Trong phòng ngủ, Hứa Tư Tư sao chép những bức ảnh từ máy ảnh vào máy tính, cảm thấy như vậy vẫn chưa đủ an toàn nên lại tải chúng lên mạng. Trong lúc Hứa Tư Tư đang bận rộn, cô bỗng nghe thấy tiếng gõ cửa. Hứa Tư Tư không để tâm, lúc này toàn bộ sự tập trung của cô đều dồn vào chiếc máy tính, chỉ muốn nhanh chóng tải những tài liệu này lên kho lưu trữ trên mạng. Trương Vĩ ở trong phòng tắm chỉ dội qua nước lạnh rồi bước ra, anh nghe thấy tiếng gõ cửa liền đi ra mở. Trương Vĩ không biết chuyện của Hứa Tư Tư, anh theo thói quen mở cửa, thấy bên ngoài là một người đàn ông xa lạ.
- Anh tìm ai?
Trương Vĩ hỏi.
- Hứa Tư Tư có ở đây không?
Hắc Tam hỏi.
Trương Vĩ vừa nghe người đàn ông đó đến tìm Hứa Tư Tư, anh ta đánh giá gã một lượt rồi hỏi:
- Anh là ai, tìm Tư Tư làm gì?
- Tôi là bạn của cô ấy!
Chừng nào chưa nhìn thấy cô gái kia, Hắc Tam sẽ không động thủ. Trương Vĩ gọi vọng vào phòng ngủ:
- Tư Tư, có bạn đến tìm em này!
Trương Vĩ vừa dứt lời, Hắc Tam đã rút dao găm ra, đâm thẳng vào tim anh. Trương Vĩ kêu lên một tiếng thảm thiết, hai tay theo bản năng túm lấy vai Hắc Tam. Ở trong phòng ngủ, Hứa Tư Tư đã nghe thấy giọng nói của Hắc Tam. Khi giọng nói đó lọt vào tai, Hứa Tư Tư cảm thấy đầu óc mình như bị sét đánh, cô vốn định bảo Trương Vĩ đóng cửa lại, nhưng vừa mới chạy ra đến cửa phòng ngủ, còn chưa kịp lên tiếng thì đã thấy Hắc Tam dùng dao đâm vào người Trương Vĩ.
- A!
Hứa Tư Tư hét lên một tiếng bi thảm, theo bản năng vớ lấy cái thùng rác bên cạnh ném tới. Hắc Tam vốn định giết người con trai trước rồi giải quyết Hứa Tư Tư sau, nhưng không ngờ mình vừa đâm một nhát đã bị anh ta tóm chặt lấy cánh tay. Trong lúc Hắc Tam đang muốn gạt Trương Vĩ ra để rút dao găm, Hứa Tư Tư lại ném thùng rác tới, toàn bộ rác rưởi bên trong đổ ụp lên đầu gã, khiến Hắc Tam không thể mở mắt. Gã dùng sức đẩy Trương Vĩ ra, rút dao găm, nhưng khi mở mắt lại được thì Hứa Tư Tư đã vừa hô lớn “cứu mạng” vừa chạy ra khỏi phòng.
- Mẹ nó!
Hắc Tam chửi một câu. Gã vốn tưởng chuyện này sẽ được giải quyết dễ dàng, chỉ là một con nhóc thôi mà, dễ như trở bàn tay, không ngờ lại bị phá đám, để con nhóc đó chạy thoát. Hắc Tam biết rõ trong lòng, nếu lúc này không giết chết con nhóc kia ngay lập tức, sau này người xong đời sẽ là gã. Nghĩ đến đây, Hắc Tam sải bước ra khỏi cửa, thấy Hứa Tư Tư vừa xuống được một bậc thang. Gã cầm dao găm lao tới, húc ngã Hứa Tư Tư trong nháy mắt. Hứa Tư Tư lăn từ trên cầu thang xuống, dừng lại ở chiếu nghỉ giữa hai tầng lầu. Hắc Tam bò dậy, nhảy xuống dưới, tay cầm dao găm nhắm vào tim từ phía sau lưng của Hứa Tư Tư, hung hãn đâm xuống. Một dao này mà trúng, Hứa Tư Tư chắc chắn sẽ bị đâm xuyên tim mà chết, nhưng chợt nghe một tiếng “Keng”, tia lửa văng tung tóe, con dao găm lại cắm xuống mặt đất.
Hứa Tư Tư đã được kéo lùi về phía sau. Diệp Lăng Phi buông chân cô ra, bước nhanh tới, trong lúc Hắc Tam còn chưa hiểu chuyện gì đã xảy ra, đầu gối của Diệp Lăng Phi đã phóng đến trước mặt gã. Hắc Tam chỉ cảm thấy mắt mình tối sầm, con dao trong tay cũng rơi ra. Diệp Lăng Phi đá thêm hai cú nữa, đạp Hắc Tam ngã lăn xuống bậc thang, sau đó anh giơ chân lên, đạp thẳng vào miệng Hắc Tam, đá gãy toàn bộ răng của gã, cằm cũng bị đá nát. Hắc Tam miệng đầy máu tươi, ngất lịm đi. Đến lúc này, Diệp Lăng Phi mới đỡ Hứa Tư Tư đang sợ đến không nói nên lời dậy, hỏi:
- Xảy ra chuyện gì vậy, vì sao người kia lại muốn giết cô?
Sắc mặt Hứa Tư Tư trắng bệch, không nói được chữ nào, chỉ giơ tay chỉ lên lầu. Diệp Lăng Phi buông cô ra, bước nhanh lên gác. Khi vào trong phòng, hắn thấy máu tươi lênh láng trên sàn, dưới đất là một thi thể. Diệp Lăng Phi cúi người đặt tay dưới mũi người thanh niên, đã không còn hơi thở. Hắn đứng dậy, lắc đầu. Hứa Tư Tư thất thểu đi tới, cô vừa nhìn thấy Trương Vĩ đang nằm gục trên mặt đất, hoảng loạn nói:
- Gọi… gọi điện thoại đi, mau… mau cứu anh ấy!
- Cậu ấy chết rồi!
Diệp Lăng Phi lắc đầu, nói:
- Bây giờ có gọi điện thoại cũng không kịp nữa đâu!
- Không, không, anh ấy chưa chết, anh ấy sẽ không chết!
Hứa Tư Tư hoảng loạn tìm điện thoại của mình. Lúc này, người ở tầng trên, tầng dưới mới lục tục đi tới. Ban nãy họ cũng nghe thấy tiếng động, nhưng không ai dám ra xem. Thời buổi này ai cũng sợ rước họa vào thân, đều trốn đi, dù có nhìn thấy cũng giả vờ như không. Nếu không phải Diệp Lăng Phi xuất hiện đúng lúc, Hứa Tư Tư cũng đã bỏ mạng ở đây. Mãi đến khi nghe thấy tiếng khóc của cô, những người này mới dám ló mặt ra. Hứa Tư Tư vừa khóc vừa gọi 120. Diệp Lăng Phi cũng lấy điện thoại di động ra, bấm số của đại đội cảnh sát hình sự.
- Tiểu Triệu, chỗ anh có một vụ án mạng, cậu dẫn người qua đây một lát!
Diệp Lăng Phi nói với vẻ rất thản nhiên. Người chết hắn đã thấy nhiều, không có cảm giác gì đặc biệt, huống hồ người chết lại chẳng liên quan đến mình. Trong lòng Diệp Lăng Phi hoàn toàn không có cảm xúc gì. Về phần Hứa Tư Tư, Diệp Lăng Phi chưa thể nói là thân thiết, nhiều nhất cũng chỉ là quen biết. Diệp Lăng Phi nói chuyện điện thoại xong, lại liếc nhìn Hứa Tư Tư đang khóc trong phòng. Hắn khẽ thở dài, nói:
- Tôi có việc phải đi trước, khi nào cảnh sát hình sự tới thì cô bảo người dẫn đầu gọi điện cho tôi. Tôi ở ngay tầng trên, bảo cậu ấy tới tìm tôi, tôi nghĩ mình cũng phải lấy lời khai!
Diệp Lăng Phi nói xong định cất bước rời đi, chợt nghe thấy Hứa Tư Tư nức nở:
- Diệp tiên sinh, anh có thể ở lại không?
- Ở lại ư?
Diệp Lăng Phi liếc nhìn hiện trường, lại khẽ thở dài, nói:
- Thôi được rồi!
Diệp Lăng Phi lấy điện thoại di động ra, bấm số của Trịnh Khả Nhạc. Trịnh Khả Nhạc vẫn đang chờ anh đến sửa ống nước giúp mình, vừa nhận được điện thoại đã lập tức kêu lên:
- Diệp đại ca à, anh chạy đi đâu vậy, em chờ anh lâu lắm rồi mà vẫn chưa thấy lên!
- Ừm, anh đang ở ngay dưới nhà em đây!
Diệp Lăng Phi nói.
- Chắc là tầng ba, anh cũng không rõ lắm. Khả Nhạc à, dưới này có người chết, chẳng lẽ vừa rồi em không nghe thấy tiếng gì sao?
- Cái gì, chết người ư? Diệp đại ca, anh đừng dọa em, em nhát gan lắm đó!
Trịnh Khả Nhạc nói.
- Em sợ nhất là chuyện chết chóc!
- Anh dọa em làm gì?
Diệp Lăng Phi nói.
- Nếu không tin, em cứ xuống dưới xem thử!
- Em không xuống đâu!
Trịnh Khả Nhạc nói.
- Em sợ nhìn thấy máu lắm!
- Vậy thì thôi!
Diệp Lăng Phi nói.
- Lát nữa cảnh sát hình sự sẽ tới, anh xử lý xong chuyện ở đây rồi sẽ qua chỗ em!
- Thế cũng được!
Trịnh Khả Nhạc đồng ý. Diệp Lăng Phi dập máy, hắn đi tới, hướng về những người đang đứng bên ngoài lén lút nhìn vào trong, quát:
- Cẩn thận đừng chạm vào vết máu, nhìn cái gì mà nhìn, mau tránh ra!
Diệp Lăng Phi vừa nói vừa đi ra, hắn đi thẳng tới chỗ Hắc Tam đang nằm bất tỉnh ở cầu thang, đưa tay nắm lấy chân gã, lôi đi như lôi một con chó chết ra cửa. “Bịch” một tiếng, hắn ném Hắc Tam đang máu me đầm đìa xuống đất. Cả cầu thang loang lổ vệt máu tươi, cực kì dọa người. Những người đứng xem cũng không dám xem tiếp nữa, rối rít tránh đi. Diệp Lăng Phi thì đứng trước cửa, lôi thuốc ra hút. Người của đội cảnh sát hình sự đến nhanh hơn người của bệnh viện vài phút, thật ra cũng là trước sau nối gót nhau tới. Tiểu Triệu nhìn thấy cảnh tượng này, chép miệng, kéo Diệp Lăng Phi đi cùng mình xuống tầng dưới. Cậu ta lấy một điếu thuốc ra, đưa cho Diệp Lăng Phi, nói:
- Diệp ca, đây rốt cuộc là chuyện gì vậy, sao anh cũng ở đây?
Diệp Lăng Phi rít một hơi thuốc, nói:
- Làm sao anh biết mình lại gặp phải chuyện này. Anh tới đây tìm một người bạn, vừa vào khu nhà thì nghe có người hô cứu mạng. Anh vừa đi lên thì thấy cái tên cầm dao găm đó muốn giết cô nhà báo kia. Khụ, anh cũng không thể thấy chết mà không cứu được, thế là ra tay đánh gục hắn!
Tiểu Triệu thấp giọng nói:
- Diệp ca, em thấy cô nhà báo kia đúng là đáng đời. Lần trước thiếu chút nữa bị cô ta hại, may mà Diệp ca có chống lưng cứng, nếu không em đã bị cô ta làm cho khổ chết rồi!
- Tiểu Triệu, coi như xong đi, chuyện cũng qua rồi, không cần nhắc lại nữa!
Diệp Lăng Phi nói.
- Cô nhà báo kia cũng có chút quan hệ với anh, bạn gái của em họ vợ anh chính là em họ của cô ta, quan hệ phức tạp chưa!
- Diệp ca, thật vậy sao?
Tiểu Triệu vừa nghe vậy, liền nở nụ cười, nói:
- Diệp ca, được rồi, nể mặt Diệp ca, em không so đo với cô ta nữa. À, đúng rồi, Diệp ca, theo anh thì rốt cuộc cô ta đã đắc tội với ai?
- Anh không biết!
Diệp Lăng Phi nói.
- Hung thủ đang ở đây, cậu dẫn người đi đi. Nếu tên kia không chết, chẳng phải cậu sẽ biết ai muốn giết cô ta sao? Tiểu Triệu, anh lại giúp cậu phá án giết người rồi đấy, nhớ lần sau phải mời anh một bữa!
- Diệp ca, mời khách không thành vấn đề, quan trọng là có phá được án hay không rồi hẵng nói!
Tiểu Triệu nói.
- Vừa nãy em nhìn qua rồi, cằm tên kia đã bị Diệp ca đá nát bấy, cho dù không chết cũng chưa chắc đã khai được khẩu cung, ít nhất trong vòng nửa tháng người này không nói được đâu!
- Nói được hay không không liên quan đến anh, cái này cậu còn cần anh dạy sao!
Diệp Lăng Phi nói.
- Thằng nhóc cậu dạo này thế nào?
- Vẫn như cũ thôi!
Tiểu Triệu nói.
- Diệp ca, khi nào anh giúp em lên làm đại đội trưởng cảnh sát hình sự đi, em làm phó đại đội trưởng bực mình quá!
- Thằng nhóc cậu thăng chức nhanh như vậy, lên làm phó đại đội trưởng đại đội cảnh sát hình sự còn chưa đủ à!
Diệp Lăng Phi ném tàn thuốc xuống đất, di chân dập tắt rồi nói với Tiểu Triệu:
- Chuyện này anh không quản được, cậu đi tìm Hân Mính đi, cô ấy là phó cục trưởng cục công an đấy!
- Diệp ca, người khác không biết chứ em lại không biết sao? Chu cục còn phải nghe lời anh thì nghe lời ai!
Tiểu Triệu cười nói.
- Em vẫn trông cậy vào sự hỗ trợ của Diệp ca đấy!
- Hỗ trợ cái con khỉ, anh thì giúp được cái gì. Người ta làm đại đội trưởng không hề phạm sai lầm, anh có thể bảo người ta cút đi sao?
Diệp Lăng Phi nói:
- Tiểu Triệu, chờ đại đội trưởng của cậu phạm sai lầm thì đến tìm anh, đến lúc đó anh giúp cậu là được!
- Được rồi, có những lời này của Diệp ca là em yên tâm rồi!
Tiểu Triệu cũng ném điếu thuốc xuống đất, nói:
- Diệp ca, em lên xem xét một chút!
- Ừ, đi đi, anh cũng qua đó xem thế nào!
Diệp Lăng Phi vừa nói vừa cùng Tiểu Triệu đi lên gác. Nhân viên y tế 120 tới cũng vô ích, Trương Vĩ đã sớm tắt thở. Tiểu Triệu dẫn người bắt đầu khám nghiệm hiện trường, ghi chép lời khai. Hứa Tư Tư thì vẫn trầm mặc không nói. Khi Tiểu Triệu hỏi tại sao người này muốn giết cô, Hứa Tư Tư mới hướng đôi mắt vô thần về phía cậu ta, nói:
- Bởi vì tôi nắm giữ một bí mật lớn!
- Bí mật lớn ư?
Tiểu Triệu sửng sốt, hỏi:
- Bí mật lớn gì?
- Tôi không tin anh, tôi không thể nói được!
Hứa Tư Tư nói.
Tiểu Triệu vừa nghe những lời này lập tức nổi xung, nói:
- Cô không tin tôi, vậy thì cô tin ai? Tôi là cảnh sát! Lần trước cô vu hãm tôi coi như bỏ qua, lần này cô lại nói thế nữa, đừng tưởng mình là nhà báo thì có thể nói nhảm. Tôi nói cho cô biết, nhà báo tôi gặp nhiều rồi, nhưng chưa từng thấy ai như cô!
Hứa Tư Tư trở nên kích động, kêu lên:
- Cảnh sát các anh phải bảo vệ chúng tôi, bạn trai của tôi chết rồi, tại sao các anh không tới sớm hơn để bảo vệ chúng tôi?
- Chúng tôi bảo vệ các cô ư? Cô có gọi điện cho chúng tôi sao?
Tiểu Triệu cực kì tức giận, trong lòng thầm mắng cô nhà báo này đúng là dở hơi. Anh ta đang định mở miệng mắng chửi thì bị Diệp Lăng Phi kéo lại, nói:
- Tiểu Triệu, đừng nói nữa, bây giờ tâm trạng cô ấy rất tệ, để anh nói chuyện với cô ấy một chút!
Tiểu Triệu thở phì phò quay người ra khỏi phòng, đứng ngoài cửa hút thuốc. Cậu ta vẫn có thành kiến với Hứa Tư Tư. Tuy vừa rồi trước mặt Diệp Lăng Phi, Tiểu Triệu nói sẽ không so đo nữa, nhưng nghe những lời khi nãy của Hứa Tư Tư, cậu ta lại thấy bực mình. Diệp Lăng Phi kéo Hứa Tư Tư vào phòng ngủ, để cô ngồi trên giường. Nhìn đôi mắt vô thần của cô, hắn khẽ thở dài, nói:
- Hứa Tư Tư, tôi nghĩ chúng ta cũng coi như là bạn, có mấy lời tôi muốn nói với cô từ góc độ của một người bạn. Cô là một nhà báo giỏi, nhưng lại là một nhà báo không có năng lực tự bảo vệ mình. Cô đã quá ngây thơ. Nếu lần trước tôi thật sự là xã hội đen, cô đã sớm chết rồi. Lần này, cô lại gặp phải chuyện nguy hiểm như vậy. Bây giờ đừng nói với tôi về đạo đức nhà báo gì cả, cô hãy bỏ cái tác phong thường ngày đó đi, chúng ta nói chuyện như hai người bạn. Nếu cô tin tưởng tôi thì nói cho tôi biết, còn nếu không tin thì tôi cũng sẽ không xen vào chuyện của người khác nữa!
Hứa Tư Tư ngẩng đầu lên, nhìn Diệp Lăng Phi thật lâu, sau đó mới lên tiếng:
- Hứa Duy nói anh là một người đáng tin cậy, theo Hứa Duy thì không có chuyện gì mà anh không làm được. Vậy tôi hỏi anh, anh có dám động đến thị trưởng không?
- Động đến thị trưởng ư?
Diệp Lăng Phi không hiểu ý của Hứa Tư Tư, hắn hỏi:
- Rốt cuộc cô có ý gì, cái gì gọi là dám động đến thị trưởng hay không?
- Diệp tiên sinh, nếu tôi có một bằng chứng rất quan trọng, có thể chứng minh thị trưởng đã phạm tội, anh có thể giúp những bằng chứng này phát huy tác dụng không, có thể làm cho tên thị trưởng chết tiệt kia nhận sự trừng phạt đích đáng không?
Hứa Tư Tư nói xong, vẫn chăm chú nhìn Diệp Lăng Phi. Diệp Lăng Phi nghe xong, lại bật cười thành tiếng. Tuy lúc này không nên cười, nhưng hắn vẫn không nhịn được. Diệp Lăng Phi cười lạnh nói:
- Chưa có người nào mà tôi không dám động đến. Hứa Tư Tư, nếu cô thật sự có chứng cứ, tôi bảo đảm có thể khiến cho Tùy Trường Hồng phải vào tù!
- Vậy tôi tin tưởng anh!
Hứa Tư Tư vừa nói vừa ngồi xuống trước máy tính. Vừa rồi máy tính của cô chưa tắt, vẫn còn đang bật. Hứa Tư Tư mở một thư mục ra, bên trong là đoạn phim ghi lại cảnh nói chuyện giữa Tùy Trường Hồng và Hắc Tam. Diệp Lăng Phi xem đoạn phim, trong lòng đã hiểu rốt cuộc là có chuyện gì. Hắn không xem hết, nói với Hứa Tư Tư:
- Tư Tư, cô chờ một lát!
Diệp Lăng Phi vừa nói vừa đi ra ngoài, gọi Tiểu Triệu vào.
- Tiểu Triệu, phiền cậu điều tra lai lịch của tên Hắc Tam kia, hình như gã là tội phạm quan trọng mà cả nước đang truy nã!
Diệp Lăng Phi nói.
Tiểu Triệu vừa nghe vậy, vội vàng gọi điện về đại đội cảnh sát hình sự, yêu cầu điều tra về Hắc Tam. Bên kia nhanh chóng có tư liệu trả lời, tên Hắc Tam này nguyên là một gã đầu lĩnh xã hội đen, bị bộ công an liệt vào danh sách tội phạm truy nã cấp S. Tiểu Triệu nhận được tin tức, trong lòng mừng như hoa, bắt được tội phạm quan trọng bị truy nã toàn quốc, lại là một chiến công lớn rồi. Diệp Lăng Phi biết được thân phận của Hắc Tam, lại có bằng chứng trong tay Hứa Tư Tư, trong lòng thầm cười lạnh: “Tùy Trường Hồng, lần này ngươi chết chắc rồi!”
Diệp Lăng Phi không gọi điện thoại trước mặt Hứa Tư Tư, hắn đi xuống tầng dưới, tìm một chỗ không người gọi cho Điền Vi Dân. Đầu dây bên kia vừa bắt máy, Diệp Lăng Phi đã cười nói:
- Bí thư Điền, chúc mừng ông nhé, cái ghế bí thư thị ủy của ông sẽ ngày càng vững chắc!
- Tiểu Diệp, cậu làm tôi mơ hồ quá, sao lại chúc mừng tôi?
Điền Vi Dân không rõ tại sao Diệp Lăng Phi lại nói như vậy. Diệp Lăng Phi cười nói:
- Bí thư Điền, trong tay tôi có mấy thứ hay ho, ông có muốn biết là về cái gì không?
Điền Vi Dân cười nói:
- Tiểu Diệp, cậu đừng vòng vo tam quốc với tôi nữa, mau nói đi!
- Bí thư Điền, vậy tôi nói cho ông biết là được!
Diệp Lăng Phi nói.
- Tôi từ chỗ nhà báo Hứa Tư Tư của nhật báo Vọng Hải đã lấy được một số chứng cứ có thể chứng minh Tùy Trường Hồng phạm pháp. Cô nhà báo kia đã dùng máy ảnh kỹ thuật số để ghi lại cuộc nói chuyện giữa Tùy Trường Hồng và Hắc Tam, tội phạm cấp S bị truy nã toàn quốc. Từ cuộc nói chuyện có thể chứng minh Tùy Trường Hồng và Hắc Tam có quan hệ rất sâu, hơn nữa Tùy Trường Hồng còn muốn để Hắc Tam giết chết nhà báo Vương Thần. Có thể nói, những bằng chứng này có thể trực tiếp đưa Tùy Trường Hồng vào tù. Bí thư Điền, ông nói xem, chẳng lẽ đây không phải là một chuyện vui sao?
Điền Vi Dân nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, vội vàng hỏi:
- Tiểu Diệp, cậu nói thật sao?
- Bí thư Điền, ông thấy tôi giống đang nói đùa với ông sao? À, thiếu chút nữa tôi quên mất một việc!
Diệp Lăng Phi nói.
- Vừa rồi cô nhà báo kia bị Hắc Tam truy sát, hình như bạn trai của cô ấy đã chết. Về phần cô ấy, nếu không phải tôi xuất hiện kịp thời, chắc cũng đã toi mạng rồi. Bí thư Điền, ông nói xem bây giờ phải làm gì?
Thật ra thì đây đã là chuyện rõ như ban ngày, Điền Vi Dân không hề suy nghĩ, lập tức nói luôn:
- Tiểu Diệp, bằng chứng đó không phải đang ở trong tay cậu sao, cậu hãy mau chóng đưa chúng đến thị ủy. Bây giờ tôi sẽ nói chuyện với người của tổ điều tra, chờ có những bằng chứng đó, lập tức bắt giữ Tùy Trường Hồng, tránh để cho hắn chạy thoát
❅ Thiên Lôi Trúc ❅ Cộng đồng dịch