Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 1022: CHƯƠNG 1022: CẦN PHẢI HÀNH ĐỘNG RỒI

Diệp Lăng Phi đưa Vu Tiêu Tiếu về nhà, sau đó lái xe quay về thành phố Vọng Hải. Xe còn chưa ra đến quốc lộ, chiếc xe hơi màu đen bám theo hắn từ nãy đến giờ bỗng dưng tăng tốc. Diệp Lăng Phi nhếch mép cười lạnh, lúc trước hắn còn thấy lạ, tại sao chiếc xe này cứ bám riết lấy mình. Nếu thật sự là người của Diêu Tịnh phái tới theo dõi, thì đâu cần phải lẽo đẽo cả ngày như vậy, đằng nào hắn cũng về thành phố Vọng Hải, hoàn toàn có thể đợi sẵn ở gần khu biệt thự.

Lúc đó Diệp Lăng Phi đã thấy có gì đó không ổn, giờ thấy chiếc xe kia đột ngột tăng tốc, có vẻ như muốn vượt lên, hắn đã hiểu ra mọi chuyện. Diệp Lăng Phi thò tay mở ngăn chứa đồ, rút ra con dao "Thế Đao Kình". Hắn có thói quen để vũ khí ở nơi có thể lấy được bất cứ lúc nào, trong xe đã sớm trang bị "Thế Đao Kình". Vốn dĩ Dã Thú từng đề nghị hắn để súng trong xe, súng gì cũng được. Nhưng Diệp Lăng Phi cho rằng không cần thiết, dù sao đây cũng là cuộc sống đô thị, mang súng theo trong xe thì có vẻ hơi quá. Tuy không mang súng, nhưng "Thế Đao Kình" thì luôn ở bên mình, có lúc nó còn hữu dụng hơn cả súng lục. Vừa thấy chiếc xe phía sau tăng tốc, hắn liền cầm lấy dao, một tay giữ vô lăng, một tay cầm dao, hắn đánh lái ra giữa đường.

Tên người nước ngoài cầm lái thấy xe Diệp Lăng Phi lấn ra giữa đường, hắn cũng nhấn ga, lao thẳng về phía xe Diệp Lăng Phi. Diệp Lăng Phi sao có thể để gã dễ dàng đâm trúng, hắn cũng tăng tốc, chiếc xe lập tức lách sang. Chiếc xe hơi màu đen vẫn bám sát xe của Diệp Lăng Phi, nhưng tình hình giao thông ở đây không tốt lắm, Diệp Lăng Phi cũng không thể lái nhanh hơn được. Bỗng, một tiếng “bụp” vang lên. Diệp Lăng Phi liếc qua gương chiếu hậu, thấy ở chiếc xe phía sau, một gã ngoại quốc nhoài nửa người ra khỏi cửa sổ xe, cầm một khẩu súng đang bắn về phía mình.

- Khốn kiếp, còn chơi trò này với tao à!

Diệp Lăng Phi bắt đầu lạng lách theo hình zíc zắc, chiếc xe kia cũng đánh võng theo. Tên cầm súng không thể giữ thăng bằng, trong lúc hắn định rụt người vào trong xe, thì thấy Diệp Lăng Phi đột ngột bẻ lái sang trái, rồi lại bất ngờ đánh lái sang phải, ép chiếc xe kia hoàn toàn sang bên trái mình. Diệp Lăng Phi phanh gấp, chiếc xe giảm tốc đột ngột, bánh xe ma sát với mặt đường tạo ra một âm thanh chói tai. Chiếc xe màu đen hiển nhiên không ngờ Diệp Lăng Phi lại đột ngột giảm tốc, đến khi gã tài xế phát hiện ra thì đã quá muộn. Diệp Lăng Phi lái xe chạy song song với chiếc xe màu đen, tay trái giữ vô lăng, tay phải phi “Thế Đao Kình” ra ngoài. Ném dao găm trong tình huống thế này là một thử thách cực lớn. Diệp Lăng Phi vốn định nhắm vào mạng của tên cầm súng, nhưng không ngờ đã lâu không chơi trò có độ khó cao này, tay nghề có chút sa sút, con dao "Thế Đao Kình" không bay vào yết hầu của gã, lại bay chệch lên, găm thẳng vào mắt gã.

- F*ck, ném trượt rồi!

Diệp Lăng Phi chửi thề một tiếng, rồi lái xe tránh xa chiếc xe kia. Mọi chuyện xảy ra chỉ trong chớp mắt, hai tên kia còn chưa kịp phản ứng, kẻ cầm súng đã bị “Thế Đao Kình” cắm vào mắt, đau đớn hét lên một tiếng thảm thiết, khẩu súng trên tay cũng rơi xuống. Hắn theo bản năng đưa hai tay lên định rút con dao đang cắm trong mắt trái ra, và đó chính là một thảm họa. Hắn rút dao ra cũng là lúc kéo luôn cả con mắt của mình ra ngoài. Hắn ôm mắt, giãy giụa điên cuồng khiến tên tài xế ngồi bên cạnh không thể điều khiển xe được. Đúng lúc này, Diệp Lăng Phi lái xe tới, ép chiếc xe kia sang một bên. Chỗ đó lại là một sườn núi thấp, chiếc xe nhanh chóng lăn xuống dưới.

Diệp Lăng Phi dừng xe ven đường, bước xuống, đi tới chỗ chiếc xe đã lật ngửa sau khi rơi xuống sườn núi. Gã đàn ông bị hắn phi dao trúng mắt đã chết, tên còn lại thì bị kẹt ở ghế lái, đang liều mạng giãy dụa. Diệp Lăng Phi đi tới, tung một cú chặt gáy trời giáng vào tên người nước ngoài khiến hắn ta ngất xỉu. Sau đó, Diệp Lăng Phi lôi tên còn sống ra ngoài, dùng quần áo của gã trói chặt lại, nhét giẻ vào miệng gã. Diệp Lăng Phi kéo người này về xe mình, nhét vào cốp sau.

Nơi này thuộc địa phận thành phố Đông Hải, không phải thành phố Vọng Hải của Diệp Lăng Phi. Nếu ở Vọng Hải, hắn có thể dễ dàng giải quyết, cùng lắm thì gọi cảnh sát hình sự đến xử lý, nhưng cảnh sát hình sự ở đây lại không nghe lời hắn. Để tránh phiền phức, Diệp Lăng Phi tháo bình xăng của chiếc xe kia ra, sau đó lấy bật lửa đốt quần áo của tên đã chết, ngọn lửa từ quần áo dần lan sang chỗ xăng. Diệp Lăng Phi lên xe, mặc kệ hiện trường, lái xe đến trạm thu phí cao tốc. Nơi đó không kiểm tra cốp xe mà chỉ đưa thẻ cho hắn. Diệp Lăng Phi thuận lợi đi vào đường cao tốc. Vừa lên cao tốc, hắn đã có thể lái nhanh hơn rất nhiều, đồng thời lấy điện thoại di động ra, gọi cho Tiểu Triệu.

- Tiểu Triệu, cậu đang ở đâu?

Diệp Lăng Phi hỏi.

- A, Diệp ca, em đang ở nhà!

Tiểu Triệu nói.

- Diệp ca, có chuyện gì sao?

- Tiểu Triệu, bên anh đúng là có chuyện!

Diệp Lăng Phi nói.

- Anh vừa bị hai tên người nước ngoài tập kích, mẹ kiếp, bọn chúng còn có súng!

Tiểu Triệu vừa nghe vậy, lập tức nhảy dựng lên:

- Diệp ca, anh bị tấn công ở đâu? Em cho người qua ngay!

- Không cần đâu!

Diệp Lăng Phi nói.

- Anh đang trên đường từ thành phố Đông Hải về, đã bắt được một tên. Tiểu Triệu, khoảng bảy giờ anh sẽ đến trạm thu phí cao tốc, cậu dẫn người đến đó chờ anh, lôi thằng khốn này về hỏi cho ra nhẽ. Nhớ kỹ cho anh, anh không quan tâm nó sống hay chết, anh chỉ muốn biết ai đã phái nó tới, tại sao lại muốn giết anh, rõ chưa?

- Vâng, em hiểu rồi!

Tiểu Triệu đáp.

Diệp Lăng Phi cúp máy, châm một điếu thuốc. Tình huống vừa rồi rất nguy hiểm, nếu không phải hắn đã đề phòng từ trước, hậu quả thật khó lường. Hút xong điếu thuốc, hắn lại nghĩ đến Bạch Tình Đình, có lẽ mình sẽ về muộn một chút, hắn lo cô sẽ chờ lâu. Vốn định gọi cho Bạch Tình Đình, nhưng vừa cầm điện thoại lên, Diệp Lăng Phi lại đặt xuống. Cuộc gọi này không thể thực hiện. Hắn sợ nếu mình gọi, Bạch Tình Đình sẽ càng lo lắng hơn, thà không gọi còn hơn.

Diệp Lăng Phi lái xe như bay, quãng đường bình thường mất hai tiếng, hắn chỉ cần hơn nửa giờ đã đến trạm kiểm soát đường cao tốc của thành phố Vọng Hải. Vừa đến nơi, hắn đã thấy bốn chiếc xe cảnh sát đang đỗ sẵn. Tiểu Triệu nhận được điện thoại của Diệp Lăng Phi, không dám chậm trễ, lập tức triệu tập người đến đầu đường cao tốc, đã chờ gần nửa tiếng. Tiểu Triệu đang đứng hút thuốc, thấy xe của Diệp Lăng Phi từ cao tốc đi vào, cậu ta lập tức ra đón. Diệp Lăng Phi dừng xe bên cạnh Tiểu Triệu, xuống xe mở cốp.

Tiểu Triệu lập tức cho người lôi gã ngoại quốc bị trói chặt tay chân lên xe cảnh sát. Ngay lúc đó, một chiếc xe hơi bình thường đột nhiên chạy đến, một cô gái trẻ đeo kính từ trên xe bước xuống, tay cầm máy ảnh, chĩa ống kính về phía gã đàn ông ngoại quốc. Tiểu Triệu thấy vậy, vội vàng tiến đến ngăn cản:

- Không được chụp ảnh! Cô là ai?

- À, tôi là phóng viên của Nhật báo Vọng Hải!

Nữ phóng viên kia lấy thẻ nhà báo ra đưa cho Tiểu Triệu. Tiểu Triệu liếc qua rồi trả lại, nói:

- Đồng chí phóng viên, xin lỗi, chúng tôi đang làm nhiệm vụ!

- Đồng chí cảnh sát, có thể cho tôi biết một chút được không?

Cô phóng viên nói.

- Tôi vừa thấy người nước ngoài kia bị trói, không biết đã xảy ra chuyện gì?

- Tôi đã nói rồi, chúng tôi đang làm nhiệm vụ!

Tiểu Triệu nói.

- Mời cô không can thiệp vào công vụ của chúng tôi!

Cô phóng viên liếc nhìn Tiểu Triệu, sau đó ánh mắt dừng lại trên người Diệp Lăng Phi, quan sát hắn một lát rồi đột nhiên giơ máy ảnh lên chụp. Tiểu Triệu thấy vậy, đưa tay giằng lấy máy ảnh. Nhưng nữ phóng viên này lại giấu máy ảnh ra sau lưng, nói:

- Đồng chí cảnh sát, đây là quyền của tôi. Tôi là phóng viên, tôi có quyền tác nghiệp!

- Tôi đã nói rồi, đây là công vụ!

Tiểu Triệu không nhượng bộ, nói:

- Chúng tôi không cho phép cô chụp ảnh, mau giao máy ảnh ra đây!

Cô phóng viên kia tuổi còn rất trẻ, trông như vừa tốt nghiệp đại học, cô ta nhất quyết không chịu giao máy ảnh, nói:

- Đồng chí cảnh sát, tôi đề nghị anh chú ý hành vi của mình. Anh đang cản trở quyền tác nghiệp của tôi, tôi có thể khiếu nại anh đấy!

- Khiếu nại gì chứ, tôi không hiểu!

Tiểu Triệu giả ngơ.

- Tôi chỉ biết cô đang cản trở chúng tôi thi hành công vụ, nếu cô không giao máy ảnh ra, tôi sẽ phải cưỡng chế thu hồi!

Nữ phóng viên nghe Tiểu Triệu nói vậy, nhíu mày, nói:

- Được, tôi sẽ giao máy ảnh cho anh, nhưng ngày mai anh phải trả lại cho tôi. Ngày mai tôi sẽ đến cục cảnh sát của các anh!

- Không thành vấn đề!

Tiểu Triệu đáp.

Cô phóng viên đưa máy ảnh cho Tiểu Triệu, sau đó lên xe của mình rồi nhanh chóng rời đi. Tiểu Triệu cầm máy ảnh, đi tới trước mặt Diệp Lăng Phi, cười nói:

- Diệp ca, cái nghề phóng viên này thật là, đâu đâu cũng có mặt. Không ngờ ở đây cũng gặp được. Nếu để họ đưa tin linh tinh, chuyện này sẽ phiền phức lắm. Tịch thu máy ảnh cũng tốt, chờ cô ta đến lấy… A, sao bên trong lại không có thẻ nhớ!

Tiểu Triệu mở máy ảnh ra mới phát hiện bên trong trống rỗng, xem ra nữ phóng viên kia đã nhanh tay rút thẻ nhớ đi rồi.

- Thôi bỏ đi!

Diệp Lăng Phi nói.

- Phóng viên chỉ mong chuyện bé xé ra to để có tin mà viết. Nếu bây giờ cậu đi đòi lại… đảm bảo cô ta sẽ không đến. Anh tin cô phóng viên kia cũng không biết tin tức gì về việc này đâu. Cậu cứ dẫn người về trước đi, thẩm vấn gã người nước ngoài đó cho anh!

- Vâng!

Tiểu Triệu gật đầu.

- Được rồi, bây giờ em sẽ dẫn người về đội cảnh sát hình sự!

Diệp Lăng Phi cũng lên xe. Hắn gọi điện cho Bạch Tình Đình trước, báo rằng mình đã về đến thành phố Vọng Hải và sắp về nhà.

- Ông xã, em chờ anh!

Bạch Tình Đình nói.

- Ông xã, em nhớ anh lắm. Ở nhà một mình em hơi sợ. Anh mau về đi!

- Anh về ngay đây!

Diệp Lăng Phi nói.

- Bà xã, nếu em sợ thì sao không qua tìm Alice nói chuyện?

- Em không muốn ra ngoài đâu, trời lạnh lắm, em ở nhà xem TV thì hơn!

Bạch Tình Đình nũng nịu.

- Điều em muốn nhất là được ông xã ôm, cùng nhau nằm trên giường xem TV. Ông xã, anh về sớm một chút nhé!

- Được rồi, anh về ngay đây!

Diệp Lăng Phi nói.

Hắn lái xe thẳng đến biệt thự Nam Sơn. Khi sắp đến nơi, hắn nhận được điện thoại của Vu Tiêu Tiếu. Vu Tiêu Tiếu vừa gọi cho Bạch Tình Đình, nói chuyện một lát, biết Diệp Lăng Phi chưa về nhà nên lại gọi cho hắn.

- Diệp đại ca, anh chưa về nhà à?

Vu Tiêu Tiếu hỏi.

- Tỷ tỷ của em đang sốt ruột lắm đấy!

- Tiểu nha đầu, sao em biết?

Diệp Lăng Phi hỏi.

- Em vừa gọi cho tỷ tỷ mà!

Vu Tiêu Tiếu cười nói.

- Em vừa nói chuyện với tỷ tỷ rất lâu, không thì làm sao biết Diệp đại ca chưa về nhà chứ?

- Anh đang trên đường về, sắp đến nhà rồi!

Diệp Lăng Phi nói.

- Tiêu Tiếu, ngủ sớm đi, nhớ là phải hòa thuận với ba mẹ đấy. Có chuyện gì thì gọi cho anh, biết chưa?

- Diệp đại ca, em biết rồi!

Vu Tiêu Tiếu nói.

- Em biết Diệp đại ca đối xử với em tốt nhất, có chuyện gì anh cũng sẽ giúp em. Chỉ cần có Diệp đại ca ở bên, em không sợ gì cả!

- Được rồi, tiểu nha đầu, đừng tâng bốc anh quá thế!

Diệp Lăng Phi nói.

- Em còn chuyện gì không, nếu không thì anh cúp máy đây!

- Đương nhiên là còn rồi!

Vu Tiêu Tiếu nũng nịu.

- Diệp đại ca, lẽ nào anh không muốn nói chuyện với em sao?

- Không phải!

Diệp Lăng Phi nói.

- Anh đang lái xe, nói chuyện không tiện lắm. Tiểu nha đầu, nếu muốn gọi thì mai gọi lại nhé. Cả ngày hôm nay anh mệt lắm rồi, đưa em về nhà, sau đó lại lóc cóc chạy về đây, em bảo anh có mệt không?

- Đương nhiên là em biết Diệp đại ca mệt rồi!

Vu Tiêu Tiếu nói.

- Chỉ là em vẫn muốn nói chuyện với Diệp đại ca thêm một lát. Diệp đại ca, anh đoán xem, bây giờ em đang làm gì?

- Bây giờ em đang làm gì ư?

Diệp Lăng Phi sửng sốt, rồi bật cười:

- Đương nhiên là đang gọi điện cho anh rồi!

- Không phải cái này!

Vu Tiêu Tiếu nói.

- Ý em là, Diệp đại ca, anh đoán xem em đang mặc gì trên giường nào!

Khi Vu Tiêu Tiếu nói câu này, Diệp Lăng Phi bật cười, hắn đáp:

- Tiêu Tiếu à, em lại muốn chơi trò này với anh sao? Anh đoán là em chẳng mặc gì cả, đúng không?

- Chán quá, không chơi nữa!

Vu Tiêu Tiếu nói.

- Diệp đại ca, anh không thể đoán sai đi một chút à, sao phải nói thẳng ra thế!

- Cái này có thể trách anh sao, ai bảo em hỏi anh như vậy!

Diệp Lăng Phi nói.

- Em hỏi thế, đương nhiên anh trả lời thế rồi. Anh mà không hiểu em sao, tiểu nha đầu. Được rồi, lần này anh cúp máy thật đây!

- Vâng. Diệp đại ca, hôn anh một cái, anh mau về nhà sớm rồi đi ngủ đi!

Vu Tiêu Tiếu nói.

Diệp Lăng Phi cúp máy, cười lắc đầu, nhớ lại chuyện triền miên với Vu Tiêu Tiếu trong phòng cô hôm nay. Hắn cảm thấy mình đã làm một chuyện hơi hoang đường, sao có thể làm vậy trong phòng của Vu Tiêu Tiếu chứ. Cũng may cha mẹ cô không phát hiện, nếu không có khi hôm nay hắn đã bị Vu Chấn cầm chổi đuổi đánh ra khỏi nhà. Thấy sắp về đến biệt thự Nam Sơn, hắn gạt những suy nghĩ vẩn vơ ra khỏi đầu, chuyên tâm lái xe. Lúc Diệp Lăng Phi về đến biệt thự thì đã gần tám giờ tối. Trong biệt thự vẫn sáng đèn, dù chỉ có một mình Bạch Tình Đình. Cô ở tầng dưới nhưng đèn tầng trên cũng bật hết, xem ra Bạch Tình Đình ở nhà một mình sợ hãi nên mới bật đèn sáng trưng cả nhà.

Nghe tiếng ô tô, Bạch Tình Đình đứng ở cửa sổ nhìn ra ngoài. Thấy Diệp Lăng Phi lái xe vào sân, cô vội khoác một chiếc áo chạy ra khỏi phòng ngủ. Khi cô ra đến cửa, Diệp Lăng Phi đã xuống xe. Ngoài trời rất lạnh, Bạch Tình Đình không dám đi ra ngoài, chỉ đứng ở cửa chờ hắn vào. Diệp Lăng Phi vừa bước vào, mang theo một luồng khí lạnh. Bạch Tình Đình không để ý, cô nhào vào lòng hắn, nũng nịu:

- Ông xã, em nhớ anh lắm, ở nhà một mình sợ lắm!

Diệp Lăng Phi ôm Bạch Tình Đình, nhẹ nhàng nói:

- Được rồi, anh về rồi đây. Ừm, bà xã, ngoài cửa lạnh quá, nào, chúng ta về phòng thôi!

Bạch Tình Đình được Diệp Lăng Phi ôm lên lầu. Vừa về đến phòng ngủ, cô đã giúp hắn cởi áo khoác.

- Ông xã, mọi chuyện thuận lợi chứ?

Bạch Tình Đình hỏi.

- Cũng coi như là thuận lợi đi!

Diệp Lăng Phi cởi giày. Bạch Tình Đình để giày của hắn sang một bên, lại lấy dép cho hắn. Diệp Lăng Phi cởi hết quần áo, nói:

- Bà xã, anh đi tắm nước nóng một chút, mệt chết đi được, đi đường mấy tiếng đồng hồ. Xem ra sau này không thể đi đi về về trong ngày được nữa!

- Ông xã, để em giúp anh tắm!

Bạch Tình Đình nói.

- Hay lắm, chúng ta tắm uyên ương đi!

Diệp Lăng Phi vừa nói vừa cởi nốt chiếc quần lót cuối cùng, ném xuống đất, rồi trần như nhộng ôm eo Bạch Tình Đình ra khỏi phòng ngủ. Hắn thoải mái ngâm mình trong bồn tắm lớn. Bạch Tình Đình cũng khỏa thân, ngồi bên cạnh bồn tắm, vừa cầm khăn tắm lau người cho hắn, vừa hỏi:

- Ông xã, anh đã gặp cha mẹ của Tiêu Tiếu rồi sao?

- Anh gặp rồi!

Diệp Lăng Phi nói.

- Nếu không thì anh cũng không về muộn thế này!

Hắn quay mặt về phía Bạch Tình Đình, nói:

- Anh còn kể lại lo lắng của mình cho cha của Tiêu Tiếu nghe, xem ra trong lòng ông ấy cũng đã hiểu ra rồi!

- Như vậy là tốt rồi!

Bạch Tình Đình nói.

- Em chỉ sợ Tiêu Tiếu lại bị tổn thương!

- À, đúng rồi, cha của Tiêu Tiếu còn nói muốn đến thành phố Vọng Hải để gặp bà chị kết nghĩa của con gái đấy!

Diệp Lăng Phi cười nói.

- Bà xã đại nhân, người ta còn phải cảm ơn em mà!

- Cảm ơn em ư?

Bạch Tình Đình sửng sốt, cô hỏi:

- Ông xã, vì sao cha mẹ của Tiêu Tiếu lại muốn cảm ơn em?

- Cái này mà còn phải hỏi sao, đương nhiên là cảm ơn em đã quan tâm chăm sóc Tiêu Tiếu rồi!

Diệp Lăng Phi cười nói.

- Bà xã, chờ sau khi họ đến thành phố Vọng Hải, bà chị này cần phải tiếp đãi họ cho tốt đấy. Xét theo quan hệ với Tiêu Tiếu, em và họ cũng coi như là người nhà rồi!

- Ông xã, nói như vậy chúng ta đúng là phải tiếp đãi cha mẹ Tiêu Tiếu thật tốt!

Bạch Tình Đình đứng lên, cô trần truồng bước vào bồn tắm, ngồi vào lòng Diệp Lăng Phi. Thân thể trắng nõn, mềm mại của cô cọ nhẹ vào lòng hắn, nói:

- Ông xã, cha mẹ của Tiêu Tiếu có nói khi nào sẽ tới không?

- Cái này thì không!

Hai tay Diệp Lăng Phi luồn qua nách Bạch Tình Đình, nắm lấy bầu ngực của cô, nói:

- Anh thấy cha mẹ của Tiêu Tiếu cũng chỉ nói vậy thôi, không phải nói đến là đến ngay được!

- Cái này cũng là chuyện bình thường!

Bạch Tình Đình nói.

- Ông xã, em cũng cảm thấy họ khó có thể đến đây được, cha của Tiêu Tiếu dù sao cũng là thị trưởng, không phải muốn đi là đi được. Chẳng qua nếu chúng ta có thời gian có thể đến thành phố Đông Hải, dù sao chúng ta cũng có nhà ở bên đó, tuy không thích hợp để sinh sống, nhưng đến du lịch thì cũng không tệ!

- Đến lúc đó hẵng nói!

Diệp Lăng Phi hít hà hương thơm trên cổ Bạch Tình Đình. Cô hơi nghiêng đầu, hai tay đặt trên đùi hắn, sờ xuống hạ thân. Khi cảm thấy mông mình bị vật cứng chĩa vào, Bạch Tình Đình từ từ xoay người, ngồi vào lòng Diệp Lăng Phi. Hắn ôm cô, chậm rãi tiến vào cơ thể cô. Đôi môi anh đào của Bạch Tình Đình khẽ hé mở, bật ra những tiếng rên rỉ mê hoặc.

- Alô, Tiểu Duy à, em ngủ chưa?

Nữ phóng viên trẻ tuổi vừa chụp ảnh ở trạm thu phí cao tốc đang cầm điện thoại, vừa đi lên lầu vừa gọi. Trong điện thoại vang lên giọng nói của một cô gái:

- Chị họ, chuyện gì vậy?

- Tiểu Duy, không phải em đang học ở thành phố Vọng Hải sao, em có quen thuộc với tình hình bên này không?

- Biểu tỷ, em không biết chị muốn nói gì!

Cô gái trẻ đi đến trước cửa phòng trọ, lấy chìa khóa mở cửa. Vừa vào phòng, cô lập tức ném túi xách lên ghế salon, rồi đi vào phòng ngủ.

- Tiểu Duy, chị có việc, nào, bây giờ em lên mạng đi, chị gửi cho em vài thứ!

- Được ạ!

Đầu dây bên kia vang lên giọng nói có vẻ hơi bất đắc dĩ.

Cô gái trẻ bật máy tính, lên mạng, sao chép mấy tấm ảnh vừa chụp từ thẻ nhớ vào máy, sau đó mở QQ, nhấp vào ảnh đại diện của nickname "Hứa Duy". Cô gái này chính là chị họ của Hứa Duy, Hứa Tư Tư. Hứa Tư Tư tốt nghiệp đại học năm ngoái, chuyên về tin tức, vốn có công việc ở Bắc Kinh, sau vì không hài lòng nên mới đến thành phố Vọng Hải làm phóng viên cho Nhật báo Vọng Hải. Cô mới làm phóng viên không được bao lâu, lần này vừa phỏng vấn xong trở về, đi đến trạm thu phí cao tốc thì thấy cảnh tượng như vậy. Hứa Tư Tư cho rằng, chuyện này chắc chắn có nhiều bí ẩn, nói không chừng lại là một tin tức giật gân. Lúc này cô mới muốn tâm sự với Hứa Duy. Hứa Tư Tư biết cô em họ này đang học đại học tại thành phố Vọng Hải, có lẽ sẽ hiểu biết một chút về tình hình ở đây.

Hứa Tư Tư gõ chữ trên QQ, bên Hứa Duy cũng nhanh chóng trả lời. Bây giờ Hứa Duy đang ở nhà, đến hết mùng mười cô mới phải quay lại thành phố Vọng Hải.

- Chị ơi, em buồn ngủ chết đi được! Vừa nãy em ngủ rồi, lại bị chị đánh thức. Chờ em quay lại Vọng Hải chị phải mời em đi ăn đấy!

Hứa Tư Tư lập tức trả lời:

- Được thôi, không thành vấn đề, chỉ là một bữa cơm thôi mà, có đáng gì. Chị họ của em tuy không có nhiều tiền, nhưng bữa cơm này vẫn chi được, cùng lắm thì chị ăn mì gói một tuần cũng sẽ mời em!

Hứa Duy ở bên kia đáp lại:

- Chị à, chị nói vậy thì em nào dám để chị mời. Em thấy hay là thôi đi, chờ em quay về mời chị là được!

- Vậy thì hay quá, chị biết bạn trai em là đại gia mà, cướp của người giàu chia cho người nghèo là mỹ đức. Là chị họ của em, chị đương nhiên muốn phát huy truyền thống cao thượng này. Chị đây cũng không khách khí nữa, chờ em quay lại Vọng Hải, nhất định phải mời bà chị này một bữa ra trò đấy!

Hứa Tư Tư không chút khách khí nói.

- Được thôi, chị à, bạn trai em có tiền thì đó là tiền của anh ấy, không phải tiền của em, sao em lại dùng tiền của anh ấy được!

Hứa Duy trả lời.

- Em chỉ là một đứa nghèo thôi. Nếu chị thật sự muốn phát huy mỹ đức cướp của người giàu chia cho người nghèo, sao lại tìm em chứ? Bạn trai của chị cũng là đại gia mà, sao không để anh ấy đến Vọng Hải cứu tế chị đi?

- Em đừng nhắc đến anh ta nữa, bây giờ anh ta cũng không sống tốt ở Bắc Kinh đâu, hai ngày trước vừa bị ông chủ mắng cho một trận!

Hứa Tư Tư trả lời.

- Anh ta còn nói định từ chức, đến thành phố Vọng Hải nữa cơ, nhưng đến đây làm gì? Công việc kia một tháng lương hơn 100 nghìn tệ, ở Vọng Hải này tìm đâu ra được công việc như vậy. Lương của chị ở đây còn chưa được 2000, nếu anh ta mà tới, hai chúng ta cũng đừng mong mua nhà kết hôn gì cả, căn bản là mua không nổi!

- Được rồi, chị không cần kể khổ với em nữa!

Hứa Duy nói.

- Chị à, chị mau nói đi rốt cuộc là chuyện gì, em sắp phải đi ngủ rồi!

- À, để chị cho em xem vài bức ảnh!

Hứa Tư Tư gửi ảnh mình đã chụp sang máy của Hứa Duy, rất nhanh bên kia đã có hồi âm. Hứa Duy trả lời:

- Chị à, chị cho em xem mấy thứ này làm gì, không phải chỉ là cảnh sát bắt người sao?

- Tiểu Duy, em đừng nóng, em xem kỹ các bức ảnh chưa?

Hứa Tư Tư hỏi.

- Em không có kiên nhẫn để xem!

Hứa Duy trả lời.

- Chị à, chị cũng không phải trẻ con ba tuổi, lẽ nào chưa thấy cảnh sát bắt người bao giờ sao? Cái này có gì đâu, em không thấy có gì lạ cả!

- Tiểu Duy, em xem kỹ lại một lần đi!

Hứa Tư Tư chỉ dẫn.

- Em thấy người nước ngoài bị trói rồi chứ?

- Em thấy rồi, sao vậy chị?

Hứa Duy hỏi.

- Em không phát hiện ra là người nước ngoài đó bị trói sao, hơn nữa còn hôn mê nữa!

Hứa Tư Tư nói.

- Hẳn là em nhìn ra được, những cảnh sát này đã đưa một người nước ngoài bị trói đi, quan trọng nhất là em có xem mấy bức ảnh phía sau không!

Hứa Tư Tư và Hứa Duy trò chuyện với nhau qua tai nghe. Hứa Tư Tư mở tấm ảnh được gửi ra, đó là ảnh của Diệp Lăng Phi. Hứa Tư Tư nói:

- Em nhìn người đàn ông này xem, chị cảm thấy anh ta rất kỳ quặc, rốt cuộc là ai chứ? Chị thấy mấy viên cảnh sát đưa người đàn ông bị trói trên xe của người này lên xe cảnh sát. Tiểu Duy, lẽ nào em không thấy có rất nhiều vấn đề sao, nói không chừng chuyện này còn ẩn giấu tin tức kinh thiên động địa nào đó!

- Ai da, sao lại là anh ấy?

Hứa Duy thất thanh kêu lên. Hứa Tư Tư nghe vậy, vội vàng hỏi:

- Tiểu Duy, lẽ nào em quen người đàn ông đó sao?

- Biểu tỷ, chị thực sự không nhận ra người này sao?

Hứa Duy hỏi.

- Tiểu Duy, nếu chị biết rồi thì còn hỏi em làm gì!

Hứa Tư Tư nói.

- Không phải em không biết, chị vừa mới tới thành phố Vọng Hải không bao lâu, sao quen biết rộng như em được, nếu không thì chị hỏi em làm gì!

- Chị à, em không biết phải nói thế nào, nói tóm lại là em quen người này, à, phải nói là rất quen với anh ấy!

Hứa Duy nói.

- Cái gì, em rất thân với anh ta ư?

Hứa Tư Tư cảm thấy rất bất ngờ, cô ta vội vàng hỏi:

- Tiểu Duy, em mau nói nghe xem nào, người đàn ông đó tên là gì, làm nghề gì vậy?

- Chị à, tên anh ấy là Diệp Lăng Phi, là anh rể họ của bạn trai em, em biết rất rõ anh ấy!

Hứa Duy nói.

- Diệp đại ca là người rất tốt. Rốt cuộc anh ấy làm nghề gì, em thực sự không rõ lắm, em chỉ biết anh ấy rất có tiền, hơn nữa quan hệ rất rộng. Biểu tỷ, em thấy chuyện này chị không cần lo nữa, việc Diệp đại ca làm chị nghìn vạn lần đừng động vào, như vậy không tốt cho chị đâu!

- Tiểu Duy, em gọi anh ta là Diệp đại ca ư?

Hứa Tư Tư cảm thấy thế giới này thật nhỏ bé, sao người đàn ông này lại có thể quen biết Hứa Duy, hơn nữa từ giọng nói của Hứa Duy, dường như cô có ấn tượng tốt về người đàn ông này. Nghĩ lại cũng đúng, người này là anh rể họ của bạn trai Hứa Duy, ít ra cũng coi như là người thân.

- Biểu tỷ, chị nghe em đi, chuyện này chị đừng quản nữa!

Hứa Duy dừng lại một chút, rồi nói:

- Biểu tỷ, những cảnh sát kia Diệp đại ca đều quen biết. Em không biết phải giải thích với chị như thế nào, nói tóm lại Diệp đại ca ở thành phố Vọng Hải chính là một người có thủ đoạn thông thiên đó!

- Thủ đoạn thông thiên ư?

Hứa Tư Tư vừa nghe những lời này, mắt cô ta sáng lên. Hứa Tư Tư cảm thấy chuyện này nhất định có những bí mật không thể cho ai biết, không chừng sẽ là một bí mật kinh người. Thân là phóng viên, Hứa Tư Tư tất nhiên muốn thực hiện một tin tức kinh thiên động địa, như vậy cô ta có thể trở thành phóng viên nổi tiếng. Hứa Tư Tư bỏ ngoài tai lời nói của Hứa Duy, cô mặc kệ người đàn ông đó thủ đoạn thông thiên thế nào, tóm lại, đối với cô, chuyện này có thể ẩn chứa bí mật không ai biết, nhất định cô phải truy tra đến cùng.

Ngày hôm sau, Diệp Lăng Phi dậy rất muộn. Khi hắn tỉnh lại thì Bạch Tình Đình không còn trên giường. Diệp Lăng Phi nhìn đồng hồ, đã gần tám giờ. Hắn ngồi dậy, hôm qua mệt lả đi, thế nên ngủ một giấc để lấy lại sức. Diệp Lăng Phi vừa ngồi dậy, Bạch Tình Đình đã đẩy cửa phòng ra. Thấy hắn đã tỉnh, cô đi tới bên cạnh, hôn hắn một cái, dịu dàng nói:

- Ông xã, em đã làm bữa sáng cho anh rồi, chờ anh đánh răng rửa mặt xong là có thể ăn rồi!

- Bà xã, em làm bữa sáng ư?

Diệp Lăng Phi nhìn Bạch Tình Đình với vẻ không thể tin nổi. Bạch Tình Đình chu môi ra, nói:

- Ông xã, sao anh lại nói vậy, anh không tin em làm bữa sáng à!

Cô vừa nói vừa cúi đầu, miệng lẩm bẩm:

- Sáng sớm người ta đã mất bao nhiêu công sức làm bữa sáng cho anh, tay em còn bị bỏng đây này, anh còn nói như vậy!

Bạch Tình Đình vừa nói, nước mắt đã lưng tròng. Diệp Lăng Phi thấy vậy, vội vàng ôm lấy cô, giải thích:

- Bà xã, anh không có ý gì, chỉ là anh cảm thấy mình rất may mắn. Bà xã của anh nhọc công chuẩn bị bữa sáng, anh quả thực là người đàn ông hạnh phúc nhất trên đời. Bà xã, lại đây, để anh xem ngón tay của em nào, xem có bị bỏng nặng không!

Bạch Tình Đình giơ ngón tay giữa của bàn tay phải ra cho Diệp Lăng Phi xem. Hắn quan sát, căn bản là không có chuyện gì. Nhưng Diệp Lăng Phi vẫn làm bộ đau lòng, vội vàng đưa ngón tay của cô vào miệng, dùng lưỡi liếm nhẹ. Bạch Tình Đình thấy vậy mới nở nụ cười hài lòng. Cô rút ngón tay ra, cười duyên:

- Ông xã, được rồi, ngón tay không đau nữa rồi!

- Bà xã, em không cần nói nữa, cảm giác của cái trò liếm kẹo que này cũng không tệ lắm!

Diệp Lăng Phi cười xấu xa.

- Chẳng trách bà xã em lại thích đi liếm kẹo que?

- Liếm kẹo que ư?

Bạch Tình Đình sửng sốt, không rõ ý của Diệp Lăng Phi. Cô hỏi:

- Ông xã, cái gì là kẹo que vậy?

- Là cái này này!

Diệp Lăng Phi chỉ vào hạ thân của mình, cười gian:

- Lẽ nào em không thích liếm kẹo que sao?

Bạch Tình Đình lập tức hiểu ra, mặt cô đỏ bừng lên, đẩy hắn một cái, giận dỗi:

- Anh xấu quá, em không thèm nói chuyện với anh nữa!

Diệp Lăng Phi vội vàng kéo cô lại, dỗ dành:

- Bà xã, anh chỉ đùa với em thôi mà. Được rồi, đừng giận nữa, nào, để ông xã thương yêu bà xã nào!

Diệp Lăng Phi vừa nói vừa ôm Bạch Tình Đình, hai tay lại bắt đầu làm loạn. Bạch Tình Đình bị hắn sờ soạng phát ngứa, cô nũng nịu:

- Ông xã, được rồi, đừng náo loạn nữa, mau dậy đánh răng rửa mặt đi. Hôm nay em còn nhiều việc phải làm. Trương Vân không ở nhà, em phải giặt quần áo, còn phải làm việc nhà!

- Ừ, tốt lắm!

Diệp Lăng Phi rút tay ra, hắn duỗi thẳng lưng, nói:

- Bà xã, anh đi rửa mặt đây!

- Đi đi, anh đi đi!

Bạch Tình Đình thúc giục.

- Cái đồ lười nhà anh, mau đi rửa mặt đi, em phải gấp chăn!

Diệp Lăng Phi cười cười bước xuống giường, đi rửa mặt. Bạch Tình Đình thì sắp xếp lại giường chiếu. Cô làm việc nhà cũng khá ra dáng, khi Diệp Lăng Phi trở về phòng ngủ thì cô đã gấp xong chăn, còn phun nước thơm xung quanh phòng. Diệp Lăng Phi mặc một bộ quần áo rộng thùng thình, cùng Bạch Tình Đình đi xuống tầng dưới.

Bữa sáng mà Bạch Tình Đình làm là trứng rán, chỉ là tay nghề không được tốt lắm, có vẻ hơi quá lửa. Cô đặt trứng rán, bánh mì và thịt hun khói đã cắt lát lên bàn ăn. Tuy món trứng trông không được đẹp mắt nhưng Bạch Tình Đình có vẻ rất thỏa mãn với tay nghề của mình. Cô ngồi xuống bên cạnh Diệp Lăng Phi, cầm hai nửa bánh mì, kẹp thêm thịt hun khói và trứng vào, đưa cho hắn, nói:

- Ông xã, nào, đây là sandwich trứng dăm-bông em làm, anh nếm thử xem mùi vị thế nào?

Diệp Lăng Phi nhìn màu của trứng đã biết tay nghề của Bạch Tình Đình đúng là không ổn, nhưng đây là do cô dậy sớm mất công làm, dù có khó ăn hơn nữa, hắn cũng phải ăn. Diệp Lăng Phi cầm miếng bánh, cắn một miếng lớn. Bạch Tình Đình nhìn hắn, hỏi:

- Ông xã, mùi vị thế nào?

- Cũng không tệ lắm!

Diệp Lăng Phi nói.

- Bà xã, tay nghề của em cũng cao lên nhiều đấy!

- Chuyện!

Bạch Tình Đình nghe hắn khen, trên mặt hiện ra nụ cười vui sướng, nói:

- Ông xã, em còn sợ tay nghề của em không tốt khiến anh không thích ăn nữa chứ!

- Bà xã của anh, anh thấy tay nghề của em không kém!

Diệp Lăng Phi cầm cốc nước chanh, uống một hớp lớn, lại cắn một miếng bánh, nói:

- Anh thấy tay nghề của bà xã em còn cao hơn Trương Vân!

Bạch Tình Đình cười nói:

- Ông xã, anh lại nói điêu rồi, tay nghề của em sao tốt bằng Trương Vân được!

Nhắc đến Trương Vân, Diệp Lăng Phi mới nhớ ra cô đã đi khá lâu rồi, không biết khi nào mới trở về. Hắn nói:

- Bà xã, Trương Vân có nói bao giờ cô ấy về không?

- Không phải cô ấy nói muốn ở nhà một thời gian sao?

Bạch Tình Đình nói.

- Ông xã, anh còn bảo cô ấy ở nhà lâu hơn một chút đấy!

- Ừ, anh nhớ mà!

Diệp Lăng Phi nói.

- Chỉ là anh muốn biết lúc nào Trương Vân trở về, anh không muốn để bà xã đại nhân vất vả như vậy!

- Ông xã, em không thấy vất vả, em cảm thấy rất vui, như vậy em mới giống như vợ anh, mỗi sáng lại làm bữa sáng cho ông xã!

Trên khuôn mặt Bạch Tình Đình hiện lên nụ cười hạnh phúc, nói:

- Em rất thích cuộc sống như vậy!

“Anh thì không thích đâu!” Diệp Lăng Phi thầm nghĩ, nhưng không dám biểu hiện ra trước mặt Bạch Tình Đình, chỉ cúi đầu ăn vội miếng sandwich.

Hôm nay Bạch Tình Đình không đến công ty, cô ở nhà dọn dẹp. Chuyện dọn nhà nhìn thì đơn giản, nhưng làm rồi mới thấy mệt. Bạch Tình Đình chỉ mới lau được một nửa phòng khách thì đã mệt không làm nổi nữa. Diệp Lăng Phi không đành lòng, nói:

- Bà xã, em ngồi xuống đi, để anh làm cho!

Hắn đỡ Bạch Tình Đình ra ghế salon. Sau khi ngồi xuống, cô vẫn xoa xoa thắt lưng, nói:

- Ông xã, việc này vất vả thật, không biết lúc trước Trương Vân làm thế nào. Em thấy chúng ta nên tăng lương cho Trương Vân thôi, với công việc thế này thì dù trả cho cô ấy một tháng năm nghìn tệ cũng không nhiều!

- Ừ, bà xã, anh nghe lời em!

Diệp Lăng Phi nói.

- Chờ Trương Vân trở về, chúng ta sẽ cho cô ấy một tháng năm nghìn tệ!

Diệp Lăng Phi nói xong, cúi người xuống, dọn dẹp sạch sẽ nền nhà mà Bạch Tình Đình còn chưa lau xong. Sau đó hắn định lên lầu giặt quần áo, đúng lúc này, di động của hắn đổ chuông. Diệp Lăng Phi cầm điện thoại, thấy là Tiểu Triệu gọi đến. Hắn ngồi xuống bên cạnh Bạch Tình Đình, ôm cô vào lòng. Sau khi bắt máy, hắn nghe thấy giọng của Tiểu Triệu vang lên:

- Diệp ca, anh em đã thẩm vấn tên kia cả đêm. Kết quả là chẳng hỏi ra được gì cả, tên kia không chịu hé răng nửa lời!

- Điều này đã nằm trong dự liệu rồi!

Diệp Lăng Phi nói.

- Tiểu Triệu, cậu tiếp tục thẩm vấn đi, trưa nay anh sẽ qua đó!

- Được ạ!

Diệp Lăng Phi vừa cúp máy, Bạch Tình Đình hỏi:

- Ông xã, có chuyện gì sao?

- Chuyện nhỏ thôi!

Diệp Lăng Phi nói.

- Bà xã, em không cần lo lắng, à, trưa nay anh sẽ đến đội cảnh sát hình sự!

- Vâng!

Bạch Tình Đình đáp.

Diệp Lăng Phi đi lên lầu, ném quần áo vào máy giặt. Vừa giặt quần áo hắn vừa suy nghĩ, xem ra người phụ nữ tên Diêu Tịnh đã coi mình là cái gai trong mắt cô ta rồi, mình cũng không thể tiếp tục chờ đợi nữa, cần phải hành động rồi

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!