Diệp Lăng Phi đẩy cửa phòng Vu Tiêu Tiếu rồi bước vào. Kể từ khi Chu Hân Mính quay về biệt thự, Vu Tiêu Tiếu đã dọn lại về căn phòng cũ của mình. Vừa mở cửa, hắn liền thấy Vu Tiêu Tiếu và Bạch Tình Đình đang ngồi cạnh nhau trước máy tính, chơi bài. Cả hai đều dùng máy tính xách tay, đặt song song với nhau. Rõ ràng là họ đang gian lận, liếc trộm bài của đối phương để tính nước đi. Diệp Lăng Phi vừa đến gần, Bạch Tình Đình liền quay đầu hỏi:
- Ông xã, anh nói chuyện với Angel xong rồi à?
Diệp Lăng Phi đi tới sau lưng Bạch Tình Đình, từ phía sau ôm lấy cô, thơm lên má một cái rồi nói:
- Xong rồi, anh đã để Angel tiếp cận người phụ nữ đó.
- Anh để Angel tiếp cận người phụ nữ đó sao?
Bạch Tình Đình sững sờ, hỏi:
- Ông xã, anh nghĩ người phụ nữ đó định làm gì?
Diệp Lăng Phi luồn tay từ dưới nách, ôm lấy bầu ngực căng đầy của Bạch Tình Đình. Hắn tựa đầu lên vai phải cô, nói:
- Dù người phụ nữ đó là ai, anh cũng sẽ tìm cách đuổi tập đoàn IPA ra khỏi Trung Quốc!
Bạch Tình Đình buông chuột, đặt hai tay mình lên tay Diệp Lăng Phi, đáp:
- Ông xã, em không hỏi nữa, em tin những gì anh làm đều đúng!
Bỗng nhiên, cả hai nghe thấy tiếng Vu Tiêu Tiếu reo lên:
- Ai da, tỷ tỷ, em thua rồi! Chị chỉ mải tình tứ với Diệp đại ca, không tập trung chơi bài mà em vẫn thua mười điểm!
Diệp Lăng Phi cười nói:
- Tiểu nha đầu, chỉ là một trò chơi thôi mà, thua thì thua, có gì đáng ngạc nhiên đâu?
Vu Tiêu Tiếu rúc vào lòng Diệp Lăng Phi, nói:
- Nói vậy là không đúng đâu. Diệp đại ca, yêu cầu của em là chơi gì cũng phải giỏi nhất.
Vu Tiêu Tiếu vừa nói dứt lời, điện thoại của cô reo vang. Cô đứng dậy, cầm điện thoại trên giường lên xem tên người gọi đến rồi nói:
- Mẹ em gọi, em ra ngoài nghe một lát.
Vu Tiêu Tiếu vừa ra khỏi phòng, Diệp Lăng Phi liền thuận thế bế bổng Bạch Tình Đình lên, ngồi vào chỗ của cô. Một tay hắn luồn vào trong quần lót, vuốt ve bờ mông trắng mịn của cô, tay kia ôm eo, bắt đầu hôn cô say đắm. Lúc Vu Tiêu Tiếu quay lại, cô bắt gặp Diệp Lăng Phi và Bạch Tình Đình đang quấn quýt hôn nhau. Vu Tiêu Tiếu cố ý ho khan một tiếng, cất lời:
- Em không làm phiền anh chị chứ?
- Em nói xem?
Diệp Lăng Phi ngừng lại, rời khỏi đôi môi mọng của Bạch Tình Đình, đưa tay kéo Vu Tiêu Tiếu lại gần rồi vỗ nhẹ lên ngực cô, hỏi:
- Sao rồi, hai mẹ con nói chuyện xong rồi à?
- Vâng ạ!
Vu Tiêu Tiếu ngồi lên một bên đùi khác của Diệp Lăng Phi, tay cầm điện thoại, nói:
- Ngày mai mẹ em sẽ đến thành phố Đông Hải, mẹ muốn mùng sáu, mùng bảy Tết em cũng qua đó gặp mọi người!
- Tốt quá, đi đi!
Diệp Lăng Phi nói.
- Tình Đình, không phải mùng bảy Tết em phải qua tập đoàn Thế Kỷ Quốc Tế sao, vậy để mùng bảy anh hộ tống Tiêu Tiếu đến thành phố Đông Hải!
- Được.
Bạch Tình Đình đồng ý.
- Tỷ tỷ, em không nỡ xa chị!
Vu Tiêu Tiếu chu môi, làm nũng:
- Em không muốn đi thành phố Đông Hải sớm như vậy đâu!
Bạch Tình Đình nghe vậy, cười nói:
- Tiêu Tiếu, chị thấy em không nỡ xa ông xã của chị thì có!
Lời này của Bạch Tình Đình vừa thốt ra, mặt Vu Tiêu Tiếu thoáng chốc đỏ bừng, vội vàng nói:
- Tỷ tỷ, em không có, em là không nỡ xa tỷ tỷ mà!
Diệp Lăng Phi nhận ra sự ngượng ngùng của Vu Tiêu Tiếu. Hắn ôm eo cô, nói:
- Được rồi, không nói chuyện này nữa. Tiêu Tiếu, thời tiết hôm nay đẹp đấy, có muốn ra ngoài mua sắm không?
- Hay quá!
Vu Tiêu Tiếu vừa nghe đã vội reo lên:
- Em muốn đi dạo phố lâu rồi. Tiền của người ta còn chưa tiêu đồng nào, năm vạn đồng, em muốn đi mua quần áo!
- Ha ha!
Diệp Lăng Phi cười lớn.
- Vậy thì tốt, đi mua quần áo nào!
Diệp Lăng Phi lái xe, đưa Vu Tiêu Tiếu và Bạch Tình Đình ra khỏi khu biệt thự. Hôm nay là mùng ba Tết, đường phố không đông đúc như ngày thường, lại là buổi sáng nên khách trong trung tâm thương mại cũng không nhiều lắm.
Vu Tiêu Tiếu và Bạch Tình Đình đi đến khu bán đồ lót nữ của trung tâm thương mại Việt Dương. Trung tâm này đã bị bán từ lâu, không còn là công ty con của tập đoàn Thế Kỷ Quốc Tế nữa. Hai cô gái đứng trong khu đồ lót, bàn luận xem bộ nào đẹp. Diệp Lăng Phi thì ngồi nghỉ trên ghế. Phụ nữ chọn quần áo rất lâu, đặc biệt là đồ lót thì lại càng tỉ mỉ. Vốn dĩ Bạch Tình Đình muốn Diệp Lăng Phi chọn giúp, dù sao cô mua cũng là để cho hắn ngắm, chỉ cần hắn thích thì cô cũng sẽ thích. Nhưng Diệp Lăng Phi lại thẳng thừng nói rằng Bạch Tình Đình mặc đồ lót kiểu nào hắn cũng thích, nhưng thích nhất là không mặc gì. Trước mặt nhân viên bán hàng mà Diệp Lăng Phi nói ra những lời này, mặt Bạch Tình Đình lập tức đỏ bừng, cô lờ hắn đi, kéo tay Vu Tiêu Tiếu đi chọn đồ.
Diệp Lăng Phi ngồi đợi một lúc lâu, thấy Bạch Tình Đình và Vu Tiêu Tiếu vẫn còn đang lựa chọn, hắn bèn đứng dậy đi vệ sinh một chuyến. Lúc quay lại, hắn thấy Bạch Tình Đình đang tranh cãi với một cô gái khoảng 22, 24 tuổi. Sắc mặt Bạch Tình Đình có vẻ không tốt, còn cô gái trẻ kia thì vênh váo, tỏ vẻ cao ngạo. Đứng cạnh cô ta là một thanh niên trạc tuổi, trông còn kiêu ngạo hơn.
- Tiểu Vũ, đừng nói nhảm với họ nữa. Em không muốn gặp ba sớm một chút sao!
Gã thanh niên kia rút ra một chiếc thẻ vàng kim, nói với nhân viên bán hàng:
- Chúng tôi muốn mua bộ đồ lót này, mặc kệ hai người này trả bao nhiêu, tôi sẽ trả hơn họ một trăm đồng!
- Sao nào, tưởng mỗi mình mày có tiền chắc.
Vu Tiêu Tiếu xen vào.
- Đừng có khoe khoang ở đây, nói cho mà biết, chúng tao cũng trả thêm. Tỷ tỷ, kệ hắn, là chúng ta chọn trước mà.
- Tiểu thư, cô nhìn cho kỹ đi, chiếc váy lót ôm dáng này là hàng thủ công số lượng có hạn của Anh đấy, cô mua nổi không?
Cô gái trẻ bĩu môi, chế giễu:
- Hơn nữa, với vóc người của cô, mặc cũng không vừa đâu.
Sắc mặt Bạch Tình Đình bắt đầu khó coi. Cô chưa từng gặp cô gái nào vô lý như vậy, đặc biệt là cái giọng điệu cao ngạo này khiến cô không thể chịu nổi. Bộ váy lót ôm dáng màu trắng này chỉ hơn ba ngàn đồng, cái giá này đối với Bạch Tình Đình chẳng là gì. Phải biết rằng tiền lì xì năm mới Diệp Lăng Phi cho cô, một phong bì đã là năm vạn đồng, chút tiền này với cô chỉ là chín trâu mất một sợi lông. Đúng lúc này, Diệp Lăng Phi bước tới, hắn đến trước mặt Bạch Tình Đình, đưa tay ôm eo cô, quan tâm hỏi:
- Bà xã, có chuyện gì vậy?
Bạch Tình Đình còn chưa kịp nói, Vu Tiêu Tiếu đã nhanh nhảu:
- Diệp đại ca, bộ váy lót này rõ ràng là tỷ tỷ chọn trước, bọn họ không biết từ đâu nhảy ra, lại muốn tranh với tỷ tỷ!
- Chỉ có một chiếc này thôi sao?
Diệp Lăng Phi hỏi nhân viên bán hàng. Nhân viên trả lời đây là hàng số lượng có hạn, chỉ còn một chiếc duy nhất. Diệp Lăng Phi quay sang nói với cô gái trẻ:
- Vị tiểu thư này, chuyện này là hai người sai rồi, rõ ràng là chúng tôi chọn trước, sao cô không chọn bộ khác đi!
- Tôi chỉ thích chiếc váy lót này thôi!
Cô gái trẻ đáp.
Gã thanh niên đứng cạnh cô ta bước lên nửa bước, vênh váo nói vào mặt Diệp Lăng Phi:
- Vừa nãy tao đã nói, dù chiếc váy lót này bao nhiêu tiền, tao cũng sẽ mua. Nếu chúng mày không có tiền thì tốt nhất đừng có giả vờ ở đây.
- Ồ, hình như tôi nghe rồi, không phải cậu muốn trả nhiều hơn giá của chúng tôi một trăm đồng sao? Nếu vậy thì được thôi. Tôi ra giá một trăm triệu, chẳng phải cậu sẽ phải trả một trăm triệu lẻ một trăm đồng sao? Nếu cậu thanh toán được, tôi không nói thêm một lời nào nữa.
- Mày có một trăm triệu sao?
Gã thanh niên bĩu môi khinh thường:
- Tao có thể bỏ ra một trăm triệu, mày có thể sao?
- Chà, hôm nay gặp phải người có tiền rồi, một trăm triệu cũng có thể lấy ra được.
Diệp Lăng Phi cười khẩy.
- Xem ra cậu cũng là nhân vật ghê gớm đấy. Nếu cô bé kia là bạn gái cậu, còn mỹ nữ này là bà xã tôi, vốn chuyện này rất dễ giải quyết, nhưng xem ra bây giờ chúng ta phải chuyển thành cuộc quyết đấu giữa những người đàn ông. Không phải cậu bảo cậu có nhiều tiền sao, có giỏi thì theo tôi ra ngoài.
- Mày muốn so với tao?
Gã thanh niên kia nghe vậy, mắt trợn trắng, hừ lạnh:
- Mày nghĩ hay nhỉ, mày có tư cách gì mà đòi so với tao!
- Cái gì mà tư cách với không tư cách!
Diệp Lăng Phi hừ lạnh.
- Tôi đã dám so với cậu, đương nhiên là có tư cách. Hay là cậu sợ rồi, tên nhát gan, không dám so thì cứ nói thẳng!
- Tao đương nhiên không có gì không dám, nói cho mày biết, dưới gầm trời này không có chuyện gì tao không dám làm!
Gã thanh niên có vẻ rất ngông cuồng, hét lên:
- Mày nói đi, chúng ta đi đâu so!
- Vậy cậu đi theo tôi!
Diệp Lăng Phi hừ lạnh một tiếng:
- Tôi đưa cậu đến một chỗ.
- Tốt!
Gã thanh niên kia vui vẻ đồng ý.
Diệp Lăng Phi ôm eo Bạch Tình Đình, đi về phía cầu thang.
Gã thanh niên kia cũng bảo cô gái đi cùng mình. Lúc này, Vu Tiêu Tiếu định đuổi theo thì thấy Diệp Lăng Phi ho khan một tiếng, cô liền dừng lại, nhân cơ hội thanh toán tiền mua chiếc váy lót ôm dáng kia. Vu Tiêu Tiếu đợi nhân viên bán hàng gói xong, mới cầm chiếc váy đi xuống. Diệp Lăng Phi và Bạch Tình Đình đã xuống trước, họ đứng cạnh xe. Gã thanh niên kia vừa nhìn thấy chiếc xe của Diệp Lăng Phi, liền hừ lạnh nói:
- Chẳng phải chỉ là một chiếc Mercedes-Benz sao, bây giờ người đi Mercedes-Benz đầy đường.
Gã thanh niên đi tới bên một chiếc xe thể thao màu bạc, nói:
- Thấy chưa, đây mới gọi là xe, xe thể thao Ferrari, giá bốn năm triệu đấy!
Diệp Lăng Phi bĩu môi, cười lạnh:
- Xe thể thao thì làm sao? Mày lái xe thể thao ở thành phố Vọng Hải thì cũng khác gì xe bò. Ở cái thành phố Vọng Hải này, đừng nói mày đi xe thể thao, cho dù mày lái máy bay cũng đừng có ra vẻ. Mày không tin thì cứ thử xem. Tao đảm bảo mày lái xe thể thao trên đường phố Vọng Hải chậm không khác gì xe bò đâu