Diệp Lăng Phi ngồi trên ghế, hai tay bưng đĩa điểm tâm. Trong bữa tiệc rượu đầu tiên do thị trưởng thành phố Vọng Hải chủ trì, Auner được tiếp đón với tư cách đại sứ. Hắn đứng lên phát biểu, nói về dịch bệnh AIDS ở châu Phi đã cướp đi sinh mạng của nhiều trẻ em, kêu gọi toàn thế giới chung tay viện trợ, giúp đỡ các em.
Một số công ty và nhân vật xã hội nổi tiếng ở thành phố Vọng Hải đều đứng lên quyên góp, người ít thì vài vạn, người nhiều thì vài trăm vạn, đặc biệt là Tập đoàn Đầu tư Vọng Hải, đã quyên góp tới năm trăm vạn. Trương Tiếu Thiên và Bạch Cảnh Sùng, đại diện cho tập đoàn của mình, mỗi người cũng quyên góp hai trăm vạn.
Diệp Lăng Phi khinh thường kiểu quyên tiền này, trong lòng hắn thầm nghĩ:
- Mấy người này thật là quá đáng. Con mẹ nó, dân chúng Trung Quốc còn nhiều người khó khăn sao không quyên tiền giúp đỡ, lại đi giúp những đứa trẻ nước ngoài kia.
Diệp Lăng Phi liền không thèm để ý nữa, coi như không có chuyện gì, cắm cúi ăn.
Bạch Tình Đình đạp chân Diệp Lăng Phi một cái. Diệp Lăng Phi lúc này mới ngẩng đầu, ngạc nhiên nhìn nàng hỏi:
- Tại sao em lại đạp anh?
- Anh chú ý hình tượng của mình một chút, ở đây có rất nhiều phóng viên, không chừng họ sẽ chụp cảnh anh đang ăn mà đăng báo đó.
Bạch Tình Đình đưa bàn tay mềm mại khẽ quẹt miệng, ra hiệu cho Diệp Lăng Phi chú ý cái môi của hắn.
Diệp Lăng Phi đưa tay phải lau mép thì thấy một vết thức ăn dính ở đó. Hắn cười ha hả, nháy mắt với Bạch Tình Đình. Bạch Tình Đình thấy bộ dạng nghịch ngợm của hắn thì không kìm được cười khúc khích.
Diệp Lăng Phi nhân lúc Bạch Tình Đình vui vẻ liền đưa tay nắm lấy bàn tay nhỏ bé của nàng. Môi xinh của Bạch Tình Đình khẽ nở nụ cười khi thấy hành động tinh nghịch của hắn. Nàng không rút tay ra, cứ để mặc Diệp Lăng Phi nắm lấy.
Chu Hân Mính dẫn người tìm một vòng nhưng không phát hiện ra cô gái khả nghi kia. Nàng trở lại đại sảnh tòa cao ốc, kể lại tình hình bên ngoài cho Mã Cương. Mã Cương khi nghe Chu Hân Mính không tìm thấy thiếu nữ khả nghi, sắc mặt lại càng trở nên trầm trọng.
- Hân Mính, tiệc sắp tan rồi, chúng ta cần phải chú ý.
Mã Cương nói:
- Càng vào thời điểm mấu chốt, chúng ta càng không được buông lỏng. Về phần cô gái kia, chúng ta tạm thời bỏ qua đã, đợi sau khi tan tiệc, cô phụ trách cửa ra vào, tôi sẽ đi theo sát đại sứ Liên Hợp Quốc.
- Được.
Chu Hân Mính đồng ý.
Mã Cương bố trí hai cảnh sát hình sự chờ trước cửa đại sảnh, những cảnh sát còn lại thì theo sát đám phóng viên. Tiệc vừa tan, ông Auner đã đi ra ngoài đại sảnh, Mã Cương liền lập tức phái người bảo vệ bên cạnh ông. Những cảnh sát còn lại thì duy trì trật tự, tận lực ngăn cản các phóng viên tiếp cận ông Auner.
Diệp Lăng Phi và Bạch Tình Đình cũng ở trong đám người này. Diệp Lăng Phi trước khi đi vẫn không quên cầm theo một quả cam. Bạch Tình Đình tâm trạng lúc này đang tốt, thấy dáng vẻ hớn hở của Diệp Lăng Phi thì vội vàng đi nhanh vài bước, làm bộ như không quen biết hắn vậy.
- Cầm quả cam thì sao? Chẳng lẽ có ai chưa từng ăn cam sao? Hơn nữa, những thứ này để đây cũng chỉ lãng phí, tại sao không mang theo mà ăn?
Diệp Lăng Phi không hề thấy có gì là không ổn, hắn vừa đi theo các ký giả vào thang máy, vừa cắn quả cam.
Vừa ra khỏi thang máy, hắn đã trông thấy các ký giả chen chúc ở cửa mong có cơ hội chụp ảnh. Diệp Lăng Phi đang suy nghĩ có nên ăn tiếp quả cam này hay không thì Bạch Tình Đình đã ra đến cửa.
- Được, không ăn nữa, quả cam này cũng không biết có phải mua từ hàng rong hay không.
Diệp Lăng Phi ném nửa quả cam còn lại vào thùng rác. Hắn tìm giấy lau tay, trong lúc vô tình sờ trúng tờ giấy có chữ ký của ông Auner. Hắn không chút do dự, dùng nó để lau rồi quăng vào thùng rác.
Diệp Lăng Phi cất bước đi về phía cửa chính. Vừa đi được hai bước, đột nhiên Diệp Lăng Phi có dự cảm chẳng lành, ánh mắt hắn quét tới cửa ra vào, nơi ông Auner đang bị đám phóng viên vây quanh.
- Tại sao mình lại có một cảm giác như vậy?
Diệp Lăng Phi nhíu mày, mỗi khi có chuyện chẳng lành xảy ra hắn đều có cảm giác này. Đây là một loại bản năng, có thể gọi là giác quan thứ sáu. Loại cảm giác này đã cứu tính mạng hắn vô số lần.
Giờ phút này, thứ mà Diệp Lăng Phi suy nghĩ đến không phải là tính mạng ông Auner mà là Bạch Tình Đình, bởi vì Bạch Tình Đình đã tới cửa ra vào. Nếu như sát thủ lúc này muốn giết ông Auner thì rất có thể sẽ ngộ thương Bạch Tình Đình. Nghĩ đến đây, mồ hôi lạnh của Diệp Lăng Phi liền toát ra, hắn vội vàng chạy tới phía cửa.
Cửa ra vào của Tòa nhà Quốc tế Năm Châu lúc này có một số đặc công đang đứng trước đó. Ông Auner bị rất nhiều phóng viên vây quanh, Mã Cương và các đồng đội của ông đều toát mồ hôi. Những ký giả này rất điên cuồng, họ có thể vì thu thập tin tức mà bất chấp tất cả. Trong lòng Mã Cương thầm nghĩ:
- Nếu tiếp tục như vậy thì sẽ nguy hiểm, nếu như có sát thủ chen vào trong đám phóng viên thì chết dở, hay là mình phải lập tức đưa ông Auner rời đi.
Trong lòng hắn thầm nghĩ như vậy nhưng bây giờ đám phóng viên đã cách ông Auner không quá nửa mét, thiếu nữ người Myanmar kia lạnh lùng nhìn chằm chằm vào ông. Mã Cương thầm kêu không ổn, hắn đã trông thấy cô ta cầm một khẩu súng ngắn trong tay.
Lúc này muốn ngăn cản cũng không kịp, xuất phát từ chức trách của một cảnh sát, Mã Cương liền không quan tâm nhiều, ôm chầm lấy ông Auner, hét to một tiếng:
- Mau bảo vệ ông Auner.
Lời vừa dứt, tiếng súng đã vang lên.
Đoàng!
Một tiếng súng vang lên, thân thể Mã Cương run lên bần bật, một dòng máu tươi từ lưng anh chảy ra, anh từ từ ngã xuống.
Dường như cùng lúc, những cảnh sát bên cạnh bảo vệ ông Auner cũng dùng thân thể mình để che chắn cho ông. Dù sao thì ông Auner cũng là một quan chức cấp cao của CIA cho nên phản ứng của ông rất nhanh, tiếng súng vừa nổ lên, ông đã nằm rạp xuống đất. Vài cảnh sát hình sự lúc này cũng đã rút súng ngắn ra, tìm kiếm bóng dáng sát thủ.
Trong khoảnh khắc, Tòa nhà Quốc tế Năm Châu trở nên hỗn loạn. Những màn ám sát thường xuyên xảy ra trên màn ảnh TV, nay đã xuất hiện trong thành phố Vọng Hải.