Diệp Lăng Phi chau mày. Hắn không nói chuyện với Bạch Tình Đình, chỉ lẳng lặng rút một điếu thuốc, châm lửa rồi rít một hơi sâu. Ánh mắt hắn hướng về phía bàn trà.
Thấy Diệp Lăng Phi đăm chiêu, Bạch Tình Đình liền đi tới, khua khua tay trước mặt hắn. Diệp Lăng Phi lúc này mới chuyển tầm mắt sang người Bạch Tình Đình đang đứng cạnh mình, hỏi:
- Tình Đình, em sao vậy?
- Em mới phải hỏi anh bị sao ấy chứ!
Bạch Tình Đình ngồi xuống bên cạnh Diệp Lăng Phi, hỏi:
- Ông xã, khi nãy anh đang nghĩ gì vậy?
- Không nghĩ gì cả!
Diệp Lăng Phi hút thêm mấy hơi thuốc rồi dập đi, hắn quay sang phía Bạch Tình Đình, nói:
- Anh vừa nhận điện thoại của Trương Dược, đang nghĩ về chuyện của bố Hân Mính!
- Bác Chu làm sao hả anh?
Bạch Tình Đình hỏi.
- Không có gì, không có gì!
Diệp Lăng Phi nói:
- Bây giờ vẫn chưa rõ ràng, đợi anh làm rõ rồi nói sau nhé. À, anh nghĩ ra một chuyện, Lộ Tuyết, Tình Đình, gần đây các em đừng đến xưởng điện tử của tập đoàn Suzuki nữa, ở đó xảy ra chút chuyện!
Khi Diệp Lăng Phi đến tập đoàn Tân Á tắm rửa, khử độc, Bạch Tình Đình đã rất hoang mang, không hiểu vì sao hắn lại cẩn thận như vậy. Lúc đó, Diệp Lăng Phi chỉ bảo cô đợi tối về nhà sẽ nói. Bây giờ nghe hắn nhắc lại, Bạch Tình Đình liền hỏi:
- Ông xã, rốt cuộc là chuyện gì vậy?
Trương Lộ Tuyết đang ngồi trước bàn làm việc cũng hướng ánh mắt về phía Diệp Lăng Phi. Trong lòng cô cũng đầy nghi hoặc. Cả Trương Lộ Tuyết và Bạch Tình Đình đều nhìn Diệp Lăng Phi, chờ đợi lời giải thích.
- Chuyện này các em biết là được rồi, đừng nói ra ngoài!
Diệp Lăng Phi nói:
- Như vậy rất dễ gây ra khủng hoảng xã hội. Có thể xưởng điện tử ở đó đang chế tạo sinh vật độc hại. Khi nãy anh vừa từ đó về, tin tức sơ bộ là có người Nhật đang nghiên cứu sinh vật độc hại ở đó. Hiện tại cảnh sát đang điều tra, nếu có tin tức mới nhất, họ sẽ báo cho anh biết. Còn người dân bình thường có lẽ sẽ không biết được tin này!
- Sinh vật độc hại?
Bạch Tình Đình và Trương Lộ Tuyết đều kinh ngạc thốt lên sau khi nghe câu nói của Diệp Lăng Phi. Trương Lộ Tuyết, người ban nãy còn tỏ vẻ thờ ơ, giờ đây cũng lộ rõ vẻ căng thẳng. Bất cứ ai nghe thấy chuyện này cũng sẽ có phản ứng như vậy.
Trương Lộ Tuyết rời khỏi chỗ ngồi và bước tới gần.
Diệp Lăng Phi gật đầu nói:
- Loại sinh vật bệnh độc này có thể khống chế thần kinh để làm mọi việc. Rốt cuộc là chuyện gì thì chưa biết, nhưng bất luận thế nào, loại sinh vật gây bệnh này rất đáng sợ, hơn nữa nó có thể lây nhiễm qua tiếp xúc cơ thể. Đương nhiên, tiếp xúc trong tình huống nào sẽ bị lây nhiễm thì vẫn chưa rõ. Anh thấy chuyện này không phải chuyện nhỏ, cần phải xử lý nghiêm túc. À, những vụ người điên tấn công người khác gần đây có thể liên quan đến sinh vật gây bệnh này!
- Không phải chứ!
Bạch Tình Đình nghe Diệp Lăng Phi nói thì há hốc mồm kinh ngạc:
- Ông xã, vậy chẳng phải là nguy hiểm lắm sao?
- Chính xác là rất nguy hiểm, cho nên cảnh sát mới xử lý chuyện này!
Diệp Lăng Phi nói:
- Nhưng theo anh thì cũng không liên quan nhiều lắm. Phía cảnh sát sẽ giải quyết tốt thôi, Tình Đình, em không cần phải lo lắng đâu!
Diệp Lăng Phi vừa dứt lời thì điện thoại của hắn reo lên. Hắn nhìn màn hình, thấy số của Tiểu Triệu gọi đến. Diệp Lăng Phi bắt máy, hỏi:
- Tiểu Triệu, tình hình mới nhất ở đó thế nào rồi?
- Anh Diệp, có hai chuyện!
Tiểu Triệu nói:
- Chuyện thứ nhất, cuộn phim chúng ta gửi đi đã có kết quả. Tuy không rõ ràng nhưng có thể nhận định được có người đã vận chuyển vài cái hòm từ trong xưởng ra và đưa lên thuyền!
- Vài cái hòm à?
Diệp Lăng Phi nghe xong thì hơi sửng sốt:
- Tiểu Triệu, cậu có biết trong hòm đó là thứ gì không?
- Không biết!
Tiểu Triệu nói:
- Căn bản là không nhận ra! Nói cách khác, cái chết của tên ký giả có liên quan đến những cái hòm kia!
Diệp Lăng Phi nói:
- Vậy thì có thể nói thứ chứa bên trong chính là những sinh vật gây bệnh đó. Tên ký giả kia vì phát hiện ra chuyện này nên đã bị người Nhật giết người diệt khẩu vì sợ chuyện bị phơi bày!
- Không loại trừ khả năng này!
Tiểu Triệu nói:
- Chuyện thứ hai cũng liên quan đến chuyện này. Bên trong nhà kho đúng là đã bị cháy, nhưng chỉ là một diện tích nhỏ. Theo em thấy, rất có khả năng một số sinh vật gây bệnh đã bị chuyển ra ngoài rồi!
- Anh hiểu rồi!
Diệp Lăng Phi nói:
- Xem ra mục đích thực sự của Yonchien Yamakawa và Takeshi Kusamoto khi đến Vọng Hải chính là vì những sinh vật gây bệnh này. Rất có khả năng một bộ phận đã bị đưa ra ngoài, và tên ký giả kia trong lúc điều tra xưởng điện tử đã vô tình phát hiện ra nên mới bị giết người diệt khẩu. Về phần những sinh vật gây bệnh còn lại trong kho hàng, rất có thể Tập đoàn Suzuki đã cố ý đốt để phi tang chứng cứ. Chẳng trách chúng ta không thấy bóng dáng đám người Nhật đó đâu, chỉ có một tên chủ quản người Nhật ở lại, nhiệm vụ chính của hắn là tiêu hủy chứng cứ. Tiểu Triệu, cậu từ từ thẩm vấn tên người Nhật đó cho anh, đừng dễ dàng thả hắn. Nếu những sinh vật gây bệnh đó đã rời khỏi thành phố Vọng Hải, chúng sẽ đi đâu? Về Nhật Bản ư? Anh cho rằng không thực tế lắm. Có thể Yonchien Yamakawa và đồng bọn đã bán chúng cho người mua, như vậy cũng kiếm được một món hời lớn!
- Anh Diệp, em biết rồi!
Tiểu Triệu nói:
- Em đã đưa tên người Nhật đó về đội rồi. À, đúng rồi, thành phố đã phong tỏa xưởng điện tử, nghiêm cấm bất kỳ ai đến đó.
- Chuyện này anh hiểu được!
Diệp Lăng Phi nói:
- Chuyện này rất dễ gây ra khủng hoảng xã hội, thành phố cũng không muốn gây ra hoang mang lớn. Họ phải làm như vậy thôi. Anh đoán các phương tiện truyền thông cũng sẽ im lặng về chuyện này. Tiểu Triệu, cậu ở bên đó có tin tức gì mới nhất thì nhớ báo cho anh biết ngay nhé, hiểu không?
- Anh Diệp, em đương nhiên biết rõ. Em biết phải làm thế nào mà!
Tiểu Triệu nói:
- Anh Diệp, bên em có chuyện gì sẽ lập tức báo cho anh ngay!
- Tốt lắm!
Diệp Lăng Phi nói. Sau khi cúp máy, hắn quay sang Bạch Tình Đình đang đứng bên cạnh, cười nói:
- Bà xã, chuyện này xem ra càng ngày càng thú vị đấy!
- Càng ngày càng thú vị?
Bạch Tình Đình nghe Diệp Lăng Phi nói vậy thì hơi ngạc nhiên, cô nhìn hắn, không hiểu hắn nói "thú vị" là có ý gì. Trương Lộ Tuyết ở bên cạnh lên tiếng:
- Diệp Lăng Phi, như vậy mà còn thú vị à? Em thật sự không hiểu trong đầu anh đang nghĩ gì nữa!
- Chẳng lẽ không đúng sao?
Diệp Lăng Phi tựa người vào ghế sofa, bắt chéo chân nói:
- Những sinh vật gây bệnh này rất có thể đã bị người ta lấy đi một phần. Nếu chúng bị đưa ra nước ngoài thì thành phố Vọng Hải sẽ không có chuyện gì. Nhưng, nếu có người lén lút mang chúng đi, ví dụ như mang đến một nơi nào đó trong thành phố Vọng Hải, vậy thì…!
Diệp Lăng Phi nói đến đây thì im lặng, nhưng dù hắn không nói ra, Bạch Tình Đình và Trương Lộ Tuyết cũng hiểu hắn định nói gì tiếp theo.
Trong mắt họ, chuyện này giống hệt như những bộ phim zombie của Mỹ, thậm chí còn hơn cả phim cương thi của Trung Quốc. Trong những bộ phim như "Resident Evil" của Mỹ, một phần dựa trên kiến thức khoa học như chuỗi gen, những cái gọi là zombie đều do bị nhiễm virus, dẫn đến cơ thể biến dị, trở nên khát máu, cắn người, ăn thịt người…
Bạch Tình Đình và Trương Lộ Tuyết cũng đã xem qua vài bộ phim zombie của Mỹ. Cả hai đều cho rằng đó chỉ là hư cấu, là đạo diễn cố tình tạo ra những chuyện kinh dị để thu hút khán giả, để bán vé. Nhưng sau khi nghe Diệp Lăng Phi nói, họ đột nhiên cảm thấy chuyện này rất gần, như thể đang xảy ra ngay bên cạnh mình. Hai cô gái xinh đẹp không khỏi cảm thấy toàn thân hơi lành lạnh. Trương Lộ Tuyết nói:
- Chúng ta hay là nên ít ra ngoài thì tốt hơn. Chuyện này ai mà biết có gặp phải không chứ!
- Chính xác!
Bạch Tình Đình nghe Trương Lộ Tuyết nói xong thì gật đầu lia lịa:
- Mình thấy nên ít ra ngoài là tốt nhất, lỡ gặp phải tên điên thì trốn cũng không kịp!
- Hai người làm gì mà lo lắng thế!
Diệp Lăng Phi cười nói:
- Chưa nghe câu này sao, phúc bất trùng lai, họa vô đơn chí. Chúng ta cứ làm việc của mình đi, đừng quan tâm đến nó!
- Nói thì dễ lắm, sao có thể như vậy được!
Trương Lộ Tuyết nói:
- Em nghe đến chuyện này là người đã thấy khó chịu rồi. Không được, em phải đi tắm cái đã!
Trương Lộ Tuyết nói rồi rời khỏi phòng làm việc. Nhìn bóng lưng cô, Diệp Lăng Phi cười lắc đầu:
- Anh vẫn nói câu đó, cái số đã đến thì có trốn cũng không thoát!
Trong phòng bệnh, Vu Đình Đình tay cầm dao gọt hoa quả, đang gọt vỏ táo. Trần Dương nằm trên giường, vết thương vẫn chưa lành hẳn. Anh bây giờ chỉ có thể hạn chế vận động để tránh làm rách vết thương.
Mắt Trần Dương nhìn vào tay của Vu Đình Đình, đôi tay mảnh khảnh, trắng nõn. Dáng vẻ cô cầm dao gọt táo khiến Trần Dương không nhịn được mà nhìn mãi không muốn rời mắt.
Vu Đình Đình gọt xong quả táo thì đưa cho Trần Dương, thấy anh đang nhìn mình chằm chằm, trên khuôn mặt xinh đẹp của cô nở một nụ cười, cô dịu dàng nói:
- Trần Dương, cậu làm gì mà nhìn mình vậy, lẽ nào hôm nay mình trang điểm không đẹp à?
Trần Dương nhận lấy quả táo, vội vàng nói:
- Không phải, không phải, khi nãy mình chỉ là nhìn cậu gọt táo thôi!
- Gọt táo thì có gì mà nhìn?
Vu Đình Đình cười nói:
- Mình ở nhà cũng thường gọt táo, chị Tiểu Uyển toàn chê mình gọt chậm!
- Chị cậu à?
Trần Dương hỏi.
Vu Đình Đình không nhịn được cười:
- Cái gì chứ, chị Tiểu Uyển là người ở cùng mình, không phải chị ruột, nhưng chị ấy đối xử với mình tốt như chị ruột vậy. Còn có chị Khả Hân cũng rất tốt với mình. Mình không đi học thì ở với các chị ấy!
Trần Dương cắn một miếng táo, nói:
- Đình Đình, cậu thật hạnh phúc, có nhiều người bạn như vậy!
- Hạnh phúc thì hạnh phúc!
Vu Đình Đình nói đến đây, trên mặt hiện lên nụ cười ngọt ngào:
- Mình cảm thấy cuộc sống bây giờ rất tốt, có thể sống vui vẻ với chị Tiểu Uyển và chị Khả Hân, còn có thể mặc chung quần áo ở nhà, à, còn…!
Vu Đình Đình nói đến đây thì chợt im bặt rồi nói:
- Không có gì!
Trần Dương nhìn biểu hiện của Vu Đình Đình, dường như cô vừa muốn nhắc đến ai đó nhưng lại không tiện nói trước mặt mình. Trần Dương hỏi:
- Đình Đình, có phải là bạn trai của cậu không?
Vu Đình Đình nghe Trần Dương hỏi vậy thì liếc anh một cái rồi hỏi:
- Cậu hỏi chuyện này làm gì?
- Không có gì, mình chỉ tò mò thôi!
Trần Dương nói.
- Bạn trai của cậu rốt cuộc là người thế nào, mình chưa nghe cậu nhắc đến bao giờ?
- Anh ấy bận!
Vu Đình Đình nói:
- Anh ấy có rất nhiều việc phải làm, mình và anh ấy mấy ngày mới gặp nhau được một lần. Nhưng như vậy cũng tốt rồi, mình có thể bận chuyện của mình!
- Mấy ngày mới gặp nhau một lần á?
Trần Dương nghe xong thì nói:
- Vậy bọn cậu không ở cùng nhau à?
- Chuyện này!
Vu Đình Đình nhìn Trần Dương một cái, nói:
- Đây là chuyện riêng của mình, mình không muốn nói. Tóm lại là bây giờ mình rất hạnh phúc!
Trên gương mặt Trần Dương thoáng hiện lên một nỗi thất vọng, anh gật đầu:
- Đúng vậy, đây là chuyện riêng của cậu, mình không nên hỏi!
Thấy vẻ thất vọng trên mặt Trần Dương, Vu Đình Đình vội vàng nói sang chuyện khác:
- Đúng rồi, Điền Tư không phải nói là đến đón mình sao? Sao bây giờ vẫn chưa đến nhỉ?
Trần Dương nói:
- Có lẽ cô ấy có việc bận!
- Trần Dương, cậu không lo lắng cho Điền Tư sao?
Vu Đình Đình khẽ cười:
- Mình thấy Điền Tư đối với cậu rất tốt, trong lòng cô ấy rất thích cậu đấy. Cậu thử nghĩ về cô ấy xem, cô ấy thực sự rất tốt, vừa xinh đẹp lại tốt bụng!
Trần Dương không muốn nói về chuyện này nên chuyển chủ đề:
- Đình Đình, 2 vạn đồng của cậu mình nhất định sẽ từ từ trả lại. Bây giờ mình không có nhiều tiền như vậy, đợi sau khi xuất viện mình sẽ làm thủ tục bảo hiểm, lúc đó có thể có được một khoản!
Vu Đình Đình nói:
- Trần Dương, chuyện này không cần gấp, mình cũng không cần tiền gấp. Khi nào cậu có thì trả mình!
- Mình sẽ nhanh chóng trả lại cho cậu!
Trần Dương nói:
- Chuyện này mình không muốn để bố mẹ mình biết, nếu không mình có thể lấy tiền của họ để trả cho cậu sớm hơn!
- Mình đã nói rồi, tiền này mình chưa cần dùng đến mà!
Vu Đình Đình lo Trần Dương cứ nói mãi nên chủ động nói để anh yên tâm.
Vu Đình Đình đột nhiên đứng dậy, nói:
- Mình gọi điện cho Điền Tư xem sao bây giờ cô ấy vẫn chưa đến!
Cô vừa dứt lời thì ngoài cửa phòng bệnh đã vọng lại tiếng cười của Điền Tư:
- Đình Đình, chẳng lẽ cậu có chuyện muốn đi gấp vậy sao?
Vu Đình Đình nghe thấy tiếng Điền Tư thì nhìn ra cửa, quả nhiên thấy cô ấy tay xách hoa quả đi vào. Vu Đình Đình cười nói:
- Mình còn có chuyện, trưa nay ăn cơm xong thì đến đây, còn chưa về nhà nữa, ở đây đợi cậu. Không phải cậu nói khoảng ba giờ sẽ đến sao? Bây giờ là bốn giờ rồi mà cậu mới tới, lẽ nào mình không sốt ruột à?
- Chuyện này có thể trách mình sao, đều tại lão già quái dị ở trường đấy!
Điền Tư đi vào, đặt hoa quả lên bàn rồi ngồi xuống nói:
- Lão già đó gọi mình vào, còn không phải vì bài luận văn của mình sao, phiền chết đi được. Lão già đó bao nhiêu tuổi rồi mà còn không chịu về hưu, thật là!
Điền Tư làu bàu oán trách, Vu Đình Đình nghe vậy thì cười nói:
- Điền Tư, cậu đừng trách móc nữa, cậu đến là tốt rồi, mình có thể đi được rồi!
- Đình Đình, cậu phải đi à?
Trần Dương nghe Vu Đình Đình nói phải đi thì theo phản xạ hỏi lại. Khi anh nói ra câu này, trong mắt Điền Tư thoáng hiện lên một tia ghen tuông. Vu Đình Đình lại không nhận ra điều đó, cô cười nói:
- Mình phải về thôi. Trần Dương, ở đây đã có Điền Tư bên cạnh cậu rồi, không cần mình nữa đâu. Thực ra, mình nói thật lòng, cậu và Điền Tư rất hợp đấy. Hai người suy nghĩ chút đi, có thể thành một cặp đấy!
- Đình Đình, cậu nói bậy bạ gì thế?
Điền Tư nghe Vu Đình Đình nói vậy thì vội vàng ngắt lời:
- Anh ấy đâu có cảm giác gì với mình, làm sao có thể thích mình được. Mình thấy đối tượng mà Trần Dương thích là cậu đấy, cậu không nghĩ đến chuyện yêu Trần Dương à?
Sau khi Vu Đình Đình nghe Điền Tư nhắc đến mình thì cô cười nói:
- Không thể nào, tình cảm của mình và người yêu rất tốt, hơn nữa người yêu mình hung dữ lắm đấy, nếu để anh ấy biết mình có quan hệ với người khác thì, ha ha, đùa thôi. Tóm lại là mình không thể, bây giờ mình rất hạnh phúc, cũng không muốn thay đổi. Thôi không nói nữa, mình phải đi thật đây, hai người từ từ nói chuyện nhé!
Điền Tư thấy Vu Đình Đình sắp đi thì nói:
- Đình Đình, vậy mình tiễn cậu!
Điền Tư nói rồi đứng lên, tiễn Vu Đình Đình đến cầu thang. Điền Tư dừng bước, nói:
- Đình Đình, cậu nói thật chứ!
Vu Đình Đình đang định xuống lầu nghe vậy thì dừng lại, nhìn Điền Tư hỏi:
- Nói thật cái gì?
- Chính là chuyện giữa cậu với Trần Dương đấy!
Điền Tư có chút ngại ngùng:
- Chính là chuyện cậu và Trần Dương không thể nào đấy!
Vu Đình Đình nghe Điền Tư nói những lời này thì cười nói:
- Đúng rồi, mình vốn dĩ nói thật mà. Mình thật sự không có tình cảm gì với Trần Dương cả, mình không thích anh ấy, hơn nữa quan hệ giữa mình và bạn trai rất tốt. Tại sao mình lại phải đi yêu một người mình không hề yêu chứ? Điền Tư, mình nói thật đấy, cậu và Trần Dương rất hợp, cứ từ từ mà suy nghĩ kỹ đi nhé!
Điền Tư nghe Vu Đình Đình nói vậy thì trên mặt hiện lên nụ cười rạng rỡ, cô nói:
- Đình Đình, tôi hiểu rồi, cô đi đường cẩn thận nhé!
- Ừ!
Vu Đình Đình gật đầu.
Sau khi thấy Vu Đình Đình đã đi, Điền Tư quay người trở lại phòng bệnh. Thấy Trần Dương đang nằm trên giường, dường như đang suy nghĩ điều gì đó, Điền Tư đến ngồi cạnh giường, nói:
- Trần Dương, cậu đang nghĩ gì thế?
- Không có gì!
Trần Dương nói.
- Trần Dương, cậu đã từng nhìn thấy bạn trai của Vu Đình Đình rồi à?
Điền Tư nói:
- Mình cũng có thể hiểu được vì sao Đình Đình nói cậu ấy rất hạnh phúc!
- Cậu đã gặp bạn trai của Đình Đình rồi ư?
Trần Dương nghe Điền Tư nói vậy, quay sang nhìn cô hỏi:
- Bạn trai của Đình Đình làm gì vậy?
- Rốt cuộc là làm gì thì mình cũng không rõ lắm, nhưng mình biết người đàn ông đó rất có tiền, lần trước lái xe đến bệnh viện!
Điền Tư nói:
- Mình nghe nói người đó hình như là ông chủ đứng sau của tập đoàn Tân Á. Tóm lại là rất có tiền. Trần Dương, cậu đừng có nói lung tung ra ngoài, sẽ ảnh hưởng đến Đình Đình. Mình và Đình Đình là bạn tốt, chuyện này chỉ có mình biết, người khác không biết đâu!
- Cậu nghĩ xem, Đình Đình thoáng một cái đã đưa ra 2 vạn đồng, nghĩ cũng không thể nào nghĩ ra được. Nếu không phải cô ấy rất có tiền thì làm sao có thể không lo lắng chút nào, hơn nữa, mình còn…!
Điền Tư nói đến đây thì đột nhiên dừng lại. Trần Dương thấy cô nói nửa chừng thì rất muốn biết chuyện sau đó, bèn hỏi tiếp:
- Điền Tư, sao cậu không nói nữa?
- Không có gì, mình nghĩ không nói thì tốt hơn!
Điền Tư nói.
- Có gì đâu, nói mình nghe thử xem!
Trần Dương nói:
- Mình chỉ muốn hiểu hơn một chút thôi!
- Mình còn biết Đình Đình đang ở trong một căn biệt thự!
Điền Tư nói:
- Đình Đình không ở trường, chỗ ở chính là biệt thự gần quảng trường Hải Tinh. Chuyện này rất nhiều người biết, có thể là cậu không biết. Lần trước, khi lớp chúng ta tụ tập, Đình Đình chính là từ đó đến. Trần Dương, bây giờ cậu hiểu rồi chứ!
Trần Dương gật đầu, nói:
- Mình đương nhiên là hiểu rồi. Xã hội này chính là như vậy, mình cũng có thể hiểu được cách làm của Đình Đình. Mình chỉ là không có tiền, nếu mình có tiền thì mình cũng sẽ theo đuổi cô gái như Đình Đình. Haiz, không nói nữa. Điền Tư, chiều nay cậu không bận gì à?
Điền Tư nghe Trần Dương hỏi vậy thì trên mặt nở một nụ cười, cô nói:
- Mình không bận gì cả, mà cho dù có chuyện thì mình cũng sẽ không đi đâu. Bởi vì bây giờ cậu cần mình chăm sóc. Trần Dương, mình hy vọng anh mau chóng khỏe lại, có thể nhìn thấy cậu ở sân bóng. Cậu có biết không, mỗi lần cậu tập bóng mình đều đi xem, dáng cậu lúc đó đẹp trai lắm!
Trần Dương nghe Điền Tư nói vậy thì khẽ nói:
- Mình có đẹp trai gì đâu, chỉ là đánh bậy bạ thôi, mình biết kỹ thuật của mình vốn không tốt!
- Mình thấy rất tốt mà!
Điền Tư nói:
- Em rất thích anh lúc anh đánh bóng đấy!
Trần Dương nhìn Điền Tư, ánh mắt cô cũng hướng về phía anh. Tay cô chậm rãi nắm lấy tay Trần Dương, nói:
- Trần Dương, em nói thật đấy, em rất thích anh lúc anh đánh bóng!
- Phải không?
Trần Dương hỏi.
- Ừ!
Điền Tư gật đầu.
Trần Dương không nói nữa mà nhìn Điền Tư. Cô nắm tay anh, anh không có bất kỳ phản ứng gì. Trên mặt Điền Tư nở một nụ cười, cô cảm thấy Trần Dương đã ngầm đồng ý mối quan hệ giữa hai người. Điền Tư chậm rãi kéo tay Trần Dương đặt lên khuôn mặt mình, Trần Dương đưa tay vuốt ve gò má mềm mại của cô. Đúng lúc ấy thì chuông điện thoại của Điền Tư vang lên, trong lòng cô thầm bực bội, không biết là ai lại gọi vào đúng lúc này. Điền Tư vội vàng nói với Trần Dương:
- Em đi nghe điện thoại, anh nằm nghỉ một lát nhé!
Trần Dương đồng ý, Điền Tư rút điện thoại ra, nhìn một cái, mặt cô hơi biến sắc, vội vàng đi ra khỏi phòng.
Trần Dương quay đầu nhìn ra cửa, sau khi thấy Điền Tư đi ra ngoài thì anh lại quay đầu lại và nhắm mắt.
Điền Tư cầm điện thoại di động ra ngoài, tìm một chỗ không có người rồi mới nghe máy. Trong điện thoại vọng lại tiếng một người đàn ông:
- Tiểu Tư, sao gần đây em không gọi cho anh?
- Gần đây em có việc!
Điền Tư nói:
- Thầy Trương, em nghĩ giữa chúng ta hay là không cần liên lạc nữa!
- Không cần liên lạc?
Người đàn ông đó hơi ngạc nhiên, rồi lập tức cười nói:
- Tiểu Tư, em có phải vì chuyện trong nhà anh không? Em yên tâm, anh sẽ giải quyết xong nhanh thôi!
- Thầy Trương, không phải ý này!
Điền Tư nói:
- Em thấy chúng ta không hợp nhau. Có lẽ trong những tháng ngày vừa qua em đã quá hồ đồ, nhưng bây giờ em đã suy nghĩ rất kỹ rồi, em và anh thật sự không hợp. Anh lớn hơn em 20 tuổi, em 26!
Người đàn ông ở đầu dây bên kia nghe thấy những lời này thì lạnh lùng nói:
- Điền Tư, em đừng quên lúc đó khi em xảy ra chuyện thì ai đã giúp em xử lý. Khi em bị người đàn ông đó quấy rầy, là ai đã giúp em giải quyết. Bây giờ anh có tiền có thế, mấy năm qua anh cho em không ít tiền, lẽ nào em nghĩ nói không quan hệ là không quan hệ à? Em thật quá ngây thơ rồi!
- Thầy Trương, em thấy rằng chúng ta thực sự không hợp nhau!
Điền Tư nói:
- Không phải anh vừa nói sao, anh bây giờ có tiền, có thế. Lúc đầu em chỉ là… chỉ là sùng bái anh nên mới có quan hệ như thế. Mấy năm trở lại đây, em cảm thấy chúng ta vốn đã không hợp nhau!
- Con khốn, bây giờ cô mới cảm thấy không hợp à?
Người đàn ông nói:
- Cuối năm ngoái, sao cô không nói là không hợp? Điền Tư, tôi nói cho cô biết, cô đừng cho rằng có thể dễ dàng phụ tôi. Chúng ta hãy chờ xem, không phải cô đang ở thành phố Vọng Hải sao? Tôi có người ở Vọng Hải đấy, tôi sẽ khiến cô phải hối hận!
Người đàn ông kia nói xong thì dập máy. Điền Tư nghe tiếng tút tút thì chần chừ buông điện thoại xuống. Trong lòng cô thực sự mâu thuẫn, không biết nên giải quyết thế nào. Cô rất khó khăn mới cảm thấy mình cuối cùng đã có thể ở bên người mình yêu, nếu tiếp tục giữ mối quan hệ với người đàn ông đó, một ngày nào đó bị Trần Dương phát hiện thì cô sẽ mất anh. Nhưng nếu không làm vậy thì cô sẽ gặp rắc rối. Điền Tư rất khó xử, cô suy nghĩ rất lâu mới chậm rãi lấy điện thoại ra, gọi lại cho người đàn ông đó.
Bạch Tình Đình không ngờ Vu Tiêu Tiếu sẽ gọi cho cô. Vu Tiêu Tiếu đã đến Vọng Hải hai ngày rồi, đến hôm nay mới gọi điện. Khi nhận được điện thoại của Vu Tiêu Tiếu, Bạch Tình Đình đang ở trong phòng hội nghị. Quả nhiên Diệp Lăng Phi rất có uy lực, lãnh đạo cấp cao của hai Tập đoàn Quốc Tế Thế Kỷ và Tập đoàn Tân Á sau khi nghe hắn nói thì không còn tranh cãi nữa, người của hai tập đoàn đều ngồi lại với nhau bàn luận về một phương án cụ thể. Trong vòng chưa đến một tiếng đồng hồ đã có một phương án sơ bộ. Trước khi đưa cho Diệp Lăng Phi xem, họ hy vọng Tổng giám đốc của hai tập đoàn có thể đưa ra một vài ý kiến. Đúng lúc này, Bạch Tình Đình nhận được điện thoại của Vu Tiêu Tiếu. Thấy số của cô em họ, Bạch Tình Đình liền đứng lên rời khỏi phòng hội nghị.
- Tiêu Tiếu, có chuyện gì vậy?
Bạch Tình Đình đứng bên ngoài phòng hội nghị nghe điện thoại.
Trong điện thoại vọng lại tiếng cười của Vu Tiêu Tiếu:
- Chị, chị đoán xem em đang ở đâu?
- Em ở đâu vậy?
Bạch Tình Đình ngạc nhiên:
- Tiêu Tiếu, làm sao chị biết được em đang ở đâu chứ!
- Chị, nói thật cho chị biết, em và Tuyết Hàn đang ở gần tập đoàn của chị đấy. Em vừa mới bàn với Tuyết Hàn đến thăm chị!
Vu Tiêu Tiếu nói.
- Chị, chị có thấy ngạc nhiên không?
- Em ở Tập đoàn Tân Á à?
Bạch Tình Đình vừa nói ra thì cảm thấy mình đoán sai rồi. Vu Tiêu Tiếu làm sao biết cô đang ở tập đoàn Tân Á chứ. Tập đoàn mà Vu Tiêu Tiếu nói đến nhất định là Tập đoàn Quốc Tế Thế Kỷ. Bạch Tình Đình vội đổi lại:
- Ồ, em đang ở tập đoàn Quốc Tế Thế Kỷ à? Tiêu Tiếu, có thể chị lại không ở tập đoàn!
Vu Tiêu Tiếu nghe Bạch Tình Đình nói vậy thì hơi ngạc nhiên, lập tức hỏi:
- Chị, chị không có ở tập đoàn à?
- Ừ!
Bạch Tình Đình nói:
- Chị đang ở bên tập đoàn Tân Á. Tên Diệp Lăng Phi đó muốn hợp nhất hai tập đoàn, bây giờ bọn họ đang họp thương lượng. Tiêu Tiếu, nếu em muốn gặp chị thì đến đây nhé. Tối nay chúng ta đi ăn một bữa, hình như lâu rồi chúng ta không gặp nhau. Ừ, tiện thể dẫn Tuyết Hàn qua đây, chúng ta cùng đi ăn tối!
- Chị, chị đợi em một chút, em hỏi ý của Tuyết Hàn đã!
Vu Tiêu Tiếu nói:
- Em đương nhiên là muốn ăn cơm với anh chị, nhưng không biết Tuyết Hàn có đồng ý không!
- Được rồi! Chị đợi em!
Bạch Tình Đình nói.
Vu Tiêu Tiếu không tắt máy mà cầm điện thoại quay sang nói với Tuyết Hàn. Bạch Tình Đình cầm điện thoại trong tay, đợi tin tức. Một lúc sau, trong điện thoại lại vọng lên tiếng của Vu Tiêu Tiếu:
- Chị, Tuyết Hàn đồng ý đi ăn tối rồi. À, chúng ta gặp nhau ở đâu vậy chị?
- Em đến Tập đoàn Tân Á nhé!
Bạch Tình Đình nói:
- Bọn chị ở đây, một lát nữa mới xong. Các em cứ đến trước đợi, bọn chị họp xong có thể cùng nhau đi ăn cơm!
- Dạ được!
Vu Tiêu Tiếu nói:
- Chị, bây giờ em và Tuyết Hàn đi đây, đợi khi gặp nhau sẽ nói chuyện tiếp nhé!
Bạch Tình Đình cúp máy rồi trở lại phòng họp. Cuộc họp lúc đó đã bàn bạc xong phương án hợp nhất. Diệp Lăng Phi vốn không tham gia, hắn đang ở trong phòng làm việc cùng với Trương Lộ Tuyết, lên mạng chơi game. Diệp Lăng Phi đã lâu không chơi những trò này, hôm nay bỗng nổi hứng trở lại. Nhưng chỉ sau khi chơi được mấy ván, hắn lại thấy chán, bèn xem kênh bình luận về các trận đấu “StarCraft”. Diệp Lăng Phi rất hứng thú với “StarCraft”. Trò chơi này có lịch sử hơn mười năm, công ty Blizzard đã tạo ra một tựa game thu hút vô số người hâm mộ. Đương nhiên, Diệp Lăng Phi chưa từng chơi trò này. Trò chơi này rất chú trọng đến chiến lược, thao tác và vận hành. Diệp Lăng Phi xem qua giới thiệu và rất có hứng thú.
Máy tính của Trương Lộ Tuyết không có trò chơi này, nhưng ở Trung Quốc nơi bản lậu thịnh hành, muốn tìm thấy trò chơi này trên internet không hề khó. Theo lý thuyết nên bỏ tiền ra mua bản quyền, nhưng Diệp Lăng Phi rất muốn chơi. Lúc này ai mà đi mua bản quyền chứ. Hắn liền tải bản lậu. Diệp Lăng Phi trong lòng còn tự khinh bỉ chính mình, tuy hắn biết nên mua bằng tiền, nếu không sẽ cảm thấy có lỗi với người sáng tác, nhưng hắn không thể vì mua bản quyền mà không chơi được.
Diệp Lăng Phi có lúc cũng lên mạng đọc truyện, đương nhiên, hắn cho rằng đọc truyện cũng phải trả tiền. Còn có vài độc giả đọc bản lậu mà còn tự cho là hay, Diệp Lăng Phi trong lòng rất khinh bỉ. Đương nhiên, cũng không thể trách những độc giả đó, trong lòng họ luôn cho rằng có bản crack miễn phí thì tại sao phải mua bản quyền. Kỳ thực, hành vi này của họ đã chứng minh cho sự vô tri. Người không có tiền xem sách có thể hiểu được, còn đối với những người có tiền mà lại không bỏ tiền ra mua, còn lớn tiếng hô hào không xem loại này, vậy thì chính là vô sỉ cộng thêm vô tri rồi.
Diệp Lăng Phi tải trò chơi StarCraft rồi cài đặt vào máy tính của Trương Lộ Tuyết. Sau khi vào giao diện, hắn từ từ chơi. Trò chơi này thực ra cũng rất dễ làm quen, tuy nói là phức tạp nhưng so với những trò hắn đã chơi thì đơn giản hơn. Điều quan trọng nhất là tính chiến lược của nó. Diệp Lăng Phi chỉ chơi mấy ván đã thích mê, thậm chí hắn còn quên mất rằng mình đã nói năm giờ sẽ xem phương án hợp nhất giữa hai tập đoàn.
Diệp Lăng Phi đang chơi đến thỏa thích thì Trương Lộ Tuyết mở cửa phòng làm việc đi vào. Cô đến gọi hắn đi, bây giờ đã có phương án sơ bộ rồi. Đương nhiên, phương án này vẫn còn rất sơ sài, chủ yếu là phác thảo từ mấy mặt lớn. Trương Lộ Tuyết bây giờ gọi Diệp Lăng Phi đến xem phương án này có được không.
Khi cô vừa bước vào phòng làm việc thì nghe thấy âm thanh của game, trong lòng Trương Lộ Tuyết hơi ngạc nhiên. Cô đến bên cạnh Diệp Lăng Phi, nhìn hắn đang chơi game thì khẽ nói:
- Diệp Lăng Phi, máy tính của em cài trò chơi này khi nào vậy?
Diệp Lăng Phi nghe thấy giọng nói của Trương Lộ Tuyết thì buông tay ra, quay sang cô, cười nói:
- Chính là lúc em đi họp, anh vừa mới cài đấy, mới chơi được mấy ván thôi. Lộ Tuyết, em có muốn chơi một tí không, hay lắm đấy!
- Diệp Lăng Phi, đây là máy tính làm việc của em, sao anh lại tự tiện cài trò chơi vào?
Trương Lộ Tuyết nói:
- Mau xóa đi, em không muốn trong máy tính làm việc của em có những thứ linh tinh như vậy!
- Lộ Tuyết, đừng như vậy mà!
Diệp Lăng Phi nghe Trương Lộ Tuyết đòi xóa game, hắn vội vàng nói:
- Anh khó khăn lắm mới cài được, em để anh chơi tí nữa đi. Đợi anh chơi xong, anh sẽ xóa cho em, được không?
- Không được, bây giờ anh xóa đi!
Trương Lộ Tuyết nói với thái độ rất kiên quyết, cô nhìn Diệp Lăng Phi, nói:
- Anh có xóa không?
- Anh không xóa!
Diệp Lăng Phi nói.
Trương Lộ Tuyết nghe Diệp Lăng Phi nói không xóa thì bèn nói:
- Nếu anh không xóa thì em xóa, em không phải là không biết xóa đâu nhé!
Trương Lộ Tuyết nói rồi giằng lấy con chuột của Diệp Lăng Phi. Diệp Lăng Phi đâu có chịu để cô lấy đi. Trương Lộ Tuyết vừa cầm được con chuột thì Diệp Lăng Phi đã ôm lấy eo cô, kéo cô ngồi vào lòng mình, nói:
- Lộ Tuyết, em đừng giận mà, đợi anh chơi xong, anh sẽ xóa trò chơi đó, được không hả?
- Không được!
Trương Lộ Tuyết nói:
- Bây giờ em muốn xóa. Em không muốn giao diện máy tính làm việc của em có bất cứ trò chơi nào. Đây là nguyên tắc làm việc của em. Máy tính ở nhà có thể có trò chơi, nhưng máy tính làm việc thì không thể!
Khi Trương Lộ Tuyết và Diệp Lăng Phi đang tranh cãi thì cửa phòng làm việc bị đẩy ra, Bạch Tình Đình từ bên ngoài bước vào. Cô thấy Trương Lộ Tuyết đi lâu mà không quay lại nên mới đến xem thử. Không ngờ khi vừa mở cửa, cô lại nhìn thấy Trương Lộ Tuyết đang ngồi trong lòng Diệp Lăng Phi, và đang tranh luận gì đó với hắn.
Bạch Tình Đình đứng ở cửa, nhìn Diệp Lăng Phi và Trương Lộ Tuyết. Tiếng mở cửa đã kinh động đến hai người, họ đều đưa mắt về phía cửa. Sau khi nhìn thấy Bạch Tình Đình, Trương Lộ Tuyết đẩy Diệp Lăng Phi một cái, rồi nũng nịu nói:
- Vợ anh đến rồi kìa, cái anh này, còn không để em đứng lên nữa à?
Diệp Lăng Phi đành phải để Trương Lộ Tuyết đứng dậy rời khỏi lòng mình. Hắn cũng đứng lên, nhưng vẫn không quên nhắc:
- Trương Lộ Tuyết, trò chơi đó hay lắm đấy, em không được xóa đâu!
- Không được!
Thái độ của Trương Lộ Tuyết rất kiên quyết:
- Nhất định phải xóa!
Bạch Tình Đình nghe vậy thì có chút kỳ lạ, cô bước vào phòng và nói:
- Ông xã, rốt cuộc là chuyện gì vậy?
- Không có chuyện gì đâu!
Diệp Lăng Phi nói:
- Trương Lộ Tuyết, người phụ nữ này thật quá cố chấp. Anh cài một trò chơi vào máy tính của cô ấy, cô ấy lại nhất quyết đòi xóa đi, đúng là một cô gái ngoan cố!
- Ai cố chấp vậy?
Trương Lộ Tuyết tay phải nắm chặt con chuột, đang xóa trò chơi StarCraft. Nghe Diệp Lăng Phi nói mình cố chấp, cô đưa ánh mắt xinh đẹp nhìn hắn, nói:
- Diệp Lăng Phi, lẽ nào anh cho rằng em ngoan cố sao?
- Đương nhiên rồi!
Diệp Lăng Phi nói.
- Lẽ nào như vậy không gọi là cố chấp à!
- Đây không gọi là cố chấp, đây gọi là làm gương!
Trương Lộ Tuyết nói:
- Em là Tổng giám đốc, nếu trên máy tính làm việc có trò chơi điện tử thì người dưới sẽ nói thế nào?