Mẹ Chu Hân Mính không thể ngờ lại gặp người quen cùng tiểu khu ngay tại bệnh viện phụ sản thành phố. Nếu là hoàn cảnh khác, bà sẽ niềm nở chào hỏi vài câu, nhưng gặp nhau ở đây khiến bà không khỏi thấy hơi khó xử.
Diệp Lăng Phi nhìn ra được sự bối rối của mẹ Chu Hân Mính. Chuyện đã đến nước này, giải thích chỉ càng thêm rối. Dù sao Chu Hồng Sâm cũng không còn là bí thư thành ủy của thành phố Vọng Hải nữa, có người đồn ra đồn vào cũng chẳng ảnh hưởng gì nhiều.
Diệp Lăng Phi bèn lên tiếng:
- Mẹ, mình không đi nhanh là lát nữa sẽ đông người hơn đấy ạ!
Câu nói này của Diệp Lăng Phi rõ ràng là để giải vây cho mẹ Chu Hân Mính. Vừa nghe xong, bà như bừng tỉnh, vội vàng nói:
- Tôi đưa Hân Mính đi khám đã, có gì chúng ta nói chuyện sau nhé.
Người phụ nữ kia nhìn theo bóng Chu Hân Mính bước vào thang máy, bà ta quay đầu lại lẩm bẩm:
- Lạ thật, mẹ cứ thấy có gì đó không đúng!
- Mẹ, có gì không đúng chứ?
Người phụ nữ đó dìu con gái mình ra cổng, vừa đi vừa nói:
- Sao lại không chứ, con không thấy cái bụng của Chu Hân Mính à? Mẹ thấy ít nhất cũng phải năm tháng rồi, mà mẹ có nghe nói nó kết hôn bao giờ đâu.
- Mẹ lại bà tám rồi đấy.
- Mẹ mà bà tám gì chứ, chỉ là tò mò thôi.
Người phụ nữ đáp.
- Theo lý mà nói, nếu Chu Hân Mính kết hôn thì bố con không thể không biết được. Sao chẳng nghe bố con nhắc gì cả. Tối nay bố con về, mẹ phải hỏi mới được, đây là chuyện lớn đấy!
- Chuyện lớn?
Cô con gái không hiểu, hỏi lại:
- Mẹ, chuyện lớn gì ạ?
- Tạm thời giữ bí mật.
Người phụ nữ cười nói.
- Mẹ cảm thấy có uẩn khúc bên trong, đợi bố con về mẹ sẽ nói!
Người phụ nữ này đúng là kiểu người thích buôn chuyện. Giống như những bà nội trợ rảnh rỗi từ sáng đến tối, không có việc gì làm lại thích đi bàn tán chuyện nhà người khác.
Mẹ Chu Hân Mính đưa con gái đi khám. Diệp Lăng Phi và Vu Tiêu Tiếu ngồi đợi trên hàng ghế nghỉ. Lúc này, Vu Tiêu Tiếu hỏi:
- Diệp đại ca, anh nói xem lúc nãy là sao vậy? Em thấy dì có vẻ căng thẳng lắm!
Vu Tiêu Tiếu rất tinh ý, cô nhận ra biểu hiện của mẹ Chu Hân Mính ở đại sảnh bệnh viện vô cùng lo lắng, như thể sợ người khác phát hiện ra bí mật của mình. Nghe Vu Tiêu Tiếu hỏi, Diệp Lăng Phi cười đáp:
- Tiêu Tiếu, chuyện này nói ra thì phức tạp lắm, nhưng nói đơn giản thì mẹ vợ anh không muốn người khác biết Hân Mính có thai.
- Em hiểu rồi!
Vu Tiêu Tiếu tủm tỉm cười.
- Vì Diệp đại ca có hai vợ chứ gì!
- Suỵt, đây là bệnh viện, em đừng nói linh tinh!
Diệp Lăng Phi vừa dứt lời thì điện thoại của hắn reo lên. Hắn cứ ngỡ là Dã Thú gọi, nhưng khi rút ra xem thì lại là Bạch Tình Đình. Diệp Lăng Phi bắt máy, cười nói:
- Tình Đình, có chuyện gì thế em?
- Ông xã, anh mua tờ “Nhật báo Vọng Hải” hôm nay chưa?
Bạch Tình Đình hỏi.
- Vẫn chưa!
Diệp Lăng Phi đáp.
- Lúc nãy anh đến nhà Hân Mính thì đúng lúc cô ấy định đi bệnh viện khám thai, nên anh đi cùng luôn. Có chuyện gì à?
- Vâng, ông xã, là thế này!
Bạch Tình Đình nói.
- “Nhật báo Vọng Hải” hôm nay đã đăng lời xin lỗi ngay trang nhất, đại ý là về tin tức sai sự thật liên quan đến anh ngày hôm qua. Qua điều tra, họ kết luận là do một mình nhà báo tên Vương Thần tự ý suy diễn, những bức ảnh đó cũng là giả. “Nhật báo Vọng Hải” đã gửi lời xin lỗi, đồng thời sa thải nhà báo Vương Thần và cam kết sẽ không để những chuyện tương tự tái diễn!
- Kết quả này cũng nằm trong dự liệu của anh!
Diệp Lăng Phi cười.
- Hôm qua anh quên nói với em. Tiểu Triệu đã đến tòa soạn tìm tổng biên tập của họ rồi. Với tính khí của Tiểu Triệu, gã tổng biên tập đó chắc chắn không dễ sống đâu. Hơn nữa, chuyện này ảnh hưởng rất lớn, quan trọng nhất là có người sợ bị tiết lộ bí mật quốc gia!
Vâng, ông xã, khi mà “Nhật báo Vọng Hải” đã xin lỗi rồi thì em cũng không định truy cứu nữa. Vốn dĩ em còn định kiện tòa soạn đó đấy!
- Được rồi, bà xã, em cứ yên tâm làm việc đi, chuyện bên này không cần lo lắng đâu. À, bà xã, tối nay muốn ăn gì nào, để anh nấu cho em ăn nhé?
- Ông xã, anh định nấu bữa tối cho em à? Em nghĩ thôi đi!
Bạch Tình Đình nói.
- Bữa tối cứ để em nấu cho. Nhưng anh phải đi mua đồ ăn đấy nhé. Đợi lúc tan làm em sẽ nhắn anh cần mua những gì, anh chỉ cần mua về nhà là được, còn lại để em lo.
- Em nấu á?
Diệp Lăng Phi cố tình dùng giọng điệu không tin tưởng, trêu chọc:
- Bà xã, em nấu được không đấy?
- Sao lại không được chứ!
Nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, Bạch Tình Đình hờn dỗi:
- Tối nay em sẽ trổ tài cho anh xem, để anh biết tay nghề của em thế nào.
Cúp máy, Diệp Lăng Phi quay sang thở dài với Vu Tiêu Tiếu:
- Tiêu Tiếu, chiều nay trước khi về nhà nhớ ăn nhiều vào nhé.
Vu Tiêu Tiếu không hiểu ý của Diệp Lăng Phi, cô hỏi:
- Diệp đại ca, sao lại phải ăn nhiều vào ạ?
- Ý là tối nay món nào không nuốt nổi thì đừng cố!
Diệp Lăng Phi giải thích.
- Tối nay Tình Đình đích thân xuống bếp đấy. Tiêu Tiếu, em tự hiểu đi!
Dã Thú mua ô mai mang đến rồi đi ngay chứ không ở lại lâu. Diệp Lăng Phi cầm hộp ô mai, đợi Chu Hân Mính khám xong thì đưa cho cô. Cô nhóc Vu Tiêu Tiếu tò mò lấy một quả bỏ vào miệng, ngay lập tức nhíu mày, kêu lên:
- Diệp đại ca, chua chết mất! Em không hiểu sao chị Hân Mính lại thích ăn đồ chua như vậy nữa!
- Đợi lúc em có thai thì sẽ biết thôi!
Diệp Lăng Phi nói.
Vừa nghe xong, Vu Tiêu Tiếu liền ghé sát đôi môi nhỏ xinh của mình vào tai Diệp Lăng Phi, thì thầm:
- Diệp đại ca, hay là em cũng có thai đi?
Diệp Lăng Phi nghe vậy liền nghiêng mặt nhìn cô, nói nhỏ:
- Cô nhóc này, có thai cái gì mà có thai. Tuổi còn nhỏ không lo học hành, lại bày đặt học người ta mang thai. Em thử nghĩ xem, nếu em mà có thai thật, bố em không liều mạng với anh mới lạ!
- Có gì đâu chứ, lần trước em cũng nói với bố là em có thai rồi, bố có liều mạng với anh đâu!
Vu Tiêu Tiếu lẩm bẩm.
- Lần trước? Lúc nào?
Diệp Lăng Phi ngạc nhiên hỏi.
- Ý em là bố em biết quan hệ giữa anh và em rồi à?
- Đâu có!
Vu Tiêu Tiếu đáp.
- Lần trước em đi tỉnh, không phải chúng ta bị tên khốn Tưởng Nhạc Dương kia bắt gặp sao? Hắn ta về mách lẻo với bố em, lúc đó bố em giận lắm. Em liền nói em có thai rồi, thế là bố em cũng đành chịu thôi!
Diệp Lăng Phi nhìn Vu Tiêu Tiếu, thật hết cách với cô nhóc này. Cái gì cũng dám nói, ngay cả những lời như vậy mà cũng thốt ra được.
Sau khi Chu Hân Mính chụp phim xong, phải đợi hơn nửa tiếng nữa mới có kết quả. Trong lúc chờ đợi, điện thoại của Diệp Lăng Phi lại reo. Hắn liếc nhìn màn hình, không dám nghe trước mặt mẹ vợ nên đứng dậy đi ra một góc xa. Vu Tiêu Tiếu cũng tò mò đi theo, liền nghe Diệp Lăng Phi nói:
- Không phải chứ. Anh nói này Hiểu Lộ, em đến Vọng Hải rồi à? À, à, anh đang ở bệnh viện. Ừm, ừm, anh đưa vợ đi khám. Chẳng lẽ em không biết vợ anh có thai rồi sao? Cái gì, em muốn qua đây à? Anh thì không sao, em cứ qua đi, anh đang ở bệnh viện phụ sản thành phố!
Diệp Lăng Phi tỏ vẻ hơi bất đắc dĩ. Sau khi cúp máy, hắn quay lại. Vu Tiêu Tiếu nghe được những lời đó, cô liền viện cớ đi vệ sinh để tách ra, lén lấy điện thoại gọi cho Bạch Tình Đình. Lúc này, Vu Tiêu Tiếu trông hệt như một gián điệp nhí. Cô cũng hiểu rõ, Bạch Tình Đình để cô đi theo Diệp Lăng Phi chính là để giám sát hắn. Mọi nhất cử nhất động của Diệp Lăng Phi, cô đều báo cáo lại cho Bạch Tình Đình. Sau khi nghe Vu Tiêu Tiếu kể lại, Bạch Tình Đình nhíu mày, thầm nghĩ Hiểu Lộ mà Diệp Lăng Phi nói là ai?
Bạch Tình Đình nhất thời không nghĩ ra cô gái tên Hiểu Lộ này. Dù sao thì cô ta cũng sắp đến bệnh viện phụ sản thành phố. Bạch Tình Đình dặn Vu Tiêu Tiếu tiếp tục theo dõi, phải làm rõ xem người tên Hiểu Lộ này có quan hệ gì với Diệp Lăng Phi.
Vu Tiêu Tiếu quay lại ngồi cạnh Diệp Lăng Phi, giả vờ như vừa đi vệ sinh xong. Diệp Lăng Phi cũng không nghĩ nhiều, hắn không ngờ cô nhóc này chính là một tiểu gián điệp mà Bạch Tình Đình cài bên cạnh để theo dõi mình.
Phim của Chu Hân Mính đã có. Cô lại vào phòng gặp bác sĩ. Diệp Lăng Phi và Vu Tiêu Tiếu ngồi đợi bên ngoài. Đúng lúc này, Vu Tiêu Tiếu thấy một cô gái xinh đẹp đang đi về phía họ, dáng đi đầy khí chất. Diệp Lăng Phi cũng đã nhìn thấy, hắn đứng dậy. Đợi cô gái đến gần, hắn lên tiếng:
- Hiểu Lộ, không ngờ em đến Vọng Hải sớm vậy?
- Vâng, rất sớm. Anh còn tưởng phải sau rằm em mới đến, vì qua rằm anh sẽ ra Bắc Kinh!
Diệp Lăng Phi nói.
- Anh ra Bắc Kinh làm gì?
Bành Hiểu Lộ hỏi.
- Chẳng lẽ định đi đón em?
- Cái này... 'tuyệt mật'!
Diệp Lăng Phi cười.
- Sau này sẽ nói cho em biết!
- Được!
Bành Hiểu Lộ cũng không hỏi dồn. Ánh mắt cô lướt qua Vu Tiêu Tiếu rồi nhìn quanh, lập tức hỏi:
- Bạch Tình Đình đâu?
- Tình Đình?
Diệp Lăng Phi khựng lại, rồi chợt nhận ra Bành Hiểu Lộ tưởng người vợ mà hắn nói là Bạch Tình Đình. Hắn cười đáp:
- Tình Đình đang ở tập đoàn quốc tế Thế Kỷ!
- Vậy sao anh lại nói vợ anh có thai, đang đưa vợ đi khám ở đây?
Bành Hiểu Lộ bị Diệp Lăng Phi làm cho hoang mang, cô nhìn hắn hỏi.
- Rốt cuộc là chuyện gì thế này?
- Ừm, ừm, cái này bảo anh phải giải thích với em thế nào đây!
Diệp Lăng Phi im lặng một lúc, rồi nhìn thẳng vào mắt Bành Hiểu Lộ, nói:
- Người đang khám bên trong là một người vợ khác của anh.