Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 113: CHƯƠNG 113: TRỜI ƠI, ÔNG LẠI CHƠI TÔI

Bạch Tình Đình nói những lời này như dội gáo nước lạnh vào đầu cha con nhà họ Lý. Trong lòng Lý Triết Hào cảm thấy bực bội, ông thầm nghĩ:

– Ta chưa hề nghe nói về tin tức này của con gái Bạch Cảnh Sùng.

Phải biết rằng Bạch Cảnh Sùng là một nhân vật có tiếng tăm ở Vọng Hải, nếu như gả chồng cho con gái thì chắc chắn sẽ là một đại sự. Mặc dù không thể khiến cho toàn bộ thành phố đều biết, nhưng giới thượng lưu ở Vọng Hải chắc chắn sẽ biết, vậy mà Lý Triết Hào lại không hề biết tin tức con gái Bạch Cảnh Sùng lập gia đình.

Trong đầu Lý Thiên Bằng như có một lớp sương mù, hắn thầm nghĩ, chẳng phải Bạch Tình Đình mới ở trong viện có vài ngày sao, sao đã lập gia đình rồi? Chẳng phải quá nhanh sao.

Nhìn cha con Lý Triết Hào, Bạch Cảnh Sùng thầm cười. Ông không trả lời, chỉ liếc nhau với Trương Khiếu Thiên, hai người cùng mỉm cười. Trong nụ cười ấy ẩn chứa nhiều điều, chỉ người trong cuộc mới thấu hiểu. Nhưng Bạch Cảnh Sùng lại có cảm giác ngoài ý muốn, con gái mình mới ở cùng Diệp Lăng Phi vài ngày mà đã thay đổi nhanh đến vậy. Trước đây nó nhất quyết không chịu thừa nhận hôn sự, vậy mà hôm nay lại chủ động công khai. Chẳng phải là thay đổi quá chóng vánh sao?

Ngay cả Bạch Tình Đình cũng cảm thấy bất ngờ trước câu nói của mình, nàng cũng không hiểu vì sao mình lại thừa nhận là đã lập gia đình, có lẽ là tại đêm qua với Diệp Lăng Phi nên nhất thời bị choáng váng. Nhưng mặc kệ đã nói như thế nào, lời đã nói ra như bát nước hắt đi, không thể nào thu lại được. Bạch Tình Đình nói tiếp:

– Bác trai, cháu đã lập gia đình rồi. Chuyện này, ngoài cha cháu ra, còn có chú Trương làm chứng.

– Lập gia đình, cô gả cho ai?

Lý Thiên Bằng không nhịn được hỏi.

– Không liên quan đến anh.

Bạch Tình Đình liếc mắt nhìn Lý Thiên Bằng. Nàng tức giận nói:

– Anh cứ tiếp tục kiếm tiền của mình đi, Giám đốc Lý.

– Nếu Tình Đình đã lập gia đình thì coi như tôi chưa nói gì.

Lý Triết Hào quả không hổ danh là người từng trải, vẻ mặt không đổi sắc, ông cười nói:

– Nghĩ lại thì Tình Đình cũng là cô gái tài sắc vẹn toàn, không biết có bao nhiêu người theo đuổi. Thiên Bằng nhà tôi không thể gắn bó trọn đời với Tình Đình, đó là do nó không có cái may mắn này.

– Ba!

Lý Thiên Bằng hô lên một tiếng, định nói thêm gì nữa thì Lý Triết Hào trừng mắt, giáo huấn:

– Cha đã bảo con từ lâu là phải quan tâm đến Tình Đình, thế mà con cứ mải mê công việc. Bây giờ hối hận thì còn có ý nghĩa gì nữa?

Bạch Tình Đình thầm bội phục Lý Triết Hào, nàng thầm nghĩ:

– Ông ta cũng giỏi thật, con trai ông ta suốt ngày ăn chơi trác táng thế mà qua miệng ông ta lại thành bận rộn công việc.

Lý Triết Hào thấy ngồi ở đây cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa, bèn cười cười nói:

– Hai vị, tôi còn có bạn cần nói chuyện. Bây giờ tôi xin phép rời khỏi đây, lát nữa chúng ta lại tâm sự.

– Xin cứ tự nhiên.

Bạch Cảnh Sùng chìa tay phải ra, nói.

Lý Triết Hào dẫn Lý Thiên Bằng rời khỏi chỗ này. Lý Thiên Bằng bực bội nói:

– Ba, con thấy rõ ràng lão già Bạch Cảnh Sùng đang đùa giỡn chúng ta. Sao con lại không hề biết Bạch Tình Đình kết hôn chứ?

– Đâu cần phải nói, mặc kệ Bạch Tình Đình có kết hôn hay không, cũng chẳng liên quan. Lúc trước, chẳng qua ba muốn tạo mối quan hệ với Bạch Cảnh Sùng để kiếm tiền từ Tập đoàn Thế Kỷ Quốc Tế. Nhưng nếu con đường này không thông, chúng ta sẽ chờ cơ hội khác, ba muốn tiếp tục tấn công Tập đoàn Thế Kỷ Quốc Tế.

Lý Triết Hào căn dặn Lý Thiên Bằng:

– Thiên Bằng, con cũng phải chú ý đấy, không nên cả ngày qua lại với những minh tinh và gái ngành nữa. Con nên để ý hơn đến công ty, sau này công ty dựa tất cả vào con đấy.

– Yên tâm đi ba, con hiểu rõ rồi mà.

Lý Thiên Bằng nói.

– Ừ, vậy là tốt. Đi, chúng ta tới nói chuyện với Thị trưởng.

Lông mày Lý Triết Hào giãn ra khi nhìn thấy Phó Thị trưởng Chu Hồng Sâm. Ông thấp giọng nói:

– Thiên Bằng, ba vừa mới nhớ ra một việc quan trọng.

– Ba, chuyện gì vậy?

Lý Thiên Bằng hỏi.

– Con có biết Phó Thị trưởng Chu có một cô con gái làm cảnh sát không? Nếu như con có thể kết hôn được với con gái Phó Thị trưởng thì sau này công ty chúng ta sẽ có một hậu thuẫn lớn đấy.

Lý Thiên Bằng tỏ ra hớn hở khi nghe cha hắn nói vậy, liền đáp:

– Ba, con hiểu ý ba rồi. Ba yên tâm đi, nhất định con sẽ không làm ba thất vọng đâu.

Lý Thiên Bằng chưa nói hết câu thì Diệp Lăng Phi đã xuất hiện ở đại sảnh. Vừa nhìn thấy Diệp Lăng Phi, Lý Thiên Bằng nghiến chặt răng. Lần trước, chính Diệp Lăng Phi đã phá hỏng việc tốt của hắn ở quán bar. Về phần việc hắn phải nằm viện, cũng chính là do Diệp Lăng Phi gây ra.

Lý Thiên Bằng tức nghẹn khi nhìn thấy Diệp Lăng Phi đi cùng Chu Hân Mính. Hắn hận không thể vung tay quát lớn:

– Diệp Lăng Phi, có phải ông trời cố ý sắp đặt mày đến để trêu ngươi tao không? Tại sao cô gái nào tao muốn tiếp cận cũng đều dính líu đến mày?

Chu Hân Mính dẫn Diệp Lăng Phi tiến vào phòng khách. Để tránh những phiền phức không đáng có, nàng không nắm lấy cánh tay Diệp Lăng Phi. Chu Hân Mính vừa xuất hiện tại phòng khách thì đã khiến cho Bạch Tình Đình để ý. Nàng vừa định thở một hơi sau khi thấy Lý Thiên Bằng rời khỏi chỗ này thì lại không ngờ Diệp Lăng Phi cùng với Chu Hân Mính xuất hiện tại tiệc rượu. Tuy nhiên, sắc mặt Chu Hân Mính hơi khó coi. Rất nhanh, Bạch Tình Đình đã nghĩ đến việc này: nhất định là do Diệp Lăng Phi muốn gặp Đại sứ Liên Hiệp Quốc Auner, không chừng anh ta phải lăn lộn, van xin để được vào đây.

– Tình Đình, tại sao Diệp Lăng Phi lại ở chỗ này?

Cả Bạch Cảnh Sùng và Trương Khiếu Thiên đều thấy Diệp Lăng Phi. Đầu tiên, Bạch Cảnh Sùng hỏi Trương Khiếu Thiên liệu có đúng là Diệp Lăng Phi đang tiến đến không. Đợi sau khi Trương Khiếu Thiên xác nhận quả đúng như vậy, Bạch Cảnh Sùng mới hỏi con gái mình.

– Con cũng không biết.

Bạch Tình Đình cho tay vào túi xách, sờ sờ tờ giấy có chữ ký của Auner. Nàng khẽ cau mày, trong lòng thầm trách Diệp Lăng Phi chỉ vì một chữ ký mà xông vào tận đây. Bạch Tình Đình suy nghĩ rất đơn giản: hôm đó nàng hiểu lầm Diệp Lăng Phi muốn xin chữ ký của Đại sứ Thiện chí Liên Hiệp Quốc, nên hôm nay anh ta mới xông vào đây.

Nàng đứng lên đi về phía Chu Hân Mính, thầm tính sẽ nói rõ lý do với nàng, sợ Chu Hân Mính sẽ vì mình mà làm khó Diệp Lăng Phi.

Nào ngờ lúc này Chu Hân Mính đang hận không thể băm vằm Diệp Lăng Phi. Lá gan của người này quá lớn, không chỉ dám nói Auner là tên khốn kiếp mà còn dám tuyên bố điều này trước mặt bao nhiêu người. Nàng đang dẫn Diệp Lăng Phi vào bên trong tiệc rượu thì chợt có cảm giác hối hận. Trong lòng thầm trách mình không nên bị Diệp Lăng Phi lừa mà dẫn hắn vào tiệc rượu, nhưng lúc này hối hận thì đã muộn. Lại thấy Diệp Lăng Phi đi tới người phiên dịch đang dịch cuộc nói chuyện giữa Auner và Thị trưởng. Hắn khẽ nhếch môi, dùng một ngôn ngữ khác nói:

– Auner, chúng ta có thể nói chuyện một chút được không?

Vốn dĩ Auner đang đứng nói chuyện với Thị trưởng nên không để ý đến Diệp Lăng Phi phía sau. Vừa nghe thấy Diệp Lăng Phi nói vậy, hắn cảm thấy vô cùng bất ngờ. Chiếc cốc trong tay tuột ra, rơi xuống đất vỡ tan thành từng mảnh nhỏ.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!