Khi Bạch Tình Đình quay về nhà, thấy Diệp Lăng Phi đang ngủ say sưa trên giường, cô mới thở phào nhẹ nhõm. Cô đã lo Diệp Lăng Phi xảy ra chuyện gì, còn chiếc xe, hỏng thì thôi, mua cái khác là được.
Bạch Tình Đình không biết tối qua rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, nhưng thấy Diệp Lăng Phi đang ngủ, cô cũng không muốn làm phiền anh, bèn nhẹ nhàng khép cửa phòng ngủ lại rồi đi sang phòng của Chu Hân Mính.
Chu Hân Mính đã dậy từ sớm, đang tập vài động tác vận động nhẹ nhàng với sự giúp đỡ của cô gái trẻ. Phụ nữ mang thai cần vận động nhiều một chút, như vậy rất tốt cho sức khỏe. Khi Bạch Tình Đình bước vào, Chu Hân Mính vừa tập xong một lượt, nhìn thấy Bạch Tình Đình, cô có vẻ bất ngờ, dừng lại hỏi:
- Tình Đình, sao cậu về sớm thế?
- Tại ông xã, anh ấy gặp chuyện rồi.
Bạch Tình Đình dựa vào chiếc ghế bên cửa sổ, ngồi xuống rồi thở dài nói:
- Ai mà biết tối qua anh ấy đã làm gì. Sáng sớm nay bỗng dưng gọi báo xe bị đâm nát, làm tớ sợ hết hồn, phải chạy về ngay. Hân Mính, cậu có biết tối qua chồng tớ đã đi đâu không?
Chu Hân Mính làm sao biết được, cô thậm chí còn không hay chuyện xe của Diệp Lăng Phi bị đâm hỏng. Bây giờ nghe Bạch Tình Đình nói vậy, Chu Hân Mính hoảng hồn, nhìn Bạch Tình Đình hỏi:
- Tình Đình, cậu nói thật hả?
- Sao thế, Hân Mính, cậu không biết chuyện này à?
Bạch Tình Đình cứ nghĩ Chu Hân Mính đã biết rồi, nếu không cô cũng chẳng kể chuyện này với Chu Hân Mính. Giờ nghe giọng điệu của Chu Hân Mính, dường như cô ấy không hề hay biết, Bạch Tình Đình có chút hối hận, biết sớm thì cô đã không nói nhiều.
Chu Hân Mính lo lắng hỏi:
- Anh ấy không sao chứ?
- Không biết nữa, tớ thấy anh ấy đang nằm ngủ trên giường. Chắc là không sao đâu, nếu không thì sao ngủ ngon được như thế, ngủ say như heo, tớ vào phòng mà anh ấy cũng chẳng hay biết gì.
Chu Hân Mính ngồi không yên, cô muốn xuống giường. Bạch Tình Đình thấy vậy vội nói:
- Hân Mính, cậu đừng lo, anh ấy không sao đâu.
- Tớ muốn qua xem thử. Không tận mắt thấy anh ấy bình an, lòng tớ không yên được.
Bạch Tình Đình thấy không khuyên được Chu Hân Mính, đành dìu cô ra khỏi phòng. Bạch Tình Đình dìu Chu Hân Mính đến phòng ngủ thì thấy Diệp Lăng Phi trở mình một cái nhưng vẫn ngủ say. Chăn đắp trên người anh đã tuột cả xuống chân, tay chân duỗi thẳng, tiếng ngáy nghe có phần inh tai. Bạch Tình Đình bĩu môi nói:
- Hân Mính, cậu thấy chưa, anh ấy ngủ như heo ấy, tớ đoán bây giờ có đánh anh ấy một trận thì anh ấy cũng chẳng biết là ai đánh mình đâu.
Thấy Diệp Lăng Phi ngủ ngon lành, Chu Hân Mính mới yên tâm. Hai người vừa định rời đi thì đột nhiên điện thoại của Diệp Lăng Phi đổ chuông. Tiếng chuông điện thoại làm Diệp Lăng Phi tỉnh giấc, anh vẫn chưa mở mắt, quờ tay lấy điện thoại, mơ màng nói:
- Alo, ai đấy?
- Ồ, Tiểu Triệu à. Có chuyện gì không?
Diệp Lăng Phi ngồi dậy nghe điện thoại, thấy Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính đều đang đứng trong phòng, anh cười với họ, vỗ vỗ vào chỗ trống bên cạnh mình ý bảo cả hai lại đây.
Bạch Tình Đình đỡ Chu Hân Mính đến bên giường, để Chu Hân Mính ngồi xuống trước rồi mình mới ngồi theo. Diệp Lăng Phi một tay cầm điện thoại, tay kia ôm lấy vòng eo đầy đặn của Chu Hân Mính, nói:
- Tiểu Triệu, em nói chậm thôi, anh nghe không rõ. Cái gì, em nói đã điều tra ra thân phận của người bị bắn tối qua à? Ừ, ừ, anh biết rồi, anh vẫn chưa tỉnh ngủ hẳn, tối qua xảy ra nhiều chuyện quá. Được rồi, anh biết rồi, có tình hình gì mới nhất thì báo cho anh, ừ, cứ vậy nhé.
Diệp Lăng Phi cúp máy, tiện tay quẳng điện thoại xuống giường, rồi tranh thủ dùng tay kia ôm eo Bạch Tình Đình, định hôn lên môi cô. Bạch Tình Đình cau mày, vội đưa tay chặn miệng Diệp Lăng Phi lại, cằn nhằn:
- Ông xã, anh chưa đánh răng à, miệng toàn mùi rượu, hôi quá đi.
- Miệng anh hôi sao?
Diệp Lăng Phi nghe Bạch Tình Đình nói vậy, cố tình ghé miệng sát vào Chu Hân Mính. Chu Hân Mính bèn cười nói:
- Ông xã, Tình Đình nói đúng đấy, anh nên đi đánh răng đi, miệng toàn mùi rượu thôi.
Nghe cả Chu Hân Mính cũng nói vậy, Diệp Lăng Phi buông tay ra:
- Thế thì anh đi tắm vậy.
Nói rồi, Diệp Lăng Phi nhảy khỏi giường, chạy đi tắm. Ban nãy Chu Hân Mính nghe Diệp Lăng Phi nhắc đến vụ án, cô còn muốn hỏi rốt cuộc là án gì, nhưng thấy anh đã ra khỏi phòng ngủ, cô đành tạm thời nén lại trong lòng.
Bạch Tình Đình thấy Diệp Lăng Phi đi rồi, cô quay sang Chu Hân Mính, nói:
- Hân Mính, cậu nói xem anh ấy lại dính vào chuyện gì rồi, chẳng hiểu sao lòng mình cứ bất an, luôn cảm thấy sắp có chuyện xảy ra vậy.
Chu Hân Mính đưa tay nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Bạch Tình Đình, an ủi:
- Tình Đình, cậu đừng lo lắng quá, tớ tin ông xã đều có tính toán cả rồi.
- Hy vọng là vậy.
Diệp Lăng Phi tắm xong liền quay lại phòng ngủ. Hắn đến trước mặt Bạch Tình Đình, há miệng hà hơi vào mặt cô rồi hỏi:
- Tình Đình, lần này miệng anh thế nào?
Bạch Tình Đình thở dài:
- Được rồi, ông xã, anh không cần cho em ngửi nữa đâu. Sáng sớm đã báo xe bị đâm nát, cũng không nói rõ là có chuyện gì, rồi lại làm như không có gì xảy ra mà lăn ra ngủ, lẽ nào anh không biết người ta lo cho anh lắm sao?
- Ồ, em nói chuyện đó à.
Diệp Lăng Phi ngồi xuống mép giường, ôm cả Chu Hân Mính và Bạch Tình Đình vào lòng, nói:
- Thật ra cũng không có gì to tát, chỉ là tối qua gặp chút chuyện, lúc anh đuổi theo người khác đã không cẩn thận đâm vào hàng rào bảo vệ, kết quả là xe hỏng. Hôm nay anh phải đi mua một chiếc xe mới, không có xe thật bất tiện.
Bạch Tình Đình trách móc:
- Ông xã, anh thật là, đang yên đang lành sao lại đi đuổi theo người ta chứ. Anh không biết mình là người có gia đình rồi sao, lỡ anh có mệnh hệ gì, mọi người biết phải làm sao?
- Anh biết rồi. Anh đã nói sau này sẽ cẩn thận hơn mà, Tình Đình, em đừng lo nữa.
Lúc này Chu Hân Mính mới hỏi:
- Ông xã, ban nãy Tiểu Triệu gọi cho anh có chuyện gì vậy?
- Một vụ án mạng. Nói sao nhỉ, vụ án mạng đó tối qua chính anh đã tận mắt chứng kiến.
- Tận mắt chứng kiến?
Chu Hân Mính sửng sốt nhìn Diệp Lăng Phi:
- Ông xã, anh nói là tận mắt nhìn thấy?
- Ừ. - Diệp Lăng Phi gật đầu. - Tối qua anh và Dã Lang, Dã Thú đi uống rượu xong, lúc ra bờ biển ngắm cảnh thì thấy mấy người Nhật dùng súng bắn chết một người. Khi ba bọn anh đuổi theo mấy tên Nhật đó, xe của anh đã đâm vào lan can bảo vệ, kết quả là hỏng luôn, mọi chuyện là như vậy đấy.
- Cái gì?
Bạch Tình Đình nghe Diệp Lăng Phi kể xong, than thở:
- Ông xã, anh xem anh kìa, tự dưng ra bờ biển ngắm cảnh làm gì, chẳng lẽ ban ngày không đi được sao? Lại còn ra vẻ người tốt, nhỡ anh có chuyện gì, em và Hân Mính biết phải làm sao đây?
Diệp Lăng Phi biết Bạch Tình Đình lo cho mình, hắn cười nói:
- Bà xã, em thấy rồi đấy thôi, anh có sao đâu, bây giờ bảo anh chiến đấu với em ba trăm hiệp cũng không thành vấn đề.
- Lúc này em không có tâm trạng đùa với anh đâu. Ông xã, anh có bị thương không?
- Anh thật sự không sao mà. Bà xã, em yên tâm đi.
Chu Hân Mính hỏi:
- Ông xã, Tiểu Triệu gọi cho anh là vì chuyện này đúng không?
Diệp Lăng Phi đáp:
- Ừ, Tiểu Triệu đã điều tra ra thân phận của người đó rồi.
- Người đó là ai?
Diệp Lăng Phi nói:
- Gã đó tên gì không quan trọng, quan trọng là nơi gã từng làm việc.
- Nghĩa là sao? - Chu Hân Mính khó hiểu.
Diệp Lăng Phi nói:
- Nhà máy điện tử thuộc tập đoàn Suzuki. Hân Mính, bây giờ em hiểu rồi chứ?
Nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, Chu Hân Mính nhìn anh, hỏi:
- Ông xã, ý anh là cái chết của người đó có liên quan đến tập đoàn Suzuki?
Diệp Lăng Phi đáp:
- Đương nhiên là có liên quan. Bây giờ anh thấy vấn đề của tập đoàn Suzuki ngày càng lớn rồi. Đầu tiên là một phóng viên chết vì muốn đưa tin về họ, bây giờ lại thêm một nhân viên làm trong nhà máy điện tử của họ bị giết. Quan trọng nhất là những kẻ xấu số này đều do người Nhật ra tay, chẳng lẽ bên trong lại không có vấn đề gì sao? Đánh chết anh, anh cũng không tin bên trong không có mờ ám. Lần này, anh nhất định phải điều tra cho ra lẽ. Mẹ kiếp, Yonchien Yamakawa, tên khốn đó lại dám đến Vọng Hải gây sự, lão ta chán sống rồi thì phải!
Bạch Tình Đình bĩu môi, nói:
- Ông xã, anh thật là, việc nguy hiểm như vậy mà anh cũng đích thân làm, nhỡ có chuyện gì xảy ra với anh thì sao? Em không cho phép anh mạo hiểm như vậy nữa!
Diệp Lăng Phi nói:
- Tình Đình, anh biết rồi, anh sẽ không để em phải lo lắng nữa, sau này anh sẽ cẩn thận hơn. Ồ, hai cô gái người Nhật kia thế nào rồi?
Bạch Tình Đình đáp:
- Không biết. Sáng sớm nay người ta đã phải chạy đến gặp anh, ai còn hơi sức đâu mà để ý đến hai cô gái Nhật đó nữa chứ!
- Anh thấy không nên để họ ở đây nữa, nên để họ nhanh chóng rời khỏi Vọng Hải thì hơn. Bây giờ anh thấy lo cho họ, không biết Yonchien Yamakawa có ngầm giở thủ đoạn gì không.