Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 1183: CHƯƠNG 1183: THEO DÕI!

Diệp Lăng Phi bước ra từ phòng ngủ, mày khẽ nhíu lại. Hắn cảm thấy vết mờ trên ngực Bạch Tình Đình xuất hiện quá đột ngột, nhưng nhất thời vẫn chưa nghĩ ra được nó từ đâu mà có.

Tối nay Bạch Tình Đình đi ngủ rất sớm. Tuy phụ nữ ngủ sớm sẽ tốt cho dung nhan, nhưng hôm nay cô lại ngủ sớm vì quá mệt mỏi. Diệp Lăng Phi không tài nào ngủ được, hắn đi xuống lầu thì thấy Chu Hân Mính đang ngồi trên ghế sofa ở phòng khách, bên cạnh là Suzu Yamakawa.

Tiếng Trung của Suzu Yamakawa đã tiến bộ vượt bậc, cô có thể trò chuyện lưu loát với Chu Hân Mính. Thấy vậy, Chu Hân Mính luôn mỉm cười dịu dàng.

Thấy Diệp Lăng Phi từ trên lầu đi xuống, Suzu Yamakawa liền đứng dậy, dường như muốn rời đi. Diệp Lăng Phi thấy thế bèn cười nói:

- Suzu Yamakawa, tôi là cọp hay sao mà lần nào thấy tôi cô cũng bỏ đi vậy?

- Không phải, không phải ạ!

Nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, Suzu Yamakawa vội vàng lắc đầu:

- Tôi chỉ lo Diệp tiên sinh muốn nói chuyện riêng với Chu tiểu thư, tôi ở đây không tiện lắm!

Diệp Lăng Phi nhìn Suzu Yamakawa, xua tay nói:

- Suzu Yamakawa, cô xem cô nói kìa. Cô ở đây cũng lâu rồi, còn không biết tôi là người thế nào sao? Nếu tôi thật sự có chuyện muốn nói với Hân Mính thì đã không để cô biết, càng không nói ở đây. Thôi được rồi, cô ngồi xuống đi. Lâu rồi tôi không nói chuyện với cô, cũng không biết cô sống ở đây thế nào. Nào, ngồi xuống, chúng ta từ từ nói chuyện.

Nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, Suzu Yamakawa đang đứng lại ngồi xuống. Diệp Lăng Phi ôm vai Chu Hân Mính, quay sang Suzu Yamakawa hỏi:

- Suzu Yamakawa, cô sống ở đây có quen không?

Suzu Yamakawa gật đầu. Diệp Lăng Phi nhìn cô rồi bất giác mỉm cười, chính hắn cũng không giải thích được vì sao. Chu Hân Mính quay sang nói với Diệp Lăng Phi:

- Ông xã, sau khi chúng ta dọn qua biệt thự bên kia, sắp xếp cho Suzu Yamakawa một căn phòng cạnh biển nhé!

- Hân Mính, em yên tâm, phòng ở biệt thự đó đều gần biển cả! - Diệp Lăng Phi cười nói - Không cần phải lo chuyện đó đâu!

- Vậy thì tốt rồi! - Chu Hân Mính đáp.

Trong lúc Diệp Lăng Phi, Chu Hân Mính và Suzu Yamakawa đang trò chuyện ở phòng khách thì tại Quảng trường Hải Tinh, Điền Tư và Trần Dương vừa mới chia tay Vu Đình Đình. Vu Đình Đình đang trên đường trở về biệt thự. Tối nay, Điền Tư đột nhiên đề nghị ra ngoài ăn tối. Vu Đình Đình không nghĩ nhiều, dù Điền Tư và Trần Dương đã chia tay thì họ vẫn là bạn của cô, bạn bè cùng nhau đi ăn là chuyện bình thường.

Điền Tư chọn một quán ăn ở Quảng trường Hải Tinh, gần biệt thự của Vu Đình Đình nên cô cũng thấy tiện. Ăn xong có thể đi bộ về nhà, không cần đi xe.

Trong bữa ăn, Điền Tư chỉ nói vài chuyện phiếm, thỉnh thoảng kể vài câu chuyện cười để khuấy động không khí, ngoài ra không nhắc đến chuyện gì khác. Điều này khiến Vu Đình Đình tin rằng Điền Tư rủ mình đi ăn chỉ đơn thuần là để tán gẫu. Sau bữa ăn, Vu Đình Đình đề nghị về trước, Điền Tư cũng không giữ lại, thế là cô rời khỏi quán ăn.

Ngay khi Vu Đình Đình vừa đi khỏi, Điền Tư lập tức đứng dậy, nói với Trần Dương:

- Chúng ta đi thôi!

Sáng sớm hôm nay, Trần Dương đã chạy đến dưới lầu ký túc xá của Điền Tư. Hắn mất một lúc lâu mới gọi được cô dậy. Để làm được điều đó, Trần Dương đã dùng đủ mọi cách, thậm chí còn bị các nữ sinh khác chỉ trỏ nhưng hắn chẳng hề để tâm. Phải biết rằng, trước đây Trần Dương không bao giờ làm những chuyện này. Hắn vốn tự cao tự đại, những cô gái bình thường còn chẳng thèm liếc nhìn. Lần này, vì cầu xin Điền Tư tha thứ, hắn đã bất chấp cả sĩ diện.

Điền Tư vốn muốn dạy dỗ Trần Dương một chút, để hắn ngoan ngoãn hơn. Bây giờ cô đã có kế hoạch của riêng mình, còn Trần Dương trong mắt cô chỉ như một kẻ cúc cung tận tụy. Sau khi làm hòa, Trần Dương không dám hó hé nhiều, ngay cả chuyện ăn tối cùng Vu Đình Đình ở Quảng trường Hải Tinh, hắn cũng không hỏi lý do. Giờ nghe Điền Tư nói vậy, Trần Dương lập tức đứng dậy đi cùng cô ra khỏi quán.

Thấy Vu Đình Đình đang đi một mình phía trước giữa quảng trường, Trần Dương hơi ngạc nhiên, nghi hoặc hỏi Điền Tư:

- Tư Tư, em nói xem Vu Đình Đình đi về phía đó làm gì vậy, ở đó có xe cộ gì đâu. Lúc nãy cô ấy chẳng phải nói về nhà sao, sao lại đi hướng đó?

Bây giờ Trần Dương đã đổi cách xưng hô thành ‘Vu Đình Đình’, không dám gọi thân mật là ‘Đình Đình’ nữa vì sợ Điền Tư ghen. Từng lời nói của hắn đều tỏ rõ sự dè dặt, cẩn trọng.

Dĩ nhiên Điền Tư biết rõ lý do, vì lần này chính cô là người đang theo dõi Vu Đình Đình. Nghe Trần Dương hỏi vậy, cô đáp:

- Trần Dương, anh lạ thật đấy, sao không đi theo xem thử rốt cuộc Đình Đình muốn làm gì?

Trần Dương cho rằng Điền Tư đang ghen nên nói vậy, hắn vội lắc đầu:

- Điền Tư, em hiểu lầm rồi, anh không có ý đó. Anh chỉ thấy lạ là tại sao Vu Đình Đình lại ở đây thôi, nhưng đó là chuyện của cô ấy, chẳng liên quan gì đến anh cả. Điền Tư, hay chúng ta đi dạo đâu đó đi!

Điền Tư nói:

- Trần Dương, em nói thật đấy, em cũng thấy Đình Đình ở đây rất kỳ lạ. À đúng rồi, em nghe nói Đình Đình đang ở với người khác. Anh có muốn biết ở trường đang đồn Vu Đình Đình chính là Phương Lâm Nhi không?

Trần Dương nghe vậy thì im bặt. Hắn cũng đang suy nghĩ về lời của Điền Tư. Thật lòng mà nói, Trần Dương rất muốn biết Vu Đình Đình có thật sự giống như lời đồn trong trường không, rằng cô đang được một người giàu có bao nuôi. Chỉ vì có Điền Tư ở bên cạnh nên hắn không tiện nói ra. Bây giờ nghe Điền Tư chủ động đề cập, hắn rất muốn đi theo xem sao, nhưng lại sợ cô cố tình nói vậy để thử lòng, xem hắn có còn quan tâm đến Vu Đình Đình hay không. Nghĩ đến đây, Trần Dương không dám manh động. Hắn làm hòa với Điền Tư chẳng dễ dàng gì, không dám chọc giận cô nữa.

Thấy Trần Dương còn đang suy nghĩ, Điền Tư đã kéo tay hắn:

- Trần Dương, anh còn chần chừ gì nữa? Nếu muốn biết sự thật thì đi mau. Nếu không thì chúng ta quay về. Dù sao em cũng phải đi theo xem thế nào!

Nghe Điền Tư nói vậy, Trần Dương không còn do dự nữa. Hắn và Điền Tư cùng đi theo sau Vu Đình Đình. Vì sợ bị phát hiện, cả hai giữ một khoảng cách khá xa. Điền Tư khẽ nói:

- Em biết con đường này dẫn đến đâu rồi!

Trần Dương nghe vậy liền khẽ hỏi:

- Điền Tư, em nói em biết con đường này dẫn đến đâu à?

Điền Tư gật đầu, tay chỉ về phía mấy căn biệt thự ở Quảng trường Hải Tinh:

- Con đường này dẫn đến đó kìa. Anh nhìn xem, nó thông với con đường lớn ở kia. Như vậy chỉ có thể đến khu biệt thự đó thôi. Em thấy rất có thể Vu Đình Đình ở trong đó. Trần Dương, vậy là đúng như lời đồn rồi. Nhưng chúng ta là bạn của Đình Đình, chuyện này mình biết là được, tuyệt đối không thể để người khác biết, sẽ ảnh hưởng không tốt đến cậu ấy!

Điền Tư ra vẻ lo lắng cho Vu Đình Đình, khiến Trần Dương nghe xong cũng tin rằng cô thật sự quan tâm đến bạn mình. Chỉ là trong lòng hắn lúc này ngổn ngang trăm mối. Trước đây, mỗi khi nghe những lời đồn về Vu Đình Đình, hắn đều không tin. Một cô gái thuần khiết như cô làm sao có thể vì hư vinh mà để đàn ông giàu có bao nuôi được. Nhưng những gì chứng kiến trước mắt khiến Trần Dương không thể không tin. Lòng hắn trào lên một cảm giác khó tả, tóm lại, hình tượng đẹp đẽ của Vu Đình Đình trong lòng hắn giờ đã hoàn toàn sụp đổ.

Trần Dương và Điền Tư bám theo sau Vu Đình Đình. Cô hoàn toàn không hay biết mình đang bị theo dõi, càng không thể ngờ rằng hai kẻ bám đuôi lại chính là Điền Tư và Trần Dương. Vu Đình Đình chỉ muốn nhanh chóng về nhà. Trời đã khuya, một cô gái đi một mình ngoài đường giờ này rất nguy hiểm. Vu Đình Đình rảo bước nhanh hơn. Thấy vậy, Điền Tư và Trần Dương cũng vội vàng tăng tốc. Họ đi theo cô đến tận căn biệt thự của Diệp Lăng Phi. Cả hai tận mắt nhìn thấy Vu Đình Đình bước vào trong.

Sau khi Vu Đình Đình vào nhà, Điền Tư liền lấy điện thoại ra chụp lại mấy tấm hình rồi lưu lại. Xoay người lại, cô thấy Trần Dương vẫn đang đăm đăm nhìn về phía căn biệt thự. Khóe môi Điền Tư nhếch lên một nụ cười đắc ý. Cô chính là muốn để Trần Dương tận mắt thấy cảnh này, muốn hắn biết Vu Đình Đình cũng chẳng phải loại tốt đẹp gì. Điền Tư đưa tay kéo Trần Dương:

- Trần Dương, anh còn đứng đây làm gì nữa, chúng ta đi thôi!

- Ừ, đúng, chúng ta đi thôi!

Trần Dương bị Điền Tư kéo đi một cách vô thức, hắn quay người đi theo con đường cũ về hướng Quảng trường Hải Tinh.

Điền Tư khoác tay Trần Dương, ánh mắt đảo quanh khu biệt thự rồi nói bằng giọng ao ước:

- Trần Dương, nếu được sống ở đây thì tốt biết mấy. Em thấy biệt thự ở đây đẹp quá, còn có cả sân vườn và hồ bơi nữa. Chắc phải giá ba bốn trăm vạn, có mơ cũng không dám nghĩ tới. Đây là nơi dành cho giới nhà giàu, người nghèo tuyệt đối không sống nổi. Trần Dương, anh nói xem Vu Đình Đình gặp vận may gì mà có thể ở đây nhỉ? Lẽ nào lời đồn ở trường là thật, cô ấy được đại gia bao nuôi sao? Nếu vậy thì người đó cũng thật hào phóng, để Vu Đình Đình ở đây, em thấy mười phần đây là nhà của cô ấy rồi!

Điền Tư cố ý nói những lời này trước mặt Trần Dương, cô muốn thấy vẻ mặt phức tạp của hắn. Bây giờ Điền Tư cảm thấy trong lòng có chút hả hê, không hiểu sao cô rất thích nhìn thấy Trần Dương đau khổ. Hắn càng đau khổ bao nhiêu, cô lại càng vui bấy nhiêu.

Quả nhiên, sau khi nghe những lời này, sắc mặt Trần Dương biến đổi hẳn. Hắn nghiến răng mắng một câu:

- Anh thấy Vu Đình Đình thật không biết xấu hổ, chuyện như vậy mà cũng làm được!

Điền Tư cười nói:

- Trần Dương, anh cũng không thể nói vậy được. Em nghĩ Đình Đình nhất định có suy nghĩ riêng của mình. Anh này, anh cho rằng cô gái nào cũng ngốc như em sao, không biết tận dụng tuổi xuân để đổi lấy tiền? Đình Đình chẳng qua chỉ đang lợi dụng thanh xuân của mình thôi. Theo em thấy, có khi cô ấy đã qua lại với người đàn ông đó một hai năm rồi. Đợi khi có tiền trong tay sẽ đá hắn đi. Như vậy sẽ không ai biết cô ấy từng được bao nuôi, sau này lại tìm một người đàn ông khác để cưới. Thế chẳng phải quá tốt sao, vừa có tiền lại vừa có chồng. Theo em, đây cũng là một chuyện tốt đấy!

Miệng thì nói vậy nhưng trong lòng Điền Tư lại vô cùng ghen tị với Vu Đình Đình. Cô đã biết người đàn ông bao nuôi Vu Đình Đình là ai. Nếu được người đó bao bọc thì quả là một niềm hạnh phúc. Cô ta đố kỵ, không biết tại sao vận may như vậy lại không đến với mình, tại sao Vu Đình Đình lúc nào cũng hơn cô ta. Dù trong lòng rõ ràng rất khó chịu và ghen ghét, nhưng Điền Tư không thể hiện ra ngoài. Cô cần phải tiếp tục duy trì mối quan hệ bạn tốt với Vu Đình Đình.

Điền Tư càng cố tình nói như vậy, sắc mặt Trần Dương lại càng khó coi. Thấy thế, cô ta thầm nở nụ cười. Trần Dương giận đến xanh mặt, đi cùng Điền Tư đến trạm xe buýt gần Quảng trường Hải Tinh. Lúc này đã rất muộn, trước trạm xe chỉ có vài người đang chờ.

Điền Tư kéo tay Trần Dương, hỏi:

- Trần Dương, sao anh không nói gì hết vậy? Rốt cuộc anh đang nghĩ gì thế?

Trần Dương không dám để lộ sự thất vọng và oán giận tột độ trong lòng. Sau khi cố gắng nén giận, hắn mới nói:

- Không có gì, lúc nãy mình chỉ nghĩ đến Vu Đình Đình thôi. Nhìn bề ngoài thật không ngờ cô ta lại là loại người này. Đúng là tri nhân tri diện bất tri tâm, không ngờ cô ấy lại là loại phụ nữ bẩn thỉu như vậy!

- Trần Dương, anh đừng đem chuyện này nói ra ngoài đấy! - Điền Tư căn dặn - Dù sao thì Vu Đình Đình cũng là bạn của chúng ta, mình không nên can thiệp vào chuyện riêng của người ta. Chỉ cần chúng ta tốt với nhau là được. Em tin rằng dựa vào nỗ lực của chúng ta, nhất định sẽ vượt qua tất cả, tương lai chúng ta cũng có thể mua được biệt thự như vậy!

Nghe Điền Tư nói câu đó, Trần Dương quay sang nhìn cô, ánh mắt lóe lên vẻ cảm động. Hắn chậm rãi nói:

- Tư Tư, anh thật không ngờ em lại là một cô gái tốt như vậy. Trước đây anh còn cho rằng… à, không nói nữa. Trước đây anh thật ngốc khi thích những cô gái như Vu Đình Đình. Cô ấy và em đúng là một trời một vực. Tư Tư, anh nhất định sẽ đối xử tốt với em!

- Trần Dương, em là bạn gái của anh, đối tốt với anh là chuyện đương nhiên. Em sẽ không giống Vu Đình Đình đâu. Theo em, tình yêu kiên trì có thể vượt qua mọi thứ. Chúng ta có thể không có tiền, nhưng chúng ta có thể nghĩ cách kiếm tiền. Hơn nữa, bây giờ chúng ta đã có cơ hội, chỉ cần nắm bắt được thì nhất định sẽ tốt hơn Vu Đình Đình. Trần Dương, anh thấy em nói có đúng không?

- Ừ, đúng vậy, tương lai chúng ta nhất định sẽ tốt hơn Vu Đình Đình!

Trần Dương gật đầu, nắm chặt tay Điền Tư. Điền Tư nhìn thấy biểu cảm trong mắt hắn liền lập tức quay đi chỗ khác. Trong đầu cô đang tính toán một chuyện khác: bây giờ trong tay đã có ảnh của Vu Đình Đình, làm sao để từng bước đưa chúng đến tay Bạch Tình Đình mới là mấu chốt. Hôm nay đã gọi điện cho Bạch Tình Đình rồi, đợi hai ba ngày nữa, tìm một cơ hội tình cờ gặp mặt. Như vậy tất cả sẽ… Nghĩ đến đây, Điền Tư đột nhiên bật cười thành tiếng. Vì quá mải mê suy nghĩ, cô quên mất Trần Dương đang ở bên cạnh. Đương nhiên, Trần Dương nghe thấy tiếng cười liền quay sang hỏi:

- Tư Tư, em cười gì vậy?

- Em có cười gì đâu!

Nghe Trần Dương hỏi, Điền Tư mới ý thức được mình không nên cười ở đây. Giữa đường mà cười khúc khích như vậy, người khác sẽ tưởng cô bị điên mất. Cô vội vàng giải thích:

- Trần Dương, lúc nãy em nghĩ đến một câu chuyện rất buồn cười, nên mới bật cười thôi!

- Chuyện cười à? - Trần Dương nhìn Điền Tư, hỏi - Chuyện gì vậy, Tư Tư, kể anh nghe với, để anh cùng cười!

Điền Tư đang định bịa đại một câu chuyện cười thì thấy xe buýt đến. Cô kéo tay Trần Dương:

- Trần Dương, chúng ta lên xe đi rồi lát em kể anh nghe!

Trần Dương gật đầu. Khi xe buýt đến, hai người lên xe. Trên xe không đông khách. Điền Tư và Trần Dương ngồi ở hàng ghế sau. Sau khi ngồi xuống, Điền Tư khoác tay Trần Dương, nói:

- Trần Dương, lúc nãy em nghĩ đến một câu chuyện cười hồi cấp ba. Chuyện đó là do thầy giáo của em kể đấy!

Khi nhắc đến thầy giáo cấp ba, cô ta thấy sắc mặt Trần Dương biến đổi. Trần Dương nói:

- Tư Tư, anh không muốn nghe, hay chúng ta đổi đề tài khác nhé!

Điền Tư ngạc nhiên:

- Sao lại đổi chủ đề? Lúc nãy không phải anh muốn nghe sao, giờ lại không muốn nữa. Trần Dương, sao em cứ thấy anh kỳ lạ thế nào ấy, không hiểu anh đang nghĩ gì nữa!

- Điền Tư, anh thật sự không nghĩ gì cả! - Trần Dương vội nói - Anh, anh chỉ là…!

Nói đến đây, hắn ghé sát tai Điền Tư, thì thầm:

- Điền Tư, anh chỉ không muốn nghe chuyện của thầy em thôi. Sau này chúng ta đừng nói về chuyện đó nữa, nói chuyện khác được không?

- À, thì ra là chuyện này! - Điền Tư tỏ vẻ đã hiểu - Được rồi, vậy chúng ta nói chuyện khác nhé!

Điền Tư cố ý làm vậy. Trong lòng cô hiểu rõ hơn ai hết, mục đích của cô là để nhắc nhở Trần Dương, đừng quên cái chết của người đàn ông đó có liên quan đến hắn.

» Cộng đồng dịch AI Thiên Lôi Trúc «

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!