Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 1198: CHƯƠNG 1198: TIN CẢNH CÁO!

Khi Diệp Lăng Phi và Diêu Dao bước vào biệt thự, Bạch Tình Đình đang ngồi ở phòng khách nói chuyện phiếm với Vu Tiêu Tiếu. Thấy Diệp Lăng Phi và Diêu Dao đi vào, Bạch Tình Đình đứng dậy, đi tới trước mặt Diệp Lăng Phi hỏi:

- Ông xã, khi nãy em nghe Tiêu Tiếu nói một chút chuyện, những chuyện đó đều là thật sao?

- Bà xã, em nói chuyện gì vậy?

Diệp Lăng Phi không rõ Vu Tiêu Tiếu đã nói gì với Bạch Tình Đình nên cũng không biết trả lời ra sao. Bạch Tình Đình liếc nhìn Diêu Dao đang đứng bên cạnh Diệp Lăng Phi rồi nói:

- Chính là chuyện của Diêu Dao đấy!

- Ồ, em nói chuyện của Diêu Dao à, vậy thì em hỏi cô ấy đi!

Diệp Lăng Phi cất bước về phía phòng ăn, lẩm bẩm:

- Để xem sáng nay ăn gì nào, bụng anh đói chết đi được!

Diệp Lăng Phi chưa đi được mấy bước thì nghe thấy Vu Tiêu Tiếu trách móc:

- Diệp đại ca, hôi chết đi được, cả người anh đầy mồ hôi, lẽ nào anh không đi tắm sao?

- Ừ, anh quên mất!

Nghe Vu Tiêu Tiếu nhắc, Diệp Lăng Phi mới nhớ ra là mình vẫn chưa tắm, hắn nói:

- Bây giờ anh đi tắm đây!

Nói rồi hắn chạy vội xuống lầu.

Bạch Tình Đình gọi Diêu Dao đến ngồi xuống ghế sofa ở phòng khách. Sau khi Diêu Dao ngồi xuống, Bạch Tình Đình mới nhẹ nhàng hỏi:

- Khi nãy chị nghe Tiêu Tiếu nói vài chuyện liên quan đến em, những chuyện này đều là thật à?

Diêu Dao gật đầu, Bạch Tình Đình nói:

- Em nói tối qua ông xã chị cũng ở quán bar sao? Anh ấy làm gì ở quán bar vậy?

Diêu Dao còn chưa kịp nói thì Vu Tiêu Tiếu ngồi bên cạnh đã chen vào:

- Còn làm gì nữa, chị, chị còn không biết sao, em thấy rất có thể Diệp đại ca ở trong quán bar uống rượu với gái rồi!

- Chuyện này thì chưa chắc!

Nghe Vu Tiêu Tiếu nói vậy, Bạch Tình Đình tỏ ra rất tin tưởng Diệp Lăng Phi, cô nói:

- Tối hôm qua anh ấy đi họp, có thể là sau khi họp xong anh ấy đến bar uống rượu cùng bạn thôi, chuyện này không có gì đâu. Hơn nữa tối qua Dã Thú cũng đi mà, bọn họ là anh em, cùng nhau uống rượu thì cũng chẳng có vấn đề gì cả!

- Chị, chị quá tin anh ấy rồi!

Vu Tiêu Tiếu nói xong, nhìn sang Diêu Dao và nói:

- Giống như những cô gái ngốc như Diêu Dao vậy, đi tin đồng hương của cô ấy đấy!

Bạch Tình Đình không để ý đến câu nói này của Vu Tiêu Tiếu, cô quay mặt nhìn sang Diêu Dao và nói:

- Diêu Dao, có chuyện gì cần chị giúp một tay không?

- Chuyện này, không cần đâu chị!

Diêu Dao nói:

- Khi nãy Diệp tiên sinh đã giúp em nghĩ ra một cách rất tốt, cách này phải cần đến sự giúp đỡ của Tiêu Tiếu đấy!

Bạch Tình Đình và Vu Tiêu Tiếu đều ngạc nhiên. Vu Tiêu Tiếu biết khi nãy Diệp Lăng Phi và Diêu Dao đã nói chuyện riêng với nhau. Dựa vào sự hiểu biết của mình về Diệp Lăng Phi, cô đã đoán ra không chừng hắn sẽ bày ra chủ ý xấu cho Diêu Dao. Bây giờ nghe Diêu Dao nói vậy, trong lòng Vu Tiêu Tiếu thầm nghĩ mình quả nhiên đoán không sai, Diệp Lăng Phi quả nhiên đã bày mưu, chỉ là cô không ngờ chuyện này lại có liên quan đến mình, nghe khẩu khí của Diêu Dao dường như là đang cần mình giúp đỡ. Vu Tiêu Tiếu hỏi:

- Diêu Dao, nói đi, rốt cuộc là muốn mình giúp gì?

Diêu Dao kể lại chuyện Diệp Lăng Phi đã nói với mình cho Vu Tiêu Tiếu và Bạch Tình Đình nghe. Nghe đến tên Tiêu Vũ Văn, Bạch Tình Đình bật cười:

- Ông xã chị đã nghĩ đến cô ấy, đúng là để cô ấy đi làm chuyện đó vốn không phải là chuyện gì khó khăn cả!

- Cách hay, tên khốn đó phải bị trừng trị thích đáng!

Vu Tiêu Tiếu nghe Diêu Dao nói xong thì vỗ tay, tỏ vẻ rất hài lòng với kế hoạch này, cô nói:

- Diêu Dao, để mình xem, chúng ta cứ làm như vậy đi, để mình đi tìm Tiêu Vũ Văn, nhờ cô ấy giúp chúng ta tìm một vài thứ, sau khi tìm xong thì từ từ trừng trị tên khốn đó!

Diêu Dao vốn đã hạ quyết tâm trả thù Sở Thiếu Quân, nhưng sau khi nghe câu nói này của Vu Tiêu Tiếu, cô đột nhiên do dự. Vu Tiêu Tiếu nhìn thấy bộ dạng do dự của Diêu Dao thì nói:

- Diêu Dao, cậu do dự gì vậy, tên khốn như Sở Thiếu Quân phải chịu sự trừng phạt thích đáng, ai mà biết hắn đã làm chuyện này bao nhiêu lần rồi, cậu nói có đúng không?

- Tiêu Tiếu, mình chỉ cảm thấy mình và hắn đều là người cùng một thành phố, như vậy…!

Diêu Dao nói xong thì bị Vu Tiêu Tiếu ngắt lời:

- Diêu Dao, đến lúc này rồi cậu không thể nhẹ dạ được. Cậu không nghĩ đến Sở Thiếu Quân đã làm những chuyện gì sao? Nếu tối qua cậu không gặp phải Diệp đại ca thì cuộc đời cậu coi như xong, lẽ nào cậu không yêu bạn trai cậu sao? Nếu để bạn trai cậu biết chuyện này anh ấy sẽ phản ứng thế nào, nói không chừng các cậu sẽ chia tay đấy, chuyện này ảnh hưởng rất lớn đấy, nếu là mình thì mình sẽ không nhẹ dạ vậy đâu!

Bạch Tình Đình vốn không xen vào, chuyện này không liên quan nhiều đến cô. Tuy Bạch Tình Đình có thể coi nhẹ tên nhóc Sở Thiếu Quân này nhưng dù sao cô cũng không phải là sinh viên, vốn không thể hiểu rõ trong lòng họ rốt cuộc đang nghĩ gì, theo cô thấy thì không nên nói là tốt hơn.

Nghe Vu Tiêu Tiếu nói vậy, Diêu Dao cắn chặt môi, lặng lẽ gật đầu, coi như đã đồng ý với lời của Vu Tiêu Tiếu.

Diệp Lăng Phi đã hẹn với Dã Lang gặp nhau ở biệt thự tại bờ biển Dương Quang. Sau khi Bạch Tình Đình và Minako đi khỏi, một mình Diệp Lăng Phi ngồi bên hồ bơi trên lầu, tay trái cầm ly cà phê. Chu Hân Mính đang được nữ hộ lý dìu lên lầu.

- Ông xã!

Chu Hân Mính đang mang thai, bụng đã rất to. Cô mới dọn đến đây, lại là lần đầu mang thai nên chưa có kinh nghiệm. Diệp Lăng Phi nhìn thấy Chu Hân Mính thì vội vàng chạy lại đỡ cô ngồi xuống, rồi lập tức xua tay bảo người hộ lý rời đi. Diệp Lăng Phi cầm ly cà phê uống một ngụm rồi đặt xuống, hắn xoay người sang Chu Hân Mính, cười nói:

- Hân Mính, bây giờ em cảm thấy thế nào?

- Rất tốt!

Chu Hân Mính nói:

- Ở đây có thể nhìn thấy biển, em rất thích ở đây anh à!

Chu Hân Mính nói rồi xê dịch người, Diệp Lăng Phi vội vàng đỡ lấy cô, lo lắng nói:

- Hân Mính, em phải cẩn thận nhé, bây giờ cơ thể em như vậy không được đi lung tung đâu, cử động cũng phải cẩn thận một chút, em nói có đúng không?

- Ừ, em biết mà ông xã!

Chu Hân Mính nói đến đây, hơi hạ giọng xuống:

- Ông xã, tối qua anh đi họp, rốt cuộc là vì chuyện gì vậy?

- Ài, chuyện này nói ra thì dài dòng lắm!

Tay phải Diệp Lăng Phi cầm lấy bàn tay nhỏ bé của Chu Hân Mính đặt lên đùi hắn, nhỏ nhẹ nói:

- Là đặc công Pháp và đặc công ở đây mở cuộc họp, Cục trưởng Cục công an thành phố Triệu Đào cũng có mặt. Đơn giản là đặc công Pháp đã nắm bắt được một số tình hình, muốn anh cũng tham dự vào hành động mà bọn họ đã chuẩn bị. Nhưng đối với tên đặc công khốn nạn Sean đó, anh thấy không nên tín nhiệm hắn. Tên khốn này chuyện gì cũng có thể làm được, nói là để anh đi làm mồi nhử nhưng anh thấy đến lúc đó anh sẽ bị hắn bán đứng, cho nên anh sẽ không tin tưởng vào tên khốn đó. Nhưng tên khốn này trong tay lại đang nắm một vài tin tình báo mà anh không có, bây giờ anh lại phải hy vọng hắn cung cấp cho anh một chút tin tình báo, tóm lại chuyện này rất phiền phức!

Nghe Diệp Lăng Phi nói đến tên Sean, Chu Hân Mính hỏi:

- Ông xã, anh và Sean biết nhau à?

- Đương nhiên là biết rồi, trước kia tên đặc công người Pháp đó đã gây ra cho tổ chức Lang Nha không ít phiền phức đấy!

Diệp Lăng Phi nắm lấy tay Chu Hân Mính, nói:

- Nhớ lại năm đó Tổ chức vũ khí Lang Nha bọn anh khi mới thành lập, ở Pháp vẫn chưa có mạng lưới quan hệ gì cả, Sean là đặc công giao thiệp với bọn anh. Dã Thú thiếu chút nữa là rơi vào tay Sean, cho đến bây giờ trong lòng Dã Thú vẫn còn nhớ rõ chuyện này. Tối qua Dã Thú đã trả thù một chút, à, cũng không biết tên nhóc Dã Thú đó đã chạy đi đâu rồi, tối qua tại quán bar hắn đã tìm được một cô gái rồi chuồn mất!

- Đàn ông các anh thì luôn luôn như vậy mà. Phong lưu thành tính!

Chu Hân Mính nở nụ cười. Nghe Chu Hân Mính nói câu này, tay Diệp Lăng Phi đang đặt trên bụng cô thì đưa xuống dưới rồi đặt ở giữa hai chân cô, hắn nở một nụ cười gian xảo, đầy vẻ trêu chọc:

- Hân Mính, vậy phụ nữ bọn em thì sao?

- Ông xã, anh đừng như vậy…!

Chu Hân Mính cảm thấy đầu ngón tay của Diệp Lăng Phi đang đặt giữa quần lót của mình, cô vội vàng nói:

- Ông xã, anh như vậy sẽ kích thích em đấy, không tốt cho con đâu!

- Nhưng anh biết nếu để em kiềm chế lâu quá thì cũng không tốt!

Diệp Lăng Phi nói:

- Tên nhóc Dã Lang lát nữa sẽ đến, đúng lúc anh đang có thời gian. Hân Mính, đi, chúng ta vào phòng em đi!

Diệp Lăng Phi nói rồi rút tay ra khỏi người Chu Hân Mính, hắn đỡ cô dậy. Chu Hân Mính hé đôi môi nhỏ như đóa anh đào, vốn định nói mấy câu nhưng rồi lại khép lại, không nói gì và để Diệp Lăng Phi dìu đi.

Dã Lang lần đầu tiên đến chỗ ở hiện tại của Diệp Lăng Phi. Hắn dừng xe trong khuôn viên biệt thự rồi đi vào bên trong. Khi gặp Trương Vân đang lau dọn trong phòng khách, Dã Lang hỏi thẳng:

- Diệp Lăng Phi có ở đây không?

Dã Lang không gọi Diệp Lăng Phi là "Lão đại" như Dã Thú. Hắn thích gọi là "Satan", nhưng trước mặt người ngoài thì sẽ gọi thẳng tên Diệp Lăng Phi.

Trương Vân gật đầu nói:

- Diệp tiên sinh ở trong nhà nhưng…!

Trương Vân nói đến đây thì nhìn lên lầu, tỏ ý Diệp Lăng Phi đang ở trên đó. Dã Lang hiểu ý, hắn nói:

- Vậy tôi ngồi dưới phòng khách đợi anh ấy vậy!

Dã Lang đi đến phòng khách ngồi xuống. Suzu Yamakawa mặc một bộ đồ ở nhà đi xuống lầu, khi nhìn thấy Dã Lang đang ngồi trong phòng khách, cô vội vàng đi vào nhà bếp, lấy ra một đĩa trái cây đặt trước mặt hắn.

Dã Lang nhìn Suzu Yamakawa một cái và hỏi:

- Cô là Suzu Yamakawa phải không?

- Chúng ta đã gặp mặt!

Suzu Yamakawa nói:

- Chỉ là anh đến rất ít nên có thể không nhớ ra tôi!

- Tôi đương nhiên là nhớ rồi!

Khuôn mặt Dã Lang không có bất cứ nụ cười nào, bộ dạng trước sau như một, hắn nói:

- Tôi biết bố của cô, nhưng những chuyện đó đều qua cả rồi. Cô sống ở đây thì tốt hơn ở Nhật Bản rồi!

- Chuyện này tôi biết!

Suzu Yamakawa không hề giấu diếm sự thích thú của cô khi sống ở đây, cô nói:

- Tôi sống ở đây rất tốt, nhất là Diệp tiên sinh, anh ấy là một người rất tốt!

Nghe Suzu Yamakawa nói những lời này, Dã Lang không nói thêm gì nữa. Hắn ngồi trong phòng khách đợi Diệp Lăng Phi, khoảng chừng nửa tiếng sau Diệp Lăng Phi mới từ trên lầu đi xuống. Chân Diệp Lăng Phi mang một đôi dép, khi vừa xuống lầu còn không quên cài lại thắt lưng. Hắn nhìn thấy Dã Lang đang ngồi trong phòng khách thì cười nói:

- Dã Lang, anh không ngờ cậu sẽ trở về nhanh như vậy, anh còn cho rằng một lát nữa cậu mới về chứ, kết quả là lại để cậu chờ anh rồi!

Dã Lang nở nụ cười thản nhiên, nói:

- Satan, em ngồi đây cũng được! Em trở về có đôi chút vội vàng quá, cảm thấy hơi uể oải. Ngồi một lát coi như là nghỉ ngơi thôi!

Diệp Lăng Phi ngồi bên cạnh Dã Lang, nói:

- Dã Lang, cậu cũng thật là, không ở Hồng Kông chăm sóc cho Lương Ngọc lại chạy về Vọng Hải. Cậu cho rằng anh xảy ra chuyện gì à? Anh không phải là đứa trẻ lên ba, trong lòng anh có tính toán, anh biết nên đối phó với những tên đó như thế nào mà!

- Satan, chuyện lần này không tầm thường đâu!

Dã Lang nói:

- Rất rõ ràng, đối phương đã sớm có sự chuẩn bị. Em thấy cho đến bây giờ tất cả những tin tức chúng ta nắm trong tay rất ít. Nếu lúc này em không ở bên cạnh anh, cứ cho là em ở Hồng Kông em cũng không yên tâm được. Hơn nữa hoàn cảnh em ở Hồng Kông cũng không thích hợp. Cửu Long, vịnh Đồng La... em đến đó còn lạc đường, ngoài Lương Ngọc ra chẳng quen ai cả. Em thật không thích cuộc sống ở đó, em thích cuộc sống ở Vọng Hải hơn. Ở đây có anh, còn có Dã Thú, cảm thấy cuộc sống ở đây rất quen thuộc. Em đã nói với Lương Ngọc chuyện này rồi, đợi khi Lương Ngọc giải quyết hết mọi chuyện ở đó thì em sẽ để cô ấy về đây sống, sau này chúng em sẽ sống ở Vọng Hải! À, chúng ta không phải là có căn cứ ở Long Sơn sao, em rất mong đợi cuộc sống sau khi căn cứ Long Sơn thành lập!

Diệp Lăng Phi nghe Dã Lang nói vậy, tuy bề ngoài hắn nói thích cuộc sống ở đây nhưng kỳ thực vẫn không yên tâm để Diệp Lăng Phi một mình ở Vọng Hải. Dã Lang biết kẻ thù của Diệp Lăng Phi rất nhiều, bây giờ Diệp Lăng Phi là một người bình thường thì càng phải đề phòng kẻ thù, chỉ dựa vào một mình hắn thì không thể nào đủ, nên Dã Lang mới cố ý về sống ở Vọng Hải. Có được người anh em như vậy, Diệp Lăng Phi còn có thể nói gì nữa. Hắn chỉ vỗ vỗ vào vai Dã Lang và nói:

- Dã Lang, cứ cho là cậu không nói thì anh cũng hiểu trong lòng cậu đang nghĩ gì mà. Được rồi, anh cũng không nói nhiều nữa, tóm lại anh sẽ nhớ đến tình nghĩa này. Nói xem cảnh cáo nặc danh mà cậu nhận được, cậu có thể nhớ rốt cuộc là ai đưa cho cậu cảnh cáo đó không?

Dã Lang lắc đầu, nói:

- Em cũng rất tò mò, rốt cuộc là ai đưa tin đó cho em. Theo em thấy người đó có lẽ rất hiểu em, biết em sống ở Vọng Hải. Mặt khác, người đó cũng nắm bắt được tình hình của Khoa Nhung Hỏa Diễm, nếu không thì làm sao mà biết người của Khoa Nhung Hỏa Diễm đã đến Vọng Hải được!

- Dã Lang, tối qua anh gặp một người bạn cũ!

Diệp Lăng Phi nói:

- Là tên đặc công người Pháp, cậu đoán xem người đó là ai?

Dã Lang ngạc nhiên, hắn nhìn Diệp Lăng Phi một cái và hỏi:

- Là ai?

- Sean!

Diệp Lăng Phi nói ra cái tên Sean rồi nhìn Dã Lang hỏi:

- Cậu còn nhớ người này không?

- Sean?

Dã Lang nghe Diệp Lăng Phi nhắc đến cái tên Sean, đầu tiên hắn hơi ngạc nhiên rồi lập tức hỏi:

- Satan, Sean sao lại đến Vọng Hải? Hắn không nói vì sao lại đến Vọng Hải à?

- Sean không phải đến để đối phó anh, chuyện chúng ta trong quá khứ đã sớm qua đi rồi, anh không sợ hắn điều tra anh!

Diệp Lăng Phi móc ra một điếu thuốc, trước mặt Dã Lang, hắn châm lửa, sau khi hút một hơi thì lấy điếu thuốc trên miệng ra và nhìn Dã Lang nói:

- Sean lần này đến Vọng Hải là vì Khoa Nhung Hỏa Diễm mà đến đấy, nói cách khác trong tay Sean có tin tình báo rất tỉ mỉ về Khoa Nhung Hỏa Diễm. Lần này hắn chuẩn bị lấy anh làm mồi nhử để tóm được người của Khoa Nhung Hỏa Diễm. Phải nói Sean lần này không hành động một mình, có thể là cơ quan tình báo Pháp và cơ quan tình báo ở đây đã bàn xong việc hợp tác, tóm lại lần này còn có hai tên đặc công khác ở đây hợp tác với Sean. Dã Lang, theo hiểu biết của anh thì đặc công Pháp đã trà trộn vào nội bộ của Khoa Nhung Hỏa Diễm. Nếu anh đoán không sai thì trong số những lính đánh thuê của Khoa Nhung Hỏa Diễm đến Vọng Hải có cả đặc công Pháp, đây cũng là nguyên nhân mà Sean tỏ ra tràn đầy niềm tin!

- Đặc công người Pháp?

Nghe Diệp Lăng Phi nhắc đến đặc công người Pháp, Dã Lang nhíu mày rồi lập tức lắc đầu nói:

- Chuyện này không thể nào!

Diệp Lăng Phi nhìn thấy biểu hiện này của Dã Lang thì nói:

- Dã Lang, anh biết người cậu nghĩ là ai, nhưng năm đó không phải cô ấy đã chết rồi sao, không phải là cô ta đưa tin cảnh cáo cho cậu đâu. Nhưng nói đi phải nói lại, trên thế gian này vốn không có chuyện gì là tuyệt đối cả, đặc biệt cô ấy là gián điệp hai mang, chuyện gì cũng có thể xảy ra!

- Satan, không phải là cô ấy!

Dã Lang nói:

- Năm đó cô ấy đã chết rồi. Nếu nói cô ấy chưa chết thì những năm trở lại đây vì sao không thấy tin tức gì của cô ấy? Chỉ là ngoài cô ấy ra em nghĩ không ra còn ai đưa tin cảnh cáo đó cho em nữa!

- Dã Lang, khoan nghĩ đã, cậu hãy nghĩ đến chuyện sau khi cậu đến Vọng Hải kìa!

Diệp Lăng Phi nói:

- Theo tin cảnh cáo đó thì đối phương cũng rất hiểu tình hình của cậu và Dã Thú, như vậy sau này không chỉ có anh nguy hiểm đâu, cậu và Dã Thú cũng nguy hiểm nữa đấy!

- Satan, chuyện này anh không cần lo đâu!

Dã Lang nói:

- Em sẽ tự bảo vệ cho mình mà!

Dã Lang vừa dứt lời, điện thoại của hắn reo lên. Hắn cầm lên xem tin nhắn rồi chậm rãi nói:

- Lại là tin nhắn

▷ Thiên Lôi Trúc — Nơi cộng đồng dịch AI tụ họp ◁

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!