Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 1057: CHƯƠNG 1057: ĐÂY LÀ MỘT SỰ HIỂU LẦM!

Diệp Lăng Phi hạ giọng thì thầm vào tai Trần Ngọc Đình, chợt phát hiện ánh mắt cô đã có lại chút thần sắc. Bỗng nhiên, cô từ trên giường ngồi bật dậy, lẩm bẩm:

- A... Tiểu Vũ, tôi còn chưa gặp Tiểu Vũ mà?

Trịnh Khả Nhạc và thư ký của Trần Ngọc Đình từ ngoài bước vào, nghe thấy tiếng cô, hai người vội vàng chạy tới, nói:

- Phó tổng giám đốc Trần, chị vừa mới tỉnh, không nên cử động!

- Tôi muốn gặp con trai tôi, tôi muốn gặp con trai tôi!

Trần Ngọc Đình bị ngất đi, vừa mới tỉnh lại, đầu óc vẫn còn trống rỗng, lại nghe Diệp Lăng Phi nhắc tới con trai mình. Cô như tìm lại được tinh thần, giãy giụa muốn đi gặp Tiêu Hồng Vũ. Diệp Lăng Phi khẽ thở dài, nói:

- Khả Nhạc, đừng ngăn cô ấy, để cô ấy đi gặp con trai mình đi!

Trịnh Khả Nhạc nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, bèn kéo cô thư ký của Trần Ngọc Đình lại, hai người không ngăn cản cô nữa. Diệp Lăng Phi thấy Trần Ngọc Đình như người mất hồn, thất thểu chạy ra khỏi phòng bệnh, hắn khẽ thở dài, vốn định đuổi theo thì đúng lúc đó Bạch Tình Đình gọi điện thoại tới.

Bạch Tình Đình cũng đã biết chuyện của Trần Ngọc Đình, lúc này cô đang ở nhà bàn luận với Chu Hân Mính về việc đó. Theo cô thấy, Trần Ngọc Đình chẳng qua cũng chỉ là một phó tổng giám đốc của tập đoàn Tân Á, giữa cô và Diệp Lăng Phi không có giao tình sâu đậm. Diệp Lăng Phi không cần phải quan tâm đến chuyện của Trần Ngọc Đình như vậy. Nhưng Chu Hân Mính lại nhắc nhở Bạch Tình Đình, dù sao trước đây Diệp Lăng Phi cũng từng làm việc ở tập đoàn Tân Á, cũng có chút giao tình với Trần Ngọc Đình, bây giờ nhà cô ấy xảy ra chuyện lớn như vậy, Diệp Lăng Phi quan tâm nhiều một chút cũng là lẽ thường tình. Bạch Tình Đình nghe Chu Hân Mính nói vậy mới hết nghi hoặc. Cô gọi điện cho Diệp Lăng Phi chỉ là muốn hỏi thăm xem tình hình bên đó thế nào.

- Tình hình bên này rối lắm. Tình Đình, chờ anh về sẽ nói chuyện với em!

Diệp Lăng Phi nói.

- Trương Lộ Tuyết vẫn chưa tới, cô ấy còn đang bận việc, phần lớn công việc trong tập đoàn Tân Á đều do Trần Ngọc Đình xử lý, bây giờ cô ấy thành ra thế này, Trương Lộ Tuyết chỉ có thể tự mình xử lý thôi, anh cũng đành ở lại xem có giúp được gì không!

- Ông xã, không phải em muốn giục anh về đâu!

Bạch Tình Đình nói.

- Em chỉ hỏi thăm tình hình thôi, em nghe chuyện của Trần Ngọc Đình xong cũng rất thương cảm cho chị ấy!

- Ừ, bà xã, em cứ nghỉ trước đi, ai biết anh còn bận tới khi nào!

Diệp Lăng Phi nói.

Sau khi cúp máy, Diệp Lăng Phi mới rời khỏi phòng bệnh. Hắn đi thẳng đến nhà xác của bệnh viện, vừa đến cửa đã nghe thấy tiếng kêu kinh hãi của Trần Ngọc Đình từ bên trong vọng ra:

- Đây không phải con trai tôi, con tôi đâu, thi thể của con tôi đâu?

Trịnh Khả Nhạc và thư ký của Trần Ngọc Đình đều đứng bên ngoài nhà xác, hai cô gái trẻ này không dám đi vào. Nhà xác là nơi bệnh viện chuyên dùng để chứa thi thể, hai cô vừa nghĩ đến người chết đã sợ xanh mặt. Họ đứng bên ngoài chờ Trần Ngọc Đình đi ra. Diệp Lăng Phi nghe thấy tiếng hô của cô, bèn cất bước đi vào, thấy Trần Ngọc Đình đang nắm tay một người đàn ông hơn 50 tuổi, ép hỏi:

- Thi thể của con tôi đâu?

- Chính là cái đó mà!

Ông già kia chỉ vào tấm bảng nhỏ treo trên ngón chân người chết, nói:

- Đây là thi thể chiều nay mới đưa tới, không sai đâu!

- Đây không phải con tôi...!

Trần Ngọc Đình nói.

Diệp Lăng Phi vén tấm khăn trắng lên, nhìn thoáng qua thi thể bị xe đâm đến không nhận ra mặt mũi, nói:

- Chị Ngọc Đình, sao chị biết đây không phải con của chị?

- Lòng bàn chân phải của con trai tôi có một cái bớt, nhưng trên thi thể này lại không có, tôi có thể xác định đây không phải là con tôi!

Lúc này Trần Ngọc Đình dường như đã khôi phục lại chút lý trí, cô lại cẩn thận quan sát, xác nhận đây tuyệt đối không phải con trai mình. Hôm nay vừa nhận được điện thoại, Trần Ngọc Đình đã hoảng loạn, đến bệnh viện nghe bác sĩ nói người đã chết thì lập tức ngất xỉu, mãi đến bây giờ mới đến nhận thi thể con trai. Nhưng chiếc điện thoại di động mà người thanh niên này mang theo chính là của Tiêu Hồng Vũ, thế nên mới khiến người ta hiểu lầm đây là cậu. Đây là do ấn tượng ban đầu đã ăn sâu vào tiềm thức, đến cả Diệp Lăng Phi cũng cho rằng thi thể đó là Tiêu Hồng Vũ. Nhưng ngoài chiếc điện thoại ra, không còn dấu hiệu nào khác có thể chứng minh tử thi này là của cậu.

- Chị Ngọc Đình, chị có nghĩ đây là một bước ngoặt không?

Diệp Lăng Phi hỏi.

Trần Ngọc Đình cũng không dám chắc chuyện này có uẩn khúc gì, cô lập tức chạy ra khỏi nhà xác. Diệp Lăng Phi không rõ cô nghĩ tới chuyện gì, cũng vội đi ra theo. Trần Ngọc Đình chạy ra ngoài, lập tức gọi điện cho cha mẹ mình, muốn biết Tiêu Hồng Vũ có ở đó không, nhưng điện thoại không ai nghe máy. Hôm nay Trương Lộ Tuyết cũng là người gọi điện thông báo cho cha mẹ của Trần Ngọc Đình, tình huống cũng giống như vậy, trong nhà không có ai, không biết hai ông bà đã đi đâu. Trần Ngọc Đình thấy điện thoại nhà bố mẹ không ai nghe, cô lại gọi về nhà mình, điện thoại đổ chuông mấy hồi rồi cô nghe thấy giọng nói của Tiêu Hồng Vũ vang lên.

- Mẹ, bao giờ thì mẹ về nhà?

Trần Ngọc Đình cảm thấy mình như đang nằm mơ khi nghe thấy giọng nói của con trai. Cô còn tưởng mình đang mơ, bèn véo má mình một cái, cảm thấy đau, cô biết rõ mình không nằm mơ. Cảm giác mừng như điên bộc phát từ tận đáy lòng, cô cảm thấy giọng mình hơi run rẩy, như phải dùng hết sức lực mới có thể lên tiếng, nói với Tiêu Hồng Vũ:

- Tiểu Vũ, con không sao rồi, con thực sự không việc gì sao?

Trong điện thoại truyền đến giọng nói của Tiêu Hồng Vũ, hình như cậu lấy làm lạ vì sao mẹ mình lại hỏi vậy, cậu nói:

- Mẹ, con không sao mà, mẹ làm sao vậy?

- Tiểu Vũ, con cứ ở nhà, ngàn vạn lần đừng đi ra ngoài, mẹ sẽ về nhà ngay!

Trần Ngọc Đình nói đến câu cuối cùng đã muốn khóc không thành tiếng. Sau khi cúp máy, cô nhào vào lòng Diệp Lăng Phi, vỡ òa trong hạnh phúc, nói:

- Tiểu Vũ không sao... Tiểu Vũ không sao, nó đang ở nhà!

- Không có chuyện gì là tốt rồi, chị Ngọc Đình, để tôi đưa chị về nhà!

Diệp Lăng Phi nghe Trần Ngọc Đình nói Tiêu Hồng Vũ không sao, trong lòng hắn cũng vui mừng lạ thường. Lúc này Trịnh Khả Nhạc và thư ký của Trần Ngọc Đình cũng thở phào nhẹ nhõm, trên mặt đều hiện lên nụ cười mừng rỡ. Trịnh Khả Nhạc lập tức gọi điện cho Trương Lộ Tuyết, báo tin vui này cho cô. Trương Lộ Tuyết nghe xong, lập tức trò chuyện với Trần Ngọc Đình. Trần Ngọc Đình trong lòng nóng lòng muốn về nhà để gặp Tiêu Hồng Vũ sớm một chút, nói mấy câu cảm ơn với Trương Lộ Tuyết, sau đó hẹn ngày mai đến tập đoàn sẽ nói chuyện lâu hơn. Thư ký của Trần Ngọc Đình sống ở gần đây, gọi một chiếc taxi chỉ mất hơn mười phút là về đến nhà, còn nhà của Trịnh Khả Nhạc thì lại cách nơi này rất xa. Hơn nữa, còn có chuyện lần trước của Hắc Tam, khiến cho Trịnh Khả Nhạc cứ đến tối là lại thấy hơi sợ. Bây giờ đã gần 10 giờ tối, Trịnh Khả Nhạc một mình về nhà thì sợ, cô bèn theo Diệp Lăng Phi đến nhà của Trần Ngọc Đình, sau đó sẽ nhờ Diệp Lăng Phi đưa mình về.

Lúc Trần Ngọc Đình về đến nhà, con trai cô, Tiêu Hồng Vũ, đang ngồi chơi vi tính. Trần Ngọc Đình vừa thấy Tiêu Hồng Vũ, không nói lời nào, trực tiếp kéo cậu vào lòng, dáng vẻ như muốn ôm con trai mình mãi mãi. Tiêu Hồng Vũ không rõ đây là chuyện gì, có lẽ cậu không thể nào ngờ được, mới chiều hôm nay mẹ mình còn ngất xỉu vì quá thương tâm. Sau khi Trần Ngọc Đình tỉnh táo lại, hỏi Tiêu Hồng Vũ về chuyện điện thoại di động, mới biết được điện thoại của cậu bị người ta trấn lột mất. Tiêu Hồng Vũ sợ mẹ mắng nên không dám nói chuyện này.

Mây đen u ám tan đi, Diệp Lăng Phi cũng phải đưa Trịnh Khả Nhạc về nhà. Trần Ngọc Đình tiễn Diệp Lăng Phi và Trịnh Khả Nhạc xuống dưới nhà, ngay lúc Diệp Lăng Phi mở cửa xe, Trần Ngọc Đình mở miệng nói với hắn:

- Đệ đệ, cảm ơn vì tất cả những gì cậu đã làm cho tôi, tôi sẽ không quên đâu!

- Chị Ngọc Đình, xem chị nói kìa, giữa chúng ta mà còn cần khách sáo như vậy sao?

Diệp Lăng Phi cười nói.

- Có thời gian chị nên ở bên Tiểu Vũ nhiều hơn!

- Ừ, tôi hiểu!

Trần Ngọc Đình đáp.

- Đệ đệ, lái xe cẩn thận một chút!

- Được!

Diệp Lăng Phi lái xe rời khỏi nhà Trần Ngọc Đình, trên đường đưa Trịnh Khả Nhạc về. Trịnh Khả Nhạc bắt đầu gặng hỏi Diệp Lăng Phi về chuyện liên quan đến Trần Ngọc Đình. Cô cũng không ngốc, nghe giọng điệu nói chuyện giữa hai người thì cảm thấy họ nhất định có vấn đề. Nhưng Diệp Lăng Phi chỉ cười cười, không chịu nói cho cô, xe đi tới dưới nhà Trịnh Khả Nhạc. Cô cởi dây an toàn ra, không lập tức xuống xe, oán giận nói:

- Diệp đại ca, bây giờ mỗi lần về nhà em đều rất sợ. Lần trước em và chị Oánh Oánh đã bàn rồi, bọn em muốn chuyển nhà, không thể tiếp tục sống ở đây nữa, thực sự là quá kinh khủng!

- Có gì mà kinh khủng chứ!

Diệp Lăng Phi cởi dây an toàn, xuống xe, châm một điếu thuốc, tựa người vào cửa xe, nói với Trịnh Khả Nhạc:

- Khả Nhạc, trên thế giới này thứ đáng sợ nhất là người chứ không phải quỷ!

- Anh đương nhiên không sợ rồi, anh là đàn ông cơ mà!

Trịnh Khả Nhạc đi tới bên cạnh Diệp Lăng Phi, kéo tay hắn, nói:

- Diệp đại ca, em là con gái, con gái trời sinh đã nhát gan rồi. Tòa nhà này có người chết, em vừa nghĩ tới là đã sởn cả gai ốc, em nghĩ chờ đến cuối tuần này, em và chị Oánh Oánh sẽ đi tìm nhà, không ở lại cái nhà này thêm một phút nào nữa, sớm muộn gì em cũng phát điên mất!

Diệp Lăng Phi lắc đầu, đứng thẳng dậy, nói:

- Tiểu nha đầu, em cũng nghĩ nhiều nhỉ, còn sợ mấy thứ vô hình đó. Anh bảo này, nếu em có sức đi lo mấy cái đó, chi bằng nghĩ chuyện khác còn hơn!

Diệp Lăng Phi lại hít một hơi thuốc, lúc này mới cùng Trịnh Khả Nhạc đi lên lầu. Từ Oánh đã sớm trở về. Lúc Trịnh Khả Nhạc về, Từ Oánh đang xem TV trong phòng khách, trông bộ dạng của cô hình như cũng rất sợ, nếu không cũng sẽ không vặn tiếng TV to như vậy.

- Khả Nhạc, phó tổng giám đốc Trần hiện giờ thế nào rồi?

Từ Oánh cũng biết chuyện của Trần Ngọc Đình, cô chờ Trịnh Khả Nhạc về đến nhà, lập tức hỏi han. Trịnh Khả Nhạc chỉ nói sơ lược cho Từ Oánh. Từ Oánh biết được đây chỉ là hiểu lầm, cũng thở phào nhẹ nhõm. Diệp Lăng Phi thấy mình đã đưa Trịnh Khả Nhạc về nhà, hắn cũng phải đi về. Diệp Lăng Phi vừa định đi, lại bị Trịnh Khả Nhạc kéo cánh tay, nói:

- Diệp đại ca, khó có dịp anh tới nhà em, nào, em cho anh xem phòng của em!

- Tiểu nha đầu, có gì đẹp mà phải xem chứ!

Diệp Lăng Phi cười nói.

- Để lần sau đi, bây giờ muộn rồi, anh còn phải về nhà nữa. À, anh nhớ rồi, nếu các em muốn chuyển nhà, anh có thể tìm một chỗ giúp các em!

Trịnh Khả Nhạc vừa nghe vậy, mừng ra mặt, nhõng nhẽo nói:

- Diệp đại ca, em biết anh là người tốt mà!

- Thôi đi, tiểu nha đầu, anh biết thừa là em đã muốn nhờ anh giúp chuyện này rồi!

Diệp Lăng Phi thò tay véo nhẹ cái mũi Trịnh Khả Nhạc một cái, nói:

- Được rồi, anh giúp các em tìm căn hộ khác là được, chờ khi nào anh tìm được, các em đi xem thử nhé!

- Vâng. Diệp đại ca, anh nhất định phải mau chóng tìm đó!

Trịnh Khả Nhạc nói.

- Em thực sự không dám ở đây thêm nữa, tối nào em cũng cảm thấy... Ai da, em không nói nữa, càng nói càng sợ, nói tóm lại, Diệp đại ca, anh nhất định phải nhanh lên đó!

- Anh biết rồi!

Diệp Lăng Phi nói.

Rời khỏi nhà của Trịnh Khả Nhạc, Diệp Lăng Phi lái xe quay về biệt thự. Còn chưa tới nơi, điện thoại của hắn đã đổ chuông. Diệp Lăng Phi còn tưởng Bạch Tình Đình gọi đến giục mình về, hắn cầm lấy điện thoại, vừa nhìn lại thấy là Trần Ngọc Đình gọi tới. Diệp Lăng Phi nhấc máy, cười nói:

- Chị Ngọc Đình, sao lại gọi cho tôi vậy?

- Lẽ nào cậu không cho tôi gọi sao?

Tâm trạng Trần Ngọc Đình có vẻ rất tốt, ngẫm lại cũng đúng, ai gặp phải chuyện này cũng sẽ mừng như điên. Cô vốn cho rằng con trai bảo bối của mình đã chết, nhưng không ngờ đây chẳng qua chỉ là một sự hiểu lầm, con trai cô không hề xây xước gì cả, tâm trạng của cô tất nhiên là tốt rồi.

- Không phải vậy, tôi cho rằng chị Ngọc Đình còn đang tâm sự với con trai chứ!

Diệp Lăng Phi cười nói.

- Tiểu Vũ đang ngủ!

Trần Ngọc Đình nói.

- Đệ đệ, bây giờ cậu nói chuyện có tiện không?

- Có lẽ là tiện đấy!

Diệp Lăng Phi nói.

- Bây giờ tôi đang trên đường về nhà, vẫn còn chưa tới nơi, trong xe cũng không có ai, tôi cho rằng nói chuyện rất tiện!

- Xì!

Trần Ngọc Đình bật cười, cô nói:

- Đệ đệ, cậu đúng là thích nói đùa!

- Chị Ngọc Đình, tôi muốn trêu chị mà!

Diệp Lăng Phi nói.

- Tôi biết hôm nay chị nhất định rất mệt, tỷ tỷ, đi ngủ sớm một chút đi, nghỉ ngơi cho tốt, tập đoàn Tân Á rất cần chị đấy!

- Ừ!

Trần Ngọc Đình nói.

- Tôi vừa tắm xong, bây giờ đang nằm trên giường gọi điện cho cậu, sau khi nói chuyện xong, tôi sẽ đi ngủ!

Diệp Lăng Phi nghe Trần Ngọc Đình nói vậy, bỗng nhiên trong đầu nảy sinh ý muốn trêu chọc, hắn cố ý nói:

- Chị Ngọc Đình, không phải là chị không ngủ được đó chứ, có muốn tôi đến ngủ cùng chị không?

- Tôi không dám để cậu tới đây đâu, nếu cậu tới, bà xã của cậu không tìm tôi tính sổ mới lạ, tôi cũng không muốn gặp phải mấy chuyện thị phi đâu!

Trần Ngọc Đình nói với giọng điệu mập mờ ám muội:

- Đệ đệ, có thời gian rảnh thì gọi điện cho tỷ tỷ, cậu yên tâm, tôi là người từng trải, sẽ không giống như mấy cô gái trẻ quấn lấy cậu đâu!

- Chị Ngọc Đình, xem chị nói kìa, tôi mà sợ chị quấn quýt sao, chỉ là dạo này tôi bận quá!

Diệp Lăng Phi nói.

- Thật ra trong lòng tôi rất mong được gặp chị Ngọc Đình đó!

- Đệ đệ, lần này đúng là phải cảm ơn cậu!

Trần Ngọc Đình nói.

- Tôi cảm thấy có một người đàn ông giống như cậu ở bên cạnh thực sự rất tốt. Khi tôi tìm Tiểu Vũ, lúc đó may mà có cậu ở bên, nếu không tôi cũng không biết có thể kiên cường được không. Phụ nữ chúng tôi, có chuyện gì cũng cần một bờ vai đàn ông để dựa vào. Đệ đệ, tôi cũng là phụ nữ, có lúc tôi cũng sẽ trở nên yếu đuối, đến lúc đó, tôi hy vọng cậu có thể như ngày hôm nay, để tôi có cảm giác mình còn một bờ vai để nương tựa!

- Chị Ngọc Đình, tôi sẽ luôn đứng sau ủng hộ chị!

Diệp Lăng Phi nói với giọng rất nghiêm túc.

- Nếu chị muốn tìm một bờ vai để dựa vào thì cứ gọi cho tôi nhé!

- Ừ!

Trần Ngọc Đình nói.

- Được rồi, đệ đệ, tôi phải đi ngủ đây, cậu đi đường cẩn thận nhé!

- Chị Ngọc Đình, tôi biết rồi!

Diệp Lăng Phi nói.

Ngay khi hắn chuẩn bị cúp máy thì bỗng nhiên nghe thấy trong điện thoại vang lên một tiếng động giống như tiếng Trần Ngọc Đình hôn vào máy. Khi Diệp Lăng Phi muốn hỏi xem có phải cô vừa hôn mình không thì điện thoại lại vang lên tiếng “tút tút”. Trần Ngọc Đình đã cúp máy rồi. Diệp Lăng Phi cũng để điện thoại xuống, cười lắc đầu. Hắn và Trần Ngọc Đình đã lâu không gặp. Nhớ khi xưa lúc còn ở tập đoàn Tân Á, hắn đã có tiếp xúc với cô, hai người thậm chí còn phát sinh quan hệ, chỉ là sau này không còn nữa. Một phần là do Diệp Lăng Phi gặp quá nhiều chuyện, mặt khác còn có nguyên nhân trực tiếp từ Trần Ngọc Đình. Trong lòng cô vẫn còn bóng dáng của người chồng đã khuất, năm đó hai vợ chồng họ rất tâm đầu ý hợp.

Diệp Lăng Phi còn nhớ rõ lần đầu tiên mình và Trần Ngọc Đình phát sinh quan hệ, cô đã nói rằng đôi mắt của hắn rất giống đôi mắt của người chồng quá cố. Lúc hai người triền miên trên giường, Trần Ngọc Đình toàn kêu tên ông xã mình. Sau đó còn có một lần Diệp Lăng Phi muốn ân ái với cô, cũng chính vì chồng của cô mà hắn không thể làm tới. Diệp Lăng Phi thật sự không ngờ chuyện hôm nay lại khiến quan hệ giữa hắn và Trần Ngọc Đình gần thêm một bước. Tuy vừa rồi trong điện thoại cô không nói rõ ràng, nhưng trong lời nói đã biểu lộ rằng Diệp Lăng Phi là một người đàn ông đáng để cô nương tựa. Những người phụ nữ như Trần Ngọc Đình sẽ không dễ dàng nói ra những lời như vậy. Diệp Lăng Phi trong lòng cũng hiểu ý tứ của cô.

Vừa nghĩ đến thân thể đầy đặn của Trần Ngọc Đình, trong đầu Diệp Lăng Phi lại nổi lên dục vọng. Hắn bỗng nhiên vừa cười vừa lắc đầu, biết bên cạnh mình đã có nhiều phụ nữ như vậy mà vẫn còn tơ tưởng đến cô, xem ra chung quy mình vẫn chỉ là một gã đàn ông háo sắc mà thôi. Lúc Diệp Lăng Phi về đến nhà thì Chu Hân Mính đã đi ngủ. Bạch Tình Đình đang nằm trên giường xem TV. Diệp Lăng Phi đi tắm trước, sau đó mới xốc chăn trèo lên giường. Hắn ôm thân thể thơm tho của Bạch Tình Đình, thấp giọng nói:

- Bà xã, em đoán xem hôm nay đã có chuyện gì?

- Ông xã, không phải anh đã kể rồi sao?

Bạch Tình Đình nói.

- Chẳng lẽ còn có chuyện gì khác à?

- Đương nhiên là có rồi!

Diệp Lăng Phi nhẹ giọng nói.

- Chuyện hôm nay chỉ là một sự hiểu lầm, con trai của Trần Ngọc Đình chưa chết

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!