Sau khi Diệp Lăng Phi thốt ra những lời từ tận đáy lòng, ngay cả Bạch Tình Đình cũng cảm thấy lạ lùng. Trong lòng nàng buồn bực, không hiểu tại sao Diệp Lăng Phi bỗng nhiên lại nói năng kỳ quặc như vậy.
Bạch Tình Đình không hiểu, nhưng Diệp Lăng Phi thì hiểu rất rõ. Hắn biết mình vừa nói gì, lại càng hiểu rõ mình vừa cảm ơn điều gì.
Tờ giấy có chữ ký của Auner đối với Diệp Lăng Phi chỉ như tờ giấy trắng, không có giá trị gì, thậm chí hắn còn ghét khi phải nhìn thấy chữ ký của Auner. Nếu muốn, Diệp Lăng Phi thậm chí còn có thể gặp được Auner chứ không phải chỉ là xin chữ ký.
Không ai biết thế lực của Diệp Lăng Phi lớn đến mức nào, trong đó còn bao gồm cả Auner. Nếu dùng "lấy tay che trời" để hình dung về Tổ chức Lang Nha thì hình dung về Diệp Lăng Phi lại càng đúng hơn. Những chuyện mà Auner không thể làm được thì đối với Diệp Lăng Phi chỉ dễ như trở bàn tay. Bất luận là tổ chức nào, bất luận là người nào, nếu có giá trị lợi dụng đều được coi trọng. Diệp Lăng Phi và Auner có quan hệ ngầm với nhau đơn giản chỉ vì họ muốn lợi dụng lẫn nhau.
Lúc trước, Diệp Lăng Phi cùng Bạch Tình Đình nói đến Auner tưởng chỉ là chuyện đùa, ngay cả hắn còn quên việc xin chữ ký của Auner. Vừa nhận được điện thoại của Bạch Tình Đình, Diệp Lăng Phi không thể ngờ Bạch Tình Đình lại vì mình mà đi xin chữ ký của Auner.
Lúc này, Diệp Lăng Phi cảm giác trái tim bị phủ đầy bụi của hắn nay đã được phủi sạch. Tuy chỉ là một câu cảm ơn ngắn gọn, nhưng trong đó bao hàm rất nhiều lời hứa hẹn với Bạch Tình Đình.
Thử hỏi đàn ông trong thiên hạ, điều gì khiến họ hạnh phúc nhất?
- Đứng trên vạn người?
- Được tỏa sáng?
- Hay là có nhiều gái đẹp?
…………………
- Tất cả đều không đúng. Hạnh phúc đối với người đàn ông là được người khác quan tâm tới mình, khiến mình khóc, khiến mình cười, khiến mình buồn và phiền não…
Tâm trạng phức tạp lúc này của Diệp Lăng Phi chỉ có hắn mới hiểu. Hắn tắt điện thoại, cố gắng hút hết điếu thuốc, rồi ném tàn thuốc ra ngoài cửa sổ.
………………………
Trước cửa Tòa nhà Quốc Tế Năm Châu đều được canh gác nghiêm ngặt bởi những đặc công phụ trách an ninh cho tiệc rượu. Chính quyền thành phố Vọng Hải rất xem trọng việc đại sứ Liên Hiệp Quốc tới Vọng Hải để quyên tiền, bởi những hoạt động từ thiện như thế này sẽ nâng cao danh tiếng của thành phố.
Vụ án mạng xảy ra 2 ngày trước là thời điểm rất nhạy cảm, khiến thị trưởng thành phố rất coi trọng. Ông chỉ thị cho người quản lý trị an thành phố là Phó Thị trưởng Chu Hồng Sâm nhất định phải đảm bảo an toàn cho đại sứ Liên Hiệp Quốc. Đồng thời, giao trách nhiệm cho đội cảnh sát hình sự phải nhanh chóng phá được vụ án.
Đội trưởng đội cảnh sát hình sự Mã Cương đã sớm tổ chức cuộc họp để tiến hành phân tích vụ án. Hắn cho rằng, hai người nhặt rác bị sát hại bằng thủ pháp rất hiếm thấy, phải là người trải qua những khóa huấn luyện đặc biệt mới sử dụng được thủ pháp giết người này. Từ trước đến nay, thành phố Vọng Hải chưa từng có vụ án nào như thế, không thể loại trừ vụ án này có liên quan tới việc đại sứ Liên Hiệp Quốc tới thăm Vọng Hải.
Sau hội nghị, Mã Cương xác định vừa tiến hành điều tra vừa bảo vệ đại sứ Liên Hiệp Quốc Auner. Nếu vụ án này có liên quan tới ông Auner thì hung thủ rất có thể sẽ xuất hiện xung quanh ông Auner.
Đội đặc công phụ trách bảo vệ vòng ngoài, Mã Cương đích thân dẫn đội hình sự bảo vệ bên trong Tòa nhà Năm Châu. Những người có thể tới tham gia tiệc rượu lần này đều là những người có thân phận ở Vọng Hải, bởi vậy, đội hình sự phải hết sức chú ý, không thể gây ra những phiền toái không cần thiết.
Chu Hân Mính mặc một bộ thường phục, nàng mang súng bên trong, đang đứng ở phòng khách của tòa nhà. Bên cạnh nàng, vẻ mặt Mã Cương rất nghiêm trọng, không biết vì sao, hắn có cảm giác đêm nay sẽ có chuyện phát sinh. Hắn để thành viên của đội là Tiểu Chu thống lĩnh người canh gác từng tầng một, phát hiện bất kỳ người nào khả nghi đều tạm thời giam lại, để đảm bảo tiệc rượu được tiến hành thuận lợi.
- Đội trưởng, tôi thấy anh đã quá căng thẳng rồi. Có thể vụ án đó không có liên quan gì đến tiệc rượu này, nói không chừng đó chỉ là một vụ án hình sự bình thường.
Chu Hân Mính thấy sắc mặt Mã Cương tái nhợt, trong lòng nàng cảm thấy lo lắng cho vị lãnh đạo của mình. Vì vụ án kia mà Mã Cương đã không ngủ 2 ngày liên tục, dù có là người bằng sắt cũng chịu không nổi. Huống chi, Chu Hân Mính biết Mã Cương bị bệnh đau dạ dày rất nặng, thế mà hắn lại không ăn gì.
Mã Cương lắc đầu, hắn rất sợ gặp chuyện bất ngờ. Nếu gặp chuyện không may, thì dù cho hắn có từ chức đội trưởng cũng không bù đắp được ảnh hưởng gây ra đối với thành phố Vọng Hải. Bởi vì vụ án kia không có tiến triển gì nữa nên hắn tập trung bảo vệ đại sứ Liên Hiệp Quốc để không có chuyện gì xảy ra. Cặp mắt tinh tường của hắn không ngừng quan sát từng người một, không một chi tiết nhỏ nào mà hắn không chú ý.
Hắn không đồng ý với điều Chu Hân Mính vừa nói. Kinh nghiệm phá án 20 năm đã nói cho hắn biết, đêm trước khi đại sứ tới Vọng Hải lại xảy ra án mạng thì chắc chắn vụ án này phải liên quan tới ông Auner, đại sứ Liên Hiệp Quốc.
- Hân Mính, chúng ta là cảnh sát, không thể làm việc bằng trực giác. Tạm thời không quan tâm vụ án mạng có liên quan tới ông Auner hay không, nhưng chúng ta phải nghĩ đến góc độ xấu nhất, nên nhất định phải đảm bảo an toàn cho ông Auner vì đó là chức trách của chúng ta.
Chu Hân Mính không nói thêm gì nữa, nàng biết dù có nói gì thêm thì cũng vô ích. Đối với Mã Cương, nàng lúc nào cũng có cảm tình. Hắn không chỉ là trưởng bối của nàng mà còn là lãnh đạo của nàng. Chu Hân Mính bội phục nhân phẩm của Mã Cương, lại càng bội phục hơn nữa bản lĩnh gặp nguy không loạn của hắn. Chỉ cần có Mã Cương ở bên cạnh, Chu Hân Mính luôn có lòng tin. Nàng thấy Mã Cương không chịu rời đi, không thể làm gì khác hơn đành mang tới cho hắn một cốc nước, nàng nói:
- Đội trưởng, có phải anh chưa uống thuốc đúng không? Ở đây có nước, anh uống thuốc trước đi.
Mã Cương nhìn Chu Hân Mính một cái, khẽ gật đầu, rồi lấy từ trong người ra một viên thuốc “Lôi ni thay đinh” chuẩn bị uống thì bỗng nhiên hắn thấy có một cô gái tóc dài từ cửa tòa nhà đi tới. Trong trí nhớ của Mã Cương, hình như không mời cô gái này bởi vì cô gái này xem chừng không phải là người Trung Quốc.
- Đứng lại!
Mã Cương bỏ viên thuốc vào trong túi, đưa tay ngăn cô gái kia lại, hắn rất lịch sự, nói:
- Xin cô trình ra chứng minh thư của mình.
Cô gái kia khẽ cúi đầu xuống, dùng giọng lơ lớ nói:
- Sĩ quan, tôi là nhà báo chính trị Myanmar, lần này tới đây để viết bài về hành trình của đại sứ thiện chí Liên Hiệp Quốc.
Nói xong, cô gái xuất thẻ phóng viên ra đưa cho Mã Cương.
Mã Cương lật xem thẻ phóng viên, không phát hiện gì đặc biệt, nên trả lại thẻ nhà báo cho cô gái kia, nói:
- Xin lỗi, đã quấy rầy cô. Chẳng qua theo quy định thì nhà báo không được tham gia tiệc rượu mà chỉ có thể đứng ở ngoài để tìm hiểu, cho dù là nhà báo nước ngoài cũng không ngoại lệ.
- Tôi hiểu.
Cô gái nói xong liền đi qua người Mã Cương. Ngay khi cô gái vừa rời đi, Mã Cương lập tức vẫy tay gọi thuộc hạ tới, hắn hạ lệnh:
- Lập tức cho người đi tìm hiểu nhà báo chính trị Myanmar có tên là Suu Kyi này, tôi cần phải biết những tài liệu về cô ta.