Virtus's Reader
Đô Thị Chi Bất Tử Thiên Tôn

Chương 8: CHƯƠNG 8: GẶP NHAU

Lý Tông Sơn chắp tay nói với Liễu Quân Điệp, sau đó mang theo bảo vệ xoay người rời khỏi, lại không liếc mắt nhìn thêm anh em Lý gia.

Nhìn Lý Tông Sơn rời khỏi, Liễu Quân Điệp nhíu chặt đôi mi thanh tú, trong mắt xẹt qua vẻ trầm trọng.

- Giang Nam sắp đổi trời rồi!

Liễu Quân Điệp rù rì.

Chó sủa là chó không cắn, Lý Tông Sơn người này, đối mặt con trai con gái bị giết, còn có thể khống chế tâm tình của mình, người như thế không thể nghi ngờ là đáng sợ nhất. …

Xe con xa hoa chậm rãi chạy trên đường lớn.

Trong xe, Lý Tông Sơn nhắm mắt dưỡng thần, chỉ là đôi môi không tự chủ khẽ run, bàn tay già nua nắm thật chặc gậy đầu rồng, bầu không khí trong xe cực kỳ ngột ngạt.

- Thông báo Võ Quân, bảo cậu ta tới gặp tôi.

Làm Lý Tông Sơn lần nữa mở mắt, mặt mũi của ông đầy dữ tợn, giọng nói tựa như muốn cắn người khác.

- Lão… Lão gia… Không thể…

Vẻ mặt bảo vệ bên cạnh hơi trắng, quay sang khuyên nhủ Lý Tông Sơn.

- Câm miệng, Lý gia tôi đã tuyệt hậu, tôi còn có cái gì không dám làm?

Lý Tông Sơn trừng to hai mắt đầy tơ máu, giống như chó điên quát ầm lên.

- Vâng, lão gia.

Đối mặt Lý Tông Sơn giận dữ, bảo vệ không dám trái lời, bắt đầu bấm số gọi. …

Thành phố Giang Nam, nghĩa địa công cộng Bắc Sơn.

Nghĩa địa công cộng Bắc Sơn, đặt ở phía bắc thành phố Giang Nam, cải tạo từ một ngọn núi hoang mà thành, mỗi thanh minh tết âm lịch rất nhiều người đến đây tế bái tảo mộ.

Nhưng lúc này đang là trời đông giá rét, nghĩa địa công cộng Bắc Sơn không có người, ngay cả nhân viên quản lý trông coi nghĩa địa cũng trốn trong phòng uống rượu để xóa bớt ý lạnh trong cơ thể.

Tuyết bay đầy trời, mộ bia san sát, một bóng người xuất hiện trong nghĩa địa công cộng Bắc Sơn, đi về phía trước, cho đến khi đi tới trước một khối mộ bia, người cũng dừng lại.

Mộ Diệp Hiên, Hàn Thu Vân lập.

Mộ bia lạnh lẽo, chữ lót màu đen, Diệp Hiên lẳng lặng nhìn mộ bia trước mắt, mặc cho gió tuyết đầy trời đang tung bay, thân hình lại bất động.

Hàn Thu Vân, đây là tên của mẹ Diệp Hiên.

Ngày mai sẽ là mùng tám tháng chạp, cũng là sinh nhật Diệp Hiên, hắn đứng sững ở trước mộ bia, lẳng lặng đợi mẹ mình đến.

Máu, máu tươi, máu tươi thê diễm mà đẹp lạ thường, xương, xương cốt, thi cốt các loại sinh linh, vong hồn đang kêu rên, sinh linh đang khóc, Diệp Hiên cầm chiến kích màu máu trong tay, chém giết đẫm máu ở giữa sông dài màu máu.

- Giết! Giết! Giết!

Thét bể sơn hà, chấn thiên liệt địa, Diệp Hiên ngữa đầu lên trời gào thét, giống như ma đầu.

- A!

- Ta là ai ? Ta là Diệp Hiên, ta là Bất Tử Thiên Tôn!

Giật mình một cái, Diệp Hiên bỗng nhiên tỉnh táo lại, hắn mới phát hiện, mình cũng không phải đang ở trong cánh cửa kia, hắn đã rời khỏi chỗ đó, trở lại đô thị sầm uất.

Nhanh chóng xóa đi tâm tình bạo ngược trong lòng, Diệp Hiên vận chuyển công pháp để cho mình ổn định lại, qua một hồi, màu máu trong mắt hắn mới dần dần thối lui.

- Phương thiên địa này không có linh khí, là niên đại Mạt Pháp mà Bất Tử Tiên Kinh đã nói, tu tiên giả căn bản không thể tồn ở thế giới này, nếu ta muốn tiến thêm một bước, thật muốn đi vào Tiên Giới truyền thuyết kia?

Diệp Hiên nỉ non tự nói, trong mắt lộ ra vẻ phức tạp.

Tuy công pháp Diệp Hiên dang tu luyện không nhu cầu cao linh khí, nhưng phương thiên địa này đang nằm ở thời đại Mạt Pháp, đối với Diệp Hiên mà nói cũng là một chuyện cực kỳ bất lợi.

Diệp Hiên tạm thời đè xuống nổi lòng đang lo lắng, cũng chỉ có thể đi được tới đâu hay tới đó.

Giương mắt nhìn trời, Diệp Hiên phát hiện mặt trời đã mọc lên cao, nghĩa địa công cộng Bắc Sơn cũng có vài người lạ đến đây tế bái tảo mộ, nhìn một lúc không thấy bóng người của mẹ, điều này cũng làm cho Diệp Hiên hơi lộ ra thất vọng.

Chờ, Diệp Hiên chỉ có đợi.

Thời gian trôi qua rất nhanh, Diệp Hiên đứng trước mộ chôn quần áo và di vật của mình, nhưng lại chậm chạp không nhìn thấy mẹ đâu, điều này làm cho lòng hắn thoáng bất an.

Đạp —— đạp —— đạp.

Bỗng nhiên, một hồi tiếng bước chân rất nhỏ truyền đến từ sau lưng Diệp Hiên, cũng để cho thân thể Diệp Hiên cứng ngắc, hắn mặc dù không có quay đầu, thần thức lại nhìn rõ người sau lưng.

Một người phụ nữ tóc mai muối tiêu, cặp mắt vô thần hỗn độn, mặt mũi già nua, xem bộ dáng như sáu mươi tuổi đang tập tễnh đi tới chỗ Diệp Hiên đang đứng, miệng càng thở hổn hển, hiển nhiên thân thể cũng không phải quá tốt.

Giờ khắc này, thời gian giống như ngưng trệ, không gian tựa như đông lại. Thiên địa vắng vẻ, không một tiếng động.

Hai tròng mắt Diệp Hiên vô tình dần dần xảy ra biến hóa, vẻ ôn tình, hổ thẹn, hiện ra trong mắt hắn, thân thể tuyên cổ bất động khẽ run, chứng minh trong lòng hắn không bình tĩnh.

Nếu để những sinh linh bên trong cánh cửa nhìn thấy trạng thái của Diệp Hiên hiện tại, chỉ sợ sẽ rất kinh hãi, Diệp Hiên được người gọi là Bất Tử Thiên Tôn, lại hiện ra dáng dấp mềm yếu như thế này?

Lúc này.

Diệp Hiên có chút không dám đối mặt Diệp mẫu, hổ thẹn sâu đậm ăn mòn tâm thần hắn, hắn nhớ rõ, mẹ năm nay mới ba mươi tám tuổi, bốn năm này trôi qua, lại già thành bộ dáng này, đây đương nhiên có liên quan đến chuyện của hắn.

- Cậu là bạn học ngày xưa của Diệp Hiên à?

- Khó có được, không ngờ đã nhiều năm như vậy, còn có người đến thăm nó.

Diệp mẫu tập tễnh mà đến, giọng nói có chút khàn khàn, hai mắt đục ngầu không chịu nổi, hiển nhiên cũng không nhận ra người trước mắt chính là con trai của mình.

Chương 9: Thiếu nữ bất lương

Diệp mẫu yên lặng dọn dẹp sạch sẽ tuyết đọng trước mộ bia, lấy ra một đĩa thịt kho tàu cá chép kho từ trong cái giỏ, yên lặng trưng bày trước mộ bia. Cứ như vậy hai mắt si ngốc nhìn quần áo và di vật chôn trước mộ.

- Hôm nay là sinh nhật Diệp Hiên, tôi nó khi còn bé thích ăn tôi làm thịt kho tàu cá chép nhất, mỗi khi đến sinh nhật nó, tôi đều làm cho nó ăn.

Diệp mẫu tự nói, cặp mắt đục ngầu chảy ra hai hàng nước mắt.

Ùng ùng!

Trên trời cao, trong tầng mây, tia sét màu xanh thẳm như ẩn như hiện, hàng vạn hàng nghìn sấm chơp giăng khắp nơi, thiên uy cực kỳ khủng bố áp đang ở phía trên nghĩa địa công cộng Bắc Sơn, tựa như ngày tận thế tới.

Ở nơi này đang trời đông giá rét, xảy ra thiên tượng như này, quả thật không dám tưởng tượng, cũng để cho mọi người đang tế bái trong nghĩa địa công cộng Bắc Sơn kinh hô thành tiếng.

Chỉ là ai cũng không có phát hiện, thân hình Diệp Hiên đang run rẩy, bản thân khí tức càng hỗn loạn, hiển nhiên thiên tượng kinh khủng này là do Diệp Hiên tạo thành.

Thiên Tôn khóc lóc thảm thiết, thiên địa lật, đây cũng không phải là nói một chút mà thôi, mà là chuyện chân thực xảy ra.

- Mẹ, thật xin lỗi.

Lôi đình trên không, tuyết trắng che trời, Diệp Hiên không ức chế được tình cảm, gắt gao ôm Diệp mẫu vào trong ngực.

- Tiểu tử, cậu nhận lầm người hả?

Diệp mẫu kinh ngạc lên tiếng.

- Mẹ, mẹ nhìn con một chút, nhìn kỹ con xem, con thật là Diệp Hiên, con sống lại.

Tiếng nói Diệp Hiên đầy kích động.

Diệp Hiên vừa dứt lời, Diệp mẫu dùng sức xoa hai mắt lờ mờ, khi bà xem xét tỉ mỉ gương mặt Diệp Hiên, cả người hoàn toàn dại ra.

- Tôi… Tôi đang nằm mơ sao, con trai của tôi còn chưa chết?

Diệp mẫu tự nói, nước mắt không cầm được chảy ra.

- Mẹ, người không có nằm mơ, con thật không có chết, năm đó con được một vị kỳ nhân cứu đi, mấy năm nay vị kỳ nhân kia đã trị hết bệnh cho con, con mới có thể trở về thăm mẹ.

Diệp Hiên chỉ có thể bịa ra lời nói dối thiện ý, bởi vì hắn không thể nói cho Diệp mẫu biết những chuyện hắn đã trải qua bốn năm qua.

Cho đến giờ khắc này, mẹ con ôm nhau mà khóc, Diệp mẫu cũng rốt cục tin tưởng, con trai mất tích bốn năm thật không có chết, chân chính trở lại bên cạnh bà.

Thời gian trôi qua rất nhanh, Diệp mẫu không ngừng hỏi mấy năm nay Diệp Hiên trải qua những gì, Diệp Hiên lấp liếm cho qua từng vấn đề, cho đến chiều tà, mẹ con hai người mới rời khỏi nghĩa địa công cộng Bắc Sơn. …

Nhà!

Cái chữ này cách Diệp Hiên rất xa xôi, xa xôi đến thời gian bốn năm trôi qua, hắn giãy giụa ở giữa sinh và tử, không dám có chút chút vọng tưởng, cho đến khi hắn bước vào cánh cửa Thiên Tôn cảnh, trong lòng mới có khái niệm về nhà.

Thành bắc Giang Nam, khu xóm trọ.

Các phòng chiều cao không đồng đều nối liền không dứt, đường đất cực kỳ khó đi, đối với thành phố Giang Nam phồn hoa mà nói, khu xóm trọ Giang Bắc chính là chỗ ở cho người nghèo.

Một căn phòng tan tác tựa như thế kỷ trước đắp thành, cửa sắt rỉ sét loang lổ, chứng minh căn phòng này đã rất nhiều năm rồi.

Lúc này, cửa thiết bị mở ra, trên mặt Diệp mẫu hiện ra vui sướng không ức chế được, lôi kéo tay Diệp Hiên đi vào trong nhà.

Tiểu viện nhỏ hẹp, một căn phòng có cũng như không là cảnh tượng đập vào trong tầm mắt Diệp Hiên.

- Hiên nhi, con còn chưa có ăn cơm đâu hả, mẹ đi nấu cho con.

Diệp mẫu vừa nói chuyện, đặt Diệp Hiên trong phòng, đi vào phòng bếp chuẩn bị cơm tối.

- Mẹ, em trai và em gái đâu?

Theo Diệp Hiên lên tiếng hỏi, thân thể Diệp mẫu cứng đờ, nụ cười trên mặt có chút miễn cưỡng, nói

- Mẹ đi làm cơm trước, một hồi lại nói.

Nhìn Diệp mẫu cười gượng, Diệp Hiên còn không biết có vấn đề, vậy hắn cũng quá ngu dốt.

- Mẹ, người chờ chút…

Ầm!

Chợt, ngoài cửa cửa sắt truyền đến tiếng động, sau đó là tiếng nam nữ ồn ào vang lên.

- Xú nha đầu, tao xem mày chạy đi đâu, muốn không phải trả tiền lại, muốn không phải theo lão tử.

- Xú Cẩu Hùng, chạy đua với lão nương, mày còn kém xa lắm.

- Ôi!

Một hồi âm thanh ồn ào từ ngoài cửa truyền đến cũng để cho Diệp Hiên ngẩn ra, một cảm giác cực kỳ xấu sinh ở trong lòng.

- Giọng nữ này là… ?

Diệp Hiên chau mày, hai tròng mắt khép mở, có vẻ hơi dữ tợn.

- Linh nhi trở về, để mẹ ra mở cửa.

Diệp mẫu thở dài một tiếng, đi ra ngoài cửa.

- Linh nhi?

Diệp Hiên thông suốt đứng dậy, bước ra một bước, hư không mang theo một tiếng dị hưởng, xuất hiện ở ngoài cửa.

Ngoài cửa Diệp gia!

Một thiếu nữ, một thanh niên to con đang chính cãi vã kịch liệt, khi Diệp Hiên nhìn thấy dung mạo thiếu nữ, trong nháy mắt ngẩn ngơ.

Một đầu tóc màu vàng, bông tai tròn to, trên mặt trang điểm rất nồng, một đôi giày bata, còn váy jean ngắn, nhìn qua không khác gì nữa cô gái hư hay xuất hiện trong phim.

Tuy Diệp Linh Nhi trang diễm, nhưng dưới thần thức, Diệp Hiên vẫn có thể nhận ra con bé chính là em gái ruột của mình.

Trong trí nhớ của Diệp Hiên, em gái của mình là một thiếu nữ lễ độ ôn nhu mềm mại, đừng nói sẽ trang điểm thành hình tượng một cô gái hư hỏng, chính là một ít lời thô tục cũng sẽ không nói ra khỏi miệng cô.

Nhưng, hắn thấy cái gì?

Diệp Linh Nhi không chỉ thót ra lời thô tục này đến tiếng Đan Mạch khác, càng tung cước đánh nhau với người nam, hình ảnh một màn này làm cho chân mày Diệp Hiên gắt gao nhíu chung một chỗ.

Bốn năm trôi qua, trong nhà đến cùng xảy ra chuyện gì?

Chương 10: Diệp Linh Nhi Lãnh đạm

Diệp Hiên yên lặng nhìn một màn trước mắt, em gái của hắn không phải như vậy, trải qua những chuyện gì làm cho Diệp Linh Nhi biến thành bộ dáng này?

- Linh nhi, lại con cãi nhau với người ta?

Diệp mẫu khoan thai đi tới, trong mắt có vẻ ưu thương.

- Mẹ, chuyện của con, người đừng xía vào.

Diệp mẫu xuất hiện, cũng không có làm cho Diệp Linh Nhi thu liễn tính cách phản nghịch, ngược lại không ngừng xô đẩy cùng một chỗ với thanh niên to con.

- Lão bà, bà tới thật đúng lúc, con gái nhà bà thiếu tôi rất nhiều tiền, nếu như hôm nay không trả tiền, bà bắt đầu làm quen với con rể tiện nghi như tôi đi.

Thanh niên to con âm hiểm cười, không ngừng xô đẩy với Diệp Linh Nhi, càng cố gắng chạm vào một ít bộ vị nhạy cảm, nếu không phải Diệp Linh Nhi linh hoạt, thật đã cũng bị đối phương chiếm tiện nghi.

Một thiếu nữ, như thế nào là đối thủ của một gã đàn ông to con, khi người đàn ông bắt lấy hai tay Diệp Linh Nhi, một giọng nói âm trầm cũng đột ngột vang lên.

- Nếu ngươi không muốn chết, tốt nhất buông tay ra.

Không biết lúc nào, Diệp Hiên đã đi tới sau lưng người đàn ông, hai tròng mắt xẹt qua tia sáng lạnh.

- Ừm? Chó má, tên tạp chủng nào dám quản chuyện của lão tử?

Thanh niên to con ngẩn ra, bỗng nhiên xoay người lại nhìn sang Diệp Hiên, đập vào mi mắt chính là một thanh niên mặc đồ cổ trang, sợi tóc xám trắng.

- Hiên nhi, ngươi mau vào phòng, việc này em gái con có thể giải quyết.

Diệp Hiên xuất hiện, Diệp mẫu cũng không thấy rõ ràng, nhưng trong ấn tượng của bà, con trai của mình nho nhã lễ độ, tay trói gà không chặt, làm sao có thể là đối thủ của thanh niên to con trước mắt?

Theo Diệp mẫu vừa dứt lời, thanh niên to con không có chút cảm giác, mà Diệp Linh Nhi đang giãy giụa lại cứng đờ cả người ánh mắt càng không tự chủ nhìn lại Diệp Hiên.

Trong nháy mắt, chớp mắt vạn năm.

Khi hai anh em bốn mắt nhìn nhau, Diệp Linh Nhi triệt để dại ra, tựa như đánh mất linh hồn.

- Tiểu tử, tao đặc biệt nói chuyện với mày đấy, mày không nghe thấy sao?

Thấy Diệp Hiên không để ý đến mình, thanh niên to con giận dữ, buông Diệp Linh Nhi ra, đi nhanh tới chỗ Diệp Hiên.

Đáng tiếc, không đợi người này đi tới gần Diệp Hiên, chuyện kế tiếp làm cho Diệp mẫu kinh hãi tột cùng.

Xoạt xoạt!

Bàn tay Diệp Hiên như ngọc bỗng nhiên bóp cỗ thanh niên to con, càng chậm rãi nhắc tới giữa không trung, năn ngón tay trong suốt như ngọc nắm chặt, làm cho xương cổ người này truyền đến từng tiếng giòn vang.

- A… Không được… Không được…

Mặt sắc trướng đến đỏ chót, dần dần xanh tím, hai mắt thanh niên to con trắng dã, không ngừng ở giữa không trung chật vật giãy giụa, trong miệng càng phát ra kêu gào tựa như như giết heo.

Khó thở, đầu não mê muội, đầu lưỡi không tự lè ra khỏi miệng, chỉ sợ không bao lâu nữa, thanh niên to con sẽ bị Diệp Hiên bóp chết ở trong tay.

Sát cơ hiện lên trong mắt Diệp Hiên, bàn tay hắn đang dùng lực, tựa như thật muốn giết chết người này ở đây.

Trong lúc ngàn cân treo sợi tóc, Diệp mẫu thét một tiếng kinh hãi.

- Hiên nhi mau buông tay, anh ta sẽ chết.

Diệp mẫu vừa dứt lời, Diệp Hiên nhíu mày, bàn tay đang nắm chặt cổ tráng hán bỗng nhiên buông ra, bởi vì anh ta không thể giết người ở trước mặt Diệp mẫu, lão nhân gia bà sẽ không thể tiếp thu được chuyện này.

Tội chết có thể miễn, tội sống khó thể tha.

Băng.

Diệp Hiên bỗng nhiên bắt lại tay trái của thanh niên, một lực lượng lớn bỗng nhiên truyền vào tay của anh ta, chỉ thấy bàn tay mạnh mẽ của thanh niên trong nháy mắt tựa như không còn sức lực mềm xuống, sau đó là tiếng hét đau đớn chói tay của người này.

- A, tay của tôi, tay của tôi…

Thanh niên to con lăn lộn kịch liệt ở trong đống tuyết, đau đớn trên bàn tay làm cho cả người hắn đổ đầy mồ hôi.

- Em gái tôi thiếu tiền của anh, tôi sẽ trả lại cho anh, nhưng anh phải nhớ kỹ, nếu anh đang dây dưa em ấy, không chỉ phế bỏ một tay đơn giản như vậy.

Diệp Hiên bình tĩnh lên tiếng, thanh niên nghe vào trong tai lại làm cho đáy lòng của anh ta dâng lên ý lạnh không thôi.

Cũng không dám bỏ lại lời mạnh miệng nào, thanh niên to con miễn cưỡng đứng dậy, lao thẳng ra ngoài nhanh chóng rời đi, hiển nhiên Diệp Hiên cho anh ta cảm giác khủng bố cực đại.

Theo thanh niên to con rời đi, Diệp mẫu bước nhanh đi tới trước người Diệp Linh Nhi, nói

- Linh nhi, anh trai của con không có chết, bệnh của nó tốt rồi, hiện tại anh trai con trở về, con mau chào anh đi.

Lúc này, Diệp Linh Nhi nhìn chăm chú Diệp Hiên, cho đến khi Diệp mẫu lên tiếng, cũng không có chút phản ứng, mà Diệp Hiên yên lặng nhìn Diệp Linh Nhi, trong lòng đủ loại cảm xúc.

- Ah! Ca ca?

Diệp Linh Nhi phục hồi thần trí, càng cười lạnh liên tục, nói

- Diệp Linh Nhi con không có anh trai, anh ta tính là ca ca gì chứ, anh ta xứng sao?

Diệp Linh Nhi xoay người đi vào trong nhà, không thèm nhìn Diệp Hiên nữa, gương mặt Diệp mẫu hiện ra vẻ cô đơn, giống như vào giờ khắc này lại già thêm vài tuổi.

Nhìn Diệp Linh Nhi phản ứng, tâm thần Diệp Hiên như sóng triều xao động, tâm tư vào giờ khắc này ngẩn ngơ, ký ức năm xưa của hai anh em càng không ngừng hiện lên ở trong đầu của hắn.

- Ca, em muốn ăn bánh mật, anh mua cho em có được hay không?

Đầu cột đuôi ngựa, hai mắt tinh khiết, giọng nói yếu ớt, Diệp Linh Nhi lúc nhỏ không ngừng đi theo sau lưng Diệp Hiên, càng nắm thật chặt bàn tay anh trai chưa từng buông ra.

Chương 11: Gian khổ sắp tới (1)

Hình ảnh quay lại, tâm tư trở về, Diệp Hiên nhắm chặt hai mắt, không ngờ hắn ta biến mất bốn năm, em gái đã từng ỷ lại vào hắn dĩ nhiên không còn để ý đến hắn nữa.

Diệp Hiên bỗng nhiên mở hai mắt ra, gióng đầy khổ sáp, nói

- Linh nhi, em thật không tha thứ cho anh?

Này lúc, Diệp Linh Nhi dừng bước, thân hình như có chút cứng ngắc, sau khi hít vào thở ra vài hơi, cô chậm rãi xoay người nhìn về phía Diệp Hiên.

- Anh sống lại, bệnh của anh tốt, nhưng bốn năm trước anh không cáo mà biệt, anh biết bốn năm qua chúng tôi làm sao qua được không?

Như lũ quét bạo phát, lại tựa như sóng biển cuộn trào, Diệp Linh Nhi rít gào khàn cả giọng, tựa như muốn phát tiết ra tất cả oán khí nhiều năm qua.

Keng!

Cửa sắt bị Diệp Linh Nhi hung hăng đóng mạnh, tiếng va chạm to lớn vang vọng không dứt trong bầu trời đêm, mà Diệp Hiên chậm rãi nắm chặt hai bàn tay, tâm thần xao động tột cùng.

Năm đó, vì chữa bệnh cho hắn, tất cả vật dụng trong nhà có thể bán đều đã bán hết, một mình mẹ mang theo hai đứa bé, Diệp Hiên không cần nghĩ nhiều cũng biết thời gian bốn năm trôi qua, trong nhà sẽ thiếu thốn như thế nào.

- Hiên nhi, con chớ để ý, em gái con…

- Mẹ, người không cần phải nói, đều là con sai, không trách em ấy, thật không trách em ấy.

Diệp Hiên đâu khổ đáp lời, dìu đỡ Diệp mẫu bước chậm đi vào trong nhà, trong lòng đã có quyết định.

Trong nhà.

Diệp mẫu lúc đầu muốn tự mình xuống bếp, nhưng Diệp Hiên bảo Diệp mẫu vào phòng nghỉ ngơi, sau đó tiến vào nhà bếp cầm lấy tạp dề, bắt đầu làm cơm tối.

Nhà chỉ có bốn bức tường, cơm nước thanh đạm.

Ngoại trừ một nồi cơm tẻ, trên bàn ăn ngay cả một miếng thịt cũng không có, khi Diệp Hiên nhìn thấy đáy thùng đựng gạo liền đã biết được, trong nhà gian khổ đến trình độ nào.

Bàn ăn đã được dọn lên, Diệp mẫu đi gọi Diệp Linh Nhi ra ăn, lại không nghe bất kỳ đáp lại nào, hiển nhiên Diệp Linh Nhi cũng không muốn nhìn thêm Diệp Hiên, Diệp mẫu cũng chỉ có thể bất đắc dĩ.

- Hiên nhi, con trước nhận ăn một ít, chờ ngày mai mẹ làm cho con món thịt kho tàu cá chép mà con thích ăn nhất.

Diệp mẫu vừa nói chuyện, gắp một đũa rau xanh để vào trong chén cơm của Diệp Hiên.

Diệp Hiên yên lặng ăn cơm trong chén, ấm áp mà bốn năm qua chưa bao giờ cảm nhận được hiện lên từ trong đáy lòng hắn, mỗi một miếng ăn hắn đều ăn rất chăm chú, hắn ta rốt cục cũng đã đoàn tụ với người nhà.

- Mẹ, em trai đâu?

Buông chén đũa xuống, Diệp Hiên mới nhớ tới chuyện này, từ khi hắn ta đi vào nhà, Diệp Linh Nhi đã trở về nhà, nhưng lại chậm chạp không được thấy Diệp Bình trở về.

Nghe được lời Diệp Hiên hỏi, Diệp mẫu cũng biết qua loa tắc trách không được, bà miễn cưỡng cười một tiếng, đáp

- Em trai của con hiện tại sống rất tốt, ba năm trước nó đã được Diệp gia đón trở về.

Mặt sắc Diệp Hiên đột nhiên phát lạnh, trong mắt càng hiện ra vẻ vô cùng kinh ngạc.

Hàn Thu Vân, cũng là mẹ của Diệp Hiên, năm xưa chỉ là một nha hoàn trong Diệp gia, chuyên trách phụ trách cuộc sống hàng ngày của Tam thiếu gia Diệp gia, trong một lần say, Hàn Thu Vân bị hiếp dâm.

Khi Diệp gia lão gia tử phát hiện việc này, cái bụng Hàn Thu Vân cũng từ từ to ra, lúc này mới phát hiện Hàn Thu Vân có cốt nhục của Diệp gia.

Bất đắc dĩ, chỉ có thể thu Hàn Thu Vân làm vợ nhỏ, hai năm kế tiếp, càng sinh ra Diệp Linh Nhi và Diệp Bình cặp sinh đôi.

Theo lý mà nói, mặc dù Hàn Thu Vân xuất thân là nha hoàn, có cốt nhục Diệp gia, cuộc sống sau này cũng áo cơm không lo, ở bên trong đại gia tộc kiểu môn đăng hộ đối, tuy không có quyền lực nhưng ít nhất không còn khốn khổ.

Nhưng khi cha đẻ Diệp Hiên kết hôn với một hòn ngọc quý của gia tộc khác, đối phương có thể chấp nhận mẹ con bọn họ sao?

Vào cái năm Diệp Hiên năm tuổi, Diệp gia đã tìm một lý do, đuổi bốn mẹ con bọn họ ra khỏi nhà.

Mặc dù bốn năm trước, Diệp Hiên mắc bệnh nan y, hấp hối hấp hối, người cha vô tình kia cũng không tới nhìn hắn ta một chút.

Diệp Hiên yên lặng nửa ngày, nói thẳng với mẹ

- Diệp gia có người đàn bà kia ở đó, làm sao có thể chấp nhận Diệp Bình?

Đối mặt Diệp Hiên hỏi, Diệp mẫu tự giễu cười một tiếng, nói

- Người người đàn ông kia và cô ta không có con nối dòng.

Nghe Diệp mẫu trả lời, Diệp Hiên trong nháy mắt hiểu ra, Diệp gia chính là đại gia tộc trong kinh đô, Diệp gia lão gia tử có ba người con trai, bây giờ số tuổi hẳn đã rất lớn, nếu như người cha vô tình kia không có con nối dòng, tương lai khi tranh giành chức gia chủ tất sẽ ở thế yếu.

Nghĩ tới đây, Diệp Hiên đã hiểu ra tiền căn hậu quả.

- Mẹ, mấy năm nay em trai có về thăm mẹ không?

Diệp Hiên nói xong lời này cũng có chút hối hận, nếu như Diệp Bình trở về thăm mẹ, trong nhà đâu có gian khổ như thế này?

Chính như Diệp Hiên đoán, Diệp mẫu liên tục cười khổ, điều này cũng làm cho trái tim Diệp Hiên như bị kim đâm, nhẹ giọng nói

- Mẹ, mẹ yên tâm, qua một khoảng thời ngắn nữa con sẽ đi kinh đô mang em trai quay về, đến lúc đó người một nhà chúng ta có thể đoàn tụ.

Nghe được lời Diệp Hiên nói, Diệp mẫu biến sắc, trong mắt xẹt qua vẻ sợ hãi, vội vàng khuyên can

- Hiên nhi, Diệp gia thế lớn, chúng ta chọc không nổi, con muôn ngàn lần không thể đi.

- Đắc tội không nổi sao?

Chương 12: Gian khổ sắp tới (2)

Diệp Hiên nỉ non tự nói, một luồng huyết quang hiện lên từ bên trong tròng mắt, đừng nói Diệp gia là đại tộc kinh đô, dù đối phương chính là cổ võ thế gia, Diệp Hiên hắn chỉ cần đánh ra một chưởng cũng có thể giết chết thành tro.

Chỉ là Diệp Hiên cũng không có lộ ra tâm tình này ở trước mặt Diệp mẫu, hắn không muốn để cho Diệp mẫu lo lắng.

Ông!

Hư không thế mà rung động một cái, không gian bất ngờ khai mở, hai viên thuốc màu trắng lặng yên xuất hiện ở trong tay Diệp Hiên, dị tượng tự nhiên cũng không làm cho Diệp mẫu phát giác.

- Mẹ, đây là thuốc mà vị kỳ nhân kia tặng cho con, có công dụ kéo dài tuổi thọ, mẹ và em gái mỗi người uống một viên, có tác dụng rất tốt đối với thân thể.

Diệp Hiên vừa nói chuyện, cầm đan dược trong tay đưa đến trong tay Diệp mẫu.

- Được, cám ơn con, Hiên nhi vẫn hiếu thuận như xưa.

Diệp mẫu cũng không hỏi tên thuốc, trực tiếp bỏ vào miệng nuốt xuống, hiển nhiên bà tín nhiệm con trai mình vô điều kiện.

Uẩn Linh Đan.

Đây là tên của đan dược, chính là dùng tinh túy của những gốc thảo dược cao cấp và tinh huyết của dị thú luyện chế mà thành, người dùng có thể kéo dài tuổi thọ, trăm bệnh bất xâm, càng có thể trở về sức sống tuổi trẻ.

Loại đan dược này đối với Diệp Hiên mà nói, chỉ là những thứ thấp nhất trong trữ vật không gian của hắn, cũng không phải Diệp Hiên keo kiệt với mẹ, chỉ là đan dược quá mạnh mẽ, Diệp mẫu sẽ thừa nhận không được.

Này lúc, đêm đã khuya.

Diệp mẫu dọn sạch một gian phòng cho Diệp Hiên ở, liền trở về trong phòng mình.

Trời trong như nước, sao lốm đốm đầy trời.

Diệp Hiên dựa người vào trên giường, xuyên thấu qua cửa sổ nhìn trăng sao đầy trời, tâm tư có chút phiêu hốt.

Dung nhan mẹ già nua, em gái khàn cả giọng trách cứ, hình ảnh ấy quanh quẩn ở trong đầu Diệp Hiên, hắn biết mình phải làm gì để cải biến hết thảy trước mắt.

- Mình cần tiền, đây là thứ căn bản nhất.

Diệp Hiên nói nhỏ, mày nhăn lại.

Ở bên trong huyết hải chiến trường, Diệp Hiên được xưng Bất Tử Thiên Tôn, cái gọi tiền tài đối với hắn mà nói, bất quá là một truyện cười, ở bên trong cảnh cửa kia, chỉ có người mạnh là vua, ngươi muốn bất kỳ vật gì, vậy chém giết cướp đoạt vào tay.

Diệp Hiên trở về nhân gian, lại không thể làm chuyện như chuyến này, cũng không phải hắn ta có cố kỵ, hắn chỉ muốn chiếu cố người nhà thật tốt, trong tương lai hắn sẽ phải giải quyết vấn đề tu vi không thể tiến thêm, mà trong khoảng thời gian này, hắn không muốn làm cho bất kỳ người nào chú ý.

Nhưng, thân là một tu tiên giả kinh khủng, Diệp Hiên thật có thể làm như hắn suy nghĩ, không làm cho thế nhân chú ý?

Thời gian trôi qua rất nhanh, Diệp Hiên đau khổ suy nghĩ nên như thế nào kiếm ra khoản tiền thứ nhất?

Bán đấu giá đan dược?

Diệp Hiên trực tiếp phủ quyết, không nói có người tin tưởng loại vật này hay không, nếu như làm cho thế giới rung động, chẳng qua là tự tìm phiền não cho mình.

Diệp Hiên cũng nghĩ tới chuyện truyền cho mẹ và em gái phương pháp tu tiên, nhưng thiên địa này không có linh khí đều, đây chỉ là vọng tưởng, hắn có thể có được tu vi bây giờ, không phải dùng phương pháp tu luyện bình thường.

Đè ép nỗi lòng lo lắng, Diệp Hiên quyết định ngày mai đi ra ngoài tản bộ một chút, hắn không tin bằng thân phận người tu tiên của mình, muốn tranh thủ một chút tiền tài ở nhân gian sẽ có bao nhiêu trắc trở.

Diệp Hiên khoanh chân mà ngồi, vận chuyển Bất Tử Tiên Kinh, tuy tu vi không thể tiến thêm, nhưng hắn vẫn đang kiên trì, hy vọng có thể thấy được một tia ánh rạng đông trên con đường tu luyện. …

Lý gia, khu nhà cấp cao.

Mặt sắc Lý Tông Sơn âm trầm, ngồi dựa ở trên ghế xô-pha xa hoa, đối diện ông là một người trung niên khoảng bốn mươi tuổi, da thịt người này đỏ đồng, một đôi mắt tam giác lóe ra vẻ hung ác, vừa nhìn đã biết không phải người lương thiện.

- Lão long đầu, năm đó ông có nói, sau khi rời khỏi Bắc Xuyên bang, ông và Bắc Xuyên bang đã không còn bất kỳ quan hệ gì, hiện tại ông muốn mượn dùng thế lực Bắc Xuyên bang, có phải có chút đùa giỡn hay không?

- Vũ Quân, năm đó là tôi dẫn anh vào bang, anh có thể ngồi vào vị trí Long đầu, cũng có vài phần công lao của tôi, chúng ta quá hiểu nhau, anh muốn cái gì thì cứ nói thẳng đi.

Lý Tông Sơn híp hai mắt, nói thẳng.

- Tám phần mười, ngươi tài sản của Lý gia.

Vũ Quân há miệng đòi một cái giá trên trời, gương mặt lóe lên thần thái tự tin.

- Anh thật dám hét giá, đây chính là ba trăm triệu Nhân dân tệ.

Lý Tông Sơn đỏ mặt, nhìn ra phía ngoài gầm nhẹ.

Nhìn khuôn mặt Lý Tông Sơn đỏ lên, Vũ Quân hắc hắc cười lạnh

- Lão long đầu, cái giá này cũng không nhiều lắm, ông cần phải biết rằng, người giết chết con trai con gái anh có thể không phải là người bình thường, ngoại trừ Cổ Võ Giả ra không còn ai khác, mặc dù Bắc Xuyên bang có tôi tọa trấn, nhưng vạn nhất đối phương chính là một nhân vật thủ đoạn độc ác, Bắc Xuyên bang của tôi cũng sẽ đánh đổi một số thứ.

- Vũ Quân, anh là Cổ Võ Giả, càng là cao thủ ám kình, Bắc Xuyên bang chính là một trong ba băng đảng xã hội đen lớn nhất thành phố Giang Nam, mặc dù đối phương là Cổ Võ Giả, tối đa cũng chính là ám kình cao thủ giống như anh, hắn ta đâu có thể là đối thủ cua Bắc Xuyên bang?

- Anh muốn tám phần mười tài sản Lý gia tôi, có phải hơi quá nhiều rồi hay không?

Lý Tông Sơn oán hận lên tiếng, hiển nhiên có chút tiếp thu không được điều kiện Vũ Quân đưa ra.

Chương 13: Khắp nơi tề động

- Haiz.

- Lý gia anh đã tuyệt hậu, lấy thể năng của anh bây giờ, chưa nói tới chuyện sinh ra con nối dòng, anh đã muốn cầm hết tiền tài đi vào quan tài, vậy cũng tùy anh.

Vũ Quân hừ lạnh một tiếng, đứng dậy đi ra ngoài cửa.

Nhìn Vũ Quân gần rời khỏi, Lý Tông Sơn nắm chặt song quyền, sau đo lặng yên buông ra, chính như Vũ Quân nói, hắn đã tuyệt hậu, tiền tài với hắn mà nói chẳng qua chỉ là một con số.

- Được, tôi đáp ứng cậu.

Lý Tông Sơn vô lực lên tiếng, cũng để cho khóe miệng Vũ Quân nhếch lên đầy thoả, lần nữa trở về đến trước mặt Lý Tông Sơn.

- Trải qua điều tra của chúng tôi, Lý gia anh gần đây cũng không có đắc tội người nào, chỉ là con gái anh từng nhiều lần đi bệnh viện Giang Nam tìm một bác sĩ gọi Hạ Thu gây phiền phức.

Vũ Quân trầm giọng nói.

- Ừm? Cậu… Cậu nói Hạ Thu… ?

Không đợi Lý Tông Sơn nói xong, Vũ Quân trực tiếp cắt lời, lấy ra mấy tấm ảnh chụp để lên mặt bàn.

- Không sai, nhưng cũng không cần tập trung vào bác sĩ Hạ Thu, đây là ảnh chụp lấy từ màn hình giám sát trong bệnh viện Giang Nam ngày đó, anh xem người thanh niên này.

Vũ Quân nói xong, Lý Tông Sơn nhìn lại ảnh chụp, chỉ thấy trong đó có hình ảnh của Diệp Hiên.

- Người này bốn giờ chiều xuất hiện ở Giang Nam y viện, bốn giờ hai mươi lại xuất hiện ở Giang Hải Đại Kiều, trong hai mươi phút ngắn ngủi, lại có thể xuất hiện ở hai chỗ khác nhau.

Vũ Quân nói đến chỗ này, hơi ngừng lại một chút, sau đó tiếp tục nói

- Khoảng cách từ Giang Hải Đại Kiều đến hiện trường con gái anh bị giết, chẳng qua chỉ cách một con phố.

- Hơn nữa, sau khi người của chúng tôi đến hỏi các hộ sĩ ở y viện, thanh niên này chính là họ hàng của Hạ Thu.

Bắc Xuyên bang là một trong ba đại hắc bang của thành phố Giang Nam, hiệu suất làm việc quả thật nhất đẳng, mới có mấy ngày trôi qua đã tra ra được Diệp Hiên.

- Sai không được, tuyệt đối là hắn.

Nhìn Diệp Hiên trong hình, hai con mắt Lý Tông Sơn sắp nứt, trong mắt tràn đầy ý muốn giết người.

Cố gắng bình phục tâm tình kích động, Lý Tông Sơn nhìn sang Vũ Quân, trầm giọng nói

- Xem ra cậu đã sớm biết tôi sẽ tìm cậu.

- Lão long đầu nói giỡn, dù sao thành phố Giang Nam xuất hiện một Cổ Võ Giả, tự nhiên sẽ làm cho chúng tôi cảnh giác, chỉ là không ngờ sẽ liên luỵ con gái của anh vào trong đó.

Vũ Quân mỉm cười đáp.

- Cậu bây giờ chuẩn bị làm như thế nào?

Lý Tông Sơn hỏi.

- Người này rất thú vị, tôi muốn gặp hắn một lần, anh chờ tin tức của tôi là được rồi.

Vũ Quân nói xong, cười đi ra khỏi khu nhà cấp cao Lý gia.

Nhìn Vũ Quân rời khỏi, Lý Tông Sơn lộ ra vẻ mặt hung ác nham hiểm, hắn tin tưởng Vũ Quân tuyệt đối sẽ không thất thủ, dù sao toàn bộ thành phố Giang Nam, Cổ Võ Giả cũng không nhiều, mà Vũ Quân tuyệt đối là xếp ở trong top mười. …

Cũng trong lúc đó, Huyền Kính Ti thành phố Giang Nam.

Đôi mi thanh tú của Liễu Quân Điệp hơi nhíu, trên bàn bày vài tấm hình, trong ảnh chụp cũng là Diệp Hiên.

- Vì sao không tra được lai lịch người này?

Liễu Quân Điệp không ngừng gõ bàn, hiển nhiên Bắc Xuyên bang có thể tra ra Diệp Hiên, thân là Tổ trưởng Huyền Kính Ti Giang Nam, Liễu Quân Điệp cũng không phải ngồi không.

Chỉ là Liễu Quân Điệp không ngừng kiểm tra hồ sơ nhân khẩu toàn quốc lại không tìm được bất kỳ thông tin gì của Diệp Hiên, giống như thế gian không có người này.

Đông đông đông!

Cửa phòng làm việc bị gõ vang, theo cửa phòng bị đẩy ra, chỉ thấy Sở trưởng Lương Thành Vũ bước vào, sau lưng hắn có một thanh niên cường tráng và một bé gái khoảng tám chín tuổi.

- Tổ trưởng Liễu mấy ngày nay khổ cực, hiện tại vụ án này giao lại cho Vũ An Ti, cô cũng không cần nhúng tay.

Lương Thành Vũ nói.

- Vũ An Ti?

Liễu Quân Điệp ngẩn ra, nhìn sang thanh niên và bé gái, trong mắt hiện lên vẻ kinh ngạc.

Người khác không biết Vũ An Ti là ngành gì, nhưng cô thân là con gái Liễu gia, cũng Vũ An Ti rất thần bí, công việc chuyên môn là đảm nhiệm một vài vụ án mạng mà người bình thường không thể hiểu được.

Chỉ là nhiều năm qua, Liễu Quân Điệp cũng lần đầu tiên nhìn thấy người của Vũ An Ti, điều này cũng làm cho cô hơi tò mò, tinh tế đánh giá hai người mới đến.

- Xin chào, Tổ trưởng Liễu, tôi tên Thiết Lực, cô ấy là người hợp tác với tôi Linh Lung, từ hôm nay trở đi vụ án này giao cho chúng tôi xử lý, mời cô kể lại cặn kẽ tình tiết vụ án cho chúng tôi.

Thiết Lực mặc một cái áo thun ngắn, da thịt màu đỏ đồng làm cho người ta cảm giác rất có lực, giọng nói cũng có chút tục tằng, mà cô bé bên cạnh đang dùng ánh mắt hiếu kỳ đánh giá Liễu Quân Điệp, cảm giác rất đáng yêu.

Đương nhiên, Liễu Quân Điệp cũng không xem cô bé này như người thường, bởi vì người trong Vũ An Ti không có một ai đơn giản.

Người Vũ An Ti đã đến, Liễu Quân Điệp trực tiếp đem án kiện chuyển giao cho hai người, chuyện còn lại, tự nhiên có người Vũ An Ti xử lý. …

Chương 14: Phải kiếm tiền

Sáng sớm hôm sau.

Khi tia ánh sáng mặt trời đầu tiên chiếu vào trên người Diệp Hiên, hắn chậm rãi mở hai mắt ra, trải qua một đêm tu luyện, tu vi bản thân được củng cố một phen, vẫn không có chút tiến thêm, điều này cũng làm cho hắn bất đắc dĩ thở dài.

Đứng dậy ra khỏi phòng, bên trong nhà bếp truyền đến tiếng Diệp mẫu làm cơm, Diệp Linh Nhi đang ngồi ở bàn ăn nghịh điện thoại di động, khi cô nhìn thấy Diệp Hiên, khuôn mặt nhỏ nhắn lạnh đi, xoay người qua chỗ khác, hiển nhiên cũng không muốn nói chuyện với Diệp Hiên.

Diệp Hiên thần thở dài, hắn cũng chỉ có thể chậm rãi cải thiện quan hệ giữa hai anh em.

Đi tới trước mặt Diệp Linh Nhi, Diệp Hiên nhẹ giọng nói

- Tiểu muội, em đang muốn đến trường sao?

Đáng tiếc, nghe Diệp Hiên hỏi, Diệp Linh Nhi cũng không đáp lại, ngược lại nói với Diệp mẫu trong nhà bếp

- Mẹ, con đến trường rồi ăn sáng luôn, tối nay có thể không trở về nhà.

Diệp Linh Nhi lấy túi sách, đi ra khỏi cửa, ngay cả nhìn Diệp Hiên đều lười.

Lúc này, Diệp Hiên nhướng mày, nhìn Diệp Linh Nhi đi xa, trong mắt xẹt qua vẻ thâm thúy.

Cũng không phải thái độ Diệp Linh Nhi làm cho hắn bất mãn, nguyên nhân là trước khi em gái đi học thế mà nói cho Diệp mẫu rằng có thể sẽ không trở về nhà, con bé năm nay mới mười sáu tuổi, tuổi nhỏ như thế này, không về nhà thì muốn đi đâu?

- Mẹ, con thật lo cho em ấy, có thể…

Lúc sau, Diệp mẫu bưng đồ ăn sáng đi ra phòng bếp, trên khuôn mặt rõ ràng có vẻ lo lắng, hiển nhiên đối với đứa con gái này của mình, bà bây giờ muốn quản cũng có lòng mà không có lực.

Thấy Diệp mẫu hiện ra vẻ lo lắng, Diệp Hiên yên lặng nửa ngày, sau đó mỉm cười nói

- Mẹ, mẹ yên tâm, con đã trở về, con nhất định sẽ chăm lo cho em ấy.

Mẹ con hai người ăn sáng đơn giản, trong lúc dùng cơm, Diệp Hiên cũng hỏi về chuyện tiểu muội học hành, càng cẩn thận tìm hiểu lý do mà mấy năm nay em gái biến hóa.

Cho đến khi ăn sáng xong, Diệp mẫu cũng ra ngoài đi làm, trước khi đi dặn dò Diệp Hiên, trước tiên tạm thời ở nhà, cũng không bảo Diệp Hiên đi ra ngoài làm việc.

Hiển nhiên Diệp mẫu không nỡ cho con trai, bao năm không thấy, làm sao con trai vừa đến nhà liền phải gánh vác chuyện trong nhà.

Theo mẹ cùng em gái rời khỏi nhà, khí tức Diệp Hiên gió xuân ấm áp dần dần xảy ra biến hóa, khí chất bản thân cũng bắt đầu trở nên băng lạnh.

Từ khi hôm qua trở về nhà, Diệp Hiên một mạch khắc chế khí tức bản thân, bốn năm qua, sinh linh chết ở trong tay hắn lấy ngàn vạn mà tính toán, lòng nhu nhược sớm đã không còn, chỉ có khi ở chung với Diệp mẫu, tính chất lạnh lẽo trên người của hắn mới sẽ biến mất.

- Nên đi ra ngoài một chút.

Diệp Hiên khẽ nói, bước ra một bước, hư không nở rộ từng cơn sóng rung động, trong nháy mắt biến mất không thấy.

Thành phố Giang Nam, miếu Quan Âm.

Náo nhiệt ồn ào náo động, tiếng người huyên náo, người bán hàng rong hai bên phố ra sức giới thiệu sản thương phẩm trong tay, còn có rất nhiều thầy bói bày quán xem bói ở dây, cũng làm nổi bật sự náo nhiệt trước cửa Quan Âm.

Một thân trang phục cổ màu đen, một đầu tóc trắng, Diệp Hiên ngồi ngay ngắn ở trước bàn tứ phương cũ kỹ, ngoại trừ cái bàn thì cũng không bất kỳ cái gì khác, nếu không phải trên bàn có khung giấy trắng viết ba chữ ‘thầy tướng số’, không có ai sẽ cho rằng Diệp Hiên là một thầy bói.

Không sai, chức nghiệp Diệp Hiên lúc này chính là thầy bói.

Sinh lão bệnh tử, thiên tai tai họa bất ngờ, đây là thứ theo đuổi người phàm cả đời, Diệp Hiên tuy không thể biết trước quá khứ vị lai, nhưng thân là một tu tiên giả, ít nhiều cũng có chút kiến thức về vọng khí thuật.

Kiếm tiền, cải thiện sinh hoạt trong nhà, đây chính là nguyên nhân Diệp Hiên hạ mình trở thành một thầy bói.

Chỉ là từ sáng sớm đến buổi trưa, Diệp Hiên cũng không có khai trương, hắn cũng không nóng nảy, Diệp Hiên không thiếu sự kiên trì.

Phía trước Quan Âm miếu đột nhiên xuất hiện thêm một người như Diệp Hiên cũng để cho rất nhiều thầy bói đang bày hàng mưu sinh ở xung quanh thờ ơ lạnh nhạt, càng liếc mắt xem thường Diệp Hiên đang cố giả vờ cao thâm.

Đối với ánh mắt của người bên cạnh, Diệp Hiên đương nhiên sẽ không để ý tới, hắn hơi rủ đầu xuống, tĩnh tâm đợi người hắn cần đợi xuất hiện.

Chợt.

Một hồi tiếng huyên náo vang lên cũng để cho Diệp Hiên nhìn sang hướng phát ra âm thanh.

Một cô gái vóc người cao gầy đi ra Quan Âm miếu, cô gái mi mục như họa, trang điểm trên mặt cực kỳ tinh xảo, đồ mặc trên người càng có giá trị không nhỏ, tuổi vào khoảng hai mươi, sau lưng có mấy người mặc đồ đen như vệ sĩ.

Cô gái luôn cau mày, giống như có tâm sự, nghe thầy bói hai bên con phố bắt chuyện cũng không để ý nửa điểm, mà vệ sĩ bên cạnh càng hung hăng trừng mắt đám thầy bói, làm cho bọn họ không còn dám lên tiếng mời chào.

- Chính là cô ấy.

Diệp Hiên chậm rãi gật đầu, trong mắt hiện ra vẻ thoả mãn.

Lúc này, Trác Quân Đình đang tâm phiền ý loạn, ông nội đang trong tình trạng nguy kịch, hôn mê đã nửa tháng, căn cứ theo bác sĩ chẩn đoán, cơ năng thân thể đang dần dần suy nhược, chỉ sợ sống không bao lâu…

Trác Quân Đình không dám tiếp tục tục nghĩ, nếu ông nội mất, toàn bộ Trác gia sẽ phải rơi vào tình thế hỗn loạn không thể vãn hồi.

Chương 15: Một khối Ngọc Phù

Tuy cô đã mời bác sĩ nổi danh từ trong ngoài nước, nhưng lại chẩn đoán không ra ông nội mắc chứng bệnh gì, trong lúc tuyệt vọng, cô chỉ có thể mong đợi vào thần linh hư vô phiêu miểu, đây là nguyên nhân cũng cô xuất hiện ở miếu Quan Âm.

- Âm hồn quấn thân, không quá ba ngày, người thân của cô chắc chắn mất mạng.

Bỗng nhiên, một tiếng nói đột ngột vang lên bên tai Trác Quân Đình, cũng để cho cả người cô ngẩn ra, sau đó thì trắng bệch, nhìn về hướng tiếng nói phát ra.

- Anh… Anh vừa rồi nói âm hồn quấn thân là có ý gì?

Bước nhanh đi tới trước mặt Diệp Hiên, Trác Quân Đình lạnh lùng lên tiếng.

Diệp Hiên liếc mắt đã nhìn ra trên người Trác Quân Đình có một luồng âm khí như có như không, hiển nhiên trong nhà chắc chắn có quỷ mị quấy phá, mà thân thể cô không có chuyện gì, trong nhà tất nhiên có người bị âm hồn phụ thể.

- Người thân cô bị âm hồn nhập vào người, sinh cơ bản thân đã không ngừng bị thôn phệ, nếu cố muốn cứu người đó, tôi đây có một tấm linh phù, chỉ cần dán lên mi tâm người đó, có thể tự cứu tính mạng người đó.

Diệp Hiên lạnh lùng lên tiếng, trong tay bỗng nhiên nhiều hơn một khối Ngọc Phù.

Nhìn trên Ngọc Phù thon dài, Trác Quân Đình ngẩn ra, ánh mắt nhìn Diệp Hiên đầy ngờ vực vô căn cứ.

- Khối Ngọc Phù này của anh có giá bao nhiêu tiền?

Trác Quân Đình sầm mặt lại hỏi.

- Một triệu.

Diệp Hiên trực tiếp ra giá.

Xoạt!

Theo Diệp Hiên báo giá, xung quanh truyền đến tiếng xôn xao.

- Tiểu tử này chẳng lẽ bị điên?

- Thật coi con gái người ta dễ bị lừa gạt?

- Ha hả, tiểu tử này thực sự không muốn sống, vừa nhìn vị tiểu thư này đã biết không phải phú tức quý, chỉ sợ một hồi có trò hay để nhìn.

Tiểu thương và thầy bói hai bên con phố sớm chú ý tới một màn ở đây, tứng tiếng giễu cợt cũng bắt đầu truyền tới.

Này lúc, vẻ mặt Trác Quân Đình cũng cực kỳ xấu xí, hiển nhiên cũng nghĩ Diệp Hiên trước mắt là một tên lừa đảo, mà ánh mắt vệ sĩ bên cạnh cô nhìn về phía Diệp Hiên càng bất thiện.

- Chúng ta đi thôi.

Mặt sắc Trác Quân Đình lạnh lẽo, nói với bảo tiêu rồi xoay người rời khỏi.

Diệp Hiên yên lặng nhìn chăm chú vào bóng lưng Trác Quân Đình đang rời khỏi, cũng không có ý giữ lại, bởi vì hắn tin tưởng, cô gái này sẽ quay đầu.

Quả nhiên, Trác Quân Đình vừa đi ra hơn mười bước, lần nữa vòng quay về, hai tròng mắt hiện ra vẻ phức tạp.

- Trong tấm thẻ này có một triệu, sáu số sau thẻ vị chính là mật mã.

Trác Quân Đình lấy ra một tấm thẻ vàng, ném ở trên bàn, mà một màn này cũng để cho tất cả mọi người xung quanh dại ra, cảm giác như đang nằm mơ.

Tuy Trác Quân Đình cho rằng Diệp Hiên là tên lừa đảo, nhưng đối phương có thể nói người thân trong nhà cô có việc, điều này cũng làm cho trong lòng cô dâng lên một tia hy vọng, cô đã đi tới tuyệt lộ, cho dù một chút hy vọng cô cũng sẽ không buông qua.

Mà một triệu đối với cô mà nói, chẳng qua chỉ là chín con trâu mất một sợi lông.

Giữa lúc Trác Quân Đình muốn cầm lấy Ngọc Phù rời khỏi, tiếng nói của Diệp Hiên hợp thời vang lên

- Vừa rồi là một triệu, bây giờ là hai triệu.

Ầm!

Đoàn người xung quanh tỉnh khỏi ngơ ngác, tiếng chửi rủa bắt đầu vang vọng.

- Mẹ nó, tiểu tử này quá vô sỉ rồi!

- Lòng tham không đáy, lòng tham không đáy.

- Vốn lừa gạt con gái người ta một triệu, thế mà còn không biết đủ, nếu như tôi đã cho hắn một tát, để cho hắn biết sự lợi hại của tôi.

Lúc này, Trác Quân Đình nghiến răng, nhìn chằm chằm Diệp Hiên, hận không thể ăn tươi nuốt sống đối phương, hai bàn tay càng nắm chặt, hiển nhiên trong lòng đã tức giận tới cực điểm.

- Tiểu thư, người chính là một tên giang hồ lừa đảo, để tôi cho hắn biết lợi hại.

Vệ sĩ bên cạnh cũng tức giận, xoa xoa tay muốn tiến lên đánh Diệp Hiên tơi bời một trận.

- Được, cho anh.

Không chờ bảo tiêu động thủ, Trác Quân Đình lần nữa lấy ra một tấm thẻ vàng ném cho Diệp Hiên, sau đó cầm lấy Ngọc Phù trên bàn, xoay người rời khỏi, chỉ là không đi được mấy bước, cô bỗng nhiên quay đầu nhìn Diệp Hiên cười lạnh nói

- Nếu Ngọc Phù của anh là giả, mặc dù muốn lật cả thành phố Giang Nam lên, tôi cũng sẽ tìm ra anh.

Hai triệu vào tay, nghe Trác Quân Đình uy hiếp, Diệp Hiên không có đặt ở trong lòng, hắn đứng dậy rời đi, mà điều này cũng làm cho Trác Quân Đình thật nghĩ rằng hắn là một tên lừa đảo.

Nào có người vừa rồi thu tiền liền xoay người rời khỏi, hiển nhiên đối phương có tật giật mình.

- Tiểu thư, tôi giúp cô bắt hắn lại?

Vệ sĩ thấp giọng nói.

Nhìn Diệp Hiên đi xa, Trác Quân Đình nổi giận, lắc lắc đầu nói

- Không cần, chúng ta trở về nhà. …

Trung tâm thành phố Giang Nam.

Diệp Hiên đi trên con phố phồn hoa, phía trước chính là khu mua sắm các loại đồ xa xỉ, đối với việc dùng một khối Ngọc Phù đổi hai triệu Hạ quốc tệ của Trác Quân Đình, kỳ thực Diệp Hiên nghĩ cô ta đã nhận được món hời.

Phải biết, ở bên trong khối Ngọc Phù kia một luồng khí tức Huyết Sát của chính hắn, đừng nói âm hồn phụ thể, cho dù âm hồn cấp bậc Quỷ tướng đều có thể giết chết thành cặn bã, so với hai triệu cỏn con này, Diệp Hiên còn thua thiệt đấy, đợi khi Trác Quân Đình phát hiện tác dụng của khối Ngọc Phù, chỉ sợ sẽ thấy vinh hạnh khi gặp phải Diệp Hiên.

Chương 16: Trác gia khiếp sợ

Sân rộng kim hoa xa xỉ

Diệp Hiên đầu tiên đi vào một shop quần áo dành cho nam, thay thế cổ sam màu đen trên người, sau đó chọn mấy bộ quần áo, trong ánh mắt nhiệt liệt của tiểu thư hướng dẫn, Diệp Hiên cà thẻ rời khỏi, không thèm nhìn đối phương lặng lẽ kín đáo cho hắn tờ giấy nhỏ.

Mua sắm, mua sắm số lượng lớn, Diệp Hiên đi vào cửa hàng nữ trang các loại, trắng trợn mua sắm một phen, khi hắn rời khỏi khu mua sắm xuất hiện ở trên đường đi, trực tiếp đã tiêu hết ba trăm ngàn Hạ quốc tệ.

Diệp Hiên không khỏi cảm thán, mới chỉ mua chút quần áo và đồ dùng hàng ngày, dĩ nhiên tiêu hết ba trăm ngàn, cái này đổi thành chính hắn bốn năm trước, nghĩ cũng không dám suy nghĩ.

Cầm trong tay số lượng lớn vật phẩm, Diệp Hiên trực tiếp trong nhà trở về nhà, còn muốn mua phòng ở thay hoàn cảnh cho mẹ và em gái, tạm thời trước cứ ở đó, không phải bởi vì khác, chỉ là sau khi Diệp Hiên nghe qua giá phòng chỉ có thể tạm thời từ bỏ.

Ở thành thị cấp một như Giang Nam, một phòng ở trung tâm thành phố thấp nhất đều khởi bước từ mấy triệu, hiển nhiên tiền trong tay Diệp Hiên cũng không đủ.

Hơn nữa, Diệp Hiên đã chuẩn bị cải thiện sinh hoạt trong nhà, phòng ở thông thường tự nhiên không nằm trong suy nghĩ của hắn, kém cỏi nhất cũng phải là cấp bậc biệt thự, mà tiền cần có lẽ cũng khởi bước từ ngàn vạn. …

Giang Nam y viện.

Trác Quân Đình vừa đến trước phòng bệnh săn sóc đặc biệt liền nhìn thấy bên ngoài phòng bệnh sớm đã ngồi đầy người Trác gia.

- Quân Đình, tuy chúng Trác gia ta có tiền, nhưng con cũng quá liều lĩnh, lại bị giang hồ thuật sĩ lừa gạt hai triệu, mua một khối Ngọc Phù vô dụng, cái này nếu như truyền ra bên ngoài, chẳng phải làm cho người ta chế nhạo Trác gia chúng ta hay sao?

Sắc mặt Trác Văn Bân âm lãnh, mắng Trác Quân Đình.

- Đình đình, không phải Nhị thẩm nói con, hiện tại lão gia tử bệnh tình nguy kịch, các gia tộc khác đều đang nhìn chằm chằm Trác gia chúng ta, những chuyện như thế sau này nên bớt làm cho thỏa đáng.

Một quý phụ trung niên trong lời nói có kim thốt lên.

Hừ!

Trác Văn Sơn hừ lạnh lên tiếng

- Nhị đệ, nhị đệ muội, các ngươi nói đủ chưa ? Hiện tại lão gia tử còn chưa có chết đâu, Trác gia này còn chưa tới phiên các ngươi giáo huấn Đình Đình.

- Đại ca, Đình Đình là con gái anh, anh che chở con bé như thế không đúng, lại nói lão gia tử trước khi hôn mê cũng không nói truyền vị trí gia chủ cho anh nha.

Trác Văn Bân cười lạnh liên tục, không có vẻ sợ hãi.

- Đại ca nhị ca, hiện tại lão gia tử bệnh tình nguy kịch, chuyện nhỏ nhặt này không đáng kể, các anh ở chỗ này ồn ào cái gì?

Trác Mỹ Vân trực tiếp mắng hai người anh của mình.

- Đình đình, đồ cũng đã mua, lần sau chú ý một ít là được.

Trác Mỹ Vân an ủi Trác Quân Đình.

Lúc này, đôi mi Trác Quân Đình thanh tú nhíu một cái, hiển nhiên vệ sĩ đã nói chuyện của mình cho trong nhà nghe mới gây nên tranh chấp lần này, nhưng hiển nhiên những thứ này đều không phải trọng yếu, từ khi ông nội hôn mê bất tỉnh, nhị thúc đã tựa như thay đổi thành một người khác, có ý tranh đoạt vị trí gia chủ với cha.

Hôm này mượn đề tài để nói chuyện của mình, đã không phải lần đầu tiên.

Dát chi!

Cửa phòng săn sóc đặc biệt bị đẩy ra, vài bác sĩ y tá đi ra khỏi phòng, cũng trong nháy mắt làm cho sự chú ý của mọi người chuyển dời đến trên người của bọn họ.

- Bạch viện sĩ, lão gia tử nhà tôi hiện tại như thế nào?

Trác Văn Sơn bước nhanh nghênh đón, mấy người Trác gia cũng theo sát.

Nếu Diệp Hiên ở đây nhất định có thể nhận ra, bác sĩ đi ở phía trước chính là Bạch viện trưởng bệnh viện Giang Nam.

Bạch viện trưởng thở dài, mặt mang vẻ thẹn nói

- Chúng tôi tận lực, mời chư vị nén bi thương, các ngươi vào xem mặt lão Trác một lần cuối cùng đi.

Đột nhiên truyền tới tin dữ trực tiếp làm cho vẻ mặt Trác Quân Đình trắng bạch, cước bộ lảo đảo chạy nhanh vào phòng săn sóc đặc biệt.

Mà ba anh em Trác gia đầu tiên ngẩn ra, cũng nhanh chóng bước vào phòng bệnh.

Trong phòng săn sóc đặc biệt.

Khuôn mặt Trác gia lão gia tử tiều tụy, thân hình gầy gò, máy móc chữa bệnh trước người tích tích rung động, trái tim mỗi năm giây mới nhảy lên một lần, hiển nhiên không bao lâu, Trác gia lão gia tử thật sẽ rời khỏi dương thế.

- Ba.

Theo người Trác gia dũng mãnh lao vào, truyền đến vài tiếng bi thiết, mà Trác Quân Đình mím chặt đôi môi, kinh ngạc nhìn theo ông nội thương yêu mình nhất, trong mắt càng hiện ra số lượng lớn hơi nước.

- Gia… Ông nội… Ngài… Ngài thật sẽ rời khỏi Quân Đình sao?

Trác Quân Đình nghẹn ngào lên tiếng, không ngừng lay cánh tay Trác lão gia tử, nhưng cô hô hoán như thế nào, Trác lão gia tử cũng không có nửa điểm phản ứng.

Cha Trác Quân Đình và Trác Mỹ Vân hiện ra vẻ mặt bi thương, mà ánh mắt Trác Văn Bân xẹt qua một luồng phức tạp, nhưng rất nhanh bị hắn ẩn giấu đi.

Trong lúc mọi người của Trác gia đang chìm đắm ở trong bi thương, Trác Quân Đình cử động tức thì làm cho mấy người Trác gia hiện ra vẻ mặt khác nhau.

- Đình Đình, con muốn làm gì?

Cha Trác Quân Đình, Trác Văn Sơn kinh ngạc hô.

- Quân Đình, bây giờ không phải là thời điểm con quấy rối?

Nhị thúc Trác Văn Bân lạnh lùng nói.

- Đình Đình nhanh gỡ vật kia ra khỏi trán ông nội con.

Gương mặt Trác Mỹ Vân cũng có chút khó chịu.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!