Giọng nói của Đới Vinh Cẩm vang lên từ đầu dây bên kia. Giờ đây, việc gọi điện cho Diệp Lăng Phi đã trở thành thói quen của hắn, giống như Diệp Lăng Phi từng nói với Mộ Văn, Đới Vinh Cẩm đang chơi trò mèo vờn chuột. Hắn là mèo, còn Diệp Lăng Phi là chuột. Đới Vinh Cẩm không chỉ muốn tiêu diệt Diệp Lăng Phi mà còn muốn nghiền nát tinh thần của hắn.
Diệp Lăng Phi nghe điện thoại của Đới Vinh Cẩm, hắn vừa thắt dây an toàn vừa khởi động xe. Một tay cầm điện thoại, hắn nói:
- Đới Vinh Cẩm, bây giờ ta không rảnh đùa với ngươi. Ta còn có việc cần làm, nhưng ngươi yên tâm, sau khi xong việc ta nhất định sẽ tìm ngươi. Đến lúc đó chúng ta có thể ngồi xuống nói chuyện đàng hoàng, Đới Vinh Cẩm, ngươi thấy sao?
- Thú vị đấy, thật sự rất thú vị!
Trong điện thoại vọng lại tiếng cười của Đới Vinh Cẩm, dường như còn có cả tiếng vỗ tay. Diệp Lăng Phi nổ máy rồi nói:
- Lão Đới, ngươi không thể để yên được hai ngày à? Trước đây ta không hề thấy ngươi thích đùa như vậy, gần đây mới phát hiện ra đấy. Lão Đới, bản lĩnh của ngươi thật không nhỏ, đã có quan hệ với Ám bộ, bây giờ ngươi càng ngày càng khiến ta kinh ngạc đấy!
- Lão Đới à?
Đới Vinh Cẩm nghe Diệp Lăng Phi xưng hô như vậy thì ngạc nhiên, nhưng rồi lập tức hiểu ra. Hắn cười nói:
- Satan, cách xưng hô này của anh thú vị thật đấy. Được thôi, vậy tôi cũng sẽ gọi anh là Lão Diệp!
- Ta thích ngươi gọi ta như vậy! – Diệp Lăng Phi nói. – Lão Đới, nói ta nghe xem rốt cuộc ngươi có quan hệ gì với Ám bộ, người của Ám bộ tại sao lại giúp ngươi? Ta thật sự không hiểu, nếu Ám bộ đã như vậy thì tại sao trước đây lại không giúp Câu lạc bộ quân hỏa của các ngươi. Trên đời này luôn có những chuyện khiến người ta không thể đoán trước được!
- Lão Diệp, tôi cũng đang nghĩ không ra, rốt cuộc anh đang nói cái quái gì vậy. Sao ngay cả một tổ chức như Ám bộ mà anh cũng điều tra ra được!
Đới Vinh Cẩm cười lớn và nói:
- Nhưng nếu các anh đã biết đến Ám bộ thì nên biết đối thủ của mình là ai. Satan, tôi nhớ đã nói với anh rồi, anh coi như đã qua cửa ải thứ nhất, vẫn còn cửa ải thứ hai đang đợi anh đấy. Bây giờ tôi nói cho anh biết, cửa ải thứ hai chính là Ám bộ. Đây chính là cửa ải tôi chuẩn bị cho anh, vì tôi lo đám Khoa Nhung Hỏa Diễm không giải quyết được anh, lúc đó tôi chỉ có thể dùng Ám bộ để đối phó. Nhưng không ngờ năng lực của anh lại vượt ngoài dự liệu của tôi, anh đã điều tra ra được Ám bộ. Tôi hỏi anh, anh có biết giữa anh và Ám bộ có ân oán gì không?
- Sao ta biết được! – Diệp Lăng Phi lạnh lùng đáp. – Nếu biết thì ta đã sớm ra tay, lẽ nào lại ngu ngốc đợi đến bây giờ?
- Chuyện đã đến nước này mà anh thực sự không biết gì về Ám bộ sao?
Nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, Đới Vinh Cẩm tỏ ra vô cùng oán hận:
- Thôi được, tôi không cần phải nói nhiều với anh. Đã chơi thì phải chơi cho tới bến, nếu tôi nói sớm cho anh biết thì trò chơi này còn gì vui nữa. Satan, anh nói có đúng không?
- Đúng con khỉ! – Diệp Lăng Phi buột miệng chửi. – Lão Đới, ta không rảnh chơi với ngươi. Sau khi giải quyết xong chuyện của ta ở đây, ta sẽ đi tìm ngươi, đến lúc đó ta sẽ chơi với ngươi tới cùng!
Đới Vinh Cẩm nghe vậy thì cười nói:
- Anh đừng quên câu vừa nói với tôi đấy, tôi sẽ đợi anh, đừng để tôi thất vọng!
- Ngươi yên tâm, ta sẽ không để ngươi thất vọng đâu!
Diệp Lăng Phi tắt máy, buông một câu chửi:
- Khốn nạn, ngươi cứ chờ chết đi!
Diệp Lăng Phi lái xe đến đập chứa nước mà Dã Lang đã nói. Con đập này nằm ở phía đông thành phố, cung cấp nước sinh hoạt cho toàn bộ dân cư thành phố Vọng Hải.
Khi Diệp Lăng Phi đến bên đập, xe của hắn đậu ngay cạnh xe của Dã Thú, Dã Thú đã đến sớm hơn một chút. Diệp Lăng Phi lái xe từ Tòa nhà Tập đoàn Quốc tế Thế kỷ đến đây, đoạn đường này kẹt xe khá nghiêm trọng. Lúc Diệp Lăng Phi vừa tới, Dã Thú và Dã Lang đã bắt đầu xử lý thi thể. Dã Thú rất có kinh nghiệm trong việc này, hắn cầm một cái túi ni lông lớn, bỏ thi thể vào trong rồi kéo về phía khe núi. Serena khoanh hai tay trước ngực, cố gắng giữ bình tĩnh. Mãi đến khi Diệp Lăng Phi đến gần, cô mới lên tiếng:
- Satan, hắn là người của Ám bộ!
- Ám bộ?
Diệp Lăng Phi và Serena đi đến trước thi thể. Lúc này Dã Lang và Dã Thú đang cầm xẻng tìm chỗ đào đất, thi thể được đặt nằm bên cạnh. Diệp Lăng Phi ngồi xổm xuống, quan sát một lượt rồi đứng dậy nói:
- Serena, ý em là các em đã giết người của Ám bộ à?
- Phải nói là em đã giết hắn!
Khi Serena nói câu này, mắt cô ánh lên một tia bất đắc dĩ, dường như cô vốn không muốn làm vậy, chỉ là không còn lựa chọn nào khác. Diệp Lăng Phi liếc nhìn Serena, rồi lại nhìn Dã Lang và Dã Thú, nói:
- Anh thấy chuyện này cần phải làm cho rõ ràng, tạm thời đừng xử lý thi thể này!
- Không xử lý?
Dã Lang ngạc nhiên. Hắn và Dã Thú đều dừng tay. Dã Lang nhảy ra khỏi chỗ đang đào, nhìn Diệp Lăng Phi hỏi:
- Satan, tại sao lại không xử lý thi thể này?
- Đương nhiên là phải điều tra thân phận của hắn đã! – Diệp Lăng Phi nói. – Chẳng lẽ cứ thế là xong chuyện sao? Anh thấy chưa xong đâu!
Diệp Lăng Phi cầm điện thoại gọi cho Đại đội cảnh sát hình sự, bảo Tiểu Triệu cho người đến xem xét.
Sau khi cúp máy, hắn lại nhìn thi thể một lần nữa rồi nói:
- Chúng ta ngồi đây đợi cảnh sát đến đi, chuyện này để họ xử lý là tốt nhất!
Dã Lang và Dã Thú đều dừng lại. Dã Thú đặt mông ngồi xuống đất, lôi trong người ra một điếu thuốc, châm lửa rồi rít một hơi. Dã Lang có vẻ không hiểu cách làm của Diệp Lăng Phi, hắn hỏi:
- Satan, nếu để cảnh sát xử lý, em lo chuyện này sẽ liên lụy đến Serena!
Diệp Lăng Phi nhìn Serena một cái rồi nói:
- Không sao đâu, anh nghĩ chuyện này sẽ không liên lụy đến Serena. Lẽ nào cậu đến cả lời của anh mà cũng không tin sao?
Nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, Dã Lang vội đáp:
- Satan, em không có ý đó. Em chỉ thấy chuyện này không dễ xử lý, sở dĩ em muốn giải quyết thi thể này cũng là vì nghĩ đến nhiều vấn đề khác. Ngộ nhỡ người của Ám bộ biết Serena giết người của họ thì em lo…!
Dã Lang còn chưa nói hết câu thì Serena đã lên tiếng:
- Dã Lang, anh không cần lo cho em, em sẽ không sao đâu!
Diệp Lăng Phi bảo Serena ngồi xuống bên cạnh mình. Hắn ngồi trên đất, nhìn thi thể một cái rồi quay sang Serena nói:
- Serena, nói cho anh biết rốt cuộc là thế nào. Em cứ từ từ kể anh nghe, anh muốn biết giữa em và Hoàng Việt đã xảy ra chuyện gì?
- Hoàng Việt? – Serena nghe Diệp Lăng Phi nhắc đến cái tên này thì hỏi lại. – Anh nói là tên đặc công người Trung Quốc à?
- Ừ! – Diệp Lăng Phi gật đầu chắc nịch. – Chính là hắn. Trưa nay anh đến bệnh viện gặp hắn, hắn nói đã bị em tập kích. Nhưng bây giờ hắn đã bị tống vào tù rồi!
Nghe tin Hoàng Việt đã vào tù, Serena thở phào nhẹ nhõm:
- Satan, khi nãy em còn lo Hoàng Việt sẽ uy hiếp anh. Bây giờ xem ra em đã nghĩ nhiều rồi, Hoàng Việt làm sao có thể uy hiếp được anh chứ, anh là Satan mà!
- Serena, em cũng đừng đề cao anh quá. Rốt cuộc chuyện là thế nào? – Diệp Lăng Phi hỏi.
- Ừm, chuyện này nói ra thì dài dòng lắm. Nói đơn giản là em phát hiện Hoàng Việt có liên quan đến Ám bộ, và hắn đang định dẫn em đi gặp người của chúng. Do đó em đã chạy ra đây, nhưng không ngờ lại bị người của Ám bộ theo dõi, may mà có Dã Lang!
Serena nói rồi chỉ tay vào thi thể:
- Hắn chính là người của Ám bộ. Nếu không có Dã Lang, có lẽ em đã bị hắn tập kích rồi. Chỉ đáng tiếc là em không biết rốt cuộc có bao nhiêu người của Ám bộ đang ẩn nấp ở đây. Bây giờ em không dám hành động thiếu suy nghĩ nữa. Mặt khác, bên phía Pháp em cũng không biết ai là người của Ám bộ. Lần trước Sean đã bị lừa rồi, em không dám mạo hiểm lần nữa!
Diệp Lăng Phi đặt tay lên trán, chau mày nói:
- Serena, để anh xâu chuỗi lại các manh mối đã! Bây giờ anh cảm thấy mọi chuyện rất hỗn loạn, nhưng trong đó lại có một mối liên kết nào đó!
Diệp Lăng Phi kết nối những chuyện mình gặp phải lại với nhau, rồi nghĩ đến mẩu giấy với nội dung mà Sean đã ghi lại, cộng thêm lời của Serena vừa nói. Mắt hắn đột nhiên sáng lên, lẩm bẩm:
- À, thì ra là vậy!
Serena và Dã Lang đều không hiểu Diệp Lăng Phi đã thông suốt chuyện gì. Thấy hắn thì thầm, Dã Lang hỏi:
- Satan, rốt cuộc anh nghĩ ra chuyện gì vậy?
- Ừ, anh đã nghĩ thông mọi chuyện rồi! – Diệp Lăng Phi nói. – Theo anh thấy, chuyện này trông có vẻ rất phức tạp, nhưng thực ra lại rất đơn giản. Chúng ta có thể hiểu rằng lần này Sean và Macneill đến Vọng Hải chính xác là để tấn công lính đánh thuê của Khoa Nhung Hỏa Diễm. Đương nhiên, Sean không biết Macneill là người của Ám bộ. Từ một loạt sự việc này, có thể thấy Ám bộ và Đới Vinh Cẩm có liên quan với nhau. Những tin tức tình báo quan trọng của Đới Vinh Cẩm đều đến từ Ám bộ, đây cũng là lý do vì sao hắn có thể nắm trong tay nhiều thông tin mà anh không biết!
Khi Diệp Lăng Phi nói đến đây, Dã Lang đột nhiên xen vào:
- Satan, ý anh là lúc đầu sở dĩ Khoa Nhung Hỏa Diễm có thể thoát khỏi mạng lưới tình báo của Lang Nha chúng ta là vì có sự hỗ trợ của Ám bộ à?
- Ừ, về cơ bản có thể giải thích như vậy! – Diệp Lăng Phi nói. – Những năm gần đây, chính phủ Pháp liên tục tấn công tổ chức lính đánh thuê Khoa Nhung Hỏa Diễm nhưng luôn thất bại, điều này vốn đã nói lên nhiều vấn đề. Không phải chính phủ Pháp không có khả năng, mà hoàn toàn là vì bên cung cấp tin tình báo, thậm chí là hệ thống nhiệm vụ đặc thù của Pháp có vấn đề. Đây cũng là lý do vì sao hồ sơ của Serena lại được giữ bí mật, vì bộ phận tình báo Pháp đã biết được sự tồn tại của Ám bộ. Bọn họ cũng hy vọng có thể triệt hạ Ám bộ, chỉ đáng tiếc là tổ chức này vô cùng bí ẩn nên chính phủ Pháp luôn không thuận lợi trong việc này. Nhưng nói đi nói lại, tổ chức Ám bộ này ẩn nấp rất kỹ. Ngay cả anh cũng chỉ mới nghe đến sự tồn tại của nó từ miệng Sean, điều này đã đủ chứng minh sự đáng sợ của chúng!
- Nếu nói như vậy thì Ám bộ và Đới Vinh Cẩm có quan hệ với nhau à? – Dã Lang hỏi.
- Đúng vậy, nhưng rốt cuộc quan hệ của họ sâu đến đâu thì anh cũng không rõ lắm. Nhưng anh có thể khẳng định một điều, Đới Vinh Cẩm có sự hậu thuẫn của Ám bộ. Dù chỉ là hỗ trợ về mặt tình báo thì đối với Đới Vinh Cẩm mà nói, như vậy cũng đã quá đủ rồi