Diệp Lăng Phi tắm nắng một hồi lâu mới ngồi dậy, phủi sạch cát trên cánh tay. Bạch Tình Đình ban nãy bị Diệp Lăng Phi ôm trên bãi cát, cánh tay cô cũng dính đầy cát, cô vừa cằn nhằn Diệp Lăng Phi vừa phủi cát trên tay.
Diệp Lăng Phi chỉ cười, hắn rất thích nhìn bộ dạng hờn dỗi của Bạch Tình Đình. Thấy Diệp Lăng Phi chỉ cười mà không nói gì, trong đôi mắt hút hồn của Bạch Tình Đình hiện lên chút giận hờn, cô giơ tay véo hắn một cái, gắt gỏng:
- Em biết ngay là anh cố tình mà, nói là đi cùng em ngắm biển, thực ra là muốn làm bẩn em. Anh nhìn tay em dính đầy cát này, bẩn chết đi được, không biết có bao nhiêu vi trùng nữa.
Bạch Tình Đình vừa trách, Diệp Lăng Phi liền cười phá lên:
- Bà xã, vi trùng là thứ tốt đấy, nếu không có vi trùng, thế giới này sẽ ra sao, để anh nói cho em nghe…!
Diệp Lăng Phi chưa nói hết câu, Bạch Tình Đình đã ngắt lời:
- Ông xã, em biết rồi, anh không cần phải lên lớp đâu, em biết anh uyên bác rồi mà.
Diệp Lăng Phi đứng dậy, nói:
- Đi thôi, chúng ta đến chỗ khác.
Bạch Tình Đình cũng đứng dậy, phủi sạch cát trên đùi rồi khoác tay Diệp Lăng Phi, cả hai cùng đi về phía quảng trường.
Vừa đi được hơn mười mét, Diệp Lăng Phi nghe có người gọi mình. Hắn quay đầu lại thì thấy Tiêu Hồng Vũ tay cầm máy ảnh chạy tới. Bên cạnh cậu bé, Trần Ngọc Đình trong chiếc váy hoa cũng đang mỉm cười đi đến.
Diệp Lăng Phi không ngờ lại gặp được Trần Ngọc Đình ở đây, kể từ lần trước, đã rất lâu rồi hắn không gặp cô. Bạch Tình Đình cũng quay người lại, cảm thấy thật trùng hợp. Cô không hề biết mối quan hệ giữa Diệp Lăng Phi và Trần Ngọc Đình. Bạch Tình Đình biết có không ít phụ nữ qua lại với Diệp Lăng Phi, nhưng cũng có một số người cô không biết. Cô chỉ biết Trần Ngọc Đình là Phó tổng giám đốc của Tập đoàn Tân Á, cũng từng gặp mặt vài lần, xem như có quen biết. Gặp Trần Ngọc Đình ở đây, Bạch Tình Đình cũng thấy rất ngạc nhiên.
Tiêu Hồng Vũ cầm máy ảnh chạy đến trước mặt Diệp Lăng Phi, nói:
- Chú Diệp, chú tạo dáng đi để cháu chụp cho một tấm.
- Chú biết tạo dáng thế nào?
Diệp Lăng Phi cố tình làm một dáng điệu kỳ quặc, hỏi:
- Thế này được không?
Tiêu Hồng Vũ nói:
- Không được, không được! Chú Diệp, chú tạo dáng đẹp một chút đi, cháu định chụp để mang cho bạn học xem.
- Cho bạn học của cháu xem?
Diệp Lăng Phi ngẩn ra, hắn nhìn Trần Ngọc Đình đang đi tới, tò mò hỏi:
- Tiểu Vũ, thằng nhóc này định làm gì thế, sao lại lấy ảnh của tôi cho bạn học xem?
Trần Ngọc Đình đi tới, cô đứng bên cạnh Tiêu Hồng Vũ, nhẹ nhàng nói:
- Trường của Hồng Vũ tổ chức cuộc thi nhiếp ảnh gì đó, nó cứ nằng nặc đòi tôi đưa ra ngoài chụp ảnh. Tôi cũng không rõ trường nó định làm gì nữa, không tập trung vào việc học, lại đi tổ chức thi nhiếp ảnh, chẳng phải là lãng phí thời gian học của bọn trẻ sao?
Bạch Tình Đình lúc đó liền nói:
- Phó tổng Trần, chị đừng nói vậy, giáo dục bây giờ không còn là kiểu nhồi sọ nữa, học sinh cũng không thể chỉ biết học, cần phải để các em tham gia nhiều hoạt động xã hội hơn.
Trần Ngọc Đình mặc một chiếc áo sơ mi cộc tay, cổ trễ, để lộ ra làn da trắng ngần, đặc biệt là vòng một đầy đặn vô cùng cuốn hút. Nghe Bạch Tình Đình nói xong, cô xoa đầu Tiêu Hồng Vũ:
- Nói cũng đúng, nếu cứ để bọn trẻ chỉ biết học, sau này ra ngoài làm việc thì biết làm thế nào. Tập đoàn tôi năm nay tuyển một đợt sinh viên mới, về lý mà nói thì đều là những sinh viên có thành tích học tập xuất sắc, thế mà mới làm ở Tập đoàn Tân Á được hai tháng, đã có sáu người chủ động xin nghỉ việc, lý do chỉ vì không kham nổi công việc.
Trần Ngọc Đình nói đến một hiện tượng rất phổ biến, sinh viên bây giờ ở trường đều học theo kiểu nhồi sọ, không hề chú trọng thực tế, chỉ có lý thuyết suông thì làm sao làm việc được?
Cùng với sự phát triển của xã hội, các doanh nghiệp hiện nay ngày càng có xu hướng chuyển từ việc chú trọng bằng cấp sang chú trọng năng lực thực tiễn của ứng viên. Dù sao doanh nghiệp cũng chỉ cần những người có khả năng tạo ra lợi ích kinh tế, chứ không cần những con mọt sách chỉ biết thi cử.
Bạch Tình Đình rất đồng tình với lời của Trần Ngọc Đình, cô nói:
- Đúng vậy, năng lực của sinh viên bây giờ càng ngày càng kém. Nhớ lúc em mới tốt nghiệp, trong công ty việc gì cũng làm được, mà còn làm rất tốt nữa là đằng khác.
- Tình Đình, em tốt nghiệp đại học xong làm ở công ty nào thế? - Diệp Lăng Phi hỏi.
- Tập đoàn quốc tế Thế Kỷ. Sao vậy?
- Bà xã, em nói xem, nếu anh làm một nhân viên quèn trong công ty của em, cứ cho là anh ngày ngày ngồi chơi không làm gì, liệu có ai dám nói gì anh không?
Diệp Lăng Phi vừa hỏi xong, Bạch Tình Đình ngẩn người, hai má ửng hồng, cô đưa tay véo trộm hắn một cái. Ánh mắt cô nhìn Diệp Lăng Phi rõ ràng đang muốn nói: "Về nhà rồi em xử lý anh".
Trần Ngọc Đình thấy Bạch Tình Đình có chút ngượng ngùng, vội nói:
- Tổng giám đốc Bạch quả là tài giỏi, nếu không sao có thể trở thành tổng tài của cả một tập đoàn được.
Nghe Trần Ngọc Đình nói xong, vẻ ngượng ngùng của Bạch Tình Đình mới dần tan đi, cô quay sang Diệp Lăng Phi:
- Ông xã nghe thấy chưa?
Diệp Lăng Phi bĩu môi, hắn đưa tay vỗ vào mông Bạch Tình Đình:
- Phó tổng Trần chỉ khách sáo thôi, em lại tưởng người ta khen thật à!
Bạch Tình Đình khăng khăng:
- Phó tổng Trần rõ ràng là khen em. Ông xã, anh chắc chắn là đang ghen tị, đúng không?
- Ghen tị cái gì, anh cần phải ghen tị sao? Con người anh chưa bao giờ ghen tị với người khác.
Bạch Tình Đình hừ lạnh:
- Thôi đi. Anh là người thích ghen tị nhất, người khác không hiểu anh, chứ em lại không hiểu anh sao, anh là chồng của em cơ mà.
Bạch Tình Đình cố ý nhấn mạnh chữ “chồng”, Diệp Lăng Phi lại vỗ vào mông cô rồi quay sang Trần Ngọc Đình, nói:
- Phó tổng Trần, để chị chê cười rồi!
Trần Ngọc Đình thấy Bạch Tình Đình và Diệp Lăng Phi đấu khẩu, trong mắt cô thoáng hiện lên vẻ ngưỡng mộ. Trần Ngọc Đình cũng hy vọng mình có thể giống như Bạch Tình Đình, thoải mái cãi nhau với Diệp Lăng Phi, nhưng cô biết mình không thể làm vậy. Mối quan hệ của cô và Diệp Lăng Phi chỉ là tình cảm thầm kín, vì rất nhiều lý do mà không thể phá vỡ.
Tiêu Hồng Vũ cầm máy ảnh trong tay, giục:
- Chú Diệp, chú mau tạo dáng đi để cháu chụp. Chú và chị đứng sát vào nhau một chút.
Diệp Lăng Phi vừa nghe Tiêu Hồng Vũ nói, liền véo má cậu bé:
- Gọi chú là chú, mà gọi cô ấy là chị. Chú già đến thế sao?
- Chú vốn đã già rồi mà!
Bạch Tình Đình nghe Tiêu Hồng Vũ gọi như vậy, miệng cười rạng rỡ:
- Ông xã, trẻ con chỉ nói thật thôi.
Diệp Lăng Phi có chút buồn bực:
- Tiểu Vũ, chú uổng công thương cháu rồi, sau này đừng hòng chú mua đồ cho cháu nữa nhé!
Tiêu Hồng Vũ nhìn Diệp Lăng Phi cười ngây thơ, rồi giơ máy ảnh lên chụp. Đợi Tiêu Hồng Vũ chụp xong, Diệp Lăng Phi ôm eo Bạch Tình Đình, nói với Trần Ngọc Đình:
- Phó tổng Trần, gần đây Tập đoàn Tân Á thế nào?
Trần Ngọc Đình đáp:
- Rất tốt! Buổi họp báo lần trước rất thành công, dòng xe ô tô tiết kiệm năng lượng của Tân Á được thị trường đón nhận nồng nhiệt.
- Đương nhiên rồi, giá dầu tăng cao, người dân bây giờ ngày càng chuộng xe tiết kiệm năng lượng. Tập đoàn Tân Á cứ đà này phát triển, nhất định sẽ rất có triển vọng. Nhưng tôi thấy, Tập đoàn Tân Á vẫn còn thiếu động lực phát triển.
- Động lực phát triển?
Trần Ngọc Đình hơi sững người, cô nhìn Diệp Lăng Phi, không hiểu "động lực phát triển" mà hắn nói rốt cuộc là gì. Diệp Lăng Phi thấy Trần Ngọc Đình nhìn mình, bèn cười nói:
- Phó tổng Trần, chị đã bao giờ nghĩ đến việc sáp nhập Tập đoàn Tân Á và Tập đoàn Thế Kỷ thành một tập đoàn lớn, sau khi chiếm lĩnh thị trường Vọng Hải rồi vươn ra toàn quốc, thậm chí là toàn thế giới chưa?
Những lời Diệp Lăng Phi nói hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của Trần Ngọc Đình. Cô chưa từng nghĩ đến, chính xác hơn là không dám nghĩ đến. Kế hoạch sáp nhập mà Diệp Lăng Phi vừa nói không phải là chuyện một Phó tổng giám đốc như cô có thể quyết định. Mặc dù trong tay Trần Ngọc Đình có một phần trăm cổ phần mà Diệp Lăng Phi chuyển cho năm đó, nhưng ở Tập đoàn Tân Á, cô cũng chỉ là một người làm công, không có quyền quyết định hướng phát triển của tập đoàn. Đừng nói là Trần Ngọc Đình, ngay cả Trương Lộ Tuyết, tổng tài đương nhiệm, cũng không có khả năng quyết định đường đi của Tập đoàn Tân Á. Người có khả năng đó chỉ có thể là người đàn ông đang đứng đây. Hơn nữa, kế hoạch này lại do chính miệng Diệp Lăng Phi nói ra. Trần Ngọc Đình đang cân nhắc, liệu có phải Diệp Lăng Phi thật sự muốn sáp nhập hai tập đoàn hay không?
Trần Ngọc Đình liếc nhìn Bạch Tình Đình đang đứng bên cạnh Diệp Lăng Phi, thấy cô không có ý kiến gì, Trần Ngọc Đình thầm nghĩ, kế hoạch này chắc chắn Diệp Lăng Phi đã bàn với Bạch Tình Đình, nếu không thì cô ấy đã chẳng bình tĩnh như vậy.
Trần Ngọc Đình chần chừ nói:
- Chuyện này tôi không quyết định được, kế hoạch phát triển của tập đoàn còn cần Trương tổng quyết định, đương nhiên, còn có cả Diệp tiên sinh là anh nữa...!
Ý của Trần Ngọc Đình rất rõ ràng: anh mới là cổ đông lớn nhất của Tập đoàn Tân Á, anh mới có quyền quyết định.
Diệp Lăng Phi cười nói:
- Phó tổng Trần, tôi mới có ý tưởng như vậy thôi, muốn bàn với chị về tính khả thi của nó.
- Chuyện này… - Trần Ngọc Đình ngần ngừ - Về phía tôi thì không có vấn đề gì, chỉ cần bàn với Trương tổng là được. Diệp tiên sinh, tôi thấy anh nên gặp Trương tổng để bàn bạc chuyện này.
Diệp Lăng Phi gật đầu:
- Tôi sẽ làm vậy. Tôi định đợi kỳ nghỉ lễ 1 tháng 5 kết thúc sẽ triệu tập lãnh đạo của hai tập đoàn để họp bàn về vấn đề này.
---o0o---