Toàn bộ ánh mắt của mấy chục ngàn tu hành giả đổ dồn lên thân Lục Châu.
Những cao thủ cường đại đều đang tra xét nguyên khí ba động trên người Lục Châu để xem thực hư ra sao.
Kết quả toàn thân hắn đều là tử khí âm u, không có bất kỳ khí tức nào khác, hệt như một người bình thường.
Thiên Kiếm Nhất Thiểm của Lạc Trường Phong bắt đầu tụ lực… từng đạo kiếm quang hội tụ về một chỗ.
“Sư phụ…” Tiểu Diên Nhi tỏ ra lo lắng.
Ba tên ác đồ còn lại không hề khẩn trương như Diên Nhi mà ngược lại còn có vẻ hăng hái chờ đợi.
Tứ đồ đệ Minh Thế Nhân nói: “Đừng lo lắng, sư phụ người không có khả năng tự dưng lại đi chịu chết.”
Có lẽ sư phụ vẫn còn lá bài tẩy chưa sử dụng. Lợi dụng đám người này thăm dò lão cũng tốt.
Tiểu Diên Nhi sao có thể không biết dụng ý của sư huynh sư tỷ, chỉ cần nhìn vẻ mặt không thèm che giấu của bọn họ là nàng đã có thể đoán ra.
Thế nhưng mà…
Sư phụ đang phải đối mặt với chiêu tuyệt kỹ mạnh nhất của Thiên Kiếm Môn, dù là Nguyên Thần cảnh đỉnh phong cũng không dám chắc có thể đỡ được một chiêu này. Rõ ràng đây là cái bẫy của Lạc Trường Phong.
Lục Châu trấn định tự nhiên… rất trấn định…
Bề ngoài thì trông vững vàng ổn định như một tay lão thủ, nhưng trong lòng hắn đã hoảng hết cả lên.
Hắn nhìn chằm chằm vào đống thẻ đạo cụ của mình, trong đó có tấm Thẻ Trạng Thái Đỉnh Phong và Đỡ Đòn Chí Mạng.
Đồng thời mắt nhìn sáu hướng tai nghe tám phương.
Lúc cần thiết hắn nhất định phải sử dụng tấm Thẻ Trạng Thái Đỉnh Phong này.
Hắn cũng đã nhận ra lòng nghi ngờ sâu đậm của bốn tên ác đồ.
[Ting — phát động nhiệm vụ chi nhánh Lòng Người Khó Dò, khiến ác đồ lộ ra bộ mặt thật.]
Thấy nhiệm vụ vừa xuất hiện, trong lòng Lục Châu thầm than.
Đúng là hai mặt đều thụ địch!
Làm sư phụ kiểu này thật là uất ức!
Chính lúc này, Lạc Trường Phong đã hoàn thành việc hội tụ lực lượng cho chiêu Thiên Kiếm Nhất Thiểm.
“Chịu chết đi!”
Vù vù…
Từng vòng xoáy như mũi kiếm lao về phía Lục Châu.
Cuốn lên trùng điệp sóng gió khiến mấy chục ngàn tu hành giả phải híp mắt lại, tầm nhìn bị che khuất.
“Sư phụ, mau tránh đi!” Tiểu Diên Nhi kinh hãi kêu lên.
Đoan Mộc Sinh, Minh Thế Nhân và Chiêu Nguyệt cũng trợn trừng mắt tỏ vẻ lo lắng.
Cho dù sư phụ không bị thương, muốn ngạnh kháng một chiêu này cũng là chuyện rất khó… Tại sao lão phải làm như thế?
“Lão già, không được chết!” Minh Thế Nhân, Chiêu Nguyệt và Đoan Mộc Sinh nhìn nhau chau mày. Đoan Mộc Sinh theo bản năng hô to lên.
Hắn nếu là chết thật.
Thì những công pháp và vũ khí đó sẽ chôn cùng hắn.
Vù!
Đoan Mộc Sinh và Chiêu Nguyệt lao vụt tới.
Ngay khi hàng trăm mũi kiếm sắp đâm vào người Lục Châu.
Tam đồ đệ và ngũ đồ đệ tung chiêu tạo thành từng cơn sóng lớn.
Một chiêu đánh về phía sư phụ, một chiêu đánh tới mũi kiếm của Lạc Trường Phong.
“Hử?”
Lục Châu nhíu mày.
Ác đồ đúng là ác đồ. Sợ ta chết rồi mang theo bảo bối vào quan tài có phải không?
Đúng là cẩn thận đến đâu cũng có sơ sót.
“Sư phụ, lui lại!”
Đoan Mộc Sinh dùng toàn lực đánh ra cương phong làm trật đường mũi kiếm, khiến nó lao về phía bình chướng của Kim Đình Sơn.
Tuy vậy, dư chấn của nó vẫn khiến Lục Châu cảm thấy khó chịu.
Lục Châu lập tức quay người lại chạy vào trong bình chướng, trông có vẻ chật vật.
Ngũ đồ đệ Chiêu Nguyệt ra tay để cứu sư phụ, nhưng khi hắn chạy vào trong thì lực lượng của nàng ta đánh trúng vào tầng bình chướng.
Ầm!
Ầm!
Tầng bình chướng vô hình trên không đột nhiên nổ tung như pháo hoa.
Xoẹt…xoẹt…
Nứt ra một đoạn khe hở.
Bình chướng của Kim Đình Sơn đã xuất hiện vết rách, chỉ sợ không thể chống cự được bao lâu nữa.
Chung quanh trở nên yên tĩnh.
Ánh mắt mọi người khôi phục lại thị lực.
Lục Châu hơi giơ tay lên, hắn nhìn thoáng qua tầng bình chướng, khẽ thở dài trong lòng.
Đỡ Đòn Chí Mạng vẫn còn đủ 5 lần, chưa được sử dụng. Điều này có nghĩa là công kích vừa rồi không gây nguy hiểm đến tính mạng hắn.
Cái đám ác đồ này làm hỏng chuyện tốt của hắn rồi!
“Ta biết ngay lão ma đầu này đang giả vờ mà, vừa rồi chạy nhanh thật!”
“Ta cũng nhìn thấy, đúng là mất mặt!”
“Không ngờ hắn đường đường là ma đầu lão tổ, giờ lại luân lạc tới mức này.”
Hàng chục ngàn tu hành giả càng có lòng tin.
Lạc Trường Phong ngự không đứng từ trên cao nhìn xuống nói: “Đây chính là thủ đoạn của ngươi? Đúng là làm ta mở rộng tầm mắt.”
Dù sao đối với bọn người tu hành phe chính đạo thì đám đại ma đầu này có chơi trò gì cũng không còn ý nghĩa.
Một chiêu thất bại cũng chả phải chuyện hệ trọng.
“Lạc Trường Phong, ngươi đúng là chẳng cần mặt mũi nữa. Một kích toàn lực của ngươi mà muốn sư phụ bọn ta đứng yên đón đỡ? Cho bọn ta là đồ đần hay sao?” Ngũ đồ đệ Chiêu Nguyệt cười châm chọc.
“Chiêu Nguyệt, ta so chiêu với sư phụ ngươi, sư phụ ngươi không nói gì mà các ngươi lại đột nhiên nhúng tay! Ha ha… Xem ra ma đầu tổ sư gia đã chẳng còn được như trước nữa rồi.” Lạc Trường Phong nói.
“Đường đường là ma đầu tổ sư gia lại cần mấy tên ác đồ bảo vệ, đúng là chuyện lạ trong thiên hạ!”
Lục Châu không hề quan tâm đến lời nói của bọn họ.
Đều chỉ là những lời trào phúng rác rưởi mà thôi.
Lãng phí thời gian.
Chẳng có chút ý nghĩa nào.
Hắn lại nhìn thoáng qua Thẻ Trạng Thái Đỉnh Phong.
Ba tấm thẻ, một tiếng rưỡi đồng hồ.
Nói cách khác, một khi đã sử dụng, hắn phải tốc chiến tốc thắng.
Tứ đồ đệ Minh Thế Nhân thấy vẻ mặt sư phụ, chắp tay nói: “Sư phụ, chớ nên nói nhảm với bọn họ… Người thần uy cái thế, chỉ cần người xuất thủ kiềm chế thập đại cao thủ thì bọn lính lác tôm cua còn lại cứ giao cho bốn đứa chúng con xử lý, thế là tiện nhất.”
Lục Châu nhíu mày, trầm giọng nói:
“Ngươi đang nghi ngờ quyết sách của vi sư?”
“Đồ nhi không dám!”
Hiện tại Lục Châu đã cực kỳ lĩnh hội ý nghĩa của câu “Muốn diệt kẻ thù thì phải yên nội loạn trước”.
Nếu không trừng trị bọn ác đồ này thì e là việc tiếp theo khó mà hoàn thành.
Thẻ Trạng Thái Đỉnh Phong có giới hạn thời gian, một khi hết giờ thì hắn lại rơi vào nguy cơ.
“Đoan Mộc Sinh!”
“Có đồ nhi.”
“Ngươi thật to gan!” Thanh âm Lục Châu không khỏi cất cao.
“A?”
“Ai cho phép ngươi nhúng tay vào chuyện của vi sư?”
Vẻ mặt Đoan Mộc Sinh lập tức thay đổi, hắn vội vàng tiến lên quỳ trên mặt đất rồi nói: “Đồ nhi biết sai, đồ nhi chỉ là lo lắng cho an nguy của sư phụ. Lão tặc Lạc Trường Phong cố ý dẫn dụ người mắc mưu! Người nhất định không thể trúng kế của hắn!”
Rất nhiều chuyện đều thể hiện hết ra ngoài, chỉ còn giữ lại một tầng giấy mỏng. Trong một tháng Cơ Thiên Đạo cực khổ chống đỡ và cố làm ra vẻ này, những tên đồ đệ của hắn đã sớm nổi lòng nghi ngờ.
Lục Châu là người xuyên không chứ không phải là Cơ Thiên Đạo thật sự. Cho dù hắn cật lực bắt chước cũng không thể hoàn toàn trở thành Cơ Thiên Đạo được. Đến lúc này, bọn ác đồ đã cho rằng sư phụ mình đang muốn liều chết. Nếu là liều chết thì… chúng cũng không cần phải diễn tiếp.
Minh Thế Nhân không thèm giả bộ sợ hãi như Đoan Mộc Sinh.
Trên mặt hắn nở nụ cười âm u quỷ dị.
“Sự phụ, cần gì phải thế? Diễn cực khổ vậy cũng đã đủ rồi.”
“Hử?”
“Tam sư huynh, đứng lên đi…” Thái độ của Minh Thế Nhân đã hoàn toàn thay đổi.
Vẻ cung kính trên mặt Đoan Mộc Sinh cũng biến mất, hắn chậm rãi đứng lên.
Ngũ đồ đệ Chiêu Nguyệt cười khanh khách. “Sư phụ, từ bỏ đi… Chỉ cần người đưa công pháp và vũ khí hoàn chỉnh truyền thụ cho bọn ta thì hôm nay đồ nhi sẽ dốc toàn lực mang sư phụ rời đi. Người vĩnh viễn là sư phụ của chúng ta.”
Tiểu Diên Nhi mở to hai mắt. “Sư huynh sư tỷ, các người làm như vậy là…”
Đối diện.
Lạc Trường Phong thấy đám ma đầu nội đấu thì cuồng tiếu.
“Ha ha, đúng là tự gây nghiệt thì không thể sống mà!”
“Đúng là báo ứng. Ngươi dạy dỗ bọn ác đồ này cũng nên chuẩn bị sẵn tâm lý.”
“Năm tên ác đồ đã bỏ đi từ trước chính là ví dụ tốt nhất… Ta nghĩ không cần danh môn chính đạo chúng ta ra tay, lão ma đầu này đã định sẽ không có kết cục tốt.”
Thập đại cao thủ nhìn nhau, vui vẻ trò chuyện.
Chương 5: Trạng thái đỉnh phong
Lục Châu không sợ bị chế giễu.
Đối với hắn mà nói, chỉ cần có thể hóa giải được nguy cơ trước mắt, những thứ còn lại đều không quan trọng.
Lục Châu gật gật đầu, ánh mắt lướt qua gương mặt của tam đồ đệ, tứ đồ đệ và ngũ đồ đệ, cuối cùng nhìn tới cửu đồ đệ.
“Diên Nhi, con thì sao?”
“Sư… sư phụ.” Tiểu Diên Nhi ấp úng.
“Không sao… có lời gì muốn nói thì cứ nói thẳng. Vi sư sống nhiều năm như vậy, còn chuyện gì chưa gặp qua đâu. Thời điểm đại sư huynh nhị sư huynh của các ngươi rời khỏi Kim Đình Sơn còn tiêu sái hơn các ngươi bây giờ nhiều.” Lục Châu thản nhiên nói.
Tiểu Diên Nhi vội quỳ xuống.
“Sư phụ, đồ nhi không dám.”
[Ting — hoàn thành nhiệm vụ chi nhánh Lòng Người Khó Dò, ban thưởng Chân Thực Chi Nhãn, có hiệu quả vĩnh viễn.]
Lục Châu sững sờ.
Trên đầu những tên ác đồ trước mắt hắn đều xuất hiện thông báo:
[Đoan Mộc Sinh, Thần Đình cảnh, độ trung thành 23%, đang liên tục hạ xuống…]
Minh Thế Nhân, Thần Đình cảnh, độ trung thành 15%, đang liên tục hạ xuống…]
[Chiêu Nguyệt, Thần Đình cảnh, độ trung thành 35%, đang liên tục hạ xuống…]
[Diên Nhi, Thần Đình cảnh, độ trung thành 60%, đang liên tục tăng lên…]
[Nhắc nhở: Khi độ trung thành xuống dưới 0% sẽ trở thành kẻ địch phản bội sư môn. Khi độ trung thành lớn hơn 80% sẽ không thể phản bội. Độ trung thành 90% là kẻ trung thành tuyệt đối.]
Độ trung thành của ba tên ác đồ kia liên tục hạ xuống đều nằm trong dự liệu của hắn, nhưng độ trung thành của Tiểu Diên Nhi lại đang tăng lên khiến Lục Châu cảm thấy ngoài ý muốn.
Lục Châu cố ý nói: “Đã như vậy, vi sư cũng không cần phải tiếp tục giả vờ nữa… Vi sư đúng là đã bị thương…”
Trong mắt các đồ đệ hiện ra dị sắc.
Đám người đứng bên ngoài bình chướng như một bầy sói hoang, chỉ hận không thể lập tức xông vào trong xé xác lão ma đầu này.
Lục Châu để ý thấy độ trung thành của ba tên ác đồ lập tức hạ xuống 5 điểm.
Lời nói lại xoay chuyển.
“Nhưng điều đó không có nghĩa là các ngươi được phép ngỗ nghịch vi sư!”
Lục Châu bóp nát Thẻ Trạng Thái Đỉnh Phòng của Cơ Thiên Đạo.
Đan điền và khí hải đang khô kiệt chỉ trong giây lát đã tràn đầy.
Lấy Lục Châu làm trung tâm, một cỗ khí tức cường đại vùn vụt tản ra!
“A!”
“Điều này… sao có thể?”
Phốc ——
Đoan Mộc Sinh, Minh Thế Nhân và Chiêu Nguyệt bay ngược ra sau, miệng phun máu tươi. Chỉ có Tiểu Diên Nhi đang mở to mắt nhìn sư phụ, có chút không thể tin nổi.
Khí tức cường đại phát ra làm vỡ nát tầng bình chướng vốn đã lung lay sắp đổ.
Bình chướng biến mất.
Ngàn vạn tu hành giả há hốc mồm kinh ngạc nhìn một màn này.
Cả thế giới dường như đều trở nên yên tĩnh.
“Không phải hắn bị thương sao? Sao có thể phát ra khí tức cường đại như vậy?!”
“Rõ ràng ta đã thấy hắn chật vật chạy vào bên trong bình chướng!”
“Ta có một loại dự cảm không hay…”
“Đừng nói nữa, chân ta đang run đây này!”
Thập đại cao thủ cũng tròn xoe mắt, trên mặt đầy vẻ không thể tin.
Lục Châu hít sâu một hơi, thản nhiên nhìn ba tên ác đồ.
Cảm giác tu vi ở trạng thái đỉnh phong thật tốt.
Dường như quyền quyết định đều nằm trong tay hắn, những kẻ trước mắt chỉ là sâu kiến. Chỉ cần hắn động nhẹ một ngón tay đã có thể nghiền chết chúng.
Đám người Đoan Mộc Sinh ngẩn ngơ trong giây lát rồi lập tức quỳ xuống nói:
“Đồ nhi sai rồi!”
“Đồ nhi biết sai!”
“Đồ nhi biết tội!”
Máu tươi chảy tràn ra khoé miệng bọn hắn rồi trượt xuống nhỏ lên mu bàn tay trông cực kỳ chướng mắt.
Ngón tay không ngừng run rẩy.
Đến thở mạnh cũng không dám.
Lục Châu trừng mắt, cánh tay khẽ nhấc lên, một lượng lớn cương khí như bài sơn đảo hải đánh về phía ba tên ác đồ.
“Ngỗ nghịch vi sư, phạt nặng!”
Ầm! Phanh phanh phanh!
Ba luồng ánh sáng đập vào người ba tên ác đồ, bọn chúng lại phun ra một ngụm máu tươi, không còn sức phản kháng.
“Lát nữa sẽ tiếp tục xử lý các ngươi!”
Lục Châu không nhìn về phía bọn họ mà quan sát thời gian còn thừa lại, hơn 29 phút.
Dạy dỗ cho ba tên ác đồ một bài học là chuyện chỉ trong chớp mắt, không tốn bao nhiêu thời gian.
Còn lại chính là hàng ngàn hàng vạn tu hành giả và đám thập đại cao thủ Nguyên Thần cảnh.
Lục Châu nhìn Lạc Trường Phong đang đứng giữa không trung, cất cao giọng nói:
“Để bản toạ xem xem, trong một tháng này bản sự của các ngươi tăng lên được bao nhiêu!”
Giẫm một chân xuống.
Ầm!
Mặt đất lõm xuống thành một cái hố đường kính hơn mười mét.
Lục Châu bay thẳng lên giữa không trung.
"Bách Kiếp Động Minh, pháp thân!"
Một hư ảnh khổng lồ cao hơn mười trượng, rộng hai trượng xuất hiện trên không trung.
Kim quang bao bọc quanh thân, bên dưới là hoa sen vàng tám cánh đang cật lực xoay tròn.
Lạc Trường Phong liên tục lùi lại, trên mặt tràn đầy chấn kinh.
“Ngăn lại!”
Chín cao thủ còn lại cũng lăng không bay lên, xuất ra pháp thân của bọn họ.
Mười hư ảnh khổng lồ hợp lại thành một bức tường thành ngăn ở trước mặt.
Những tu hành giả còn lại nhanh chóng lùi về trốn phía sau bức tường pháp thân.
Tuy vậy vẫn có một ít tu hành giả nhỏ yếu không kịp rút lui, lọt vào chấn nhiếp của Lục Châu mà ngã xuống đất, một số người còn thất khiếu chảy máu chết ngay tại chỗ.
“Ông trời ơi! Chưa gì đã ra sát chiêu rồi!”
“Đây là một trong những chiêu mạnh nhất của Cơ Thiên Đạo, tên là Bách Kiếp Động Minh Pháp Thân!”
“Đừng hoảng hốt, ngàn vạn lần đừng hoảng hốt… Bách Kiếp Động Minh Pháp Thân tuy rằng rất mạnh nhưng cũng tiêu hao năng lượng khủng khiếp. Sau khi chúng ta đỡ được chiêu này, hắn coi như xong đời!”
Đây cũng là suy nghĩ trong lòng của thập đại cao thủ.
Mười đại pháp thân do Lạc Trường Phong cầm đầu không ngừng chống lại sự ăn mòn của Bách Kiếp Động Minh.
Mười một toà pháp thân chiếu sáng cả khu vực trăm dặm quanh đó.
Muông thú đào vong, chim chóc bay loạn.
Sau khi sử dụng thẻ Trạng Thái Đỉnh Phong, trong não hải Lục Châu hiện ra toàn bộ các chiêu thức của Cơ Thiên Đạo.
Bách Kiếp Động Minh Pháp Thân là một trong những chiêu mạnh nhất trong đó.
Vì cái gì vừa mới bắt đầu đã ra đại chiêu?
Bởi vì hắn đang sử dụng thẻ Trạng Thái… Chỉ cần hết giờ là sức mạnh này sẽ biến mất, không bằng cứ tiêu xài cho hết sạch chẳng cần kiêng nể gì!
“Ngươi thích dùng kiếm, vậy bản toạ cũng dùng kiếm!”
Lục Châu nâng tay phải lên.
Giữa ngón trỏ và ngón giữa xuất hiện một đạo ánh sáng màu trắng, biến thành một thanh trường kiếm chói mắt.
“Dùng tay biến kiếm, chính là cảnh giới tối cao của kiếm đạo!”
“Chiêu mạnh nhất của Thái Nhất kiếm pháp, Thiên Quyến Hữu Khuyết…”
Đoan Mộc Sinh theo bản năng ngẩng đầu lên.
Toàn thân hắn đều đang run rẩy.
Bởi vì chiêu thức này chính là một trong những chiêu mạnh nhất của Thiên Nhất Quyết.
Thiên Nhất Quyết gồm có thương pháp và kiếm pháp, Đoan Mộc Sinh trước giờ vẫn luôn muốn học thành toàn bộ kiếm pháp của Thiên Nhất Quyết. Chỉ đáng tiếc Cơ Thiên Đạo luôn chậm chạp không chịu dạy hắn một chiêu cuối cùng này.
Không ngờ trong hoàn cảnh này hắn lại có thể nhìn thấy.
Đoan Mộc Sinh sai, Minh Thế Nhân sai, Chiêu Nguyệt cũng sai rồi…
Sư phụ không chỉ có thể thoải mái thi triển 'Bách Kiếp Động Minh Pháp Thân', còn có thể lại thi triển 'Thiên Quyến Hữu Khuyết' không chút mệt mỏi.
Chiêu này cũng là đại chiêu.
Càng đáng sợ hơn chính là… dưới tác dụng của pháp thân, Thiên Quyến Hữu Khuyết lại gia tăng gấp đôi uy lực.
Lạc Trường Phong trừng lớn mắt, bờ môi run rẩy nói: “Lui!”
“Lui?”
“Nếu lúc này không lui, mười người chúng ta nhất định sẽ bị thương nặng! Lão tặc này không hề bị thương, thực lực của hắn còn mạnh hơn so với lúc trước!” Lạc Trường Phong không cam lòng nói.
“Sao có thể như vậy?” Thường Kiên của Đoan Lâm học phái tràn ngập nghi hoặc.
Một tháng trước thập đại cao thủ bọn hắn giao thủ với Cơ Thiên Đạo chẳng hề gặp phải khó khăn chập chùng như thế này. Bọn hắn đã tin chắc rằng trong lần chiến đấu đó Cơ Thiên Đạo bị thương.
Bây giờ xem ra… bọn họ cũng sai rồi.
Thân ảnh của Lục Châu lơ lửng phía trước Bách Kiếp Động Minh Pháp Thân.
Phảng phất như hắn đã dung hợp với pháp thân của mình.
Thiên Quyến Hữu Khuyết yên lặng lao tới bổ đôi hư không.
Vù!
Mười toà pháp thân đồng thời tiêu tán.
Thập đại cao thủ lập tức lui lại.
Kẻ xui xẻo đương nhiên chính là những tu hành giả yếu đuối đứng sau bức tường pháp thân.
Kiếm quang mạnh mẽ chém thẳng một đường từ trên xuống dưới, uy lực lan tới đám người.
Chương 6: Bản tọa chỉ chơi đại chiêu
Thập đại cao thủ đột nhiên ý thức được tính nghiêm trọng của vấn đề.
Trong cuộc chiến một tháng trước, Bách Kiếp Động Minh Pháp Thân lấy một địch mười, nhưng sau đó hắn ta không thể thi triển thêm được chiêu thức nào cường đại nữa.
Thế nhưng lần này lão ma đầu thi triển đại chiêu liên tục như thể đang liều mạng.
Điều làm bọn họ càng thêm kiêng kỵ chính là lão ma đầu thi triển đại chiêu mà trông vẫn rất nhẹ nhàng.
Đúng vậy, rất nhẹ nhàng.
Lục Châu phát hiện ra một hiện tượng vô cùng thú vị. Thẻ Trạng Thái Đỉnh Phong, điểm mấu chốt chính là ở hai chữ ‘Đỉnh Phong’. Mỗi khi hắn tiêu xài năng lượng trong cơ thể thì chỉ một giây sau năng lượng lại ngập tràn trong cơ thể hắn, trở về trạng thái đỉnh phong ban đầu.
Hoàn toàn xứng danh với cái tên Thẻ Trạng Thái Đỉnh Phong của nó.
Đạo cụ này thực sự khiến người ta phải kinh diễm.
Lục Châu quyết định phải sử dụng tiết kiệm, dù sao hắn cũng chỉ có ba tấm thẻ.
Vậy thì… phải tận dụng thời gian.
Một kiếm Thiên Quyến Hữu Khuyết chém giết mấy trăm tên tu hành giả.
Những tên tu hành giả tôm tép đều sợ đến hồn phi phách tán, sợ vãi cả ra quần.
Ngay cả thập đại cao thủ đều phải rút lui thì những người khác làm sao còn đủ dũng khí lưu lại đây chơi trò trang bức.
Cả đám người lập tức giải tán.
Lục Châu cũng chỉ có một mình, hắn không có phân thân thuật.
Giết quân tôm tép không có ý nghĩa, hắn đặt mục tiêu trên người thập đại cao thủ trước mặt.
“Muốn đi sao? Đáng tiếc, quá chậm!”
Thân hình Lục Châu nhanh như thiểm điện.
Lưu lại giữa không trung từng đạo tàn ảnh.
Mấy tên ác đồ trợn tròn mắt nhìn.
Đoan Mộc Sinh lộ vẻ sợ hãi, miệng lẩm bẩm: “Là đại thần thông thuật của sư phụ, Thiên Lý Truy.”
“Tam… tam… sư huynh, bây giờ… bây giờ… phải làm sao?” Minh Thế Nhân vốn là kẻ sáng suốt nhưng lúc này lại sợ hãi đến mí mắt cũng run rẩy.
“Ngươi hỏi ta, ta biết hỏi ai?”
“Hay là trốn đi…” Chiêu Nguyệt đưa ra một phương án to gan.
Cửu đồ đệ vội vàng nói: “Sư huynh sư tỷ, xin nghe lời khuyên của muội, hãy thành thật ở lại đây đi… Sư phụ người có đại thần thông thuật Thiên Lý Truy, các sư huynh sư tỷ trốn không thoát đâu.”
“…”
Trong lòng bọn hắn nảy sinh cảm giác tuyệt vọng sâu sắc.
Thiên Lý Truy là đại thần thông bởi vì chiêu này có thể đuổi kịp mục tiêu trong một khoảng thời gian cực ngắn. Khuyết điểm duy nhất của nó là cực kỳ tổn hao năng lượng.
Sư phụ liên tiếp sử dụng nhiều đại chiêu đã khiến bọn họ vô cùng bất ngờ.
Không nghĩ tới người còn có thể tung ra thêm một đại thần thông nữa.
Ác đồ nhóm ngây ngốc ngồi đó, nghĩ mãi chẳng hiểu nổi tại sao sư phụ rõ ràng có thực lực mạnh như vậy lại phải che giấu, mặc cho bọn người dưới chân núi nhục mạ suốt cả tháng trời, lại bỏ qua cho đám sư huynh đã phản bội sư môn mà rời núi?
Không phải chỉ có mỗi mình bọn họ nghĩ mãi không hiểu.
“Gừng càng già càng cay. Thì ra sư phụ vẫn luôn diễn trò để gạt chúng ta!”
“Chẳng lẽ… sư phụ người thấy sáo lộ cũ chơi chán rồi nên muốn đổi sang trò khác?”
Ba tên ác đồ đưa ra đủ loại phỏng đoán, đoán không ra duyên cớ còn bị chính tưởng tượng của mình doạ đến mức giật mình.
Trong khoảnh khắc Lục Châu thi triển Thiên Lý Truy, Bách Kiếp Động Minh Pháp Thân cũng tiêu tán theo.
Mười phút sau.
Lạc Trường Phong đạp gió mà đi, thỉnh thoảng lại quay đầu nhìn chung quanh.
Đám người danh môn chính đạo như một đám cừu non vô tội trông thấy lão sói già, cả bầy hoảng hốt chạy trốn tứ tung.
“A? Bản toạ chờ ngươi nãy giờ, sao mới chạy đến đây vậy?”
Trước mặt hắn có một thân ảnh đang trôi nổi giữa không trung.
Lạc Trường Phong thắng gấp lại, nói: “Lão ma đầu? Nhanh thật…”
Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên lưng.
Trong lòng hắn âm thầm kêu khổ, lão gia hoả này sao không đuổi theo người khác mà cứ đuổi theo ta mãi vậy!
Dường như nhìn thấu suy nghĩ của hắn, Lục Châu trêu ghẹo nói: “Khí phách lúc nãy của ngươi đi đâu cả rồi?”
“Ngươi… đừng có ép người quá đáng!” Lạc Trường Phong trợn tròn mắt nói.
“Ép ngươi quá đáng thì làm sao?”
“…”
Lạc Trường Phong cố nén nỗi sợ hãi, tiếp tục nói: “Ngươi đã sử dụng ba lần đại thần thông cấp Nguyên Thần cảnh, nếu còn tiếp tục tiêu hao… Ngươi xem Thiên Lý Truy là cơm trắng hay sao?... A!... Bách Kiếp Động Minh Pháp Thân, Thiên Lý Truy!...”
Lời chỉ nói được một nửa.
Trong chớp mắt Lục Châu đã vọt đến trước mặt hắn, đồng thời ở sau lưng lại xuất hiện chiêu thức quen thuộc Bách Kiếp Động Minh Pháp Thân.
Kim liên là tiêu chí đặc thù của Bách Kiếp Động Minh, mở được bao nhiêu cánh là phải xem tu vi của kẻ đó, mà người mở được kim liên tám cánh chỉ có Cơ Thiên Đạo!
Số lượng tu hành giả có thể tu luyện thành công Bách Kiếp Động Minh Pháp Thân trong tu chân giới chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Mà tám lá sen vàng kia lại thêm một lá đang chậm rãi hé mở… Bát diệp kim liên sẽ biến thành cửu diệp kim liên… Khi lá sen thứ mười nở ra cũng là lúc pháp thân đủ tiêu chuẩn để bước lên thiên giới…
“Bản toạ chỉ chơi đại chiêu.” Thanh âm Lục Châu truyền đến.
Lạc Trường Phong quên cả chống cự.
Hắn đã thi triển pháp thân một lần.
Thất diệp Bách Kiếp Động Minh của hắn cách xa một trời một vực so với bát diệp… Hắn lại còn thi triển Thiên Kiếm Nhất Thiểm. Thái Nhất và Thiên Nhất không chỉ hơn kém nhau có một chút.
Hiện tại hắn có thể chạy xa được như vậy… đã là dốc hết toàn lực.
Sao có thể ngăn nổi lão ma đầu không ngừng thi triển đại chiêu?
“Ngừng đi.” Lạc Trường Phong giơ tay lên.
“Thật xin lỗi… Ngừng không được rồi.”
“A?”
Bách Kiếp Động Minh Pháp Thân như một toà núi nguy nga đè ép xuống cơ thể hắn.
Ầm!
Đất trời rung động.
Gần như không có lực phản kháng, đơn giản như nghiền chết một con kiến.
Lạc Trường Phong tiêu tán giữa thiên địa, đến cặn bã cũng không còn lưu lại.
Lục Châu nhìn thoáng qua thời gian còn thừa.
5 phút.
Không cần đuổi theo những người khác nữa.
Cho dù có đuổi cũng chỉ là giết thêm mấy người mà thôi. Sau khi hiệu quả của tấm thẻ biến mất thì hắn thảm rồi.
Trả qua sự kiện lần này, Lục Châu mới nhận thức được Thẻ Trạng Thái Đỉnh Phong trân quý đến cỡ nào.
Thứ này có thể nghịch chuyển khốn cảnh, quyết không thể tuỳ tiện lãng phí.
Lục Châu lại thi triển Thiên Lý Truy trở về Kim Đình Sơn.
Đám tu hành giả chạy tứ tán như chó nhà có tang, trông chật vật không chịu nổi.
Cửu đại cao thủ chia thành chín phương hướng khác nhau mà chạy.
Như vậy mới có thể gia tăng xác suất còn sống lên mức cao nhất.
Bọn hắn đều không phải là lũ người ngu xuẩn.
Nhìn thấy phía xa chân trời xuất hiện Bách Kiếp Động Minh Pháp Thân một lần nữa, cửu đại cao thủ đều ý thức được một đồng bọn của mình xảy ra chuyện rồi.
Một lúc lâu sau, thiên địa không còn xuất hiện thêm động tĩnh nào khác.
[Ting — hoàn thành nhiệm vụ ban đầu, điểm công đức về 0.]
[Phát động nhiệm vụ chính tuyến: Dạy Dỗ Lại Ác Đồ. Một ngày làm thầy cả đời làm cha, kẻ phản bội sư môn là đại nghịch bất đạo, kẻ nổi dị tâm còn không bằng loài heo chó. Hãy dạy dỗ lại đồ đệ của ngươi, gia tăng độ trung thành của bọn hắn.]
[Nhiệm vụ 1: Gia tăng độ trung thành của đồ đệ Diên Nhi đạt 80% trở lên.]
[Nhiệm vụ 2: Trừng trị ba tên ác đồ, không cho chúng tiếp tục làm chuyện ác.]
“Hệ thống này muốn chơi ta mà. Đánh lui mấy chục ngàn tên tu hành giả cũng không có ban thưởng gì, đến một tấm Thẻ Trạng Thái Đỉnh Phong cũng không có, không thể nào nói nổi.”
[Nhắc nhở 1: Thẻ Trạng Thái Đỉnh Phong là đạo cụ trân quý, vì cân nhắc đến việc ký chủ quá yếu mới phát quà tân thủ, xin ký chủ sử dụng thận trọng.]
[Nhắc nhở 2: Xin ký chủ cố gắng gia tăng thực lực.]
[Nhắc nhở 3: Hiệu lực của Thẻ Trạng Thái Đỉnh Phong kết thúc.]
Lục Châu cảm thấy toàn bộ năng lượng trong cơ thể mình biến mất trong nháy mắt.
Cái cảm giác cường đại này thật là thoải mái.
Không biết muốn dựa vào bản thân tu hành thì bao lâu mới đạt tới cảnh giới đó.
Đạo cụ rốt cuộc cũng chỉ là đạo cụ, không phải là thực lực chân chính của bản thân.
Không có tấm thẻ đó, trừ người bình thường ra, ai cũng có thể đánh thắng hắn.
Một lão già họm hẹm có thể đánh nổi ai chứ? Giả vờ té trước đầu xe người ta để đòi tiền thì may ra.
Nhìn thấy ba tên đồ đệ bị thương và Tiểu Diên Nhi đang thành thật quỳ gối ở lối vào Kim Đình Sơn, Lục Châu mới bình phục lại tâm tình.
Phải tỏ ra ổn trọng, vững vàng, không được thể hiện như những người trẻ tuổi, như vậy quá ngây thơ.
Lão luyện thành thục sao…
Lục Châu nghĩ đến từ này liền chắp hai tay ra sau lưng.
Thong thả bước tới.
Như vậy trông có thật sự giống với Cơ Thiên Đạo trước kia hay không hắn cũng không thèm quan tâm.
Việc đã đến nước này, có suy nghĩ nhiều cũng vô dụng.
Chương 7: Bắt đầu dạy dỗ
Lục Châu bước đến trước mặt bốn tên đồ đệ.
Ánh mắt hắn nhìn từ Đoan Mộc Sinh sang Minh Thế Nhân, rồi đến Chiêu Nguyệt.
“Tiểu Diên Nhi.”
Đám người Đoan Mộc Sinh bị doạ đến mức toàn thân run rẩy.
Tiểu Diên Nhi vội vàng nói: “Có đồ nhi.”
“Con đứng lên đi.”
“Vâng!”
Lục Châu để ý thấy độ trung thành của nàng đã tăng lên 65%.
Độ trung thành của Đoan Mộc Sinh, Minh Thế Nhân và Chiêu Nguyệt không tiếp tục hạ xuống mà tăng trở lại.
30%, 20%, 40%...
Độ trung thành còn thiếu rất nhiều.
Lục Châu không nói nhiều, chỉ bảo: “Vi sư mệt rồi, dìu ta trở về.”
Tiểu Diên Nhi mừng thầm bước đến bên cạnh hắn, tỏ ra cực kỳ ngoan ngoãn như một nha hoàn, nàng đỡ Lục Châu bước lên trên núi.
Để lại đám Đoan Mộc Sinh ba người nhìn nhau.
Sư phụ không bảo bọn hắn đứng lên, bọn hắn đương nhiên không dám động đậy.
Lại thêm một chưởng của sư phụ đánh cho bị thương, hiện tại ba người đều rất khổ sở.
“Lão tứ, đệ hại ta thê thảm rồi…” Đoan Mộc Sinh than thở.
“Chuyện này sao trách ta được chứ? Ta đã cẩn thận phân tích mới cho rằng sư phụ bị thương.” Minh Thế Nhân nói.
“Phân tích mà thế à? Huynh phân tích thật là chuẩn nha.” Chiêu Nguyệt cũng oán trách theo. Nếu không phải tứ sư huynh thay đổi thái độ, nàng cũng sẽ không bắt chước hắn ngỗ nghịch với sư phụ.
“Ai mà biết chuyện sẽ thành thế này? Ngàn tính vạn tính, lại tính sót một điều…”
“Tính sót cái gì?”
“Có lẽ, đại khái là sư phụ người đã chơi chán sáo lộ cũ nên bây giờ chuyển qua chiêu trò mới…”
Đoan Mộc Sinh và Chiêu Nguyệt mặt mày xám xịt.
“Hay là bây giờ chúng ta trốn đi!” Chiêu Nguyệt thấp giọng nói.
“Trốn? Trốn làm sao? Muội không thấy vừa rồi sư phụ thi triển Thiên Lý Truy?”
“Vừa rồi sư phụ đuổi theo thập đại cao thủ, hình như đã sử dụng pháp thân hai lần và Thiên Quyết Hữu Khuyết một lần, ít nhất một lần Thiên Lý Truy. Đề nghị của sư muội cũng có thể cân nhắc…” Minh Thế Nhân khẽ gật đầu.
“Cân nhắc cái rắm! Sư phụ muốn dồn chúng ta vào chỗ chết thì còn chờ tới bây giờ sao?”
Cho dù lão tứ nói gì thì Đoan Mộc Sinh cũng không tin hắn nữa.
Ngã một lần tất sẽ khôn lên, sư phụ không xuống tay với bọn họ, có nghĩa là bọn họ vẫn còn đường sống.
Nếu thật sự bỏ trốn thì bọn họ chẳng khác nào đám người đại sư huynh.
Trong lương đình.
Lục Châu chậm rãi ngồi xuống, không cảm thấy mệt mỏi.
Sau khi tu vi hắn khôi phục lại cấp Thối Thể cửu trọng thì việc lên xuống núi không thành vấn đề.
“Tiểu Diên Nhi, con lên núi được bao lâu rồi?” Lục Châu hỏi.
“Bẩm sư phụ, Diên Nhi đi theo sư phụ đã được năm năm.”
“Năm năm…”
Năm năm mà tu vi đã đạt tới Thần Đình cảnh.
Lão già Cơ Thiên Đạo này thu đám đệ tử đều là quái vật nghịch thiên.
Lục Châu đoán là trước khi Hệ thống chính thức xuất hiện, Cơ Thiên Đạo cũng đã được Hệ thống cung cấp cho một ít đạo cụ giúp đỡ nên mới được như bây giờ.
“Con biết sai chưa?” Lục Châu cảm khái nói.
Tiểu Diên Nhi lập tức quỳ xuống, miệng lẩm bẩm.
“Sư phụ… Diên Nhi biết sai rồi, Diên Nhi không nên tin lời của sư huynh! Sư phụ xin người hãy tin tưởng Diên Nhi, con luôn rất ngoan rất nghe lời người.”
“Vi sư không nói chuyện này.”
“A?”
“Hồi cuối năm, con tự tiện rời khỏi Kim Đình Sơn đi đoạt công pháp tu luyện của hai đại môn phái, có phải không?” Lục Châu nói.
“Đồ nhi biết sai rồi.”
“Tại sao phải làm thế?”
Lục Châu tìm kiếm ký ức trong não hải nhưng không tìm được động cơ khiến Diên Nhi phải làm vậy.
Tiểu Diên Nhi le lưỡi nói: “Tứ sư huynh nói, không vào được Hắc Bảng thì không xứng là đệ tử của Kim Đình Sơn! Cho nên… cho nên… con mới đi.”
“Hắc Bảng?” Lục Châu không có tin tức gì về thứ này.
“Đây là một bảng xếp hạng của giới tu hành giả. Những người có tên trên bảng đều là tu hành giả làm nhiều việc ác. Các sư huynh sư tỷ đều ở trong ba mươi vị trí đầu… sư phụ… sư phụ…”
“Nói.”
“Sư phụ người đứng thứ nhất.”
Lục Châu: “…”
Thấy sư phụ lâm vào trầm tư, Tiểu Diên Nhi không dám tiếp tục nói chuyện mà chỉ len lén quan sát hắn.
Bầu không khí trở nên căng thẳng khiến Tiểu Diên Nhi không dám thở mạnh.
Không biết trôi qua bao lâu, Lục Châu mới nói: “Thôi… Con hư thân là lỗi của cha, dạy không nghiêm là do thầy lười nhác. Là lỗi của vi sư đã không dạy các ngươi đàng hoàng.”
Tiểu Diên Nhi nghe vậy ánh mắt liền trở nên phức tạp. Nàng liếc trộm sư phụ.
Tuy nàng chỉ mới gia nhập sơn môn trong khoảng thời gian rất ngắn, thua xa những vị sư huynh sư tỷ khác, nhưng nàng cũng hiểu được một chút về con người của lão nhân trước mắt này.
Sư phụ bây giờ là sao đây?
Lục Châu cũng cảm thấy sự nghi ngờ của nàng, hắn nói: “Diên Nhi, con là đệ tử ta yêu thương nhất. Từ nay về sau không được làm chuyện ác nữa, biết chưa?”
“Vâng.”
“Đứng lên đi.”
“Vâng.”
Tiểu Diên Nhi được sư phụ thông cảm nên hết sức vui mừng.
“Hì hì, sư phụ người là tốt nhất… Diên Nhi bóp vai cho người nha.” Tiểu Diên Nhi như con thỏ chạy đến sau lưng Lục Châu.
Trong lòng Lục Châu thầm cảm thán. Lão già Cơ Thiên Đạo này, tuy dạy ra tám tên ác đồ, nhưng cũng may còn có một đứa có lương tâm biết hiếu thuận. Nếu hắn không kịp thời xuyên không đến thì chắc không lâu sau đồ đệ nhỏ nhất này cũng sẽ hắc hoá.
Gần mực thì đen, gần đèn thì rạng. Tuy là Tiểu Diên Nhi tính tình tinh quái, nhưng tâm tính nàng rất đơn thuần, dễ bị người ta dạy hư.
[Ting — hoàn thành nhiệm vụ, độ trung thành của Diên Nhi đã đạt 80%, ban thưởng 100 điểm công đức.]
Lục Châu nhìn Tiểu Diên Nhi, xác nhận độ trung thành đã đạt 80%, hắn mới hài lòng gật đầu rồi nói: “Gọi ba đứa kia tới đây.”
“Vâng.”
Tiểu Diên Nhi nhanh nhẹn chạy xuống núi như một chú khỉ.
Lục Châu thở dài một hơi.
“Hệ thống, có biện pháp nào thích hợp để trừng trị ác đồ không?”
Kiếp trước hắn là quản lý cấp cao của công ty, tuy nói hắn không có lịch duyệt ngàn năm như Cơ Thiên Đạo, nhưng cũng biết chút phương pháp để dạy bảo nhân viên của mình, mà đồ đệ thì cũng tương tự như thế.
Càng trừng phạt bọn họ, càng dễ dẫn tới phản kháng.
Nói cho cùng, những tên ác đồ này ác như vậy cũng do Cơ Thiên Đạo đã dạy dỗ bọn chúng, có hận cũng nên hận Cơ Thiên Đạo. Bây giờ Lục Châu hắn đã thay thế Cơ Thiên Đạo, vậy thì không thể tiếp tục đi theo con đường này nữa.
Hệ thống không trả lời.
“Nếu không nói gì thì ta sẽ làm theo ý của mình.” Lục Châu nói.
Không bao lâu sau.
Đoan Mộc Sinh, Minh Thế Nhân và Chiêu Nguyệt cúi thấp đầu bước lên núi trong bộ dạng sợ sệt. Tiểu Diên Nhi đứng ở một bên.
Vào trong lương đình, cả đám toàn bộ quỳ xuống.
“Sư phụ tha mạng!”
“Sư phụ thứ tội!”
“Sư phụ tha mạng!”
Độ trung thành của ba người lần lượt là 40%, 35%, 42%.
Vẫn còn rất thấp. Độ trung thành này chỉ cần một chút biến động thôi, bọn hắn sẽ như cỏ mọc đầu tường nghiêng về phía khác.
Trong lương đình lặng ngắt như tờ.
Lục Châu không nói, bọn họ cũng không dám lên tiếng.
Vô thanh thắng hữu thanh.
Bầu không khí càng yên tĩnh, ba người bọn họ càng cảm thấy lo lắng bất an, sống lưng lạnh ngắt.
Một khắc trôi qua.
Lục Châu vẫn không nói chuyện.
Thỉnh thoảng thở dài, thỉnh thoảng lại lắc đầu.
Cuối cùng.
Ngũ đồ đệ Chiêu Nguyệt không chịu được bầu không khí quỷ dị này nữa, bèn quỳ rạp xuống đất vừa khóc vừa nói: “Sư phụ, là do đồ nhi nhất thời hồ đồ! Từ lúc vào sơn môn đến nay đồ nhi chưa từng nghĩ tới chuyện phản bội sư phụ! Khẩn cầu sư phụ thông cảm!”
Có người dẫn đầu, Đoan Mộc Sinh và Minh Thế Nhân cũng liên tiếp cầu xin tha thứ.
“Sư phụ, đồ nhi nhập môn đã được trăm năm! Trong trăm năm này… coi như không có công lao cũng có khổ lao… Cầu xin sư phụ nể tình đồ nhi đi theo người trăm năm mà tha cho đồ nhi một mạng!”
“Sư phụ, đồ nhi nhập môn sáu mươi năm rồi, trong sáu mươi năm này chưa từng ngỗ nghịch với người. Đồ nhi bị mỡ heo làm mê muội tâm trí nên mới phạm sai lầm lớn như vậy! Cầu sư phụ tha mạng!”