Sau khi nhận điện thoại của Trương Lộ Tuyết, Bạch Tình Đình kể lại nội dung cuộc gọi cho Diệp Lăng Phi. Nghe xong, hắn nhìn cô rồi thờ ơ xua tay, nói:
- Tình Đình, em cứ bảo Trương Lộ Tuyết quản lý công ty trong hai ngày tới. Tiện thể bảo cô ấy hoàn thiện luôn hệ thống mạng lưới nội bộ, sau này chúng ta có thể họp trực tuyến tại nhà, không cần phải đến công ty nữa!
Bạch Tình Đình biết lúc này Diệp Lăng Phi chẳng còn tâm trí nào cho công ty, hắn chỉ mải nghĩ cách giải quyết đám lính đánh thuê đang ẩn náu ở thành phố Vọng Hải. Đặt vào hoàn cảnh này, bất cứ ai cũng sẽ suy nghĩ như vậy. Bạch Tình Đình biết phải trả lời thế nào, cô cầm điện thoại nói lại với Trương Lộ Tuyết. Dù Trương Lộ Tuyết không hoàn toàn đồng tình với suy nghĩ của Diệp Lăng Phi, nhưng anh đã quyết thì cô cũng không nói thêm gì. Cúp máy, Bạch Tình Đình cười nói với Diệp Lăng Phi:
- Ông xã, cứ thế này không phải là cách, vợ chồng mình không thể cứ trốn mãi không đến công ty được!
- Chuyện đó để sau hãy nói, bây giờ đến công ty rất dễ xảy ra chuyện!
Diệp Lăng Phi đáp.
- Lẽ nào em không lo có chuyện gì xảy ra sao?
- Có thể xảy ra chuyện gì chứ, chẳng lẽ bọn chúng dám xông vào tòa nhà Quốc tế Thế kỷ thật à? Em không tin đâu!
Bạch Tình Đình tỏ vẻ không tin. Diệp Lăng Phi vốn định giải thích thêm, nhưng nghe cô nói vậy, những lời định nói đều nghẹn lại.
Hai người Diệp Lăng Phi và Bạch Tình Đình đi vào Sở Công an trung tâm thành phố. Trước đây Diệp Lăng Phi chưa từng đến nơi này, nếu không có việc gì thì ai lại muốn đặt chân đến đây. Vừa bước qua cửa chính của Sở Công an là một sảnh làm việc lớn. Một nữ cảnh sát đang ngồi ở quầy phía trong cùng. Khu vực này chủ yếu giải quyết các thủ tục hành chính như hộ khẩu, hộ tịch, cấp giấy chứng nhận…
Diệp Lăng Phi và Bạch Tình Đình đi thẳng vào cửa hông, nhưng vừa vào trong đã bị một cảnh sát mặc sắc phục chặn lại.
- Các người làm gì vậy?
Viên cảnh sát nói, ánh mắt liếc qua người Bạch Tình Đình. Dù cố gắng dời tầm mắt khỏi vẻ đẹp thoát tục của cô, nhưng trong mắt hắn vẫn không giấu được sự ngưỡng mộ. Bạch Tình Đình đã sớm quen với những ánh mắt như thế này, cô thấy rõ ánh nhìn của viên cảnh sát nhưng không hề bận tâm, chỉ siết chặt cánh tay Diệp Lăng Phi, đứng sát vào anh.
Diệp Lăng Phi liếc nhìn gã thanh niên đối diện, cười nói:
- Chúng tôi đến tìm người!
- Tìm người à?
Viên cảnh sát trẻ tuổi nghe vậy liền nhìn chằm chằm vào mặt Diệp Lăng Phi, chau mày như đang cố nhớ ra đã nghe câu này ở đâu. Khi hắn còn đang ngơ ngác, Diệp Lăng Phi đã nói:
- Tôi nghĩ chúng ta đã nói chuyện qua điện thoại rồi. Cậu chẳng phải là viên cảnh sát miệng lưỡi lanh lẹ đó sao? Tôi là Diệp Lăng Phi, lẽ nào cậu không nhớ tên tôi?
Nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, viên cảnh sát càng nhíu mày chặt hơn, cuối cùng cũng nhớ ra người khó dây vào này là ai. Diệp Lăng Phi cũng không ngờ lại trùng hợp đến thế, vừa đến Sở Công an trung tâm đã gặp ngay tên cảnh sát mạnh miệng trong điện thoại. Chỉ cần nghe giọng nói là Diệp Lăng Phi đã nhận ra ngay.
- Ồ, ra là nhân vật lớn cơ đấy? Oai thật!
Sau khi nhận ra Diệp Lăng Phi, giọng điệu của viên cảnh sát lập tức thay đổi. Đặc biệt là khi thấy bên cạnh anh có một mỹ nhân khí chất thoát tục như vậy, lòng hắn dấy lên sự ghen tị, càng thêm chán ghét Diệp Lăng Phi. Giọng điệu của hắn cũng trở nên khó chịu. Diệp Lăng Phi đã sớm biết gã cảnh sát này sẽ không nói chuyện tử tế với mình, qua điện thoại anh đã cảm nhận được gã này có vẻ bất mãn với xã hội, đặc biệt coi thường những kẻ giàu có như anh. Diệp Lăng Phi cười nói:
- Nhân vật lớn thì không dám nhận, chỉ là một người bình thường thôi, chẳng có bản lĩnh gì. À đúng rồi, Sở trưởng của các anh đâu? Tôi muốn gặp ông ấy!
- Anh đã là nhân vật lớn, lẽ nào đến đây mà không báo trước một tiếng với Sở trưởng của tôi sao?
Viên cảnh sát này vừa dứt lời, chưa đợi Diệp Lăng Phi đáp lại, Bạch Tình Đình đã không thể nghe nổi nữa. Thấy gã cảnh sát trẻ tuổi này ăn nói quá quắt, cô lạnh lùng nói:
- Chúng tôi đến tìm Sở trưởng của các anh. Nếu anh nghĩ mình có quyền hơn cả Sở trưởng, vậy thì cứ thay mặt ông ấy nói chuyện với chúng tôi đi!
Những lời này của Bạch Tình Đình quả thực nằm ngoài dự liệu của gã cảnh sát trẻ. Hắn không ngờ một mỹ nhân xinh đẹp, khí chất như vậy lại có thể nói ra những lời sắc bén đến thế, khiến hắn hoàn toàn bất ngờ. Diệp Lăng Phi nói:
- Bà xã, đừng tức giận. Đi thôi, chúng ta đi gặp Sở trưởng, đừng chấp nhặt tiểu tốt làm gì. Để xem Sở trưởng của sở công an này rốt cuộc là người thế nào!
Diệp Lăng Phi vừa nói xong thì một giọng đàn ông từ sau lưng vọng tới.
- Bạch Tổng, sao cô lại đến đây vậy?
Bạch Tình Đình và Diệp Lăng Phi quay lại thì thấy một người đàn ông đầu hói, thân hình mập mạp đang đi tới. Bạch Tình Đình vừa thấy người đó liền quay sang khẽ lắc đầu với Diệp Lăng Phi, ý nói cô không hề quen người này. Diệp Lăng Phi liền bước lên một bước, chắn trước mặt cô.
- Anh quen vợ tôi à? Anh là ai?
Diệp Lăng Phi lập tức hỏi. Tình hình ở Vọng Hải hiện giờ rất phức tạp, Diệp Lăng Phi không thể không đề phòng, chỉ sợ một chút lơ là sẽ xảy ra chuyện. Anh tỏ ra rất cảnh giác, nhìn chằm chằm gã mập. Gã nghe Diệp Lăng Phi hỏi thì vội nói:
- À, anh là chồng của Bạch Tổng – Diệp tiên sinh phải không? Tôi là Vương Đạt, Tổng Giám đốc công ty vật liệu kiến trúc Vương Đạt, tôi vẫn luôn hợp tác với Tập đoàn Quốc tế Thế Kỷ, à, phải nói là thường giao dịch với Tập đoàn khai phát thành phố chứ!
Gã mập vừa nói vừa đưa danh thiếp cho Diệp Lăng Phi.
Diệp Lăng Phi nhận lấy danh thiếp xem qua, biết gã mập này là một nhà cung cấp có quan hệ làm ăn với Tập đoàn khai phá thành phố. Anh đưa danh thiếp cho Bạch Tình Đình rồi lùi lại nửa bước. Bạch Tình Đình vốn không có ấn tượng gì về gã này, cô là Phó Tổng Giám đốc của Tập đoàn, sao có thể biết hết từng nhà phân phối được. Sau khi Bạch Tình Đình xem xong danh thiếp, gã mập lập tức hỏi:
- Bạch Tổng, sao cô lại đến đây?
- Tôi đến tìm Sở trưởng sở công an!
Bạch Tình Đình đáp. Cô vừa dứt lời thì gã mập nói:
- Thật trùng hợp, tôi vừa từ chỗ Sở trưởng Tôn ra thì gặp ngay Bạch Tổng!
Gã mập vừa nói, Diệp Lăng Phi liền đưa mắt nhìn người đàn ông khoảng bốn mươi tuổi đang đứng cạnh gã. Lúc nãy anh không để ý, bây giờ mới nhận ra đó chính là Sở trưởng của sở công an này. Gã mập vừa nhắc đến Sở trưởng Tôn, Diệp Lăng Phi nhớ ra Chu Hân Mính cũng từng đề cập tới ông ta. Không đợi Bạch Tình Đình lên tiếng, Diệp Lăng Phi đã nói với Sở trưởng Tôn:
- Sở trưởng Tôn phải không? Tôi là Diệp Lăng Phi, không biết ông có nhận ra tôi không?
Giọng điệu của Diệp Lăng Phi không hề giống cách người bình thường nói chuyện với một Sở trưởng sở công an. Người thường khi đối mặt với chức vụ này đều phải tỏ ra khép nép, tôn trọng, nhưng Diệp Lăng Phi lại rất khác biệt. Sở trưởng Tôn vừa nghe tên Diệp Lăng Phi, trên mặt đã nở một nụ cười tươi. Dù Diệp Lăng Phi không tự giới thiệu, ông ta cũng có thể đoán ra người đàn ông trước mặt chính là nhân vật mà cả hệ thống công an đều cố gắng né tránh, không dám đụng vào.
Cái tên Diệp Lăng Phi đã quá quen thuộc trong hệ thống công an, đặc biệt là chuyện giữa anh và Chu Hân Mính. Dù không ai công khai bàn tán, nhưng trong nội bộ vẫn có người xì xào. Chuyện Chu Hân Mính mang thai phải nghỉ ở nhà trước đây cũng không phải là bí mật gì, cứ người này truyền tai người kia, ai cũng bàn tán về mối quan hệ của cô. Đương nhiên, với uy quyền của Chu Hân Mính ở Vọng Hải, không ai dám công khai nói chuyện này là thật hay giả.
Sở trưởng Tôn nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, nụ cười trên mặt càng rạng rỡ, ông ta nói:
- À, là Diệp tiên sinh, sao tôi lại không nhận ra anh được chứ. Chỉ là tôi hơi tò mò, vì sao anh lại đến đây?
Giọng điệu của Sở trưởng Tôn hoàn toàn không giống cách nói chuyện với một người không có bất kỳ chức vụ nào trong chính quyền.
Diệp Lăng Phi quay người, liếc nhìn viên cảnh sát đang đứng sau lưng mình rồi khẽ nói:
- Sở trưởng Tôn, chuyện này ông phải hỏi một đồng chí cảnh sát nào đó của sở mình rồi!
Khi Diệp Lăng Phi nói, mắt anh nhìn chằm chằm vào viên cảnh sát kia. Dù anh không nói rõ, Sở trưởng Tôn cũng hiểu ra chuyện gì đã xảy ra. Sắc mặt ông ta lập tức trầm xuống, quát mắng:
- Vương Cương, lại là cậu à! Sao cậu cứ thích gây rắc rối cho tôi thế nhỉ? Cậu xem từ lúc đến đây cậu đã gây ra bao nhiêu chuyện rồi?
Viên cảnh sát tên Vương Cương nghe Sở trưởng Tôn mắng thì bĩu môi, vừa định lên tiếng:
- Em…
Thì đã bị Sở trưởng Tôn ngắt lời, ông ta vội nói:
- Cậu còn đứng đó làm gì, mau đi làm việc đi! Cậu đúng là, lại gây thêm phiền phức cho tôi rồi!
Sở trưởng Tôn vừa nói vừa liên tục nháy mắt ra hiệu cho Vương Cương mau rời đi.
Vương Cương có vẻ do dự, dường như không muốn đi nhưng lại không dám cãi lời, đành phải quay người rời khỏi.
Mắt Diệp Lăng Phi tinh tường thế nào, sao có thể bỏ qua những chi tiết nhỏ nhặt. Anh đã thu hết mọi biểu hiện của Sở trưởng Tôn vào mắt, trong lòng biết rõ tên Vương Cương này chắc chắn có quan hệ gì đó với ông ta. Nghĩ đến đây, anh thầm nhủ:
- Chả trách tên cảnh sát Vương Cương kia lại dám ăn nói như vậy, hóa ra là có ô dù
❊ Thiên Lôi Trúc ❊ Dịch AI trực tuyến