Bạch Tình Đình thấy Diệp Lăng Phi cau mày, cô vốn định an ủi anh nhưng lại không biết bắt đầu từ đâu, chỉ đành ôm chặt cánh tay anh, xem đó như là sự an ủi lớn nhất dành cho anh.
Tại một quán ăn đêm ở Hokkaido, Nhật Bản, Đới Vinh Cẩm bỏ chiếc điện thoại trong tay xuống, đứng dậy, không mặc quần áo đi vào bồn tắm. Ở đó có hai cô gái Nhật Bản đang quỳ đợi gã. Đới Vinh Cẩm ngả mình trên chiếc giường nước cạnh bồn tắm, trong khi hai cô gái Nhật Bản vẩy nước thơm lên người gã.
Đới Vinh Cẩm không biết đã ngủ thiếp đi từ khi nào, gã bị tiếng chuông điện thoại đánh thức. Gã mở mắt, phát hiện mình đang nằm trên giường trong quán ăn đêm, bên cạnh là hai cô gái Nhật Bản cũng đang nằm đó. Đới Vinh Cẩm thò tay lấy điện thoại, hai cô gái Nhật Bản lập tức rời khỏi giường. Họ không hề ngủ, chỉ vì quy định của quán ăn đêm, khi khách hàng chưa cho phép, họ không được rời đi. Do đó, dù Đới Vinh Cẩm đã ngủ say, họ vẫn ở lại. Cho đến khi gã tỉnh lại, họ mới rời đi. Đới Vinh Cẩm cầm điện thoại lên, giọng có phần không hài lòng:
- Giờ này mới liên lạc với tôi, lẽ nào hiệu suất làm việc của đặc công Pháp càng ngày càng tệ sao?
Trong điện thoại truyền tới giọng nói trầm ấm của một người đàn ông:
- Thưa ngài Đới Vinh Cẩm, tôi hy vọng anh có thể hiểu tình hình hiện tại, chúng ta đang hợp tác với nhau. Nhưng ngài Đới Vinh Cẩm, anh luôn cho rằng chúng tôi phải chịu sự chỉ đạo của anh, cách nghĩ sai lầm này rất dễ khiến sự hợp tác giữa chúng ta nảy sinh…
Người đó vẫn chưa nói hết thì đã bị Đới Vinh Cẩm cắt ngang:
- Tôi cũng hy vọng anh hiểu, nếu tôi tiết lộ tài liệu về các anh ra ngoài, e rằng không chỉ tổ chức nhỏ của các anh tiêu đời mà cả thế giới đều sẽ chấn động. Lẽ nào anh thật sự không lo lắng sao? Tôi hy vọng anh hiểu tầm quan trọng của sự việc này đối với tôi. Câu lạc bộ Mỹ Hỏa được khôi phục lại tuyệt đối là một điều tốt cho các anh, chúng ta không phải là đối thủ, chúng ta có thể trở thành đối tác của nhau.
- Được thôi, thưa ngài Đới Vinh Cẩm, về mặt này anh quả thật chiếm ưu thế. Chúng tôi sẽ giúp anh trong chuyện này, còn những chuyện sau này, thì để sau hãy tính. Theo những tin tình báo mà chúng tôi có được, nữ lính đánh thuê Anna đang bị giam trong cục cảnh sát, hơn nữa Anna và Sean đã thỏa hiệp với nhau. Đồng thời, người nằm vùng trong hệ thống đặc công Pháp của chúng tôi cũng đã tiếp cận Sean. Về điểm này, tôi không thể không thừa nhận anh đã đúng. Trong hệ thống đặc công Pháp có rất nhiều việc tôi không biết, giống như Serena, tôi còn không thể điều tra được tình hình của cô ta, có nghĩa là chỉ có người có quyền hạn rất cao trong hệ thống mới có thể tra được hồ sơ của cô ta…
Đới Vinh Cẩm không hề quan tâm đến những chuyện này, điều gã quan tâm hơn là tình hình ở thành phố Vọng Hải. Gã cắt ngang lời của người đàn ông kia:
- Phiền anh nói vào trọng tâm một chút, thời gian của tôi không nhiều như anh tưởng tượng đâu.
- Sean đã yêu cầu đặc công Pháp chúng tôi đi đón Serena và Anna. Một khi họ đến Pháp, tình hình của tổ chức lính đánh thuê Khoa Nhung Hỏa Diễm sẽ bị bại lộ hoàn toàn, và tôi…
Anh ta chưa nói hết câu nhưng Đới Vinh Cẩm đã hiểu. Gã cười nói:
- Mấy chuyện của Khoa Nhung Hỏa Diễm không liên quan nhiều đến tôi, điều tôi quan tâm hơn là làm thế nào để tiêu diệt Satand. Ừm, trong lòng tôi biết rõ, Satand đang gài bẫy lũ ngốc Khoa Nhung Hỏa Diễm. Nếu những tên ngốc đó thật sự đi tìm Anna, bọn chúng sẽ xong đời. Nhưng đối với tôi, đó lại là một cơ hội không tồi. Tôi vừa hay có thể lợi dụng việc lần này. Satand đã sắp xếp một cái bẫy cho những kẻ Khoa Nhung Hỏa Diễm, vậy tôi cũng sẽ lợi dụng cái bẫy đó để kéo Satand vào. Satand, ban nãy tao đã lừa mày rồi, tao sẽ lợi dụng tất cả thủ đoạn có thể để đối phó với mày, bao gồm cả người đàn bà của mày…
Diệp Lăng Phi đương nhiên không nghe thấy những lời của Đới Vinh Cẩm. Ban nãy, sau khi nghe những lời Đới Vinh Cẩm nói, trong lòng anh bắt đầu tính toán. Bạch Tình Đình thấy Diệp Lăng Phi không nói gì, cô có phần không nén được, lên tiếng trước:
- Ông xã, ban nãy em đã nói chuyện với Điền Tư rồi. Điền Tư hiện đang ở thư viện. Em bảo cô ấy ở đó đợi chúng ta, mình qua đó gặp cô ấy thôi.
- Thư viện?
Nghe Bạch Tình Đình nói vậy, Diệp Lăng Phi đang mải suy nghĩ chuyện về Đới Vinh Cẩm liền bừng tỉnh:
- Bà xã, sao em lại hẹn rõ địa điểm với cô ấy làm gì? Bây giờ là thời kỳ đặc biệt, làm bất cứ điều gì chúng ta đều phải cẩn thận. Nếu chúng ta hẹn rõ địa điểm với Điền Tư rồi cô ấy mang những thông tin này…
Diệp Lăng Phi lại nói ra điều mình lo lắng, nhưng Bạch Tình Đình dường như đã lường trước, cắt ngang lời anh:
- Ông xã, em hiểu ý anh mà. Mấy lời này anh đã nói với em rất nhiều lần rồi, nào là thời kỳ đặc biệt, chú ý an toàn các kiểu. Em cũng đâu phải kẻ ngốc, sao lại không hiểu chứ. Em chỉ hỏi cô ấy đang ở đâu thôi, chứ không hề hẹn trước thời gian. Em nói là đợi chúng ta đến sẽ gọi lại cho cô ấy. Ông xã, anh thấy em có thông minh không?
Diệp Lăng Phi ôm lấy eo Bạch Tình Đình, hắn nhìn gương mặt xinh đẹp đến nao lòng của cô rồi cười nói:
- Anh không hề cảm thấy em thông minh. Nhưng bà xã đại nhân, vẻ đẹp này của em thì là thật.
- Hừ, mặc kệ anh, em không thèm để ý đến anh nữa.
Bạch Tình Đình nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, cô bĩu môi tỏ vẻ không hài lòng, dỗi dằn quay người đi về phía cổng trường. Diệp Lăng Phi thấy cô định bước vào, hắn vội khóa cửa xe rồi đi cùng.
Diện tích của học viện ngoại ngữ không lớn. Con đường chính trong học viện được trồng cây hai bên, ánh mặt trời xuyên qua kẽ lá rọi xuống mặt đường. Bên phải con đường chính là sân vận động lớn, lúc này trên sân có không ít nam sinh viên mặc áo thể thao đang đá bóng, trước xà đơn ở phía Đông Bắc sân vận động có vài người đang tập luyện… Cuộc sống trong trường học luôn khiến người ta hoài niệm. Bạch Tình Đình đi dạo trong khuôn viên trường, bất giác nhớ về thời sinh viên của mình. Diệp Lăng Phi thấy bộ dạng ngây ngất của cô, không nhịn được thò tay véo má cô, hỏi:
- Bà xã, em đang nghĩ gì vậy?
- Em đang nghĩ về lúc em học đại học, em cũng thường đi dạo trong trường…
Bạch Tình Đình kể cho Diệp Lăng Phi nghe về hồi cô học đại học. Hắn yên lặng lắng nghe cô kể về quãng thời gian ấy. Rất nhiều người đều cho rằng thời đi học là thời kỳ đẹp nhất, không có phiền não, cũng không cần phải giao thiệp với quá nhiều người. Khi họ bước vào xã hội, lúc nào cũng hoài niệm về thời đi học.
Rất rõ ràng, Bạch Tình Đình cũng có suy nghĩ đó. Cô kể cho Diệp Lăng Phi về thời đại học của mình, thậm chí còn nhắc đến bạn bè và bạn học cũ. Những chuyện này trước đây Bạch Tình Đình chưa hề kể với Diệp Lăng Phi, thậm chí một số chuyện đến Chu Hân Mính cô cũng chưa từng kể. Bạch Tình Đình còn nhớ đến những người bạn học cùng đại học, thậm chí còn muốn lập tức tổ chức một buổi họp lớp. Diệp Lăng Phi luôn yên lặng lắng nghe. Bạch Tình Đình chợt nhận ra mình không nên nói những chuyện này trước mặt Diệp Lăng Phi, bởi anh chưa từng học đại học. Đối với anh, đại học chỉ là những gì nghe qua lời kể của người khác chứ không hề được đích thân trải nghiệm, cảm giác đó không hề chân thực.
Bạch Tình Đình lo những lời mình vừa nói làm Diệp Lăng Phi không vui, cô vội vàng giải thích:
- Ông xã, xin lỗi, em không cố ý làm anh không vui.
Diệp Lăng Phi không hề tức giận hay buồn bã. Hắn nhìn Bạch Tình Đình cười nói:
- Tình Đình, không sao cả, anh không hề cảm thấy có gì không tốt. Ngược lại, anh rất vui khi nghe em kể những chuyện này. Anh chưa từng học đại học, nhưng anh rất thích nghe những sinh viên như em kể cho anh nghe về nó. Nếu có thể, anh thật sự hy vọng mình cũng được học đại học.
- Ông xã, thực ra đại học cũng không có ý nghĩa gì lắm. Em ở trong trường đại học cô đơn một mình, vì bên cạnh em không có người đàn ông em yêu. Bây giờ mới là lúc em hạnh phúc nhất, vì bên cạnh em có anh, người đàn ông em yêu nhất…
Mặt Bạch Tình Đình hơi ửng đỏ, vì ban nãy nói ra những lời đường mật ấy nên cô cảm thấy hơi xấu hổ. Diệp Lăng Phi liếc nhìn cô, thấy hai má cô ửng hồng, hắn cười, đưa tay xoa má cô nói:
- Tình Đình, anh cũng vậy. Bây giờ cũng là giây phút hạnh phúc nhất của anh, vì có em ở bên cạnh.
Bạch Tình Đình chớp mắt, ánh mắt sáng rực lên, cái miệng nhỏ xinh đang định nói vài lời tình tứ thì chợt nghe thấy có tiếng người ở đằng sau hỏi:
- Cô là tổng giám đốc của tập đoàn quốc tế Thế Kỷ?
Bạch Tình Đình nghe câu đó xong, cô hơi sững người, lại thấy một nữ sinh viên đeo kính đứng trước mặt mình. Cô lập tức lắc đầu phủ nhận:
- Tôi nghĩ cô nhận nhầm người rồi.
Bạch Tình Đình nói xong liền kéo Diệp Lăng Phi đi thẳng về phía trước. Cô ở Vọng Hải được coi là một người có tiếng tăm, đã từng lên ti vi, tham gia phỏng vấn, nên có rất nhiều người biết mặt. Lúc này, Bạch Tình Đình cùng Diệp Lăng Phi đi dạo trong khuôn viên trường, khó tránh khỏi thu hút sự chú ý. Cô sinh viên kia cảm thấy Bạch Tình Đình trông giống tổng giám đốc của tập đoàn quốc tế Thế Kỷ nên mới chạy đến hỏi. Nhưng cô ta cũng có vấn đề, cần biết rằng bây giờ tập đoàn quốc tế Thế Kỷ đã sáp nhập với tập đoàn Tân Á rồi.
Bạch Tình Đình vội vàng kéo Diệp Lăng Phi đi khỏi chỗ này, cô lo sẽ bị nhiều người vây lấy. Diệp Lăng Phi cũng không nói gì, đi theo cô. Mãi cho đến khi Bạch Tình Đình cho rằng đã đến một nơi an toàn, Diệp Lăng Phi mới hỏi:
- Bà xã, rốt cuộc em lo lắng điều gì vậy? Em cũng đâu phải ngôi sao truyền hình, tại sao người ta phải vây lấy em chứ?
Bạch Tình Đình nghe Diệp Lăng Phi nói vậy giống như đã hiểu ra, cô nói:
- Ồ, đúng rồi, em có phải ngôi sao gì đâu, em không cần phải chạy. Ông xã, anh nói xem tại sao em phải chạy chứ?
Diệp Lăng Phi nghe Bạch Tình Đình nói vậy, suýt chút nữa bật cười. Cô lại còn hỏi ngược lại hắn câu đó. Diệp Lăng Phi ôm eo Bạch Tình Đình nói:
- Bà xã đại nhân, có vẻ như câu hỏi này em hỏi sai người rồi. Sao em có thể hỏi anh được, em nên hỏi chính mình ấy, rốt cuộc tại sao em lại phải chạy?
- Em làm sao biết được. Em chỉ nghe thấy có người hỏi mình xong, trong lòng cảm thấy lo lắng nên mới chạy, nhưng đúng là em không cần phải chạy.
- Vốn là như thế mà, em hoàn toàn không cần thiết phải chạy. Bà xã, đi thôi, chúng ta đi thêm ba bốn phút nữa, rồi rẽ trái là đến thư viện của học viện ngoại ngữ rồi.
Diệp Lăng Phi vừa dứt lời, Bạch Tình Đình liền quay mặt sang nhìn anh, cô hỏi:
- Ông xã, sao anh lại biết rõ như vậy? Lẽ nào trước đây anh từng đến chỗ này?
❊ Thiên Lôi Trúc ❊ Dịch AI trực tuyến