Giọng điệu của Điền Vi Dân rất cứng rắn, lúc nói chuyện thỉnh thoảng lại liếc về phía Tùy Trường Hồng. Bề ngoài Tùy Trường Hồng tỏ ra trấn định, nhưng trong lòng đã dấy lên cảm giác bất an. Ông ta thật không ngờ sự tình lại thay đổi nhanh đến vậy, mới hai ngày trước còn tưởng mình đã nắm chắc phần thắng, thế mà chỉ trong nháy mắt, tình thế đã đảo ngược bất ngờ. Tùy Trường Hồng nghĩ đến Vương Thần, không biết liệu gã có bán đứng mình không, nhưng ngẫm lại, dường như mình cũng không để lại sơ hở nào cho Vương Thần lợi dụng. Nếu Vương Thần thật sự khai là do mình xúi giục, mình cứ thẳng thừng phủ nhận là được, dù sao đó cũng chỉ là lời nói một phía, không có bằng chứng nào chứng minh mình là kẻ chủ mưu. Như vậy, ít nhất lần này mình có thể thoát thân, còn chuyện sau này ra sao thì để tương lai tính, tạm thời không cần suy xét.
Tùy Trường Hồng giả bộ ngơ ngác cho đến khi tan họp mới thở phào nhẹ nhõm. Dù vậy, lòng ông ta càng thêm bất an, luôn có cảm giác lần này mình đã chọc phải một rắc rối lớn. Ông ta không biết vấn đề nằm ở đâu, rồi lại nhớ tới Tưởng Thiên Dương. Tùy Trường Hồng vội vàng quay về phòng làm việc của mình. Về đến nơi, ông ta không thấy chủ nhiệm văn phòng Chu Hướng Thiên đâu cả. Giờ phút này, Tùy Trường Hồng chỉ muốn làm rõ xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, cũng chẳng buồn bận tâm đến Chu Hướng Thiên. Ông ta trở về phòng, khóa trái cửa rồi mới bấm số của Tưởng Thiên Dương. Tên Tưởng Thiên Dương đó và Tùy Vũ vẫn còn đang ngủ say trong khách sạn. Tối qua, hai người họ đi chơi đến hừng sáng mới về, sau đó đương nhiên không thể thiếu một màn mây mưa triền miên. Mãi đến khoảng ba, bốn giờ sáng, cả hai mới ngủ.
Lúc Tùy Trường Hồng gọi đến, Tưởng Thiên Dương vừa mới dậy, đang ở trong phòng tắm. Nghe thấy điện thoại của Tưởng Thiên Dương reo, Tùy Vũ lim dim mở mắt, vươn tay cầm lấy điện thoại. Thấy số gọi đến là của cha mình, Tùy Vũ không báo cho Tưởng Thiên Dương mà tự mình bắt máy.
- Cha à, có chuyện gì vậy, anh ấy đang tắm!
Tùy Vũ vừa nói vừa ngáp, trông bộ dạng vẫn còn ngái ngủ.
Nghe giọng con gái, Tùy Trường Hồng mới nhớ ra tối qua nó chưa về nhà. Ông ta chẳng quan tâm hôm qua Tùy Vũ và Tưởng Thiên Dương đã đi đâu chơi, dù sao ở thành phố Vọng Hải này cũng không thể xảy ra chuyện gì được. Tưởng Thiên Dương từng nhắc rằng vài ngày nữa sẽ đưa Tùy Vũ về ra mắt cha mẹ hắn. Tùy Trường Hồng vốn trông mong có thể trèo lên được cái cây to là Tưởng gia, nhưng bây giờ ông ta không còn tâm trí nào để nghĩ cách dựa dẫm vào cây đại thụ này nữa. Phải xử lý xong chuyện bên này đã, lúc đó mới có thể tính đến chuyện khác.
- Tiểu Vũ, cha muốn tìm Thiên Dương!
Tùy Trường Hồng nói.
- Cha có việc gấp muốn tìm Thiên Dương. Tiểu Vũ, con mau gọi Thiên Dương đi!
- À, con biết rồi!
Tùy Vũ vừa nói vừa cầm điện thoại xuống giường, đi tới cửa phòng tắm, nói với Tưởng Thiên Dương ở bên trong:
- Thiên Dương, cha em tìm anh này!
Tưởng Thiên Dương mình trần đi ra từ phòng tắm, hắn cầm lấy điện thoại, vừa dùng khăn lau khô người vừa nói:
- Bác Tùy, có chuyện gì vậy ạ?
- Thiên Dương, xảy ra chuyện rồi!
Tùy Trường Hồng nói.
- Xảy ra chuyện ư?
Tưởng Thiên Dương khựng lại một chút, lập tức hỏi:
- Bác Tùy, rốt cuộc là chuyện gì vậy?
- Thiên Dương, cháu có biết tổ điều tra của tỉnh cử xuống bây giờ đang làm gì không?
Tùy Trường Hồng hỏi.
Tưởng Thiên Dương làm sao biết được chuyện này, hắn vốn chẳng hề quan tâm. Theo hắn thấy, chỉ cần chú ba của mình đã nói không có vấn đề, thì chắc chắn là không có vấn đề. Tưởng Thiên Dương vẫn còn đang chờ xem Diệp Lăng Phi gặp chuyện. Hắn cười nói:
- Bác Tùy, làm sao cháu biết được tổ điều tra đang làm gì. Nếu để cháu đoán thì chắc họ đang điều tra Chu Hồng Sâm và Diệp Lăng Phi thôi!
- Sai rồi!
Tùy Trường Hồng hạ giọng.
- Hoàn toàn không phải như vậy. Thiên Dương, người của tổ điều tra đã bắt đầu điều tra tên nhà báo kia. Không chỉ tổ điều tra của tỉnh, mà ủy ban thành phố cũng yêu cầu các ban ngành liên quan vào cuộc. Bác thấy nhất định là Điền Vi Dân đã nhận được chỉ thị nào đó từ tỉnh rồi! Thiên Dương, rốt cuộc là chuyện gì vậy, bây giờ bác chẳng hiểu nổi nữa!
Nghe Tùy Trường Hồng nói một tràng, nụ cười trên mặt Tưởng Thiên Dương cũng tắt ngấm. Sự tình biến thành cục diện này quả thật không ai ngờ tới. Tưởng Thiên Dương sao có thể nghĩ rằng lời nói của chú ba ở tỉnh lại không có tác dụng. Dựa theo giọng điệu lúc đó của chú ba, đáng lẽ phải điều tra nghiêm ngặt, sao bây giờ gió lại đổi chiều rồi? Tưởng Thiên Dương cũng không biết đã xảy ra chuyện gì, chỉ nghe ra được sự lo lắng trong giọng của Tùy Trường Hồng. Hắn bèn an ủi:
- Bác Tùy, trước tiên bác đừng sốt ruột. Cháu sẽ hỏi chú ba xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, lát nữa cháu sẽ gọi lại cho bác!
- Ừ, vậy cũng được!
Tùy Trường Hồng đồng ý.
Tùy Trường Hồng cúp máy, lúc này mới nhớ ra khi vào phòng đã không để ý đến Chu Hướng Thiên. Ông ta bèn đi ra khỏi phòng làm việc, định tìm Chu Hướng Thiên để bàn bạc. Nhưng khi Tùy Trường Hồng đến phòng làm việc của Chu Hướng Thiên thì cũng không thấy người đâu. Ông ta đi hỏi thăm mới biết Chu Hướng Thiên đã bị hai người của ủy ban kỷ luật thành phố dẫn đi rồi. Khi Tùy Trường Hồng nghe được tin này, đầu óc ông ta như bị sét đánh ngang tai. Chu Hướng Thiên là chủ nhiệm văn phòng thị trưởng, lại bị người của ủy ban kỷ luật dẫn đi, ý đồ đã quá rõ ràng. Tùy Trường Hồng thầm tính toán, lẽ nào Điền Vi Dân chuẩn bị ra tay với mình? Nhưng nghĩ lại thấy không đúng, Điền Vi Dân là bí thư thị ủy, nếu muốn điều tra mình thì phải cần đến tổ điều tra của tỉnh ủy.
Lòng Tùy Trường Hồng càng lúc càng lo lắng. Ông ta quay về phòng làm việc, khóa cửa lại rồi ngồi phịch xuống ghế. Giờ phút này, Tùy Trường Hồng cảm thấy vô cùng mệt mỏi. Nhớ lại những năm tháng lăn lộn trên chính trường, sóng to gió lớn nào mà chưa từng trải qua, ông ta vẫn vững bước tiến lên. Chỉ là so với những cơn sóng gió trước đây, thử thách lần này còn lớn hơn nhiều. Tùy Trường Hồng cảm giác như có một tấm lưới vô hình khổng lồ đang lặng lẽ chụp xuống đầu mình. Ông ta cảm nhận được nó rất rõ ràng, nhưng lại không biết phải đối phó ra sao, trốn chạy thế nào, hay ẩn náu ở đâu.
Ánh mặt trời ngoài cửa sổ chiếu vào. Tùy Trường Hồng đứng dậy, đi đến bên cửa sổ nhìn ra ngoài. Nắng chiếu lên mặt khiến ông ta bất giác nheo mắt lại. Một hồi chuông điện thoại di động chợt vang lên. Tùy Trường Hồng vội vàng quay lại bàn làm việc, không thèm nhìn người gọi đến là ai đã lập tức bắt máy. Không đợi đối phương lên tiếng, ông ta đã khẩn cấp hỏi:
- Thiên Dương, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Ngoài dự đoán của Tùy Trường Hồng, giọng nói trong điện thoại không phải của Tưởng Thiên Dương mà là của Hắc Tam. Hắc Tam cười khùng khục:
- Thị trưởng Tùy, làm gì thế, ông đang đợi điện thoại của người khác à? Tôi còn tưởng ông đang chờ điện thoại của tôi cơ đấy. Khục khục, bây giờ thì tôi hiểu vì sao ông lại bắt máy nhanh như vậy rồi!
- Hắc Tam, sao lại là anh? Không phải tôi đã bảo anh chờ điện thoại của tôi sao?
Tùy Trường Hồng nghe thấy là Hắc Tam thì cau mày. Chuyện ở đây đã đủ phiền rồi, đúng lúc này tên Hắc Tam lại còn thêm dầu vào lửa. Hắc Tam cười nói:
- Thị trưởng Tùy, là do tôi chờ lâu quá nên sốt ruột, mới mò đến thành phố Vọng Hải! Khụ, tôi đi một chuyến cũng không dễ dàng gì, chỉ sợ bị người khác nhận ra, bây giờ chỗ ở cũng là một nơi hẻo lánh. Thị trưởng Tùy, ông nể tình tôi đã mạo hiểm như vậy, có phải nên chiếu cố tôi nhiều hơn không?
- Cái gì, anh đã đến thành phố Vọng Hải rồi ư?
Tùy Trường Hồng nghe Hắc Tam nói đã đến thành phố Vọng Hải, chân mày càng nhíu chặt hơn.
- Hắc Tam, không phải tôi đã bảo anh chờ điện thoại của tôi sao, sao anh lại không nghe lời?
- Thị trưởng Tùy, xem ông kìa, tôi nào dám không nghe lời ông. Chỉ là dạo này cuộc sống của tôi khổ quá, không chờ được nữa!
Hắc Tam cười nói.
- Thị trưởng Tùy, hay là ông ứng trước cho tôi mười vạn, tám vạn tệ tiêu tạm. Tôi có tiền rồi, đương nhiên sẽ tìm một chỗ mà sống cho tốt!
Tùy Trường Hồng thừa hiểu Hắc Tam đang muốn vòi tiền, ông ta cau mày, suy nghĩ một lát rồi nói:
- Hắc Tam, hiện giờ tôi không tiện ra ngoài. Thế này đi, anh cho tôi số tài khoản ngân hàng, tôi gửi tiền vào cho anh!
- Tôi làm gì có tài khoản ngân hàng! Thị trưởng Tùy à, không phải ông làm quan nên đầu óc lú lẫn rồi chứ? Cái loại tội phạm nguy hiểm bị truy nã như tôi mà lại ngu ngốc đi rút tiền sao? Bây giờ tôi đến mặt còn không dám lộ ra, nói gì đến chuyện ra ngân hàng lấy tiền!
- Vậy anh nói cho tôi biết anh đang ở đâu, tối nay tôi sẽ đưa tiền cho anh!
Tùy Trường Hồng chỉ muốn Hắc Tam nhanh chóng cúp máy, vào lúc này ông ta không muốn xảy ra thêm sự cố nào nữa. Hắc Tam cười toe toét:
- Thị trưởng Tùy, không phải tôi là kẻ tiểu nhân, chỉ là tình huống bây giờ của tôi khó mà tin tưởng người khác được! Thế này đi, bốn giờ chiều nay tôi sẽ gọi cho ông, đến lúc đó tôi sẽ nói ông phải đưa tiền đến đâu. Tôi nhận được tiền rồi sẽ tìm một chỗ trốn một thời gian, chờ thị trưởng Tùy có thời gian thì đổi cho tôi một thân phận mới. Ừm, tốt nhất là có thể sắp xếp cả công việc cho tôi. Ha ha, tôi tin yêu cầu này của tôi không hề quá đáng chút nào, thị trưởng Tùy, phải không?
Tùy Trường Hồng còn đang chờ điện thoại của Tưởng Thiên Dương, làm gì có thời gian nói nhảm với Hắc Tam ở đây. Ông ta đáp cho có lệ:
- Được rồi, Hắc Tam, tôi biết rồi. Bây giờ tôi có việc phải làm, nếu anh làm lỡ chuyện của tôi, tôi nói cho anh biết, đến cả tôi cũng mất ghế, đừng nói đến tiền của anh!
- Vậy à, được rồi, tôi không làm phiền ông nữa!
Hắc Tam nói xong liền cúp máy. Tùy Trường Hồng đặt di động lên bàn, cả người vô lực ngã xuống ghế. Bây giờ ông ta mệt rã rời, cảm thấy mọi chuyện cứ dồn dập ập đến khiến ông ta không thể chống đỡ nổi. Chiếc di động trên bàn làm việc lại đổ chuông. Tùy Trường Hồng cầm lấy, trước tiên kiểm tra người gọi, sau khi xác nhận là Tưởng Thiên Dương mới bắt máy.
- Bác Tùy, cháu đã hỏi chú ba rồi, sự tình hơi khó giải quyết!
Giọng điệu của Tưởng Thiên Dương cũng trở nên trầm trọng, hắn hạ thấp giọng nói:
- Bác Tùy, theo lời chú ba của cháu, bên tỉnh ủy đã nắm giữ được chứng cứ xác thực, có thể chứng minh những lời của tên nhà báo kia là giả!
- Cái gì?
Tùy Trường Hồng kinh hãi, vội vàng hỏi:
- Thiên Dương, đây là chuyện gì vậy? Sao người của tỉnh lại biết lời của tên nhà báo kia là giả? À, không phải còn có ảnh chụp sao, những tấm ảnh đó cũng là chứng cứ mà!
- Bác Tùy, bác đừng vội, cứ từ từ nghe cháu nói hết đã!
Tưởng Thiên Dương hạ giọng:
- Chú ba cháu nói, đúng là ở thành phố Vọng Hải có một người nước ngoài bị bắt, nhưng tên đó là một gián điệp. Hắn do chính người của Bắc Kinh phái tới dẫn đi, chuyện này rất bí mật, ngoại trừ những người tham gia thì không ai biết. Chú ba cháu vừa rồi còn mắng cháu một trận, ý là không muốn cháu nhúng tay vào chuyện này nữa. Chú ấy cũng vì chuyện này mà mất hết uy tín ở tỉnh ủy. Bác Tùy, chú ba cháu cho rằng cả chuyện này là một âm mưu, có người cố ý sắp đặt!
- Không thể nào!
Tùy Trường Hồng há hốc mồm. Ông ta đã cảm thấy chuyện này có thể là một cái bẫy, cảm thấy có một tấm lưới lớn đang bủa vây mình, nhưng lại không biết làm cách nào để thoát ra. Nghe Tưởng Thiên Dương nói vậy, ông ta cảm thấy như tìm được chút sinh cơ, vội hỏi:
- Thiên Dương, chú ba của cháu còn nói gì nữa không?
Tưởng Thiên Dương ở đầu dây bên kia hơi chần chừ, sau đó nói:
- Bác Tùy, bác bảo cháu nói thế nào đây… Chú ba cho rằng chuyện lần này là cái bẫy do có kẻ cố ý sắp đặt, hơn nữa người này rất có thể là…!
Tưởng Thiên Dương ngập ngừng, Tùy Trường Hồng thúc giục:
- Là ai vậy, cháu mau nói đi!
- Bí thư thị ủy Điền Vi Dân!
Tưởng Thiên Dương chậm rãi nói.
- Lần này chú ba của cháu cũng rất tức giận, ở cuộc họp thường ủy tỉnh ủy chú ấy cũng bị bí thư tỉnh ủy phê bình. Cháu thấy khẩu khí của chú ấy thì hình như chuyện lần này cực kỳ nghiêm trọng. Bây giờ chú ấy căn bản không quản được nữa, bảo cháu không được nhúng tay vào. Có lẽ ngày mai cháu sẽ rời khỏi thành phố Vọng Hải!
- Cháu nói là bí thư thị ủy Điền Vi Dân sao? Điều này sao có thể chứ?
Tùy Trường Hồng không tin.
- Ông ta làm gì có năng lực để bày ra cái lưới lớn như vậy? Bác không tin là ông ta, ông ta làm vậy vì mục đích gì?
Lúc này, Tùy Trường Hồng đã không còn giữ được bình tĩnh nữa, lẩm bẩm:
- Thiên Dương, lẽ nào cháu thực sự không còn cách nào sao?
- Bác Tùy, xin lỗi, thực sự cháu không giúp được bác!
Tưởng Thiên Dương nói.
- Bác Tùy, cháu đề nghị bác đừng nên có hành động gì, cứ lặng yên quan sát tình hình. Cháu về nhà trước xem cha cháu có giúp được gì cho bác không. Dù sao bác cũng là cha của Tùy Vũ, cháu sẽ không bỏ mặc bác đâu!
- Thiên Dương, lần này phải dựa vào cháu rồi!
Tùy Trường Hồng ký thác toàn bộ hy vọng lên người Tưởng Thiên Dương. Sau khi cúp máy, ông ta cảm thấy toàn thân như mất hết sức lực, vô lực ngồi trên ghế.
- Sao lại là Điền Vi Dân?
Tùy Trường Hồng bắt đầu suy nghĩ, xem xét lại toàn bộ đầu đuôi câu chuyện. Nếu người nước ngoài kia thực sự là gián điệp, vậy thì cảnh sát hình sự nhất định biết. Nhưng cho tới nay, không một ai nhắc đến chuyện người nước ngoài kia là gián điệp. Nói đúng hơn là có người cố ý làm vậy, mục đích là muốn làm lớn chuyện này. Tùy Trường Hồng nhớ lại thái độ của Điền Vi Dân trong cuộc họp thường ủy, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng. Lúc đó, ông ta chỉ cho rằng Điền Vi Dân muốn ém nhẹm chuyện này, còn mừng thầm vì nghĩ rằng lần này có thể kéo cả Điền Vi Dân xuống nước, như vậy thành phố Vọng Hải sẽ là thiên hạ của mình. Bây giờ nghĩ lại, Điền Vi Dân chính là cố ý làm vậy, mục đích là muốn để mình làm to chuyện lên cấp trên. Sự tình càng xé to thì càng bất lợi cho mình. Lúc này, Tùy Trường Hồng cuối cùng cũng hiểu ra, nhưng tất cả đã quá muộn. Ông ta vốn tưởng mình là người thắng cuộc, mãi đến bây giờ mới biết mình vẫn luôn là kẻ thất bại. Từ đầu đến cuối, ông ta chưa từng thắng, Điền Vi Dân và Chu Hồng Sâm đã giăng sẵn một cái lưới lớn, chính là để bẫy mình, mà mình thì lại ngu ngốc chui vào rọ.
Đúng là họa vô đơn chí, trong lúc Tùy Trường Hồng còn đang phiền não thì Hắc Tam lại gọi điện đến. Tùy Trường Hồng giật mình tỉnh giấc, ông ta nhìn đồng hồ, bất tri bất giác đã bốn giờ chiều, Hắc Tam gọi đến là để lấy tiền. Tùy Trường Hồng nghĩ đến con quỷ đòi mạng Hắc Tam này, trong lòng càng thêm buồn bực. Bây giờ chỉ có thể giải quyết từng chuyện một, trước tiên phải xử lý ổn thỏa Hắc Tam. Vừa nghĩ đến Hắc Tam, trên mặt Tùy Trường Hồng lại hiện ra một nụ cười. Tên Hắc Tam này ngày trước chính là một kẻ liều mạng, chuyện giết người phóng hỏa đã làm không ít. Bây giờ hắn còn bị liệt vào danh sách tội phạm truy nã cấp cao nhất toàn quốc. Nếu Hắc Tam bị bắt thì cũng chỉ có nước tử hình, nói cách khác, với thân phận hiện giờ của hắn, dù có giết thêm vài người nữa cũng chẳng sao. Vừa nghĩ đến đây, Tùy Trường Hồng lại cảm thấy Hắc Tam không còn đáng ghét như trước nữa. Ông ta cầm điện thoại, cười nói:
- Hắc Tam, xin lỗi nhé, vừa rồi tôi có chút việc nên lỡ mất!
- Thị trưởng Tùy, không sao đâu, tôi có cả đống thời gian để chờ ông!
Hắc Tam nói.
- Chỉ cần thị trưởng Tùy cho tôi tiền, để tôi chờ lâu hơn nữa cũng không thành vấn đề!
- Hắc Tam, anh có muốn kiếm nhiều tiền hơn không?
Tùy Trường Hồng hỏi.
- Kiếm nhiều tiền hơn ư?
Hắc Tam không ngờ Tùy Trường Hồng lại hỏi như vậy, hắn nói:
- Thị trưởng Tùy, ông nói vậy là có ý gì, tôi không hiểu!
- Nói thế nào nhỉ, là bây giờ tôi đang gặp phiền phức!
Tùy Trường Hồng hạ thấp giọng.
- Cái phiền phức này rất khó giải quyết, nói không chừng tôi cũng sẽ bị cuốn vào. Nếu anh có thể giúp tôi giết một người, tôi sẽ cho anh 200.000, hơn nữa sau này còn có thể để anh sống tự do tự tại ở thành phố Vọng Hải. Hắc Tam, điều kiện này thế nào?
- Thật vậy sao?
Hắc Tam hỏi.
- Đương nhiên là thật!
Tùy Trường Hồng nói.
- Không phải anh đã nói rồi sao, hai chúng ta cùng ở trên một chiếc thuyền. Anh xảy ra chuyện, tôi cũng không thoát được. Cho dù là vì mình, tôi cũng phải giúp anh bình an. Hắc Tam, anh nói có đúng không?
- Ừ, thị trưởng Tùy, ông nói rất đúng, hai chúng ta quả là ở trên cùng một chiếc thuyền. Nếu tôi bị tóm, ông cũng sẽ vào tù!
Hắc Tam nói.
- Nếu ông vào tù, đối với tôi cũng chẳng có lợi lộc gì, xem ra vụ làm ăn này rất hời. Chỉ là tôi không biết người ông muốn giết là ai, hiện đang ở đâu, ông bảo tôi phải ra tay thế nào?
- Hắc Tam, chuyện này dễ thôi!
Tùy Trường Hồng nói.
- Bây giờ tôi phải đi ngân hàng lấy tiền, đến lúc đó chúng ta sẽ gặp mặt. Tôi đưa trước cho anh 100.000, số còn lại sẽ giao sau khi anh xử lý xong chuyện. Đồng thời, tôi sẽ chuyển ảnh và tư liệu của kẻ đó cho anh, việc anh cần làm là giết chết hắn!
- Đồng ý!
Hắc Tam nói.
- Thị trưởng Tùy, chúng ta cứ quyết định như vậy đi. Chờ khi nào ông chuẩn bị xong tiền thì gọi cho tôi, lúc đó tôi sẽ nói ông gặp tôi ở đâu, chúng ta gặp mặt nói chuyện