Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 1312: CHƯƠNG 1312: LỖ MÁU!

Diệp Lăng Phi nhìn bộ dạng của Mộ Văn, hắn móc trong người ra một điếu thuốc rồi châm lửa. Hắn đã sớm nghĩ đến Hoàng Việt, nhưng lại không chắc bây giờ đi cứu gã có còn kịp hay không!

Thật ra, Hoàng Việt sống hay chết cũng không liên quan nhiều đến Diệp Lăng Phi. Sau chuyện vừa rồi, hắn đã thấy mệt rã rời, chỉ muốn về ngủ một giấc, không muốn nghĩ hay làm thêm bất cứ điều gì nữa. Vì vậy, hắn vốn chẳng muốn đến Cục Cảnh sát làm gì. Đợi Mộ Văn đi khỏi, hắn mới cất bước về phía Điền Vi Dân.

Lúc này, Bạch Tình Đình đang đứng nói chuyện với Điền Vi Dân. Thấy Diệp Lăng Phi đến, cô khoác tay hắn và nói với Điền Vi Dân:

- Điền bí thư, ông quá khen anh ấy rồi, cứ khen mãi thế này, khéo anh ấy lại lên làm chủ nhà mất!

Bạch Tình Đình nói câu này chỉ là đùa giỡn chứ không có ý gì khác. Điền Vi Dân nghe vậy thì cười nói:

- Tình Đình, xem ra cô phải để ý đấy, kẻo lại ảnh hưởng đến hòa khí gia đình!

Nói rồi, ông ta quay sang nhìn Diệp Lăng Phi:

- Tiểu Diệp, chuyện hôm nay thật sự phải cảm ơn cậu rồi!

Dù Điền Vi Dân không nói thì Diệp Lăng Phi cũng biết ông ta sẽ nói như vậy. Lúc này hắn cảm thấy rất mệt, không muốn lãng phí thời gian nữa nên ngắt lời:

- Điền bí thư, bây giờ tôi mệt lắm, chỉ muốn về nhà thôi. Còn chuyện tối nay, xin ông đừng tiết lộ sự có mặt của tôi ra ngoài. Tôi tin ông hiểu được nỗi lo của tôi!

Điền Vi Dân nhìn Diệp Lăng Phi một cái, ngầm hiểu, gật đầu đáp:

- Được rồi Tiểu Diệp, tôi biết phải làm thế nào. Cậu cứ về nhà đi!

- Cảm ơn Điền bí thư!

Diệp Lăng Phi đưa tay ra như muốn bắt tay với Điền Vi Dân, nhưng rồi lại lập tức vòng tay ôm lấy eo Bạch Tình Đình, đi về phía bãi đậu xe.

Tối nay mọi chuyện thật hỗn loạn. Khi cả hai lên xe, Diệp Lăng Phi thở ra một hơi thật dài. Lúc nãy ở đó, không khí có chút ngột ngạt, khiến hắn gần như không thở nổi. Bây giờ ngồi trong xe, hắn mới cảm thấy lòng mình thoải mái hơn nhiều. Diệp Lăng Phi thắt dây an toàn, quay sang Bạch Tình Đình và khẽ nói:

- Bà xã, mọi việc kết thúc rồi, chúng ta về nhà ngủ một giấc thôi. Ngày mai tỉnh dậy sẽ thấy tất cả đều qua, em lại có thể tự do đi mua sắm, chúng ta lại trở về cuộc sống như trước!

- Ông xã, thật vậy sao? – Bạch Tình Đình hỏi.

- Anh hy vọng là thật!

Diệp Lăng Phi nói câu này trong lúc khởi động xe. Miệng nói vậy nhưng trong lòng hắn cũng không chắc mọi chuyện có thật sự kết thúc hay không. Theo hắn thấy, có lẽ tổ chức lính đánh thuê Khoa Nhung Hỏa Diễm đã bị tiêu diệt, nhưng những hành động này chưa đủ sức giáng một đòn chí mạng vào chúng. Nói cách khác, Đới Vinh Cẩm có thể sẽ lại phát động tấn công lần nữa. Ngoài ra còn có sự tồn tại của Ám bộ, hắn cũng không biết những thành viên đó đang trốn ở đâu, có âm thầm đánh lén mình hay không. Diệp Lăng Phi còn rất nhiều chuyện phải giải quyết, nhưng điều khiến hắn thở phào nhẹ nhõm là lính đánh thuê Khoa Nhung Hỏa Diễm đã bị bắt, chỉ huy cũng bị giết, bớt đi được một kẻ địch!

Diệp Lăng Phi lái xe, cửa sổ xe trên đường về nhà đều được hạ xuống. Bạch Tình Đình quay mặt nhìn ra màn đêm bên ngoài qua cửa sổ bên phải, rồi đột nhiên quay lại nói với Diệp Lăng Phi:

- Ông xã, anh nói mọi chuyện đã thực sự kết thúc sao?

Nghe vậy, Diệp Lăng Phi hơi ngạc nhiên, không hiểu vì sao cô lại hỏi thế. Chính Bạch Tình Đình cũng không biết tại sao mình lại hỏi vậy, có lẽ vì gần đây xảy ra quá nhiều chuyện khiến cô trở nên đa nghi, luôn cảm thấy mọi việc vốn không thể kết thúc dễ dàng như vậy. Mái tóc cô bị gió thổi bay, Bạch Tình Đình vươn cánh tay trắng nõn vuốt lại tóc, rồi nói:

- Ông xã, em có một cảm giác!

Nói đến đây, cô dừng lại, do dự không biết có nên nói ra hay không. Diệp Lăng Phi chỉ nghe cô nói nửa câu rồi im bặt, liền hỏi:

- Tình Đình, rốt cuộc là chuyện gì vậy? Sao em lại nói năng ngập ngừng thế?

- Không có gì, không có gì đâu! – Bạch Tình Đình dường như đã đổi ý, cô liên tục nói: - Ông xã, lúc nãy em nói bậy thôi, bây giờ không có chuyện gì cả rồi!

Diệp Lăng Phi không tin lời này của cô, hắn thấy rõ trong lời nói của Bạch Tình Đình có vấn đề. Lúc này lòng cô nhất định đang mâu thuẫn, dường như có chuyện muốn nói nhưng lại không nói ra. Diệp Lăng Phi dừng xe bên đường, quay sang cô và nói:

- Tình Đình, không phải em lo lắng vì chuyện tối nay đấy chứ?

Bạch Tình Đình không khẳng định cũng không phủ định. Cô cởi dây an toàn rồi đẩy cửa bước xuống xe. Thấy vậy, Diệp Lăng Phi cũng cởi dây an toàn và bước theo. Hắn đi đến trước mặt cô, thấy hai chân Bạch Tình Đình khép lại, im lặng không nói gì. Diệp Lăng Phi hỏi:

- Tình Đình, rốt cuộc có chuyện gì vậy?

- Ông xã, em đang nghĩ mình có thể làm gì để giúp anh! – Bạch Tình Đình nói. – Nếu tối nay không phải là em mà là Hân Mính thì sự việc đã đơn giản hơn nhiều rồi. Anh sẽ có một trợ thủ, còn em ở bên cạnh chỉ là gánh nặng, chẳng giúp được gì cho anh cả!

Nghe Bạch Tình Đình nói vậy, Diệp Lăng Phi bật cười. Hắn giang hai tay ôm cô vào lòng, khẽ nói:

- Tình Đình, sao em lại có thể nghĩ như vậy được? Em là vợ anh, chỉ cần em ở bên cạnh anh là đã giúp anh rồi. Hân Mính vốn là cảnh sát, không giống em. Em là một nhà quản lý, nghề nghiệp của em và Hân Mính không giống nhau!

- Em biết! – Bạch Tình Đình nói. – Em chỉ đang nghĩ, nếu là Hân Mính ở đó thì sẽ tốt hơn rất nhiều. Ông xã, anh nói nếu em cũng học võ thì có tốt không, như vậy em có thể giúp anh?

Diệp Lăng Phi cười nói:

- Tình Đình, sao em lại ngốc như vậy, còn muốn học võ nữa. Anh nói cho em biết, anh không cần gì cả, chỉ cần em ở bên anh là được rồi. Đó là suy nghĩ của anh, anh chỉ hy vọng em được bình an thôi…!

Mộ Văn tìm Triệu Đào, cô muốn kể hết mọi việc cho anh ta nghe. Triệu Đào vừa nghe xong liền lập tức liên hệ với trại giam, yêu cầu tiến hành bảo vệ nghiêm ngặt cho Hoàng Việt. Phải nói là Triệu Đào đã hạ lệnh rồi, nhưng trong lòng Mộ Văn vẫn rất bất an, cô cảm thấy dường như có chuyện gì đó sắp xảy ra. Mộ Văn không ở lại nữa mà lập tức đến thẳng trại giam.

Khi Mộ Văn đến nơi, cô thấy trong trại giam im ắng lạ thường. Trong lòng cô dấy lên một dự cảm không lành, cô rút súng ra, đẩy cửa nhà giam. Mộ Văn phát hiện cửa chỉ khép hờ. Nơi đây giam giữ sáu người, tính cả Hoàng Việt. Vì Hoàng Việt là phạm nhân đặc biệt, Triệu Đào đã theo yêu cầu của Mộ Văn mà giam gã một mình ở nhà giam phía bắc, nhằm tránh để Hoàng Việt tiếp xúc với người khác và có thể nhận được sự giúp đỡ từ bên ngoài.

Hoàng Việt là đặc công, đã trải qua huấn luyện cực kỳ nghiêm ngặt, bao gồm cả các loại huấn luyện vượt ngục. Mộ Văn lo gã tẩu thoát nên mới chuẩn bị nhà giam riêng. Như vậy, chỉ cần không có người bên ngoài tiếp ứng, sẽ không cần lo Hoàng Việt đào thoát. Chính vì thế mà Mộ Văn đã không suy nghĩ nhiều đến chuyện của Hoàng Việt. Bây giờ được Diệp Lăng Phi nhắc nhở, cô mới nhớ ra người của Ám bộ có thể sẽ giết Hoàng Việt, và nhà giam chính là một nơi rất thích hợp.

Mộ Văn đẩy cánh cửa nhà giam đang khép hờ, lòng cô chùng xuống, biết là có chuyện chẳng lành. Cánh tay trái bị gãy vẫn chưa khỏi hẳn, cô chỉ có thể cầm súng bằng tay phải. Cô ép sát người vào tường, nhẹ nhàng di chuyển từng bước về phía trước, cố gắng không gây ra tiếng động. Khi Mộ Văn cầm súng đi đến cửa phòng, cô nghe thấy tiếng hò hét vọng ra, âm thanh đó giống như tiếng cổ vũ trên sân bóng. Mộ Văn khẽ đẩy cửa đang khép hờ nhìn vào bên trong thì thấy một chiếc ti vi lớn đặt đối diện, đang phát sóng một trận đá bóng. Một viên cảnh sát đang ngồi đối diện ti vi, đầu gục xuống, dường như đang xem mà ngủ gật. Thấy vậy, Mộ Văn thở phào nhẹ nhõm. Ban đầu cô còn lo mình đến muộn, nhưng bây giờ đã bớt căng thẳng hơn. Cô thu súng lại, dùng tay phải đẩy cửa bước vào.

Trong ti vi đang chiếu cảnh trao cúp vô địch, viên cảnh sát kia cúi đầu, lưng quay về phía Mộ Văn. Cô tiến đến và nói:

- Có chuyện gì không vậy!

Mộ Văn vừa nói mấy chữ thì không thể nói thêm được nữa, cô dường như nhận ra điều gì đó và rút súng ra lần thứ hai. Mộ Văn đã thấy rõ mọi chuyện, viên cảnh sát bị một con dao găm vào ngực. Máu lúc này đã khô lại thành màu đỏ thẫm, xem ra cũng đã khoảng hai mươi phút rồi. Mộ Văn nhớ lại lúc gọi cho Triệu Đào, khi đó vẫn có người nghe máy, nói cách khác là khi Triệu Đào gọi điện thì ở đây vẫn chưa xảy ra chuyện. Có khả năng ngay sau cuộc gọi của Triệu Đào, người của Ám bộ đã đột nhập vào đây, và những người này chính là kiệt tác của chúng.

Vừa nghĩ đến Ám bộ, toàn thân Mộ Văn căng như dây đàn, cô tăng cường cảnh giác. Cô không biết có bao nhiêu kẻ địch ở đây, vội đóng cửa phòng lại, sau đó đặt tay phải dưới mũi viên cảnh sát. Người đó đã sớm không còn thở nữa, hành động của Mộ Văn cũng chỉ là thừa thãi. Cô cắn chặt môi, tay cầm súng, một lần nữa khẽ mở cửa phòng, từ từ bước về phía trước. Khi vừa đi ngang qua một căn phòng khác, Mộ Văn nhìn thấy hai viên cảnh sát nằm trên vũng máu. Cô tiếp tục bước thêm vài bước, đi thẳng đến phòng giam của Hoàng Việt. Lúc này, Mộ Văn chau mày, cô chỉ nhìn thấy Hoàng Việt đang nằm trên đất, trên trán gã có một lỗ máu.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!