Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 1314: CHƯƠNG 1314: NGUY HIỂM TIỀM TÀNG! (2)

Phó cục trưởng Tôn cười nói:

– Chuyện quan trường này em không hiểu nổi đâu, em có biết anh làm ở Vọng Hải bao nhiêu năm rồi không?

– Em làm sao mà biết được!

Nghe Phó cục trưởng Tôn hỏi vậy, Liêu Tiểu Hồng lại sáp tới, đưa điếu thuốc lên môi rít một hơi rồi mới thủ thỉ:

– Em đến Vọng Hải mới hai năm, làm sao biết anh ở đây bao lâu được, anh có chịu nói cho em đâu!

Liêu Tiểu Hồng quả là phong tình vạn chủng. Gương mặt cô vẫn còn vương nét ửng hồng sau trận “đại chiến” kịch liệt với Phó cục trưởng Tôn lúc nãy. Phó cục trưởng Tôn rất thích ngắm dáng vẻ yêu kiều này của cô ta. Hắn đặt bàn tay mập mạp lên bộ ngực căng tròn của Liêu Tiểu Hồng, vừa phì phèo điếu thuốc vừa cười nói:

– Năm năm, anh đã ở thành phố Vọng Hải năm năm rồi. Anh đã tận mắt chứng kiến bao chuyện thị phi chốn quan trường thành phố này, thấy hết những cuộc điều chuyển nhân sự khó lường. Lấy ví dụ như cựu bí thư thành ủy Chu Hồng Sâm, năm đó ông ta chẳng qua chỉ là một phó thị trưởng, thế mà chỉ hai ba năm sau đã được điều lên tỉnh rồi. Theo anh thấy, người được thăng tiến nhanh như Chu Hồng Sâm, nếu sau lưng không có chỗ dựa vững chắc thì không thể nào làm được!

Liêu Tiểu Hồng không hiểu những lời này, cô ta nói:

– Anh nói với em mấy chuyện này làm gì? Bây giờ em muốn biết chuyện tối nay cơ, em không hiểu anh lôi chuyện quan trường ra để làm gì?

Nói đến đây, cô ta nũng nịu:

– Giống như em vẫn chẳng biết vợ anh ở nhà trông thế nào, hay là để em đến nhà gặp chị dâu một chuyến nhé!

– Đừng, đừng!

Nghe Liêu Tiểu Hồng nói vậy, Phó cục trưởng Tôn vội vàng ngăn lại:

– Tiểu Hồng, chuyện này không đùa được đâu, không phải chuyện nhỏ. Nếu để vợ anh biết thì anh đừng hòng sống yên. Haiz, bây giờ đang yên đang lành, ai biết trong thành phố này sẽ xảy ra chuyện gì nữa, lúc đó anh sẽ thảm lắm, em không nỡ nhẫn tâm như vậy chứ?

Liêu Tiểu Hồng thừa biết lão già này chỉ nói đùa, cô ta làm sao mà uy hiếp được ông ta. Mối quan hệ giữa cô ta và Phó cục trưởng Tôn chỉ là lợi dụng lẫn nhau. Liêu Tiểu Hồng có thể trở thành phóng viên hạng nhất của Đài truyền hình Vọng Hải chỉ trong hai năm cũng là nhờ có Phó cục trưởng Tôn chống lưng. Một người phụ nữ muốn thành công thì phải tìm một chỗ dựa. Chồng của Liêu Tiểu Hồng chỉ là một công chức quèn, chẳng có bản lĩnh gì. Nếu không phải nhờ cô ta, có khi đến chức công chức chồng cô ta cũng chẳng giữ nổi. Vì vậy, chồng cô ta chẳng bao giờ quan tâm đến cuộc sống của Liêu Tiểu Hồng ở Vọng Hải ra sao, hai người họ sống riêng hai nơi. Nhưng đừng thấy Liêu Tiểu Hồng qua lại với người đàn ông khác như vậy mà coi thường, cô ta lại không thể dễ dàng tha thứ khi biết chồng mình có nhân tình bên ngoài. Cô ta biết chồng mình có quan hệ mờ ám với một người phụ nữ nào đó, nên mới bắt anh ta đến Vọng Hải. Chuyện này đều do một tay Liêu Tiểu Hồng sắp đặt, chồng cô ta đã bị điều đến Vọng Hải.

Liêu Tiểu Hồng là một người phụ nữ mạnh mẽ, kiểu phụ nữ như cô ta biết rõ lúc nào nên nói lời gì. Lúc này, trước mặt Phó cục trưởng Tôn, cô ta lại là một người đàn bà dịu dàng, mỗi cử chỉ đều toát lên vẻ phong tình vạn chủng.

Phó cục trưởng Tôn tay kẹp điếu thuốc, nghe giọng nói ngọt ngào của Liêu Tiểu Hồng mà cả người tê dại. Vừa rồi hắn đã “đại chiến” một trận với cô ta, cảm thấy đầu gối sắp rụng rời. Dù bây giờ trong lòng ham muốn nhưng cũng lực bất tòng tâm. Phó cục trưởng Tôn chỉ có thể đặt tay lên người Liêu Tiểu Hồng. Cô ta liền lợi dụng cơ thể mình, khi tay hắn đặt lên, cô cố ý dùng ngực cọ vào người hắn, miệng dịu dàng nói:

– Phó cục trưởng Tôn, anh vẫn chưa giải thích cho em, rốt cuộc tối nay có chuyện gì vậy? À, còn có tiếng nổ nữa, sợ chết đi được, đây là lần đầu tiên em gặp phải chuyện như vậy đấy!

Phó cục trưởng Tôn rít một hơi thuốc, dụi điếu thuốc vào gạt tàn, rồi hai tay ôm Liêu Tiểu Hồng vào lòng, nói:

– Chuyện này em đừng hỏi nữa. Em biết nhiều cũng chẳng có lợi gì đâu. Em nên biết, có những chuyện anh sẽ nói cho em, nhưng cũng có những chuyện anh không thể nói. Anh làm vậy cũng là vì tốt cho em thôi!

Nghe Phó cục trưởng Tôn nói vậy, Liêu Tiểu Hồng liền ngồi vào lòng hắn, cô ta ngậm điếu thuốc trong miệng rồi lại lấy ra, dụi vào gạt tàn, tỏ vẻ không vui, lầm bầm:

– Em biết ngay là anh sẽ nói vậy mà. Em cũng không hỏi nhiều nữa, dù sao anh cũng chẳng nói thêm đâu. Haiz, em cứ tưởng anh luôn quan tâm đến em, hóa ra anh cũng có nhiều chuyện giấu em…!

Liêu Tiểu Hồng còn chưa nói hết câu, Phó cục trưởng Tôn đã ôm chặt cô ta vào lòng:

– Tiểu Hồng, không phải anh không muốn nói với em, mà thực ra chính anh cũng không biết nguyên nhân là gì, làm sao mà nói được. Anh chỉ làm theo lệnh của Thị trưởng Dương thôi, chuyện này có lẽ là do Thị trưởng Dương và thư ký Điền đã bàn bạc với nhau rồi!

Liêu Tiểu Hồng là người thế nào, đương nhiên cô ta có thể nghe ra ý tứ trong lời nói của Phó cục trưởng Tôn. Ông ta cũng không phải là nhân vật đơn giản, thân ở chốn quan trường, hắn cần phải cẩn thận từng li từng tí, cố gắng không để người khác nắm được thóp của mình. Tuy bây giờ Phó cục trưởng Tôn đang thân mật với Liêu Tiểu Hồng, nhưng không có nghĩa là chuyện gì hắn cũng kể cho cô ta nghe, hắn còn sợ tự rước họa vào thân. Phó cục trưởng Tôn nói như vậy đã là tiết lộ cho Liêu Tiểu Hồng không ít chuyện, hắn còn ngầm cho cô ta biết chuyện này có liên quan đến Thị trưởng Dương.

Lời đã nói đến nước này, nếu Liêu Tiểu Hồng còn không hiểu thì đúng là quá ngốc. Cô ta cũng không hỏi thêm nữa, chỉ bước xuống giường và nói:

– Em đi tắm đây!

Thấy Liêu Tiểu Hồng ra khỏi phòng, Phó cục trưởng Tôn mới lật người lại, lấy một điếu thuốc từ trong hộp ra. Câu nói vừa rồi của cô ta vẫn còn lởn vởn trong đầu hắn. Phó cục trưởng Tôn cũng tự hỏi mình, rốt cuộc Thị trưởng Dương muốn làm gì.

Hai ba giờ sáng, Diệp Lăng Phi bị tiếng chuông điện thoại đánh thức. Hắn vừa tỉnh, Bạch Tình Đình cũng tỉnh theo. Cô mơ màng hỏi:

– Ông xã, có chuyện gì vậy?

– Anh không biết!

Diệp Lăng Phi rút cánh tay phải đang gối dưới cổ Bạch Tình Đình ra. Hắn không bật đèn, tay phải quờ quạng bên gối một lúc mới chạm được vào điện thoại. Diệp Lăng Phi cầm điện thoại lên, cũng chẳng buồn nhìn xem ai gọi, cứ thế bắt máy. Giọng nói lo lắng của Angel truyền đến từ đầu dây bên kia:

– Satan, bệnh của anh không tái phát đấy chứ?

Nghe thấy giọng Angel, Diệp Lăng Phi lật người lại, tay phải cầm điện thoại, tay trái ôm Bạch Tình Đình vào lòng, mắt vẫn còn lờ đờ nói:

– Không tái phát. Angel, muộn thế này sao lại gọi cho anh? Em không biết bên này đang là nửa đêm à, anh còn đang ngủ mà!

Diệp Lăng Phi vừa nói xong thì nghe thấy giọng Angel trong điện thoại càng thêm lo lắng:

– Satan, em không đùa với anh đâu. Tình hình của anh vốn không ổn, em lo vết thương cũ của anh có thể tái phát lần nữa. Lỡ như không khống chế được, anh có thể sẽ phải đối mặt với một lựa chọn mới đấy!

Diệp Lăng Phi vốn không để tâm, nhưng khi nghe Angel nói vậy, hắn bỗng bật dậy. Hành động này của hắn khiến Bạch Tình Đình giật mình. Cô không hiểu Diệp Lăng Phi bị làm sao mà đột nhiên ngồi dậy như vậy. Bạch Tình Đình cũng ngồi dậy theo, cô nhìn Diệp Lăng Phi, thấy hắn đang trừng mắt, tay cầm điện thoại nói:

– Angel, ý em là bệnh của anh có thể sẽ không thể khống chế được?

– Satan, em đã trao đổi với một vài chuyên gia bên Mỹ rồi. Theo em, anh bị chấn thương tâm lý, tuy là một loại bệnh tâm lý nhưng lại rất khó điều trị. Em cho rằng anh có hai nhân cách, một nhân cách mạnh hơn nhân cách hiện tại của anh rất nhiều. Hai loại tính cách này khiến anh dễ bị phân liệt thành người hai nhân cách!

Angel nói đến đây rồi nói thêm:

– Có thể ban ngày anh là một tính cách, nhưng ban đêm lại là một tính cách khác. Em nhớ lúc đó não anh bị chấn động mạnh, rất có thể phần não đó đã bị tổn thương, làm gia tăng chấn thương tâm lý hiện tại của anh, dẫn đến vấn đề bây giờ. Lúc đầu anh chỉ dùng thuốc để kìm hãm chứ không trị dứt điểm được. Anh nói bệnh lại tái phát, em thấy tình hình bây giờ rất có thể sẽ trở nên phức tạp!

Diệp Lăng Phi cầm điện thoại, sắc mặt trở nên nghiêm trọng. Đây không phải là chuyện nhỏ. Hắn vốn định hỏi thẳng Angel, nhưng chợt nhớ ra Bạch Tình Đình đang ngồi bên cạnh. Diệp Lăng Phi suy nghĩ một lát rồi nói:

– Angel, anh biết rồi. Em nói đi, bây giờ anh phải làm gì?

– Uống thuốc đúng giờ!

Angel nói:

– Em sẽ nhanh chóng gửi cho anh vài loại thuốc qua đường bưu điện, xem tình hình thế nào đã. Nếu trong thời gian dài mà anh không phát bệnh thì không có vấn đề gì lớn, cũng không cần về Mỹ kiểm tra. Nhưng nếu anh cảm thấy có chút gì không ổn thì nhất định phải trở về Mỹ. Satan, em sẽ nghĩ cách chữa bệnh cho anh, anh nhất định phải nhớ lời em nói, đừng xem thường!

– Anh biết rồi!

Diệp Lăng Phi đáp:

– Vậy được, có gì chúng ta liên lạc sau nhé!

Nói rồi, Diệp Lăng Phi cúp máy. Hắn bật đèn lên và nói với Bạch Tình Đình:

– Tình Đình, em ngủ trước đi, anh đi vệ sinh một lát!

Diệp Lăng Phi vừa bước xuống giường, Bạch Tình Đình ngồi trên giường hỏi:

– Ông xã, vừa rồi Angel gọi có chuyện gì vậy?

Diệp Lăng Phi đã bước xuống giường, nghe Bạch Tình Đình hỏi thì hơi sững lại, rồi lập tức nói:

– Tình Đình, không có gì đâu, em đừng lo.

– Em ngủ trước đi, ngày mai anh sẽ nói với em!

Diệp Lăng Phi không nói gì thêm, bước ra khỏi phòng ngủ. Bạch Tình Đình nghe hắn nói vậy thì làm sao mà ngủ tiếp được. Cô biết chắc chắn đã có chuyện gì đó xảy ra. Bạch Tình Đình ngồi trên giường suy nghĩ một lúc rồi cũng bước xuống giường. Diệp Lăng Phi nói đi vệ sinh, nhưng khi cô vào phòng vệ sinh thì không thấy hắn đâu. Bạch Tình Đình lại đi xuống lầu, trong phòng khách, cô thấy Diệp Lăng Phi đang mặc áo ngủ ngồi trên ghế sofa, tay cầm một chai rượu whisky rót vào ly.

– Ông xã, anh ở đây à? Em vừa vào phòng vệ sinh tìm anh

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!