Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 1026: CHƯƠNG 1026: THIẾU KINH NGHIỆM

Nghe Vương Thần muốn mời mình đi ăn đồ tây, Hứa Tư Tư mừng thầm, đúng là gãi đúng chỗ ngứa của cô. Hứa Tư Tư đã muốn đi ăn đồ tây từ lâu, chỉ tiếc là lương quá thấp, sau khi trừ tiền thuê nhà, phí sinh hoạt và mua sắm quần áo thì chẳng còn lại bao nhiêu, lấy đâu ra cơ hội mà đi ăn nhà hàng sang trọng. Vì vậy, từ trước đến nay, Hứa Tư Tư chưa từng một lần đặt chân vào tiệm ăn tây. Cô chỉ trông mong một ngày nào đó có bạn trai, anh sẽ đưa cô đi. Nhưng bạn trai hiện tại chỉ hứa suông rằng sẽ đến thăm, chứ chẳng hề có ý định đó.

Từ Bắc Kinh đến thành phố Vọng Hải nói xa không xa, nói gần cũng chẳng gần, nhưng nếu bạn trai cô thật sự muốn đến thăm thì đã đến từ lâu rồi. Hứa Tư Tư thừa hiểu thái độ đó của anh ta có ý gì. Cô là mẫu con gái kiên quyết giữ gìn trinh tiết cho đến đêm tân hôn. Bạn trai cô đã vài lần đòi hỏi nhưng đều bị Hứa Tư Tư từ chối, điều này khiến anh ta cảm thấy rất khó chịu. Tình dục là nhu cầu sinh lý của đàn ông, không thể cứ kìm nén mãi được. Hơn nữa, người yêu của Hứa Tư Tư cũng là người tử tế, không cờ bạc rượu chè, lại còn biết chút ít về súng ống.

Về phần mình, Hứa Tư Tư lại thấy việc mình làm chẳng có gì sai cả. Cô thường xuyên dạy dỗ cô em họ Hứa Duy rằng nhất định không được quan hệ trước hôn nhân, còn liệt kê ra một đống tác hại. Hứa Duy ngoài miệng thì vâng vâng dạ dạ. Cô biết bà chị họ này của mình kịch liệt phản đối việc quan hệ trước hôn nhân nên cũng không dại gì chọc giận, chị nói gì cũng đều cho là đúng. Nhưng trên thực tế, Hứa Duy đã sớm trao thân cho Điền Phong, lần đầu tiên của cô cũng là dành cho anh. Hứa Tư Tư đâu thể ngờ rằng, lý do bạn trai cô mãi không đến thành phố Vọng Hải thăm mình là vì anh ta đã bắt đầu hẹn hò với một cô gái khác ở Bắc Kinh.

Hứa Tư Tư vốn đã thèm đi ăn đồ tây, nay lại có người mời miễn phí, cô cảm thấy vô cùng thích thú. Khi cô và Vương Thần đến tiệm ăn, Hứa Tư Tư vừa nhìn đã thấy Diệp Lăng Phi nên cất tiếng gọi. Lúc Hứa Tư Tư và Vương Thần tiến đến trước mặt Diệp Lăng Phi, ánh mắt cô đầu tiên là quét qua cô gái xinh đẹp kiêu sa ngồi bên cạnh anh. So với Bạch Tình Đình, Hứa Tư Tư có phần kém sắc hơn một chút, nhưng cô không để tâm, cô nói với Diệp Lăng Phi:

- Diệp Lăng Phi, tôi có vài vấn đề muốn hỏi anh, chuyện hôm nay ở đồn cảnh sát…!

Hứa Tư Tư chưa kịp nói xong đã bị Diệp Lăng Phi cắt lời. Diệp Lăng Phi cầm giấy ăn lau miệng rồi quay sang Hứa Tư Tư, nói:

- Phóng viên Hứa, chẳng lẽ cô không thấy tôi đang ăn cơm với bà xã tôi sao? Phiền cô đừng làm phiền!

- Nhưng tôi có mấy câu hỏi muốn hỏi anh! Lẽ nào anh không muốn chứng minh sự trong sạch của mình và cô cảnh sát đó sao?

Hứa Tư Tư nói:

- Hôm nay đúng là tôi đã nhìn thấy một chuyện! Nhưng tôi vẫn còn chút nghi ngờ, nếu anh không giải thích, tôi sẽ phải suy nghĩ lại về việc có trả ảnh cho anh hay không.

- Tùy cô thôi!

Diệp Lăng Phi xua tay, nói:

- Phóng viên Hứa, đó là chuyện của cô, không liên quan đến tôi. Bây giờ tôi chỉ muốn ăn ngon thôi, cô đừng làm phiền tôi nữa. Được rồi, phiền cô tránh ra một chút!

- Tôi…!

Hứa Tư Tư đang định nói tiếp thì cánh tay đã bị Vương Thần nắm lấy. Vương Thần kéo cô rời đi. Hứa Tư Tư bị Vương Thần kéo đến một chiếc bàn cách chỗ Diệp Lăng Phi ít nhất 3 mét. Cô gạt tay Vương Thần ra, nói:

- Vương Thần, anh làm gì mà lôi tôi như vậy! Tuy chúng ta là đồng nghiệp nhưng quan hệ chưa thân đến mức lôi lôi kéo kéo đâu nhé!

Vương Thần nghe vậy bèn nói nhỏ:

- Tư Tư, vừa nãy tôi hơi sốt ruột, cô có biết người phụ nữ đó là ai không?

- Sao tôi biết được! Chẳng phải chỉ là một người đàn bà đẹp thôi sao? Nếu tôi có bộ quần áo cô ta đang mặc, tôi đảm bảo còn đẹp hơn cô ta. Có gì ghê gớm đâu chứ, chẳng phải cứ có tiền là đẹp sao?

Khi Hứa Tư Tư nói câu này, ánh mắt cô ta vẫn không ngừng quét lên người Bạch Tình Đình, toát ra vẻ ghen tị rõ rệt. Hứa Tư Tư nhìn thấy chiếc áo lông trắng Bạch Tình Đình đang mặc, liền đoán giá của nó ít nhất cũng phải hơn 3000 nhân dân tệ. Đàn ông nhìn vào có thể không biết giá trị, nhưng phụ nữ thì khác, trong lòng họ hiểu rõ giá trị của những bộ quần áo này. Hứa Tư Tư tuy không có tiền nhưng không có nghĩa là cô không biết xem hàng. Khi được nghỉ, cô thích đi ngắm đồ ở trung tâm thương mại Thái Bình Dương, nơi cô thích đến nhất. Quần áo nữ ở đó rất cao cấp nhưng cũng rất đắt. Hứa Tư Tư thích đến đó dạo chơi, dù không có tiền mua nhưng vẫn có thể ngắm.

Vương Thần nghe thấy giọng điệu có chút ghen tị của Hứa Tư Tư, bèn cười nhỏ rồi nói:

- Tư Tư, nào, cứ ngồi xuống trước đã. Chúng ta ăn xong, quay lại tòa soạn, tôi có chuyện muốn nói với cô!

Hứa Tư Tư lại liếc nhìn Diệp Lăng Phi, nhưng ánh mắt cuối cùng vẫn dừng lại trên người Bạch Tình Đình, cô bĩu môi nói:

- Người có tiền thì sao chứ, tôi chẳng thích mấy người giàu có đâu!

Sau khi Hứa Tư Tư rời đi, Diệp Lăng Phi mới thở phào nhẹ nhõm. Hắn cầm dao lên, nói với Bạch Tình Đình:

- Bà xã, con nhóc này đúng là không muốn sống nữa mà, dám chọc tức anh!

- Ông xã, vẫn có người dám chọc giận anh sao?

Bạch Tình Đình nhìn Diệp Lăng Phi, cười khẽ:

- Chỉ có người ông xã muốn động vào hay không muốn động vào thôi. Em thấy cô ta thuộc loại ông xã không muốn động vào chứ không phải là không thể động vào, đúng không?

- Bà xã, em nói đúng rồi!

Diệp Lăng Phi cắn một miếng bít tết, từ từ nhai. Sau khi nuốt xuống, hắn mới nói:

- Bà xã, anh còn chưa kể cho em nghe chuyện con nhóc này. Hôm qua lúc anh giao tên ngoại quốc đó cho Tiểu Triệu, đúng lúc gặp cô phóng viên này. Cô ta chụp ảnh, anh đoán chắc mười phần là cô ta nghi ngờ anh và Tiểu Triệu có giao dịch mờ ám hay chạy án gì đó. Dù sao thì chuyện cảnh sát thông đồng với xã hội đen cũng là tin hot mà. Hôm nay ở sở cảnh sát, anh lại gặp con nhóc đó, cô ta đến phỏng vấn Tiểu Triệu. Anh bảo Tiểu Triệu dẫn cô ta đi gặp tên người nước ngoài kia. Anh cứ tưởng như vậy là xong, ai ngờ lại gặp cô ta ở đây, còn đòi hỏi anh hết vấn đề này đến vấn đề khác.

Ánh mắt Bạch Tình Đình nhìn về phía Hứa Tư Tư, rồi lại quay sang Diệp Lăng Phi, nói:

- Ông xã, hay là em gọi điện cho tổng biên tập nơi cô ta làm việc. Em quen biết tổng biên tập của Vọng Hải Nhật Báo, nếu ông ta không bảo cô phóng viên đó dừng tay, vậy em sẽ dùng đến pháp luật…

Diệp Lăng Phi xua tay, nói:

- Bà xã, không cần đâu. Nếu làm vậy, chẳng phải càng chứng tỏ anh có vấn đề sao. Anh chẳng quan tâm cô ta viết thế nào, mấy bức ảnh đó cơ bản chẳng nói lên được điều gì!

Diệp Lăng Phi nói rồi nhấc ly nước hoa quả bên tay trái lên uống một ngụm, sau đó lại lau miệng. Hắn ngả người dựa vào ghế, nói với Bạch Tình Đình:

- Cứ để cô ta muốn viết gì thì viết, dù sao cũng chẳng xảy ra chuyện gì được. Theo anh thấy, con nhóc này chắc vừa vào tòa soạn, định lập chút công trạng. Cái tinh thần ngựa non háu đá của cô ta cũng tốt đấy, đợi va vấp vài lần rồi sẽ tự hiểu thôi!

- Ông xã, anh lúc nào cũng nhân từ và mềm lòng trước những cô gái đẹp!

Bạch Tình Đình nói với Diệp Lăng Phi:

- Ông xã, không biết em nói thế có đúng không?

- Được rồi, bà xã đại nhân, em có thể ăn nhanh một chút không? Lát nữa chúng ta còn phải đi xem phim nữa!

Diệp Lăng Phi nói:

- Hiếm khi bà xã chịu đi xem phim đêm với anh!

- Gì mà phim đêm! Em phải về sớm đi ngủ!

Bạch Tình Đình đẩy nhanh tốc độ ăn. Ăn đồ tây vốn phải từ tốn, nhưng bị Diệp Lăng Phi thúc giục, cô cũng chẳng thèm giữ ý tứ nữa, cố ý ăn nhanh nhưng vẫn khéo léo để người khác không nhìn thấy, nếu không thì xấu hổ chết mất. Nữ tổng giám đốc của Tập đoàn Quốc tế Thế Kỷ mà lại không biết cách ăn đồ tây thì còn ra thể thống gì.

Sau khi thanh toán, Bạch Tình Đình và Diệp Lăng Phi đi ngang qua chỗ Hứa Tư Tư ngồi. Ánh mắt Hứa Tư Tư vẫn cứ dán chặt vào Bạch Tình Đình. Sau khi Vương Thần thấy hai người họ rời đi, mới nói:

- Tư Tư à, cô đúng là chẳng hiểu gì về tình hình ở thành phố Vọng Hải này cả. Cô vẫn chưa biết người phụ nữ đó là ai sao? Tôi nói cho cô biết, cô ta tên là Bạch Tình Đình, tổng giám đốc của Tập đoàn Quốc tế Thế Kỷ, ở thành phố Vọng Hải này cũng là một nhân vật máu mặt đấy!

- Lợi hại vậy sao?

Hứa Tư Tư tỏ vẻ không mấy bận tâm.

- Tư Tư, cô nói xem, Tập đoàn Quốc tế Thế Kỷ là tập đoàn lớn nhất thành phố Vọng Hải này, thử nghĩ xem làm tổng giám đốc của tập đoàn đó, cô ta lợi hại quá đi chứ!

Vương Thần nói đến đây, cố ý hạ giọng:

- Tôi tiết lộ cho cô một tin nội bộ nhé. Quan hệ của Bạch Tình Đình với con gái của bí thư thị ủy trước đây rất tốt. Chính phủ luôn rất quan tâm đến Tập đoàn Quốc tế Thế Kỷ, bên trong rốt cục thế nào thì tôi không biết. Tóm lại, Bạch Tình Đình là một nhân vật rất lợi hại, không thể đắc tội được. Còn người đàn ông kia là chồng của Bạch Tình Đình, cụ thể anh ta làm gì thì tôi không rõ. Nhưng tôi nghĩ anh ta cũng không phải dạng vừa đâu. Chúng ta tốt nhất đừng đắc tội với những người này!

- Tôi biết ngay là gã đó có vấn đề mà! Bây giờ xem ra, đúng là gã Diệp Lăng Phi đó có vấn đề thật!

Hứa Tư Tư nói nhỏ. Vương Thần nghe vậy liền hỏi:

- Tư Tư, rốt cuộc là chuyện gì vậy? Vừa nãy cô nhắc đến ảnh ọt gì đó, là ảnh gì thế?

- Chuyện này giải thích với anh thế nào nhỉ? Tóm lại là tối qua tôi chụp được vài bức ảnh liên quan đến gã Diệp Lăng Phi đó. Chuyện này còn dính líu đến đội trưởng đội cảnh sát hình sự. Nói chung là rất phức tạp, tôi không thể nói rõ được!

Vương Thần vừa nghe Hứa Tư Tư nói vậy, mắt hắn liền sáng rực lên:

- Tư Tư, đừng vội. Chúng ta cứ từ từ ăn. Cô kể cho tôi nghe đi. Tôi đã nói với cô rồi, tôi ở thành phố Vọng Hải này rất lâu, chuyện ở đây tôi rất rành. Nếu cô nói với tôi, biết đâu tôi có thể giúp được cô!

- Tôi đã nói rồi, chuyện bên trong rất phức tạp!

Hứa Tư Tư nói:

- Kể ra cũng không rõ được. Hay thế này đi, đợi ăn xong, tôi về tòa soạn, mấy bức ảnh đó vẫn còn trong thẻ nhớ máy ảnh, lát nữa tôi cho anh xem!

- Được! Được!

Vương Thần nghe vậy liền gật đầu lia lịa:

- Tư Tư, ăn nhiều một chút, muốn ăn gì cứ gọi. Tối nay tôi mời!

Vương Thần ăn không nhiều, sau khi thấy Hứa Tư Tư ăn xong, hắn mới hỏi:

- Tư Tư, ăn xong chưa?

- Ăn xong rồi! Rất ngon!

Hứa Tư Tư nói.

- Cô thấy ngon là tốt rồi!

Vương Thần nói:

- Tôi còn lo đồ ăn ở đây không hợp khẩu vị của cô đấy!

- Anh Vương, cảm ơn anh nhé! Đợi khi nào có tiền, tôi cũng sẽ mời anh đi ăn đồ tây!

Hứa Tư Tư chỉ thuận miệng nói vậy, chứ đợi đến lúc cô có tiền thì không biết là đến bao giờ. Vương Thần hoàn toàn không để tâm. Bây giờ, điều khiến hắn quan tâm nhất chính là những bức ảnh trong tay Hứa Tư Tư. Vương Thần nghĩ biết đâu những bức ảnh đó có thể viết thành một bài báo gây chấn động. Điều hắn cần lúc này chính là một đề tài thật hot. Hắn cười nói:

- Tư Tư, chúng ta về tòa soạn thôi, chẳng phải cô nói sẽ cho tôi xem ảnh sao?

- À! Anh Vương, nhìn tôi này, suýt nữa thì quên mất!

Giọng điệu của Hứa Tư Tư bắt đầu ngọt ngào, gọi Vương Thần là "Anh Vương". Sau khi đợi Vương Thần thanh toán xong, cô cầm túi của mình cùng anh đi ra khỏi nhà hàng. Vừa ra đến đường lớn thì điện thoại cô reo lên. Hứa Tư Tư nhận máy.

- Anh muốn đến thành phố Vọng Hải? Khi nào? Tuần sau à? Ừm, được, được, vậy lúc đó em ra sân bay đón anh!

Hứa Tư Tư cầm điện thoại, vừa đi vừa nói. Sau khi cúp máy, Vương Thần cười hỏi:

- Tư Tư, điện thoại của bạn trai cô hả?

- Vâng! Bạn trai tôi nói tuần sau sẽ đến thành phố Vọng Hải thăm tôi!

Trên mặt Hứa Tư Tư hiện lên nụ cười rạng rỡ, cô nói:

- Tôi và bạn trai yêu nhau đã hai năm rồi, từ hồi còn học đại học. Sau khi tốt nghiệp, tôi vốn định đến Bắc Kinh làm việc, nhưng không thuận lợi lắm nên mới đến thành phố Vọng Hải này. Chúng tôi dự định sau khi tiết kiệm đủ tiền mua nhà sẽ kết hôn!

- Hạnh phúc quá!

Vương Thần nói:

- Bây giờ tôi vẫn còn độc thân đây này!

- Anh Vương, người như anh nhất định sẽ tìm được một người vợ xinh đẹp, đừng nóng vội!

Sau khi nhận được điện thoại của bạn trai, tâm trạng Hứa Tư Tư tốt lên rất nhiều. Cô hoàn toàn quên đi sự bực bội khi ở trong nhà hàng với vợ chồng Diệp Lăng Phi. Vương Thần cười, nói:

- Cảm ơn lời chúc tốt đẹp của cô!

Vương Thần và Hứa Tư Tư quay trở về tòa soạn. Hứa Tư Tư mở máy tính, Vương Thần đứng ngay bên cạnh. Trong lòng Vương Thần lúc này vô cùng sốt ruột, hắn muốn biết ngay lập tức trong tay Hứa Tư Tư là những bức ảnh gì. Hứa Tư Tư đâu đoán được ý đồ của hắn, vẫn ngây thơ cho rằng Vương Thần muốn giúp đỡ mình. Sau khi chuyển hết dữ liệu từ thẻ nhớ sang máy tính, cô mở một bức ảnh cho Vương Thần xem.

- Anh Vương, anh xem, đều là do tôi chụp đó! Bức này chụp được cảnh anh cảnh sát kia đi ra từ sau xe của Diệp Lăng Phi. Anh xem, còn tên nước ngoài kia nữa, tay chân bị trói hết, lại còn bất tỉnh!

Mắt Vương Thần đột nhiên mở to, hắn như vừa phát hiện ra một kho báu. Không đợi Hứa Tư Tư cho xem, hắn tự mình cầm lấy chuột, xem từng bức ảnh một. Hứa Tư Tư thấy vậy liền nhường chỗ cho Vương Thần, còn mình thì đi pha cà phê. Đúng lúc Hứa Tư Tư đi pha cà phê, Vương Thần đã nhanh tay gửi hết số ảnh đó vào hòm thư điện tử của mình, sau đó xóa ngay dấu vết rồi giả vờ từ từ xem tiếp. Khi Hứa Tư Tư quay lại, hắn mới bỏ tay khỏi chuột, quay sang hỏi:

- Tư Tư, cô thấy sao?

- Tôi cũng không biết nữa!

Hứa Tư Tư nói:

- Tối qua tôi đã nghĩ đến chuyện xã hội đen và cảnh sát cấu kết. Nhưng hôm nay tôi đến đồn cảnh sát phỏng vấn thì lại thấy viên cảnh sát đó đang thẩm vấn tên người nước ngoài kia. Tên đó nhất quyết không chịu mở miệng. Có lẽ hắn muốn giết Diệp Lăng Phi nhưng bị Diệp Lăng Phi bắt lại, giao nộp cho cảnh sát!

- Tư Tư, chuyện này là do cô tận mắt chứng kiến à?

Vương Thần hỏi.

- À không!

Hứa Tư Tư uống một ngụm cà phê, dựa vào tường, nói với Vương Thần:

- Những chuyện đó đều do đội phó đội cảnh sát hình sự nói. Nhưng mà, xem cái dáng vẻ của gã người nước ngoài đó rõ ràng chẳng phải loại tốt đẹp gì!

Vương Thần cười, nói:

- Tư Tư, tôi thấy kinh nghiệm làm báo của cô vẫn còn non lắm. Bị người ta nói mấy câu đã tin rồi. Tôi hỏi cô, tại sao gã ngoại quốc đó lại muốn giết Diệp Lăng Phi? Còn nữa, cô xem lại ảnh của mình đi, rõ ràng là viên cảnh sát này đang đứng đợi sẵn ở đó. Lẽ nào anh ta biết Diệp Lăng Phi bị ám sát nên mới đích thân đến đó đợi?

- Cũng có thể là Diệp Lăng Phi gọi điện cho viên cảnh sát đó, bảo anh ta đến đó đợi.

Hứa Tư Tư nói:

- Nơi đó là đường cao tốc, từ trên đường cao tốc xuống thì có thể đợi ở đó mà!

Vương Thần vừa cười vừa lắc đầu:

- Tư Tư, theo tôi thấy, sự việc không đơn giản như vậy đâu. Cô nghĩ mà xem, Diệp Lăng Phi là loại người nào? Có quyền có thế, hắn ta muốn mua chuộc cảnh sát là chuyện quá dễ dàng. Nếu anh ta có thù oán với ai, thì sẽ giao cho cảnh sát xử lý. Theo tôi thấy, tên nước ngoài đó rất có thể là bị Diệp Lăng Phi hãm hại. Sau đó, Diệp Lăng Phi ném hắn cho cảnh sát, bảo họ gán tội cho tên kia, ví dụ như tống tiền, hay giết thuê... Chuyện như thế này đầy rẫy. Trước đây tôi cũng từng gặp vài vụ như vậy, lúc đó tôi cũng viết bài đó!

Sau khi nghe Vương Thần phân tích, Hứa Tư Tư có chút không dám tin, cô mở to mắt nói:

- Không phải chứ, tôi thấy không giống đâu!

- Tư Tư, nghe tôi đi, đây đúng là một tin hot đó!

Vương Thần đứng lên, nói với Hứa Tư Tư:

- Cô vừa đến tòa soạn, rất cần có những bài viết hay. Nếu không, cô sẽ không trụ lại được lâu đâu. Chuyện này là một tin nóng, cô có thể nghe theo tôi mà viết. Đến lúc đó, cô nhất định sẽ trở thành phóng viên nổi tiếng.

Vương Thần nói đến đây, lại bổ sung:

- Cô vừa đến, nếu viết được một tin nóng như vậy, rất dễ được tổng biên tập để mắt. Ừm, thế này đi, tôi giúp cô biên soạn. Chuyện này cô đi phỏng vấn, tôi viết, ký tên cả hai chúng ta. Tất nhiên sẽ viết theo ý của cô, tôi chỉ giúp cô biên tập lại thôi. Nếu vậy, tôi tin nhờ bài báo này mà chúng ta sẽ trở thành nòng cốt của tòa soạn. Đến lúc đó thì tuyệt vời, cô thấy sao?

- Anh Vương, tôi không biết phải viết gì cả!

Hứa Tư Tư nói.

- Chuyện này đơn giản! Cô cứ theo lời tôi mà viết!

Vương Thần bảo Hứa Tư Tư ngồi xuống. Hứa Tư Tư viết được một lúc, đột nhiên dừng lại, nói:

- Anh Vương, viết như thế này không được đâu. Chuyện này tôi đâu có nhìn thấy

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!