Cùng lúc thành phố Đông Hải xảy ra biến cố lớn, trong tầng hầm của một biệt thự tư nhân ba tầng ở thủ đô Berlin của Đức, ba lão già mang vẻ mặt u sầu ngồi quanh một chiếc bàn tròn. Người đàn ông da vàng trong số đó chính là Claire, ông ta không còn vẻ tinh anh như trước, thay vào đó là nét mặt u buồn. Vẻ mặt của Altus và Claire đều sầu não như nhau. Wiggins thì trông càng chán nản hơn, với tư cách là người có địa vị cao nhất trong ba vị giám đốc của câu lạc bộ Hỏa lực Mỹ có mặt ở đây, Wiggins cảm nhận rõ áp lực đang đè nặng lên vai, vừa phải tìm cách trốn tránh sự truy sát của Lang Nha, vừa phải lên kế hoạch trả thù tổ chức này.
- Tôi cho rằng nhiệm vụ cấp bách nhất của chúng ta bây giờ là làm cách nào để khôi phục lại tổ chức!
Lúc này Claire cuối cùng cũng lên tiếng, trên nét mặt già nua hiện lên sự buồn bã. Ông ta biết rõ nếu muốn khôi phục lại tổ chức sẽ phải đối mặt với vô vàn trắc trở, nhưng dù vậy cũng phải nghĩ cách khôi phục lại câu lạc bộ Hỏa lực Mỹ, chỉ có như vậy mới không phải nơm nớp lo sợ sự truy sát của Lang Nha. Altus không ủng hộ ý kiến của Claire, ông ta cho rằng chính sai lầm của Claire đã dẫn đến chuyện tổ chức quân hỏa Lang Nha nhân cơ hội công kích câu lạc bộ Hỏa lực Mỹ, mọi chuyện đều bắt nguồn từ sai lầm của Đới Vinh Cẩm, con trai Claire. Altus nhìn Claire, nói:
- Tôi không nghĩ bây giờ chúng ta còn đủ năng lực để khôi phục lại tổ chức nữa. Phải biết rằng khi câu lạc bộ Hỏa lực Mỹ bị Lang Nha phá hủy, các thành viên của chúng ta hoặc bị ám sát, hoặc đã rời bỏ tổ chức, chúng ta không còn thế lực để mặc cả với đám chính khách đó nữa. Hiện tại thế lực của tổ chức Lang Nha rất lớn, tôi tin rằng những chính khách của Mỹ nhất định sẽ ủng hộ Lang Nha. Lúc này chúng ta định khôi phục lại tổ chức, chẳng phải là muốn chết sao? Lẽ nào ông cho rằng mấy gã chính khách của Mỹ sẽ hỗ trợ chúng ta ư? Ông nhầm to rồi, tôi tin rằng bọn họ còn đang hận không thể dâng chúng ta lên làm quà cho Lang Nha ấy chứ!
- Lẽ nào cứ như vậy mà ngồi chờ chết sao?
Claire nhìn Altus, oán hận nói:
- Altus, trước kia ông đã nói thế nào? Rằng hành động này chắc chắn không có sai sót, kết quả thì sao? Chính sự ngu xuẩn của ông đã chọc giận Lang Nha, chọc giận cả Satan, mới dẫn đến việc tổ chức của chúng ta bị hủy diệt. Ông phải chịu hoàn toàn trách nhiệm cho chuyện này!
- Ý của ông là tôi khiến cho tổ chức bị hủy diệt sao?
Altus vừa nghe Claire nói vậy, liền nện nắm đấm xuống mặt bàn, oán hận nói:
- Claire, chẳng lẽ ông quên ông cũng có phần ư? Ông quên là vì sai lầm của thằng con trai ngu ngốc của ông mới dẫn đến tổ chức của chúng ta ra nông nỗi này sao? Tất cả chuyện này đều là do con của ông gây ra đấy!
- Là do kế hoạch của ông quá ngu xuẩn mới dẫn đến sự diệt vong của tổ chức!
Claire khăng khăng nói.
- Đều là do cái kế hoạch ngu ngốc đó của ông!
- Ông mới là tên ngu ngốc ấy!
Altus cũng không tỏ ra yếu thế, quát lại.
- Im miệng hết cho tôi!
Lúc này Wiggins, người đã trầm ngâm cả buổi, cuối cùng cũng lên tiếng.
- Bây giờ chỉ còn lại ba người chúng ta, lẽ nào chúng ta còn định ngồi đây cãi vã hay sao? Chẳng lẽ các ông muốn Satan cười vào mặt chúng ta à?
Wiggins nói xong, cả Claire và Altus đều ngậm miệng lại, hai người cùng hướng ánh mắt về phía Wiggins, chờ ông ta nói tiếp. Wiggins đứng dậy, đi vòng quanh chiếc bàn tròn, chậm rãi nói:
- Các anh em của tôi, thời điểm này không phải là lúc để tranh cãi xem trách nhiệm thuộc về ai. Câu lạc bộ Hỏa lực Mỹ đã tới tình cảnh như ngày hôm nay, những giám đốc như chúng ta không ai có thể rũ bỏ trách nhiệm của mình. Sai lầm lớn nhất của chúng ta là khi Lang Nha vừa mới xuất hiện đã không diệt trừ nó, bây giờ tất cả đều đã muộn rồi, chính sự do dự đó đã hủy diệt tổ chức của chúng ta. Bây giờ chuyện mà chúng ta có thể làm không phải là khôi phục lại tổ chức, tôi nghĩ ba người chúng ta không có năng lực này đâu!
Những lời của Wiggins khiến cho Claire và Altus đều cúi đầu thật thấp, Wiggins đã nói ra một sự thật mà cả ba người ở đây đều không cách nào chấp nhận được, đó chính là câu lạc bộ Hỏa lực Mỹ không thể nào khôi phục lại được nữa.
- Hiện giờ chúng ta có thể làm cái gì?
Wiggins lúc này bỗng nhiên nói.
- Việc chúng ta phải làm là báo thù, chúng ta phải nghĩ cách tiêu diệt Satan, đây mới là chuyện chúng ta phải làm. Chúng ta còn có tiền, thế giới này chỉ cần có tiền là có thể làm được mọi chuyện, chúng ta phải giết chết Satan!
- Nhưng chúng ta lại không biết Satan đang ở chỗ nào?
Claire nói.
- Chúng ta chỉ biết Satan đang ở Trung Quốc, nên biết rằng trong cả một quốc gia lớn như vậy, chúng ta có cách nào tìm được Satan giữa biển người mênh mông đó?
- Ông nhầm rồi!
Wiggins lắc đầu, nói:
- Claire, thật ra thì con trai ông đã có xung đột với Satan rồi. Lẽ nào ông không nhớ cái gã người Trung Quốc tên là Diệp Lăng Phi kia sao?
Claire nhìn Wiggins, chợt nghe thấy Wiggins cười lạnh nói:
- Cái tay Diệp Lăng Phi đó chính là Satan. Satan ở Trung Quốc nhất định sẽ có tên Trung Quốc, Diệp Lăng Phi chính là tên của hắn. Bây giờ Satan đang trốn ở thành phố Vọng Hải, chuyện chúng ta cần phải làm là tìm ra hắn tại thành phố Vọng Hải, sau đó khiến hắn phải chết một cách thê thảm!
- Vậy chúng ta phải làm như thế nào?
Altus nói.
- Ba người chúng ta căn bản là không dám xuất hiện, nếu chúng ta thò đầu ra nhất định sẽ bị người khác phát hiện!
- Sau khi tránh thoát được trận này chúng ta có thể tính chuyện đi Châu Phi!
Wiggins nói.
- Hoặc là một hòn đảo nào đó trên Đại Tây Dương chẳng hạn, chúng ta có rất nhiều lựa chọn. Nhưng trước khi chúng ta chọn chỗ dưỡng lão, chúng ta phải tận mắt nhìn thấy Satan chết. Ba người chúng ta không cách nào lộ diện được, nhưng có người có thể ra mặt!
Wiggins vừa nói vừa nhìn về phía Claire. Claire hơi ngạc nhiên, lấy tay chỉ vào mình. Wiggins khẽ lắc đầu, nói:
- Là con trai của ông!
Lúc này Claire mới hiểu Wiggins nhìn mình là muốn ám chỉ con trai mình, Đới Vinh Cẩm. Claire lắc đầu, nói:
- Nó chưa bao giờ trải qua những chuyện như thế này. Lần này tôi không muốn để nó dính dáng vào nữa, tôi hy vọng nó có thể tránh xa chuyện này!
Wiggins trừng mắt, nhìn Claire, lớn tiếng:
- Claire, bây giờ ông lại nói như vậy à? Thế lúc trước là ai khăng khăng muốn đưa con mình vào ban quản lý của tổ chức? Tổ chức chúng ta nếu không có cái công ty mà con trai ông thành lập thì chắc cũng không rơi vào tình cảnh hiểm nghèo như lúc này, ông hiểu chưa? Lúc này không một ai trong chúng ta có thể thoát được, con của ông cũng vậy, nó phải đi chấp hành kế hoạch báo thù!
Claire nghe xong, cúi đầu, trầm ngâm một lát mới chậm rãi nói:
- Được rồi, tôi đồng ý, tôi sẽ nói chuyện với con trai tôi!
- Như vậy thì tốt rồi!
Wiggins nói.
- Chúng ta có thể để con của ông đứng ra, liên hệ với lính đánh thuê, những tên lính đánh thuê đó chỉ cần trả nhiều tiền thì việc gì cũng đồng ý!
- Wiggins, tôi còn một vấn đề!
Claire nói.
- Làm thế nào mà chúng ta có thể lẻn vào Trung Quốc được? Dù cho lẻn được vào Trung Quốc rồi, chúng ta làm thế nào để bắt được Satan trong thành phố Vọng Hải đây? Tôi không cho rằng Satan sẽ không có phòng bị gì, từ vài lần thất bại trong quá khứ có thể thấy, Satan là một kẻ không dễ đối phó!
- Chuyện này đương nhiên là tôi hiểu!
Wiggins nói.
- Lần này chúng ta không cần đối mặt trực tiếp với Satan, chúng ta sẽ khiến cho Satan tự bị tiêu diệt. Tôi đã nghĩ ra một kế hoạch rất hoàn mỹ, chỉ cần con trai ông đi chấp hành thôi!
Diệp Lăng Phi và Dã Thú đã ở thành phố Đông Hải được hai ngày. Trong hai ngày này, Diệp Lăng Phi đã liên lạc với Vu Chấn. Diệp Lăng Phi đã khống chế được Chu Ôn Quốc, lần trước, ở trong nhà Chu Ôn Quốc, Diệp Lăng Phi đã sớm chuẩn bị máy ghi âm ghi lại cuộc nói chuyện. Theo như những gì mà Chu Ôn Quốc đã nói, sở dĩ ông ta bị Nghiêm Trường Thủ khống chế hoàn toàn là bởi vì tham ô, có một số vụ tham ô vốn là cái bẫy do Nghiêm Trường Thủ giăng ra, chính là muốn để cho Chu Ôn Quốc nhảy vào. Kết quả là Chu Ôn Quốc quả nhiên trúng kế, rơi vào cái bẫy mà Nghiêm Trường Thủ đã bày sẵn. Khi Chu Ôn Quốc biết được thì cũng đã muộn, ông ta đã bị Nghiêm Trường Thủ khống chế.
Chu Ôn Quốc đã muốn thay đổi cục diện này từ lâu, nhưng đợi mãi mà vẫn chưa có cơ hội. Lần này, sự xuất hiện của Diệp Lăng Phi khiến cho trong lòng Chu Ôn Quốc thắp lên một tia hy vọng, ông ta không muốn cả ngày đều sống trong cảnh lo lắng hãi hùng, chỉ cần không phải ngồi tù, dù có không làm bí thư thành ủy nữa cũng không sao. Chu Ôn Quốc chỉ mong thoát khỏi sự khống chế của Nghiêm Trường Thủ.
Trong hai ngày này, Diệp Lăng Phi và Vu Chấn đã nói chuyện qua điện thoại mấy lần. Vu Chấn trong lòng cũng thoải mái hơn. Ông ta biết phải làm gì, trước tiên ra tay ở bệnh viện trung tâm thành phố, điều tra rõ con đường nhập hàng của số oxy dùng trong công nghiệp. Trong hai ngày này, có bảy tám bệnh viện ở thành phố Đông Hải bị điều tra, hơn nửa là do ủy ban kỷ luật thành phố dẫn đầu, hai vị lãnh đạo Chu Ôn Quốc và Vu Chấn đích thân chỉ đạo, nhất định phải điều tra chuyện quan trọng này. Đồng thời, Vu Chấn công bố với bên ngoài về địa chỉ hòm thư điện tử cá nhân của mình, hoan nghênh tất cả những người biết rõ chuyện này tiến hành tố cáo nặc danh. Việc làm này của Vu Chấn chính là người mở đường, phải biết rằng nhiều vị thị trưởng trước đây của thành phố Đông Hải chưa từng làm như vậy. Sau hai ngày, số tin tức tố cáo mà Vu Chấn thu được nhiều vô số kể, trong đó có rất nhiều thư không tố cáo những chuyện có liên quan đến oxy dùng trong công nghiệp được sử dụng ở bệnh viện mà tố cáo quan chức thành phố Đông Hải tham ô hủ bại, thậm chí còn có người tố cáo các hành vi của xã hội đen, ngay cả các thư tố cáo ở cấp huyện, hương, trấn của thành phố Đông Hải cũng đều được đưa đến chỗ Vu Chấn, tin tức chất như núi.
Có thể nói mấy năm nay, những người dân bình thường ở đây vẫn chưa tìm được cơ hội nào để tiến hành tố cáo. Vu Chấn làm như vậy đã tạo cho những người này cơ hội, và họ lập tức đưa thư tố cáo đến. Trước đây Vu Chấn cũng đã làm thị trưởng, đương nhiên biết rõ có một số việc mình không thể nào đụng chạm vào được. Trước tiên ông ta phân loại những tin tức này, chỉ lọc những thư tố cáo có liên quan đến việc oxy dùng trong công nghiệp được sử dụng ở bệnh viện, về phần những chuyện khác thì tạm thời gác sang một bên. Trong suy nghĩ của Vu Chấn, ông ta muốn dùng vấn đề dưỡng khí trong công nghiệp làm đối tượng xuất kích trọng điểm, nâng cao uy tín. Bây giờ ông ta cần giáng một đòn phủ đầu với Nghiêm Trường Thủ, khiến Nghiêm Trường Thủ cảm thấy hoảng sợ. Vu Chấn muốn nắm chặt đến chết không buông chuyện oxy dùng trong công nghiệp, không chỉ muốn điều tra rõ ràng, còn giúp mình tránh được trách nhiệm, quan trọng nhất là mình có thể động đến Nghiêm Trường Thủ, khiến cho Nghiêm Trường Thủ biết được một khi thị trưởng như ông ta phát uy, Nghiêm Trường Thủ không thể nào tùy ý khống chế được. Tất nhiên, Vu Chấn muốn làm như vậy cần phải có sự ủng hộ của bí thư thành ủy Chu Ôn Quốc, và tất cả đều là do Diệp Lăng Phi đã xử lý cho ông ta. Diệp Lăng Phi đã giúp Vu Chấn một ân huệ lớn.
❀ Thiên Lôi Trúc ❀ Dịch AI cộng đồng