- Satan, bên phía tôi đã xảy ra chuyện!
Diệp Lăng Phi vừa nghe thấy giọng của Sean thì cười khẩy, nói:
- Tất nhiên là tôi biết bên ông đã xảy ra chuyện, mẹ kiếp. Tối qua tôi gọi cho ông, điện thoại lại tắt máy. Sean, ông có biết không, nếu để Mộ Văn tìm được ông, cô ta chắc chắn sẽ giết ông đấy, hôm qua cô ta còn oán giận với tôi chuyện ông muốn thủ tiêu cô ta. À, còn cả đồng sự của ông nữa, tối qua hắn bị người ta giết rồi. Sean, một loạt chuyện này xem ra đều có liên quan đến ông, thế nào đây, có muốn nói với tôi vài câu không? Dĩ nhiên, nói hay không là quyền của ông, nếu ông không muốn nói thì tôi cũng không hỏi!
- Satan, tôi chính là muốn nói với anh chuyện này. Tối qua tôi gọi cho anh nhưng không ai nghe máy. Bây giờ, tôi nghĩ mình cần sự hỗ trợ của anh, nếu không, tôi có thể sẽ chết ở đây!
Nghe Sean nói vậy, Diệp Lăng Phi bĩu môi, hừ lạnh:
- Trước tiên ông giải thích rõ ràng mọi chuyện đi đã, đừng có nói với tôi mấy chuyện linh tinh lăng nhăng này, bây giờ tôi thấy rối quá rồi đấy. Tôi thật sự muốn nghe xem ông định giải thích thế nào!
Diệp Lăng Phi vừa nói vừa mặc quần đùi vào, cầm điện thoại di động đi ra khỏi phòng ngủ. Hắn vừa gọi điện vừa đi tới phòng vệ sinh, ngồi lên bồn cầu, lầm bầm vào điện thoại:
- Sean, mấy chuyện này ông không cần phải giải thích với tôi, tôi không phải người trong cuộc, cũng không cần biết nguyên nhân gì đó của ông. Ông đi mà tìm Mộ Văn giải thích!
Đầu dây bên kia truyền đến giọng của Sean:
- Satan, bây giờ tôi nói thật cho anh, gã Macneill kia là do tôi giết!
- Cái gì, do ông giết?
Nghe Sean nói vậy, Diệp Lăng Phi hơi nhíu mày. Rõ ràng, câu nói này của Sean khiến hắn rất bất ngờ. Diệp Lăng Phi không thể ngờ được gã Macneill kia lại do chính Sean giết chết. Nếu Sean đã nói thẳng ra như vậy, thì chuyện này có thể liên quan đến một việc khác, nếu không, Sean cũng sẽ không nói ra. Diệp Lăng Phi nói vào điện thoại:
- Sean, nói đi, rốt cuộc là vì nguyên nhân gì?
- Chuyện này…!
Sean ngập ngừng một chút rồi nói ngay:
- Satan, tôi giải thích có thể không rõ lắm. Nếu phải nói thì là do Macneill muốn thủ tiêu tôi, hắn thuộc về Ám Bộ. Từ trước đã có lời đồn rằng tổ chức này đã sớm thiết lập cơ sở trong hệ thống đặc công Pháp. Khụ, tóm lại mọi chuyện trở nên rất rắc rối. Nếu anh có thời gian, hãy đến cục cảnh sát gặp tôi, bây giờ tôi cảm thấy cục cảnh sát là nơi an toàn nhất!
- Ám Bộ?
Trước đây Diệp Lăng Phi chưa từng nghe đến tổ chức này, lần này nghe được từ miệng Sean khiến hắn không khỏi sững sờ. Diệp Lăng Phi tự cho là mình biết khá nhiều về các tổ chức ngầm trên thế giới, nhưng vẫn chưa từng nghe qua một tổ chức như vậy. Hơn nữa, qua cách nói của Sean, Diệp Lăng Phi có thể nghe ra được đây là một tổ chức cực kỳ đau đầu. Vậy mà, Diệp Lăng Phi lại không biết gì về nó, hắn nói:
- Vậy có nghĩa là ông đang ở cục cảnh sát rồi. Tôi nói này Sean, ông cũng giỏi thật đấy, giết đồng sự của mình xong còn dám chạy đến cục cảnh sát. Được rồi, thế này đi, chờ tôi xong việc sẽ lập tức qua đó, tất nhiên là nếu ông vẫn còn sống!
Diệp Lăng Phi cúp máy, cười lắc đầu. Hắn không ngờ chuyện này còn liên lụy đến một tổ chức khác. Diệp Lăng Phi chưa từng nghe qua cái tên Ám Bộ, đối với một tổ chức mà mình không hề biết, hắn cũng sẽ không đưa ra ý kiến gì. Hắn từ phòng vệ sinh đi ra, rửa tay, vừa ngáp vừa đi vào phòng ngủ. Khi vừa bước vào, hắn liền nhìn thấy Suzu Yamakawa đang vểnh mông khom người gấp chăn, trên người cô mặc một bộ đồ hầu gái. Biệt thự này lớn hơn căn bên Nam Sơn rất nhiều, nếu chỉ để một mình Trương Vân quản lý thì quả thật có chút không xuể. Suzu Yamakawa liền tự nhiên giúp đỡ Trương Vân. Tuy Diệp Lăng Phi chưa từng nói rõ Suzu Yamakawa là hầu gái, nhưng cô vẫn mặc trang phục đó, để lộ đôi tất chân màu trắng phủ trên cặp đùi thon dài, và cả chiếc quần lót trắng thấp thoáng dưới làn váy ngắn. Diệp Lăng Phi vừa bước vào đã bắt gặp cảnh tượng quyến rũ đến mức khiến người ta phải chảy máu mũi.
Suzu Yamakawa vẫn không biết Diệp Lăng Phi đã trở lại, cô đưa lưng về phía hắn, miệng ngâm nga một khúc hát, mãi cho đến khi Diệp Lăng Phi đi tới sau lưng, cô mới nhận ra.
- Diệp tiên sinh, thật xin lỗi, thật xin lỗi, tôi tưởng ngài đã đi rồi!
Suzu Yamakawa vừa quay người lại đã thấy Diệp Lăng Phi, vội vàng nói lời xin lỗi. Diệp Lăng Phi đang mặc quần đùi, chỗ đó của hắn đang cộm lên. Hắn không biết Bạch Tình Đình lúc nào sẽ đi vào, nếu để cô nhìn thấy cảnh này thì không hay chút nào. Diệp Lăng Phi làm bộ như không có chuyện gì xảy ra, đi vòng qua Suzu Yamakawa, đến trước tủ quần áo, quay lưng về phía cô rồi mở cửa tủ.
- À, đúng rồi, Tình Đình đâu?
Diệp Lăng Phi quay lưng về phía Suzu Yamakawa, hỏi. Thấy Diệp Lăng Phi không trách tội mình, Suzu Yamakawa lại tiếp tục dọn dẹp chăn màn. Nghe Diệp Lăng Phi hỏi đến Bạch Tình Đình, cô trả lời:
- Sáng sớm nay Bạch tiểu thư đã ra ngoài rồi, nói là muốn đến công ty. Tôi cũng không rõ lắm, tôi còn tưởng Diệp tiên sinh cũng đã đi rồi!
- Ý cô là Tình Đình đã ra ngoài?
Nghe Suzu Yamakawa nói vậy, Diệp Lăng Phi cầm lấy một chiếc áo sơ mi, xoay người lại đối mặt với cô, nói:
- Minako có đi cùng Tình Đình không?
Suzu Yamakawa gật đầu, ra hiệu rằng Minako đi cùng Bạch Tình Đình. Biết được Minako đi cùng Bạch Tình Đình, Diệp Lăng Phi mới thở phào nhẹ nhõm. Chỉ là, hắn vẫn cảm thấy không hài lòng, bởi vì Bạch Tình Đình ra ngoài mà lại không nói trước với hắn một tiếng. Diệp Lăng Phi xoay người, thấy Suzu Yamakawa đã dọn dẹp xong xuôi, bèn nói:
- Suzu Yamakawa, cô giúp tôi chọn một bộ quần áo, xem tôi mặc gì ra ngoài thì hợp!
Nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, Suzu Yamakawa liền đi tới, trước hết quan sát hắn một lúc, rồi mới giúp hắn chọn quần áo. Diệp Lăng Phi thì lùi lại một bước, ranh mãnh đứng từ phía sau nhìn Suzu Yamakawa cong người tìm quần áo trong tủ. Đến khi Suzu Yamakawa chọn xong một bộ đồ, Diệp Lăng Phi mặc áo vào. Tiếp đó, lúc cô định giúp hắn mặc quần dài, ánh mắt cô lại thấy phần dưới đang lồi lên của hắn. Suzu Yamakawa không biết phải làm sao, cô liếc nhìn Diệp Lăng Phi, cắn môi, đưa hai tay ra, có vẻ như muốn giúp hắn mặc quần, chỉ là, khi tay cô vừa đưa ra, đã nghe Diệp Lăng Phi nói:
- Suzu Yamakawa, không cần đâu, cô ra ngoài đi, tôi tự mặc được rồi!
Nghe những lời này, Suzu Yamakawa như trút được gánh nặng, thở phào một cái rồi đi ra ngoài. Diệp Lăng Phi nhìn theo bóng lưng cô, cười cười rồi mặc quần vào.
Sau khi ăn sáng xong, Diệp Lăng Phi còn qua gặp Chu Hân Mính một lát, sau đó mới lái xe rời khỏi biệt thự. Tối qua Mộ Văn và Serena ngủ ở khách sạn. Sáng nay, Mộ Văn phải đi tìm Triệu Đào để làm rõ mọi chuyện. Về phần Serena, cô ở lại khách sạn đợi người bên Pháp tới đón. Cô đã liên hệ với tổ chức đặc công Pháp, người họ phái tới sẽ đến Vọng Hải ngay trong hôm nay để đưa cô đi, đồng thời Serena cũng sẽ trở về Pháp. Diệp Lăng Phi không quan tâm đến chuyện của Mộ Văn và Serena, theo hắn, đó là chuyện riêng của họ, tự họ phải tìm cách giải quyết. Điều mà Diệp Lăng Phi quan tâm lúc này là tình hình của Sean. Hắn muốn từ miệng Sean tìm hiểu xem Ám Bộ là tổ chức thế nào, muốn biết rốt cuộc Macneill là ai. Trong lòng Diệp Lăng Phi hiện giờ có rất nhiều thắc mắc cần được Sean giải đáp, người hắn muốn gặp nhất bây giờ chính là Sean. Hắn lái xe đến cục công an thành phố, vừa đến nơi, Diệp Lăng Phi liền gọi cho Sean, hỏi xem anh ta đang ở đâu.
- Bây giờ tôi đang ở bờ biển!
Câu nói này của Sean thiếu chút nữa khiến Diệp Lăng Phi tức chết. Hắn không thể ngờ được tên Sean này lại còn chơi trò trốn tìm với mình. Lúc trước thì nói đang ở trong cục cảnh sát, chờ hắn đến nơi thật, Sean lại bảo đang ở bên ngoài. Theo Diệp Lăng Phi, Sean rõ ràng là đang chơi khăm hắn.