Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 1035: CHƯƠNG 1035: TRONG HỒ LÔ BÁN THUỐC GÌ!

Tùy Trường Hồng bảo Vương Thần rằng ông muốn xem mấy bức ảnh kia. Vương Thần đáp những tấm ảnh đó nằm trong email của mình. Tùy Trường Hồng liền dẫn Vương Thần tới thư phòng, nơi mà bình thường ông không tùy tiện để người ngoài bước vào. Chỉ riêng điểm này cũng đủ thấy Tùy Trường Hồng nóng lòng xem những tấm ảnh đó đến mức nào. Tùy Trường Hồng để Vương Thần dùng máy tính của ông lên mạng. Vương Thần đăng nhập vào email của mình, tải những bức ảnh về máy của Tùy Trường Hồng. Xem xong, Tùy Trường Hồng nheo mắt lại rồi bảo Vương Thần về lại phòng khách.

Tùy Trường Hồng nói với Vương Thần:

- Tiểu Vương, xã hội này cần những nhà báo tốt như cậu. Nếu không có những người dám vạch trần mặt tối như cậu, làm sao tôi biết được trong hàng ngũ cảnh sát của chúng ta lại có những con sâu làm rầu nồi canh như vậy!

Vương Thần vốn tưởng lần này mình đã gây họa lớn, bây giờ nghe Tùy Trường Hồng khích lệ như vậy lại cho rằng mình đã đi đúng nước cờ. Anh ta vội vàng nói:

- Thưa Thị trưởng, tôi chỉ làm tròn chức trách của mình thôi. Là một nhà báo, tôi có trách nhiệm phơi bày những mặt xấu của xã hội. Chỉ là bây giờ tôi cảm thấy áp lực quá lớn, tòa soạn thì muốn sa thải tôi, lại còn sợ bị trả thù nữa. Thưa Thị trưởng Tùy, những áp lực đó khiến tôi không thở nổi!

Tùy Trường Hồng gác chân lên, thong thả nói:

- Tiểu Vương, áp lực là điều tất nhiên, mấu chốt là cậu có chịu đựng được không. Nếu không vượt qua nổi, vậy thì hết!

- Thưa Thị trưởng, tôi không hiểu! - Vương Thần nói.

- Tiểu Vương, chuyện này cậu có viết lên báo cũng vô ích. - Tùy Trường Hồng giải thích. - Bài báo đó không chỉ đích danh ai, cũng không có bằng chứng xác thực, nó sẽ chỉ khiến bên thị ủy cảm thấy cậu đang gây ảnh hưởng đến an ninh trật tự xã hội, vì thế họ mới ra mặt. Cái họ sợ chính là ảnh hưởng đến sự ổn định chung. Theo tôi, chuyện này nhất định phải xử lý, chỉ là một thị trưởng như tôi không tiện nhúng tay vào. Tôi có một đề nghị, cậu có thể đến Ủy ban Thanh tra Kỷ luật thành phố để trình báo. Đến lúc đó, tôi sẽ hỏi thăm về việc này, như vậy tôi mới có cớ can thiệp vào!

- Tôi đến Ủy ban Thanh tra Kỷ luật thành phố trình báo ư? - Vương Thần hơi ngẩn người. - Thưa Thị trưởng, như vậy có được không?

- Sao lại không được? Ủy ban Thanh tra Kỷ luật cũng là cơ quan lãnh đạo của thị ủy, cậu phải tin tưởng họ chứ! - Tùy Trường Hồng nói. - Huống hồ tôi cũng là Phó Bí thư Thị ủy, dù họ muốn cho chìm xuồng cũng không thể ém nhẹm được, cậu hiểu chưa?

- Hiểu, hiểu rồi ạ! - Vương Thần nghe Tùy Trường Hồng nói vậy, như thể vừa bừng tỉnh ngộ, liên tục gật đầu. - Thưa Thị trưởng, ngài thấy lúc nào tôi nên đi thì hợp lý ạ?

- Tất nhiên là ngay bây giờ! - Tùy Trường Hồng quả quyết. - Càng sớm càng tốt. Tiểu Vương, cậu đi ngay đi, chiều nay đến Ủy ban Thanh tra Kỷ luật trình báo cho cẩn thận, ngày mai tôi sẽ qua đó hỏi thăm. Như vậy, sáng mai có thể đưa chuyện này ra thảo luận tại cuộc họp của ủy ban thành phố, sẽ rất nhanh có kết quả thôi. Tiểu Vương, bây giờ áp lực của cậu đã đủ lớn, nếu không nhanh chóng giải quyết, tôi sợ áp lực sẽ còn lớn hơn nữa, cậu không chịu nổi đâu. Hơn nữa, không chừng sẽ có kẻ muốn tiêu hủy chứng cứ. Khục khục, nói tóm lại, tôi muốn bảo vệ cậu. Một khi chuyện này được điều tra rõ ràng, công lao của cậu sẽ rất lớn. Tôi tin rằng với phẩm cách chính trực của cậu, vị trí Phó Cục trưởng Cục Văn hóa thành phố hoàn toàn không thành vấn đề!

Tùy Trường Hồng dù sao cũng là một tay già đời đã lăn lộn chốn quan trường, loại người nào mà chưa từng gặp, chuyện gì mà chưa từng trải. Một thanh niên tự cho là thông minh như Vương Thần ở trước mặt ông ta cũng chỉ như một đứa trẻ. Tùy Trường Hồng chỉ cần dùng chút thủ đoạn là có thể khiến Vương Thần ngốc nghếch bán mạng cho mình, thậm chí chết rồi cũng không biết vì sao mình chết. Lời hứa hẹn về chức Phó Cục trưởng Cục Văn hóa có sức cám dỗ quá lớn, dù Vương Thần biết rõ đó là một cái bẫy, hắn cũng sẽ nhảy vào, huống chi hắn còn không hề hay biết!

Vương Thần vừa nghe Tùy Trường Hồng nói vậy, vội vàng đáp:

- Thưa Thị trưởng, tôi biết rồi, tôi đi ngay đây!

- Ừ! - Tùy Trường Hồng nói. - Tiểu Vương, chuyện này cậu nhất định phải giữ kín, ngay cả việc đã gặp tôi cũng không được nói ra ngoài. Cậu hẳn là hiểu rõ quan hệ lợi hại trong đó. Tôi dù sao cũng là Phó Bí thư Thị ủy, nếu cậu đã tiếp xúc với tôi, chuyện này sẽ không thể do tôi nêu ra ở cuộc họp được. Tiểu Vương, cậu hiểu chưa?

- Thị trưởng Tùy, ngài yên tâm, tôi biết rõ chuyện này quan hệ lợi hại thế nào! - Vương Thần quả quyết. - Tôi đảm bảo sẽ không ai biết đâu!

- Ừm, được rồi! - Tùy Trường Hồng đứng dậy, vỗ vai Vương Thần. - Tiểu Vương, cố gắng lên nhé, thành phố Vọng Hải cần những người như cậu!

Sau khi Vương Thần đi khỏi, Tùy Trường Hồng quay lại ngồi xuống ghế salon, trên mặt nở một nụ cười đắc ý. Theo ông ta thấy, lần này dù không thể hạ bệ được Chu Hồng Sâm thì cũng đủ khiến lão sống không yên. Quan trọng nhất là ông ta có thể cho những kẻ đang ngả về phía Chu Hồng Sâm biết, bây giờ kẻ đang làm thị trưởng là ta, tốt nhất nên nghe lời ta. Sở dĩ Tùy Trường Hồng để Vương Thần đi tố cáo là muốn làm lớn chuyện này lên. Vương Thần đâu ngờ rằng Tùy Trường Hồng đã xem hắn như một con tốt thí, ném ra ngoài để dò đường. Lần này, dù việc trình báo có thành công hay không, Vương Thần cũng chẳng được lợi lộc gì, kết cục đều như nhau cả.

*

Tại cửa hàng ô tô, Bành Hiểu Lộ đã chọn được một chiếc xe màu bạc. Bạch Tình Đình đi cùng cô, còn Diệp Lăng Phi chỉ lẳng lặng đi phía sau hai người mà không nói câu nào. Bành Hiểu Lộ không mang theo nhiều tiền mặt, nên chỉ đặt cọc trước, hẹn hai ngày sau sẽ thanh toán nốt phần còn lại và lấy xe. Ra khỏi cửa hàng, Bạch Tình Đình nói với Bành Hiểu Lộ:

- Hiểu Lộ, hay là cô đến ở biệt thự của chúng tôi đi, dù sao nhà tôi cũng lớn, thêm một mình cô cũng không vấn đề gì!

Bành Hiểu Lộ lắc đầu:

- Tôi nghĩ thôi đi, tôi ở trong khu quân đội cũng tốt, hơn nữa mỗi ngày tôi còn phải huấn luyện binh sĩ, ở ký túc xá sẽ tiện hơn!

- À, ra là vậy! - Bạch Tình Đình nói. - Tôi cũng không rõ lắm về sinh hoạt huấn luyện của bộ đội các cô, cứ nghĩ cô cũng như người bình thường, chín giờ đi làm, năm giờ tan sở. Hi hi, cô đã nói không tiện thì tôi cũng không ép. Chỉ là, Hiểu Lộ à, nếu có thời gian thì cứ tìm tôi, chúng ta có thể đi mua sắm. Nếu làn da của cô được chăm sóc cẩn thận, đảm bảo sẽ đẹp hơn bây giờ rất nhiều!

- Cái này để tôi xem đã! - Bành Hiểu Lộ đáp. - Ở bên đó tôi rất tự do, không ai quản, chỉ sợ cô không có thời gian thôi. Tôi biết cô là tổng giám đốc một tập đoàn lớn, mỗi ngày phải xử lý rất nhiều việc!

- Tôi cũng chẳng bận gì đâu! - Bạch Tình Đình vừa nói vừa liếc Diệp Lăng Phi một cái, rồi quay sang Bành Hiểu Lộ. - Chẳng phải là do anh ấy thu hẹp phạm vi kinh doanh của Tập đoàn Quốc tế Thế Kỷ hay sao. Bây giờ quy mô tập đoàn không lớn như trước, cũng không cần lo lắng chuyện trên thị trường chứng khoán, nói chung là tôi rất rảnh rỗi. Ngược lại, anh ấy thì bận suốt ngày, tôi cũng không biết anh ấy bận cái gì nữa, chẳng có thời gian đi cùng tôi. Hiểu Lộ, nếu cô rảnh thì cứ gọi cho tôi, hai chúng ta có thể cùng đi mua sắm, chăm sóc sắc đẹp, hoặc đến các khu giải trí, thế nào?

Nghe Bạch Tình Đình nói vậy, Bành Hiểu Lộ cũng liếc về phía Diệp Lăng Phi, dường như là một phản ứng vô thức, rồi ngay lập tức dời tầm mắt sang Bạch Tình Đình. Phản ứng này của cô rất giống với Bạch Tình Đình lúc nãy. Bành Hiểu Lộ khẽ lắc đầu, nói:

- Vậy cũng được. Tình Đình, tôi đã quen với sinh hoạt trong quân ngũ rồi, những thứ ngoài xã hội này không hiểu lắm, cần cô dẫn tôi đi khám phá!

- Chuyện này không thành vấn đề! - Bạch Tình Đình thân thiết nói. - Hiểu Lộ, chúng ta có quan hệ thế nào chứ, cha tôi chính là thuộc hạ cũ của ông nội cô, chúng ta đương nhiên phải thân thiết hơn rồi!

- Ừ! - Bành Hiểu Lộ lại gật đầu, cô nhìn đồng hồ rồi nói với Bạch Tình Đình: - Tình Đình, tôi phải về rồi, chúng ta liên lạc qua điện thoại nhé!

- Được rồi, chúng ta liên lạc qua điện thoại! - Bạch Tình Đình gật đầu.

Bành Hiểu Lộ chào tạm biệt Diệp Lăng Phi rồi mới lên chiếc xe Jeep của mình lái đi. Bạch Tình Đình nhìn theo cho đến khi chiếc xe khuất sau ngã tư mới thu ánh mắt lại. Cô quay người, bắt gặp Diệp Lăng Phi đang bóp mông Vu Tiêu Tiếu. Vu Tiêu Tiếu thì cố nén không dám kêu thành tiếng. Nhưng khi Bạch Tình Đình vừa quay lại, Diệp Lăng Phi liền buông tay ra. Vu Tiêu Tiếu vội vàng chạy đến bên cạnh Bạch Tình Đình, líu lo:

- Tỷ tỷ, Diệp đại ca bắt nạt em, vừa rồi anh ấy bắt nạt em đấy. Tỷ tỷ, anh ấy còn dọa về nhà sẽ dạy dỗ em!

Bạch Tình Đình liếc nhìn Diệp Lăng Phi, hừ lạnh:

- Ông xã, anh làm cái gì vậy?

- Anh có làm gì đâu! - Diệp Lăng Phi cười nói. - Anh đùa với Tiêu Tiếu một chút thôi mà!

- Tỷ tỷ, em đảm bảo Diệp đại ca không hề đùa giỡn! - Vu Tiêu Tiếu chu môi. - Vừa rồi anh ấy ra tay rất nặng, mông em chắc chắn bị bóp tím rồi, ai da, đau quá!

Bạch Tình Đình kéo tay Vu Tiêu Tiếu:

- Tiêu Tiếu, chị em mình về nhà, mặc kệ anh ta ở đây!

- Vâng ạ! - Vu Tiêu Tiếu đáp lời. Trong lúc Bạch Tình Đình xoay người chuẩn bị lên xe, cô bé còn cố ý quay đầu lại, làm mặt quỷ với Diệp Lăng Phi, ý như muốn nói “Lần này xem anh bắt nạt em thế nào”. Diệp Lăng Phi hung hăng trừng mắt nhìn Vu Tiêu Tiếu, sau đó cũng cất bước về phía xe của mình.

Diệp Lăng Phi cảm nhận được Bạch Tình Đình dường như đã nhận ra điều gì đó trong mối quan hệ giữa mình và Bành Hiểu Lộ, nếu không cô đã chẳng vội vã chạy tới như vậy. Chỉ là, phản ứng vừa rồi của Bạch Tình Đình lại khiến hắn vô cùng bất ngờ. Diệp Lăng Phi thật sự không hiểu nổi, rốt cuộc trong hồ lô của cô đang bán thuốc gì

❇ Thiên Lôi Trúc ❇ Cộng đồng dịch giả

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!