Tiểu Triệu không ngờ bạn gái mình, Thái Tiểu Như, lại có thể đến nhanh như vậy. Cậu vốn nghĩ Thái Tiểu Như phải mất một lúc nữa mới tới nơi, đến lúc đó cậu đã mượn được tiền của Diệp Lăng Phi rồi. Ai ngờ bây giờ cô đã xuất hiện.
Lúc này, Tiểu Triệu thấy ba người, hai nữ một nam, bước xuống từ chiếc Mercedes Benz. Gã đàn ông kia khoảng trên dưới bốn mươi, bụng hơi phệ, mặc một bộ vest màu nhạt, chân đi đôi giày da đen bóng loáng đến mức soi gương được. Hai cô gái còn lại trạc tuổi Thái Tiểu Như, đều ăn vận rất thời trang.
Gã đàn ông kia đi đến trước mặt Thái Tiểu Như, nói:
- Tiểu Như, tôi vào ngân hàng rút chút tiền đã, mọi người cứ nói chuyện trước đi!
- Vâng ạ! - Thái Tiểu Như đáp.
Gã đàn ông không thèm chào hỏi Tiểu Triệu mà đi thẳng vào ngân hàng. Hai cô gái thời thượng đi cùng gã cũng bước tới, Thái Tiểu Như liền giới thiệu họ với Tiểu Triệu.
- Đây là đồng nghiệp của em, Ellie và Angel!
Tiểu Triệu nghe xong liền ngẩn người, buột miệng hỏi:
- Họ là người nước ngoài à?
- Gì mà người nước ngoài! - Thái Tiểu Như vỗ nhẹ vào người Tiểu Triệu, cười nói: - Đây là tên tiếng Anh của họ thôi!
- À! - Tiểu Triệu đáp một tiếng ra vẻ đã hiểu.
Hai cô gái kia thấy bộ dạng của Tiểu Triệu, cô nàng tên Ellie liền cười nói:
- Đây chính là anh bạn trai cảnh sát mà cậu kể đấy à?
- Ừm! - Thái Tiểu Như gật đầu.
Hai cô gái kia nhìn Tiểu Triệu từ trên xuống dưới rồi không nhịn được mím môi cười khúc khích. Tiểu Triệu là ai chứ, nhìn nét mặt là biết ngay hai cô này đang chế giễu mình. Cậu vốn định nổi nóng, nhưng nghĩ lại họ là đồng nghiệp của bạn gái, nổi giận ở đây thì không hay lắm, nên đành cố nén lại.
Lúc này, Diệp Lăng Phi xách một túi ni lông đựng đồ uống từ bên kia đường đi tới.
- Tiểu Triệu, Coca của cậu này!
Diệp Lăng Phi ném lon Coca trong túi cho Tiểu Triệu. Cậu đưa tay bắt lấy, nói:
- Cảm ơn Diệp ca!
Câu nói của Tiểu Triệu khiến sự chú ý của mấy cô gái đều đổ dồn vào Diệp Lăng Phi. Họ thấy anh có ngoại hình bình thường, quần áo trên người cũng chẳng phải hàng hiệu, trong tay lại còn cầm một chai nước khoáng rẻ tiền. Diệp Lăng Phi chẳng thèm để tâm, cứ thế trước mặt mấy cô nàng công sở xinh đẹp, vặn nắp chai nước, tu ừng ực từng ngụm lớn. Uống xong, anh cầm chai nước còn lại một nửa, thản nhiên đưa lưỡi ra liếm môi.
Hành động này vừa diễn ra, hai cô nàng ăn mặc thời thượng kia liền cau mày, ánh mắt nhìn Diệp Lăng Phi đã lộ rõ vẻ coi thường.
Thấy Diệp Lăng Phi đi tới, Tiểu Triệu cũng không vội mở lon Coca mà giới thiệu:
- Diệp ca, em giới thiệu với anh, đây là bạn gái em, Thái Tiểu Như. Tiểu Như, đây là Diệp ca!
Ánh mắt Diệp Lăng Phi lướt qua gương mặt Thái Tiểu Như, anh lập tức cười nói:
- Thái Tiểu Như phải không, anh nghe Tiểu Triệu nói em làm trợ lý giám đốc, đúng là tiền đồ vô lượng!
Thái Tiểu Như không biết thân phận của Diệp Lăng Phi, nhưng nhìn cách ăn mặc và hành động vừa rồi của anh, cô đoán anh cũng chẳng phải nhân vật tầm cỡ gì. Cô cũng biết Tiểu Triệu là cảnh sát hình sự, bạn bè quen biết đủ cả tam giáo cửu lưu, hạng người nào cũng có. Phản ứng của Thái Tiểu Như cũng coi như lịch sự, cô đưa tay phải ra, nói:
- Rất vui được làm quen với anh!
Diệp Lăng Phi không bắt tay mà cười nói:
- Bắt tay thì thôi, anh nghe Tiểu Triệu kể về em rồi. Anh biết thằng nhóc Tiểu Triệu này không tệ, lại còn làm cảnh sát hình sự. Em tìm được nó là phúc của em đấy, phải biết trân trọng.
Thái Tiểu Như không ngờ Diệp Lăng Phi lại nói như vậy. Cô liếc nhìn Tiểu Triệu thì thấy cậu có chút ngượng ngùng, đang cười với mình. Cô lại quay sang nhìn Diệp Lăng Phi, nói:
- Cảm ơn anh đã nhắc nhở!
Ánh mắt hai cô đồng nghiệp của Thái Tiểu Như nhìn Diệp Lăng Phi càng lộ rõ vẻ khinh thường, như thể rất chướng mắt. Diệp Lăng Phi nhìn hai cô nàng này rồi hỏi:
- Mấy vị này là bạn của em à?
- À, đây là hai đồng nghiệp của em! - Thái Tiểu Như giới thiệu.
Khi nghe tên tiếng Anh của một trong hai cô là Angel, Diệp Lăng Phi bật cười:
- Anh cũng có một người bạn tên Angel, có vẻ nhiều người thích tên này nhỉ. Nhưng mà, người bạn kia của anh không phải người Trung Quốc, đặt tên đó thì không vấn đề gì. Còn hai cô đồng nghiệp của em, xem ra đều là người Trung Quốc, đặt tên như vậy chẳng phải là sính ngoại sao? Tên nước ngoài thì gọi trong công ty cho vui là được rồi, ra ngoài cũng gọi. Như vậy không phải thời thượng đâu, mà là mất mặt đấy. Người trong nước cả, sao cứ phải dùng tên Tây ở bên ngoài làm gì?
Những lời này của Diệp Lăng Phi vừa thốt ra, sắc mặt Tiểu Triệu liền biến đổi. Cậu lo lắng nhìn sang Thái Tiểu Như. Quả nhiên, Thái Tiểu Như cũng đang nhìn cậu, ánh mắt như muốn hỏi tại sao cậu lại kết giao với loại bạn bè thế này.
Thái Tiểu Như dù sao cũng giữ được bình tĩnh, nhưng hai cô gái kia thì không nhịn được nữa. Cô nàng tên Ellie nghe xong liền bĩu môi, hừ lạnh:
- Vị đại thúc này, ông thì biết cái gì, không biết thì đừng có nói lung tung!
- Đương nhiên là tôi biết! - Diệp Lăng Phi nói. - Nếu đến cả giới trí thức các vị sống thế nào mà tôi cũng không biết thì tôi đã chẳng nói ra rồi!
Diệp Lăng Phi vừa nói, ánh mắt vừa liếc xuống chiếc túi xách cô ta đang cầm, rồi cười nói:
- Túi xách Armani à, nhãn hiệu này chẳng qua là do người trong nước mình tự thổi phồng lên thôi. Cô có biết không, túi xách hiệu này ở nước ngoài chỉ là hàng vỉa hè, căn bản không đáng tiền!
Diệp Lăng Phi vừa dứt lời, sắc mặt cô gái tên Ellie trở nên cực kỳ khó coi. Cô ta tức giận nói:
- Anh thì biết cái gì, tôi thấy anh chỉ ghen ăn tức ở thôi. Anh nói cái túi này không đáng tiền, vậy anh có biết tôi bỏ ra bao nhiêu tiền để mua nó không?
- Cô có bỏ ra bao nhiêu tiền mua thì nó vẫn không đáng tiền! - Diệp Lăng Phi cười nói. - Tôi chỉ có lòng tốt nhắc nhở cô thôi, chứ không có ý tranh hơn thua.
Đúng lúc đó, gã đàn ông hơn bốn mươi tuổi từ trong ngân hàng đi ra. Gã vừa đi tới vừa lắc đầu:
- Tôi muốn rút mười vạn tiền mặt mà nhân viên bên trong lại bảo phải hẹn trước. Cái ngân hàng này thế mà lại không có đủ tiền. Haiz, thế mà cũng gọi là ngân hàng, tôi chỉ rút được một vạn thôi.
- Giám đốc, anh muốn rút mười vạn làm gì ạ? - Thái Tiểu Như hỏi.
- Đi dạo phố thì cũng phải mang theo chút tiền chứ sao! - Gã đàn ông nói. - Tiểu Như, hôm nay các cô đi cùng tôi, tôi vốn định mua chút quà cho các cô. Lần này từ Hồng Kông về cũng không mang quà gì. Tôi định nhân cơ hội này mua tặng các cô, nhưng mà hết cách rồi, chỉ rút được một vạn. Thôi để lần sau nhé, chờ lần sau tôi rút tiền rồi mua quà cho các cô sau.
Ellie vừa nghe vậy liền cười nói:
- Giám đốc, em biết là anh đối xử với bọn em tốt nhất mà.
- Các cô đều là nhân viên dưới quyền tôi, tất nhiên là tôi phải chiếu cố các cô thật tốt rồi!
Gã béo đang nói thì điện thoại di động đổ chuông. Hắn nói lời xin lỗi:
- Tôi nghe điện thoại cái đã, mọi người cứ từ từ nói chuyện nhé!
Nói rồi, gã cầm điện thoại đi ra một bên. Ellie đi tới bên cạnh Thái Tiểu Như, nói:
- Tiểu Như, cậu nghĩ kỹ chưa, chúng ta có đi dạo phố không đây?
Thái Tiểu Như nhìn Tiểu Triệu, nói:
- Hay là thế này, các cậu đi trước đi, tớ đi dạo với bạn trai, tối chúng ta gặp nhau ở nhà hàng sau.
- Tiểu Như, không phải chứ! - Ellie nghe vậy liền lắc đầu. - Sao thế được, cậu thừa biết giám đốc đối xử với cậu tốt nhất mà. Nếu cậu không đi, giám đốc cũng sẽ không đi cùng bọn mình đâu. Tiểu Như à, đi cùng bọn mình đi!
Thái Tiểu Như lại liếc nhìn Tiểu Triệu. Cô biết trong tay cậu không có nhiều tiền, nếu đi cùng bọn họ, cô sợ Ellie sẽ làm cậu khó xử.
Lúc này, chợt nghe Diệp Lăng Phi nói:
- Tiểu Triệu, cậu chờ anh một chút!
- Diệp ca, anh đi đâu đấy? - Tiểu Triệu hỏi.
- Đi lấy tiền! - Diệp Lăng Phi nói. - Cậu cứ chờ ở đây là được!
Nói rồi, Diệp Lăng Phi bước đi. Không lâu sau khi anh vào ngân hàng, gã giám đốc kia quay lại, nói:
- Các cô xem, tôi bận quá, haiz, xã giao nhiều thật. À, Tiểu Như sao rồi, đi được không?
Thái Tiểu Như nhìn Tiểu Triệu, nói:
- Hay là để em đi mua quần áo cho anh, chúng ta hẹn gặp nhau sau được không?
- Không thể nào, Tiểu Như. Cậu còn phải mua quần áo cho bạn trai cậu à? Bạn trai cậu không phải cảnh sát sao, thời buổi này cảnh sát nhiều tiền lắm mà, đến một bộ quần áo tươm tất cũng không mua nổi à? - Ellie tỏ vẻ hết sức kinh ngạc.
Lời này của cô ta khiến Thái Tiểu Như có chút xấu hổ, cô nói:
- Ellie, cậu đừng nói lung tung. Lương cảnh sát cũng không cao!
Gã giám đốc nghe vậy liền chen vào:
- Tiểu Như, lần trước tôi gặp một anh cảnh sát, người ta nhiều tiền lắm. Thời buổi này cảnh sát đều có tiền cả!
Lời của gã giám đốc như đổ dầu vào lửa. Tiểu Triệu vốn đã bất mãn với Ellie, giờ lại nghe gã kia nói vậy, cơn tức trong lòng bắt đầu bùng lên. Cậu đang định nổi giận thì thấy Diệp Lăng Phi từ trong ngân hàng đi ra.
Diệp Lăng Phi đưa chiếc túi lớn đang cầm trong tay cho Tiểu Triệu, miệng nói:
- Tiểu Triệu, phòng khách quý của ngân hàng này không ổn lắm. Lần sau chọn ngân hàng thì phải chọn cái nào to một chút. Cái phòng khách quý kia bé đến nỗi đánh một cái rắm trong phòng, nửa giờ sau vẫn còn ngửi thấy mùi, đúng là nhỏ như lỗ mũi!
Tiểu Triệu mở túi ra nhìn, bên trong toàn là tiền. Cậu ngước mắt nhìn Diệp Lăng Phi, hỏi:
- Diệp ca?
- Lần trước không phải anh mượn cậu mười vạn sao, giờ lấy ra trả cậu! - Diệp Lăng Phi nói. - Tiền này xài thế nào tùy cậu, dù sao cũng là tiền của cậu. Theo ý anh thì cứ tiêu hết trong trưa nay là được rồi, chút tiền này chỉ là giấy lộn thôi.
Gã đàn ông kia vừa nghe Diệp Lăng Phi nói rút ra mười vạn, sắc mặt liền thay đổi. Hắn không nói một lời, mở cửa lên xe. Hai cô gái kia thấy giám đốc của mình lên xe cũng vội vàng lên theo.
Tiểu Triệu đặt tiền vào tay Thái Tiểu Như, nói:
- Tiểu Như, em lên xe anh đi, anh muốn nói với Diệp ca mấy câu!
Thái Tiểu Như cầm nhiều tiền như vậy, trong lòng vẫn cảm thấy có gì đó không ổn. Thứ nhất, cô biết Tiểu Triệu có bao nhiêu tiền, không thể nào cho người khác mượn mười vạn được. Thứ hai, cô cảm thấy người bạn kia của Tiểu Triệu dường như đã nhìn ra vấn đề gì đó. Thái Tiểu Như chỉ lo Tiểu Triệu cũng nhận ra, với tính cách của cậu, không chừng sẽ làm điều gì bất lợi với giám đốc của cô.
Lòng đầy lo lắng, Thái Tiểu Như cầm tiền bước lên xe của Tiểu Triệu.
Tiểu Triệu và Diệp Lăng Phi đi ra một bên, cậu liền chửi:
- Mẹ kiếp, mấy con ranh láo toét, em thật muốn lôi bọn nó về đội cảnh sát hình sự, nhốt cả đêm cho bõ tức. Con mẹ nó tức thật!
Diệp Lăng Phi nghe Tiểu Triệu chửi, anh vỗ vỗ vai cậu, nói:
- Tiểu Triệu, anh phải nói cậu thế nào đây. Mấy con ranh kia thì cậu chấp làm gì, chỉ là nói vài câu vớ vẩn thôi. Ngược lại, cái gã giám đốc của bạn gái cậu ấy, anh nghĩ cậu nên để tâm một chút!
- Cái gã hơn bốn mươi tuổi đó á? - Tiểu Triệu sửng sốt, hỏi. - Hắn thì làm sao?
- Lẽ nào cậu không nhìn ra mối quan hệ ở đây sao? - Diệp Lăng Phi cười nói. - Có một số việc anh không muốn nói quá rõ ràng, tốt nhất cậu nên hỏi bạn gái mình đi. Tiểu Triệu này, phụ nữ có một số chuyện không thể nuông chiều được đâu. Mười vạn này là anh cho cậu, anh thấy cậu nên làm một cái thẻ ngân hàng, không cần phải cầm tiền mặt đi khắp nơi.
Diệp Lăng Phi nói xong liền vỗ vai Tiểu Triệu, rồi quay người đi về phía chiếc xe của mình đỗ ven đường.
Trong chiếc Mercedes Benz, Ellie đang cầm hộp phấn trang điểm lại. Cô ta vừa dặm phấn vừa nói:
- Giám đốc, anh nói xem tên bạn trai kia của Tiểu Như có điểm gì tốt chứ? Không phải chỉ là cảnh sát quèn sao, trong tay lại chẳng có tiền. Với điều kiện của Tiểu Như, tìm hạng người nào mà không được, lại đi tìm một tên cảnh sát!
Gã đàn ông trung niên kia vừa bị Diệp Lăng Phi làm cho mất hết thể diện. Hắn vốn dĩ không rút được mười vạn, mà chỉ rút có một vạn. Hắn đã có gia đình, trong nhà lại nuôi sư tử Hà Đông, chi tiêu không phải do hắn quản. Lương một năm chưa đến ba mươi vạn, làm sao có thể bỏ ra mười vạn mua quà tặng gái. Hắn nói vậy chẳng qua chỉ muốn thể hiện một chút trước mặt Thái Tiểu Như.
Tuy đã có gia đình, nhưng hắn vẫn muốn Thái Tiểu Như làm tình nhân của mình. Ở công ty, hắn đã nhiều lần cố tình ám chỉ, nhưng Thái Tiểu Như cứ giả vờ không hiểu, vẫn luôn giả ngốc. Hắn vẫn không rõ cô định thế nào. Lần này cô đề nghị dẫn bạn trai đến, dường như có ý từ chối hắn.
Nhưng hắn sao có thể dễ dàng từ bỏ như vậy. Ít nhất Thái Tiểu Như không từ chối hắn một cách rõ ràng, chứng tỏ trong lòng cô cũng đang do dự. Chắc hẳn là do bạn trai cô kiếm không được nhiều tiền nên mới lưỡng lự như vậy. Thái Tiểu Như là dân công sở trí thức, chi tiêu hàng ngày không ít, chỉ dựa vào tên cảnh sát nghèo kia sao có thể nuôi nổi cô. Gã giám đốc cảm thấy mình vẫn còn cơ hội rất lớn, bao nuôi Thái Tiểu Như cũng không phải là không thể.
Nghe Ellie nói vậy, hắn bĩu môi:
- Anh thấy tên cảnh sát kia cũng thường thôi!
- À, còn cái lão nhà quê kia nữa! - Ellie nói. - Em vừa thấy hắn đã ngứa mắt, chỉ là một tên quỷ nghèo, lấy tư cách gì mà đánh giá em!
Câu này của Ellie vừa nói ra, ánh mắt cô ta liền rơi vào chiếc xe vừa lướt qua bên cạnh, và rồi cô ta trợn tròn mắt.
✼ Thiên Lôi Trúc ✼ Dịch AI hay