Diệp Lăng Phi lái xe rất chậm, Bạch Tình Đình lái xe theo ngay phía sau. Trước đây Diêu Dao chưa từng đến biệt thự Nam Sơn, nên khi Bạch Tình Đình dừng xe trong sân, cô không xuống xe ngay mà ngắm nhìn toàn cảnh biệt thự trước mặt. Hứa Duy khẽ huých cô một cái:
- Nhìn gì vậy?
- Không… không có gì. – Diêu Dao vội đáp.
Diêu Dao mở cửa bước xuống, Vu Tiêu Tiếu đi đến bên cạnh cô và nói:
- Diêu Dao, đây chính là nơi rất tuyệt mà chị nói đấy.
- Chỗ này…
Diêu Dao chưa kịp nói hết câu thì Vu Tiêu Tiếu đã chen vào:
- Đây là nhà của chị chị.
Vu Tiêu Tiếu đã uống khá nhiều bia nên giọng nói không khỏi có phần hơi lớn. Bạch Tình Đình nhìn cô ra hiệu:
- Tiêu Tiếu, để ý một chút, Hân Mính ngủ rồi.
Nghe vậy, Vu Tiêu Tiếu vội vàng lấy tay bịt miệng lại, vẻ mặt vô cùng khoa trương. Cô đương nhiên biết chuyện Chu Hân Mính có thai, dù đã uống hơi nhiều nhưng không đến mức say đến không biết trời đất gì.
Diệp Lăng Phi và Điền Phong bước xuống xe. Diệp Lăng Phi đi tới trước mặt Bạch Tình Đình, thấy Vu Tiêu Tiếu đang lấy tay bịt miệng thì lắc đầu cười:
- Tiêu Tiếu, không đến mức vậy chứ.
Vu Tiêu Tiếu bỏ tay ra, nói:
- Em sợ làm chị Hân Mính tỉnh giấc.
Bạch Tình Đình nói:
- Được rồi, được rồi, đừng đứng đây nói nữa. Vào nhà trước đã.
Diêu Dao có chút chần chừ, dù sao cô cũng chưa từng đến đây, cứ thế này đi vào khiến cô có phần do dự. Hứa Duy kéo tay cô:
- Diêu Dao, vào thôi.
Trong phòng đọc sách có đặt hai chiếc máy tính để bàn, chỉ có điều chúng không được cài Starcraft. Diệp Lăng Phi cầm đĩa cài đặt trò chơi vào máy. Trong lúc anh ở trong phòng đọc sách, Bạch Tình Đình và những người còn lại đứng ở khu vực bể bơi. Điền Phong nói muốn bơi, anh vốn định rủ Hứa Duy cùng bơi nhưng cô không muốn, nên đành đi bơi một mình.
Bạch Tình Đình và mọi người ngồi bên cạnh bể bơi. Vu Tiêu Tiếu uống một chút nước giải rượu xong mới cảm thấy khá hơn, không còn nói to như lúc mới vào nữa. Diêu Dao ngồi cạnh Bạch Tình Đình, tỏ ra có vẻ không tự nhiên.
Vu Tiêu Tiếu nhìn Bạch Tình Đình, nói:
- Chị, Diệp đại ca vẫn ở trong phòng đọc sách cài game, không biết đến bao giờ mới xong. Có phải anh ấy sợ mất mặt nên mới cố tình câu giờ không?
Bạch Tình Đình nghe vậy, lắc đầu cười:
- Tiêu Tiếu, em nghĩ anh ấy là loại người sợ mất mặt sao?
Vu Tiêu Tiếu nói:
- Cái này cũng khó nói lắm. Chị, em lên gác xem thế nào đây.
- Ừ, đi đi.
Bạch Tình Đình gật đầu. Vu Tiêu Tiếu đứng dậy, đi vào trong biệt thự. Ở đây chỉ còn lại Bạch Tình Đình và Hứa Duy. Hứa Duy liếc nhìn Diêu Dao có vẻ dè dặt, khẽ nói:
- Diêu Dao, sao em không nói gì vậy?
- Em không biết phải nói gì. Em… em chưa từng nghĩ sẽ được đến đây, em vẫn nghĩ…
Diêu Dao chưa nói hết câu, Bạch Tình Đình đã lên tiếng:
- Có phải em nghĩ rằng bọn chị sẽ tìm một quán net không?
Diêu Dao gật đầu:
- Đúng là em nghĩ vậy, em không hề nghĩ sẽ đến đây.
- Diêu Dao, ở nhà chị em không cần phải mất tự nhiên. Cứ coi như đây là nhà của em vậy.
Diêu Dao nhìn Hứa Duy, rồi lại nhìn Bạch Tình Đình, khẽ gật đầu.
Trong lúc họ đang nói chuyện bên bể bơi, Vu Tiêu Tiếu lặng lẽ mở cửa phòng đọc sách, thấy Diệp Lăng Phi đang ngồi trước máy tính, tay phải cầm chuột điều khiển.
Cô rón rén đi vào, vốn định dọa Diệp Lăng Phi, nhưng không ngờ cô vừa bước vào, anh đã nghe thấy tiếng bước chân. Diệp Lăng Phi ngẩng đầu lên, nhìn thấy Vu Tiêu Tiếu liền cười nói:
- Tiêu Tiếu, sao lại lên đây?
- Em muốn xem anh đang làm gì.
Thấy mình bị phát hiện, Vu Tiêu Tiếu cũng không cần phải rón rén nữa, đi thẳng đến trước mặt Diệp Lăng Phi, thấy anh đang chơi thử. Cô đứng bên cạnh, nghển cổ nhìn vào màn hình.
Vu Tiêu Tiếu khẽ nói:
- Diệp đại ca, nếu anh chịu nhận thua, em sẽ bảo Diêu Dao không cần chơi nữa. Em thấy anh đang cố tình lề mề, có phải anh lo lắng chơi không thắng nổi con gái, mất mặt không?
Nghe Vu Tiêu Tiếu nói vậy, Diệp Lăng Phi bỏ tay khỏi chuột, một tay ôm eo cô, kéo cô ngồi lên đùi mình. Anh đặt tay lên đùi Vu Tiêu Tiếu, cười nói:
- Tiêu Tiếu, em nói gì vậy, anh làm sao có thể sợ mất mặt được chứ? Em cũng không phải không biết tính cách của anh, anh giống loại người sợ mất mặt sao?
- Giống, sao lại không giống. Em đương nhiên hiểu con người Diệp đại ca rồi, anh là loại người sợ bị mất mặt mà dùng cả thủ đoạn ấy chứ.
- Cô nhóc này, xem ra anh không dạy dỗ em thì em càng ngày càng hư phải không.
Diệp Lăng Phi luồn tay vào trong váy Vu Tiêu Tiếu, môi hắn kề sát vào đôi môi mỏng của cô, khẽ nói:
- Tiêu Tiếu, buổi tối anh sẽ từ từ dạy dỗ em một chút, để ngày mai em không dậy nổi. Cô nhóc này, đến anh cũng dám trêu à.
Nói rồi, Diệp Lăng Phi hôn tới. Hai tay Vu Tiêu Tiếu ôm chặt lấy cổ anh, cùng anh hôn nhau thắm thiết.
Hai người chỉ hôn nhau một chút chứ không đi quá giới hạn. Bạch Tình Đình còn ở bên ngoài, ai biết được khi nào cô ấy sẽ đi vào. Mặc dù Bạch Tình Đình đã chấp nhận Vu Tiêu Tiếu, nhưng Hứa Duy và Diêu Dao vẫn không hề biết chuyện giữa cô và Diệp Lăng Phi, nếu để họ biết thì không hay lắm. Diệp Lăng Phi buông tay, vỗ vào mông Vu Tiêu Tiếu:
- Tiêu Tiếu, em đi gọi bọn họ vào đi, anh chuẩn bị xong rồi.
Vu Tiêu Tiếu gật đầu, đi ra khỏi phòng đọc sách. Không lâu sau, cô dẫn Diêu Dao, Bạch Tình Đình và những người khác quay lại. Điền Phong cũng đã lên khỏi bể bơi, lau người rồi cũng đến phòng đọc sách.
Diêu Dao đứng trước mặt Diệp Lăng Phi, khẽ hỏi:
- Em ngồi ở đâu?
- Ừ, chúng ta ngồi quay lưng vào nhau là được. – Diệp Lăng Phi nói.
Anh chỉ tùy tiện nói vậy, không ngờ Vu Tiêu Tiếu lại không cho phép:
- Diệp đại ca, anh không được làm như vậy, ai mà không biết tính cách của anh, nhỡ anh nhìn trộm thì sao?
Diệp Lăng Phi nghe xong liền nói:
- Tại sao anh phải nhìn trộm chứ? Em thấy anh giống loại người đó sao?
- Đương nhiên là giống rồi. Em đã nói rồi, em quá hiểu tính cách của anh mà, Diệp đại ca. Em biết anh có thể làm như vậy lắm. Tóm lại, em thấy làm vậy không được, nhất định phải để anh và Diêu Dao ngồi cách xa nhau một chút, như vậy anh mới không có cơ hội nhìn trộm.
Diệp Lăng Phi cười:
- Xem ra Tiêu Tiếu không hề có ấn tượng tốt về anh, lại cho rằng anh có thể gian lận. Được rồi, anh không tranh luận vấn đề này với em nữa, em nói sao thì làm vậy, tùy em.
Diệp Lăng Phi để hai chiếc máy tính cách nhau rất xa. Trong lúc anh và Diêu Dao thiết lập bản đồ, Vu Tiêu Tiếu lại nói:
- Đợi một chút, em còn có việc.
Diệp Lăng Phi nhìn cô:
- Em còn chuyện gì nữa? Tiêu Tiếu, em rốt cuộc đã xong chưa?
- Em cần phải tham gia trò chơi với tư cách người quan sát. Diệp đại ca, ai mà biết trong lúc chơi anh có giở trò gian dối hay không, tóm lại, em cần giám sát anh.
- Em giám sát cái gì chứ. Chẳng phải em đứng sau lưng nhìn anh chơi sao, còn phải vào game làm gì, em không phải đang làm chuyện thừa thãi à?
Diệp Lăng Phi chỉ thuận miệng nói, không để ý Vu Tiêu Tiếu là con gái. Bạch Tình Đình nghe vậy, sợ Vu Tiêu Tiếu tức giận, vội vàng nói:
- Ông xã, anh đừng nói nữa, mau chơi đi. Ừm, Tiêu Tiếu, đi với chị lấy ít đồ uống mang đến đây.
Vu Tiêu Tiếu trừng mắt nhìn Diệp Lăng Phi rồi quay sang Bạch Tình Đình:
- Chị, em không đi được, em phải giám sát Diệp đại ca, ai biết được anh ấy có giở trò hay không.
Bạch Tình Đình nghe vậy, bèn nói với Điền Phong:
- Được rồi, được rồi, em không đi thì thôi. Em họ, em đi cùng chị vậy.
- Vâng. – Điền Phong lập tức đồng ý.
Bạch Tình Đình và Điền Phong đi ra khỏi phòng. Vừa mới ra khỏi cửa, Điền Phong suýt chút nữa va vào Suzu Yamakawa đang từ tầng ba đi xuống. Anh đang định nói xin lỗi thì Suzu Yamakawa đã dùng vốn tiếng Trung còn lơ lớ của mình để xin lỗi trước. Cô đã học được không ít tiếng Trung, chỉ là khi nói vẫn chưa được chuẩn.
Điền Phong nhìn rõ mặt Suzu Yamakawa xong thì hơi sững sờ, hắn nhìn Bạch Tình Đình hỏi:
- Chị họ, cô ấy là ai?
- Ừm… nên nói là một cô gái Nhật sống ở đây. Tên cô ấy là Suzu Yamakawa. Suzu Yamakawa, đây là em họ của tôi.
- Xin chào.
Suzu Yamakawa chào một cách lịch sự, quen cúi người khi chào. Lúc đầu Điền Phong không kịp phản ứng, phải nhờ Bạch Tình Đình huých một cái, anh mới hiểu ra và cũng cúi người chào lại.
Bạch Tình Đình nhìn Suzu Yamakawa, hỏi:
- Suzu Yamakawa, cô muốn đi đâu?
Suzu Yamakawa nói:
- À, tôi đi dọn dẹp bể bơi. Hôm nay, tôi… tôi bơi ở đó, vẫn… vẫn chưa dọn dẹp, bây giờ muốn đi dọn dẹp một chút.
Bạch Tình Đình nghe xong liền nói:
- Suzu Yamakawa, không cần đi dọn dẹp đâu, đã muộn lắm rồi, cô ngủ sớm đi.
- Như vậy có được không?
Suzu Yamakawa nghe vậy, chần chừ nhìn Bạch Tình Đình, vẻ do dự. Bạch Tình Đình đưa tay phải ra vỗ vai cô, cười nói:
- Có gì không tốt chứ, được rồi, đừng nghĩ nhiều, mau đi ngủ đi, như vậy ngày mai mới có tinh thần dọn dẹp bể bơi.
- Vậy được, tôi đi ngủ trước đây. – Suzu Yamakawa đồng ý.
Đúng lúc Suzu Yamakawa quay người đi lên tầng ba, Bạch Tình Đình gọi từ phía sau:
- Suzu Yamakawa.
Suzu Yamakawa nghe thấy, vội quay người lại, đôi mắt xinh đẹp nhìn Bạch Tình Đình:
- Có chuyện gì không ạ?
- Ừm, ý tôi là ngày mai đừng quên nhắc Trương Vân gọi công ty giúp việc đến dọn dẹp, cô chỉ cần giám sát họ là được rồi, không cần phải tự mình làm, biết chưa?
Suzu Yamakawa vội vàng nói:
- Không cần đâu, tôi và Minako có thể dọn dẹp được.
Thấy thái độ của Suzu Yamakawa rất kiên quyết, Bạch Tình Đình cũng không nói thêm, chỉ xua tay cười:
- Được rồi, Suzu Yamakawa, mau đi ngủ sớm đi.
Suzu Yamakawa đi lên tầng ba rồi, Bạch Tình Đình và Điền Phong đi lấy điểm tâm và đồ uống. Điền Phong đi sau lưng Bạch Tình Đình, hỏi:
- Chị họ, nhà chị còn có người Nhật à?
- Nói ra dài dòng lắm. Đây đều là chuyện do Diệp Lăng Phi gây ra, chị một hai câu không nói rõ được. Tóm lại, em đừng hỏi chị. Điền Phong, lẽ nào em có hứng thú với cô gái người Nhật đó?
Điền Phong vội vàng lắc đầu:
- Không phải, không phải. Em đã có bạn gái rồi, làm sao có thể có hứng thú với người con gái khác chứ. Chị họ, chị đừng đùa như vậy.
Bạch Tình Đình cười:
- Chị cũng biết tình cảm giữa em và Hứa Duy rất tốt, nên mới đùa vậy. Em họ, nhưng cũng phải nói, lần trước em nói với chị về người có hôn ước từ nhỏ với Hứa Duy, em đã gặp mặt chưa?
Điền Phong lắc đầu:
- Em nào đã gặp mặt đâu, em chỉ nghe Hứa Duy nhắc đến người đó, chứ chưa nhìn thấy. Hơn nữa, nếu để em nhìn thấy, chị bảo em phải làm thế nào, chào hỏi anh ta hay đánh anh ta một trận?
Bạch Tình Đình nói:
- Em đánh người ta làm gì, người ta cũng có làm gì đâu.
Điền Phong nói:
- Không đánh thì biết làm gì. Em nghe Hứa Duy nói, người đàn ông đó gọi điện cho cô ấy, chỉ là Hứa Duy không để ý đến anh ta thôi. Chị họ, có một số chuyện em cũng không muốn nói nhiều, nói ra cũng chẳng có ý nghĩa gì, tốt nhất là không nên nói.
- Cái gì gọi là nói ra cũng không có ý nghĩa gì? Nếu em không nói, chị làm sao biết được em muốn nói gì.
Bạch Tình Đình đi đến trước tủ lạnh, mở cửa lấy ra một ít đồ uống đưa cho Điền Phong. Cô lại lấy hoa quả và điểm tâm, Điền Phong đi đằng sau vừa đi vừa nói:
- Em cảm thấy ban đầu khi Hứa Duy qua lại với em, có một số chuyện cô ấy đã giấu em. Em không biết nên nói thế nào, lúc đó em không để ý, bây giờ nghĩ lại thấy có vấn đề.
Bạch Tình Đình nghe xong, hơi sững sờ, cô quay người lại nhìn Điền Phong:
- Có vấn đề? Cái gì gọi là có vấn đề, nói cho chị nghe xem.
Điền Phong chần chừ, xua tay:
- Vâng… Chị họ, em không nói thì hay hơn, chuyện này tự em biết là được rồi.
Anh càng nói vậy, trong lòng Bạch Tình Đình càng nghi hoặc, càng muốn biết rốt cuộc là chuyện gì. Cô nói:
- Điền Phong, em có ý gì vậy? Em chỉ nói với chị một nửa, còn một nửa không nói, em cố ý phải không? Chị nói cho em biết, nếu em không nói ra, đừng hòng chị giúp em.
Điền Phong vội vàng nói:
- Chị họ, chị đừng tức giận, em nói với chị là được chứ gì.
Bạch Tình Đình lấy hoa quả và điểm tâm xong không đi ngay mà quay sang Điền Phong:
- Như vậy mới đúng, sớm nói với chị là được rồi, làm gì phải phiền phức như vậy. Nói đi, rốt cuộc có chuyện gì?
Điền Phong chần chừ, khẽ nói:
- Em thấy… thấy Hứa Duy không phải là trinh nữ.
Bạch Tình Đình nghe xong giơ tay gõ vào đầu anh:
- Điền Phong, em nói câu đó có ý gì? Em và Hứa Duy qua lại bao lâu rồi, cái gì gọi là cô ấy không phải là trinh nữ? Em có đùa cũng đừng đùa như vậy chứ, em đang đùa với chị sao?
Điền Phong biết Bạch Tình Đình đã hiểu nhầm, vội vàng giải thích:
- Chị họ, chị hiểu nhầm rồi. Ý em là trước khi em và Hứa Duy qua lại với nhau, cô ấy đã không còn là trinh nữ nữa rồi.
Bạch Tình Đình hơi sững sờ, nhìn Điền Phong:
- Điền Phong, cái gì gọi là hình như?
- Chị họ, chuyện này bảo em nói thế nào nhỉ. Tối hôm đó, lúc em và Hứa Duy quan hệ, cảm giác cứ như… như là cô ấy chưa từng có kinh nghiệm, nhưng lại không hề ra máu… à không, phải nói là chỉ ra một chút xíu, gần như không thấy gì. Hơn nữa, sau khi xong chuyện, cô ấy dường như chẳng có vẻ gì cả. Chị họ, mấy cô bạn gái trước của em… gần như không xuống nổi giường đâu.
Điền Phong nói xong, Bạch Tình Đình nhìn anh:
- Em họ, khoan chưa nói đến chuyện này, chị hỏi em, có phải em rất quan tâm chuyện cô ấy không phải là trinh nữ đúng không? Chị nhớ là em cũng đã từng có bạn gái mà?
- Chị họ, em nói không phải là chuyện đó, mà là chuyện đằng sau đó. Em cảm thấy Hứa Duy đã lừa em, cô ấy không hề nói với em những chuyện trước đây, trong lòng em luôn có suy nghĩ này. Em càng quan tâm hơn là tại sao cô ấy lại giấu em chuyện đã có hôn ước, lại còn giấu em chuyện người đàn ông đó gọi điện cho cô ấy. Chuyện này là do em vô tình phát hiện, cô ấy mới chịu nói ra.
Bạch Tình Đình cau mày:
- Em họ, không phải chị nói em, em đã cùng với Hứa Duy như vậy rồi, trong lòng sao còn nghĩ những chuyện này chứ? Bây giờ em muốn làm thế nào, chia tay với cô ấy à?
- Đương nhiên là không muốn chia tay rồi. Nếu em muốn chia tay, em đã không nhờ chị họ giúp đỡ. Em chỉ cảm thấy trong lòng có chút khúc mắc. Chị nói xem, Hứa Duy tại sao lại giấu em những chuyện này? Nếu không phải em phát hiện, em…
Điền Phong vừa nói đến đây thì nghe thấy tiếng bước chân trên lầu vọng lại, anh im bặt, thấy Hứa Duy đang đi từ trên gác xuống.
Nhìn thấy Hứa Duy đi tới, Điền Phong quay sang cười:
- Hứa Duy, sao em lại đi xuống vậy?
- Em thấy mọi người mãi không quay lại, em định xuống giúp một tay.
Hứa Duy nói rồi chạy đến. Bạch Tình Đình nhìn cô, nói:
- Điền Phong, em mang những thứ này lên trước đi, lát nữa chị và Hứa Duy sẽ cùng lên.
- Vâng.
Điền Phong đồng ý, mang đồ uống và điểm tâm đi. Bạch Tình Đình tay cầm đĩa hoa quả, Hứa Duy vội vàng chạy đến:
- Chị Tình Đình, để em cầm cho.
Bạch Tình Đình đưa hoa quả cho Hứa Duy, rồi nói:
- Hứa Duy, chúng ta ra phòng khách ngồi một chút.
- Bây giờ chúng ta không đi lên sao? – Hứa Duy hỏi.
Bạch Tình Đình đáp:
- Chúng ta nói chuyện một chút.
Hứa Duy gật đầu, tay cầm hoa quả cùng Bạch Tình Đình đi đến phòng khách. Hai người ngồi song song trên ghế, Bạch Tình Đình quay sang Hứa Duy:
- Hứa Duy, em họ chị ban nãy tìm chị giúp đỡ, em có biết là chuyện gì không?
Hứa Duy lắc đầu:
- Em không biết.
Bạch Tình Đình cầm tay Hứa Duy:
- Là chuyện liên quan đến em. Em họ chị rất thích em, vì vậy mới nhờ chị giúp đỡ.
Nghe vậy, hai má Hứa Duy hơi ửng hồng:
- Em biết Điền Phong rất tốt với em. Có thể gặp được anh ấy đúng là phúc phận của em. Chị Tình Đình, em cũng rất thích Điền Phong.
Bạch Tình Đình cười:
- Chị thấy hai đứa tốt như vậy, trong lòng chị cũng rất vui. Hứa Duy, ban nãy Điền Phong nhờ chị giúp đỡ, chính là muốn nhờ chị khuyên bố mẹ nó thay đổi cách nhìn đối với em. Chị thấy, cách nhìn của cô chị đối với em không phải là vì gia đình em. Cần biết rằng gia đình cô chị cũng rất có tiền, nên sẽ không vì gia thế của em mà có cách nhìn không tốt về em.
Hứa Duy nhìn Bạch Tình Đình:
- Chị Tình Đình, câu nói của chị em có phần không hiểu.
Bạch Tình Đình khẽ thở dài:
- Hứa Duy, chị cũng không cần nói vòng vo với em nữa. Ban nãy chị đã đồng ý với em họ chị sẽ đi nói chuyện với cô chị, để cô chị thay đổi cách nhìn với em. Nhưng bây giờ chị muốn biết, em có giấu Điền Phong chuyện gì không?
Nghe Bạch Tình Đình hỏi, Hứa Duy vội vàng lắc đầu:
- Chị Tình Đình, em không hề giấu Điền Phong chuyện gì cả. Em đã nói hết với anh ấy những chuyện em biết rồi. Em lo anh ấy sẽ nghĩ lung tung, nên không hề giấu anh ấy chuyện gì cả.
Bạch Tình Đình cầm tay Hứa Duy:
- Hứa Duy, xem ra em là cô gái tốt. Chị cũng biết em sẽ không nói dối, nhưng có những lúc em cũng xuất phát từ ý tốt mà cố tình giấu giếm một số chuyện, hoặc là em không ngờ tới, quên mất một số chuyện. Những chuyện này nếu không nói ra sớm rất dễ khiến hai đứa nảy sinh hiểu nhầm, giống như chuyện cô chị có một số quan điểm đối với em. Em có biết tại sao cô chị lại có cái nhìn không tốt đối với em không?
Hứa Duy lắc đầu:
- Chị Tình Đình, em thật sự không biết. Trước đây em cho rằng do gia đình em và gia đình Điền Phong không môn đăng hộ đối, bố mẹ anh ấy cho rằng em không xứng với anh ấy nên mới có cách nhìn không tốt với em.
Bạch Tình Đình lắc đầu:
- Hứa Duy, ban nãy chị đã nói rồi, cô của chị không phải người như vậy. Chị thấy, đó là vì cô chị biết được một số chuyện mà trước đây em không hề nhắc đến, khiến cô chị có cái nhìn không tốt về em, chẳng hạn như chuyện hôn ước từ nhỏ.
Nghe Bạch Tình Đình nhắc đến chuyện hôn ước, Hứa Duy vội vàng nói:
- Chị Tình Đình, chuyện này em không nói với Điền Phong là bởi vì em không muốn anh ấy có… có cái nhìn gì đó về em. Vì em rất quan tâm anh ấy, nên mới không muốn nói, nhưng em không ngờ khi nói chuyện với người nhà anh ấy lại lỡ miệng nói ra, kết quả… kết quả Điền Phong cũng nghi ngờ em.
Bạch Tình Đình giả vờ như không biết:
- Nghi ngờ em? Điền Phong nghi ngờ em chuyện gì?
- Anh ấy… anh ấy nghi ngờ em… giấu anh ấy rất nhiều chuyện.
Hứa Duy nói đến đây thì cúi đầu xuống, cắn môi, dường như có điều gì đó khó nói. Bạch Tình Đình thấy vậy bèn nói:
- Hứa Duy, em có chuyện gì cứ nói với chị. Chị là chị họ của Điền Phong, còn em là bạn gái của nó, chúng ta cũng xem như người một nhà.
Hứa Duy ngẩng mặt lên nhìn Bạch Tình Đình:
- Chị Tình Đình, em thật sự không biết nên nói thế nào. Điền Phong… Điền Phong nghi ngờ em nói dối anh ấy, bao gồm… bao gồm cả chuyện em chưa từng có quan hệ nam nữ.
Bạch Tình Đình không ngờ Hứa Duy lại có suy nghĩ này, cũng có nghĩa là cô đã cảm nhận được. Bạch Tình Đình cau mày, cô không ngờ sự việc lại trở nên như vậy. Theo cách nói của cả hai, giữa Điền Phong và Hứa Duy đang có vấn đề, đây không phải là một chuyện tốt. Cô không ngờ giữa họ lại có vấn đề lớn đến vậy mà vẫn có thể biểu hiện ra hòa thuận đến thế. Có lẽ là do tình yêu, cả hai đều không muốn rời xa đối phương, cũng không muốn chia tay, nên đều cố gắng nhẫn nhịn. Nhưng nếu cứ nhẫn nhịn như vậy, không giải quyết, kết quả cuối cùng rất có khả năng hai người sẽ chia tay.
Bạch Tình Đình đã biết chuyện, tất nhiên sẽ không thể khoanh tay đứng nhìn. Hứa Duy đã nói ra, cô chỉ cần theo lời cô ấy hỏi tiếp là được. Nghĩ vậy, Bạch Tình Đình nói:
- Hứa Duy, sao em biết Điền Phong nghi ngờ em? Chị thấy nó rất tốt với em mà.
Hứa Duy lắc đầu:
- Chị Tình Đình, đó là cảm giác của chị, em có thể cảm nhận được. Em muốn nói chuyện với anh ấy nhưng anh ấy luôn không muốn nói, hơn nữa… hơn nữa anh ấy còn truy hỏi em… về người đàn ông đó…
Bạch Tình Đình nói:
- Hứa Duy, em nói cho chị biết, chuyện này rốt cuộc là vì cái gì? Điền Phong không thể vô duyên vô cớ hỏi em về người đàn ông đó, lẽ nào nó biết được chuyện gì?
- Chuyện này tại em. Em lo Điền Phong suy nghĩ lung tung nên không nói chuyện người đàn ông đó gọi điện cho em với anh ấy, nhưng không ngờ vừa lúc anh ấy nhìn thấy. Đến khi em nói với anh ấy, anh ấy đã không tin em nữa rồi.
Bạch Tình Đình khẽ thở dài:
- Hứa Duy, chị không phải muốn giúp em họ chị, chị nói một câu công bằng, em làm như vậy, rất khó để nó không sinh nghi. Em nên sớm nói với nó.
- Em… em không muốn giữa bọn em có bất đồng. Vì vậy mới giấu anh ấy. Chị Tình Đình, chị thấy bây giờ em nên làm thế nào?
- Tìm cách giải quyết? Em giải thích rõ hiểu nhầm giữa em và Điền Phong không phải là xong sao.
- Em muốn giải thích, nhưng anh ấy không cho em cơ hội. Chuyện em có hôn ước từ nhỏ, Tiêu Tiếu sớm đã biết rồi, em đã nói với Tiêu Tiếu, còn không nói với Điền Phong là vì không muốn để anh ấy nghĩ lung tung.
- Hứa Duy, ban nãy em nói Điền Phong nghi ngờ chuyện em chưa từng có quan hệ nam nữ. Chuyện đó là thế nào?
Nghe Bạch Tình Đình hỏi, Hứa Duy cắn môi:
- Đều tại em giấu Điền Phong quá nhiều chuyện, nên anh ấy mới không tin em. Mặc dù anh ấy không trực tiếp nói với em, nhưng em có thể cảm nhận được, anh ấy cho rằng chuyện này em cũng lừa anh ấy. Nhưng em thật sự chưa từng lừa anh ấy, em thật sự không có quan hệ đó.
- Chị tin em, nhưng vấn đề bây giờ là làm thế nào để Điền Phong cũng tin em. Khi chị và chồng chị lần đầu tiên, cảm thấy chỗ đó rất đau. Có phải em có chỗ nào khiến Điền Phong hiểu nhầm rồi không?
- Em không biết ạ. Em thật sự không biết.
Bạch Tình Đình cảm thấy nếu mình còn nói tiếp, không chừng Hứa Duy sẽ khóc. Cô vội vàng nói:
- Hứa Duy, như vậy đi, để chị nói chuyện với Điền Phong. Chị thấy, giữa hai đứa có hiểu nhầm. Hai em đã là người yêu của nhau, nên nhẫn nhịn nhau, sau đó tìm một cơ hội thích hợp, ngồi lại giải thích rõ ràng với nhau.
Hứa Duy nghe vậy, quay sang Bạch Tình Đình:
- Chị Tình Đình, chuyện này nhờ chị giúp đỡ ạ. Giữa em và Điền Phong đã có hiểu nhầm, dù cho em có nói gì anh ấy cũng cho rằng em đang lừa anh ấy. Chị Tình Đình, chị giúp em với ạ.
Bạch Tình Đình cười:
- Hứa Duy, em không nói chị cũng sẽ giúp em. Chị không muốn nhìn thấy em và Điền Phong chia tay nhau. Ừm, ngày mai chị sẽ đi nói chuyện với cô chị. Quan trọng nhất vẫn là bản thân em, sau này bất luận có chuyện gì cũng phải nói với Điền Phong, không được giấu nó. Có thể, em cho rằng đó là chuyện tốt đối với nó, nhưng nó lại không nghĩ như vậy. Hứa Duy, dù sao em cũng không phải là em họ chị, em không thể hiểu được suy nghĩ của nó.
Hứa Duy gật đầu:
- Chị Tình Đình, em biết rồi ạ.
Bạch Tình Đình lúc đó bèn đứng dậy:
- Được rồi, chúng ta đừng ở đây nói chuyện nữa. Đi thôi, lên gác thôi.
Hứa Duy đứng lên cùng Bạch Tình Đình lên gác. Khi Bạch Tình Đình vừa mới mở cửa phòng đọc sách, liền nghe thấy tiếng Vu Tiêu Tiếu:
- Diệp đại ca, sao anh có thể làm như vậy?
Vu Tiêu Tiếu vừa nói xong, Điền Phong đứng bên cạnh liền nói:
- Tiêu Tiếu, cậu đừng nói nữa, anh rể họ đang thi đấu.
- Tớ cũng đâu có làm gì, tớ chỉ nói Diệp đại ca không được làm như vậy, làm như vậy quá đê tiện. Diệp đại ca, anh có biết làm vậy là rất vô sỉ không?
Diệp Lăng Phi nghe Vu Tiêu Tiếu nói vậy, bĩu môi:
- Vô sỉ? Tiêu Tiếu, anh làm gì mà vô sỉ? Anh có làm chuyện gì khác đâu, anh đang hoạt động bình thường mà.
Điền Phong lúc đó cũng nói:
- Tiêu Tiếu, đúng thế, anh rể họ không hề gian dối, đây là hoạt động bình thường. Cậu đừng có ở đây gây thêm phiền phức nữa. Sao tớ thấy như cậu đang cố tình muốn để anh rể họ thua cuộc vậy.
Vu Tiêu Tiếu không thừa nhận:
- Tớ không có. Tớ chỉ nói ý kiến của tớ mà thôi, tớ cũng không nói gì khác, càng không nói nhà của Diệp đại ca tất cả đều là phòng không, nếu Diêu Dao đem binh đến sẽ bị đánh chết hết.
Miệng thì nói không muốn Diệp Lăng Phi thua cuộc, nhưng cô lại nói hết tình hình của anh ra. Diệp Lăng Phi và Diêu Dao thiết lập bản đồ bốn người chơi xong thì bắt đầu thi đấu. Diêu Dao muốn chơi ổn định, không chịu mang quân đến đánh Diệp Lăng Phi. Cô chọn Protoss, sau khi phái Zealot đi bị đánh chết thì chỉ ở nhà phát triển lực lượng mà không đưa quân ra nữa. Diêu Dao không ra quân, Diệp Lăng Phi cũng không mang quân đến đánh, kết quả là trong nhà anh chỗ nào cũng được bố trí ụ phòng không. Nếu Diêu Dao đưa quân vào, chưa kịp tiến đến nhà chính đã bị đánh bại rồi.
Vu Tiêu Tiếu luôn đứng sau lưng Diệp Lăng Phi xem anh chơi. Cô ta nhìn ra những thao tác của anh rõ ràng không ổn. Mặc dù các thao tác đều khá mau lẹ, nhưng tốc độ tay rất chậm, khả năng điều khiển quân cũng không tốt. Nhưng Diệp Lăng Phi lại dùng một chiến thuật cực kỳ hèn mọn, đó là cố thủ trong nhà, sống chết không chịu chui ra. Như vậy, anh có thể giảm bớt rất nhiều thao tác, chỉ cần an tâm tạo quân là được. Anh thậm chí còn không phái quân đi trinh sát, chơi rất lâu mà cũng không biết điểm xuất phát của Diêu Dao, càng không cần nói đến việc cô có bao nhiêu quân.
Vu Tiêu Tiếu thấy trong nhà Diệp Lăng Phi khắp nơi đều là ụ phòng không, thật sự lo lắng Diêu Dao sẽ tập kích hoặc đem quân đến, nếu vậy cô sẽ gặp nguy hiểm. Vì Diệp Lăng Phi ngoài việc thiết lập ụ phòng không ra, còn bố trí rất nhiều địa lôi. Câu nói ban nãy của cô chính là để nhắc nhở Diêu Dao.
Khi Bạch Tình Đình và Hứa Duy bước vào, vừa đúng lúc nghe thấy câu nói đó của Vu Tiêu Tiếu. Bạch Tình Đình đi vào, cười nói:
- Tiêu Tiếu, em như vậy là không đúng đâu.
Vu Tiêu Tiếu thấy Bạch Tình Đình, quay sang nói:
- Chị, Diệp Lăng Phi còn nói anh ấy mới chơi Starcraft có vài ngày, em thấy anh ấy là một tên đại lừa đảo, chơi rất giỏi. Đại lừa đảo, đại lừa đảo!
Diệp Lăng Phi nói:
- Anh mới chỉ chơi có hai ba ngày thôi. Cái này Tình Đình biết rõ.
Bạch Tình Đình gật đầu nói với Vu Tiêu Tiếu:
- Tiêu Tiếu, chồng chị nói đúng đấy, trò chơi này anh ấy thực sự mới chỉ chơi vài ngày thôi.
Vu Tiêu Tiếu nghe xong, lắc đầu:
- Chơi vài ngày? Chị, em thấy không giống.
Bạch Tình Đình cười:
- Thật mà. Lẽ nào đến lời của chị em cũng không tin sao?
Vu Tiêu Tiếu vội lắc đầu:
- Chị, em không phải có ý đó. Em chỉ là cảm thấy Diệp đại ca chơi rất giỏi, em cho rằng anh ấy trước đây nhất định đã từng chơi rồi, nếu không làm sao có thể chơi giỏi như vậy.
Diệp Lăng Phi vừa thao tác chuột và bàn phím, vừa không quên nói chuyện với Vu Tiêu Tiếu:
- Đó là vì anh có tài năng thiên phú. Tiêu Tiếu, em nên thừa nhận đi, tài năng thiên phú chơi game của em không bằng anh. Anh chơi CS giỏi hơn em, chơi Starcraft cũng giỏi hơn em. Em nói xem, em còn có thể chơi cái gì giỏi hơn anh?
Diệp Lăng Phi vừa nói xong, liền thấy Vu Tiêu Tiếu bĩu môi:
- Diệp đại ca, anh đừng khoa trương nữa, ván này vẫn chưa chơi xong, đợi chơi xong rồi hãy khoa trương. – Vu Tiêu Tiếu nói đến đây, quay sang Diêu Dao: - Diêu Dao, em không cần khách khí, cứ mạnh mẽ mà đánh chết anh ấy đi.
Diệp Lăng Phi nghe vậy, cười nói:
- Giết chết anh? Ghê quá ta!
Trong lúc anh vừa nói xong, liền nghe thấy phía Diêu Dao hét lên một tiếng chói tai. Tiếng hét ấy khiến mọi người ở đó đều giật mình, đến ngay cả Diệp Lăng Phi cũng bị dọa cho sợ hãi. Ai cũng không biết Diêu Dao bị làm sao, đang yên đang lành sao lại hét lên như vậy.
Vu Tiêu Tiếu vội vàng chạy đến trước mặt Diêu Dao, liền thấy cô đang điều quân tấn công vào khu vực ụ phòng không rậm rạp kia. Thì ra ban nãy Diêu Dao nhìn thấy dàn ụ phòng không đó cảm thấy rất quen mắt, mới hét lên như vậy. Phải biết rằng, cô và Sở Thiếu Quân đều từng bị người đàn ông cực kỳ hèn mọn kia đánh bại, hơn nữa đều tức tối vô cùng. Hôm nay, Diêu Dao nhìn thấy dàn ụ phòng không quen thuộc không kìm được mới hét lên.
Đợt tấn công của Diêu Dao bị những ụ phòng không do Diệp Lăng Phi xây dựng đánh bại hoàn toàn, ngay cả nhà chính của anh trông như thế nào cô cũng không thấy. Bây giờ, cô lại có cảm giác quen thuộc ấy, hình như người này chính là kẻ biến thái mà cô đã gặp trên mạng.
Diêu Dao không dám khẳng định, cô lại quay về tạo ra một loạt quân mới. Lần này cô không tấn công trực diện nữa, mà dự định đánh tập kích. Khi Arbiter của cô vừa mới bay đến nhà của Diệp Lăng Phi, chưa kịp nhìn thấy tình hình đã bị các ụ phòng không bắn rơi.
Lúc này, sắc mặt của Diêu Dao có phần nhợt nhạt, tay phải cũng không thao tác chuột nữa. Hành động này khiến cô sợ mất vía. Vu Tiêu Tiếu vội vàng hỏi:
- Diêu Dao, em sao vậy?
Nghe câu hỏi của Vu Tiêu Tiếu, tay phải của Diêu Dao mới đặt lại vào chuột, cắn môi tiếp tục điều khiển. Cô đợi cho đến khi tài nguyên của mình bị dùng hết, vẫn không nhìn thấy quân đội của đối phương. Cô chuyển hết tài nguyên thành quân lính, tiếp tục tấn công. Lần tấn công này, Diêu Dao mới phát hiện trên mặt đất ngoài địa lôi ra còn có rất nhiều loại công trình xây dựng lung tung, vi phạm luật chơi. Lúc này, Diêu Dao có thể xác định được rồi. Quân đội của cô bị đánh bại hết, đến cả GG cũng không gõ, cô đột nhiên đứng bật dậy, quay sang Diệp Lăng Phi, giọng hằm hằm:
- Em biết anh là ai rồi.