Dã Thú vừa nói vừa gãi đầu, gã thở dài:
- Chuyện này tớ vẫn chưa nói với lão đại, lão đại vốn dặn tớ phải trông chừng Anna. Nhưng sáng hôm nay… Tóm lại khi tớ đến cục cảnh sát, cô ta đã chết rồi.
- Nghĩa là Satand vẫn chưa biết chuyện này?
Dã Lang nhìn Dã Thú, Dã Thú gật đầu, nói:
- Tớ muốn tìm cậu thương lượng xem nên nói với lão đại thế nào để anh ấy không nổi giận.
- Tớ thì có cách gì chứ, gọi điện cho Satand, nói thẳng với anh ấy chuyện này đi. Chuyện này mà để Satand biết càng muộn, sự việc sẽ càng tồi tệ hơn. Tóm lại, để Satand biết càng sớm càng tốt. Dã Thú, bây giờ cậu gọi ngay cho Satand đi.
- Chuyện này...
Dã Thú nghe Dã Lang nói vậy, gã lấy điện thoại ra, dúi vào tay Dã Lang rồi cười trừ:
- Dã Lang, bình thường quan hệ của chúng ta tốt như vậy, lần này cậu phải giúp tớ chứ. Cuộc điện thoại này cậu gọi đi. Tớ sợ nếu tớ gọi, lão đại sẽ nổi điên mất.
Dã Lang liếc nhìn Dã Thú, gã không nói nhiều, cầm lấy điện thoại của Dã Thú gọi cho Diệp Lăng Phi. Đầu dây bên kia đổ chuông vài tiếng rồi có người bắt máy, là giọng của Diệp Lăng Phi. Dã Lang nói:
- Satand, là em đây.
- Ồ, Dã Lang, sao cậu lại dùng điện thoại của Dã Thú?
Diệp Lăng Phi biết số điện thoại này là của Dã Thú, nhưng giờ lại nghe thấy giọng của Dã Lang. Diệp Lăng Phi không khỏi thấy kỳ lạ, hắn vừa hỏi, Dã Lang ngập ngừng một lát rồi nói thẳng vào vấn đề:
- Bên Dã Thú gặp chút chuyện, cậu ấy bảo em gọi cho anh.
Diệp Lăng Phi nghe Dã Lang nói vậy, hắn vội vàng hỏi:
- Dã Thú gặp chuyện? Không phải thằng nhóc Dã Thú lại gây ra họa gì rồi chứ?
- Satand, Dã Thú không sao cả, mà là cô gái tên Anna, sáng nay cô ta đã chết trong cục cảnh sát rồi.
Dã Lang nói xong, gã im lặng chờ phản ứng từ đầu dây bên kia. Dã Lang nghĩ, xảy ra chuyện lớn thế này, Diệp Lăng Phi chắc chắn sẽ nổi giận. Suy nghĩ của Dã Lang và Dã Thú đều giống nhau, cả hai đều cho rằng Diệp Lăng Phi sẽ tức giận, nhưng nằm ngoài dự liệu của họ, sau khi nghe xong, Diệp Lăng Phi lại không hề tỏ ra tức giận, hắn chỉ đáp lại một cách thờ ơ:
- Anna chết rồi à, ừm, anh hiểu rồi. Dã Lang, bảo thằng nhóc Dã Thú nghe máy đi, anh có vài việc cần hỏi nó.
Dã Lang nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, gã đưa điện thoại cho Dã Thú đang đứng bên cạnh. Dã Lang nhếch mép cười, gã nhẹ nhàng nói:
- Satand muốn nói chuyện với cậu. Dã Thú, tớ thấy tâm trạng của Satand khá tốt, cậu không cần lo lắng quá đâu.
Dã Thú bĩu môi, tỏ vẻ bất mãn trước phản ứng đó của Dã Lang, gã cầm lấy điện thoại, miệng lầm bầm:
- Dã Lang, có phải cậu đâu mà lo.
Dã Thú nói rồi áp điện thoại lên tai:
- Lão đại, là em, Dã Thú đây.
- Anh đương nhiên nghe ra là cậu rồi.
Đầu dây bên kia vọng đến tiếng cười của Diệp Lăng Phi. Từ tiếng cười ấy có thể phán đoán tâm trạng của hắn không tệ chút nào. Dã Thú nghe thấy tiếng cười của Diệp Lăng Phi, trong lòng mới thấy yên tâm. Gã một tay cầm điện thoại, một tay vỗ vai Dã Lang. Dã Lang không để ý đến Dã Thú, rảo bước vào trong biệt thự. Dã Thú đi theo phía sau, vừa đi vừa nói:
- Lão đại, em cũng vừa mới biết tin, em lo anh tức giận, dù sao anh cũng dặn em trông chừng Anna, nhưng…
Diệp Lăng Phi cắt ngang lời của Dã Thú, hắn nói:
- Dã Thú, chuyện này không thể trách cậu. Sự việc có rất nhiều thay đổi nằm ngoài dự tính của anh. Anna chết trong cục cảnh sát, chuyện này không hề nằm ngoài dự liệu. Vì có kẻ không muốn Anna đến Pháp. Chuyện này liên quan đến rất nhiều thứ, Dã Thú, anh không có ý trách cậu. Bây giờ cậu nói hết những gì cậu biết cho anh, càng chi tiết càng tốt, hiểu chứ?
- Lão đại, khi em đến thì phát hiện Anna đã chết rồi, bị đầu độc chết. Nhưng điều kỳ lạ là đám cảnh sát đó đều không hề đến gần Anna. Em vốn cho rằng có người trong số họ hạ độc, nhưng em phát hiện họ không hề tiếp cận cô ta. Ngoài việc hôm qua có đặc công Pháp đến gặp Anna ra thì không có ai khác. Nhưng đặc công Pháp đâu cần phải ra tay chứ, lão đại, anh không thấy chuyện này rất kỳ lạ sao?
“…Đặc công Pháp.” Diệp Lăng Phi nghe Dã Thú nói vậy, hắn ngây người.
Diệp Lăng Phi và Mộ Biến đang ngồi ăn trong một nhà hàng cạnh bờ biển. Trước khi đến cục cảnh sát, Diệp Lăng Phi và Mộ Biến đã ăn cơm rồi. Mặc dù ngoài miệng Mộ Biến nói vẫn chưa no nhưng thực ra cô ta đã no lắm rồi, cho dù không tới đây ăn, Mộ Biến cũng không cảm thấy đói, ít nhất là không đói nhanh như vậy. Diệp Lăng Phi dẫn Mộ Biến đến nhà hàng bên bờ biển chẳng qua là vì muốn tìm một nơi yên tĩnh để suy nghĩ.
Sean đã để lại cho Diệp Lăng Phi một mớ câu đố, hắn cảm thấy chúng rất hỗn loạn, cần thời gian để sắp xếp lại. Còn việc hắn nói không quan tâm đến những lời của Sean chỉ là cái cớ, vì Diệp Lăng Phi phát hiện bên trong chuyện này có liên quan đến rất nhiều thứ.
Sau khi đến nhà hàng, dù gọi ba đĩa thức ăn nhưng Diệp Lăng Phi ăn rất ít, vừa ăn đã buông đũa, cầm cốc nước ngọt lên. Hắn vẫn đang suy nghĩ về những gì Sean đã nói. Bây giờ nghe Dã Thú báo tin sáng nay có đặc công Pháp đến gặp Anna, lông mày Diệp Lăng Phi khẽ nhíu lại, bên trong có vấn đề rất lớn.
Theo lý mà nói, đặc công Pháp không thể đến nhanh như vậy được. Cho dù họ có đến Vọng Hải thì cũng nên gặp Sean trước. Phải biết rằng, sáng nay Sean cũng ở cục cảnh sát. Thế nhưng, cũng chính sáng nay, Sean lại đột ngột đổi ý, cho rằng cục cảnh sát không an toàn và lựa chọn rời đi. Từ những gì viết trong tờ giấy Sean để lại, Diệp Lăng Phi phán đoán rằng lúc đó Sean không hề biết có đặc công Pháp tới, vì Sean còn nhắc Diệp Lăng Phi rằng nếu để Anna đến Pháp, rất có thể cô ta sẽ không đến được đó.
Diệp Lăng Phi cầm điện thoại trong tay, hắn hỏi:
- Dã Thú, cảnh sát bên đó có thể khẳng định những người đến là đặc công Pháp không?
- Giấy tờ của hai gã thanh niên đó xác nhận chúng là đặc công Pháp. Hơn nữa trong tay bọn họ còn có thư chứng minh gì đó…
Qua điện thoại, Dã Thú kể hết những gì mình biết cho Diệp Lăng Phi nghe. Diệp Lăng Phi nghe xong nói:
- Dã Thú, anh biết rồi. Được rồi, không có chuyện của cậu nữa. Cậu tự cẩn thận một chút, bọn lính đánh thuê đó không biết sẽ đột ngột xuất hiện lúc nào, chúng ta cần phải đề phòng. Thời gian này không được chạy lung tung, nghe rõ chưa?
- Lão đại, em biết rồi, anh cứ yên tâm.
Diệp Lăng Phi cúp máy, đặt điện thoại xuống bàn. Hắn cầm cốc nước ngọt lên, uống một hơi cạn sạch, cuối cùng nhìn sang Mộ Biến đang ngồi đối diện, nói:
- Mộ Biến, cô nói xem, ban đầu các cô hợp tác với Sean như thế nào?
Mộ Biến đã ăn no từ sớm, cô ta cũng cầm cốc nước ngọt như Diệp Lăng Phi. Ban nãy, Mộ Biến đã nghe được tin Anna chết trong cục cảnh sát sáng nay. Trong lòng cô vẫn cảm thấy nuối tiếc vì chưa kịp lấy được thông tin gì từ Anna thì cô ta đã chết rồi.
Bây giờ thấy Diệp Lăng Phi nhìn mình, Mộ Biến biết hắn có chuyện muốn nói. Cô ngả người ra sau, tay phải cầm cốc nước ngọt nhìn Diệp Lăng Phi, hỏi:
- Có phải có chuyện gì muốn nói với tôi không?
Diệp Lăng Phi nhìn Mộ Biến, đáp:
- Cô nói xem? Chẳng phải tôi vừa hỏi cô một câu sao, cô vẫn chưa trả lời tôi mà?
Mộ Biến nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, cô ta cười:
- Diệp Lăng Phi, câu hỏi ban nãy của anh, tôi thật sự không biết phải trả lời anh thế nào. Hình như anh quên mất thân phận của tôi rồi, tôi là một đặc công, những chuyện như thế làm sao tôi biết được chứ? Những gì tôi biết là thực hiện nhiệm vụ. Diệp Lăng Phi, tôi có thể nói với anh, nhiệm vụ của tôi là cùng với Sean ngăn chặn hoạt động khủng bố của Khoa Nhung Hỏa Diễm tại Vọng Hải. Đó là nhiệm vụ của tôi, còn lại tôi không biết gì cả.
Diệp Lăng Phi nghe Mộ Biến trả lời như vậy, hắn lại rót đầy cốc nước ngọt. Tay cầm cốc, giống như Mộ Biến, hắn cũng ngả người ra sau ghế. Diệp Lăng Phi uống một hớp rồi chậm rãi nói:
- Anna bị kẻ khác hạ độc trong cục cảnh sát. Sáng hôm nay, ngoài cảnh sát ra còn có hai đặc công Pháp đến gặp cô ta. Điều kỳ lạ là Sean lại không biết chuyện này. Nhưng từ phía Sean, chúng ta biết được một khi Anna được đưa đến Pháp, rất có khả năng sẽ nói ra một số việc của Ám bộ trong hệ thống đặc công Pháp. Theo sự hiểu biết của Sean, Ám bộ và Khoa Nhung Hỏa Diễm có quan hệ với nhau. Mấy năm gần đây Pháp đều không thể tiêu diệt Khoa Nhung Hỏa Diễm, điều này có thể là do vai trò quan trọng của Ám bộ, chúng đã tiết lộ tin tức tình báo của Pháp cho Khoa Nhung Hỏa Diễm. Dù nói thế nào, chuyện này cũng liên quan đến hành động của đám lính đánh thuê Khoa Nhung Hỏa Diễm tại Vọng Hải. Nếu quả đúng như Sean dự liệu thì có nghĩa là…
Diệp Lăng Phi nói đến đây bèn cố ý dừng lại. Hắn không nói tiếp, nhưng những lời đó đã đủ để Mộ Biến hiểu. Mộ Biến đã lờ mờ hiểu ra nỗi lo của Diệp Lăng Phi. Cô uống hết cốc nước ngọt, đặt xuống bàn rồi nhìn hắn, nói:
- Nhìn từ góc độ khác, có thể thấy những đặc công Pháp đó không hề đáng tin. Diệp Lăng Phi, có phải anh định không liên hệ với đặc công Pháp nữa không?
Diệp Lăng Phi liếc nhìn Mộ Biến:
- Tôi vốn không muốn tin đặc công. Tôi thấy đặc công đều không đáng tin, và bây giờ tôi vẫn giữ suy nghĩ đó.
- Ý của anh là tôi cũng không đáng tin chứ gì?
Khi Mộ Biến nói câu này, thái độ của cô tỏ ra rõ vẻ bất mãn. Mộ Biến cũng không hiểu tại sao mình lại đột nhiên khó chịu với câu nói của Diệp Lăng Phi như vậy. Cô trừng mắt nhìn hắn, muốn nghe câu trả lời từ chính miệng Diệp Lăng Phi.
Diệp Lăng Phi hơi chần chừ, giọng điệu của hắn không còn quả quyết như trước. Cần biết, trước đây khi nói câu này, giọng hắn rất kiên quyết. Lần này, Diệp Lăng Phi ngập ngừng một chút rồi mới đáp:
- Cô cũng bao gồm trong đó.