PHANH
Phanh
Côn Bằng đối mặt một kích cùng Phong Đô Đại Đế, hai người trực tiếp lùi lại, nhưng cùng thời điểm này, Chúc Dung trực tiếp bắt lấy Hồng Mông Tử Khí, trong mắt hiện ra nét hưng phấn cực lớn.
- Cẩn thận.
Bỗng nhiên, Phong Đô Đại Đế run sợ nhắc nhở, điều này khiến cho lưng Chúc Dung phát lạnh, trong nháy mắt biến mất, một đạo sát sinh chi quang lặng yên đánh hắn biến mất ở hư không, khiến cho hư không vỡ một lỗ lớn kinh khủng.
- Diệp Hiên?
Chúc Dung nổi giận rống to, mồ hôi hiện ra trên trán, đưa mắt nhìn lại Diệp Hiên, trong mắt lộ ra vẻ tức giận.
Chúc Dung tránh né kịp thời, nếu không một kích vừa rồi của Diệp Hiên nhất định sẽ xuyên thủng ngực bụng hắn, Diệp Hiên cũng quá mức âm độc, vậy mà hắn xuất thủ đánh lén.
- Huynh trưởng, ta ngăn hắn lại, nhanh chóng thu lấy Hồng Mông Tử Khí.
Diệp Hiên không hề nói nhảm, bước ra một bước liền đánh tới Chúc Dung, nhục thân không thể phá vỡ đang phát sáng, hai tay vung mạnh cuồng bạo đập tới Chúc Dung.
- Ngươi dám?
Vu Tộc vốn là cùng Diệp Hiên không chết không thôi, trước đó Chúc Dung không nhằm vào Diệp Hiên, chỉ là thấy Diệp Hiên thế lớn, nhưng bây giờ Hồng Mông Tử Khí xuất thế, thù mới hận cũ chồng chất cùng một chỗ, khiến phần thiên Nộ Hỏa của hắn, cuồng bạo nghênh đón Diệp Hiên.