng hung hăng chém xuống thần cương.
Dù là thần cương phổ thông thì cũng có thể tăng phúc cho thân thể gấp mười lần!
Mà võ giả cấp độ Thiên Đỉnh được tăng phúc gấp mười lần thì chính là vạn đỉnh!
Thần cương của võ giả Thần Cương có thể ngăn cản sức mạnh vạn đỉnh!
Thế nhưng hiện giờ đao quang của Lục Trường Sinh không chỉ có sức mạnh vạn đỉnh.
Được ba loại ý cảnh gia trì, đao của Lục Trường Sinh trên thực tế đã đạt tới sức mạnh một vạn năm nghìn đỉnh khủng bố!
Dù là liên tiếp tung ra ba đao nhưng sức mạnh của Lục Trường Sinh cũng không hề suy giảm.
Dù sao thì hắn có Hải Lãng Ý Cảnh, có thể liên tục chém ra đao quang.
“Răng rắc.”
Đao quang chạm đến thần cương.
Đao quang chỉ hơi khựng lại một chút, chớp mắt sau đó, thần cương trên người ba tên đệ tử nội môn xuất hiện một vết nứt, sau đó thần cương nhanh chóng tan vỡ.
“Sao có thể?”
Ba tên đệ tử nội môn không dám tin vào hai mắt của mình.
Đây chính là thần cương đấy!
Thần cương có yếu tới mức nào cũng có thể nghiền ép võ giả cảnh giới Thần Lực.
Thế nhưng giờ thần cương mà chúng vẫn lấy làm tự hào lại bị một đao của Lục Trường Sinh chém rách.
“Vạn đỉnh có thể phá cương, quả nhiên không giả!”
Lục Trường Sinh khống chế đao quang rơi xuống, nháy mắt chặt đứt một cánh tay của mỗi kẻ.
“Bộp.”
Ba cánh tay cứ thế rơi xuống mặt đất.
Bị đao quang của Lục Trường Sinh chém xuống.
Máu tươi lập tức phun tung toé.
Sắc mặt ba tên đệ tử cảnh giới Thần Cương trắng bệch.
Lục Trường Sinh có thể chặt đứt cánh tay của bọn chúng thì cũng có thể chặt đứt đầu của chúng.
Bọn chúng thất bại rồi!
Hơn nữa còn thất bại thảm hại.
Bị một tên đệ tử ngoại môn mới có cảnh giới Thần Lực đánh bại với một đao, cực kỳ nhục nhã!
Cảnh này đã bị một số đệ tử ngoại môn đứng đằng xa trông thấy.
Cả đám đều trợn mắt hốc mồm.
Nếu không phải tận mắt nhìn thấy thì bất kể nói thế nào họ cũng không dám tin.
Ba vị đệ tử nội môn lại thua như vậy sao?
Đã thế còn thua rất thê thảm, không có chút sức chống trả nào.
Nếu Lục Trường Sinh muốn thậm chí có thể một đao chém giết ba tên đệ tử nội môn nữa kìa.
Đây là đệ tử nội môn thật sao?
Hoặc phải nói đây là võ giả cảnh giới Thần Cương thật sao?
Thần cương của họ sao lại cứ như giấy thế?
“Thần cương dễ phá vậy cơ à? Không phải nói, võ giả cảnh giới Thần Cương hoàn toàn nghiền ép võ giả cảnh giới Thần Lực à?”
“Nghe đồn vạn đỉnh có thể phá cương! Rõ ràng là Lục Trường Sinh đã bạo phát ra sức mạnh vạn đỉnh, thế nên có thể đánh vỡ thần cương của ba vị đệ tử nội môn.”
“Sức mạnh vạn đỉnh! Dù rất ít võ giả cảnh giới Thần Lực có thể bộc phát ra sức mạnh vạn đỉnh nhưng ở ngoại môn cũng có người như thế, chỉ là ai có thể vượt cấp khiêu chiến, một chiêu đánh bại ba vị võ giả cảnh giới Thần Cương như vậy?”
“Lục Trường Sinh không đơn giản đâu. Ba võ giả cảnh giới Thần Cương đều như tấm bia sống, bị Lục Trường Sinh một đao đánh trúng. Thậm chí ngay cả ý cảnh của họ cũng tán loạn, nếu không dù Lục Trường Sinh có bạo phát ra sức mạnh vạn đỉnh cũng không dễ dàng đánh bại ba tên võ giả cảnh giới Thần Cương.”
“Tên Lục Trường Sinh này đúng là không đơn giản…”
Kiến thức của những đệ tử này cũng rất tốt.
Họ đại khái có thể nhận ra Lục Trường Sinh có thể bộc phát sức mạnh vạn đỉnh.
Nhưng rõ ràng Lục Trường Sinh không phải là chỉ có sức mạnh vạn đỉnh thôi.
Chỉ là người không đích thân thể nghiệm qua bí pháp Cửu Tự Chân Ngôn và Tâm Kiếm thì căn bản là không cách nào biết sự huyền diệu trong đó.
Lúc này Lục Trường Sinh đã thu đao vào vỏ.
Hắn nhìn ba tên đệ tử nội môn sắc mặt khó coi trước mắt, lạnh lùng nói ra: “Phế vật chính là phế vật, dù có thành tựu thần cương cũng là phế vật.”
“Cút!”
Lời Lục Trường Sinh nói khiến sắc mặt ba tên đệ tử nội môn càng thêm khó coi.
Thế nhưng bọn chúng không dám đáp lại.
Một đao vừa rồi thật sự khiến chúng cảm nhận được khí tức tử vong.
Nếu không phải nơi này là Thiên Lộc sơn mạch, ngay tại địa bàn của Bắc Vực Thiên Tông thì e rằng chúng đã mất mạng rồi.
“Đi.”
Ba người lập tức nhặt lên cánh tay bị chém rơi xuống mặt đất, ngay cả một câu hung ác cũng không dám nói, cứ thế ủ dột vội vã rời đi, trong nháy mắt đã biến mất trong hẻm núi Thiên Uyên.
Hẻm núi Thiên Uyên lại yên tĩnh trở như cũ.
Thế nhưng Lục Trường Sinh không vội rời đi.
Hắn tới hẻm núi Thiên Uyên mới bao lâu đâu?
Không vội.
Hắn còn phải tiếp tục cảm ngộ Thiên Địa Chi Phong Ý Cảnh.
Đến chạng vạng tối thì Lục Trường Sinh cũng kết thúc một ngày tu hành.
Hắn từ hẻm núi Thiên Uyên quay về tiểu viện số mười hai.
Ở trong sân, Lục Trường Sinh thi triển ra Cảm Tri Lĩnh Vực.
“Ồ?”
“Trong ngoại môn thế mà không có lưu truyền bất cứ lời đồn nào liên quan tới việc ta đánh lui ba tên đệ tử nội môn tại hẻm núi Thiên Uyên?”
Lục Trường Sinh cảm thấy có chút kỳ quái.
Hôm nay ở hẻm núi Thiên Uyên có rất nhiều đệ tử ngoại môn chính mắt thấy hắn đánh bại ba tên đệ tử nội môn.
Thế nhưng giờ ngoại môn lại không có bất cứ lời đồn nào về chuyện này.
Lục Trường Sinh như có điều suy nghĩ.
Xem ra những đệ tử ngoại môn kia đều rất khôn khéo.
Lục Trường Sinh có thể đánh bại ba tên đệ tử nội môn, vậy cũng có nghĩa là sau ba tháng Lục Trường Sinh cũng có khả năng bảo vệ thân phận đệ tử hạt giống.
Ai lại muốn đắc tội với loại đệ tử hạt giống tiềm lực vô hạn thế này?
Bởi vậy, mấy tên đệ tử ngoại môn kia đều im thin thít, không ai ăn nói lung tung, cũng không lan truyền bất cứ lời đồn nào.
Chương 308: Lục Trường Sinh rút đao, một đao phá thần cương! (3)
Lục Trường Sinh rất hài lòng.
Điều này cũng giúp hắn được yên tĩnh hơn một chút.
Thế là, Lục Trường Sinh mỗi ngày đều tới hẻm núi Thiên Uyên cảm ngộ ý cảnh.
Một ngày, ba ngày, năm ngày, mười ngày…
Trong nháy mắt, thời gian trôi qua một tháng.
Hôm nay chỗ hẻm núi Thiên Uyên có rất ít người lui tới.
Lục Trường Sinh tìm một chỗ yên tĩnh.
Bốn phía không có một ai.
Bởi vì Lục Trường Sinh có thể cảm giác được Thiên Địa Chi Phong Ý Cảnh của hắn dường như sắp viên mãn.
Giờ chỉ còn kém một cơ hội nữa thôi.
“Vù vù.”
Sau một lát, một trận cuồng phong từ dưới đáy Thiên Uyên xông tới.
Cuồng phong trùng trùng điệp điệp thổi quét qua.
Trong Cảm Tri Lĩnh Vực của Lục Trường Sinh, cuồng phong rõ ràng tới mức không gì sánh được.
“Rầm.”
Nháy mắt, Thiên Địa Chi Phong Ý Cảnh của Lục Trường Sinh hiển hiện ra.
Cũng là gió, tràn ngập khắp đất trời.
Thế nhưng Thiên Địa Chi Phong Ý Cảnh hiển hóa trên đỉnh đầu Lục Trường Sinh dường như đang dần dần lột xác thành từng đạo cuồng phong không ngừng xoay tròn.
Cuối cùng trở thành gió xoáy, tràn ngập giữa trời đất.
Gió xoáy trùng trùng điệp điệp, tàn phá khắp nơi.
Những nơi nó đi qua hết thảy đều bị ép thành bột mịn.
Giờ khắc này, giữa trời đất không còn có an bình mà chỉ có phong bạo vô tận.
Diễn hóa!
Thiên Địa Chi Phong Ý Cảnh của Lục Trường Sinh rốt cục cũng diễn hóa, hơn nữa còn diễn hóa ra Bạo Phong Lĩnh Vực.
Chỉ cần rơi vào trong Bạo Phong Lĩnh Vực của Lục Trường Sinh thì sẽ bị Bạo Phong Lĩnh Vực áp chế.
Hơn nữa Bạo Phong Lĩnh Vực còn là một loại lĩnh vực có tính công kích rất mãnh liệt.
Loại ý cảnh khác bị Bạo Phong Lĩnh Vực của Lục Trường Sinh phủ lên thì chỉ trong nháy mắt nó sẽ bị Bạo Phong Lĩnh Vực xé nát.
Ngay cả lĩnh vực khác cũng sẽ bị Bạo Phong Lĩnh Vực công kích.
Nói về tính công kích, Bạo Phong Lĩnh Vực thậm chí có vẻ còn mạnh hơn cả Sát Lục Lĩnh Vực lúc trước Thiên Tâm diễn hóa ra.
Chỉ là không có ai sáng tạo ra võ công cảnh giới Thần Cương có thể so với Tu La Thân thôi.
Vẻn vẹn chỉ có Bạo Phong Thần Cương công là đạt đến phạm trù võ công cảnh giới Thần Cương thượng thừa.
“Tách.”
Lục Trường Sinh mở mắt.
Bạo Phong Lĩnh Vực đã thành công rồi!
“Giờ ta đụng độ võ giả không diễn hóa ra lĩnh vực, kể cả võ giả cảnh giới Thần Cương đi nữa thì Bạo Phong Lĩnh Vực của ta cũng có thể trực tiếp nghiền ép, khiến đối phương không thể thi triển cả ý cảnh.”
Lục Trường Sinh hiểu rất rõ ưu thế của mình.
Thế nhưng võ giả cảnh giới Thần Cương có được thần cương.
Nếu là thần cương thượng thừa thì dù không có ý cảnh gia trì cũng có thể tăng phúc thân thể gấp hai mươi lần.
Vẫn sẽ vô cùng khủng bố.
Mà đó mới chỉ là một tầng thần cương.
Nếu là có hai tầng thần cương thượng thừa thì sẽ càng khủng bố hơn.
Có điều hiện giờ Lục Trường Sinh đã diễn hóa ra Bạo Phong Lĩnh Vực, nên nếu hắn muốn ngưng tụ Bạo Phong Thần Cương thì đương nhiên sẽ dễ như trở bàn tay.
100% có thể ngưng tụ ra Bạo Phong Thần Cương.
Nếu như Lục Trường Sinh nguyện ý, hắn có thể ngưng tụ Bạo Phong Thần Cương ngay lập tức, sau đó tấn thăng cảnh giới Thần Cương, trở thành đệ tử nội môn!
Chỉ là Lục Trường Sinh mới tới Bắc Vực Thiên Tông một tháng, còn nhiều chuyện chưa hiểu rõ về tông môn.
Ở Bắc Vực Thiên Tông hết thảy đều phải tranh.
Mà thân phận đệ tử hạt giống không thể không nói là tôn quý nhất, thu hoạch được nhiều chỗ tốt nhất.
Ngoại môn, nội môn thậm chí chân truyền, đều có đệ tử hạt giống.
Thân phận Lục của Trường Sinh hiện giờ là đệ tử hạt giống ngoại môn.
Nếu như hắn chọn tấn thăng cảnh giới Thần Cương, trở thành đệ tử nội môn luôn, thì hắn cũng sẽ tự động nhận được thân phận đệ tử hạt giống.
Thế nhưng một khi tấn thăng nội môn thì Lục Trường Sinh sẽ không có “kỳ bảo hộ tân thủ” nữa.
Đệ tử nội môn có thể lập tức phát động khiêu chiến.
Chỉ có duy nhất Bạo Phong Lĩnh Vực, cộng thêm sức mạnh vạn đỉnh, Lục Trường Sinh không dám chắc có thể bảo vệ thân phận đệ tử hạt giống trong nội môn.
Hắn vẫn phải chờ một chút!
Tốt nhất là diễn hóa thêm một loại lĩnh vực, sau đó một tiếng trống nâng cao tinh thần, ngưng tụ ra hai tầng thần cương.
Đến lúc đó, chuyện bảo vệ thân phận đệ tử nội môn cũng không thành vấn đề.
Thực ra cách làm của Lục Trường Sinh cũng là cách các đệ tử ngoại môn rất hay dùng.
Lúc Lục Trường Sinh lợi dụng Cảm Tri Lĩnh Vực cảm ứng khắp ngoại môn thực ra cũng bị rất nhiều lĩnh vực bài xích.
Trong các đệ tử ngoại môn cũng đã có rất nhiều người diễn hóa ra lĩnh vực, thế nhưng lại không có ai ngưng tụ thần cương.
Trong đó phần lớn đều là người có thân phận đệ tử hạt giống.
Bọn họ không ngưng tụ thần cương, không trở thành đệ tử nội môn mà vẫn luôn chờ.
Rõ ràng họ rất quý trọng thân phận đệ tử hạt giống, không muốn từ bỏ thân phận đệ tử hạt giống một cách dễ dàng như thế.
Thế nên mới tiếp tục suy nghĩ biện pháp tăng cường thực lực lúc còn ở cảnh giới Thần Lực.
Đến lúc đó tấn thăng nội môn sẽ có khả năng tiếp tục giữ vững thân phận đệ tử hạt giống.
Nhưng bất kể như thế nào, bất kể đệ tử ngoại môn kéo dài thời gian ra sao.
Trong vòng mười năm, họ đều phải ngưng tụ thần cương.
Nếu không sẽ bị trục xuất khỏi Bắc Vực Thiên Tông.
Đối với Lục Trường Sinh mà nói, hắn không cần kéo dài tới mười năm.
Nhưng kéo dài mấy tháng thậm chí một năm là ổn.
Hắn cần diễn hóa hai loại, thậm chí ba loại lĩnh vực sau đó mới thử ngưng tụ thần cương.
Lục Trường Sinh đã diễn hóa ra Bạo Phong Lĩnh Vực.
Tiếp theo Lục Trường Sinh nên chọn loại ý cảnh nào đây?
Lục Trường Sinh mở bảng thuộc tính ra xem.
Ký chủ: Lục Trường Sinh
Ngộ tính: 3330 (Tứ phương ca tụng)
Bí pháp Khí Huyết Chú Kiếm: Đúc kiếm 6 năm 9 tháng
Tâm Kiếm Quyết: Tiến độ 21% (Tâm Kiếm)
Bạo Phong Lĩnh Vực: Tiến độ 1%
Cảm Tri Lĩnh Vực: Tiến độ 11%
Tinh Không Bộc Bố Ý Cảnh: Tiến độ 42%
Hải Lãng Ý Cảnh: Tiến độ 34%
Lục Trường Sinh nhìn qua một lượt.
Chương 309: Xa cách hai năm, Đao Thập Nhị trở lại thành Trạm Hải, ngạo thị quần hùng!
Tiến độ của Tinh Không Bộc Bố Ý Cảnh đã lên tới 42%.
Tiến độ của Hải Lãng Ý Cảnh chỉ có 34%.
Thế nhưng Tinh Không Bộc Bố Ý Cảnh lại chỉ có thể cảm ngộ lúc đêm tối.
Ngược lại Hải Lãng Ý Cảnh chỉ cần có sóng biển là có thể bắt chước tự nhiên, đến lúc đó Lục Trường Sinh cứ dốc hết sức cảm ngộ, tiến độ chắc chắn sẽ rất nhanh.
Lục Trường Sinh lập tức quyết định.
Toàn lực cảm ngộ Hải Lãng Ý Cảnh!
Thiên Lộc sơn mạch không có biển.
Thậm chí, gần Thiên Lộc sơn mạch cũng không nơi nào có biển.
Lục Trường Sinh muốn bắt chước tự nhiên, cảm ngộ Hải Lãng Ý Cảnh thì chỉ sợ phải trở lại Trạm Hải Thành mới được.
Bất kỳ đệ tử nào của Bắc Vực Thiên Tông cũng có thể ra khỏi tông môn.
Thế nhưng thân phận đệ tử hạt giống vẫn có phần đặc biệt.
Đệ tử hạt giống mỗi tháng nhất định phải tiếp nhận khiêu chiến một lần.
Nếu như trong tháng có người khiêu chiến đệ tử hạt giống mà đệ tử hạt giống không có ở đây thì tương đương với bỏ quyền.
Hậu quả của việc bỏ quyền chính là bị tự động tước đoạt thân phận đệ tử hạt giống, ngầm thừa nhận người khiêu chiến chiến thắng.
Thân phân đệ tử hạt giống của Lục Trường Sinh còn thừa gần hai tháng “kỳ bảo hộ tân thủ” nữa.
Hắn nhất định phải trở về tông môn trong thời gian hai tháng.
Bằng không nếu sẽ có người khiêu chiến mà hắn không đáp lại thì sẽ bị tước đoạt thân phận đệ tử hạt giống ngay.
Đương nhiên, dù có bị tước đoạt thân phận đệ tử hạt giống thật ra cũng không có vấn đề gì lớn.
Lục Trường Sinh còn có thể khiêu chiến các đệ tử hạt giống khác.
Sau đó đoạt lại thân phận đệ tử hạt giống.
Chỉ cần thực lực đủ mạnh thì chẳng sợ đánh mất thân phận đệ tử hạt giống.
Nghĩ tới đây, trong lòng Lục Trường Sinh đã có quyết định.
Trở lại Trạm Hải Thành!
Thế là Lục Trường Sinh thu dọn một ít hành lý.
Hắn lại đến đại điện nhận nhiệm vụ kiểm tra số điểm cống hiến của mình.
Vừa vặn có một nghìn điểm cống hiến.
Có một nghìn điểm cống hiến bởi trong một tháng qua hắn bắt được năm con Địa Trùng trong hẻm núi Thiên Uyên.
Mỗi con Địa Trùng được một trăm điểm cống hiến, nhưng vì hắn có thân phận đệ tử hạt giống nên được ban thưởng nhiệm vụ gấp đôi, bởi vậy tổng cộng thu được một nghìn điểm cống hiến.
Lục Trường Sinh đi vào đại điện nhiệm vụ, hắn muốn xem thử có nhiệm vụ nào liên quan tới Trạm Hải Thành hay không.
Nếu có nhiệm vụ thì tiện tay nhận luôn.
Đến lúc đó hắn quay về còn có thể thu hoạch được một ít điểm cống hiến.
Lục Trường Sinh tìm một vòng trong đại điện nhiệm vụ, thế mà lại tìm được một nhiệm vụ thật.
“Quặng Thâm Hải Huyền Thiết, một cân đổi một trăm điểm cống hiến.”
Hai mắt Lục Trường Sinh sáng bừng lên.
Nhiệm vụ này không tệ.
Phần thưởng cũng khá cao.
Quặng Thâm Hải Huyền Thiết đều là mấy chục cân tới trên trăm cân.
Một khi tìm ra thì chẳng phải sẽ có mấy nghìn tới cả vạn điểm cống hiến sao.
Chỉ là riêng hai từ “thâm hải” không biết đã ngăn cản bao nhiêu người.
Dưới biển sâu có áp lực kinh khủng.
Đừng nói tới võ giả cảnh giới Thần Lực, ngay cả võ giả cảnh giới Thần Cương xuống biển sâu cũng sẽ bị ép thành bánh thịt.
Huống hồ gì biển cả lớn như vậy, nếu muốn tìm ra quặng Thâm Hải Huyền Thiết cũng không khác gì mò kim đáy biển.
Loại nhiệm vụ này có hiệu lực lâu dài, cũng không cần nhận nhiệm vụ luôn.
Thế là Lục Trường Sinh tạm thời nhớ kỹ “quặng Thâm Hải Huyền Thiết”.
Đến lúc đó lại nghe ngóng một phen trong Trạm Hải Thành.
Sau đó Lục Trường Sinh trực tiếp xuống núi.
Lần này không có cưỡi ngựa, bởi vì không cần thiết.
Lục Trường Sinh đã là võ giả cảnh giới Thần Lực, thể lực vô cùng vô tận, lại có Bạo Phong Lĩnh Vực gia trì, chỉ dùng tốc độ thân pháp cũng nhanh hơn ngựa.
Lục Trường Sinh xuống núi, không làm kinh động bất luận kẻ nào.
Một phen phi nước đại, mất vẻn vẹn mười ngày, Lục Trường
Tính toán thời gian, lúc trước Lục Trường Sinh từ Trạm Hải Thành đến chiến trường Bắc Vực cũng đã qua khoảng hai năm.
“Lại trở về Trạm Hải Thành…”
Lục Trường Sinh dạo bước trên đường.
Trạm Hải Thành gần như không có gì thay đổi so với hai năm trước.
Nơi này vẫn phồn vinh như trước đây.
Bất tri bất giác, Lục Trường Sinh đi tới bến tàu.
Hắn muốn bắt chước tự nhiên, cảm ngộ Hải Lãng Ý Cảnh nên nhất định phải ra biển, cảm ngộ sóng biển ngoài biển rộng.
Vậy thì phải đi nhờ thuyền lớn.
Thuyền lớn của Viễn Dương Thương Hội là tốt nhất, dù sao, Lục Trường Sinh và Viễn Dương Thương Hội cũng coi có chút quan hệ.
Thế nhưng Lục Trường Sinh nhìn qua vẻ ngoài của mình.
Ở Trạm Hải Thành, tên Lục Trường Sinh chỉ sợ không dùng được.
Tên tuổi Đao Thập Nhị vang dội hơn nhiều.
Nghĩ một lát, Lục Trường Sinh tìm một khách điếm, một lần nữa dịch dung hoán trang thành Đao Thập Nhị.
Sau đó Lục Trường Sinh đi thẳng tới chỗ Thiên Nữ Phái.
Hắn muốn tìm quặng Thâm Hải Huyền Thiết nhưng nếu chỉ dựa vào chính mình căn bản không có khả năng tìm tới.
Chỉ có để Thiên Nữ Phái phát động lực lượng tìm kiếm, có lẽ như thế sẽ tìm ra một ít manh mối.
Lục Trường Sinh đi về phía sơn môn Thiên Nữ Phái.
Hắn từng bước một đi tới bên ngoài sơn môn Thiên Nữ Phái.
“Ai?”
Thủ vệ Thiên Nữ Phái nhìn thấy Lục Trường Sinh thì lập tức cảnh giác quát lên.
“Không biết ta à?”
Lục Trường Sinh vẫn bước từng bước một đi tới như cũ.
Mấy tên thủ vệ nhìn thật kỹ, sau đó ánh mắt sáng bừng.
Thậm chí trong mắt còn lóe lên một tia kinh hỉ.
“Đao tiên sinh, là Đao tiên sinh trở về!”
“Nhanh đi báo với Thiên Nữ, Đao tiên sinh trở về rồi.”
Thủ vệ lập tức tiến lên đón, nhiệt tình không gì sánh được.
Còn có một số nữ đệ tử không nhận ra người tới là ai.
“Đao tiên sinh là ai?”
Một nữ đệ tử nhỏ giọng hỏi.
Nàng có vẻ vừa mới nhập môn không lâu, thế nên không biết “Đao tiên sinh”.
Trong Thiên Nữ Phái không có nam tử.
Giờ lại đột nhiên có thêm một vị nam tử là “Đao tiên sinh”, hơn nữa có vẻ địa vị còn khá cao.
Điều này khiến nữ đệ tử mới nhập môn cảm thấy rất lạ.
Chương 310: Xa cách hai năm, Đao Thập Nhị trở lại thành Trạm Hải, ngạo thị quần hùng! (2)
“Ha ha, ngươi không biết Đao tiên sinh cũng bình thường.”
“Đao tiên sinh chính là người hộ đạo của Thiên Nữ đấy.”
“Hơn nữa không chỉ thế thôi đâu. Hai năm trước, Đao tiên sinh đến chiến trường Bắc Vực, sau đó có tin truyền về, Đao tiên sinh trên chiến trường Bắc Vực, gần như lấy sức một mình đánh lui Bắc Lỗ quốc, thậm chí ngay cả Thiên Tâm là võ giả cảnh giới Thần Lực hàng đầu của Bắc Lỗ quốc cũng bị Đao tiên sinh chém giết.”
“Tin này vừa được truyền về mấy tháng trước, quả thực khiến cho người ta không thể tưởng tượng nổi.”
Trong mắt những nữ đệ tử này đều có vẻ cuồng nhiệt.
Đao Thập Nhị!
Đây chính là người đứng đầu Thần Lực Bảng!
Thật ra ngay cả Lục Trường Sinh cũng không rõ chuyện dù Thần Lực Bảng là xếp hạng ở chiến trường Bắc Vực.
Thế nhưng chiến trường Bắc Vực quá kịch liệt.
Gần như thu hút hai đông đảo võ giả cảnh giới Thần Lực của hai nước tham gia.
Thế nên có người cảm thấy Thần Lực Bảng thực tế có thể bao quát tất cả võ giả cảnh giới Thần Lực của Đại Ngư Vương Triều và Bắc Lỗ quốc.
Xếp thứ nhất trên Thần Lực Bảng chính là xếp thứ nhất trong cảnh giới Thần Lực của hai nước!
Đây là vinh quang nhường nào?
Lúc tin tức truyền về Trạm Hải Thành thậm chí còn khiến toàn bộ Trạm Hải Thành chấn động.
Lục Trường Sinh đi vào Thiên Nữ Phái, toàn bộ Thiên Nữ Phái đều ra đón.
Ngoại trừ thái thượng trưởng lão Thiên Nữ Phái cũng là vị có cảnh giới Thần Cương duy nhất, tựa như Định Hải Thần Châm đang bế quan nên không thể đến ra thì gần như tất cả cao tầng của Thiên Nữ Phái đều tới đông đủ.
Bao gồm cả Thiên Nữ Vân Hải Đường.
“Đao tiên sinh, ngươi rốt cục cũng trở về rồi!”
Trên mặt Vân Hải Đường nở một nụ cười.
Hai năm, ròng rã hai năm.
Thiên Nữ như nàng do không có người hộ đạo Đao Thập Nhị bên cạnh nên đã phải chịu rất nhiều áp lực.
Thế nhưng nàng vẫn chống đỡ được hết.
Bây giờ Vân Hải Đường đã là Thiên Nữ chân chính, nắm quyền to trong tay, không cần dựa vào bất luận kẻ nào nữa.
“Vân cô nương, ta vẫn là người hộ đạo của ngươi!”
Chỉ một câu nói của Lục Trường Sinh đã đủ để biểu đạt thái độ.
Người hộ đạo!
Đây là vị trí đặc thù trong Thiên Nữ Phái, không phải người của Thiên Nữ Phái, nhưng lại có liên hệ mật thiết với Thiên Nữ.
Với thân phận và địa vị của Đao Thập Nhị bây giờ, hắn nói ra câu này sẽ khiến toàn bộ Thiên Nữ Phái, thậm chí toàn bộ các thế lực trong Trạm Hải Thành đều phải cân nhắc “sức nặng” của Vân Hải Đường một lần nữa.
Đây chính là sức ảnh hưởng của Đao Thập Nhị hiện giờ!
Người đứng đầu Thần Lực Bảng!
Các vị cao tầng của Thiên Nữ Phái cũng rất thức thời, sau khi gặp qua Đao Thập Nhị họ lại nhao nhao rời đi.
Chỉ để hai người Đao Thập Nhị và Vân Hải Đường ở lại.
“Đao tiên sinh… Có lời đồn ngươi đi Bắc Vực Thiên Tông, không biết…”
Vân Hải Đường do dự một lát rồi vẫn mở miệng hỏi.
“Không sai, giờ ta đã là đệ tử của Bắc Vực Thiên Tông.”
“Lần này ta trở lại Trạm Hải Thành vì việc tu hành võ đạo, cũng tiện hoàn thành một ít nhiệm vụ tông môn.”
Vân Hải Đường mở to hai mắt.
Bắc Vực Thiên Tông!
Đây chính là thánh địa trong lòng toàn bộ võ giả Bắc Vực!
Mỗi một vị đệ tử của Bắc Vực Thiên Tông xuống núi đều là nhân vật có thể hô mưa gọi gió.
Trong lịch sử Trạm Hải Thành chưa từng có người có thể tiến về Bắc Vực Thiên Tông.
Thế nhưng Đao Thập Nhị lại làm được!
Một vị đệ tử chân chính của Bắc Vực Thiên Tông đang đứng ngay trước mặt Vân Hải Đường!
Trong lúc nhất thời, Vân Hải Đường cũng không khỏi ngỡ ngàng.
Dường như quay về mấy năm trước, lúc nàng trông thấy Đao Thập Nhị lần đầu.
Khi đó Đao Thập Nhị dù cũng rất mạnh, thế nhưng ai có thể ngờ Đao Thập Nhị lại trở thành người đứng đầu cảnh giới Thần Lực, bây giờ còn là đệ tử của Bắc Vực Thiên Tông nữa chứ?
Hết thảy giống như một giấc mơ, khiến người ta cảm thấy không chân thực.
“Đúng rồi, Đao tiên sinh, ngươi nói làm nhiệm vụ tông môn là nhiệm vụ gì thế? Thiên Nữ Phái chúng ta có thể giúp gì cho Đao tiên sinh không?”
Vân Hải Đường lấy lại tinh thần, vội vàng hỏi.
Nàng hiểu rất rõ dựa vào quan hệ giữa nàng và Đao Thập Nhị.
Dù Đao Thập Nhị về sau vĩnh viễn không trở lại, nhưng thân phận đệ tử Bắc Vực Thiên Tông của Đao Thập Nhị cũng đủ để cho nàng hoàn toàn ngồi vững vàng trên vị trí Thiên Nữ của Thiên Nữ Phái.
Thậm chí trong toàn bộ Trạm Hải Thành này Vân Hải Đường cũng sẽ có địa vị vô cùng quan trọng!
Đây chính là sức ảnh hưởng của Đao Thập Nhị hiện giờ.
Nàng phải duy trì mối quan hệ tốt đẹp với Đao Thập Nhị.
Lục Trường Sinh cũng đã nhận ra ý đồ của Vân Hải Đường.
Nhưng hắn cũng chẳng để ý.
Hắn thật sự là người hộ đạo của Vân Hải Đường, nếu như sức ảnh hưởng của hắn có thể đến giúp Vân Hải Đường vậy càng tốt.
Huống hồ gì có một số chuyện để Thiên Nữ Phái đi làm Lục Trường Sinh cũng yên tâm hơn.
Tỷ như nhiệm vụ tông môn lần này chắc chắn cần dùng đến Thiên Nữ Phái.
“Ta cần quặng Thâm Hải Huyền Thiết, nếu như Thiên Nữ Phái có thể phát động nhân mạch đi tìm manh mối vậy không có gì tốt hơn.”
Lục Trường Sinh nói thẳng.
“Quặng Thâm Hải Huyền Thiết à? Ta từng nghe nói rồi, hình như đây là vật liệu quý hiếm để chế tạo thần binh lợi khí.”
“Ta lập tức thu xếp cho người của Thiên Nữ Phái đi tìm hiểu, nghe ngóng tin tức giúp Đao tiên sinh.”
Vân Hải Đường lập tức sắp xếp mọi việc.
“Tốt, chuyến này ta chủ yếu là tu hành võ đạo, cần phải ra biển.”
“Ta sẽ dùng thuyền lớn của Viễn Dương Thương Hội để tiến về biển rộng.”
“Nếu như tìm được quặng Thâm Hải Huyền Thiết ngươi cứ gửi tin cho Viễn Dương Thương Hội.”
Vân Hải Đường khẽ gật đầu.
Lục Trường Sinh đứng dậy, đang muốn rời đi.
Bỗng nhiên, Lục Trường Sinh lại dừng bước.
“Ở cảnh giới Thần Lực việc tăng lên thân thể đúng là rất quan trọng, nhưng nếu muốn thành tựu cảnh giới Thần Cương thì nhất định phải lĩnh ngộ ý cảnh!”
“Cố gắng cảm thụ một phen đi.”
“Vù.”
Trong nháy mắt, Bạo Phong Lĩnh Vực của Lục Trường Sinh giáng lâm, bao phủ toàn thân Vân Hải Đường.