Bạch Tình Đình không chọn đi ăn lẩu. Lời của Diệp Lăng Phi cũng có lý, nên cô vẫn quyết định nghe theo ý kiến của anh, chọn một nhà hàng Tây sang trọng.
Sau khi chọn được chỗ, bốn người ngồi xuống.
Diệp Lăng Phi nhìn sang Vu Tiêu Tiếu đang ngồi đối diện, hỏi:
- Tiêu Tiếu, chuyện của bố em sao rồi?
Từ lúc trở về từ thành phố Đông Hải, Diệp Lăng Phi cũng không hỏi thêm về chuyện ở đó. Anh cho rằng với khả năng của bố Vu Tiêu Tiếu, mọi việc chắc chắn đã được xử lý thuận buồm xuôi gió.
Nghe Diệp Lăng Phi hỏi, Vu Tiêu Tiếu ngẩng đầu lên:
- Lúc em về, bố còn dặn em phải gặp mặt cảm ơn anh đấy, Diệp đại ca. Bố em nói, nếu không có anh giúp đỡ, có lẽ bây giờ ông đã ngồi tù rồi!
Diệp Lăng Phi ngẩn người trước những lời này, rồi bật cười:
- Xem ra bố em đúng là thích đùa thật, anh làm gì có bản lĩnh lớn đến vậy!
- Em nói thật đấy! - Vu Tiêu Tiếu quả quyết. - Bố em nói với em y như vậy, em chỉ truyền lời lại thôi!
Nhân viên phục vụ đứng bên cạnh, Diệp Lăng Phi liền đưa thực đơn cho Bạch Tình Đình:
- Bà xã, em gọi món đi!
- Em sao biết anh muốn ăn gì chứ? - Bạch Tình Đình nói.
- Em ăn gì anh ăn nấy, chúng ta gọi suất ăn tình nhân cũng được!
Nghe vậy, Vu Tiêu Tiếu ngồi đối diện liền quay sang Trương Tuyết Hàn bên cạnh, nói:
- Tuyết Hàn, chúng ta cũng gọi suất ăn tình nhân đi!
- Tiêu Tiếu, em đừng học theo anh chứ, lẽ nào em và Tuyết Hàn là…!
Diệp Lăng Phi chưa kịp nói hết câu, Vu Tiêu Tiếu đã lườm anh một cái:
- Diệp đại ca, anh thì có!
- Tiêu Tiếu, đừng nghe anh ấy. Giờ anh ta cứ như một cậu bé to xác vậy, em càng để ý thì anh ta càng trêu chọc đấy! - Bạch Tình Đình vừa nói vừa lướt qua thực đơn.
Vu Tiêu Tiếu nghe xong liền cười:
- Em cũng thấy vậy, Diệp đại ca đúng là một cậu bé to xác!
- Biết là tốt rồi! - Bạch Tình Đình hùa theo.
Diệp Lăng Phi định lên tiếng thì điện thoại di động reo lên. Anh rút ra xem, là Bành Hiểu Lộ gọi. Thấy Bạch Tình Đình đang mải xem thực đơn không để ý, Diệp Lăng Phi đứng dậy:
- Anh ra ngoài nghe điện thoại, quay lại ngay!
Nói rồi, anh đi về phía cửa nhà hàng. Bạch Tình Đình liếc nhìn theo bóng lưng anh, rồi lại cúi xuống thực đơn, lẩm bẩm:
- Ai biết cái tên này lại giở trò gì nữa. Cứ bí bí mật mật suốt ngày, thật không hiểu nổi!
Diệp Lăng Phi cầm điện thoại ra trước cửa nhà hàng. Ngay khi kết nối, anh nói:
- Bành Hiểu Lộ, gọi cho anh giờ này, chẳng lẽ muốn mời anh ăn cơm à?
Đầu dây bên kia vang lên tiếng Bành Hiểu Lộ:
- Diệp Lăng Phi, sao anh cứ muốn em mời suốt thế, anh nghèo đến vậy sao? Ăn một bữa cơm cũng cần người khác mời à? Nếu nghèo thật thì em có thể cho anh mượn một trăm đồng tiêu cả tháng đấy!
- Một trăm đồng thì sao đủ được? Bành Hiểu Lộ, em không thể keo kiệt thế, chi hẳn một triệu ném cho anh rồi bảo không cần trả nữa đi!
- Mơ đi! - Bành Hiểu Lộ lạnh lùng đáp. - Anh tưởng em nhiều tiền lắm à? Em đến năm mươi vạn còn không có, nói gì cho anh một trăm vạn!
Diệp Lăng Phi cười:
- Được rồi, anh đùa thôi mà. Em vẫn chưa nói gọi cho anh có chuyện gì?
- Đương nhiên là có chuyện rồi, không thì em gọi cho anh làm gì? - Bành Hiểu Lộ nói. - Em muốn báo cho anh biết, cuối cùng em cũng được giải thoát rồi!
- Giải thoát? - Diệp Lăng Phi ngạc nhiên. - Hiểu Lộ, em nói vậy là có ý gì?
- Ý là em đã tiễn cái tên kia đi rồi! - Giọng Bành Hiểu Lộ có vẻ rất hài lòng, cô cười nói. - Cuối cùng cũng tống khứ được hắn, hai ngày nay đúng là phiền chết đi được!
Diệp Lăng Phi lúc này mới hiểu ra, anh cười:
- Bành Hiểu Lộ, xem ra bây giờ em thấy nhẹ nhõm lắm phải không, không còn bực bội nữa nhỉ!
- Đúng vậy, nhẹ cả người! - Bành Hiểu Lộ nói. - Diệp Lăng Phi, anh đang làm gì thế?
- Đang đi ăn tối với bà xã!
- Chẳng trách! - Bành Hiểu Lộ nói. - Lúc nãy em còn thắc mắc sao anh nghe máy lâu thế, tưởng anh có chuyện gì, hóa ra là đi ăn với vợ. Thôi em không làm phiền hai vợ chồng anh nữa, kẻo lúc đó lại đổ tội lên đầu em!
- Nói linh tinh gì vậy? - Diệp Lăng Phi cười. - Anh giống loại người đó sao?
- Giống, sao lại không giống! - Bành Hiểu Lộ đáp. - Anh chính là loại người đó, rất thích đổ thừa cho người khác. Em không muốn bị anh đối xử như vậy đâu, em cúp máy đây!
- Cúp nhanh vậy sao? - Diệp Lăng Phi cười. - Bành Hiểu Lộ, em thật sự muốn cúp máy à, không muốn nói chuyện với anh nữa sao?
Bành Hiểu Lộ nghe vậy thì cười:
- Thôi đi, em với anh thì có chuyện gì để nói chứ? Diệp Lăng Phi, anh mau đi dỗ bà xã đáng yêu của anh đi, đừng lãng phí thời gian với em nữa. Em còn phải về ăn cơm đây, vẫn chưa ăn gì này. Mau đi đi, dài dòng quá!
Nghe xong, Diệp Lăng Phi cười:
- Vậy anh không làm phiền em nữa, anh đi nhé, Tình Đình đang đợi anh đấy!
- Đi đi!
Diệp Lăng Phi cúp máy rồi quay lại chỗ ngồi. Bạch Tình Đình, Vu Tiêu Tiếu và Trương Tuyết Hàn đã gọi món xong, Bạch Tình Đình cũng đã gọi cho anh một phần ăn giống cô. Thấy anh quay lại, cô liền nói:
- Ông xã, anh đi đâu mà lâu thế? Lúc nãy em và Tiêu Tiếu còn tưởng anh chạy mất rồi chứ!
Vu Tiêu Tiếu ngồi đối diện cũng thêm vào:
- Đúng đấy, em cũng nghĩ vậy. Có phải không, Diệp đại ca?
- Nói bậy bạ gì thế, sao anh lại phải lén trốn đi? - Diệp Lăng Phi nói rồi giơ tay định gõ đầu Vu Tiêu Tiếu, nhưng cô bé đã nhanh trí rụt đầu lại. Anh đành rút tay về, quay sang Bạch Tình Đình:
- Không có gì đâu, chỉ là một người bạn gọi điện hỏi tối nay có đi uống rượu không, anh bảo đang ăn cơm nên không đi được.
- Bạn anh à? - Bạch Tình Đình nhìn anh. - Ông xã, bạn của anh là nam hay nữ vậy?
- Em đoán xem! - Diệp Lăng Phi hỏi ngược lại.
- Đương nhiên là nam rồi, nếu không anh đã chẳng nói cho em biết!
- Biết vậy là tốt rồi! - Diệp Lăng Phi cười.
Trương Tuyết Hàn nãy giờ vẫn im lặng, lúc này bỗng lên tiếng:
- Chị, ăn xong em phải về trường, mai em còn có lớp.
- Về nhanh vậy sao, Tuyết Hàn? - Bạch Tình Đình nói. - Đừng vội, tối nay chị lái xe đưa em về. Ăn xong chúng ta đi mua sắm một chút đi, tối trời mát mẻ thích hợp đi dạo phố lắm, ban ngày nóng nực mồ hôi nhễ nhại. Ăn xong mình đi nhé!
- Đi mua sắm! - Vu Tiêu Tiếu reo lên. - Em muốn đi! Tuyết Hàn, đừng về sớm thế, chúng ta đi dạo đã!
Trương Tuyết Hàn liếc nhìn Diệp Lăng Phi, thấy anh không có phản ứng gì, cô chần chừ một lúc rồi gật đầu đồng ý.
Trong bữa ăn, Diệp Lăng Phi nhắc đến trò chơi StarCraft. Hôm nay anh mới chơi thử một chút trong phòng làm việc của Trương Lộ Tuyết mà đã thấy rất thú vị, liền muốn rủ Vu Tiêu Tiếu chơi cùng. Anh biết cô bé này rất mê game. Nào ngờ vừa nhắc đến, Vu Tiêu Tiếu đã nói:
- Diệp đại ca, trò đó em bỏ lâu rồi, chẳng có gì hay cả!
- Anh thấy hay mà, sao em lại bảo không thú vị? - Diệp Lăng Phi thắc mắc. - Hay chúng ta chơi cùng nhau đi?
- Em không có thời gian! - Vu Tiêu Tiếu đáp. - Diệp đại ca, gần đây em đã nói với anh rồi mà, em bận lắm, đợi khi nào rảnh hãy tính nhé!
Bạch Tình Đình ngồi bên cạnh chen vào:
- Tiêu Tiếu, em đừng nghe anh ấy, anh ấy chỉ muốn chơi thôi. Lẽ nào em cũng rảnh rỗi giống anh ấy à?
Nghe Bạch Tình Đình nói mình rảnh, Diệp Lăng Phi liền phản bác:
- Tình Đình, ai nói anh rảnh? Em nói vậy là vu khống đấy, anh không hề rảnh chút nào, anh có rất nhiều việc phải làm!
- Anh không rảnh à? - Bạch Tình Đình nhìn anh. - Vậy em hỏi anh, anh nói xem, cả ngày anh bận cái gì?
- Anh bận…!
Diệp Lăng Phi chỉ nói được đến đó rồi cúi đầu ăn cơm. Thấy anh không tranh cãi nữa, Bạch Tình Đình cười đắc ý:
- Em nói đúng rồi nhé, anh vốn dĩ cả ngày chẳng có việc gì làm, lại còn không cho người ta nói!
- Em không cho anh nói thì thôi!
Diệp Lăng Phi không thèm để ý đến Bạch Tình Đình, chỉ cúi đầu ăn. Khó khăn lắm mới chiếm được thế thượng phong, Bạch Tình Đình đang định thừa thắng xông lên thì đột nhiên nghe Diệp Lăng Phi nói:
- Bà xã, anh nghĩ ra một chuyện!
Bạch Tình Đình hơi ngạc nhiên:
- Anh nhớ ra chuyện gì?
- Anh nghĩ ra mấy thứ tối qua chúng ta chưa dọn, vẫn còn vứt trên giường. Nếu để người khác nhìn thấy thì không hay đâu! - Diệp Lăng Phi nói. - Tuy chúng ta ngày nào cũng làm vậy, nhưng để người khác biết mình suốt ngày không có việc gì làm ngoài việc duy trì nòi giống thì cũng không tốt lắm, bà xã, em nói có đúng không?
Ban đầu, Bạch Tình Đình vẫn chưa hiểu ý anh, nhưng rất nhanh sau đó, mặt cô đỏ bừng lên. Cô trừng mắt nhìn anh:
- Ông xã, anh lại nói bậy bạ gì đấy, tối nay chúng ta đừng hòng lên giường ngủ!
Nói xong, cô vội quay sang Vu Tiêu Tiếu và Trương Tuyết Hàn:
- Chị toàn bị anh ấy lừa thôi, các em đừng tin lời anh ấy, anh ấy lúc nào cũng thích nói bậy!
Vu Tiêu Tiếu đáp:
- Chị, em đương nhiên biết Diệp đại ca thích nói bậy rồi, em có tin lời anh ấy đâu!
- Vậy là được rồi! - Bạch Tình Đình nói. - Em đừng tin, anh ấy là vậy đấy!
Trương Tuyết Hàn chỉ cúi đầu không nói gì.
Ăn xong, Diệp Lăng Phi thanh toán, bốn người bước ra khỏi nhà hàng. Đứng ở cửa, anh móc một điếu thuốc ra châm lửa, rồi nhìn Bạch Tình Đình:
- Bà xã, chúng ta đi đâu đây?
- Đi mua sắm! - Bạch Tình Đình tuyên bố. - Tối nay anh là người hầu của bọn em, bọn em mua gì anh phải xách đó, nhớ chưa?
- Biết rồi!
Hơn một nửa đàn ông trên đời này đều không thích đi mua sắm. Khi đi cùng phụ nữ, họ chỉ đảm nhiệm vai trò của một người khuân vác tự động, một tùy tùng. Diệp Lăng Phi cũng thuộc loại này, anh thà tìm một chỗ ngồi yên còn hơn. Bất kể người phụ nữ của mình mua gì, với anh cũng không quan trọng, việc của anh chỉ là trả tiền.
Đôi khi, bạn không thể không khâm phục sức bền của phụ nữ khi mua sắm. Họ có thể đi bộ hàng mấy tiếng đồng hồ mà không thấy mệt. Đây có lẽ là bản lĩnh bẩm sinh, là đặc điểm về sức chịu đựng của phụ nữ vượt trội hơn đàn ông, và nó được thể hiện rõ nhất vào những lúc này.
Họ đi đến một cửa hàng thời trang nữ, Bạch Tình Đình liếc qua rồi nói:
- Nào, chúng ta vào xem một chút!
- Còn muốn xem nữa à? - Diệp Lăng Phi buột miệng.
Bạch Tình Đình lườm anh một cái:
- Sao thế, anh có thể về trước mà, bọn em tự đi được, có ai bắt anh đi cùng đâu!
Nghe vậy, Diệp Lăng Phi vội nói:
- Tình Đình, anh không có ý đó. Anh chỉ thắc mắc sao các em lại muốn vào xem thôi. Anh rất thích đi mua sắm cùng các em mà!
Bạch Tình Đình không thèm để ý đến anh, kéo tay Vu Tiêu Tiếu và Trương Tuyết Hàn vào trong cửa hàng. Diệp Lăng Phi không vào ngay, anh đứng ở cửa càu nhàu:
- Anh nói có sai đâu, vốn dĩ là vậy mà. Có gì đẹp đâu, xem hết cửa hàng này đến cửa hàng khác, em không mệt nhưng anh mệt rồi đấy!
Càu nhàu xong, anh cũng bước vào trong.
Diệp Lăng Phi ngồi xuống chiếc ghế nghỉ ở gần cửa, nơi cửa hàng đặc biệt chuẩn bị cho khách. Rất nhiều đàn ông đi cùng phụ nữ đến đây đều chọn ngồi đợi, và cửa hàng đã chuẩn bị sẵn những chiếc ghế như vậy. Nhờ thế, các khách hàng nữ có thể thoải mái lựa chọn đồ, và doanh số của cửa hàng đã tăng gấp đôi so với trước khi có ý tưởng này.
Diệp Lăng Phi ngồi ở cửa, chẳng buồn nhìn vào trong. Theo anh, phụ nữ chọn quần áo rất lâu, thời gian đó anh thà ngắm cảnh đường phố còn hơn.
Người đi lại trên đường rất đông. Anh ngồi ở cửa, ánh mắt tùy tiện lướt qua dòng người qua lại, coi như một cách giết thời gian. Ở nước ngoài, cũng có những người ngồi bên đường, tay cầm máy ảnh để ghi lại những khoảnh khắc tự nhiên trên phố.
Diệp Lăng Phi đang nhàn rỗi ngắm cảnh thì điện thoại reo lên. Bạch Tình Đình đang cầm một chiếc váy ngắn màu trắng ướm thử trước gương, nghe tiếng chuông liền quay sang hỏi:
- Ông xã, ai gọi anh vậy?
Diệp Lăng Phi cũng nghe thấy tiếng chuông, anh rút điện thoại ra xem rồi nói:
- Là Tuyết Hoa gọi!
- Tuyết Hoa gọi cho anh làm gì? - Bạch Tình Đình đưa chiếc váy cho nhân viên bán hàng rồi đi tới bên cạnh anh. - Cô ấy không gọi cho Dã Thú mà lại gọi cho anh à?
Diệp Lăng Phi cầm điện thoại, cười nói:
- Bà xã, em đừng nghi ngờ lung tung, anh và cô ấy trong sáng mà!
- Ai biết được! - Bạch Tình Đình ngồi xuống cạnh anh. - Cứ cho là không có gì đi, nhưng muộn thế này Tuyết Hoa còn gọi cho anh làm gì? Ông xã, cuộc gọi lúc nãy không phải của Tuyết Hoa đấy chứ!
Diệp Lăng Phi cười lắc đầu:
- Bà xã, em đừng nghĩ bậy. Anh cũng không biết Tuyết Hoa gọi làm gì, có thể là chuyện của Dã Thú. Gần đây hai đứa nó hay cãi nhau, có lẽ Tuyết Hoa muốn nhờ anh nói giúp vài lời. Để anh nghe máy hỏi xem sao đã!
Nói rồi, Diệp Lăng Phi bắt máy:
- Tuyết Hoa, có chuyện gì vậy?
Đầu dây bên kia vang lên tiếng Tuyết Hoa:
- Diệp đại ca, Dã Thú có ở cùng anh không?
- Không có! - Diệp Lăng Phi đáp. - Tuyết Hoa, rốt cuộc có chuyện gì, em và Dã Thú lại cãi nhau à?
- Dã Thú không có ở nhà, em gọi điện anh ấy cũng không nghe máy! - Trong điện thoại vang lên tiếng nức nở của Tuyết Hoa. - Em chỉ giận dỗi một chút thôi mà anh ấy không thèm để ý đến em nữa. Diệp đại ca, em có thai, tâm trạng không tốt, nhưng Dã Thú cứ so đo với em. Hôm nay anh ấy đi cả ngày, tối muộn thế này vẫn chưa về, em gọi điện cũng không nghe. Em không biết trong lòng anh ấy đang nghĩ gì nữa!
- À, thì ra là chuyện này! - Diệp Lăng Phi nói. - Tuyết Hoa, em đừng nóng vội. Lúc nãy anh vừa gọi cho Dã Thú, tên đó đang đi uống rượu với bạn. Thế này nhé, anh gọi cho nó, hỏi xem rốt cuộc là có chuyện gì. Thằng nhóc Dã Thú này cũng thật là, vợ đang mang thai mà tính tình vẫn không thay đổi. Tuyết Hoa, giờ anh gọi cho nó, đợi anh liên lạc được rồi sẽ báo lại cho em!
Diệp Lăng Phi tắt máy, quay sang Bạch Tình Đình thở dài:
- Lại là chuyện của thằng nhóc Dã Thú. Em nói xem, nó bị làm sao vậy, Tuyết Hoa đang mang thai mà còn chọc cho cô ấy giận. Anh thật không biết phải nói sao với nó nữa!
- Đó là chuyện của anh rồi! - Bạch Tình Đình nói. - Ông xã, nếu nói Dã Thú giống anh thì cũng không sai, chẳng ai quản được cậu ta đâu. Dã Thú là thủ hạ của anh, anh phải nói chuyện với cậu ta!
- Anh sao mà nói được, đây là chuyện nhà của nó, anh can thiệp vào làm gì! - Diệp Lăng Phi nói. - Anh nhiều nhất chỉ có thể gọi điện hỏi nó xem sao. Nhưng tính của thằng nhóc Dã Thú anh quá quen rồi, nó… ài, thôi không nói nữa. Anh gọi cho nó hỏi cho rõ đã!
Diệp Lăng Phi bấm số của Dã Thú, gọi liên tiếp mấy lần nhưng đầu dây bên kia vẫn không có người nghe. Anh bỏ điện thoại xuống, nói với Bạch Tình Đình:
- Lạ thật, thằng nhóc Dã Thú sao không nghe máy nhỉ?
- Ông xã, anh gọi thêm mấy lần nữa xem! - Bạch Tình Đình đề nghị. - Có thể là cậu ta không nghe thấy!
Diệp Lăng Phi gật đầu:
- Vậy anh gọi lại lần nữa. Thằng nhóc chết tiệt này không biết đang làm gì, gọi mãi không nghe. Nếu tìm được nó, xem anh dạy dỗ nó thế nào!
Diệp Lăng Phi lẩm bẩm rồi lại gọi cho Dã Thú. Lần này vẫn không có ai bắt máy.
Anh bỏ điện thoại xuống, nói một cách kỳ lạ:
- Dã Thú rốt cuộc đang làm gì mà không nghe máy chứ!
Bạch Tình Đình lấy điện thoại từ tay anh, bấm số của Dã Thú, sau đó nói:
- Ông xã, tên Dã Thú xảo trá đó tắt máy rồi!
- Tắt máy? - Diệp Lăng Phi sửng sốt. - Không phải chứ, lúc nãy anh gọi vẫn đổ chuông mà, sao bây giờ lại tắt máy nhanh vậy!
Anh không tin, cầm điện thoại gọi lại, quả nhiên là máy đã bị khóa. Chuyện này thật ngoài dự liệu, theo lý thì điện thoại của Dã Thú không nên khóa máy. Diệp Lăng Phi chau mày:
- Bà xã, anh thấy thằng nhóc Dã Thú này tám phần là có chuyện rồi!
- Có chuyện gì vậy? - Bạch Tình Đình hỏi. - Ông xã, anh nói là chuyện gì?
Diệp Lăng Phi không giải thích, anh bấm số gọi cho Tuyết Hoa:
- Tuyết Hoa, anh cũng không liên lạc được với Dã Thú. Thế này đi, anh đi tìm nó, đợi anh tìm thấy thằng nhóc này, anh sẽ đưa nó về nhà!
- Diệp đại ca, làm phiền anh rồi! - Tuyết Hoa nói.
- Không có gì, em yên tâm đi. Anh sẽ mang Dã Thú về cho em!
Cúp máy, Diệp Lăng Phi nhìn Bạch Tình Đình:
- Tình Đình, anh phải đi một chuyến, tìm tên khốn Dã Thú đã!
- Anh đi đâu tìm chứ? - Bạch Tình Đình hỏi.
- Mấy chỗ của Dã Thú anh đều biết, anh đến đó tìm thử, nếu không thấy thì tính sau! - Diệp Lăng Phi lẩm bẩm. - Nếu để anh tìm được tên khốn đó, anh tuyệt đối không tha cho nó. Thằng nhóc chết tiệt, đến cả điện thoại của anh cũng không nghe, xem anh sẽ dạy bảo nó thế nào!
Diệp Lăng Phi nói rồi đứng dậy, liếc nhìn Trương Tuyết Hàn và Vu Tiêu Tiếu ở bên trong, rồi nói với Bạch Tình Đình:
- Bà xã, tối nay các em cũng đừng đi mua sắm nữa, về sớm nhé, như vậy anh mới yên tâm. Anh không muốn các em xảy ra chuyện gì, đừng làm anh lo lắng!
- Ông xã, em biết rồi! - Bạch Tình Đình đáp. - Bây giờ em lái xe đưa các em ấy về trường!
- Ừ! - Diệp Lăng Phi hôn lên má cô một cái. - Em đưa các em ấy về, anh đi trước, có gì chúng ta liên lạc qua điện thoại nhé!
Nói xong, anh xoay người rời khỏi cửa hàng. Vu Tiêu Tiếu và Trương Tuyết Hàn thấy Diệp Lăng Phi đi ra ngoài, liền đi đến bên cạnh Bạch Tình Đình hỏi:
- Chị, Diệp đại ca đi đâu vậy?
- Anh ấy có việc phải đi! - Bạch Tình Đình nói. - Tuyết Hàn, Tiêu Tiếu, chị đưa các em về trường trước, lần sau có thời gian chúng ta đi mua sắm tiếp nhé!
- Chị, em còn chưa…!
Vu Tiêu Tiếu chưa nói hết câu đã bị Trương Tuyết Hàn kéo tay lại. Trương Tuyết Hàn nhận ra có chuyện gì đó, nếu không Diệp Lăng Phi đã không vội vàng rời đi như vậy. Cô nói:
- Chị, vậy chúng ta về trước đi!
- Ừ! - Bạch Tình Đình gật đầu. - Chúng ta liên lạc sau nhé, cuối tuần chị lại dẫn các em đi chơi!
Nói rồi, cô cùng Trương Tuyết Hàn và Vu Tiêu Tiếu rời khỏi cửa hàng, đi về phía xe của mình.
Diệp Lăng Phi ra bên đường, bắt một chiếc taxi. Lên xe, anh đọc cho tài xế một địa chỉ, đó là nhà của Dã Thú. Dã Thú có không ít nhà ở thành phố Vọng Hải, Diệp Lăng Phi định tìm hết những nơi này xem cậu ta rốt cuộc đang ở đâu.
Anh tìm hai nơi đầu tiên đều không có. Khi chiếc taxi chạy đến căn biệt thự của Dã Thú, anh vừa đến nơi đã thấy căn phòng trên lầu hai còn sáng đèn. Thấy vậy, Diệp Lăng Phi thở phào nhẹ nhõm. Xem ra Dã Thú đang ở bên trong, không cần phải đi tìm nữa. Anh trả tiền xe rồi bước xuống. Ngay lúc anh chuẩn bị đi vào thì điện thoại reo lên. Anh cầm điện thoại lên, thấy số của Bạch Tình Đình. Khi anh vừa bắt máy thì đột nhiên đèn trên lầu tắt ngấm. Diệp Lăng Phi cầm điện thoại, mắt nhìn lên căn phòng vừa tối đèn, trong lòng dấy lên một dự cảm không lành. Nếu là Dã Thú, thấy mình đến sẽ không tắt đèn, mà ngược lại còn bật đèn ngoài cửa để mình vào.
Bây giờ đèn lại tắt, trong lòng Diệp Lăng Phi cảm thấy có chuyện. Anh cố giữ vẻ thản nhiên, bắt máy:
- Bà xã, về nhà rồi à?
- Ông xã, em vừa về tới nhà. Anh tìm được Dã Thú chưa?
- Đang tìm đây em! - Diệp Lăng Phi nói rồi lại ngẩng đầu nhìn căn phòng vừa tắt đèn. - Bà xã, em ngủ sớm đi, anh có thể sẽ về muộn một chút. Tối nay anh phải tìm được tên khốn Dã Thú này, xem xem thằng nhóc này rốt cuộc đang làm gì mà tối muộn không về nhà, thật kỳ cục!
Bạch Tình Đình nghe vậy liền dặn dò:
- Ông xã, anh phải chú ý an toàn đấy!
- Ừ, anh biết rồi! - Diệp Lăng Phi nói. - Bà xã, anh cúp máy đây, em ngủ sớm đi!
- Đừng đợi anh về! - Bạch Tình Đình khăng khăng. - Nếu ông xã không về, em không ngủ đâu!
Nghe vậy, Diệp Lăng Phi cười:
- Bà xã, xem ra anh phải mau chóng làm xong việc rồi về nhà thôi, anh không muốn để vợ mình thức đợi đâu!
- Biết vậy là tốt rồi! - Bạch Tình Đình nói. - Ông xã, về sớm nhé!
- Ừ, anh biết rồi!
Nói chuyện xong, Diệp Lăng Phi cất điện thoại, đi đến trước cổng sân biệt thự của Dã Thú. Anh chỉ nhẹ nhàng đẩy một cái, cổng đã mở. Nhìn vào trong sân, anh thấy xe của Dã Thú đang đậu ở đó. Ánh mắt anh lại hướng về căn phòng vừa tắt đèn, dường như thấy có bóng người lướt qua cửa sổ. Trong lòng anh càng thêm nghi ngờ. Anh bước đến cửa chính, thử đẩy nhẹ, không ngờ cửa cũng không khóa.
Diệp Lăng Phi chưa kịp bước vào đã ngửi thấy mùi rượu nồng nặc tỏa ra từ bên trong. Anh chau mày, không vội vàng đi vào. Theo anh, nếu tùy tiện xông vào, lỡ bên trong có mai phục thì rất nguy hiểm. Anh chỉ đẩy cửa ra rồi đứng yên quan sát. Khoảng ba bốn phút sau, anh mới từ từ bước vào. Anh di chuyển rất cẩn thận, mỗi bước đều lắng nghe tỉ mỉ động tĩnh xung quanh. Khi nghe thấy tiếng động rất nhỏ từ lầu hai truyền xuống, anh liền nấp ở chân cầu thang. Anh nín thở, lắng nghe. Không sai, anh nghe thấy tiếng thở trên lầu, có vẻ rất gấp gáp.
Âm thanh trên lầu đột nhiên ồn ào hơn, dường như có nhiều hơn một người. Diệp Lăng Phi thầm tính toán, chắc là hai người. Anh không lo lắng lắm, vì từ phản ứng của họ, có vẻ như họ không phải dân chuyên nghiệp. Nếu không phải người đã qua huấn luyện đặc biệt, Diệp Lăng Phi một mình đối phó với năm người cũng không thành vấn đề, huống chi chỉ có hai. Điều anh lo lắng là Dã Thú, không biết cậu ta ra sao rồi. Anh đứng yên dưới lầu một, lắng nghe động tĩnh. Rõ ràng, hai người trên lầu không có kinh nghiệm, đợi một lúc lâu không thấy ai lên, một người trong số đó bắt đầu đi xuống cầu thang. Diệp Lăng Phi nghe rõ tiếng bước chân.
Anh thầm thấy buồn cười, tên này gan thật, còn không biết người đến là ai mà đã dám đi xuống. Phản ứng này cho thấy hắn không phải dân chuyên nghiệp. Người có kinh nghiệm sẽ biết ẩn nấp kỹ càng, không dễ dàng để lộ hành tung, như vậy mới có thể tấn công đối phương một cách hiệu quả nhất. Nhưng tên này rõ ràng không biết điều đó. Diệp Lăng Phi thầm nghĩ:
- Như vậy cũng tốt, đỡ phiền phức, không cần phải lên lầu, giải quyết mày ở dưới này luôn!
Nghĩ vậy, anh nín thở chờ đợi. Khi thấy một người đàn ông cao khoảng một mét bảy, tay cầm dao găm đi xuống, Diệp Lăng Phi đột ngột tấn công từ phía sau. Tên kia nghe thấy tiếng động, định quay lại nhưng đã không kịp. Diệp Lăng Phi đã tóm lấy cổ hắn:
- Bỏ thứ trong tay xuống, nếu không tao bẻ cổ mày!
Tên kia nghe vậy liền ném con dao găm xuống đất, phát ra một tiếng "keng". Ngay khi hắn buông vũ khí, Diệp Lăng Phi vặn mạnh cổ hắn một cái, khiến hắn ngã gục xuống đất.
"Bịch" một tiếng, tên kia bất tỉnh. Diệp Lăng Phi nhặt con dao găm lên, bước lên lầu. Lên đến lầu hai, anh không thấy ai cả. Khi anh quay lưng định đi vào phòng thì nghe thấy tiếng bước chân sau lưng, rồi một tiếng "ai da", dường như có một người phụ nữ lăn từ trên cầu thang xuống. Diệp Lăng Phi cầm dao găm quay lại lầu một, thấy một cô gái trẻ đẹp đang nằm bất tỉnh trên sàn.
Anh không để ý đến hai người đó, tiếp tục đi lên lầu hai. Khi đẩy cửa căn phòng vừa sáng đèn, anh thấy Dã Thú bị trói chặt toàn thân, đang trợn mắt nhìn về phía cửa.
Miệng Dã Thú bị nhét một thứ gì đó, cả người ướt sũng, dường như bị dội nước lên.
Diệp Lăng Phi bật đèn, nhìn bộ dạng của Dã Thú mà không nhịn được cười.
Dã Thú thấy Diệp Lăng Phi, ánh mắt lóe lên vẻ mừng rỡ, miệng bị nhét giẻ không nói được, chỉ có thể kêu "ô, ô".
Diệp Lăng Phi đi tới, ngồi xổm xuống, lấy miếng giẻ trong miệng Dã Thú ra. Vừa được giải thoát, Dã Thú đã chửi ầm lên:
- Mẹ kiếp, hai tên khốn dám bắt cóc tao! Lão đại, em phải giết hai thằng đó!
Diệp Lăng Phi cười:
- Dã Thú, cậu sao thế, sao lại để người ta làm cho ra nông nỗi này?
- Lão đại, anh đừng nói móc em, em đang tức đây! - Dã Thú mắng. - Đều là trò quỷ của hai tên khốn đó, em không giết chúng nó thì em không phải là Dã Thú nữa. Lão đại, anh đừng nhìn nữa, mau cởi trói cho em, khó chịu chết đi được!
- Thằng nhóc này, đáng đời! - Diệp Lăng Phi nói rồi dùng dao cắt dây trói cho Dã Thú.
Vừa được cởi trói, Dã Thú đứng bật dậy, lại hùng hổ:
- Em phải đi xử hai thằng nhóc này, mẹ nó, dám đụng đến em à, không biết em là ai sao!
Dã Thú còn đang mắng thì Diệp Lăng Phi đưa con dao găm cho cậu ta:
- Dã Thú, cậu tự xử đi, anh không quản. Hai người đó đang ở dưới lầu, đều bất tỉnh cả rồi. Cậu muốn làm gì thì làm, nhưng anh khuyên cậu, tốt nhất đừng gây án mạng. Không cần phải làm vậy, bây giờ cậu không còn là Dã Thú không nhà không cửa nữa, cậu đã có gia đình, sắp có một đứa con dễ thương rồi. Cậu nghĩ xem, làm vậy có đáng không? À, suýt nữa thì quên, anh đến đây là do Tuyết Hoa gọi, cô ấy nhờ anh đi tìm cậu đấy. Dã Thú, thằng nhóc cậu rốt cuộc là sao vậy hả? Trong nhà có người phụ nữ tốt như vậy mà không biết quý trọng, lại còn chạy ra ngoài chơi. Đã thế còn làm Tuyết Hoa giận, cậu không biết trong bụng cô ấy đang mang con của cậu à? Dã Thú, anh nói cho cậu biết, cậu rốt cuộc đang nghĩ gì vậy, trong lòng cậu có Tuyết Hoa không hả?
Diệp Lăng Phi tuôn một tràng, Dã Thú chỉ cúi đầu, vẻ hung hăng khi nãy đã biến mất hoàn toàn. Đứng trước mặt Diệp Lăng Phi, cậu ta không còn dám hó hé gì, chỉ lặng lẽ nghe hết. Mãi sau, Dã Thú mới ngẩng đầu lên, cười gượng:
- Lão đại, anh mắng em lâu như vậy chắc là khát nước rồi, hay để em tìm cho anh chút nước, anh uống xong rồi mắng tiếp nhé!
- Anh không rảnh mà mắng cậu! - Diệp Lăng Phi nói. - Anh chỉ muốn cậu nghĩ cho kỹ. Thằng nhóc cậu đừng làm anh thất vọng, cậu không phải trẻ con, đừng bắt anh phải dạy cậu cách làm người. Người phụ nữ này rất tốt, cậu về nhà rồi xin lỗi Tuyết Hoa đi, để cô ấy tùy tiện mắng chửi, đánh đập cậu. Cô ấy đang mang thai con cậu, lẽ nào nỡ làm vậy? Thằng nhóc cậu hãy suy nghĩ cho kỹ đi, đừng có cả ngày không biết mình đang làm cái gì