Khi Diệp Lăng Phi nói ra những lời này, chợt thấy Hứa Tư Tư cười lạnh nói:
— Diệp Lăng Phi, tôi có gì mà phải sợ chứ? Dù cho anh có một tay che trời thì cũng chỉ là nhất thời mà thôi. Anh đừng quên, xã hội này là xã hội pháp luật, nếu anh phạm pháp thì sẽ có người bắt anh!
Diệp Lăng Phi nhìn vẻ mặt kiên định của Hứa Tư Tư, hắn không nhịn được bật cười, kết quả là vô ý bị sặc khói. Diệp Lăng Phi ho khan mấy tiếng, ném điếu thuốc xuống đất rồi dùng chân dụi tắt. Hứa Tư Tư không hiểu vì sao câu nói của mình lại khiến Diệp Lăng Phi buồn cười như vậy, cô ta nhìn hắn, hỏi:
— Anh cười cái gì?
— Tôi cười vì cô bé trước mặt mình trông khá thú vị!
Diệp Lăng Phi đứng dậy, cười nói:
— Làm thế nào mà cô biết tên tôi, là Tiểu Triệu nói cho cô à?
— Chuyện đó không cần anh quản, tôi là nhà báo, muốn điều tra thân phận của anh rất đơn giản! — Hứa Tư Tư nói. — Tôi cho rằng hôm đó anh và gã phó đội trưởng cảnh sát hình sự kia đang làm chuyện phi pháp. Tôi tận mắt thấy gã phó đội trưởng đó dẫn cảnh sát lôi một người nước ngoài bị trói từ trong xe anh ra, hơn nữa người đó đã hôn mê. Diệp Lăng Phi, anh đừng coi tôi là đồ ngốc, tôi không tin đó là chuyện cảnh sát thi hành công vụ!
— Ừm, nói thế nào nhỉ?
Diệp Lăng Phi đứng trước mặt Hứa Tư Tư, tay phải chống cằm, ra vẻ trầm tư. Hắn suy nghĩ một lát rồi nói:
— Thôi thì tôi đành nói cho cô biết vậy. Tôi bị người khác tấn công, gã người nước ngoài đó muốn giết tôi, nhưng rất không may là hắn không đánh lại tôi, thế nên tôi bắt hắn giao cho cảnh sát thôi!
— Anh nghĩ tôi sẽ tin chuyện đó sao? — Hứa Tư Tư đứng lên, nói: — Bằng trực giác của mình, tôi cho rằng các anh đang phạm tội!
— Cô muốn nói sao cũng được! — Diệp Lăng Phi khoát tay. — Này cô bé, bây giờ cô đưa mấy tấm ảnh cho tôi được chưa?
— Tôi sẽ không giao ra đâu! — Hứa Tư Tư nói. — Đó có thể là bằng chứng tố cáo các người!
Diệp Lăng Phi nhìn Hứa Tư Tư, cảm thấy dở khóc dở cười, hắn bất đắc dĩ nói:
— Sao cô lại không chịu tin lời tôi nói thế?
— Tại sao tôi phải tin lời anh? — Hứa Tư Tư hỏi ngược lại.
— Ừ nhỉ, cô nói cũng đúng, tại sao cô phải tin lời tôi! — Diệp Lăng Phi liếc nhìn Hứa Tư Tư, nói: — Nếu tôi nói tôi là người tốt, vậy cô có tin không?
— Tôi không tin những gì anh nói đâu! — Hứa Tư Tư đáp. — Tóm lại là tôi sẽ không dễ dàng tin lời anh. Tôi biết lai lịch của anh rồi, anh rất có tiền, nhưng có tiền cũng không thể khống chế mọi chuyện được, giống như tôi…
Hứa Tư Tư còn chưa nói xong đã bị Diệp Lăng Phi ngắt lời:
— Được rồi, được rồi, cô bé, tôi sợ cô rồi đấy, đi thôi, tôi dẫn cô đi xem!
— Dẫn tôi đi xem? Xem cái gì? — Hứa Tư Tư hỏi.
— Đương nhiên là dẫn cô đi gặp gã người nước ngoài kia rồi! — Diệp Lăng Phi quay sang nói với Hứa Tư Tư. — Không phải cô muốn gặp hắn sao, tôi dẫn cô đi gặp, để cô khỏi nghĩ tôi đang làm chuyện mờ ám!
Hứa Tư Tư vừa nghe vậy, không chút do dự nào, lập tức đi theo Diệp Lăng Phi ra ngoài. Diệp Lăng Phi dẫn Hứa Tư Tư đi tìm Tiểu Triệu. Tiểu Triệu thấy Hứa Tư Tư cũng đi tới, cậu ta thấp giọng nói:
— Diệp ca, cô bé này hình như đang nghi ngờ chúng ta!
Tiểu Triệu còn chưa dứt lời, Diệp Lăng Phi đã ngắt ngang:
— Không sao đâu, nếu cậu không cho cô ta biết, cô ta sẽ còn truy hỏi mãi, phiền phức lắm, cứ để cô ta biết cũng tốt!
Tiểu Triệu nghe Diệp Lăng Phi nói vậy thì không còn lo lắng nữa, quay sang nói với Hứa Tư Tư:
— Nhà báo Hứa, tôi dẫn cô qua đó xem, hy vọng cô có thể viết đúng sự thật, không nên đưa tình cảm cá nhân vào bài viết!
— Đương nhiên rồi, tôi là một nhà báo chuyên nghiệp!
Hứa Tư Tư lại muốn nói về đạo đức nghề nghiệp. Diệp Lăng Phi không đủ kiên nhẫn để nghe tiếp, hắn để Tiểu Triệu dẫn Hứa Tư Tư đến phòng thẩm vấn, còn mình thì trở về phòng làm việc của Tiểu Triệu. Diệp Lăng Phi đi tới máy uống nước ở góc phòng, lấy một chiếc cốc giấy, rót đầy nước rồi mang ra ghế salon ngồi xuống. Hắn uống một ngụm, sau đó đặt cốc lên bàn trà. Diệp Lăng Phi nhìn đồng hồ, đã gần 11 giờ. Hắn lấy điện thoại ra gọi cho Angel.
— Angel! Diêu Tịnh bên đó có động tĩnh gì không? — Diệp Lăng Phi hỏi.
— Tất cả đều bình thường! — Angel nói. — Sáng nay bọn em còn chạy bộ cùng nhau. Vốn dĩ hôm nay cô ta nói muốn cùng em đến Long Sơn, nhưng vừa nãy lại đột nhiên đổi ý, bảo là trong người khó chịu nên về biệt thự rồi!
— Em nói cô ta đột nhiên bảo khó chịu rồi về biệt thự ư? — Diệp Lăng Phi hỏi.
— Vâng! — Angel đáp. — Người phụ nữ này nhạt nhẽo quá, chẳng thú vị gì cả. Lão Diệp, em còn phải đi tìm honey của em đây!
— Anh yên tâm đi, em sẽ trông chừng cô ta! — Diệp Lăng Phi nói: — Angel, anh thấy người phụ nữ đó đang muốn bỏ chạy đấy!
— Muốn chạy ư? — Angel sửng sốt. — Lão Diệp, ý anh là cô ta cố ý lừa em sao?
— Đúng vậy! — Diệp Lăng Phi nói. — Anh quên nói với em, hai gã người nước ngoài theo anh không phải để theo dõi mà là muốn xử lý anh. Anh nghĩ Diêu Tịnh chắc chắn đã phát hiện ra điều gì đó, hai kẻ cô ta phái đi không có hồi âm, cô ta nhất định dự cảm được người của mình đã xảy ra chuyện. Lúc này, việc cô ta có thể làm là mau chóng rời khỏi thành phố Vọng Hải. Angel, bây giờ em gọi cho Dã Lang và Dã Thú, bảo họ đến sân bay, còn em chạy tới biệt thự Nam Sơn, anh sẽ về ngay!
— Được! — Angel đồng ý.
Diệp Lăng Phi uống hết cốc nước, hắn đứng dậy, không chào hỏi Tiểu Triệu mà lập tức rời khỏi đội cảnh sát hình sự. Diệp Lăng Phi cũng không ngờ tính cảnh giác của Diêu Tịnh lại cao như vậy. Vốn dĩ hắn định chờ moi được tin tức từ gã người nước ngoài kia, nắm được lai lịch của Diêu Tịnh rồi mới động thủ, ai ngờ gã kia còn chưa khai ra cái gì, Diêu Tịnh đã đánh hơi thấy nguy hiểm và chuẩn bị bỏ trốn. Diệp Lăng Phi không thể để Diêu Tịnh chạy thoát dễ dàng như vậy. Hắn vừa để Dã Thú và Dã Lang canh giữ ở sân bay, mặt khác hắn và Angel lập tức chạy tới biệt thự Nam Sơn, biết đâu có thể chặn được Diêu Tịnh ở đó.
Diệp Lăng Phi lái xe quay về biệt thự Nam Sơn, hắn chạy thẳng tới trước cửa căn biệt thự của Đới Vinh Cẩm, đã thấy Angel từ trong đi ra. Vừa rồi Angel đã vào trong kiểm tra, phát hiện cô ả Diêu Tịnh quả thực đã bỏ trốn. Thấy Diệp Lăng Phi đã đến, cô liền nói:
— Lão Diệp, người phụ nữ đó chạy rồi!
— Cô ta không thoát được đâu! — Diệp Lăng Phi lạnh lùng nói. — Nếu để cô ta chạy dễ dàng như vậy, sau này anh còn mặt mũi nào nữa. Angel, báo ngay cho Dã Lang và Dã Thú canh chừng sân bay, anh không tin cô ta có thể nhanh như vậy được!
Diệp Lăng Phi và Angel đều tự lái xe của mình chạy đến sân bay. Diệp Lăng Phi đoán chắc Diêu Tịnh sẽ đi máy bay rời khỏi thành phố Vọng Hải. Hắn sẽ bắt Diêu Tịnh tại sân bay. Quả đúng như Diệp Lăng Phi dự đoán, Diêu Tịnh thực sự muốn lên máy bay bỏ trốn. Hôm qua cô ta gọi cho hai gã vệ sĩ của Đới Vinh Cẩm nhưng mãi không ai nghe máy. Sáng sớm nay, Diêu Tịnh vẫn như thường lệ, chạy bộ cùng Angel, mọi thứ đều bình thường. Cô ta mượn cớ rời đi rồi lập tức gọi điện thoại lại. Khi đầu dây bên kia vẫn không có người bắt máy, Diêu Tịnh có một dự cảm chẳng lành. Cô ta lập tức chọn phương án rời khỏi thành phố Vọng Hải. Kết quả là ngay khi cô ta chuẩn bị đi vào sảnh chờ thì bị Diệp Lăng Phi chạy tới chặn lại.
Diêu Tịnh cực kỳ bình tĩnh. Khi đối mặt với bốn người Diệp Lăng Phi, cô ta không hề chống cự, ngoan ngoãn giơ tay chịu trói. Diêu Tịnh bị nhét vào xe, đưa về khu biệt thự Nam Sơn. Trong biệt thự của Đới Vinh Cẩm là một mớ hỗn độn, lúc Diêu Tịnh rời đi chỉ lo chạy cho nhanh nên đã vứt đồ đạc lung tung khắp nơi. Cô ta không ngờ mình lại bị đưa về đây.
— Ngồi đi!
Diệp Lăng Phi ngồi trên ghế salon trong phòng khách, ra hiệu cho Diêu Tịnh ngồi đối diện, cứ như thể đây là nhà của mình vậy. Angel, Dã Thú và Dã Lang thì đứng ở bên cạnh. Dã Lang vừa trở về không bao lâu đã gặp phải chuyện này. Angel đã nói qua với Dã Thú và Dã Lang về dự tính của Diệp Lăng Phi. Khi hai người họ nghe nói có thể giúp được Lang Nha, họ chỉ hận không thể ép Diêu Tịnh thừa nhận mình là gián điệp ngay lập tức.
Diệp Lăng Phi ngồi đối diện với Diêu Tịnh, châm một điếu thuốc, hắn cầm điếu thuốc, hỏi:
— Hút thuốc không?
— Tôi không hút!
Lúc này Diêu Tịnh lại có vẻ rất bình tĩnh, cô ta vắt chéo chân, hỏi:
— Rốt cuộc anh là ai?
— Sao lại hỏi tôi vấn đề này? — Diệp Lăng Phi rít một hơi, sau đó nhìn Diêu Tịnh, nhẹ nhàng nói: — Nếu cô đã phái người đến giết tôi, lẽ nào ngay cả tôi là ai cô cũng không biết, chẳng phải quá nực cười sao!
— Tôi thực sự không biết anh là ai, chỉ là tôi cảm thấy anh uy hiếp đến tôi thôi! — Diêu Tịnh nói. — Đó chẳng qua cũng chỉ là cảm giác của tôi. Khi tôi cảm thấy có người đang uy hiếp mình, tôi sẽ giết chết kẻ đó. Tôi không muốn phải chịu bất kỳ sự uy hiếp nào!
— Thú vị thật! — Diệp Lăng Phi cười nói. — Cô có thể cảm giác được tôi uy hiếp cô, loại cảm giác này đúng là rất nhạy bén. Chỉ là, tôi có một vấn đề chưa rõ, tôi cho rằng cô là một người phụ nữ rất lợi hại, nếu cô ra tay thì xác suất thành công sẽ cao hơn, vì sao cô lại phái hai tên ăn hại kia tới giết tôi? Lẽ nào cô không nghĩ rằng một khi chúng thất thủ, cô cũng không trốn thoát được sao?
— Tôi đã tính cả rồi! — Diêu Tịnh nói. — Sở dĩ tôi phái hai tên đó đến giết anh là vì tôi muốn đổ oan cho Đới Vinh Cẩm. Bởi vì hai tên đó là cận vệ của Đới Vinh Cẩm, một khi chúng ám sát anh thất bại, anh sẽ nghĩ là Đới Vinh Cẩm muốn giết anh, lúc đó anh sẽ nhằm vào hắn, chứ không phải tôi. Tôi có thể thuận lợi rời khỏi thành phố Vọng Hải. Chỉ là tôi thật sự không ngờ anh đã đoán ra là tôi, có lẽ sai lầm của tôi là đã đánh giá anh quá thấp!
Diêu Tịnh vừa nói vừa liếc qua Angel, lạnh nhạt nói:
— Đồng thời, lòng hiếu kỳ đã hại tôi, tôi không nên tò mò về thân phận và bối cảnh của một người phụ nữ!
— Nếu cho cô thêm một cơ hội nữa, cô sẽ chọn tự mình động thủ hay vẫn phái hai thằng ngốc kia đến giết tôi? — Diệp Lăng Phi hỏi.
— Vẫn là hai tên ngu ngốc kia! — Diêu Tịnh nói. — Chẳng qua là trước đó tôi sẽ rời khỏi Vọng Hải!
— Ha ha, đáng tiếc, cô không có cơ hội đó nữa rồi! — Diệp Lăng Phi nhìn Diêu Tịnh, nói: — Thật ra tôi đã sớm nhìn ra cô không phải là một người phụ nữ đơn giản, sau khi cô đến Long Sơn tôi càng khẳng định suy nghĩ của mình. Cô là một gián điệp, cô cho rằng Long Sơn là khu vực quân sự, nơi đó hẳn là có tình báo mà cô cần, chỉ là cô không ngờ được một điều. Long Sơn đó không phải là khu quân sự gì cả, mà là địa bàn của tôi!
— Địa bàn của anh?
Khi Diêu Tịnh nghe Diệp Lăng Phi nói câu này, cô ta lộ vẻ kinh ngạc, nhìn từ trên xuống dưới Diệp Lăng Phi, hỏi:
— Rốt cuộc anh là ai?
— Cô trả lời câu hỏi của tôi trước đã, cô là ai? — Diệp Lăng Phi hỏi.
— Tôi là Diêu Tịnh, quốc tịch Mỹ! — Diêu Tịnh nói. — Bây giờ anh trả lời câu hỏi của tôi, anh là ai?
— Cô chẳng chịu nói thật gì cả! — Diệp Lăng Phi cười nói. — Để tôi bổ sung cho cô nhé, cô là một gián điệp của nước Mỹ. Cô đã trải qua huấn luyện, mục đích cô tới thành phố Vọng Hải là để đánh cắp các tình báo quân sự và dân dụng. Sở dĩ cô ẩn thân trong tập đoàn IPA là vì kẻ đứng đằng sau tập đoàn này, câu lạc bộ Hỏa Lực Mỹ, đã đạt được hiệp nghị với các chính khách Mỹ, chính là để những gián điệp như cô có thể ẩn thân trong tập đoàn IPA để đánh cắp bí mật của các quốc gia khác. Đồng thời, bản thân tập đoàn IPA cũng là công cụ để khống chế kinh tế của các quốc gia khác. Mục đích lần này các cô đến thành phố Vọng Hải rất có thể là muốn đầu tư quy mô lớn, từ đó khống chế huyết mạch kinh tế ở đây. Việc các cô đầu tư vào thủy điện và các phương tiện dân dụng chẳng qua chỉ là một thủ đoạn để khống chế thành phố này thôi. Diêu Tịnh, không biết tôi nói có đúng không?
Diêu Tịnh không phủ nhận, chỉ nhìn Diệp Lăng Phi, nói:
— Anh vẫn chưa nói ra thân phận của mình.
— Tôi là Satan, từng là thủ lĩnh của tổ chức buôn bán vũ khí Lang Nha! — Diệp Lăng Phi nói. — Tôi và tổ chức tình báo của nước Mỹ các cô từng có vài lần tiếp xúc mật thiết, có thể nói, tôi rất hiểu về cơ quan của cô. Sở dĩ tôi biết điều này, vừa vặn là bởi vì cô và tổ chức IPA đã uy hiếp đến tổ chức Lang Nha của chúng tôi. Không biết câu trả lời này của tôi đã làm cô thỏa mãn chưa!
— Rất thỏa mãn! — Diêu Tịnh khẽ thở dài. — Tôi thừa nhận, tôi thật sự không ngờ đó là anh. E rằng tên ngốc Đới Vinh Cẩm kia cũng không nghĩ đó là anh, nếu hắn biết đó là anh thì đã không dám có suy nghĩ với người phụ nữ của anh nữa. Ha ha, đây đúng là một chuyện rất thú vị!
— Cô cho rằng đó là chuyện thú vị ư? — Diệp Lăng Phi nhìn Diêu Tịnh, lắc đầu. — Tôi thì không thấy nó thú vị. Bây giờ điều tôi muốn biết chính là nhiệm vụ của cô. Diêu Tịnh, nếu tôi đã nói ra thân phận của mình, vậy cô cũng hiểu rõ tôi là một người không nương tay, tôi có thể dằn vặt cô đến sống không bằng chết. Cô hiểu rõ rồi chứ? Nếu cô chịu hợp tác với tôi, cô sẽ còn cơ hội sống sót, nếu cô lựa chọn từ chối, vậy thì thật xin lỗi, tôi chỉ có thể để cô sống không bằng chết thôi!
— Hợp tác với anh? — Diêu Tịnh hỏi.
— Đúng vậy! — Diệp Lăng Phi gật đầu. — Nếu cô hợp tác với tôi, tôi có thể cho cô một con đường sống, cho cô một thân phận mới, dù là đặc công nước Mỹ cũng không cách nào tìm được cô. Cô có thể tiếp tục sống trên đời!
— Anh có năng lực đó sao? — Diêu Tịnh không quá tin tưởng, cô ta nhìn Diệp Lăng Phi. — Làm sao tôi dám hợp tác với anh, ít ra anh cũng phải để tôi tin rằng anh có năng lực đó, bằng không tôi thà chọn cách im lặng!
— Cô cho rằng tôi không có năng lực này sao? — Diệp Lăng Phi cười nói. — Vậy cô thấy chế độ quân sự ở Long Sơn thế nào? Nếu tôi có thể biến nơi đó thành khu vực quân sự, tất nhiên có thể cho cô một thân phận mới, để cô bắt đầu một cuộc sống mới. Đương nhiên, cô cũng có quyền lựa chọn không hợp tác, vậy thì xin lỗi, tôi chỉ đành chậm rãi dằn vặt cô, để cho cô sống không bằng chết!
Diêu Tịnh trầm mặc hồi lâu, sau đó ngẩng đầu, nhìn Diệp Lăng Phi, hỏi:
— Anh định để tôi hợp tác với anh thế nào?
Diệp Lăng Phi trực tiếp gọi điện thoại đến Bắc Kinh, kể lại chuyện tập đoàn IPA cho Nhạc Lâm Sơn nghe. Nhạc Lâm Sơn nghe xong thì hít vào một hơi lạnh, ông ta lập tức nói:
— Tiểu Diệp, tôi sẽ báo ngay chuyện này cho bộ trưởng Trương, ông ấy sẽ lập tức phái người đến, chuyện này không phải chuyện nhỏ đâu!
— Vâng, đây không phải là chuyện nhỏ! — Diệp Lăng Phi nói. — Tôi hy vọng ông có thể làm lớn chuyện này lên một chút, như vậy sẽ có lợi cho tất cả mọi người!
— Có lợi cho tất cả mọi người? — Nhạc Lâm Sơn không hiểu rõ ý của Diệp Lăng Phi, ông ta hỏi: — Tiểu Diệp, lời này của cậu là có ý gì?
— Nói thế nào nhỉ, chính sự tồn tại của tập đoàn IPA đã khiến tổ chức Lang Nha chúng tôi đối mặt với nguy cơ! — Diệp Lăng Phi nói. — Tôi hy vọng có thể qua chuyện này phá hỏng danh tiếng của tập đoàn IPA, khiến chúng bị các quốc gia khác đuổi ra, và tổ chức Lang Nha cũng có thể giải trừ nguy cơ. Như vậy chúng tôi có thể dựa theo yêu cầu của các ông, tiếp tục buôn lậu súng ống đạn dược!
— Ừm, tôi hiểu rồi! — Nhạc Lâm Sơn nói. — Tôi sẽ đi sắp xếp ngay. Tiểu Diệp, trước tiên cậu trông coi người kia, tôi tin rằng tối nay sẽ có người đến dẫn cô ta đi!
— Vâng! — Diệp Lăng Phi nói đến đây, lại bổ sung thêm một câu: — Tôi đã hứa với nữ gián điệp kia sẽ cho cô ta một thân phận mới, để cô ta bắt đầu một cuộc sống mới. Tôi tin rằng chuyện này đối với ông mà nói rất đơn giản!
— Cái này thì cậu yên tâm, bộ trưởng Trương sẽ thu xếp! — Nhạc Lâm Sơn nói.
Diệp Lăng Phi cúp máy, gọi Dã Lang đến bên, nói với Dã Lang:
— Dã Lang, cậu và Dã Thú trông chừng người phụ nữ đó, đừng để cô ta chết, buổi tối người của bên Bắc Kinh sẽ đến đón đi!
— Satan, anh lo người phụ nữ này sẽ tự sát sao? — Dã Lang hỏi.
— Bất kể cô ta có tự sát hay không, chúng ta vẫn phải cẩn thận một chút. Người phụ nữ này có thể liên quan đến số phận của Lang Nha chúng ta! — Diệp Lăng Phi nói. — Không nên mạo hiểm, lần này có thể giáng một đòn mạnh vào câu lạc bộ Hỏa Lực Mỹ rồi!
— Vâng, em biết rồi! — Dã Lang nói.
Diệp Lăng Phi nói xong, khẽ thở dài, chân mày cau lại, xem ra là có tâm sự. Dã Lang hỏi:
— Satan, có phải anh lo lắng chuyện lần này sẽ chọc giận câu lạc bộ Hỏa Lực Mỹ không?
Diệp Lăng Phi gật đầu, nói với Dã Lang:
— Dã Lang, quả thực là anh lo lắng điều này. Lần này tập đoàn IPA tương đương với việc hủy diệt mối quan hệ giữa câu lạc bộ Hỏa Lực Mỹ và các chính khách Mỹ. Anh tin rằng lần này các chính khách Mỹ sẽ nóng lòng phủi sạch quan hệ với câu lạc bộ Hỏa Lực Mỹ, như vậy thì câu lạc bộ sẽ mất đi sự ủng hộ của họ, nói không chừng bọn chúng sẽ chó cùng rứt giậu, tiến hành trả thù Lang Nha. Anh chỉ lo chuyện lần này sẽ thổi bùng lên ân oán giữa Lang Nha và câu lạc bộ Hỏa Lực Mỹ!
— Satan, đừng lo lắng, điều gì phải tới thì sẽ tới, không phải sao?
Diệp Lăng Phi cười cười, nói:
— Đúng vậy, điều gì phải tới thì sẽ tới. Lang Nha chúng ta đã được định trước là không thể tồn tại cùng với câu lạc bộ Hỏa Lực Mỹ, giữa hai bên chỉ có một bên được sống