Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 108: CHƯƠNG 108: HIỂU LẦM

Từ trước tới nay, Tần Dao vẫn cho rằng Diệp Lăng Phi là người độc thân. Dù nàng cảm thấy mình không xứng với hắn, nhưng vẫn ôm một tia hy vọng, mong rằng Diệp Lăng Phi sẽ hoàn toàn là của riêng nàng.

Câu nói vừa rồi của Diệp Lăng Phi như một gáo nước lạnh, dập tắt mọi hy vọng của Tần Dao. Nếu Diệp Lăng Phi đã có vợ mà nàng lại có quan hệ thân mật với hắn, Tần Dao sẽ có cảm giác mình giống như những cô gái bị bao nuôi.

Trong trường học của nàng có không ít nữ sinh bị bao nuôi, thực ra cũng có người muốn bao nuôi nàng. Nhưng Tần Dao là cô gái có lòng tự trọng, nàng không giống những cô gái khác chỉ vì tiền mà ở cùng với những người đàn ông đáng ghét. Thậm chí nàng còn ghê sợ khi những kẻ đó chạm vào thân thể mình, nàng không thể chịu đựng được cảnh phải trần trụi trước một người mình không yêu.

Nhưng đối với Diệp Lăng Phi thì nàng lại khác biệt, nàng nhận ra rằng mình rất thích hắn. Dù Diệp Lăng Phi lớn hơn nàng khá nhiều tuổi nhưng nàng không bận tâm chuyện đó. Sau khi nghe hắn nói đã có vợ, nàng lại có cảm giác như mình bị bao nuôi, chính cảm giác này khiến nàng phải do dự.

Diệp Lăng Phi lại cho rằng Tần Dao phản ứng như vậy là vì hắn đã có vợ, nên trong lòng hắn cũng cảm thấy có chút hụt hẫng. Thế là, hắn vỗ vai Tần Dao, cười nói:

– Được rồi, tiểu nha đầu, anh sẽ không ép buộc bất cứ ai. Em không cần cảm thấy áy náy hay xấu hổ gì với anh.

Hắn buông tay khỏi vai Tần Dao, đứng lên nói:

– Anh về trước đây. Nếu có gì cần anh giúp đỡ thì cứ nói, chúng ta vẫn là bạn bè mà.

Tần Dao giật mình sau khi nghe những lời này của Diệp Lăng Phi, nàng đứng lên khỏi ghế sô pha, đi tới hai bước, đứng trước mặt Diệp Lăng Phi, vội vàng giải thích:

– Diệp đại ca, chuyện này không phải như anh nghĩ đâu.

Lúc này, Tần Dao bất chấp mọi thứ, nàng không còn ngại ngùng nữa, cố gắng giải thích:

– Chỉ là em cần một chút thời gian, dù sao thì em cũng không muốn giống như những nữ sinh bị bao nuôi. Diệp đại ca, anh cho em một chút thời gian được không?

Diệp Lăng Phi vừa nghe Tần Dao nói vậy, hắn hiểu những lời này xuất phát từ tận đáy lòng nàng. Hắn ngẫm nghĩ một lát, không ngờ Tần Dao lại có suy nghĩ đó, vội vàng cười nói:

– Tiểu nha đầu, làm gì mà cuống quýt lên thế. Anh đâu có giận em. Thôi được rồi, chúng ta không nói chuyện này nữa. Trưa nay định cho anh ăn gì đây?

Tần Dao thấy Diệp Lăng Phi không có ý gì khác, lúc này nàng mới yên tâm, nói:

– Em không biết, Đình Đình mua gì thì chúng ta ăn nấy.

Vừa dứt lời thì có tiếng động ngoài cửa, Hàn Đình Đình cầm một túi đồ ăn trở về, còn mua thêm hai chai bia. Tần Dao vội vàng đi đến chỗ Hàn Đình Đình, cầm lấy túi đồ ăn từ tay nàng.

– Mình định mua nhiều hơn một chút nhưng lại không xách về nhà nổi, sớm biết thế thì đã rủ cậu đi cùng rồi.

Tần Dao ừ một tiếng, cầm đồ ăn đi vào bếp. Còn Hàn Đình Đình thì đi tới trước mặt Diệp Lăng Phi, nàng lấy hai chai bia từ trong túi ra, giải thích:

– Diệp tiên sinh, em không biết anh thích uống gì nên mua hai chai bia.

– Gọi anh là Diệp đại ca nghe hay hơn.

Diệp Lăng Phi nói:

– Anh đã nói rồi, đừng gọi anh là Diệp tiên sinh, gọi như vậy nghe xa lạ lắm.

Hàn Đình Đình đỏ mặt sau khi nghe những lời này của Diệp Lăng Phi, nàng gật đầu nói:

– Diệp đại ca, em biết rồi.

Nói xong, nàng xoay người đi vào bếp.

Diệp Lăng Phi thấy tai Hàn Đình Đình bỗng nhiên đỏ rực, nhưng vì đang buồn bực nên hắn cũng không hiểu vì sao. Hắn nào đâu biết rằng, sau khi nghe câu nói của hắn, tâm hồn thiếu nữ của Hàn Đình Đình khẽ rung động, thế nên tai nàng mới đỏ bừng.

Trong bếp, Hàn Đình Đình và Tần Dao đang bận rộn nấu ăn. Tần Dao vốn lớn lên ở vùng quê, từ nhỏ đã phải quán xuyến việc nhà, thế nên việc nấu ăn đối với nàng chỉ là chuyện nhỏ; còn Hàn Đình Đình tuy rằng lớn lên ở thành phố, nhưng cha mẹ nàng lại bận rộn công việc, từ nhỏ nàng đã phải tự chăm sóc bản thân. Hai cô gái này đều không phải là loại “tiểu thư” được nuông chiều, nên việc nấu nướng rất dễ dàng.

Diệp Lăng Phi đang ngồi trên ghế sô pha trong phòng khách xem ti vi để giết thời gian. Bây giờ trên ti vi chủ yếu là chương trình giải trí, đặc biệt là các chương trình của Hàn Quốc, dĩ nhiên vẫn còn một số ít chương trình của Trung Quốc. Đối với người Hàn Quốc, Diệp Lăng Phi cũng không thích lắm. Lúc trước cả nước Trung Quốc xôn xao về việc “Tết Đoan Ngọ” bị người Hàn Quốc đăng ký làm di sản văn hóa của họ, còn trên mạng internet, thậm chí họ còn đưa tin “Khuất Nguyên” là người Hàn Quốc, chuyện này đến nay vẫn chưa lý giải được.

Diệp Lăng Phi bật thử mấy kênh khác thì thấy nếu không phải là chương trình giải trí của Hàn Quốc thì cũng là phim Hàn Quốc. Hắn cảm thấy rất vô vị, liền tắt ti vi, đứng dậy đi vào bếp. Vào đến nơi, Diệp Lăng Phi thấy Tần Dao và Hàn Đình Đình đang quay lưng về phía mình để nấu ăn.

Tần Dao phụ trách chế biến và nấu cơm, động tác của nàng rất nhanh nhẹn, nàng cắt thịt thành từng miếng rất thành thạo. Còn Hàn Đình Đình thì đang cầm chiếc chảo để xào rau. Hai cô gái này phân công công việc rất rõ ràng.

– Có cần anh giúp không?

Diệp Lăng Phi đứng ở cửa phòng bếp hỏi.

– Diệp đại ca, anh cứ ngồi chờ ăn là được rồi.

Hàn Đình Đình nghe thấy tiếng Diệp Lăng Phi, nàng xoay người lại, cười nói. Tần Dao cũng xoay người lại, phụ họa theo:

– Đúng đấy, Diệp đại ca, anh cứ ra ngoài xem ti vi đi.

– Ừ, tốt, các em nhanh lên nha.

Diệp Lăng Phi gật đầu, liếc nhìn vòng ba của Tần Dao và Hàn Đình Đình, trong lòng thầm cảm thán:

– Mấy cô gái này sao mà giữ được vóc dáng đẹp như vậy, nhất là vòng ba, quả thật là câu hồn đoạt phách.

Hắn cười rồi xoay người đi ra phòng khách.

Tần Dao và Hàn Đình Đình bắt đầu bận rộn, Tần Dao vừa thái rau vừa nói:

– Đình Đình, cậu xem hết bao nhiêu tiền, chúng ta chia đôi.

– Không cần đâu Tần Dao, nếu không có cậu thì mình cũng không thể ra ngoài sống được. Mình không cần phải trả tiền phòng đã tiết kiệm được nhiều tiền lắm rồi, bữa cơm này mình mời cũng là chuyện bình thường mà.

Hàn Đình Đình hơi khom người, dùng đũa gắp miếng rau bỏ vào miệng, cảm thấy hơi nhạt, nàng lại cho thêm một ít muối.

Tần Dao nghe Hàn Đình Đình nói như vậy cũng không có ý định trả tiền cho nàng nữa. Nàng chỉ cười, chuyển trọng tâm câu chuyện sang Diệp Lăng Phi, nàng khẽ nói:

– Đình Đình, cậu thấy Diệp đại ca thế nào? Mình nói trước nhé, chúng ta là chị em tốt, không cần phải giữ bí mật với nhau.

– Ừ, tốt.

Hàn Đình Đình buột miệng nói, nhưng lập tức nàng biết mình nói có phần không đúng, nên nàng vội vàng bổ sung:

– Ý mình là chắc cậu hay gặp Diệp đại ca, người tốt như Diệp đại ca bây giờ rất hiếm. Tần Dao, có cơ hội cậu nhất định phải nắm bắt đấy.

Tần Dao không hề nhận ra rằng Hàn Đình Đình vừa nói hớ, vốn dĩ là một cô gái hay mắc cỡ, nàng nghe Hàn Đình Đình nói như vậy, lập tức cười trêu Hàn Đình Đình:

– Đình Đình, cậu thấy Diệp đại ca thế nào? Mình nói trước nhé, chúng ta là chị em tốt, không cần phải giữ bí mật với nhau.

– Đừng nói lung tung.

Hàn Đình Đình vội vàng nói:

– Mình với Diệp đại ca không hề quen biết.

– Từ từ rồi sẽ quen mà.

Tần Dao cười nói:

– Nếu sau này cậu chịu khó nấu cơm, biết đâu mình sẽ giúp cậu.

– Đừng nói lung tung, nấu cơm nhanh lên.

Hàn Đình Đình biết Tần Dao đang trêu chọc mình nên vội vàng nói vậy.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!