Nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, Bạch Tình Đình vội vàng đáp:
- Ông xã, không chỉ mình em, em muốn anh và cả Minako nữa, tất cả chúng ta phải cùng nhau rời khỏi đây an toàn.
Diệp Lăng Phi gật đầu:
- Ừ. Bà xã, anh hứa với em, chúng ta sẽ bình an rời khỏi đây.
Hắn vừa dứt lời thì tiếng súng vang lên, dường như ở rất gần. Nghe thấy tiếng súng, Diệp Lăng Phi cau mày, ra hiệu cho Minako chăm sóc Bạch Tình Đình, còn mình thì rút con dao gấp ra, rón rén đi tới sau cánh cửa. Hắn áp chặt tai vào cửa, nghe ngóng một lúc lại nghe thấy tiếng súng, ngay sau đó là những âm thanh hỗn loạn. Tiếng bước chân dồn dập như thể đã phát hiện ra ai đó, rồi một tiếng hét thảm thiết vang lên. Diệp Lăng Phi siết chặt con dao trong tay, nếu lúc này bị lộ, việc duy nhất hắn có thể làm là liều mạng bảo vệ Bạch Tình Đình. Hắn lúc này vô cùng căng thẳng, bởi vì ở đây không chỉ có một mình hắn, nếu chỉ có một mình, hắn đã chẳng lo lắng đến thế.
Tiếng ồn ào chỉ kéo dài một lúc rồi nhanh chóng im bặt, có vẻ như những kẻ đó đã rời đi, không còn ở tầng này nữa. Diệp Lăng Phi vẫn chưa dám chắc, hắn tiếp tục áp tai vào cửa một lúc lâu, sau khi khẳng định bọn chúng đã đi rồi mới quay người lại. Hắn trở vào phòng, ngồi xuống bên cạnh Bạch Tình Đình, ôm lấy eo cô và nói:
- Có vẻ như bọn chúng đi rồi.
Minako liếc nhìn Diệp Lăng Phi:
- Diệp tiên sinh, chúng ta phải nghĩ cách thôi, cứ thế này tôi lo rằng bọn chúng sẽ tìm ra chúng ta mất.
- Tôi biết. Nhưng trước mắt không còn cách nào khác, bây giờ chỉ có thể đợi viện binh, hy vọng Dã Lang và Dã Thú không làm tôi thất vọng.
Đến lúc này, Minako không thể nhịn được nữa, bèn hỏi:
- Diệp tiên sinh, ông cứ nói đến viện binh, rốt cuộc là viện binh gì?
Nghe Minako hỏi, Diệp Lăng Phi cười:
- Thú thật, tôi cũng không chắc bọn họ sẽ hỗ trợ thế nào, vì tôi không biết họ sẽ dùng cách gì để xông vào đây.
Câu nói của Diệp Lăng Phi khiến Minako sững sờ, cô nhìn hắn, không hiểu ý hắn là gì. Đúng lúc đó, điện thoại của Diệp Lăng Phi reo lên, lần này là Dã Lang gọi. Hắn bắt máy, giọng Dã Lang vang lên từ đầu dây bên kia:
- Satand, em và Dã Thú đang đến.
Nghe thấy giọng Dã Lang, Diệp Lăng Phi dặn dò:
- Dã Lang, cậu phải cẩn thận đấy, đám lính đánh thuê đó không đơn giản đâu, anh không muốn cậu và Dã Thú xảy ra chuyện gì.
- Satand, anh cứ yên tâm, bọn em sẽ không sao đâu. Em thấy đây là cơ hội tuyệt vời để tiêu diệt đám lính đánh thuê Hỏa Diễm Khoa Nhung, chỉ cần diệt sạch bọn chúng thì nguy hiểm của anh cũng được giải quyết, anh sẽ không cần phải lo lắng như bây giờ nữa. Đây là một chuyện tốt.
- Hy vọng mọi chuyện thuận lợi. Ban nãy anh đã liên lạc với cục trưởng cục cảnh sát rồi, khi các cậu đến có thể nhận được sự hỗ trợ từ họ. Bây giờ anh bị kẹt trên lầu, cần các cậu yểm trợ từ bên dưới. À đúng rồi, các cậu cứ giải quyết hết bọn ở dưới đi, cứ vậy nhé, còn về thương vong… chuyện đó không liên quan đến anh, anh không quan tâm có bao nhiêu người vô tội bị chết, anh chỉ cần đảm bảo Bạch Tình Đình và Minako an toàn là đủ. Ừ, được rồi, cứ thế đi. Ừ, anh biết rồi.
Nói chuyện xong với Dã Lang, Diệp Lăng Phi liền chửi thầm:
- Chết tiệt, cảnh sát Vọng Hải lại không có trực thăng. Xem ra phải để Bành Hiểu Lộ nghĩ cách thôi, như vậy mới có thể thoát khỏi đây bằng đường không.
Nghĩ đến đây, hắn đột nhiên đứng dậy, dặn dò Minako:
- Minako, cô ở đây bảo vệ Tình Đình, tôi cần ra ngoài xem xét tình hình.
Nghe Diệp Lăng Phi nói muốn ra ngoài, Bạch Tình Đình vội vàng níu tay hắn:
- Ông xã, lúc này anh không thể ra ngoài được. Ai biết bên ngoài thế nào, nếu anh đi rồi, em sẽ sợ lắm. Ông xã, em xin anh đấy, đừng rời xa em được không?
Diệp Lăng Phi vốn định một mình lên sân thượng xem có lối thoát nào không. Hắn vừa nghĩ đến việc nếu quân đội điều trực thăng đến thì có thể rời đi từ sân thượng khách sạn. Nhưng khi nghe hắn nói muốn đi một mình, Bạch Tình Đình lại vô cùng hoảng sợ, nắm chặt tay hắn không buông. Điều này khiến Diệp Lăng Phi khó xử, hắn hiểu rõ lúc này Bạch Tình Đình đang rất bất an và cần hắn ở bên. Diệp Lăng Phi nhìn Minako rồi lại nhìn Bạch Tình Đình, thở dài nói:
- Tình Đình, được rồi, anh hứa với em. Xem ra chúng ta chỉ còn cách đợi Dã Lang và Dã Thú đến thôi.
Minako tay cầm súng, lên tiếng:
- Diệp tiên sinh, hay là để tôi ra ngoài. Ông cứ nói cho tôi biết phải làm thế nào.
Diệp Lăng Phi lắc đầu:
- Không cần đâu. Minako, cô cũng không cần phải ra ngoài. Ban nãy tôi định lên sân thượng xem có thể rời đi từ đó không, nhưng nghĩ lại thấy cách đó cũng không đáng tin cậy, nếu không cẩn thận rất dễ bị lộ, không chừng còn khiến chỗ này bị phát hiện. Thôi thì chúng ta cứ cẩn thận một chút vẫn hơn.
Nói đến đây, hắn nói thêm:
- Minako, lẽ nào cô nghĩ đám lính đánh thuê đó ngốc đến mức không đến truy sát chúng ta sao?
- Truy sát chúng ta?
Minako thoáng sững sờ, nhưng ngay sau đó liền gật đầu:
- Phải, Diệp tiên sinh, bọn họ chắc chắn sẽ truy sát chúng ta, chỉ là không biết có tìm ra được chỗ này không.
- Việc chúng tìm ra nơi này là tất yếu, vấn đề chỉ là thời gian thôi.
Khi Diệp Lăng Phi nói đến đây, hắn thấy Bạch Tình Đình cau mày, tay phải đặt lên bụng dưới, người hơi run rẩy. Thấy bộ dạng của cô, hắn không hiểu, bèn hỏi:
- Tình Đình, em sao vậy?
Nghe Diệp Lăng Phi hỏi, Bạch Tình Đình ghé sát vào tai hắn, ngượng ngùng thì thầm:
- Ông xã, hình như em uống hơi nhiều rượu, em muốn đi vệ sinh.
Ban đầu, Diệp Lăng Phi còn tưởng Bạch Tình Đình bị bệnh, giờ nghe cô nói muốn đi vệ sinh, hắn mới thở phào nhẹ nhõm:
- Ồ, thì ra là muốn đi vệ sinh, không vấn đề gì, Tình Đình, em cứ tìm một chỗ ở đây giải quyết là được.
Diệp Lăng Phi vừa nói xong, Bạch Tình Đình liền vội vàng phản đối:
- Sao thế được, em không muốn đi vệ sinh ở đây đâu.
Lúc này, hai má Bạch Tình Đình đã ửng đỏ. Dù cô và Diệp Lăng Phi thân mật đến mấy, nhưng ở đây còn có Minako, nói thế nào Bạch Tình Đình cũng không thể làm chuyện đó trước mặt người khác được.