Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 1276: CHƯƠNG 1276: KHÔNG HIỂU (1)

Diệp Lăng Phi vừa lái xe đến khúc cua thì thấy một người phụ nữ tóc vàng vẫy tay xin đi nhờ. Hắn vốn không phải người tốt bụng gì, dù thấy cô gái vẫy tay nhưng vẫn lái xe đi thẳng. Người phụ nữ tóc vàng liền giơ ngón giữa lên, thể hiện sự khinh bỉ tột độ.

Xe của Diệp Lăng Phi vừa đi qua, một chiếc Toyota màu trắng khác đã chạy tới. Cô gái tóc vàng lại giơ tay vẫy, lần này chiếc xe dừng lại. Cửa kính hạ xuống, một người đàn ông khoảng hơn 40 tuổi thò đầu ra. Thấy một cô gái tóc vàng mắt xanh, gã tài xế liền hỏi bằng tiếng Anh:

- Cô có chuyện gì vậy?

Cô gái ngoại quốc đáp:

- Tôi muốn đi nhờ một đoạn.

- Ồ, lên xe đi.

Gã tài xế mở cửa xe bên cạnh, ra hiệu cho cô gái lên. Sau khi cô gái lên xe, dục vọng trong gã bắt đầu trỗi dậy. Cô gái tóc vàng mắt xanh này trông vô cùng đầy đặn, ánh mắt gã tài xế cứ dán chặt vào ngực cô ta. Cô ta dường như cũng có ý lả lơi, cố tình khoe ra bộ ngực của mình.

Ánh mắt gã tài xế ánh lên vẻ mê đắm, gã thử đặt tay lên đùi cô ta, không thấy có bất kỳ phản kháng nào, lá gan gã càng lúc càng lớn. Cô gái kia lại rất thoải mái nói:

- Hay là chúng ta tìm nơi nào đó không có người?

- Được, được.

Gã tài xế vội vàng đáp. Đoạn đường này khá hẻo lánh, không nhiều xe cộ như trong thành phố. Gã lái xe đến một con đường vắng, đi khoảng năm, sáu phút thì dừng lại dưới một gốc cây cổ thụ. Gã vừa cởi dây an toàn, còn chưa kịp lao đến cô gái ngoại quốc thì đã bị cô ta túm lấy đầu, dùng sức vặn một cái. Chỉ nghe tiếng “rắc”, cổ gã đã gãy lìa.

Cô ta nhanh chóng mở cửa xe, kéo xác gã tài xế ra ngoài, không một động tác thừa. Sau đó, cô ta ngồi vào ghế lái rồi phóng xe đi.

Chuông điện thoại từ thắt lưng cô ta vang lên, cô ta cầm lên nghe.

- Ừ, tôi đến thành phố Vọng Hải rồi. Tên ngốc đó đã bị tôi xử lý. Ừm, ừm, tôi biết rồi, tôi sẽ giải quyết xong chuyện bên này.

- Tư Tiểu Tư, điều này tôi biết, Satand tuy là một kẻ nhức đầu trên trường quốc tế, nhưng hắn tuyệt đối không thể không có sơ hở. Trước hết, tôi sẽ xử lý từng chút một.

- Ừ, được!

Cô gái tóc vàng mắt xanh cúp điện thoại, ngay sau đó mở đài trên xe, một bản nhạc rock inh tai nhức óc vang lên…

Diệp Lăng Phi vừa lái xe vừa gọi cho Trương Lộ Tuyết, chuông reo mãi mà không có người nghe. Hắn đành đặt điện thoại xuống, đưa tay lên trán, không biết là Trương Lộ Tuyết giận dỗi không nghe máy, hay là đang bận việc gì đó.

Hắn vừa đặt điện thoại xuống chưa được bao lâu thì chuông lại vang lên. Diệp Lăng Phi cầm lên xem, là Trương Lộ Tuyết gọi đến. Hắn bắt máy, giọng Trương Lộ Tuyết vọng ra từ đầu dây bên kia:

- Diệp Lăng Phi, anh vừa gọi cho em à?

Diệp Lăng Phi cầm điện thoại nói:

- Đương nhiên rồi. Lộ Tuyết, bây giờ em đang ở đâu?

Nghe vậy, Trương Lộ Tuyết bất giác hỏi lại:

- Làm gì?

- Không có gì, anh chỉ muốn biết em đang ở đâu thôi. Em đừng nghĩ nhiều.

- Em có thể nghĩ nhiều gì chứ, bây giờ em đang ở nhà.

- Vậy được, lát nữa anh sẽ đến nhà em.

Diệp Lăng Phi nói xong, lại bồi thêm một câu:

- Anh có chuyện muốn nói với em. Ồ, đúng rồi, bố mẹ em có nhà không?

- Diệp Lăng Phi, anh rốt cuộc có chuyện gì thế, sao em cứ thấy anh có ý đồ đen tối với em vậy nhỉ?

Câu nói của Trương Lộ Tuyết mang ý trêu đùa, cô khẽ nói:

- Nếu em nói bố mẹ không có nhà, có phải anh định giở trò bậy bạ không? Em cảnh cáo trước đấy, anh mà dám làm bậy ở nhà em, em sẽ gọi ngay cho bà xã của anh, đến lúc đó thì anh cứ tha hồ mà tận hưởng nhé.

Nghe Trương Lộ Tuyết nói vậy, Diệp Lăng Phi khẽ cười:

- Lộ Tuyết, nếu em muốn làm thế, anh cũng đành chịu thôi. Nếu bắt anh phải chọn giữa em và Tình Đình, thì anh chỉ đành chọn cách biến mất thôi.

- Được rồi, được rồi, Diệp Lăng Phi, anh đừng nói nữa. Anh mà còn nói tiếp, em sắp cảm thấy mình biến thành tội nhân rồi. Ban nãy anh nói cứ như em ép anh đến đường cùng vậy, em không dám đâu, anh là Diệp Lăng Phi lừng danh cơ mà.

Nghe thấy giọng hờn dỗi của Trương Lộ Tuyết trong điện thoại, Diệp Lăng Phi cười nói:

- Lộ Tuyết, anh biết rồi. Ừm, vậy anh không nói nữa, đợi đến nhà em chúng ta nói chuyện tiếp. Ồ, đúng rồi, bố mẹ em thật sự không ở nhà à?

Diệp Lăng Phi lại hỏi thêm một lần nữa. Đầu dây bên kia, Trương Lộ Tuyết đáp:

- Đúng thế, bố mẹ em không có nhà, bây giờ anh hài lòng chưa?

Diệp Lăng Phi cười rồi cúp máy. Hắn thấy có lúc Trương Lộ Tuyết giống hệt một cô bé. Về điểm này, Trương Lộ Tuyết và Bạch Tình Đình có phần tương đồng. Bạch Tình Đình cũng thường có những biểu hiện như vậy, ngữ khí đôi lúc rất giống Trương Lộ Tuyết. Diệp Lăng Phi lại nghĩ đến Bạch Tình Đình, thầm nghĩ nếu có thể khiến hai người họ hòa thuận với nhau thì tốt biết mấy.

Nhưng hắn cũng chỉ dám nghĩ vậy thôi, chứ hắn biết rõ để Bạch Tình Đình và Trương Lộ Tuyết hòa hợp được với nhau, hắn cần phải làm rất nhiều việc, không hề đơn giản như trong tưởng tượng. Tính cách của Bạch Tình Đình và Trương Lộ Tuyết quá giống nhau, rất dễ khiến cả hai đối đầu, mà đó luôn là khởi nguồn của mọi tranh cãi. Gần đây, Diệp Lăng Phi không có tâm trí và sức lực để giải quyết chuyện của hai người họ. Đợi khi xử lý xong đám lính đánh thuê Khoa Nhung Hỏa Diễm, hắn sẽ suy nghĩ đến chuyện giữa Bạch Tình Đình và Trương Lộ Tuyết, tìm cách để họ hòa hợp với nhau.

Diệp Lăng Phi lái xe đến cổng nhà Trương Lộ Tuyết rồi dừng lại, sau đó xuống xe. Trong sân biệt thự, người giúp việc đang tưới hoa. Thấy Diệp Lăng Phi đi vào, người giúp việc đặt bình tưới xuống, tiến đến trước mặt hắn. Không đợi cô kịp lên tiếng, Diệp Lăng Phi đã nói:

- Tôi đã gọi cho cô Tuyết rồi.

Người giúp việc này trước đây từng gặp Diệp Lăng Phi nên không hỏi thêm gì, quay người cầm bình nước tưới hoa tiếp. Diệp Lăng Phi đi thẳng vào trong biệt thự. Trước đó Trương Lộ Tuyết đã nói bố mẹ cô không ở nhà, hắn cũng không hỏi họ đi đâu, đó là chuyện riêng của gia đình cô, nếu hỏi nhiều sẽ thành ra can thiệp quá sâu, điều mà Diệp Lăng Phi không hề muốn.

Diệp Lăng Phi vào phòng khách nhưng không thấy Trương Lộ Tuyết đâu, hắn bèn đi thẳng lên lầu, đến phòng ngủ của cô. Hắn đến đây không phải một hai lần nên rất quen thuộc, không cần ai dẫn đường cũng tìm được đến cửa phòng ngủ của Trương Lộ Tuyết. Cửa phòng khép hờ, bên trong có tiếng nói vọng ra, dường như Trương Lộ Tuyết đang xem phim. Diệp Lăng Phi đưa tay định đẩy cửa vào, nhưng nghĩ lại rồi gõ cửa.

Cộc, cộc!

Hắn gõ hai tiếng, liền nghe thấy giọng Trương Lộ Tuyết từ bên trong:

- Vào đi!

Nghe vậy, Diệp Lăng Phi đẩy cửa ra, thấy Trương Lộ Tuyết chỉ mặc một chiếc áo hai dây mỏng manh nằm trên giường, bên dưới đắp một chiếc chăn mỏng, tay cầm khoai tây chiên, vừa ăn vừa xem ti vi.

Diệp Lăng Phi vừa xuất hiện, Trương Lộ Tuyết đã cười nói:

- Diệp Lăng Phi, anh lịch sự từ khi nào thế? Em còn tưởng anh cứ thế xông vào, không ngờ còn biết gõ cửa, lạ thật đấy.

Diệp Lăng Phi cười, đứng ở cửa cởi giày ra. Phòng của Trương Lộ Tuyết có trải thảm, dù mặt hắn có dày đến mức đi cả giày lên thảm cũng không thấy ngại, nhưng hắn sợ làm vậy sẽ khiến Trương Lộ Tuyết nổi giận. Hôm nay ở công ty, cô và Bạch Tình Đình đã tranh cãi rất lâu, kẻ ngốc cũng nhìn ra tâm trạng của cả hai đều không tốt. Buổi chiều Diệp Lăng Phi có việc nên không tham gia, hắn vốn muốn tìm cơ hội để hai người bình tĩnh lại, có thể ngồi xuống nói chuyện. Chỉ là suy nghĩ đó của hắn có phần hơi lạc quan quá, đổi lại là bất kỳ ai trong hoàn cảnh này cũng sẽ không đủ kiên nhẫn để nói chuyện.

Diệp Lăng Phi cởi giày, đi chân trần vào. Trương Lộ Tuyết thấy vậy, vẻ mặt vô cùng ngạc nhiên:

- Diệp Lăng Phi, hôm nay anh làm sao thế? Em cứ nghĩ anh sẽ đi cả giày vào, vậy mà anh lại cởi ra. Em nghi hôm nay anh bị ốm rồi đấy.

- Lẽ nào cứ phải bị bệnh mới làm thế được sao?

Diệp Lăng Phi đi chân trần đến bên giường. Trương Lộ Tuyết đang ngồi tựa vào đầu giường, sau lưng lót hai chiếc gối. Hắn vừa đến bên giường, Trương Lộ Tuyết đã kéo chăn lên cao hơn, dường như muốn che kín người. Nhưng Diệp Lăng Phi đã trèo lên giường, chẳng thèm hỏi ý kiến cô, hắn luồn chân vào trong chăn, vừa đưa vào đã chạm ngay phải đùi Trương Lộ Tuyết. Cảm giác mịn màng, mát rượi khiến Diệp Lăng Phi cười khoái trá, hắn thò tay vào trong, sờ vào cặp mông căng tròn của cô rồi cười ha hả, nói luôn miệng:

- Anh biết ngay là em sẽ thế này mà.

Bên dưới, Trương Lộ Tuyết chỉ mặc một chiếc quần lót. Cô ở nhà không đi đâu nên ăn mặc rất tùy tiện. Dù bị Diệp Lăng Phi sờ mông, trên mặt cô cũng không hề có vẻ ngại ngùng, xấu hổ. Điều này cũng là vì mối quan hệ giữa hai người đã không còn đơn giản. Nếu lúc đầu là do hiểu lầm khiến họ có quan hệ thân mật, thì sau này, mối quan hệ đó nảy sinh khi cả hai đều tỉnh táo. Họ không phải trẻ con, đều biết rõ điều đó có nghĩa là gì. Trương Lộ Tuyết tuy không phải vợ Diệp Lăng Phi, nhưng cô là người phụ nữ của hắn. Khi đối mặt với hắn, cô không cần phải tỏ ra e thẹn. Hơn nữa, Trương Lộ Tuyết đã du học nhiều năm ở nước ngoài, về mặt này, nền giáo dục cô tiếp nhận có phần thoáng hơn trong nước, cô thậm chí có thể chấp nhận cả người đồng tính. Đương nhiên, điều đó không có nghĩa cô là người đồng tính, dù nói là chấp nhận nhưng cô sẽ không bao giờ làm như vậy.

Diệp Lăng Phi đặt tay lên cặp mông căng tròn của Trương Lộ Tuyết. Cô quay người lại phía hắn, lấy điều khiển ấn nút tạm dừng bộ phim đang chiếu.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!