Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 1037: CHƯƠNG 1037: CUỘC HỌP!

Lý do Diệp Lăng Phi cố tình làm lớn chuyện này, ngoài việc không muốn để tập đoàn IPA đặt chân vào thành phố Vọng Hải, quan trọng nhất vẫn là vì suy nghĩ cho tổ chức buôn bán vũ khí Lang Nha. Chỉ cần chuyện tập đoàn IPA bị nghi ngờ muốn khống chế huyết mạch kinh tế đồng thời có các hoạt động gián điệp ở các quốc gia bị phanh phui, các vụ đầu tư của tập đoàn IPA ở những quốc gia đó sẽ bị hạn chế, thậm chí có thể bị đuổi ra khỏi lãnh thổ. Nếu vậy, ông chủ đứng sau tập đoàn IPA là câu lạc bộ Hỏa Lực Mỹ sẽ phải điêu đứng, các chính khách của nước Mỹ nhất định sẽ cố gắng phủi sạch quan hệ giữa họ và tập đoàn IPA. Nếu không có các chính khách Mỹ đứng sau lưng ủng hộ, câu lạc bộ Hỏa Lực Mỹ sẽ không thể nào sống yên, và tổ chức Lang Nha cũng có thể nhân cơ hội khôi phục đàm phán với các nghị sĩ nước Mỹ, như vậy, nguy cơ của Lang Nha cũng sẽ được hóa giải.

Đó cũng là dự tính của Diệp Lăng Phi, hắn ôm Bạch Tình Đình ngồi trên ghế salon trong phòng khách, xem tin tức về tập đoàn IPA trên TV. Vu Tiêu Tiếu thì dùng máy hút bụi dọn dẹp trong phòng khách. Lúc Trương Vân lau nhà thì không dùng máy hút bụi, cô cảm thấy dùng máy hút bụi không sạch bằng dùng giẻ lau. Bạch Tình Đình và Diệp Lăng Phi cũng từng phải dọn dẹp nhà cửa, lúc hai người lau nhà cũng không dùng máy hút bụi, chỉ mình Vu Tiêu Tiếu dùng máy hút bụi. Vu Tiêu Tiếu đi qua đi lại trước mặt Diệp Lăng Phi và Bạch Tình Đình, khiến Diệp Lăng Phi hoa cả mắt. Diệp Lăng Phi nói với Vu Tiêu Tiếu:

- Tiêu Tiếu à, em không thể để lát nữa mới dọn được sao, anh đang xem thời sự!

- A, em biết rồi!

Vu Tiêu Tiếu có vẻ rất ngoan ngoãn, cất máy hút bụi vào góc phòng, đi rửa tay, sau đó ngồi xuống bên cạnh Diệp Lăng Phi. Xem thời sự xong, Diệp Lăng Phi quay lại, thấy Vu Tiêu Tiếu đang gác đầu lên thành ghế salon, nhắm mắt lại, có vẻ như muốn ngủ. Diệp Lăng Phi bóp mông Tiêu Tiếu một cái, nói:

- Tiểu nha đầu, đang làm việc mà còn muốn ngủ, mau dậy làm việc đi. Anh nói cho em biết, nếu em không dọn dẹp xong, anh không chỉ không trả tiền mà còn trừ tiền của em đó!

Vu Tiêu Tiếu bất chợt nhảy dựng lên, cô chu môi, bất mãn nói:

- Diệp đại ca, anh đang ức hiếp người khác, rõ ràng là anh bảo em không cần quét tước nữa, sao lại còn muốn trừ tiền của em. Em đang đợi anh xem thời sự xong thì đòi tiền công, một ngày 500 tệ, cộng thêm tiền thưởng, anh phải đưa em 700 tệ. Diệp đại ca, anh đừng có ăn quỵt, mau đưa tiền cho em!

Diệp Lăng Phi hừ lạnh:

- Tiêu Tiếu, sao lại là anh bắt nạt em chứ? Vừa nãy anh đang xem TV, em cứ đi qua đi lại trước mặt, đến TV cũng không xem được, đương nhiên là bảo em tạm dừng rồi. Bây giờ anh xem thời sự xong, tất nhiên là em phải làm việc tiếp, có vấn đề gì sao?

Vu Tiêu Tiếu vừa nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, cô ngồi xuống bên cạnh Bạch Tình Đình, nhõng nhẽo:

- Tỷ tỷ, chị xem Diệp đại ca kìa, anh ấy lại bắt nạt em. Em biết chắc chắn Diệp đại ca đang giận em vì giúp chị chứ không giúp anh ấy nên mới trả thù em như vậy. Tỷ tỷ, chị nhất định phải làm chủ cho em đó!

Bạch Tình Đình cười nói:

- Được rồi, Tiêu Tiếu, chuyện này chị sẽ làm chủ!

Bạch Tình Đình quay sang nói với Diệp Lăng Phi:

- Ông xã, em thấy cứ vậy đi, ở nhà Tiêu Tiếu vốn chẳng động tay động chân vào việc nhà, anh muốn em ấy làm việc nhà đã là ép buộc em ấy rồi. Thôi được rồi, ông xã, anh cứ đưa tiền cho Tiêu Tiếu đi!

- Không được!

Diệp Lăng Phi kiên quyết nói.

- Tiêu Tiếu còn chưa làm xong thì không thể đưa tiền cho em ấy!

- Không cho thì thôi, em không cần!

Vu Tiêu Tiếu bỗng nhiên đứng dậy, dáng vẻ như đang dỗi, bước nhanh lên gác. Diệp Lăng Phi thấy Vu Tiêu Tiếu giận dỗi thì lại nở nụ cười, quay sang nói với Bạch Tình Đình:

- Bà xã, Tiêu Tiếu xem ra giận thật rồi, anh chỉ muốn đùa với em ấy một chút thôi, sao tự nhiên lại hờn dỗi như vậy!

- Ông xã, đó là do anh đùa quá đáng!

Bạch Tình Đình nói.

- Anh nói với em như vậy thì được, nhưng anh nói với Tiêu Tiếu như vậy, lòng tự ái của con bé không chịu nổi đâu!

- Có gì mà không chịu nổi chứ!

Diệp Lăng Phi nói.

- Anh có nói gì đâu, chỉ đùa với em ấy một chút thôi!

- Ông xã, suy nghĩ của con gái không giống đàn ông các anh!

Bạch Tình Đình nói.

- Tiêu Tiếu sợ anh giận em ấy, vừa rồi anh nói chuyện với con bé bằng giọng điệu như vậy, rất dễ khiến em ấy hiểu lầm là anh đang giận mình!

- Không thể nào!

Diệp Lăng Phi buông Bạch Tình Đình ra, nói:

- Bà xã, anh lên xem một chút!

- Vâng!

Bạch Tình Đình gật đầu.

Diệp Lăng Phi đứng dậy, vừa định cất bước lên gác thì chợt dừng lại, nói với Bạch Tình Đình:

- Bà xã, bữa tối tính sao đây?

- Có lẽ ra ngoài ăn đi!

Bạch Tình Đình nói.

- Đến lúc đó ba chúng ta có thể đi mua sắm, không thể suốt ngày ở trong nhà được, ra ngoài đi dạo cũng tốt!

- Được rồi!

Diệp Lăng Phi nói.

- Anh lên gác xem Tiêu Tiếu một chút, lát nữa chúng ta ra ngoài ăn!

Diệp Lăng Phi đi lên gác, vào thẳng phòng ngủ. Chu Hân Mính và mẹ cô còn chưa chuyển đến, thật sự không có gì phải lo lắng. Vu Tiêu Tiếu từ lúc chuyển từ Đông Hải về thành phố Vọng Hải vẫn ngủ chung giường với Diệp Lăng Phi. Diệp Lăng Phi đẩy cửa phòng ngủ ra, đã thấy Vu Tiêu Tiếu đang úp mặt xuống giường, nằm lỳ trên đó, bờ vai cô hơi run run, dường như đang nức nở. Diệp Lăng Phi đóng cửa phòng lại, hắn đi tới trước mặt Vu Tiêu Tiếu, đưa tay vỗ mạnh vào bộ mông đang vểnh lên của cô, cười nói:

- Tiêu Tiếu, em đang làm gì vậy, mau ngồi dậy đi?

Trái với dự đoán của Diệp Lăng Phi, Vu Tiêu Tiếu không hề có bất kỳ phản ứng gì, chỉ úp mặt xuống giường nức nở. Diệp Lăng Phi không đùa nữa, hắn mạnh mẽ lật người Vu Tiêu Tiếu lại, ôm lấy cô, thấy vành mắt cô đỏ bừng, nước mắt lưng tròng. Diệp Lăng Phi hỏi:

- Tiêu Tiếu, em làm sao vậy, sao tự nhiên lại khóc thế?

- Diệp đại ca, có phải anh không thích em nữa đúng không?

Vu Tiêu Tiếu nức nở hỏi.

- Anh không thích em ư?

Diệp Lăng Phi hơi sửng sốt, lập tức hỏi:

- Tiêu Tiếu, sao em lại nói như vậy, anh không thích em lúc nào chứ?

- Là mới ban nãy!

Vu Tiêu Tiếu nói.

- Diệp đại ca, vừa rồi giọng điệu của anh rất cứng rắn, nhất định là anh không thích em nữa nên mới nói như vậy!

- Ngốc ạ, sao anh lại không thích em chứ!

Diệp Lăng Phi nhẹ nhàng nói.

- Vừa rồi anh chỉ đùa với em thôi, đừng nghĩ lung tung!

- Thật vậy chăng?

Vu Tiêu Tiếu hỏi.

Diệp Lăng Phi cười gật đầu, đưa tay lau nước mắt trên mặt Vu Tiêu Tiếu, nói:

- Tiểu nha đầu, suốt ngày chỉ nghĩ linh tinh thôi. Được rồi, đi rửa mặt đi, trông em kìa, khóc sưng hết cả mắt lên rồi!

- Diệp đại ca, em đi rửa mặt đây!

Vu Tiêu Tiếu vừa nghe Diệp Lăng Phi nói vậy lập tức nín khóc mỉm cười, bước xuống giường, định đi rửa mặt. Bỗng nhiên, Diệp Lăng Phi vươn tay kéo Vu Tiêu Tiếu lại.

- Diệp đại ca, anh làm gì vậy?

Vu Tiêu Tiếu nhìn Diệp Lăng Phi, không rõ vì sao hắn lại kéo mình lại. Diệp Lăng Phi cười xấu xa nói:

- Thiếu chút nữa anh quên mất một việc, anh đã bảo phải dạy dỗ em một trận ra trò, vừa nãy bị em làm loạn khiến anh suýt chút nữa thì quên mất chuyện này!

Diệp Lăng Phi vừa nói vừa đặt Vu Tiêu Tiếu lên giường, dùng tay phải cởi quần của cô ra.

- Không nên, không nên mà!

Vu Tiêu Tiếu liên tục kêu lên.

- Không phải là em muốn làm anh tức giận đó chứ?

Diệp Lăng Phi hỏi.

Vu Tiêu Tiếu nghe Diệp Lăng Phi nói vậy xong, không dám giãy dụa nữa, ngoan ngoãn để Diệp Lăng Phi cởi quần mình, để lộ ra bộ mông mềm mịn trắng nõn, sau đó cô kêu lên một tiếng “A”…

Trong khu nhà của ủy ban thành phố, Chu Hướng Thiên cầm một chiếc cặp da màu đen đi về nhà. Ông ta ném cặp lên ghế salon trong phòng khách rồi ngồi xuống. Ông ta là chủ nhiệm văn phòng thị trưởng, chiều hôm nay Tùy Trường Hồng không đến phòng làm việc. Chu Hướng Thiên bận việc tới tận trưa, lại vừa nhận được thông báo của cấp trên, yêu cầu tập đoàn xuyên quốc gia IPA phải lập tức rời khỏi Trung Quốc. Thông báo này không chỉ được đưa xuống văn phòng thị trưởng mà còn bao gồm cả ủy ban thành phố, yêu cầu ủy ban và chính quyền thành phố lập tức mở cuộc họp liên ngành, giám sát chặt chẽ việc rút lui của tập đoàn IPA.

Điện thoại của Tùy Trường Hồng không gọi được. Chu Hướng Thiên cũng không thể liên lạc được với Tùy Trường Hồng, chỉ có thể dựa theo chỉ thị trong văn kiện mà thực hiện. Chuyện này không phải là chuyện nhỏ. Chu Hướng Thiên có thể hình dung ra phản ứng của Tùy Trường Hồng sau khi biết chuyện này. Lần này Chu Hướng Thiên về đến nhà, vợ ông ta, cũng chính là người phụ nữ đưa con đến bệnh viện kiểm tra sức khỏe mà gặp phải hai mẹ con Chu Hân Mính, đi tới. Bà ta ngồi bên cạnh Chu Hướng Thiên, thần bí nói:

- Hướng Thiên, tôi có chuyện muốn nói với ông!

- Chuyện gì vậy, bà nói đi!

Chu Hướng Thiên cầm điếu thuốc trên bàn, châm lửa rồi hút một hơi, quay sang nhìn vợ mình.

- Hướng Thiên, ông đoán xem buổi chiều tôi và Tiểu Nguyệt đến bệnh viện kiểm tra sức khỏe thì gặp ai không?

- Làm sao tôi biết được!

Chu Hướng Thiên nói.

- Bây giờ tôi đang bận tối mắt tối mũi, mệt chết đi được, còn không biết tí nữa có phải đi họp không đây, khụ!

Chu Hướng Thiên một tay hút thuốc, tay kia lấy điện thoại di động ra. Ông ta bấm một số điện thoại, nói:

- Bà chờ một chút rồi hãy nói, để tôi gọi điện thoại cho thị trưởng Tùy đã, bên tôi có chuyện quan trọng cần làm!

Người phụ nữ gật đầu, nhìn Chu Hướng Thiên. Chu Hướng Thiên miệng thì hút thuốc, tay trái cầm điện thoại gọi cho Tùy Trường Hồng, ông ta gọi rất nhiều lần mà vẫn không liên lạc được. Chu Hướng Thiên suy nghĩ có nên đến tận nhà tìm Tùy Trường Hồng không, chuyện lớn như vậy, ông ta cũng không dám chậm trễ thông báo. Tùy Trường Hồng còn chưa gọi được, đột nhiên điện thoại của ông ta lại có cuộc gọi đến. Chu Hướng Thiên đành phải nhận cuộc điện thoại này trước, hóa ra là do ủy ban thành phố gọi tới, bí thư thị ủy tân nhiệm Điền Vi Dân yêu cầu Chu Hướng Thiên lập tức tìm Tùy Trường Hồng, đồng thời trước sáu giờ tối phải tới trụ sở ủy ban thành phố. Ông ta muốn tổ chức một cuộc họp, mục đích là để thảo luận cách giải quyết vụ việc của tập đoàn IPA một cách nhanh nhất

❈ Thiên Lôi Trúc ❈ Dịch AI

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!