"Cái gì?"
Nghe hắn nói vậy, mấy tên kia đều sững sờ, rồi một tên cười khẩy: "Thằng nhãi, mày đùa à? Một mình mày mà đòi xử cả đám bọn tao?"
"Đúng vậy, chỉ có mình tôi thôi."
Diệp Tu gật đầu, ánh mắt sắc lẻm lướt qua bọn chúng, rồi lạnh giọng: "Nhưng để xử lý các người, một mình tôi là quá đủ rồi."
"Ha ha ha, đúng là ngông cuồng hết sức!"
Nghe Diệp Tu nói thế, cả đám phá lên cười, ánh mắt lộ rõ vẻ khinh bỉ.
Bọn chúng là người của Hội Hắc Ám, tên nào tên nấy đều là cao thủ thực lực hùng hậu. Lấy đông hiếp yếu, đối phó một thằng nhãi ranh, chẳng phải dễ như trở bàn tay sao?
"Thằng nhãi, mày đã muốn chết thì bọn tao sẽ cho mày toại nguyện!"
Một tên trong đó gằn giọng, vừa dứt lời liền vung tay, một luồng hắc quang từ lòng bàn tay hắn bắn vút về phía Diệp Tu.
"Hừ!"
Diệp Tu hừ lạnh, thân hình khẽ nhoáng lên, nhẹ nhàng né được luồng hắc quang. Ngay sau đó, thân pháp của anh tựa quỷ mị, chớp mắt đã áp sát trước mặt tên kia.
"Cái gì?"
Tên kia thấy vậy, trong lòng kinh hãi, còn chưa kịp có bất kỳ phản ứng nào thì nắm đấm của Diệp Tu đã tung ra.
"Bốp!"