Mộ Biến nghĩ đến đây, lấy điện thoại ra gọi cho Diệp Lăng Phi. Đầu kia điện thoại đổ chuông hai tiếng thì nghe thấy giọng của Diệp Lăng Phi vọng ra:
- Mộ Biến, có chuyện gì vậy?
Qua điện thoại, Mộ Biến dường như nghe thấy tiếng còi cảnh sát nhưng không chắc chắn lắm, không biết có phải mình nghe nhầm không. Cô ta cầm điện thoại trên tay, nói:
- Diệp Lăng Phi, tôi có một chuyện muốn nói với anh, có khả năng liên quan đến tổ chức lính đánh thuê Khoa Nhung Hỏa Diễm. Nếu tôi nói cho anh chuyện này, anh sẽ trả cho tôi cái gì nào?
Mộ Biến vốn cho rằng Diệp Lăng Phi nghe thấy cô ta nói vậy sẽ tỏ ra rất vui mừng, nhưng không ngờ cô lại nghe thấy tiếng hừ lạnh từ phía hắn, một thái độ xem thường đến cực độ. Mộ Biến còn chưa hiểu tại sao Diệp Lăng Phi đột nhiên lại trở nên như vậy thì đã nghe hắn nói:
- Mộ Biến, nếu cô định nói chuyện lính đánh thuê Khoa Nhung Hỏa Diễm tối nay tấn công khách sạn thì thôi, không cần nói nữa.
Mộ Biến muốn nói đúng là chuyện này, nhưng cô không rõ tại sao Diệp Lăng Phi lại biết rõ đến vậy, bèn hỏi:
- Diệp Lăng Phi, sao anh lại biết chuyện này?
Diệp Lăng Phi nghe Mộ Biến nói vậy xong, hừ lạnh một tiếng:
- Tôi đương nhiên biết rồi, vì tôi đang ở trong khách sạn đó. Hơn nữa còn vừa đối mặt với những tên lính đánh thuê đó xong. Mộ Biến, bây giờ cô thấy thú vị lắm phải không?
- Hả…
Mộ Biến nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, đầu tiên hơi sửng sốt sau đó lập tức hiểu ra, cô ta bật cười. Diệp Lăng Phi nghe thấy tiếng cười của Mộ Biến, hắn nói:
- Mộ Biến, chuyện đến nước này rồi mà cô còn cười được à? Cô có biết trong khách sạn này có rất nhiều con tin không, lẽ nào cô không lo lắng cho sự an toàn của họ?
Mộ Biến đã đi vào thang máy, cô ta cầm điện thoại, khi cửa thang máy khép lại, cô ta đứng đối diện với cửa, ghé sát miệng vào điện thoại nói:
- Những con tin đó không liên quan gì đến tôi, sứ mệnh của tôi không phải là cứu người mà là hoàn thành nhiệm vụ. Để hoàn thành nhiệm vụ, tôi sẵn sàng trả bất cứ giá nào. Diệp Lăng Phi, về mặt này chúng ta có điểm chung, anh cũng là người như vậy, đừng nói với tôi là không phải đấy.
Đầu bên kia điện thoại im lặng, dường như Diệp Lăng Phi đã thừa nhận điều Mộ Biến nói. Mộ Biến sau đó nói thêm:
- Ừm, Diệp Lăng Phi, anh vẫn chưa nói cho tôi biết, anh đang ở đâu?
Diệp Lăng Phi không trả lời câu hỏi của Mộ Biến mà nói:
- Điều đó quan trọng lắm sao? Mộ Biến, việc tôi ở đâu dường như không quan trọng, quan trọng là cô sẽ giúp chúng tôi xử lý đám lính đánh thuê Khoa Nhung Hỏa Diễm đó như thế nào. Tôi thấy lực lượng đặc công, võ cảnh, cảnh sát ở đây được đào tạo rất ít về phương diện này. Cô là một đặc công có kinh nghiệm chiến đấu phong phú, bây giờ nếu cô không tham gia vào đợt hành động này thì đó là một tổn thất rất lớn, quan trọng hơn là sẽ có rất nhiều người vô tội phải chết.
- Diệp Lăng Phi, tôi đã nói rồi, tính mạng của những con tin đó không liên quan đến tôi, tôi không hề quan tâm đến sự sống chết của bọn họ.
Mộ Biến nói đến đây, giọng điệu của cô ta bỗng thay đổi, trở nên nhẹ nhàng hơn:
- Nhưng tôi lại rất quan tâm đến tính mạng của anh, tôi không muốn anh chết đi như vậy, thế thì chẳng hay chút nào. Ồ, Diệp Lăng Phi, nếu tôi không nói sai thì anh cũng ở trong khách sạn đó đúng không? Anh không muốn nói với tôi là vì lo lắng tôi muốn lấy mạng của anh, nếu là như thế, anh sẽ rất nguy hiểm. Diệp Lăng Phi, không biết tôi nói có đúng không?
Diệp Lăng Phi lạnh lùng đáp:
- Mộ Biến, cô rất thông minh. Nhưng đừng thông minh quá, như thế lại không tốt đâu.
- Diệp Lăng Phi, anh đừng cho rằng anh nói với tôi những lời này thì tôi sẽ nghĩ phán đoán của mình là sai lầm. Nhầm rồi, chính vì câu nói này của anh mới khiến tôi càng tin rằng phán đoán của tôi là đúng.
Mộ Biến dừng lại giây lát rồi nói tiếp:
- Diệp Lăng Phi, anh yên tâm đi, tôi không phải là kẻ thù của anh, ít nhất thì bây giờ tôi không muốn lấy mạng anh. Anh không cần nói nhiều với tôi, tôi biết phải làm thế nào để đối phó với trường hợp này, chúng ta cứ liên lạc với nhau qua điện thoại.
Diệp Lăng Phi đồng ý:
- Được. Mộ Biến, chúng ta sẽ liên lạc qua điện thoại.
Mộ Biến cúp máy, cô ta đi từ thang máy ra thẳng cửa khách sạn. Ở cửa, một chiếc taxi đang đỗ sẵn, Mộ Biến lên xe xong, đôi mắt cô ta nhìn vào khoảng trời đêm, trong lòng thầm nghĩ:
- Diệp Lăng Phi, anh sẽ không chết như thế được.
Mộ Biến lại nhớ đến giấc mơ ban nãy, Diệp Lăng Phi toàn thân đẫm máu đi lướt qua cô ta. Ban đầu, Mộ Biến cho rằng đó chỉ là một giấc mơ, nhưng bây giờ cô không nghĩ vậy nữa. Cô ta thậm chí còn cho rằng rất có khả năng giấc mơ của mình sẽ biến thành sự thật, bởi vì Diệp Lăng Phi lúc này đang thực sự gặp nguy hiểm. Trong lòng Mộ Biến không hiểu sao có chút hoảng loạn, có lẽ cô ta thật sự lo lắng giấc mơ sẽ thành hiện thực, nếu như thế có nghĩa là…
Trong căn phòng ở tầng 15 của khách sạn, Diệp Lăng Phi đặt điện thoại xuống sau khi nói chuyện với Mộ Biến. Hắn lúc này đứng trước cửa sổ, nhìn xuống phía dưới. Bên dưới, tiếng còi cảnh sát không ngừng vang lên, đèn hiệu lóe lên liên tục. Tình hình cho thấy, có không ít cảnh sát đã tập trung ở đó. Trong các bộ phim của Mỹ, khi gặp phải cảnh này, trực thăng là thứ không thể thiếu, trên đó luôn trang bị vũ khí hạng nặng. Nhưng ở thành phố Vọng Hải lại không có trực thăng, hay nói đúng hơn là cảnh sát không được trang bị vũ khí cho những trường hợp thế này. Về mặt này, thành phố Vọng Hải không thể so bì với cách phong tỏa toàn diện của Mỹ. Cảnh sát ở Vọng Hải chỉ có thể phong tỏa mặt đất, nếu những phần tử vũ trang này có bản lĩnh điều trực thăng đến thì bọn chúng chẳng cần để ý đến cảnh sát làm gì, vì cảnh sát không hề có trực thăng để đối phó. Tuy nhiên, khi đó bọn chúng sẽ phải đối mặt với lực lượng quân đội, cảnh sát không được trang bị trực thăng nhưng điều đó không có nghĩa là quân đội không có...
Diệp Lăng Phi quay người lại, thấy Bạch Tình Đình và Minako đang dựa vào nhau, ngồi ở góc tường trong phòng. Diệp Lăng Phi, Bạch Tình Đình và Minako trốn ở đây đã được một khoảng thời gian. Bọn họ biết bên dưới có không ít cảnh sát tới nhưng không rõ tình hình trong khách sạn thế nào. Diệp Lăng Phi lúc này vẫn chưa tìm ra cách để thoát khỏi đây. Có lẽ đợi Dã Lang, Dã Thú và mọi người đến viện trợ là một lựa chọn không tồi, chỉ là hắn không biết rốt cuộc còn có thể cầm cự được bao lâu, ai mà biết được những phần tử vũ trang kia liệu có tìm đến đây hay không.
Diệp Lăng Phi ngồi xuống, hắn quay sang phía Bạch Tình Đình, giải thích:
- Là một nữ đặc công gọi điện thoại đến, nhiệm vụ của cô ta là tiêu diệt những tên lính đánh thuê Khoa Nhung Hỏa Diễm.
Cho dù Diệp Lăng Phi không giải thích, Bạch Tình Đình cũng sẽ không hỏi nhiều. Lúc này, điều cô quan tâm nhất là làm thế nào để họ thoát ra ngoài. Trong lòng Bạch Tình Đình rất sợ hãi, cô nhìn Diệp Lăng Phi hỏi:
- Ông xã, chúng ta còn phải đợi bao lâu nữa?
- Ừm, chắc là sắp rồi. Nếu Dã Lang và Dã Thú đến thì cũng gần ổn rồi.
- Gần ổn?
Bạch Tình Đình không hiểu lời của Diệp Lăng Phi ám chỉ điều gì. Diệp Lăng Phi nhìn ánh mắt nghi hoặc của cô, hắn giơ tay phải ra xoa lên má cô rồi ngọt ngào nói:
- Bà xã, em không cần lo lắng, chỉ cần nghe theo sự sắp xếp của anh là đủ rồi, những chuyện còn lại cứ giao cho anh giải quyết. Anh bảo đảm sẽ đưa bà xã bình an ra khỏi đây.