Hoàng Việt khẳng định chắc nịch:
- Serena đột nhiên tấn công tôi, đến giờ tôi vẫn không hiểu tại sao. Diệp Lăng Phi, anh nói xem, tại sao cô ta lại làm vậy? Có phải Serena có bí mật gì đó sợ tôi phát hiện không?
Nghe Hoàng Việt nói vậy, Mộ Văn không đợi Diệp Lăng Phi lên tiếng mà hỏi trước:
- Cũng có thể là Serena không muốn đi gặp đặc công Pháp cùng anh. À đúng rồi, hôm nay không phải cô ta đi gặp họ sao? Bọn họ đâu rồi?
Đây cũng chính là điều Diệp Lăng Phi định hỏi. Thấy Mộ Văn đã hỏi thay, anh không cần phải lên tiếng nữa mà chỉ nhìn Hoàng Việt, chờ đợi câu trả lời. Hoàng Việt hơi ngạc nhiên rồi nói ngay:
- Bên đặc công Pháp vẫn chưa tới, không biết đã xảy ra chuyện gì. Có lẽ ở đây có vấn đề, lúc trước tôi đã báo cáo về Bắc Kinh rồi, tôi không thể tiếp tục đảm nhận công việc ở đây được nữa, tôi phải về Bắc Kinh dưỡng thương!
Câu nói này của Hoàng Việt nằm ngoài dự đoán của Mộ Văn. Lúc nãy cô không hề nghe anh ta nhắc đến chuyện này, bây giờ đột nhiên nghe Hoàng Việt nói phải về Bắc Kinh, Mộ Văn ngạc nhiên hỏi:
- Hoàng Việt, sao lúc nãy anh không nói với tôi? Anh báo cáo về Bắc Kinh khi nào, cấp trên đã đồng ý chưa?
- Đương nhiên là đồng ý rồi. Bây giờ tôi đã bị thương, chẳng lẽ còn bắt tôi ở lại đây giải quyết công việc sao!
Hoàng Việt ngồi dậy, dây truyền dịch vẫn đang cắm trên cánh tay hắn. Hắn vừa ngồi dậy vừa khẽ giơ tay phải lên. Mộ Văn thấy Hoàng Việt ngồi dậy nhưng không hề có ý định đỡ lấy một tay. Chi tiết này lọt vào mắt Diệp Lăng Phi, một nụ cười thoáng hiện trong mắt anh. Nhưng anh không vạch trần, sau khi thấy Hoàng Việt đã ngồi vững, Diệp Lăng Phi kéo ghế lùi lại, bắt chéo chân nhìn Hoàng Việt trên giường bệnh và nói:
- Hoàng Việt, tôi hỏi cậu một chuyện được không?
Hoàng Việt gật đầu:
- Diệp tiên sinh, anh cứ hỏi đi!
- Hoàng Việt, cậu biết thân phận của tôi từ khi nào?
Câu hỏi này của Diệp Lăng Phi không chỉ khiến Hoàng Việt mà ngay cả Mộ Văn cũng sững sờ. Cả hai đều không ngờ Diệp Lăng Phi lại hỏi như vậy. Mộ Văn nhìn vào gương mặt anh, hy vọng có thể đoán được anh đang nghĩ gì, nhưng điều khiến cô thất vọng là vẻ mặt Diệp Lăng Phi vẫn bình thản như thường, cô hoàn toàn không nhìn ra được ý đồ của anh.
Hoàng Việt cũng nhìn Diệp Lăng Phi, vẻ mặt vô cùng kinh ngạc. Hắn cũng không ngờ Diệp Lăng Phi lại hỏi câu đó, hắn trầm ngâm một lát rồi đáp:
- Diệp tiên sinh, tôi không hiểu ý anh lắm. Anh hỏi câu này rốt cuộc là có ý gì?
- Hoàng Việt, cậu nói xem? - Diệp Lăng Phi hỏi ngược lại.
Hoàng Việt lắc đầu:
- Tôi thật sự không hiểu, không hiểu mục đích câu hỏi của anh. Anh có thể nói cho tôi biết được không?
- Giả ngây giả ngô thì ai mà không biết, Hoàng Việt, tôi cũng biết giả vờ đấy!
Diệp Lăng Phi móc một điếu thuốc ra, nhưng chỉ cầm trên tay rồi lại cất vào. Hai tay anh đặt trên đùi, vỗ nhẹ rồi nói:
- Hoàng Việt, cậu đúng là một diễn viên tài ba đấy, diễn xuất không tồi chút nào!
- Diệp Lăng Phi, rốt cuộc anh muốn làm gì?
Nghe những lời không chút khách khí của Diệp Lăng Phi, Hoàng Việt có vẻ mất hết kiên nhẫn. Hắn không còn gọi "Diệp tiên sinh" nữa mà gọi thẳng tên. Giọng điệu của Hoàng Việt lúc này hoàn toàn khác trước, mắt hắn trợn trừng:
- Diệp Lăng Phi, tôi hy vọng anh hiểu cho rõ, ở đất nước này, tôi có tiếng nói hơn anh. Anh chẳng qua chỉ là một tên buôn lậu súng đạn, anh nghĩ mình có quyền gì ở đây? Nếu tôi muốn bắt anh, tôi có thể bắt ngay lập tức. Anh không biết có bao nhiêu người muốn tóm anh đâu!
Những lời này của Hoàng Việt khiến Mộ Văn tròn mắt kinh ngạc. Trước đây, cô luôn nghĩ Hoàng Việt bị Diệp Lăng Phi chèn ép, không hiểu tại sao anh ta lại nhẫn nhịn như vậy. Bây giờ nghe Hoàng Việt nói thế, trong lòng Mộ Văn dấy lên bao nghi vấn. Nói cách khác, Hoàng Việt đã sớm biết thân phận của Diệp Lăng Phi nhưng không nói ra. Mộ Văn chợt nghĩ, có lẽ mình biết thân phận của Diệp Lăng Phi còn sau cả anh ta.
Mộ Văn vốn không nghĩ sâu về vấn đề này, cũng không suy nghĩ kỹ xem Hoàng Việt biết thân phận của Diệp Lăng Phi từ khi nào. Hoàng Việt vừa dứt lời, Diệp Lăng Phi đã lạnh lùng lên tiếng, ánh mắt sắc bén nhìn thẳng vào hắn:
- Hoàng Việt, vậy là cậu thừa nhận đã sớm biết thân phận của tôi, biết tôi buôn lậu súng đạn, và cũng biết đám người của Khoa Nhung Hỏa Diễm đến đây để giết tôi. Vậy tôi muốn hỏi cậu một câu, làm sao cậu biết được? Ai đã nói cho cậu?
- Tôi tự mình điều tra ra, không được sao?
Đối mặt với khí thế áp đảo của Diệp Lăng Phi, Hoàng Việt vẫn cảm thấy bị lép vế, hắn nói:
- Không được sao? Thông tin của anh là do tôi điều tra ra đấy!
- Ồ, cậu điều tra ra à? Thật nực cười!
Diệp Lăng Phi nghe vậy liền bật cười:
- Cậu có biết ở đất nước này, hồ sơ của tôi là không chính xác không? Bởi vì hồ sơ của tôi vốn là giả. Cho dù cậu là đặc công cũng không thể nào điều tra ra thân phận thật của tôi. Hoàng Việt, đừng nói dối nữa. Tôi cho cậu thêm một cơ hội, rốt cuộc cậu biết thân phận của tôi bằng cách nào? Nếu câu trả lời không làm tôi hài lòng, thì cậu cứ chờ đấy!
Diệp Lăng Phi còn chưa nói xong, tay trái của Hoàng Việt đã giơ lên. Trong lòng Diệp Lăng Phi thầm kêu không ổn, hắn lập tức bật người ra sau.
- Pằng!
Một tiếng súng vang lên. Trên bức tường ngay chỗ Diệp Lăng Phi vừa ngồi xuất hiện một lỗ đạn. Nếu Diệp Lăng Phi không phản ứng cực nhanh, có lẽ hắn đã ngã xuống với một viên đạn găm vào đầu. Diệp Lăng Phi nằm trên mặt đất, tay phải rút ra một con dao, nhìn Hoàng Việt đang cầm khẩu súng lục trên giường. Hoàng Việt cũng không ngồi yên. Ngay khi nổ súng, hắn đã giật phăng dây truyền dịch trên tay. Hắn đoán được Diệp Lăng Phi sẽ phản kích, và khi con dao của Diệp Lăng Phi bay tới, Hoàng Việt cũng lăn khỏi giường.
- Không được nhúc nhích!
Giọng Mộ Văn vang lên trong phòng bệnh. Cô đang cầm súng chĩa thẳng vào ngực Hoàng Việt. Cùng lúc đó, Hoàng Việt cũng chĩa súng vào ngực Mộ Văn, nói:
- Mộ Văn, người không được nhúc nhích là cô mới đúng!
Lúc này, Diệp Lăng Phi đã đứng dậy từ dưới đất. Anh phủi tay, rồi bật cười lớn:
- Thật không ngờ cậu đã chuẩn bị từ sớm. Hoàng Việt, có phải cậu đã biết tôi phát hiện ra thân phận của cậu rồi không?
Hoàng Việt chĩa súng vào Mộ Văn, không khí căng như dây đàn. Vẻ mặt hắn không một nụ cười, ngược lại còn đằng đằng sát khí:
- Diệp Lăng Phi, tôi nói cho anh biết, lý do tôi muốn giết anh là vì tôi nhận được tin tình báo, anh có thể là một tên buôn lậu súng đạn, chỉ đơn giản vậy thôi. Tôi không biết thân phận gì khác của anh cả!
Nói đến đây, hắn nhìn Mộ Văn:
- Mộ Văn, cô làm gì vậy? Chẳng lẽ cô không biết tôi là đồng đội của cô sao? Sao cô có thể chĩa súng vào tôi?
- Tôi không cần biết anh là ai, tôi chỉ biết bây giờ anh không được nổ súng giết người ở đây!
Đôi mắt Mộ Văn nhìn chằm chằm vào Hoàng Việt, vẻ mặt vô cùng căng thẳng, cô tập trung vào từng cử động nhỏ của hắn. Mộ Văn nói:
- Hoàng Việt, bây giờ anh bỏ súng xuống. Có chuyện gì chúng ta có thể từ từ nói, nhưng anh tuyệt đối không được nổ súng giết người!
- Mộ Văn, cô có biết anh ta là ai không? - Hoàng Việt nói - Anh ta chính là Satan, là người mà cô luôn muốn tìm đấy! Tôi làm vậy cũng chỉ vì cô thôi, tôi phải giết hắn ở đây, không thể để cô tiếp tục đau khổ như vậy được!
- Tôi tiếp tục đau khổ?
Mộ Văn sững sờ, cô nhìn Hoàng Việt:
- Hoàng Việt, anh nói vậy là có ý gì?
- Mộ Văn, tôi là đồng đội của cô, sao lại không hiểu cô chứ? - Hoàng Việt nói - Kể từ sau khi Mộ Thiên Dương chết, cô chưa bao giờ vui vẻ. Dù tôi là đồng đội của cô, muốn tìm cách làm cô vui nhưng cô vẫn không vui. Mộ Văn, tôi không muốn thấy cô như vậy. Trong lòng tôi, cô là người duy nhất tôi quan tâm, tôi không thể để cô tiếp tục đau khổ, cho nên tôi phải giúp cô. Satan là kẻ thù của cô, nếu tôi giết hắn, cô nhất định sẽ vui. Tôi biết làm vậy sẽ phải trả giá, nhưng tôi chấp nhận!
- Hoàng Việt, anh nhầm rồi, anh ấy không hề giết Thiên Dương!
Câu nói của Mộ Văn chưa dứt đã bị Hoàng Việt cắt ngang:
- Cái chết của Mộ Thiên Dương tuyệt đối do bọn Satan gây ra. Thiên Dương đã từng nói với tôi, nếu anh ấy chết, nhất định là do Lang Nha làm, nhất định là vì Satan, vì anh ta đã điều tra Satan. Theo tình báo của Thiên Dương, Satan từng là người Trung Quốc. Mộ Văn, cô có biết tại sao Thiên Dương lại tiết lộ tin tình báo đó ra không?
Những lời này của Hoàng Việt khiến Mộ Văn ngẩn người, cô buột miệng hỏi:
- Ý là Satan sẽ bị người ta biết mặt, trước đó không ai biết mặt Satan cả. Mộ Văn, cô nghĩ xem, cái chết của Thiên Dương nhất định có liên quan đến Satan!
Nói đến đây, một tay khác của Hoàng Việt nắm lấy khẩu súng của Mộ Văn:
- Nếu cô không tin tôi, vậy bây giờ cô hãy nổ súng đi, tôi nguyện chết vì cô. Nhưng trước khi chết, tôi nhất định phải giết hắn!
- Khoan đã!
Ánh mắt Diệp Lăng Phi nhìn Mộ Văn, anh không nhịn được nói:
- Tôi biết đặc công không thể tin được. Thôi được, lần này tôi thật sự thua trong tay đặc công rồi!
Diệp Lăng Phi nói xong, không nói hai lời, lao tới đập vỡ cửa sổ rồi nhảy ra ngoài.
- F*ck!
Hai tiếng súng vang lên, khẩu súng trong tay Hoàng Việt nhả ra hai viên đạn bay về phía cửa sổ, nhưng lúc đó Diệp Lăng Phi đã hoàn toàn ra khỏi đó. Hoàng Việt chửi một tiếng, cầm súng định lao ra cửa sổ, nhưng Mộ Văn khẽ nói:
- Không được nhúc nhích!
Hoàng Việt lại một lần nữa dừng bước, hắn từ từ quay lại đối mặt với Mộ Văn:
- Mộ Văn, cô làm gì vậy? Chẳng lẽ đến bây giờ cô vẫn không hiểu sao? Diệp Lăng Phi chính là Satan, cũng là kẻ thù của cô. Tôi làm vậy là để báo thù cho cô thôi!
- Đừng cử động, Hoàng Việt. Nếu anh còn động, tôi sẽ nổ súng thật đấy!
Mộ Văn cầm chắc khẩu súng, mắt nhìn thẳng vào Hoàng Việt:
- Lúc nãy tôi đã nói với anh rồi, cho dù anh ta là Satan, cho dù anh ta có giết Thiên Dương, cũng không nên giết anh ta ở đây. Anh ta phải chịu sự trừng phạt của pháp luật. Anh làm như vậy chỉ khiến tôi càng thêm day dứt. Hoàng Việt, tôi nói cho anh biết, đừng nghĩ đến chuyện giết anh ta nữa, anh có nghe không?
- Được rồi, cô nói sao thì làm vậy