Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 1241: CHƯƠNG 1241: THẾ SỰ KHÔNG CÓ GÌ LÀ TUYỆT ĐỐI!

"Ngươi có thể làm được không?"

"Ta có thể thử xem."

"Vậy thì tốt, ta chờ tin tức tốt của ngươi."

"Được."

"Đúng rồi, ngươi cảm thấy hắn có thể tin tưởng được không?"

"Hắn?"

"Hắn là một người rất thông minh, cũng rất cẩn thận, nhưng thế sự không có gì là tuyệt đối, ta cũng không dám nói chắc chắn."

"Ngươi nói cũng đúng, ta sẽ chú ý."

"Vậy thì tốt, ta đi trước."

"Được."

...

Hắn nhìn bóng lưng của đối phương, trong lòng không khỏi có chút lo lắng.

Hắn biết, chuyện lần này không đơn giản như vậy, nếu không cẩn thận, rất có thể sẽ vạn kiếp bất phục.

Nhưng mà, hắn không có lựa chọn nào khác, chỉ có thể đánh cược một phen.

Hắn hít sâu một hơi, sau đó xoay người rời đi.

...

Trong một căn phòng bí mật nào đó.

"Ngươi nói, hắn sẽ tin tưởng chúng ta sao?"

"Ta không biết, nhưng ta tin tưởng hắn."

"Vì sao?"

"Bởi vì hắn là một người thông minh, hắn biết nên làm như thế nào."

"Hy vọng như vậy."

...

Trong một căn phòng khác.

"Ngươi nói, hắn sẽ tin tưởng chúng ta sao?"

"Ta không biết, nhưng ta tin tưởng hắn."

"Vì sao?"

"Bởi vì hắn là một người thông minh, hắn biết nên làm như thế nào."

"Hy vọng như vậy."

...

Trong một căn phòng khác.

"Ngươi nói, hắn sẽ tin tưởng chúng ta sao?"

"Ta không biết, nhưng ta tin tưởng hắn."

"Vì sao?"

"Bởi vì hắn là một người thông minh, hắn biết nên làm như thế nào."

"Hy vọng như vậy."

...

Cùng lúc đó, trong một căn phòng bí mật nào đó.

"Ngươi nói, hắn sẽ tin tưởng chúng ta sao?"

"Ta không biết, nhưng ta tin tưởng hắn."

"Vì sao?"

"Bởi vì hắn là một người thông minh, hắn biết nên làm như thế nào."

"Hy vọng như vậy."

...

Cứ như vậy, thời gian trôi qua từng chút một.

Trong khoảng thời gian này, hắn vẫn luôn ở trong phòng của mình, không hề đi ra ngoài.

Hắn biết, hiện tại bên ngoài nhất định có rất nhiều người đang giám thị mình, cho nên hắn không thể hành động thiếu suy nghĩ.

Hắn phải chờ đợi, chờ đợi một cơ hội.

Một cơ hội có thể lật ngược tình thế.

...

Rốt cuộc, vào một buổi tối nọ.

Hắn nhận được một tin tức.

Tin tức này là do một người bạn của hắn gửi tới.

Trong tin tức nói, ngày mai sẽ có một buổi đấu giá.

Buổi đấu giá này sẽ bán một món đồ, đó là một khối ngọc bội.

Nghe nói, khối ngọc bội này có một công năng đặc thù.

Đó chính là có thể che giấu khí tức của một người.

Nhìn thấy tin tức này, trong mắt hắn không khỏi lóe lên một tia sáng.

Hắn biết, cơ hội của hắn đã tới.

...

Ngày hôm sau.

Hắn đi tới buổi đấu giá.

Buổi đấu giá này được tổ chức ở một hội sở tư nhân.

Hội sở này rất bí mật, người bình thường căn bản không biết đến.

Hắn cũng là thông qua người bạn kia mới biết được.

...

Sau khi đi vào hội sở, hắn phát hiện bên trong đã có không ít người.

Những người này đều có thân phận không tầm thường.

Bọn họ hoặc là phú hào một phương, hoặc là quan lớn một phương.

Tóm lại, không một ai là đơn giản.

...

Hắn tìm một góc khuất ngồi xuống, sau đó lẳng lặng chờ đợi.

Rất nhanh, buổi đấu giá liền bắt đầu.

Vật phẩm đấu giá đầu tiên là một bức tranh chữ.

Bức tranh chữ này nghe nói là tác phẩm của một vị đại sư nào đó.

Giá khởi điểm là 100 vạn.

...

Rất nhanh, bức tranh chữ này đã bị một người mua đi với giá 200 vạn.

Tiếp theo, lại có mấy món vật phẩm được bán đấu giá.

Những vật phẩm này đều rất quý giá, nhưng hắn đều không có hứng thú.

Hắn chỉ đang chờ đợi khối ngọc bội kia.

...

Rốt cuộc, đến lượt khối ngọc bội kia.

"Tiếp theo, vật phẩm đấu giá là một khối ngọc bội."

"Khối ngọc bội này tên là 'Ẩn Tức'."

"Công năng của nó là có thể che giấu khí tức của một người."

"Bất kể ngươi là cao thủ cấp bậc gì, chỉ cần đeo khối ngọc bội này, người khác đều không thể cảm nhận được khí tức của ngươi."

"Giá khởi điểm là 1000 vạn."

"Mỗi lần tăng giá không được thấp hơn 100 vạn."

"Hiện tại, bắt đầu đấu giá."

...

Lời của người chủ trì vừa dứt, hiện trường lập tức trở nên yên tĩnh.

Mọi người đều đang nhìn khối ngọc bội kia, trong mắt tràn đầy vẻ kinh ngạc.

Bọn họ không ngờ, trên đời lại có thứ đồ vật thần kỳ như vậy.

...

"1100 vạn."

Một giọng nói vang lên, phá vỡ sự yên tĩnh của hiện trường.

Mọi người theo tiếng nhìn lại, chỉ thấy một người đàn ông trung niên đang giơ bảng lên.

Người đàn ông trung niên này mặc một bộ tây trang, trên mặt mang theo nụ cười nhàn nhạt.

Nhìn qua rất có phong độ.

...

"1200 vạn."

Lại có một giọng nói vang lên.

Lần này là một người phụ nữ.

Người phụ nữ này nhìn qua khoảng 30 tuổi, dáng người rất đẹp.

Trên người mặc một bộ sườn xám, càng làm nổi bật lên khí chất của cô ta.

...

"1300 vạn."

"1400 vạn."

"1500 vạn."

...

Giá cả không ngừng tăng lên, rất nhanh đã vượt qua 2000 vạn.

Nhưng mà, vẫn không có ai bỏ cuộc.

Bọn họ đều biết, khối ngọc bội này giá trị liên thành.

Nếu có thể có được nó, đối với bọn họ mà nói, tuyệt đối là một sự trợ giúp rất lớn.

...

"3000 vạn."

Lúc này, một giọng nói nhàn nhạt vang lên.

Mọi người theo tiếng nhìn lại, chỉ thấy một người thanh niên đang giơ bảng lên.

Người thanh niên này nhìn qua khoảng 20 tuổi, tướng mạo rất bình thường.

Trên người mặc một bộ quần áo bình thường, nhìn qua không có gì đặc biệt.

...

Nhìn thấy người thanh niên này, mọi người đều không khỏi sững sờ.

Bọn họ không ngờ, một người thanh niên bình thường như vậy, lại có thể ra giá 3000 vạn.

Đây chính là 3000 vạn đó, không phải là 3000 đồng.

...

"3100 vạn."

Người đàn ông trung niên kia lại giơ bảng lên.

"3200 vạn."

Người phụ nữ kia cũng không chịu yếu thế.

...

"5000 vạn."

Người thanh niên kia lại một lần nữa ra giá.

Lần này, hắn trực tiếp tăng giá lên 5000 vạn.

...

Nghe được cái giá này, tất cả mọi người đều hít vào một ngụm khí lạnh.

Bọn họ không ngờ, người thanh niên này lại điên cuồng như vậy.

Đây chính là 5000 vạn đó, không phải là 5000 đồng.

...

Người đàn ông trung niên và người phụ nữ kia đều nhíu mày.

Bọn họ không ngờ, lại có người cạnh tranh với mình.

Hơn nữa, còn là một người thanh niên không rõ lai lịch.

...

"5100 vạn."

Người đàn ông trung niên kia do dự một chút, cuối cùng vẫn giơ bảng lên.

"6000 vạn."

Người thanh niên kia không chút do dự, trực tiếp tăng giá lên 6000 vạn.

...

Lần này, người đàn ông trung niên kia triệt để bỏ cuộc.

Hắn biết, mình không thể cạnh tranh lại người thanh niên này.

Người phụ nữ kia cũng vậy.

...

"6000 vạn lần thứ nhất."

"6000 vạn lần thứ hai."

"6000 vạn lần thứ ba."

"Thành giao."

...

Cứ như vậy, khối ngọc bội này đã bị người thanh niên kia mua đi với giá 6000 vạn.

...

Sau khi buổi đấu giá kết thúc, hắn liền đi tới hậu trường.

Hắn muốn đi lấy khối ngọc bội kia.

...

"Tiên sinh, đây là khối ngọc bội của ngài."

Một nhân viên công tác đưa cho hắn một cái hộp.

Hắn mở hộp ra, bên trong quả nhiên là khối ngọc bội kia.

...

Hắn cầm lấy khối ngọc bội, sau đó xoay người rời đi.

Nhưng mà, ngay khi hắn vừa xoay người, một giọng nói liền vang lên.

"Chờ một chút."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!