Diệp Lăng Phi nói rồi cúp máy, nghe tiếng tút tút vang lên từ đầu dây bên kia, Bành Hiểu Lộ bất mãn bĩu môi oán trách:
— Đến nơi sẽ biết em vội gì chứ. Anh cứ đợi đấy, nếu để em phát hiện anh đang trêu chọc em, em tuyệt đối không tha cho anh đâu.
Nghĩ vậy, Bành Hiểu Lộ liền lái xe bám theo Diệp Lăng Phi. Đến ngã tư phía trước, cô ta rẽ phải, đi thêm khoảng hơn hai trăm mét thì thấy một cây xăng. Diệp Lăng Phi lái xe vào đó. Bành Hiểu Lộ cũng vào theo, nhưng vì xe không cần đổ xăng nên cô không đỗ ở khu vực bơm xăng.
Diệp Lăng Phi đỗ xe xong liền mở cửa đi xuống. Trong cây xăng có một siêu thị nhỏ. Đồ ở đây đắt hơn bên ngoài một chút, cũng giống như những cửa hàng tiện lợi trong ga tàu, giá cả lúc nào cũng cao hơn nhiều.
Bành Hiểu Lộ cũng mở cửa xuống xe, bước nhanh vài bước đuổi kịp Diệp Lăng Phi. Hắn đẩy cửa siêu thị ra rồi nói:
— Hiểu Lộ, mời vào.
Bành Hiểu Lộ cũng chẳng khách khí, trực tiếp bước vào trong. Diệp Lăng Phi theo sau cô. Ban nãy hắn đã nói với cô rằng cần vào đây mua chút đồ. Vừa bước vào, Bành Hiểu Lộ liếc nhìn hàng hóa trong siêu thị rồi trách móc:
— Diệp Lăng Phi, có phải anh biết trước là cần mua đồ mang theo đúng không?
— Ừm… cũng có thể nói là vậy.
Diệp Lăng Phi cầm một chiếc giỏ, đi thẳng đến quầy nước giải khát. Hắn lấy hai hộp đồ uống từ trên kệ bỏ vào giỏ rồi quay sang nói với Bành Hiểu Lộ:
— Hiểu Lộ, em muốn uống gì thì tự lấy đi.
Bành Hiểu Lộ không lấy gì cả, cô ta đi tới trước mặt Diệp Lăng Phi, liếc nhìn mấy hộp nước trong giỏ của hắn rồi ngẩng lên hỏi:
— Anh đã biết phải mua đồ tại sao không mua luôn trong thành phố mà lại phải chạy đến tận đây? Diệp Lăng Phi, chẳng lẽ anh không thấy đồ ở đây vừa ít vừa đắt sao? Anh cố tình làm vậy à?
Nghe giọng điệu của Bành Hiểu Lộ, Diệp Lăng Phi biết ngay cô cho rằng hắn cố tình làm vậy để trêu chọc mình. Lần này hắn thật sự quên mất, mãi đến khi ra khỏi thành phố mới sực nhớ ra. Nhìn bộ dạng của Bành Hiểu Lộ, hắn kề miệng vào tai cô khẽ thì thầm:
— Hiểu Lộ, anh thật sự quên mất đấy. Trên đường đi anh cứ mải nghĩ làm thế nào để cho em một bất ngờ, nghĩ tới nghĩ lui thành ra quên béng mất. Hiểu Lộ, em đừng giận nữa, anh đảm bảo lần sau sẽ không thế nữa. Lần này bỏ qua cho anh nhé, anh thành tâm thành ý xin lỗi em mà.
Bành Hiểu Lộ nghe giọng điệu của Diệp Lăng Phi có vẻ không giống nói dối, có lẽ anh đã quên thật. Nghĩ đến đây, cô ta nhìn hắn rồi nói:
— Vậy được rồi, em không so đo với anh nữa. Nhưng nếu anh không nói cho em biết chúng ta sẽ đi đâu, định làm gì thì em sẽ giận thật đấy.
Bành Hiểu Lộ luôn muốn biết rốt cuộc họ sẽ đi đâu, bây giờ cô đã tìm được cơ hội để ép Diệp Lăng Phi phải nói ra. Nghe cô hỏi vậy, hắn không muốn làm cô giận thêm nữa. Chuyện này vốn là một chuyện tốt để làm cô vui, ai ngờ lại thành ra thế này. Nghĩ vậy, Diệp Lăng Phi không giấu giếm nữa, hắn kề miệng vào tai cô nói nhỏ vài câu, Bành Hiểu Lộ mới mỉm cười. Cô liếc hắn một cái:
— Sao anh không nói sớm.
Nói xong, không đợi Diệp Lăng Phi giục, cô tự mình đi lấy một cái giỏ khác rồi đến quầy hàng chọn đồ ăn.
Diệp Lăng Phi và Bành Hiểu Lộ chọn không ít đồ ăn thức uống, chất đầy ba túi ni lông. Sau khi thanh toán, hắn xách cả ba túi đi ra khỏi siêu thị. Bành Hiểu Lộ đi theo sau hỏi:
— Diệp Lăng Phi, anh làm vậy không sợ Bạch Tình Đình nghĩ ngợi gì sao?
Diệp Lăng Phi xách ba túi đồ đứng trước cửa xe đợi Bành Hiểu Lộ đến mở cửa. Nghe cô nói vậy, hắn quay lại đáp:
— Anh đương nhiên lo Tình Đình hiểu lầm, vì vậy anh mới không nói chuyện này với cô ấy. Hiểu Lộ, lẽ nào em định chủ động nói với Tình Đình à?
Nghe Diệp Lăng Phi hỏi ngược lại, Bành Hiểu Lộ vội vàng chữa lời:
— Em… ồ, em đương nhiên sẽ không làm vậy rồi, sao em có thể đi nói với Tình Đình được chứ. Được rồi, Diệp Lăng Phi, anh đừng lề mề nữa, mau lên xe đi.
Bành Hiểu Lộ nói rồi mở cửa xe. Diệp Lăng Phi để ba túi ni lông vào trong, sau đó đóng cửa lại, đối mặt với cô. Hắn bĩu môi:
— Hiểu Lộ, em nói đúng, chúng ta không nên lãng phí thời gian ở đây nữa. Mau đi thôi, nếu còn chậm trễ thì không biết mấy giờ mới tới nơi.
Bành Hiểu Lộ nghe vậy liền nói:
— Vốn là thế mà. Là em lề mề hay là anh đây, thật là, mau lên xe đi.
Bành Hiểu Lộ cứ giục Diệp Lăng Phi, trong khi thực tế hắn đã ngồi vào xe từ lâu. Nghe cô lải nhải mãi, hắn không chịu được bèn nói:
— Bành Hiểu Lộ, em đừng đứng trước cửa xe anh giục nữa được không? Anh lên xe từ lâu rồi, vấn đề bây giờ là ở em đấy, em định khi nào mới lên xe?
Thấy Bành Hiểu Lộ cuối cùng cũng lên xe, Diệp Lăng Phi mới bĩu môi lẩm bẩm:
— Nha đầu này, chỉ giỏi gây thêm phiền phức.
Nói xong, hắn khởi động xe.
Diệp Lăng Phi lái xe đến chân núi Long Sơn, nơi đây đang là một công trường xây dựng rộng lớn. Tiếng máy móc gầm rú vang dội. Xe của Diệp Lăng Phi và Bành Hiểu Lộ vòng qua công trường, đi thẳng về phía nam Long Sơn. Ban nãy Diệp Lăng Phi đã gọi báo cho Dã Thú, bảo gã cho người mở cổng. Xe của hai người họ cứ thế đi vào Long Sơn, lên đến lưng chừng núi mới dừng lại.
Diệp Lăng Phi dừng xe, mở cửa bước xuống. Bành Hiểu Lộ cũng xuống theo. Thấy hắn mở cốp xe lấy ra ba túi đồ, cô đưa tay phải ra:
— Đưa đây, em xách giúp anh một túi.
Diệp Lăng Phi nhìn cô, đáp:
— Không cần đâu, đồ không nặng, anh xách được. Hiểu Lộ, em không cần lo cho anh. Đi thôi, chúng ta lên đỉnh núi.
Bành Hiểu Lộ ngẩng đầu nhìn lên đỉnh núi rồi quay sang hỏi:
— Diệp Lăng Phi, chúng ta định lên đỉnh núi ăn dã ngoại à?
Bành Hiểu Lộ chỉ định trêu Diệp Lăng Phi một chút, vì trước đó hắn đã nói cho cô biết kế hoạch rồi. Thấy thái độ của hắn, cô vội nói:
— Được rồi, được rồi, Diệp Lăng Phi, em không nói nhiều nữa là được chứ gì. Nhìn anh kìa, lẽ nào em không biết anh muốn làm gì? Em đã nói với anh rồi, anh đừng có ý đồ gì khác, em…
Bành Hiểu Lộ còn chưa nói xong đã bị Diệp Lăng Phi cắt ngang:
— Bành Hiểu Lộ, phiền em đừng nói nữa được không? Anh thật sự hết cách với em rồi. Em không thể yên tĩnh một chút sao? Nếu có gì muốn nói, phiền em đợi đến đỉnh núi rồi hãy nói.
Nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, Bành Hiểu Lộ trừng mắt nhìn hắn. Dù miệng không nói gì nhưng ánh mắt cô đã cho thấy cô đang rất tức giận. Diệp Lăng Phi rõ ràng thấy được ánh mắt đó nhưng vẫn vờ như không thấy, tay xách ba túi đồ rảo bước đi trước. Bành Hiểu Lộ thấy hắn đi nhanh, cô cũng không chịu thua, vội vàng đuổi theo.
Lúc này vẫn chưa đến mười hai giờ, mặt trời chưa lên đến đỉnh đầu. Mọi người thường cho rằng mười hai giờ trưa là lúc nóng nhất trong ngày, nhưng thực tế suy nghĩ đó hoàn toàn sai lầm. Thời điểm nóng nhất là khoảng hai giờ chiều, khi đó nhiệt độ mới đạt mức cao nhất vì mặt trời chiếu thẳng xuống mặt đất.
Phong cảnh trên đỉnh núi Long Sơn rất đẹp, từ đây có thể nhìn bao quát toàn cảnh. Diệp Lăng Phi chọn một thảm cỏ, đặt đồ xuống rồi nằm vật ra, cũng không nói lời nào với Bành Hiểu Lộ. Cô đứng bên cạnh, thấy hắn nằm ngửa mặt lên trời, hai tay gối dưới đầu, hai chân dang ra với vẻ vô cùng hưởng thụ, liền dùng chân khẽ đá vào người hắn:
— Diệp Lăng Phi, anh làm cái gì vậy? Lẽ nào anh nói lên đỉnh núi ngắm phong cảnh là ngắm thế này sao?
Diệp Lăng Phi vẫn giữ nguyên tư thế, không hề thay đổi, đáp:
— Đương nhiên rồi, vậy em còn muốn ngắm thế nào? Hiểu Lộ, em cũng nằm xuống giống anh đi.
Nghe hắn nói vậy, Bành Hiểu Lộ đành nằm xuống bên cạnh, để mặc ánh nắng chiếu vào mặt.
Diệp Lăng Phi nói:
— Hiểu Lộ, em không thấy nằm thế này rất lãng mạn sao? Anh còn nhớ hồi chúng ta ở căn cứ huấn luyện, hai đứa mình cũng từng nằm thế này, chỉ là lúc đó không được thoải mái như bây giờ. Hiểu Lộ, lẽ nào em có suy nghĩ khác à?
Bành Hiểu Lộ trả lời dứt khoát:
— Không có. Diệp Lăng Phi, em còn tưởng anh có bản lĩnh gì ghê gớm lắm, hóa ra chỉ có thế này.
Nói đến đây, cô đột nhiên quay người nằm nghiêng, nhìn Diệp Lăng Phi:
— Diệp Lăng Phi, nói về chuyện giữa anh và Bạch Tình Đình đi.
Diệp Lăng Phi không quay lại, vẫn nằm ngửa, nhắm mắt nói:
— Có gì mà nói chứ. Chuyện giữa anh và Tình Đình em cũng thấy cả rồi, cũng chỉ có vậy thôi. Nói thế nào nhỉ, bọn anh là một cặp vợ chồng ân ái, chính là như thế.
— Vợ chồng ân ái?
Nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, Bành Hiểu Lộ trông như muốn bật cười nhưng cố nén lại, cô nói:
— Diệp Lăng Phi, khi anh nói câu này em thấy có phần kỳ lạ. Anh nói xem, cảm giác này của em rốt cuộc là vì sao?
Diệp Lăng Phi nghe vậy liền quay người nằm nghiêng về phía cô:
— Bành Hiểu Lộ, câu hỏi của em thật buồn cười. Đó là cảm nhận của em, sao lại hỏi anh? Anh đâu phải con giun trong bụng em mà biết được.
— Đương nhiên là vì những lời ban nãy của anh làm em thấy kỳ lạ rồi.
Bành Hiểu Lộ đưa tay phải ra đặt lên ngực Diệp Lăng Phi:
— Diệp Lăng Phi, ban nãy anh nói anh và Bạch Tình Đình là một cặp vợ chồng ân ái, em chính vì câu nói đó mà thấy buồn cười. Anh có biết không, Bạch Tình Đình đã từng tìm em nhờ giúp đỡ để thăm dò anh đấy. Mục đích của cô ấy là muốn biết anh có yêu cô ấy hay không.