Hổ Phác Thủ cũng đã tới mức tinh thông.
Có điều mấy ngày gần đây tiến độ luyện Hổ Phác Thủ dường như cũng đã đình trệ.
Hổ Phác Thủ là môn vũ kỹ bắt chước phó nhân mãnh hổ, theo lão Lưu nói nhất định phải lĩnh ngộ được mãnh hổ chi ý mới đạt tới tiểu thành được.
Tới khi đó Hổ Phác Thủ mới có khả năng thể hiện uy lực.
Nhưng Lục Trường Sinh lại chẳng có chút đầu mối nào về mãnh hổ chi ý cả.
Chỉ có Quyền Pháp Cơ Bản là thật sự đơn giản, có thể nói là hắn đã quen tay hay việc rồi.
Lục Trường Sinh có thể cảm giác được bản thân lý giải Quyền Pháp Cơ Bản càng lúc càng sâu hơn, dường như chỉ cách cảnh giới viên mãn một quãng nhỏ nữa thôi.
Quyền Pháp Cơ Bản thật ra không có uy lực gì hết, luyện thành thì cũng chỉ có thể coi như bước đầu làm quen với công phu quyền pháp.
Rất nhiều học đồ chỉ một lòng muốn luyện thành Đại Hà Tráng Huyết Công hoặc cùng lắm là học thêm Hổ Phác Thủ.
Hổ Phác Thủ còn có thể coi như vũ kỹ có tính công kích, thế nên rất nhiều học đồ sẽ luyện môn này.
Nhưng Quyền Pháp Cơ Bản thì gần như không có học đồ nào muốn phí thời gian với nó cả.
Chỉ có một mình Lục Trường Sinh không từ bỏ, hắn chỉ cần cảm nhận được Quyền Pháp Cơ Bản lại tiến bộ và có thể tiếp tục tiến bộ hơn nữa thì sẽ muốn tiếp tục luyện.
Tới tối Lục Trường Sinh lặng lẽ rời giường ra ngoài.
Hắn tới một góc hẻo lánh.
Từ sáng tới tối Lục Trường Sinh đều sẽ rút ra một ít thời gian để luyện tập Quyền Pháp Cơ Bản và Hổ Phác Thủ.
Một lần, hai lần, ba lần, bốn lần, năm lần…
Tới khi Lục Trường Sinh luyện Quyền Pháp Cơ Bản được mười mấy lần.
Đột nhiên trước mặt hắn xuất hiện một dòng chữ.
“Quyền Pháp Cơ Bản viên mãn, cộng 1 điểm ngộ tính.”
Lục Trường Sinh vội mở bảng thuộc tính ra xem.
Ký chủ: Lục Trường Sinh
Ngộ tính: 99 (Bình bình vô kỳ)
Quyền Pháp Cơ Bản: Viên mãn
Hổ Phác Thủ: Tinh thông
Đại Hà Tráng Huyết Công: Chưa nhập môn
Lục Trường Sinh thấy trên bảng thuộc tính Quyền Pháp Cơ Bản đã đạt tới mức viên mãn, hơn nữa ngộ tính cũng từ 98 trở thành 99, gia tăng một điểm.
Trong lòng Lục Trường Sinh lập tức hiểu ra, giờ hắn mới hiểu được tác dụng của bảng thuộc tính này.
Thì ra chỉ cần Lục Trường Sinh có thể luyện một môn võ công hoặc vũ kỹ nào đó tới cảnh giới viên mãn thì sẽ gia tăng điểm ngộ tính.
Chỉ là ngộ tính tăng từ 98 lên 99 điểm rốt cuộc sẽ có tác dụng gì đây?
Lục Trường Sinh ngừng lại.
Ngộ tính của hắn vẫn tiếp tục tăng lên.
Lục Trường Sinh có thể nhận thấy cảm giác trong lành tràn ngập trong đầu mình.
Lục Trường Sinh cũng không nói rõ được cụ thể là cảm giác ra sao, chỉ mơ hồ thấy như đầu óc mình sáng suốt hơn rất nhiều.
Nhưng cũng chỉ có vậy.
“Chỉ thế thôi à?”
Lục Trường Sinh khẽ cau mày, có vẻ cũng chẳng có hiệu quả gì lớn nhỉ?
Hay là do điểm ngộ tính tăng quá ít?
Lục Trường Sinh lắc đầu, không nghĩ nhiều nữa mà lại bắt đầu luyện Hổ Phác Thủ.
Tối nào hắn cũng sẽ luyện Quyền Pháp Cơ Bản và Hổ Phác Thủ.
Dù Hổ Phác Thủ đã tới bình cảnh, không cảm nhận được mãnh hổ chi ý thì không thể tiến bộ nhưng mỗi ngày hắn vẫn thử luyện một lần.
Lục Trường Sinh lập tức vào thế đầu tiên của Hổ Phác Thủ, trong đầu nhớ lại từng động tác của lão Lưu lúc trước.
Cả người hắn phủ rạp xuống giống như mãnh hổ thật sự đang nhìn chằm chằm con mồi.
“Vèo.”
Ngay sau đó Lục Trường Sinh lập tức nhào lên.
Cú vồ này khiến hắn cảm thấy vô cùng vui sướng, như thể chính mình đã thật sự hóa thân thành một con mãnh hổ.
“Phập.”
Lục Trường Sinh nhào lên phía trước, để lại một vết hằn rất sâu trên mặt đất.
“Gì thế này?”
Lục Trường Sinh nhìn chằm chằm hai tay mình.
Hắn tới khí huyết cũng không cảm ứng được, lại cũng chẳng phải võ giả thế mà có thể để lại dấu vết sâu như vậy trên mặt đất.
Mặt đất cứng rắn mà còn như vậy thì thử hỏi nếu vừa rồi nhào lên cơ thể người sẽ còn kinh khủng tới mức nào đây?
“Mãnh hổ chi ý… Đây chính là mãnh hổ chi ý!”
“Ta lĩnh ngộ mãnh hổ chi ý rồi, Hổ Phác Thủ thăng cấp sao?”
Lục Trường Sinh lập tức mở bảng thuộc tính ra xem.
Ký chủ: Lục Trường Sinh
Ngộ tính: 99 (Bình bình vô kỳ)
Quyền Pháp Cơ Bản: Viên mãn
Hổ Phác Thủ: Tiểu thành
Đại Hà Tráng Huyết Công: Chưa nhập môn
Trên bảng thuộc tính, ngộ tính đúng là đã biến thành 99 điểm, nhưng đánh giá vẫn là “bình bình vô kỳ” như cũ.
Chỉ là không ngờ biến hóa nhỏ như vậy lại khiến Hổ Phác Thủ đột phá bình cảnh, lĩnh ngộ mãnh hổ chi ý, nhờ đó đạt tới cảnh giới tiểu thành.
Một khi đã lĩnh ngộ được mãnh hổ chi ý thì chỉ cần cứ tiếp tục luyện là sẽ có ngày Hổ Phác Thủ đạt tới cảnh giới đại thành, thậm chí là viên mãn.
Nghĩ tới đây cuối cùng Lục Trường Sinh cũng hiểu rõ cách sử dụng bảng thuộc tính của mình rồi.
Chỉ cần hắn tu luyện võ công hoặc vũ kỹ đạt tới cảnh giới viên mãn là có thể giúp tăng điểm ngộ tính.
Khi ngộ tính càng cao thì luyện võ công và vũ kỹ cũng dễ dàng hơn, tốc độ cũng sẽ càng lúc càng nhanh.
Võ công luyện tới viên mãn càng nhiều thì ngộ tính của hắn vẫn có thể tiếp tục tăng cao.
Cứ thể không ngừng lặp lại, hình thành một vòng tuần hoàn.
Nếu vẫn cứ tiếp tục như thế thì rốt cuộc ngộ tính của hắn có thể tăng cao tới mức nào đây?
Trong lòng Lục Trường Sinh không khỏi kích động.
Tiếc nuối vì khi trước không luyện thành Đại Hà Tráng Huyết Công, không được chọn tới đội hộ vệ lúc này đều đã tan biến.
So với tác dụng của bảng thuộc tính thì đội hộ vệ có đáng gì đâu?
Lục Trường Sinh quay lại phòng ngủ.
Lần này đặt lưng xuống hắn đã ngủ một giấc rất ngon.
Sáng sớm Lục Trường Sinh vẫn rời giường như mọi ngày.
Có điều không có sự xuất hiện của lão Lưu nên hắn cũng không có dư thời gian đi luyện Đại Hà Tráng Huyết Công.
Hắn cần phải làm việc, phải lao động.
Cũng may là công việc buổi sáng cũng không nhiều lắm.
Chương 5: Ngộ tính tăng lên
Xong việc Lục Trường Sinh vẫn có thể bớt chút thời gian để luyện Đại Hà Tráng Huyết Công.
Lục Trường Sinh đã thuộc làu làu từng động tác của Đại Hà Tráng Huyết Công, giờ nhắm mắt hắn vẫn đánh ra đúng bài bản được.
Lúc trước Lục Trường Sinh chỉ cảm thấy những động tác này rất rườm rà quái dị.
Thế nhưng sáng nay hắn lại có cảm giác khác hẳn.
Hắn mơ hồ có thể nghe thấy tiếng máu chảy trong cơ thể mình, thậm chí còn phát ra tiếng “ào ào” tựa như một dòng sông lớn.
Mà những động tác vốn có phần kỳ quái thật ra đều là vì thúc đẩy máu trong cơ thể chuyển động nhanh hơn.
“Nghe được tiếng máu chảy tựa như thanh âm của sông lớn.”
“Theo lão Lưu nói thì có vẻ sắp cảm ứng được khí huyết rồi.”
“Công pháp không phụ người có lòng, cùng lắm chỉ cần thêm mười ngày là ta có thể cảm ứng được khí huyết rồi!”
Trong lòng Lục Trường Sinh không khỏi mừng rỡ.
Có điều hắn cũng có thể đoán được, chuyện này đều có liên quan với việc tối qua ngộ tính của hắn tăng lên.
Ngộ tính tăng lên cũng là cải thiện một cách toàn diện.
Không chỉ riêng vũ kỹ, mà đối với võ công cũng có tác dụng như thế.
Giống với Lục Trường Sinh, tuy không được chọn vào đội hộ vệ nhưng mỗi ngày vẫn có một số học đồ vẫn kiên trì luyện tập Đại Hà Tráng Huyết Công.
Chỉ là số học đồ này rất ít.
Phần lớn học đồ ngược lại còn tỏ thái độ châm chọc lẫn khiêu khích họ.
“Hừ, các ngươi nhìn mấy học đồ kia đi, cả đám ai cũng nghiêm túc đáo để, nhưng có ích quái gì chứ? Không có thiên phú võ đạo thì luyện thế nào cũng chẳng có tác dụng gì. Có thời gian luyện công vô ích chẳng bằng nằm nghỉ thêm một lát cho rồi.”
“Phải đấy, có cố gắng đến mấy cũng chẳng thể tới đội hộ vệ được, mà không được vào đội hộ vệ thì làm gì có dược thiện bồi bổ, luyện võ căn bản là chẳng có tương lai gì hết.”
“Để xem cái đám này kiên trì được bao lâu?”
Lục Trường Sinh không để ý tới đám học đồ không ngừng mỉa mai châm chọc kia.
Một số kẻ lười biếng, thà sống lờ đờ cũng chẳng muốn cố gắng thế mà lại đi khinh bỉ rồi trào phúng những người một lòng cố gắng tiến tới.
Thời gian cuối cùng sẽ dành cho những người cố gắng hồi báo xứng đáng!
Đương nhiên các học đồ này cũng không phải thật sự rảnh rỗi không có gì làm.
Các học đồ không thể luyện võ ngoại trừ làm việc ra thì quan trọng nhất vẫn là đọc sách.
Dù sao thì muốn trở thành đại phu tọa đường vấn chẩn mà không biết chữ chắc chắn là không được.
Tới sách thuốc còn đọc không hiểu thì làm đại phu thế nào đây?
Bởi vậy mỗi buổi chiều sẽ có thời gian một canh giờ Diệu Thủ Viên sắp xếp để tiên sinh tới dạy dỗ các học đồ.
Lục Trường Sinh rất coi trọng việc học.
Bất kể là ở đâu, bất kể trong hoàn cảnh nào thì tri thức cũng chính là tài nguyên.
Biết chữ chính là tố chất cơ bản nhất.
Nếu không về sau đừng nói sách thuốc, dù có đưa ngươi một quyển bí tịch võ công thì ngươi cũng chẳng hiểu trong đó viết gì.
Người dạy các học đồ là Mặc phu tử.
Mặc phu tử đại khái mới ngoài năm mươi nhưng nom đã rất già.
Hắn dạy học cẩn thận tỉ mỉ, tính cách lại vô cùng nghiêm khắc, nhưng chỉ cần ngươi nghiêm túc đọc sách thì Mặc phu tử sẽ rất yêu quý ngươi.
Đã sống qua hai đời nên Lục Trường Sinh biết tầm quan trọng của tri thức, bởi vậy hắn rất cố gắng học hành.
Thiên phú võ đạo của Lục Trường Sinh chỉ bình thường.
Thế nhưng về mặt văn hóa thì Lục Trường Sinh có thể nói là hạc giữa bầy gà trong đám học đồ.
Dù sao thì đời trước hắn cũng đã đi học suốt mười mấy năm.
Dù văn tự có phần khác biệt nhưng nguyên tắc học tập thì ở đâu cũng đều giống nhau cả.
Hơn nữa Lục Trường Sinh luôn rất cố gắng, điều này khiến Mặc phu tử vô cùng yêu mến, còn thường xuyên khen ngợi Lục Trường Sinh, thậm chí còn sẵn lòng dạy thêm cho Lục Trường Sinh.
“Haizz, tiếc rằng ngươi là học đồ của Diệu Thủ Viên. Nếu không với thiên phú của ngươi thì về sau chưa biết chừng có thể tham gia khoa cử rồi nhập sĩ nữa đấy.”
Mặc phu tử không khỏi cảm thán.
Hắn cho rằng Lục Trường Sinh là hạt mầm tốt trong việc học hành.
Nhưng Lục Trường Sinh lại rất tự biết mình.
Hắn chỉ là có ký ức của đời trước thế nên mới có chút ưu thế khi bắt đầu học chữ mà thôi.
Nếu thật sự để hắn tham gia khoa cử thì chỉ e chẳng có mấy hi vọng.
Hơn nữa trong lòng Lục Trường Sinh thích việc luyện võ hơn nhiều.
Nếu từng bước luyện võ chắc chắn tiến độ sẽ rất chậm.
Nhưng Lục Trường Sinh đã nghĩ được một cách hay.
“Hổ Phác Thủ cần một thời gian nữa mới viên mãn được, có lẽ phải mất ba tới năm tháng mới đủ.”
“Sao ta không tìm thêm một ít vũ kỹ giống như Quyền Pháp Cơ Bản chứ?”
“Luyện vũ kỹ đơn giản nhất tới viên mãn sẽ dễ dàng và mất ít thời gian hơn, quan trọng nhất là như thế còn giúp gia tăng ngộ tính.”
Mục đích của Lục Trường Sinh chính là gia tăng ngộ tính.
Chỉ cần ngộ tính tăng lên thì việc luyện võ cũng sẽ dễ dàng hơn nhiều.
Còn về vũ kỹ cơ bản cũng không làm khó được Lục Trường Sinh.
Trong Diệu Thủ Viên có rất nhiều người biết vũ kỹ cơ bản.
Thứ đó là đồ chất lượng kém, chỉ cần là vũ nhân cơ bản đều biết mấy môn.
Lục Trường Sinh chỉ cần dùng một ít đồ ăn đã đổi được ba môn vũ kỹ cơ bản, lần lượt là Đao Pháp Cơ Bản, Kiếm Pháp Cơ Bản và Côn Pháp Cơ Bản.
Thoáng cái đã qua mười mấy ngày.
Hôm nay vẫn chưa tới thời gian rời giường nhưng Lục Trường Sinh đã dậy rồi.
Hắn vội tới một góc yên tĩnh để luyện võ.
Lúc này không trung vẫn còn mờ mịt nhưng đã thấy một tia sáng nhàn nhạt chiếu xuống.
Lục Trường Sinh dậy sớm như vậy là để có thêm thời gian luyện Đại Hà Tráng Huyết Công.
Mười mấy ngày qua hắn vẫn kiên trì luyện Đại Hà Tráng Huyết Công, dường như mỗi ngày hắn đều nghe được tiếng máu như nước sông ầm ầm chảy xuôi trong cơ thể mình.
Hắn hiểu rõ, hẳn không còn bao lâu nữa là mình sẽ cảm ứng được khí huyết.
Có thể chỉ trong mấy ngày này thôi.
Thế nên hắn càng thêm chăm chỉ luyện công hơn.
Chương 6: Vào núi hái thuốc
Hôm nay Lục Trường Sinh vẫn như mọi ngày, luyện theo những tư thế quái dị của Đại Hà Tráng Huyết Công.
Ngay lúc đó, máu trong cơ thể đột nhiên chảy nhanh như nước sông ào ào đổ.
Hơn nữa thanh âm càng lúc càng lớn, cả người Lục Trường Sinh cũng đỏ bừng lên.
“Ầm.”
Cùng lúc đó trong đầu Lục Trường Sinh như nổ tung.
Ở nơi đó hiện lên một bức tranh.
Dường như hắn có thể “nhìn thấy” một đoàn máu đỏ tươi đang phi nhanh trong cơ thể mình bằng một cách thức rất đặc biệt.
“Khí huyết, đây chính là khí huyết!”
Trong lòng Lục Trường Sinh không khỏi mừng rỡ.
Cuối cùng hắn cũng cảm ứng được khí huyết, thành công nhập môn Đại Hà Tráng Huyết Công.
Có điều khi cảm ứng khí huyết thật kỹ Lục Trường Sinh mới bừng tỉnh đại ngộ, trước đây hắn nghĩ lầm rồi.
Khí huyết không phải máu.
Tiếng hắn nghe thấy cũng không phải tiếng máu chảy, mà là khí huyết lưu động.
Khí huyết là một loại năng lượng đặc biệt trong cơ thể, có thể khiến thân thể người ta trở lên thoải mái.
Khí huyết càng mạnh thì thân thể sẽ càng cường tráng.
Lục Trường Sinh lập tức mở bảng thuộc tính ra xem.
Ký chủ: Lục Trường Sinh
Ngộ tính: 99 (Bình bình vô kỳ)
Đao Pháp Cơ Bản: Tiểu thành
Kiếm Pháp Cơ Bản: Tiểu thành
Côn Pháp Cơ Bản: Tiểu thành
Hổ Phác Thủ: Đại thành
Đại Hà Tráng Huyết Công: Tầng thứ nhất
Theo bảng thuộc tính hiển thị, quả nhiên Đại Hà Tráng Huyết Công đã nhập môn, bước vào tầng thứ nhất.
Trong cảm nhận của Lục Trường Sinh, hiện giờ khí huyết của hắn chỉ có một nhúm nhỏ.
Thế nhưng theo thời gian trôi qua, nếu hắn vẫn không ngừng tu luyện Đại Hà Tráng Huyết Công thì có thể khiến đoàn khí huyết này dần lớn mạnh lên.
Đại Hà Tráng Huyết Công tổng cộng có ba tầng, hiện giờ Lục Trường Sinh mới chỉ luyện đến tầng thứ nhất.
Đến tầng thứ nhất, dù mới chỉ nhập môn thì cũng không cần luyện những tư thế kỳ quái kia mỗi ngày nữa.
Mà có thể trực tiếp khống chế khí huyết “vận chuyển khí huyết” trong cơ thể.
Lục Trường Sinh thử kiểm tra, quả nhiên thấy khí huyết đang vận chuyển trong cơ thể mình, một vòng rồi lại một vòng.
Chỉ là dù đã vận chuyển mấy lần, nhưng khí huyết vẫn không tăng trưởng gì mấy.
Ngược lại Lục Trường Sinh còn cảm thấy cực kỳ đói khát, tới mức cả người đều khó chịu.
“Lúc trước lão Lưu từng nói, phải bồi bổ thì khí huyết mới lớn mạnh được. Thế nên võ giả của đội hộ vệ mỗi ngày đều phải dùng dược thiện bồi bổ, điều này chính vì để đảm bảo cho khí huyết có thể lớn mạnh hơn.”
“Nhưng ta không vào được đội hộ vệ nên cũng không có dược thiện bồi bổ, tốc độ phát triển cũng sẽ rất chậm.”
“Theo tiến độ hiện giờ thì qua vài năm sợ là cũng khó có thể bước vào tầng thứ hai của Đại Hà Tráng Huyết Công được.”
Lục Trường Sinh không khỏi cau mày.
Dù hắn đã cảm ứng được khí huyết nhưng vẫn không có cách nào tiến vào đội hộ vệ.
Mất nhiều thời gian như thế mới cảm ứng được khí huyết nên với đội hộ vệ chính mình chỉ là loại người tư chất thấp kém, không có giá trị để bồi dưỡng.
Còn có một cách khác, ấy là tự bỏ tiền mua dược thiện.
Dược thiện của đội hộ về là loại rất bình thường, có thể mua thoải mái trong các dược phô, chỉ cần có bạc là có thể mua dược diện bồi bổ.
Nhưng quan trọng là Lục Trường Sinh không có bạc.
Đừng nói bạc, tới một đồng tiền hắn cũng không có.
“Phải nghĩ ra cách kiếm tiền thôi.”
Lục Trường Sinh nghĩ lại, giờ hắn là học đồ tạp dịch nên vốn cũng không có tiền công.
Hơn nữa hắn cũng không có khả năng rời khỏi Diệu Thủ Viên.
Dù sao thì học đồ tạp dịch đều ký giấy bán thân cho Diệu Thủ Viên, nếu dám chạy trốn thì có thể bị đánh chết.
Đương nhiên giấy bán thân cũng có thời hạn.
Thời gian hình như là ba năm thì phải.
Ba năm là thời gian cao nhất quan phủ đặt ra, quan phủ không cho phép bất cứ ai được lưu giữ nô lệ cả.
Thế nên giấy bán thân nhiều nhất cũng chỉ có ba năm, sau ba năm nhất định phải chuyển thành thuê mướn.
Nhìn thế mới thấy quan phủ có vẻ cũng không tệ lắm.
Ít nhất thì Lục Trường Sinh cũng không cần làm học đồ trong Diệu Thủ Viên cả đời.
Nhưng ba năm đều không dùng dược thiện thì Lục Trường Sinh lại thiệt thòi rất lớn, hắn cũng không muốn võ công của mình trong ba năm năm vẫn dậm chân tại chỗ.
Lục Trường Sinh nghĩ mấy ngày trời vẫn không tìm ra cách nào hay cả, thế nên hắn chỉ đành gác chuyện này lại, trước mắt cứ để tới đâu hay tới đó.
“Rời giường, rời giường.”
Hôm nay vẫn giống như mọi ngày, các học đồ sau khi thức dậy đều tụ về quảng trường.
Sắc mặt Trương quản sự dường như có chút ngưng trọng, hắn trầm giọng nói: “Gần đây thời tiết dần trở lên rét lạnh, người bệnh nhiễm phong hàn cũng tăng lên nhiều. Con đường thông thương lại bị một nhóm sơn tặc rất mạnh chặn lại, dược liệu đã sắp không đủ dùng rồi.”
“Các ngươi đều đã học được chút ít dược liệu, có thể phân biệt vài loại cơ bản. Hôm nay sẽ có đại phu dẫn các ngươi lên núi hái thuốc và có cả đội hộ vệ đi theo hộ tống, các ngươi không phải lo vấn đề an toàn.”
“Nếu hái được nhiều dược liệu sẽ có tiền thưởng.”
Các học đồ nghe thế sắc mặt không khỏi lộ vẻ mừng rỡ.
Tiền thưởng!
Họ làm học đồ tạp dịch nên không hề có tiền công, túi họ thậm chí còn sạch hơn cả mặt nữa kìa.
Không ngờ lần này lại có cơ hội nhận được tiền thưởng.
Lên núi hái thuốc hẳn là sẽ rất vất vả, thế nhưng chẳng ai buồn để ý cả.
“Được rồi, lên đường thôi.”
Vì thế, một số thành viên đội hộ vệ và đại phu hộ tống các học đồ bắt đầu vào núi.
Núi Ngọa Ngưu cách ngoại Nam Dương Thành chỉ vài dặm đường.
Ngọn núi rất lớn, trong núi cũng không ít độc trùng và mãnh thú.
Càng đi vào sâu trong núi lại càng nguy hiểm.
Vào núi hái thuốc thật ra là chuyện rất khó khăn, cũng rất nguy hiểm.
Các học đồ ban đầu còn rất hứng khởi nhưng vừa vào núi chưa bao lâu đã không ngừng kêu khổ.
Có điều họ cũng không thể lùi lại, nếu đã vào núi rồi thì chỉ có thể bắt đầu hái thuốc mà thôi.
Người hái được nhiều sẽ có tiền thưởng, mà người hái ít đương nhiên cũng sẽ bị trừng phạt.
Chương 7: Vào núi hái thuốc (2)
Không ai muốn bị phạt cả, vậy nên chỉ có thể tiến lên phía trước, tìm kiếm dược thảo khắp nơi.
Đội hộ vệ sẽ đánh đuổi độc trùng mãnh thú trong một phạm vi nhất định, nhưng không thể theo sát từng học đồ được.
Mà các học đồ lại phân tán khắp nơi, thế nên rất nhanh mọi người đã biến mất giữa rừng núi.
Lục Trường Sinh không được may mắn lắm, hắn vào núi đã hơn một canh giờ nhưng chỉ tìm được mấy cọng dược thảo phổ thông.
Với chút ít dược thảo ấy đừng nói tới tiền thưởng, lúc quay về sợ là còn khó tránh bị trừng phạt.
“Nghe nói ở sâu trong núi có một ít dược thảo quý báu.”
“Ta cần tiền thưởng, nếu vậy phải mạo hiểm đi sâu vào núi mới được.”
Lục Trường Sinh nghĩ, đường đi vào núi sâu sẽ rất gian nan, còn độc trùng mãnh thú chỉ cần cẩn thận né tránh thì hẳn cũng không có vấn đề gì.
Dù sao thì những thành viên đội hộ vệ kia cũng không phải kẻ vô dụng.
Chắc chắn họ có cách xua đuổi độc trùng mãnh thú.
Thế nên Lục Trường Sinh thầm quyết định, sau đó một mình đi vào sâu trong núi.
Dọc đường Lục Trường Sinh không tránh khỏi bị bụi gai cắt qua da.
Khắp người hắn đều có vết thương.
Nhưng cũng may chỉ là vết thương ngoài da, không có vấn đề gì lớn.
Cuối cùng sau một lúc lâu Lục Trường Sinh cũng trông thấy một sơn cốc.
Trong sơn cốc có rất nhiều dược liệu quý báu.
“Đó là nhân sâm à?”
“Không ngờ sâu trong núi Ngọa Ngưu này lại có cả nhân sâm.”
Lục Trường Sinh rất tinh mắt, vừa tới đã trông thấy một mảnh nhân sâm sinh trưởng bên trong sơn cốc.
Thật ra nhân sâm cũng có thể tự trồng được.
Nhưng nhân sâm tự nhiên lại rất ít thấy, hơn nữa nhân sâm càng lâu năm lại càng quý giá.
Lục Trường Sinh lập tức bước vào sơn cốc, bắt đầu đào nhân sâm.
Đào một ít nhân sâm tự nhiên xong Lục Trường Sinh ngẩng đầu, nhìn thấy trên vách sơn cốc cũng mọc ra khá nhiều dược thảo quý.
Đột nhiên Lục Trường Sinh phát hiện giữa vách đá hình như có một sơn động.
Hơn nữa sơn động này trông rất bí ẩn, nếu không nhìn kỹ cũng không nhận ra được.
Trong lòng Lục Trường Sinh khẽ động.
Sơn cốc này rất kỳ lạ, dường như cực kỳ thích hợp để dược liệu sinh trưởng, thế nên nơi này cũng sản sinh ra nhiều loại dược liệu quý giá.
Nhưng dược liệu quý sau khi trưởng thành nhất định phải bào chế ngay, nếu không nó sẽ thối rữa, thế thì rất lãng phí.
Ở đây có rất nhiều dược liệu, Lục Trường Sinh căn bản không lấy hết được.
Chỉ là nếu đưa cho Diệu Thủ Viên thì cùng lắm hắn chỉ nhận được một ít tiền thưởng.
Mà một tí tiền thưởng ấy nếu so với chỗ dược liệu quý giá này thì có đáng gì đâu?
Giờ Lục Trường Sinh rất nghèo, nếu đổi những dược liệu này thành tiền thì chắc chắn sẽ lấy được rất nhiều bạc.
“Có thể tạm cất giữ những dược liệu đã trưởng thành trong sơn động này, trước mắt cứ sơ chế qua đã, về sau lại nghĩ cách mang ra khỏi đây đổi bạc sau.”
Nghĩ xong Lục Trường Sinh liền đi vào trong sơn động xem xét một vòng.
Trong sơn động rất khô ráo.
Thế nhưng Lục Trường Sinh thấy trong sơn động còn có một ít chăn nệm cùng với một số gia cụ đơn giản.
“Có người ở đây à?”
Trong lòng Lục Trường Sinh nhảy dựng lên.
Cùng lúc đó Lục Trường Sinh còn nghe thấy tiếng “Loạt xoạt” vang lên bên ngoài sơn động.
Hắn nhìn quanh bốn phía.
Sau đó vội trốn vào một góc khuất trong sơn động.
Ba người kỳ quái cao lớn vạm vỡ, đeo khăn đen che mặt bước tới.
Sau đó ba người tháo khăn che mặt xuống.
Dường như cả ba đang cãi nhau vì điều gì đó, sau đó một cái bọc rơi xuống đất.
“Lạch cạch.”
Một đống bạc rơi khỏi bọc, ngoài ra còn có một số trang sức châu báu.
Lục Trường Sinh trợn trừng mắt.
Rõ ràng là hắn đã đoán được thân phận của ba kẻ này.
Đoán chừng đám này không phải người tử tế gì mà chính là đạo tặc.
Số vàng bạc châu báu này chắc hẳn cũng là tang vật.
Nhìn đống vàng bạc châu báu trong bọc, hai người trong số đó liếc nhìn nhau rồi rút đại đao ra.
“Xoẹt.”
Một người nam nhân trong đó ngay lập tức ngã xuống vũng máu, hai người còn lại đã bắt tay cùng giết đồng bọn của mình.
Một nam nhân nhặt cái bọc trên đất lên rồi cười lạnh: “Hừ, Liễu Tam, đây là do tự ngươi muốn chết đấy, đừng có trách chúng ta, ngươi thật sự là quá tham lam.”
“Đại ca nói nhiều làm gì? Không có Liễu Tam thì chúng ta sẽ được chia nhiều vàng bạc hơn thôi.”
Trong mắt hai kẻ ấy đều lóe lên vẻ tham lam.
Có nhiều vàng bạc như vậy nên sau lần này chúng đang định sẽ tạm dừng tay một thời gian.
Hai người tới một góc, chuẩn bị giấu cái bọc kia đi.
Đột nhiên một người khẽ hếch mũi, dường như đã ngửi được mùi gì đó.
“Ai ở đó? Đi ra!”
Nam nhân còn lại không ngừng đảo mắt nhìn xung quanh, cuối cùng như ngừng lại ở một góc.
“Ta bị phát hiện rồi à?”
Tinh thần Lục Trường Sinh run lên, nhưng ở chỗ nhỏ hẹp thế này nếu đã bị phát hiện hắn cũng không trốn mãi được.
Vì thế Lục Trường Sinh đành phải ra ngoài, mắt nhìn thẳng hai người, bình tĩnh lên tiếng: “Ta là người vào núi hái thuốc.”
Trên lưng Lục Trường Sinh hãy còn đeo gùi.
Hai tên đạo tặc nhìn thử thì thấy trong gùi đúng là chỉ toàn dược liệu.
“Chuyện của các ngươi không liên quan gì tới ta cả.”
“Các ngươi coi như ta chưa từng tới đây, ta cũng sẽ coi như chưa từng trông thấy các ngươi, thế được không?”
Lục Trường Sinh điềm tĩnh nói.
Hai người kia liếc nhau một cái rồi siết chặt thanh đao trên tay, cười lạnh đáp: “Trách ngươi xui xẻo đi, không chỉ tìm được sơn động chúng ta ẩn thân, lại còn trông thấy mặt chúng ta nữa.”
Hai người kia lập tức cầm đao áp sát hắn.
“Khoan đã, ta không vào núi hái thuốc một mình đâu, ta còn có đồng bạn nữa.”
“Giờ chắc đồng bạn của ta đang tìm ta khắp nơi rồi, các ngươi giết ta cũng sẽ rất phiền toái đấy.”
Lục Trường Sinh lui dần từng bước.
“Ngươi còn có đồng bạn sao? Thế thì không thể ở lại đây được rồi, giết ngươi xong chúng ta sẽ lập tức xuống núi!”
Trong mắt hai kẻ ấy lóe lên ánh sáng hung tợn, vẫn không ngừng cầm đại đao áp sát.
Một bước, hai bước, ba bước…