PHANH PHANH PHANH
Phanh phanh phanh
Song quyền như tinh thần đầy trời trấn diệt non sông, một chưởng vỗ ra như tinh thần rơi xuống, cái gọi là Đại Vu căn bản cũng không thể địch lại Diệp Hiên, nhục thân bọn hắn nổ tung, huyết vũ bành trướng rơi xuống trường thiên.
- Lui.
Những Đại Vu còn lại sợ hãi thét lên, mặc dù bọn hắn là Vu Tộc có thể chiến thiên tuyệt địa, nhưng đối mặt Diệp Hiên, căn bản không có cách nào địch lại, nếu lao ra chiến đấu chỉ để bọn hắn chết thảm tại chỗ, những Đại Vu này cũng không ngu xuẩn, kinh sợ rời khỏi chiến trường.
- Diệp Hiên, ngươi quá làm càn.
Vu Lão mặc dù cao tuổi, nhưng hắn dù sao cũng là thủ hộ của Tổ Vu Thần Miếu, tu vi có thể so sánh Chuẩn Thánh trảm một thi, giờ phút này vận dụng đại thuật Vu Tộc cuồng bá oanh sát Diệp Hiên.
- Lão già, ngươi là đang tìm cái chết.
Diệp Hiên tàn khốc cười một tiếng, bàn tay hắn như trời, trực tiếp đập nát hư không nơi này, một chưởng sáng chói ầm vang lao xuống, không ngừng va chạm cùng Vu Lão.